Thể lọai: Lịch sử.
Nguồn : Bùi Tín và UNESCO
UNESCO tuyên dương CT Hồ Chí Minh "danh nhân văn hóa thế giới"?
Bùi Tín
...........
- Thế còn việc
UNESCO suy tôn Hồ Chí Minh là ‘’Danh nhân Văn hoá Thế giới ‘’ thì thế nào? Người bảo có, người bảo không, sự thật là thế nào? Tôi từng dự lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hội trường Ba đình Hànội vào ngày 19-5-1990, có một số bạn bè quốc tế dự đến từ Liên xô, Trung quốc, Cu-ba, Bắc Triều tiên, Lào, Cam-bốt, Pháp, Anh, Angiêri… Tôi gặp ông A.Patti (người Mỹ, trong tổ chức tình báo OSS từng có mặt ở Việt Bắc và Hànội hồi cách mạng tháng Tám 1945) tại đây; có ông R.Chandra, người Ấn độ, nguyên trước kia là chủ tịch Hội đồng Hoà bình thế giới dự.
Không có đại diện nào của UNESCO đến Hànội dự. Và cũng
không ở đâu UNESCO đứng ra tổ chức lễ kỷ niệm cả. Để trả lời bạn Phương Nam hỏi, tôi đã đến tìm hiểu tại trụ sở chính của UNESCO ở Paris (số 7, place de Fontenay). Đầu đuôi là thế này. UNESCO có nếp làm việc: nhân kỷ niệm ngày sinh những nhân vật nổi bật của các nước thành viên vào những năm chẵn thứ một trăm (năm sinh lần thứ 1, 2, 3, 4 hay 5 trăm năm) thì các nước gửi đề nghị đến UNESCO, UNESCO ghi nhận, xem xét và khuyến cáo các nước thành viên tham gia và Chủ tịch UNESCO có thể ủng hộ, hỗ trợ các nước ấy nếu cần. Vì đây là tổ chức về giáo dục, khoa học và văn hoá nên người được đề nghị phải có hoạt động nổi bật về 1 trong 3 mặt này. Cuộc họp của Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24 từ 20/10 đến 20/11/1987 tại Paris xét thư đề ngày 14-7-1987 của bộ trưởng Võ Đông Giang, chủ tịch UNESCO của Việt nam, thông báo rằng Việt nam sẽ tổ chức trọng thể kỷ niệm ngày sinh lần thứ một trăm của Chủ tịch Hồ Chí Minh vào dịp 19-5-1990, chủ tịch Hồ Chí Minh còn là ‘’
nhà văn hoá xuất săc của Việt nam ‘’; cuộc họp quyết nghị: - ghi nhận (noter) thông báo của Việt nam; - khuyến cáo (recommander) các nước hội viên tham gia kỷ niệm; - yêu cầu (prier) Ngài Tổng giám đốc UNESCO ủng hộ (soutenir) việc kỷ niệm, nhất là ở Việt nam. Do đó có thể nói là
UNESCO có ra nghị quyết về việc kỷ niệm này theo đề nghị của đoàn Việt nam. (a)
- Cùng trong phiên họp này, UNESCO ghi nhận đề nghị của Liên xô kỷ niệm lần thứ một trăm ngày sinh của ’’nhà văn và nhà giáo dục lớn‘’
Semionovitch Makarenko(b); ghi nhận đề nghị của Cộng hoà liên bang Đức về kỷ niệm lần thứ 500 ngày sinh của nhà ‘’tiên tri cấp tiến’’ (prédicateur progressiste)
Thomas Mùnzer(c); ghi nhận đề nghị của Thái lan về kỷ niệm lần thứ 1 trăm ngày sinh của nhà phê bình văn học uyên bác Phy
a Anuman Rajadhon (d); và cuối cùng là đề nghị của Thổ nhĩ kỳ (Turquie) về kỷ niệm 4 trăm năm ngày sinh của ‘’nhà kiến trúc kiệt xuất’’
Sinan(e), từng xây dựng nhà thờ Hồi giáo kỳ vỹ Suleymaniye giữa thủ đô Istanbul cùng nhiều công trình ở vùng Balkan và các nước Ả-rập, đều vào dịp 1990.
Nhưng...(chính cái ‘’nhưng’’ này là điều người ta muốn dấu kín) nhưng sau đó, một số thư từ, kiến nghị, bài báo gửi đến UNESCO phản đối mạnh mẽ quyết định này, suốt cả năm 1988, 1989 và đầu năm 1990, nêu bật sự kiện
thuyền nhân và trại cải tạo, của chính những người trong cuộc với phim ảnh kèm theo, nêu rõ bản chất chế độ đàn áp tàn bạo do ông Hồ chí Minh lập nên, một chế độ phi nhân - phản văn hoá. UNESCO còn tiếp hàng chục đoàn đại biểu từ Pháp, Mỹ, Anh, Úc chống đối việc UNESCO dính vào một việc không được dư luận tán đồng. Đại biểu Hội cựu chiến binh Pháp do tướng Simon là chủ tịch trực tiếp đến trụ sở UNESCO trình bày rõ gần
9 ngàn tù binh Pháp bị bắt sống ở Điện Biên Phủ chỉ có hơn 5 ngàn trở về là do sự đối xử vô nhân đạo của chính phủ Hồ Chí Minh...Thế là ông chủ tịch UNESCO quyết định lờ đi, thôi, UNESCO
không tham gia việc kỷ niệm nữa để bảo toàn uy tín của tổ chức quốc tế này. Còn chính phủ Việt nam làm gì thì tuỳ họ. Vì chưa đến cuộc họp sau (cách 4 năm mới họp Đại hội đồng) nên vấn đề
thay đổi này không kịp đưa ra trước Đại hội đồng UNESCO.
Gần đến ngày kỷ niệm 19-5-1990, 2 sự kiện dồn đến. Bức tường Berlin đổ sập tháng 11/1989; một loạt chế độ cộng sản Đông Âu tan biến, Hànội mất một loạt đồng minh; Tổng giám đốc UNESCO Amadou M’Bow người châu Phi (Sênêgal) bê bối về tài chính bị thay thế bởi ông Frederico Mayor người Tây ban nha; ông này ra hẳn chủ trương:
UNESCO không tổ chức cũng không tham dự một hình thức nào kỷ niệm ông Hồ; ông cũng nói rõ: không có khoản tiền nào của UNESCO để chi cho việc này nữa.
Đến ngày kỷ niệm, Sứ quán Việt nam ở Paris vất vả chạy vạy thuê một phòng nhỏ ở trụ sở UNESCO để vớt vát thể diện. Ban quản trị trụ sở UNESCO giao hẹn không được treo ảnh và apphích ngoài hành lang, giấy mời chỉ được ghi là dự một tối văn nghệ. Giấy mời của sứ quán in hình Hồ Chí Minh và nền UNESCO bị Văn phòng
UNESCO phản đối là ‘’không được phép, không nghiêm chỉnh ‘’(incorrect) phải hủy, và in vội giấy mời khác. Một đoàn múa rối nước từ Hànội sang biểu diễn; cuộc kỷ niệm dự định vài trăm, nhưng chỉ có dưới một trăm người Việt của sứ quán và Hội Việt kiều ’’yêu nước‘’ cùng mươi người của đảng CS Pháp; làm tại trụ sở UNESCO, nhưng
không có một quan chức, một nhân viên nào của UNESCO đến dự. Bà giữ thư viện và tư liệu UNESCO trả lời tôi : ‘
’Có văn bản lưu trữ về nghị quyết, nhưng không có văn bản lưu trữ nào nói về sự thực hiện, vì UNESCO đã bất động,không làm gì cả,
trên thực tế là coi như không có nghị quyết, do hoàn cảnh đặc biệt xảy ra sau đó ‘’.
Đầu đuôi câu chuyện là thế. Chuyện có có không không, có mà thành không là như thế. Cái gọi là ‘’Bác Hồ chúng ta được UNESCO của Liên Hợp Quốc ra nghị quyết tuyên dương, công nhận là anh hùng dân tộc và danh nhân văn hoá thế giới, và UNESCO tổ chức long trọng lễ kỷ niệm‘’ hoá ra là thế, đầu và đuôi là như thế. Cần rõ ràng, minh bạch, tỏ tường như thế.
(trích từ sách San sẻ tình yêu thương)
Bùi Tín
*******************************
(a) điều khỏan 18.65 ở trang 134, 135 tài liệu UNESCO.
(b) điều khỏan 18.64 ở trang 134 tài liệu UNESCO.
(c) điều khỏan 18.63 ở trang 133 tài liệu UNESCO.
(d) điều khỏan 18.62 ở trang 133 tài liệu UNESCO.
(e) điều khỏan 18.67 ở trang 136 tài liệu UNESCO.
Bản phúc trinh của UNESCO khóa 24 tại Paris, Pháp từ 20-10 đến 20-11 năm 1987 (Record of the General Conference, 24th Session, Paris, 20 October-20 November 1987) có thể đọc dưới đây để kiểm chứng nhửng gì Bùi tín nói:
http://unesdoc.unesco.org/images/0007/000769/076995E.pdf
*********************************
Tiểu sử Bùi Tín :
Nhà báo Bùi Tín sinh ngày 29-12-1927 quê quán ở làng Liên Bạt, huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Tây.
Ông vào Quân đội Nhân dân tháng 9 năm 1945 và vào đảng cộng sản tháng 3 năm 1946.
Ông về báo Quân đội Nhân dân từ năm 1965 và là Phó tổng biên tập báo này từ năm 1972. Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 ông là sỹ quan cao cấp nhất với cấp đại tá có mặt tại Dinh Độc lập Sàigòn.
Năm 1976 ông được thưởng Huân chương Julius Fuçik của Tổ chức các nhà báo quốc tế (OIJ).
Năm 1982 ông sang báo Nhân dân, là Phó tổng biên tập phụ trách khối Nhà nước - An ninh - Quốc phòng, rồi khối Văn hoá - Văn nghệ, từ năm 1988 kiêm Tổng biên tập tuần báo Nhân dân Chủ nhật.
Từ tháng 9 năm 1990 ông sang Pháp dự Hội hàng năm của báo Nhân đạo (l’ Humanité) rồi quyết định ở lại Pháp để đấu tranh cho tự do dân chủ ở quê nhà. Sau 45 năm trong Quân đội Nhân dân, sau 44 năm trong đảng cộng sản, ông Bùi Tín trở thành nhà báo tự do.
HẾT