📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA Jean Tardieu

10 trả lời, 1.444 lượt xem — Trang 1 / 1
Những hiểm nguy của ký ức


Họ thường tụ họp nhau, để chiến đấu
chống lại những kỷ niệm rất dai dẳng.
Mỗi người ngự trong một chiếc ghế bành
và ai nấy bắt đầu kể chuyện.

Những tai nạn xuất hiện trước tiên
đến tình yêu, rồi đến những luyến tiếc bẩn thỉu
sau cùng là những kỳ vọng khó dập tắt được.
Tất cả những hình ảnh ấy được tô vẽ
trên vách tường, giữa đám hoa giấy.

Họ nghĩ là như thế có thể tập quen
với những nọc độc do ký ức họ chuyển đến.
– Tuy nhiên tôi, sau cánh cửa,
tôi thấy HIỆN TẠI bỏ trốn với những bí ẩn của nó.

(Trong Accents)

NGUỒN :TIENVE.ORG/
Đăng nhập để trả lời
0
An toàn

Những tiếng kêu răng rắc của bàn tủ không thể
đủ làm ông bận tâm suốt thời gian
(bởi lẽ từ lâu ông vẫn chờ đợi
cái không bao giờ có thể xuất hiện)
ông ngồi bên cạnh cửa sổ
như một con người muốn trầm tư
và, không đối tượng, ông bắt đầu đếm.

Nhưng khi đi vào con số một triệu
tám trăm sáu mươi bốn ngàn,
ông dừng lại và, thở dài một hơi sâu,
ông nhìn ngắm những mái nhà trong thành phố.

(Trong Accents)

Đăng nhập để trả lời
0
Trách nhiệm


Gửi Guillevic

Và trong lúc ấy mặt trời làm gì?
– Nó tiêu hết những của cải ta đã đem cho nó.

Thế biển làm gì? – Ngu ngốc, cứng đầu,
nó cứ mở rồi đóng những cánh cửa không cho ai cả.

Thế cây cối? – Chúng không còn đủ lá cho
những con chim không hót được đang chờ ngày tới.

Thế còn sông? Thế còn núi? Thế còn những thành phố?
– Tôi không biết nữa, tôi không biết nữa, tôi không biết nữa.

(Trong Jours pétrifiés)

Đăng nhập để trả lời
0
Một người đàn bà một con chim


Con chim to tướng bay trên cánh đồng
giữ cùng nhịp với thung lũng và núi đồi,
chúng ta nhìn thấy chim bay rất lâu
trên bầu trời vô tận
trời không phải ngày cũng chẳng phải đêm.
Một con cò? Một con đại bàng? Đồng loạt
đường bay im lặng của cú nâu
và cánh bay sải huy hoàng
của vị thần đã biến thành chim...

Đôi mắt ta ngoảnh đi một lúc
bỗng thấy điều huyền diệu đáp xuống:
đấy là con gái của bình minh và của đam mê
thiên thần sa xuống cánh đồng chúng ta với một thân hình
phụ nữ hơn chính tình yêu và dài tha thướt đôi chân chạm mặt đất bởi
gió trong cánh bay
còn giữ nàng lơ lửng. Rốt cuộc bộ lông vũ trắng mượt mà khép lại trên
người đàn bà pha lê. Nàng như không trông thấy chúng ta
cũng chẳng thấy lạ khi mặt hồ
trước bước chân mình đã trải... dài
nàng nhào xuống miệng mỉm cười với chính mình
sung sướng được nhớ lại
những ngày trước
và thời khắc bấy giờ không giới hạn... Trong mặt nước thủy tinh nàng
đan dệt
những dấu hiệu của một ngôn ngữ lạ lùng
rồi đôi cánh vung vẩy, những hạt trai viền quanh,
sáng ngời trở lại và lạnh băng,
đôi chân nàng nện lên đất... Như ta vẫn còn nhìn thấy nàng đây
đầu hơi nghiêng về phía trước
và toàn thân gần như đã tách rời,
đúng như chúng ta đã nhìn thấy nàng bay lên và biến mất trên nền trời
xanh.

Chính từ lúc ấy ta biết được
bằng ý nguyện tinh tế nào và những động tác bí ẩn nào
chúng ta có thể bay khi chung quanh đều yên ngủ.

(Trong Histoires obscures)

Đăng nhập để trả lời
0
Thiên nhiên


Đó là một con chim đang đến gần vừa bay vừa khóc
Là một áng mây đang vừa nói vừa mơ
một tảng đá lăn để giết thì giờ
một cây sậy ngắm mình trong mặt gương hồ
cây rừng
sừng sững như những người và người.
Tất cả họp thành một đám đông đợi chờ
– nhưng con người, – vắng bóng, vắng bóng, vắng bóng...

(Trong Histoires obscures)


Đăng nhập để trả lời
0
Địa ngục tại gia


Trong bí ẩn của một hành lang u tối
tận cuối một tấm gương mơ hồ
một người bắt gặp hình bóng của mình.

Muốn thấy mình sao anh thấy mình đúng thế,
hãnh diện vui sướng đắc thắng
và nhất là trẻ, a y như một vị thần!

Nhưng hình bóng kia xoá mờ và biến mất
trong tiếng động của những cái ống rì rầm
và đột nhiên anh thấy mình không còn trái tim:

trong gương (tấm gương hơi rung
mỗi khi xe hơi chạy qua)
hiện ra một cư dân mới
từ từ tách ra từ từ tách ra,
một loại cho có cái lưng tròn
hướng lên vuông trời trong sân nhà
sủa cái chết và ném một cái nhìn đẫm lệ

(Trong Histoires obscures)


Đăng nhập để trả lời
0
Biên bản


Tên này có một mình.
Hắn bước đi như một thằng điên
hắn nói với đá lát đường
cười với cửa sổ
khóc với mình trong bụng
và không trả lời những câu người ta hỏi
hắn vấp vào người qua lại, và hình như không
nhìn thấy ai.
Chúng tôi đã bắt hắn.

Đăng nhập để trả lời
0
Đồng ca trẻ em

(Hát đinh tai nhức óc và ngắt nhịp nhiều.)

Cái gì đã bắt đầu
cái ấy tất phải kết thúc:

cái nhà dà* dưới cơn bão
chiếc thuyền trong trận đắm
du khách giữa những người hoang dại

Cái gì đã biểu lộ
cái ấy tất phải biến mất:

lá xanh mùa hè
hi vọng tuổi trẻ và sắc đẹp
những sự thật cu-ũ-ri-ích.

Bài học đạo đức
Nếu bạn không muốn kết thúc cái gì
hãy tránh đừng bắt đầu gì cả
Nếu bạn không muốn chết,
vài tháng trước khi sinh ra
hãy tự hủy bỏ đơn đặ hàng đi.

Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức chết


Bên cạnh những tường ngăn mạ vàng ở các văn phòng
nơi có những hành lang trôi tuốt trong những mặt kính
vô tận
mỗi cánh cửa, mỗi cột trụ
đều che giấu một kẻ giết người đang buồn chán và
ngáp dài:
giờ khắc thì dài mà tiền công thì thấp.

Tuy nhiên bên ngoài dưới bóng râm những tòa nhà
có nhiều cửa chính đang che mưa cho
một người đàn bà đang đứng sáng láng như mặt tủ kính,
đôi mắt nhìn trống rỗng.

– Alô!... – Vâng tôi đây!... – Tới giờ rồi!...
– Nghe đây... Anh ở đâu vậy?... Anh đang ở đâu vậy?...
– Ai đầu giây thế?... ai thế?... Tôi không nghe được!...
Biển đã lăn tràn vào các đường phố:
ngày mai cát sẽ ở dưới chân những đoàn người.
Bấy giờ nhà khảo cổ đứng giữa đất đá
sẽ lẫn lộn những thế kỷ và những tháng ngày của chúng ta
và cái vỏ điện thoại hoen rỉ
sẽ không đem cho ông một bí ẩn nào
về tiếng vo ve của những lời nói chúng ta.

(Trong Histoires obscures)

Đăng nhập để trả lời
0
Tam đoạn luận

(Giọng than phiền.)

Socrate là bất tử:
thiên hạ vẫn còn nói về ông.
Mà Socrate là một người,
mà thiên hạ vẫn còn nói về người,
vậy thì, người là bất tử.

Bất tử là những sinh vật
sống trên mặt đất
những thú vật, cá
cây cỏ và đá,
bất tử là đời sống
và thực tại.
Thế nhưng tôi, nguời đang nói với bạn,
tôi sống là để chết,
đó là sự thật.

Tôi chết mỗi lúc
tôi chết mỗi bình minh
và tất cả những gì sống lại
tất cả những gì mỉm cười
và tình yêu bất tử,
tất cả đều sống bằng cái chết của tôi.

Metaphysical Poetry
Monsieur Monsieur


Đăng nhập để trả lời
0
Ngã tư đường những cơn ác mộng


Những con người bị giấc mộng mình săn đuổi,
giữa giấc ngủ giữa lo sợ cùng tụ lại
trên một khoảng đất trống mở ra làn nước
cống, đen hơn cả đêm đen.
“Tôi, - một người nói, - tôi chạy và con chó cắn tôi
thế nhưng bà láng giềng đã hấp hối rồi
một con ngựa đưa tôi đi hạnh phúc đang chờ tôi...”

Một người khác rên xiết: “Tôi ra khỏi thân thể tôi,
tôi thay nhà thay mặt
tôi chẳng biết tôi là ai,
thế tuy nhiên tôi có chiếc nhẫn đeo tay này
khi nhìn thấy nó tôi khóc mà chẳng hiểu”.

Và mọi người gần như trần truồng cười hụt cả hơi
họp ở đàng xa kia thành một nhóm run lập cập
vì đã khám phá ra một kho tàng
trên mặt những đá lát không gì chói sáng
ngoài một mảnh chai
màu lục bảo và ngọc lam trong máu của suối dòng.

Và như thế hết người này đến người khác ra đi
xô đẩy bởi hơi thở của giấc mơ
cuốn trôi hết mọi người.

(Trong Histoires obscures)


Đăng nhập để trả lời
0