<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-07 13:43:13Amon Din>
Chào các anh chị ban điều hành ạ. Lúc chiều em đăng một bài trả lời bạn ndtvn trong topic này, bây giờ em quay lại thì thấy nó đã bị xoá.
Em không biết tại sao, các anh chị trong ban điều hành có thể nói với em không ạ.
Bài của em:
Ở đâu người ta cũng mong muốn sự bình yên. Vâng. Tôi và nhiều người khác cũng hi vọng một điều như vậy. "Bình yên và chiến tranh", đã trở thành lời hát, cũng không quá nặng nề và quá là lạ lẫm. Nên, người bình tâm hãy bình tâm trong tất cả, coi mọi chuyện là sự "vô thường" (vô thường của Phật giáo) và đừng tỏ thái độ hoan hỉ như vậy mỗi khi làn sóng qua đi. Vì biết đâu "Sóng Trường Giang lớp sau đè lớp trước". Tôi cũng mong và các bạn đều mong bản chất của hoà bình thực sự ngự trị khi căn nguyên của nó đã xa vời và không còn tồn tại vì hẳn trong lòng ai cũng vấn vương một câu hỏi, "Tại sao? Tại sao? Tại sao lại chiến tranh Sở Hán?" Mâu thuẫn đã qua đi nhưng qua vì đâu, bản chất hay chỉ là hiện tượng, để hậu thế khỏi than rằng "Xuân Thu vô nghĩa chiến". Và khúc ai ca bên dòng Ô Giang khỏi lưu mãi ngàn đời. Hi vọng và tâm an, đến bao giờ 2 điều đó trở thành nhất thống? Có ai nghĩ đến điều đó không? Nếu nghĩ tới, xin nhận của Amon Din một cúi lạy chân thành. Lòng người nhất thống. Máu người nhất thống từ ngàn xưa nhưng sao lòng người mãi không nhất thống?
Bình yên? Điều ai cũng mong muốn đã thực sự xảy ra chưa khi mà những dòng thông báo, những trang thắc mắc, những diễn đàn guest chưa được mở bình thường trở lại, bạn bè và lòng người li tán, sứt mẻ, tình người tiêu tan, những nick trên DD, những nick yahoo 1 thời chat room thân ái, những vui đùa, những hỏi thăm, những chân tình giờ đâu hết? Sự bình yên trong hoàn cảnh mất đi một nửa, lòng ai chẳng đau. Ngày xưa. Hỡi ai vội vã nhận xét về điều đó nên nhìn lại rằng chỉ có sự yên tĩnh là ngày xưa, còn tình thân ái và sự nhất thống có ngày xưa thật hay không. Nên vang mãi khúc ca về hàn gắn dân tộc, vang mãi, vang mãi đến bao giờ? Bàn thờ Phật và bàn thờ Đạo ko phải là chuyện gì to tát, mộ trạm rồng phượng và mộ có cây thánh giá không phải là điều gì to tát, chỉ là sự phong phú của tôn giáo, của đức tin... nhưng lá cờ và tư tưởng, lòng người và huyết thống biết bao giờ nhất thống là ngự trị?
Ôi. Khói lửa đã tan, tan thật rồi đó nhưng thử hỏi về những hoà giải dân tộc đã đạt được bước tiến gì? Lệ vẫn rơi ở đâu đó, có thể không phải ở nơi đây nhưng rơi trong lòng người, trong tâm can vì nỗi đau tại sao cứ mãi là 2 dân tộc của 1 trứng Rồng. Than ai đã nghĩ ra truyền thuyết, tại sao 1 nửa lên rừng và nửa kia xuống biển, tại sao Thuỷ Tinh cứ mãi chống Sơn Tinh, lưỡng cực ư, thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập ư, phát triển ư, có phát triển không mà máu xương và nước mắt đẫm rơi trên đất mẹ. Chỉ mong 1 điều, 1 ngày nào đó bài hát về giang sơn cẩm tú, chung nhau đáp lại tiếng kêu khi sơn hà nguy biến lại vang lên bên đống lửa thượng ngàn, trong những hội thề nơi cùng cốc, nhưng Diên Hồng của bến Bình Than, tay trong tay, các dân tộc và các nền tư tưởng...
Xin lỗi tất cả vì không đóng góp được gì cho hoà giải dân tộc. [>:]
Em không biết tại sao, các anh chị trong ban điều hành có thể nói với em không ạ.
Bài của em:Ở đâu người ta cũng mong muốn sự bình yên. Vâng. Tôi và nhiều người khác cũng hi vọng một điều như vậy. "Bình yên và chiến tranh", đã trở thành lời hát, cũng không quá nặng nề và quá là lạ lẫm. Nên, người bình tâm hãy bình tâm trong tất cả, coi mọi chuyện là sự "vô thường" (vô thường của Phật giáo) và đừng tỏ thái độ hoan hỉ như vậy mỗi khi làn sóng qua đi. Vì biết đâu "Sóng Trường Giang lớp sau đè lớp trước". Tôi cũng mong và các bạn đều mong bản chất của hoà bình thực sự ngự trị khi căn nguyên của nó đã xa vời và không còn tồn tại vì hẳn trong lòng ai cũng vấn vương một câu hỏi, "Tại sao? Tại sao? Tại sao lại chiến tranh Sở Hán?" Mâu thuẫn đã qua đi nhưng qua vì đâu, bản chất hay chỉ là hiện tượng, để hậu thế khỏi than rằng "Xuân Thu vô nghĩa chiến". Và khúc ai ca bên dòng Ô Giang khỏi lưu mãi ngàn đời. Hi vọng và tâm an, đến bao giờ 2 điều đó trở thành nhất thống? Có ai nghĩ đến điều đó không? Nếu nghĩ tới, xin nhận của Amon Din một cúi lạy chân thành. Lòng người nhất thống. Máu người nhất thống từ ngàn xưa nhưng sao lòng người mãi không nhất thống?
Bình yên? Điều ai cũng mong muốn đã thực sự xảy ra chưa khi mà những dòng thông báo, những trang thắc mắc, những diễn đàn guest chưa được mở bình thường trở lại, bạn bè và lòng người li tán, sứt mẻ, tình người tiêu tan, những nick trên DD, những nick yahoo 1 thời chat room thân ái, những vui đùa, những hỏi thăm, những chân tình giờ đâu hết? Sự bình yên trong hoàn cảnh mất đi một nửa, lòng ai chẳng đau. Ngày xưa. Hỡi ai vội vã nhận xét về điều đó nên nhìn lại rằng chỉ có sự yên tĩnh là ngày xưa, còn tình thân ái và sự nhất thống có ngày xưa thật hay không. Nên vang mãi khúc ca về hàn gắn dân tộc, vang mãi, vang mãi đến bao giờ? Bàn thờ Phật và bàn thờ Đạo ko phải là chuyện gì to tát, mộ trạm rồng phượng và mộ có cây thánh giá không phải là điều gì to tát, chỉ là sự phong phú của tôn giáo, của đức tin... nhưng lá cờ và tư tưởng, lòng người và huyết thống biết bao giờ nhất thống là ngự trị?
Ôi. Khói lửa đã tan, tan thật rồi đó nhưng thử hỏi về những hoà giải dân tộc đã đạt được bước tiến gì? Lệ vẫn rơi ở đâu đó, có thể không phải ở nơi đây nhưng rơi trong lòng người, trong tâm can vì nỗi đau tại sao cứ mãi là 2 dân tộc của 1 trứng Rồng. Than ai đã nghĩ ra truyền thuyết, tại sao 1 nửa lên rừng và nửa kia xuống biển, tại sao Thuỷ Tinh cứ mãi chống Sơn Tinh, lưỡng cực ư, thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập ư, phát triển ư, có phát triển không mà máu xương và nước mắt đẫm rơi trên đất mẹ. Chỉ mong 1 điều, 1 ngày nào đó bài hát về giang sơn cẩm tú, chung nhau đáp lại tiếng kêu khi sơn hà nguy biến lại vang lên bên đống lửa thượng ngàn, trong những hội thề nơi cùng cốc, nhưng Diên Hồng của bến Bình Than, tay trong tay, các dân tộc và các nền tư tưởng...
Xin lỗi tất cả vì không đóng góp được gì cho hoà giải dân tộc. [>:]
Từ những đỉnh núi cao bốn mùa mây che, tuyết phủ đến những miền ngự trị của những khổ đau cùng cực nhất của loài người, ngọn lửa Amon Din vẫn muôn đời cháy bỏng, rực sáng soi tỏ gầm trời của các nước phương Đông - ngọn lửa của Niềm Tin và Hy Vọng.