📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!
Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:
1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.
2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.
3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.
4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.
5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.
6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.
7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.
8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.
Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 14:07:52vũkimThanh>
Trích đoạn: congly084
Hi, sao mà dạo này bác T nhà ta thê thảm thế không biết, không cua được gơ nào mà lại bị vợ than vãn, xa rời nữa chớ. Lại đem vợ đi mời bác Lang Thang nữa chớ. Sao vậy bác T, già cả nên hết ham rồi à.........
Không cua được Gơ mà vợ lại than vãn thì đã đành rồi....cái đó lang băm ngậm ngùi chấp nhận....
Còn cái vụ mang vợ đi mời Lang Thang xủ quẻ thì không bao giờ có đâu à nha....Chẳng qua Bách hoa Tiên tử lâu ngày không về xóm Tám...nên không biết Lang Thang xủ quẻ ra sao...cứ tưởng thành lệ làng rồi....lên cứ cắn răng bấm bụng để cho lão ta chờn vờn xủ quẻ cho thông thoáng...ai ngờ càng xủ càng đi vào chỗ ngõ cụt....bà ý buồn lắm...than vãn không ngờ cái nghề coi bói cũng bất lương như vậy....về khóc rưng rức...tội nghiệp....
cứ tưởng chỉ có nghề Mát xa mát gần và bác sỹ mới có quyền cọ xát vào da thịt bệnh nhân chứ đâu có biết coi bói mà cũng xủ lên xủ xuống sùng sục như vậy....thật là láo toét hết chỗ nói....
Pan sy đã mấy lần đe chặt cụt tay xủ quẻ cho què mà vẫn cứ chứng nào tật đấy...thế mới lạ chứ....
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 14:22:54vũkimThanh>
Trích đoạn: congly084
Hi, điều là Lang hết mờ. Chồng mình cũng là Lang thì BHTT phải biết chớ...
Trên đời có trăm nghìn loại lang....nhưng bà đó đâu có ngờ loại lang mới này là lang Thang xủ quẻ , coi bói mà cũng dữ dằn ghê gớm như vậy mà tránh chứ ...rõ khổ cho bà vợ tôi quá.... cũng may mà Thày Lang Thang còn nể tình bạn , tình làng nghĩa xóm đấy....chứ không bà ý còn bị thì mất cả chì lẫn chài rồi....
Công an quận Sè- Gòn...mới bắt một số thày bói và phù thuỷ lọc lừa....toàn đòi coi nốt ruồi ở chổ kín của các bà các cô thì bói mới linh nghiệm....Ấy thế mà khối người cũng nhắm mắt đưa chân vào cho coi đó....Không biết loại hình này đã lan tràn về xóm Tám mình chưa? mà có về từ lúc nào thì ai mà dám khai ra cơ chứ....Tệ thật...
CÁi này là cũng do bác thôi, cất dấu BHTT ở đâu trong sơn động sâu đến hôm nay mới cho đi ra nói chuyện với xóm tám chi. Ở lâu trong động hoài cũng thành lạc hậu, nên không biết cái ông Lang Thang kia là đúng rồi Để mỗi nàng canh giữ Lương Sơn BẠc còn bác thì xuống đây tỏ tì te thì nàng sao lại cam được, có thể cái dụ LT là nàng cũng biết rùi nhưng mà cố ý chơi bác đó mà. Ông ăn chả thì bà cũng phải kiếm nem mà ăn chớ, heeeeeeeee
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng
CÁi này là cũng do bác thôi, cất dấu BHTT ở đâu trong sơn động sâu đến hôm nay mới cho đi ra nói chuyện với xóm tám chi. Ở lâu trong động hoài cũng thành lạc hậu, nên không biết cái ông Lang Thang kia là đúng rồi Để mỗi nàng canh giữ Lương Sơn BẠc còn bác thì xuống đây tỏ tì te thì nàng sao lại cam được, có thể cái dụ LT là nàng cũng biết rùi nhưng mà cố ý chơi bác đó mà. Ông ăn chả thì bà cũng phải kiếm nem mà ăn chớ, heeeeeeeee
Không phải vậy đâu công lý ơi....BHTT vợ tôi là người đoan trang thuỳ mị...đứng đắn tử tế vô cùng....vợ chồng tôi xa nhau hơn 20 năm rồi mới gặp lại....bà đó không chơi kiểu xỏ xiên như vậy đâu.....đừng hiểu lầm tội nghiệp lắm nha....người xa mới về bị sập bẫy là thường mà....
bài thơ thì hay mà giọng đọc thấy ghê quá à anh VKT à ! đệ mới nghe mà muốn dội ngược bật ngữa người luôn nè !
Xin chào người anh em đa thê nhiều thiếp...sao mà bật ngửa người chứ....Hay là đệ cũng đang trong hoàn cảnh vợ bỏ...khó xử như anh? Dạo này thấy đệ cũng xanh xao tợn...vẫn ở với hơn 100 bà vợ đó chứ?...người ta nói cấm có sai : ( Em hơn anh là nhà có phúc ) mà.....
Cái bà đồ nho nào ngày xưa không biết ,cao hứng viết bốn câu thơ :
(Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắt chăn bông kẻ lạnh lùng )
Vằm mẹ cái duyên lấy vợ đụng
Nay đây mai đó đất nào dung ….
Hiền Thê Bách Hoá Tổng Hợp ơi … ý Bách Hoa Tiên Tử ơi …Nghĩ tới người xưa thơ phú véo véo ,von von , như véo từng miếng thịt mình ra vậy ,càng nghĩ càng hờn thân tủi phận bọt bèo ….
Từ ngày em ra đi bao nhiêu biến đổi không ngờ …Ngày xưa …ừ cái ngày xưa ấy vợ chồng mình biết bao mộng đẹp …tuy nhà cửa không giầu sang hơn người nhưng tình em và anh cho nhau thì núi không so bằng , biển không sánh nổi …gia đình ta có Ðào Hoa đảo …tuy không rộng lắm nhưng địa thế sơn thuỷ hữu tình , hoa trái bốn mùa , núi thắm non xanh , nhà mình lưng dựa núi , mặt nhìn ra biển rộng bao la ….đêm ngày sóng nước hát ca như ru hồn nhau vào trong mộng mị….
Anh luyến tiếc những ngày tháng êm đềm dưới Trăng thanh gió mát vợ chồng mình làm thơ tặng Hằng Nga …mà Hằng Nga thì xa quá làm sao mà nhận được thơ …thế rồi bao nhiêu bài thơ anh tặng cho em hết cả …
Vợ chồng mình như đôi chin non , ríu rít dệt thêu kỷ niệm tuyệt vời …
Thế rồi một chiều anh lên rừng săn bắn trở về chẳng thấy em đâu Anh hoang mang lo lắng …chẳng một phong thư… chẳng lời từ biệt ….anh chạy đôn chạy đáo đi tìm …rừng thẳm núi cao nào cũng in dấu chân anh …dòng sông con suối nào cũng có tiếng kêu gào của anh vang vọng ..gọi tên người vợ hiền lành bỗng dưng mất tích ?
Anh chờ đợi bao năm tháng trong nỗi héo hon tàn tạ …anh chán đời …anh thất vọng vì đột ngột mất đi một tình thương yêu vô bờ bến mà của cải bạc vàng không bao giờ bù đắp được em ơi....
Trong cơn khủng hoảng vì hụt hẫng đến tột độ...vì mất đi chỗ dựa vô cùng quan trọng của tình yêu đôi lứa …đó là niềm tin ….em biết không ?
Anh chán đời đâm ra nghiện ngập vào rượu chè , cờ bạc , dấn thân vào chốn vũ trường để tìm vui , vùi chôn niềm đau ly biệt …Từ đó của nả trong nhà cứ đội nón ra đi không thèm ngoảnh lại …đất đai ruộng vườn cũng bị mấy kẻ đầu cơ vụ lợi thấy mình thất thế tung tiền vào mua dần mua mòn hết sạch cả đất cả đai ….đến khi tỉnh lại thì đã mất hết chủ quyền của cải , cái hòn Ðảo Ðào hoa mà cha ông xưa đã bao đời gầy dựng …
Lang băm lang bạt kỳ hồ …đầu đường ,xó chợ ,triền núi bến sông làm bao nhiêu công việc nhọc nhằn để sinh tồn và rướn mắt nhìn đời đổi thay đen bạc ….
Giá như ngày ấy em đừng bỏ nhà bỏ cửa ra đi thì anh đâu đến nỗi thân tàn ma dại …uổng phí đời trai . ..
Anh là người có lòng tự trọng và yêu cuộc sống ,thích đắm mình trong luân thường đạo lý , tử tế và trân thành , thanh bạch và thân ái.
Nhưng từ ngày em đi ... mình anh làm sao chống đỡ nỗi những cơn bão lốc phũ phàng của dòng đời …anh bất lực ….anh gục ngã ….anh đã trở thành nạn nhân lắm tội …Bao năm qua không biết bao chứng tích xót đau trên thân thể này rồi ….không biết bao nhiêu vết thương trong tâm can còn đang rỉ máu …âm ỉ …nghẹn ngào .
Anh như kẻ thất trí ….anh trở thành lang băm ….anh đi tìm tình yêu bằng bon chen , phù phiếm …anh oằn mình trong đám bùn đen nhơ nhuốc và hèn mạt em có biết không ?
Nếu như em không bỏ anh ra đi …thì giờ đây chúng ta đâu có đến nỗi nào chứ ?
Hơn hai mươi năm tuổi thanh xuân của anh đã mất …tình yêu cũng thoi thóp từ trần … anh đã trở thành phế nhân trước con mắt mọi người rồi ….
Bây giờ em về định tung tiền ra để làm dịu vết thương đau có phải không ?
Nhưng muộn rồi em ơi ….Lang băm là kẻ không mê tiền ,mê bạc ….mà chỉ mê tình thương yêu ,nhân aí mà thôi...
Tiền tài không chữa khỏi bệnh đó đâu em …Anh rất cám ơn em đã rủ lòng từ bị hạnh ngộ mà muốn trang trải công nợ cho anh . anh không nhận đâu em , không bao giờ anh nhận đâu em ….vì đời anh đã trót mang công mắc nợ thì anh sẽ tự tần tảo mà trả nợ , anh sẽ dùng đôi tay và khối óc của mình làm ra của cải trang trải nợ đời và sám hối tội tình em à ….
Anh chỉ nhận của em câu nói là :( cám ơn bà con xóm Tám đã cưu mang giúp đỡ phu quân của BHTT qua cơn hoạn nạn )
Nay mai anh thuê thợ khắc vào bia đá ,dựng ở đầu xóm , để anh đi sớm về khuya nhìn thấy nó cho khỏi quên tên em mà thôi ….
Biết tin em về , mấy ông lang trong xóm cố tình tung tin đồn nhảm cho hả giận và vui làng ,vui xóm ,chứ lang băm này từ ngày ấy đến nay, chưa cưới được một ai trong cái xóm Tám lắm Thày ,nhiều Ma này ….
LỠ BƯỚC
Người về bên ấy quá xa xôi
Ta đứng mình ta một góc trời
Bâng khâng con sóng xô bờ đá
Hiu hắt hồn ta tiếng : em ơi …
Cái tuổi vào yêu bấy nhiêu thôi
Em bước sang ngang dệt mộng đời
Bỏ lại sau lưng con đường vắng
Với từng đêm trắng ánh trăng rơi …
Ta ngẩn ngơ buồn viết lên thơ
Gửi người con gái quá hững hờ
Sao đã bỏ (lấy) chồng chi sớm quá
Ðể mình ta lạc bước trong mơ…
Lang băm
Hai mươi năm rồi, nên phu quân quên cũng phải thôi, ngay cả địa chỉ nhà mình phu quân cũng không còn nhớ nữa, đúng rồi Đào Hoa Đảo là của Hoàng Dung tỷ, nơi đó mới đẹp, mới là chốn thần tiên của hạ giới, là nơi phu quân có biết bao kỷ niệm đẹp, còn Bách Hoa Thần Tiên Đảo chỉ là nơi hoang vu, xa xôi, chỉ có vài bông hoa dại, con người cũng nhạt nhẽo nên chẳng đáng nhớ. Một nơi như thế thì có ai thèm nhớ tới làm gì. Những kỷ niệm thật đẹp kia đâu phải là của thiếp, nên làm sao thiếp nhớ nỗi, vậy ra từ hai mươi năm trước đến bây giờ trong đầu phu quân chỉ có Đào Hoa Đảo mà thôi. Vậy thì sự ra đi của thiếp đã chứng minh được rằng từ trước đến nay trong lòng phu quân không có thiếp, thiếp chỉ là người thay thế cho một bóng hình khác mà thôi. Hai mươi năm trước thiếp đã khóc rất nhiều khi phải rời xa phu quân, trong hai mươi năm đó phu quân có biết thiếp không hề đi đâu cả, vẫn ở Bách Hoa Thần Tiên Đảo, nơi ngày xưa thiếp đã tung tú cầu kén phu quân, trong hai mươi năm thiếp chờ từng ngày, chờ từ lúc bình minh cho đếm khi mặt trời khuất núi, ngày nào cũng như nhau, chỉ có tiếng gió, tiếng mưa, tiếng sóng biển đánh vào bờ, thiếp chờ cả những tiếng bước chân, nhưng chẳng có tăm hơi phu quân đâu. Thiếp không trách phu quân, âu thì cũng do số phận, có trốn tránh cũng chẳng được, nên thiếp lại trở về, muốn thử một lần đối diện với phu quân chỉ mong xác nhận lại câu trả lời cuối cùng thôi, có một câu trả lời thì thiếp mới cam tâm, bây giờ thiếp đã có câu trả lời rồi, xem như đã có câu trả lời cho hai mươi năm chờ đợi. Hai mươi năm phu quân đắm chìm trong rượu chè, cờ bạc, hai mươi năm phu quân lội tìm kiếm trong rừng sâu núi thẳm, sao phải mất nhiều thời gian đến thế, sao phải tự làm khổ mình? sao không đến Đào Hoa Đảo thổ lộ lòng mình, như vậy có hay hơn không. Thiếp chẳng phải sang giàu gì, nhưng nhìn phu quân khổ như vậy thiếp không đành lòng. Chẳng phải thiếp dùng tiền để xoa dịu vết thương lòng, vì thiếp biết thiếp có dùng tiền bạc của cả thế gian cũng chẳng thể nào làm chàng nguôi ngoai, tại sao chàng có thể nghĩ như vậy? Nỗi khổ của chàng do một nụ cười, một ánh mắt, một bàn tay dịu dàng, một nụ cười duyên dáng gây nên, thiếp không thể tìm ở đâu ra những thứ ấy để bù đắp cho chàng được, vì những thứ đó chỉ có ở Đào Hoa Đảo mà thôi. Thiếp mới đặt chân đến xóm tám này, nên chẳng biết thế nào, chỉ biết rằng hôm trước lúc hỏi thăm, người ta dẫn thiếp đến một toà nhà tráng lệ, mỹ nhân còn nhiều hơn hoa trong vườn, bảo là nhà của phu quân. Lúc đầu thiếp không tin, nhưng hỏi từ người già đến trẻ nít đều bảo vậy, một người nói có thể thiếp không tin, nhưng cả làng, cả xóm nói như vậy thì làm sao mà không tin cho được. Thôi thì cũng đã hai mươi năm rồi, phu quân cũng nên một lần đến Đào Hoa Đảo thổ lộ lòng mình, thiếp đến từ đâu thì sẽ trở về nơi đó, hi vọng phu quân bảo trọng, đường đến Đào Hoa Đảo lắm gian truân, nhiều cạm bẫy, trước khi đi nhớ ghé thầy bói xem ngày, chọn một ngày thật tốt khởi hành, hi vọng phu quân được toại nguyện.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Heeee, thấy chưa bác T, CL nói có sai đâu, (sao hôm nay mình nói như thần nói vậy trời, chắc tại sống trên cao riết rồi cũng thành thần lun, hiiiiiiiiii). Bằng chứng rành rành nè bác T, mau mà vô trả lời đi. Theo CL tui nghĩ thì thôi đi, đừng sống kiếp đèo bồng nữa, về với vợ iu đi, đừng mơ tưởng tới Hoàng Dung nữa. Hi, nhắc tới HD thì CL mới nhớ là Cl đi tìm mấy lúc nay mà sao không thấy đâu hết zậy, hic
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng
Thôi thì cũng đã hai mươi năm rồi, phu quân cũng nên một lần đến Đào Hoa Đảo thổ lộ lòng mình, thiếp đến từ đâu thì sẽ trở về nơi đó, hi vọng phu quân bảo trọng, đường đến Đào Hoa Đảo lắm gian truân, nhiều cạm bẫy, trước khi đi nhớ ghé thầy bói xem ngày, chọn một ngày thật tốt khởi hành, hi vọng phu quân được toại nguyện.
Chọn thầy bói thì LB nhớ chọn thầy bói tốt nha, chứ vô tay thầy bói dổm nửa thì đi ko có ngày về luôn đó.Hix hix
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Mèn đét ơi, sao mà mọi người hiểu lầm Lang thang quá dzị, tiên sinh là chiến hữu vào bia ra tửu với lang thang mà còn hiểu lầm dữ dzị sao, lang thang nào dám làm gì "tiên tử" của tiên sinh đâu, chỉ có an ủi mấy câu àh
Vì vậy đừng có nghi oan cho tiên tử cũng như lang thang đó, mà không hiểu sao dạo này hình như thiên hạ thấy lang thang làm ăn khấm khá nên muốn cạnh tranh hay sao ấy?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 22:27:31vũkimThanh>
Trích đoạn: Bách hoa tiên tử
Trích đoạn: vũkimThanh
Cái bà đồ nho nào ngày xưa không biết ,cao hứng viết bốn câu thơ :
(Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắt chăn bông kẻ lạnh lùng )
Vằm mẹ cái duyên lấy vợ đụng
Nay đây mai đó đất nào dung ….
Hiền Thê Bách Hoá Tổng Hợp ơi … ý Bách Hoa Tiên Tử ơi …Nghĩ tới người xưa thơ phú véo véo ,von von , như véo từng miếng thịt mình ra vậy ,càng nghĩ càng hờn thân tủi phận bọt bèo ….
Từ ngày em ra đi bao nhiêu biến đổi không ngờ …Ngày xưa …ừ cái ngày xưa ấy vợ chồng mình biết bao mộng đẹp …tuy nhà cửa không giầu sang hơn người nhưng tình em và anh cho nhau thì núi không so bằng , biển không sánh nổi …gia đình ta có Ðào Hoa đảo …tuy không rộng lắm nhưng địa thế sơn thuỷ hữu tình , hoa trái bốn mùa , núi thắm non xanh , nhà mình lưng dựa núi , mặt nhìn ra biển rộng bao la ….đêm ngày sóng nước hát ca như ru hồn nhau vào trong mộng mị….
Anh luyến tiếc những ngày tháng êm đềm dưới Trăng thanh gió mát vợ chồng mình làm thơ tặng Hằng Nga …mà Hằng Nga thì xa quá làm sao mà nhận được thơ …thế rồi bao nhiêu bài thơ anh tặng cho em hết cả …
Vợ chồng mình như đôi chin non , ríu rít dệt thêu kỷ niệm tuyệt vời …
Thế rồi một chiều anh lên rừng săn bắn trở về chẳng thấy em đâu Anh hoang mang lo lắng …chẳng một phong thư… chẳng lời từ biệt ….anh chạy đôn chạy đáo đi tìm …rừng thẳm núi cao nào cũng in dấu chân anh …dòng sông con suối nào cũng có tiếng kêu gào của anh vang vọng ..gọi tên người vợ hiền lành bỗng dưng mất tích ?
Anh chờ đợi bao năm tháng trong nỗi héo hon tàn tạ …anh chán đời …anh thất vọng vì đột ngột mất đi một tình thương yêu vô bờ bến mà của cải bạc vàng không bao giờ bù đắp được em ơi....
Trong cơn khủng hoảng vì hụt hẫng đến tột độ...vì mất đi chỗ dựa vô cùng quan trọng của tình yêu đôi lứa …đó là niềm tin ….em biết không ?
Anh chán đời đâm ra nghiện ngập vào rượu chè , cờ bạc , dấn thân vào chốn vũ trường để tìm vui , vùi chôn niềm đau ly biệt …Từ đó của nả trong nhà cứ đội nón ra đi không thèm ngoảnh lại …đất đai ruộng vườn cũng bị mấy kẻ đầu cơ vụ lợi thấy mình thất thế tung tiền vào mua dần mua mòn hết sạch cả đất cả đai ….đến khi tỉnh lại thì đã mất hết chủ quyền của cải , cái hòn Ðảo Ðào hoa mà cha ông xưa đã bao đời gầy dựng …
Lang băm lang bạt kỳ hồ …đầu đường ,xó chợ ,triền núi bến sông làm bao nhiêu công việc nhọc nhằn để sinh tồn và rướn mắt nhìn đời đổi thay đen bạc ….
Giá như ngày ấy em đừng bỏ nhà bỏ cửa ra đi thì anh đâu đến nỗi thân tàn ma dại …uổng phí đời trai . ..
Anh là người có lòng tự trọng và yêu cuộc sống ,thích đắm mình trong luân thường đạo lý , tử tế và trân thành , thanh bạch và thân ái.
Nhưng từ ngày em đi ... mình anh làm sao chống đỡ nỗi những cơn bão lốc phũ phàng của dòng đời …anh bất lực ….anh gục ngã ….anh đã trở thành nạn nhân lắm tội …Bao năm qua không biết bao chứng tích xót đau trên thân thể này rồi ….không biết bao nhiêu vết thương trong tâm can còn đang rỉ máu …âm ỉ …nghẹn ngào .
Anh như kẻ thất trí ….anh trở thành lang băm ….anh đi tìm tình yêu bằng bon chen , phù phiếm …anh oằn mình trong đám bùn đen nhơ nhuốc và hèn mạt em có biết không ?
Nếu như em không bỏ anh ra đi …thì giờ đây chúng ta đâu có đến nỗi nào chứ ?
Hơn hai mươi năm tuổi thanh xuân của anh đã mất …tình yêu cũng thoi thóp từ trần … anh đã trở thành phế nhân trước con mắt mọi người rồi ….
Bây giờ em về định tung tiền ra để làm dịu vết thương đau có phải không ?
Nhưng muộn rồi em ơi ….Lang băm là kẻ không mê tiền ,mê bạc ….mà chỉ mê tình thương yêu ,nhân aí mà thôi...
Tiền tài không chữa khỏi bệnh đó đâu em …Anh rất cám ơn em đã rủ lòng từ bị hạnh ngộ mà muốn trang trải công nợ cho anh . anh không nhận đâu em , không bao giờ anh nhận đâu em ….vì đời anh đã trót mang công mắc nợ thì anh sẽ tự tần tảo mà trả nợ , anh sẽ dùng đôi tay và khối óc của mình làm ra của cải trang trải nợ đời và sám hối tội tình em à ….
Anh chỉ nhận của em câu nói là :( cám ơn bà con xóm Tám đã cưu mang giúp đỡ phu quân của BHTT qua cơn hoạn nạn )
Nay mai anh thuê thợ khắc vào bia đá ,dựng ở đầu xóm , để anh đi sớm về khuya nhìn thấy nó cho khỏi quên tên em mà thôi ….
Biết tin em về , mấy ông lang trong xóm cố tình tung tin đồn nhảm cho hả giận và vui làng ,vui xóm ,chứ lang băm này từ ngày ấy đến nay, chưa cưới được một ai trong cái xóm Tám lắm Thày ,nhiều Ma này ….
LỠ BƯỚC
Người về bên ấy quá xa xôi
Ta đứng mình ta một góc trời
Bâng khâng con sóng xô bờ đá
Hiu hắt hồn ta tiếng : em ơi …
Cái tuổi vào yêu bấy nhiêu thôi
Em bước sang ngang dệt mộng đời
Bỏ lại sau lưng con đường vắng
Với từng đêm trắng ánh trăng rơi …
Ta ngẩn ngơ buồn viết lên thơ
Gửi người con gái quá hững hờ
Sao đã bỏ (lấy) chồng chi sớm quá
Ðể mình ta lạc bước trong mơ…
Lang băm
Hai mươi năm rồi, nên phu quân quên cũng phải thôi, ngay cả địa chỉ nhà mình phu quân cũng không còn nhớ nữa, đúng rồi Đào Hoa Đảo là của Hoàng Dung tỷ, nơi đó mới đẹp, mới là chốn thần tiên của hạ giới, là nơi phu quân có biết bao kỷ niệm đẹp, còn Bách Hoa Thần Tiên Đảo chỉ là nơi hoang vu, xa xôi, chỉ có vài bông hoa dại, con người cũng nhạt nhẽo nên chẳng đáng nhớ. Một nơi như thế thì có ai thèm nhớ tới làm gì. Những kỷ niệm thật đẹp kia đâu phải là của thiếp, nên làm sao thiếp nhớ nỗi, vậy ra từ hai mươi năm trước đến bây giờ trong đầu phu quân chỉ có Đào Hoa Đảo mà thôi. Vậy thì sự ra đi của thiếp đã chứng minh được rằng từ trước đến nay trong lòng phu quân không có thiếp, thiếp chỉ là người thay thế cho một bóng hình khác mà thôi. Hai mươi năm trước thiếp đã khóc rất nhiều khi phải rời xa phu quân, trong hai mươi năm đó phu quân có biết thiếp không hề đi đâu cả, vẫn ở Bách Hoa Thần Tiên Đảo, nơi ngày xưa thiếp đã tung tú cầu kén phu quân, trong hai mươi năm thiếp chờ từng ngày, chờ từ lúc bình minh cho đếm khi mặt trời khuất núi, ngày nào cũng như nhau, chỉ có tiếng gió, tiếng mưa, tiếng sóng biển đánh vào bờ, thiếp chờ cả những tiếng bước chân, nhưng chẳng có tăm hơi phu quân đâu. Thiếp không trách phu quân, âu thì cũng do số phận, có trốn tránh cũng chẳng được, nên thiếp lại trở về, muốn thử một lần đối diện với phu quân chỉ mong xác nhận lại câu trả lời cuối cùng thôi, có một câu trả lời thì thiếp mới cam tâm, bây giờ thiếp đã có câu trả lời rồi, xem như đã có câu trả lời cho hai mươi năm chờ đợi. Hai mươi năm phu quân đắm chìm trong rượu chè, cờ bạc, hai mươi năm phu quân lội tìm kiếm trong rừng sâu núi thẳm, sao phải mất nhiều thời gian đến thế, sao phải tự làm khổ mình? sao không đến Đào Hoa Đảo thổ lộ lòng mình, như vậy có hay hơn không. Thiếp chẳng phải sang giàu gì, nhưng nhìn phu quân khổ như vậy thiếp không đành lòng. Chẳng phải thiếp dùng tiền để xoa dịu vết thương lòng, vì thiếp biết thiếp có dùng tiền bạc của cả thế gian cũng chẳng thể nào làm chàng nguôi ngoai, tại sao chàng có thể nghĩ như vậy? Nỗi khổ của chàng do một nụ cười, một ánh mắt, một bàn tay dịu dàng, một nụ cười duyên dáng gây nên, thiếp không thể tìm ở đâu ra những thứ ấy để bù đắp cho chàng được, vì những thứ đó chỉ có ở Đào Hoa Đảo mà thôi. Thiếp mới đặt chân đến xóm tám này, nên chẳng biết thế nào, chỉ biết rằng hôm trước lúc hỏi thăm, người ta dẫn thiếp đến một toà nhà tráng lệ, mỹ nhân còn nhiều hơn hoa trong vườn, bảo là nhà của phu quân. Lúc đầu thiếp không tin, nhưng hỏi từ người già đến trẻ nít đều bảo vậy, một người nói có thể thiếp không tin, nhưng cả làng, cả xóm nói như vậy thì làm sao mà không tin cho được. Thôi thì cũng đã hai mươi năm rồi, phu quân cũng nên một lần đến Đào Hoa Đảo thổ lộ lòng mình, thiếp đến từ đâu thì sẽ trở về nơi đó, hi vọng phu quân bảo trọng, đường đến Đào Hoa Đảo lắm gian truân, nhiều cạm bẫy, trước khi đi nhớ ghé thầy bói xem ngày, chọn một ngày thật tốt khởi hành, hi vọng phu quân được toại nguyện.
Bách Hoa Tiên Tử ơi...
Anh cứ tưởng em hỏi tình hình bà con xóm nào chứ xóm Tám này toàn là dân tứ xứ tới đây ngụ cư để học nghề tán dóc …Từ mục đồng cho tới thầy lang , thần phán , thầy bói , thày chùa ….có ai là thích nói thật đâu em …em hỏi họ thì chẳng khác gì xin nước đổ bếp nhà mình rồi em ơi ….
Chỉ có em là người phương xa tới giãi bày sự thật nỗi lòng mình như mưa rơi , thác đổ …Như bóng Nhạn nấc tiếng kêu than chới với tìm đàn…. Làm cho anh choáng váng, nghẹn lời như ngập chìm giữa đại dương lệ đắng…
Ôi cao xanh ơi…. sao nỡ bịt mắt nhau đến thế?
Vợ bơi biển Bắc , chồng tìm bể Nam …Hai mươi năm anh cứ nghĩ em đang sung sướng trong nhung lụa chăn êm đệm ấm , trong vòng tay ai nơi vương quốc xa hoa, diễm lệ nào rồi ….Chứ anh đâu có ngờ em vẫn giữ đức tính dịu dàng đoan trang tiết hạnh ,một lòng một dạ chờ chồng ….
Hai mươi năm anh xuôi ngược thăng trầm tìm em trong nỗi thất vọng ngập lòng và chất ngất hận đời dâu bể .
Chúng ta như kẻ mù lòa tìm nhau trong đêm tăm tối mù khơi ….
Bây giờ gặp nhau em có dằn vặt ,có dỗi hờn thì việc cũng đã rồi …Qúa khứ còn là vết thương trầm đậm máu mà tương lai là nốt nhạc sầu cao vút tầng không .Ðầu óc anh đã băng giá u mê trước mắt ngập một màu tuyết sương tang tóc …Tên em gọi mà còn lứu lắp thì quê hương ngàn trùng xa cách mãi cũng phai sắc tàn hương .
Cái ngày xưa ấy trong cơn say chuyếnh choáng…anh cứ ngỡ là em đã mua Ðào Hoa đảo và sát nhập với Bách Hoa Thần Tiên đảo lại làm một rồi chứ , nào ngờ vẫn riêng rẽ như xưa ư ?
Trời ơi … sao mấy cái đảo này làm đảo loạn cả trí óc anh rồi …
Em có biết từ ngày chúng ta làm hôn lễ xong thì trong anh bao nhiêu là mối tình mới chớm đều như chiếc lá Thu vàng theo cánh gió bay xa …có ai muốn tơ vương với người đàn ông có vợ nữa đâu ….Hoàng Dung ngày ấy cũng lên xe hoa đi về bến mộng nào rồi …Anh và người ấy đã xa nhau mãi mãi …Em còn khuyên anh về nơi đấy mà làm chi ?
Trong tâm tưởng anh chỉ còn hình bóng em yêu mà bao nhiêu câu hỏi tại sao chưa tìm được lời lý giải .Dĩ vãng vẫn rục rịch trở về với ác mộng hoang tàn …kỷ niệm tươi đẹp ngày nào như cánh hoa vàng nổi trôi trong rừng xương bể máu ….những móng vuốt ma chơi cứ lẽo đẽo theo anh từng ngày từng giờ gặm nhấm hồn đau …
Anh chẳng biết than van cùng ai cả mà chỉ âm thầm chịu đựng niềm đau man rợ , tủi buồn …Rùng mình đơn lạnh mơ một làn môi , ước mong một sự ân cần nho nhỏ những lúc trái gió trở trời , ốm đau bệnh hoạn …
Bây giờ gặp lại em đây , hiểu được nỗi lòng em trong sáng , mái tóc óng ả như mây ngày nào nay đã điểm màu khói sương bi kịch, giận hờn....
Anh ân hận vô cùng và trách sao tạo hoá bày chi cảnh xót thương cay đắng đọa đày ?
Sao những cơn sóng vô tình cứ đẩy mình ra xa nhau ,xa mãi , mà không có luồng hải lưu nào lôi cuốn mình gần ?
Em thực là người vô tội mà anh là kẻ không biết thức thời ….Rượu bia ,đàng điếm đã vùi chôn quá nửa đời người …Lầu xanh gác tía không bố thí cho anh chút tình cảm thương yêu chân thật .Những đêm vui hoan lạc chỉ càng dấn thân mình vào tội lỗi u mê
Anh bây giờ chẳng còn biết tin vào ai nữa cả …Thầy bói xóm này cũng nhìn mặt ,đặt tiền ,ngày nào cũng có người xách kiếm , vác dao, tới nạt nộ ,chặt tay , xin huyết ....
Anh bây giờ chỉ còn trông chờ vào lòng xám hối chân thành và tiếng nói của trái tim mình thổn thức ….Anh sẽ trở về tìm lại hương xưa nơi Bách Hoa Thần Tiên đảo, một thời đắm đuối yêu thương…anh muốn nói lời xin lỗi với em và sống ẩn dật với lá hoa kỷ niệm ….
Hai mươi năm qua bây giờ anh mới tìm thấy được viên ngọc báu cho đời mình đó là Em , kho tàng tình thương bao la và lòng thuỷ trung sắt đá .Cám ơn em đã lặn lội tìm chồng và mở ra cho anh một chân trời xum họp
Anh sẽ giã từ mộng giang hồ , giải tán hết những giai nhân , mỹ nữ …
Về bên nhau...Ta ghép lại vần thơ đã một thời lưu lạc bơ vơ…
Choài Oai !!!
Lão Lang Băm trở thành văn sĩ hồi nào vậy, sao mình hổng biết cà ??? Tin được lão viết chết liền.
Lão Lang Băm đã làm gì ttnr rùi mà dạo nầy ttnr ít xuất hiện làm ctnc hổng có người tâm sự. Nhớ người tâm sự nên bụng nó đòi ăn.
Tim tui nằm tại bao tử nên nhớ người nào là phải ăn để giải buồn.
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-08 16:37:43vũkimThanh>
Trích đoạn: Talkative
Choài Oai !!!
Lão Lang Băm trở thành văn sĩ hồi nào vậy, sao mình hổng biết cà ??? Tin được lão viết chết liền.
Lão Lang Băm đã làm gì ttnr rùi mà dạo nầy ttnr ít xuất hiện làm ctnc hổng có người tâm sự. Nhớ người tâm sự nên bụng nó đòi ăn.
Tim tui nằm tại bao tử nên nhớ người nào là phải ăn để giải buồn.
Trời ơi...tôi đang bê bối mấy cái vụ vợ nọ con kia...đánh cửa trước trốn cửa sau lọan xà ngầu thế này mà ông đói ông tới đây đòi TTNR...ông cứ làm như tiều thư là vợ hai của tôi vậy? hay là làm như thỏi vàng tôi giắt trong người....hỏi cái là tôi sì cho ông nhậu liền hay sao?
Đàn bà mà đi mấy ngày nay thì có khi họ bận đi xem bói cũng chưa biết chừng...ông phải qua đó mà hỏi chứ..sao lại hỏi tôi vậy?
Nhà này có Mát xa Mát gần cho mỹ nhân thì cũng chỉ đến tiếng đồng hồ là hết Thuốc à....
Choài Oai !!!
Lão Lang Băm trở thành văn sĩ hồi nào vậy, sao mình hổng biết cà ??? Tin được lão viết chết liền.
Lão Lang Băm đã làm gì ttnr rùi mà dạo nầy ttnr ít xuất hiện làm ctnc hổng có người tâm sự. Nhớ người tâm sự nên bụng nó đòi ăn.
Tim tui nằm tại bao tử nên nhớ người nào là phải ăn để giải buồn.
Trời ơi...tôi đang bê bối mấy cái vụ vợ nọ con kia...đánh cửa trước trốn cửa sau lọan xà ngầu thế này mà ông đói ông tới đây đòi TTNR...ông cứ làm như tiều thư là vợ hai của tôi vậy? hay là làm như thỏi vàng tôi giắt trong người....hỏi cái là tôi sì cho ông nhậu liền hay sao?
Đàn bà mà đi mấy ngày nay thì có khi họ bận đi xem bói cũng chưa biết chừng...ông phải qua đó mà hỏi chứ..sao lại hỏi tôi vậy?
Nhà này có Mát xa Mát gần cho mỹ nhân thì cũng chỉ đến tiếng đồng hồ là hết Thuốc à....
hổng có ai làm gì TTNR hết á, hổm rày thời tiết trở lạnh, TTNR không thích ứng được thời tiết nên bị đau cổ họng và ho cả ngày, nên hông có lên 8 dzí mọi người thôi à
luôn tiện em nhờ LB xem bệnh cho em luôn ha
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-08 21:26:59vũkimThanh>
Trích đoạn: Tiểu thư nhàn rỗi
Trích đoạn: vũkimThanh
Trích đoạn: Talkative
Choài Oai !!!
Lão Lang Băm trở thành văn sĩ hồi nào vậy, sao mình hổng biết cà ??? Tin được lão viết chết liền.
Lão Lang Băm đã làm gì ttnr rùi mà dạo nầy ttnr ít xuất hiện làm ctnc hổng có người tâm sự. Nhớ người tâm sự nên bụng nó đòi ăn.
Tim tui nằm tại bao tử nên nhớ người nào là phải ăn để giải buồn.
Trời ơi...tôi đang bê bối mấy cái vụ vợ nọ con kia...đánh cửa trước trốn cửa sau lọan xà ngầu thế này mà ông đói ông tới đây đòi TTNR...ông cứ làm như tiều thư là vợ hai của tôi vậy? hay là làm như thỏi vàng tôi giắt trong người....hỏi cái là tôi sì cho ông nhậu liền hay sao?
Đàn bà mà đi mấy ngày nay thì có khi họ bận đi xem bói cũng chưa biết chừng...ông phải qua đó mà hỏi chứ..sao lại hỏi tôi vậy?
Nhà này có Mát xa Mát gần cho mỹ nhân thì cũng chỉ đến tiếng đồng hồ là hết Thuốc à....
hổng có ai làm gì TTNR hết á, hổm rày thời tiết trở lạnh, TTNR không thích ứng được thời tiết nên bị đau cổ họng và ho cả ngày, nên hông có lên 8 dzí mọi người thôi à
luôn tiện em nhờ LB xem bệnh cho em luôn ha
Gớm mà...ho xong đã rồi hãy nói...hoặc nói xong rồi hãy ho....chứ em vừa ho vừa nói thế này nước bọt văng tứ tung ướt hết cả phòng mạch rồi....
Khổ quá...ho mấy ngày rồi mà xưng hết cả cổ lên thế này....em làm ơn bỏ khăn quàng cổ ra...mở luôn cái cúc áo khám cho tiện....
thôi..cởi 1 cúc trên cùng thôi , không phải cởi cả áo....em cài bớt cúc ngực vào không lang băm nhìn thấy là lang băm mắc bệnh ngây ngô liền bây giờ , khám sao được nữa....
bây giờ em há miệng anh coi xem nào? mấy hôm rày em có ăn thịt Gà không? ăn thịt gà là hay ho lắm đó....Không ăn à.
Không ăn gà sao lại ho nhỉ? nếu vậy em có gần người nào hay ăn hay uống không? người nào hay ăn mà trợn mắt trợn mũi lên ý gần là lây bệnh ho đó nha...nhất là hun một cái ,hun gió thôi cũng dính bệnh liền à...Khi nào khỏi mới được hun tiếp nha...
Thôi lang Băm cho thuốc này về uống nha...không khỏi mai tới đây cho thuốc tiếp , có khi phải Mát xa cổ nữa mới khỏi hẳn được đó....Mong em vui vẻ và mau lành bệnh nha.....ý cám ơn năm mới không lấy tiền sang năm lấy một thể nha....
Không ăn gà sao lại ho nhỉ? nếu vậy em có gần người nào hay ăn hay uống không? người nào hay ăn mà trợn mắt trợn mũi lên ý gần là lây bệnh ho đó nha...nhất là hun một cái ,hun gió thôi cũng dính bệnh liền à...Khi nào khỏi mới được hun tiếp nha...
Người đó hình như là Lang Băm hay Lang Toi gì đó á...vì thầy lang thì lúc nào cũng bị bệnh do lây nhiễm. Hổng sai đâu. TTNR bắt hai khứa đền đi.
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-09 01:20:01vũkimThanh>
Trích đoạn: Talkative
Không ăn gà sao lại ho nhỉ? nếu vậy em có gần người nào hay ăn hay uống không? người nào hay ăn mà trợn mắt trợn mũi lên ý gần là lây bệnh ho đó nha...nhất là hun một cái ,hun gió thôi cũng dính bệnh liền à...Khi nào khỏi mới được hun tiếp nha...
Người đó hình như là Lang Băm hay Lang Toi gì đó á...vì thầy lang thì lúc nào cũng bị bệnh do lây nhiễm. Hổng sai đâu. TTNR bắt hai khứa đền đi.
Này.. này... ông bạn đừng có cài ban Lang băm vào cái vụ hôn hít này nha....Lang băm đã khám rồi...cái bệnh ho này nó có thể di căn từ cái ngày Nô...cho ôm hôn miễn phí tới giờ...ngày ấy cả làng trên xóm dưới rủ nhau ra Nô ra hôn..đâu có phải chỉ có mình tôi với lang Toi ....mà bây giờ ông lại chẹt cổ tôi vào là thế nào?
Tôi có cách chữa gia truyền bệnh này là lấy độc trị độc mới khỏi thôi....khi nào ho thì mình lấy môi hôn lại nhiều lần là tịt ho liền à....không tin sang phòng mạch sẽ biết..
Tôi có cách chữa gia truyền bệnh này là lấy độc trị độc mới khỏi thôi....khi nào ho thì mình lấy môi hôn lại nhiều lần là tịt ho liền à....không tin sang phòng mạch sẽ biết..
Khò khò, hừ hừ... cách chữa này của tiên sinh không biết có dùng cho người cùng phái được không ha, lang thang mấy bữa nay cũng ho mà không biết làm sao cho hết, lại đây nhờ tiên sinh bốc cho nhúm thuốc về hút thử coi sao??
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"
Tôi có cách chữa gia truyền bệnh này là lấy độc trị độc mới khỏi thôi....khi nào ho thì mình lấy môi hôn lại nhiều lần là tịt ho liền à....không tin sang phòng mạch sẽ biết..
Khò khò, hừ hừ... cách chữa này của tiên sinh không biết có dùng cho người cùng phái được không ha, lang thang mấy bữa nay cũng ho mà không biết làm sao cho hết, lại đây nhờ tiên sinh bốc cho nhúm thuốc về hút thử coi sao??
Ừ, cái phương pháp này xem ra có vẻ hay đấy. Lang thang dùng thử coi rùi cho anh em bít với nha. Mà cái lão lang băm này không biết có ở nhà không nhỉ? LX già cả rồi đến đây bắt mạch cái, bệnh tui là bệnh chi đây?
"Hà nội một ngày trở gió!
Tôi thấy cảm hứng cho cái ngày lễ Noel và tết dương lịch đâu không biết chỉ thấy lạnh xé da. Cơn gió rít lên từng đợt ùa vào những kẽ hở trong nhà. Nhớ em kinh khủng! giá mà lúc này có em bên cạnh. Tôi đã quen: quen với hơi thở ấm áp nhè nhẹ áp vào má tôi trong đêm đông buốt giá, quen bàn tay nhỏ ấm áp nắm lấy tôi kéo đi khắp các phố phường, quen tiếng nói nhỏ nhẹ và ánh mắt rạng ngời niềm vui của em nhìn tôi mỗi chiều gặp nhau...Không còn gì, tất cả chỉ là quá khứ!
Tôi biết được em đang làm gì giờ này. Em nóng! Giữa cái nắng như cháy da cháy thịt của đất trời Sài Gòn làm sao em có thể quàng được khăn len?
Thời thế đã thay đổi, thay đổi từ lâu rồi mà bây giờ tôi mới nhận ra điều đó! Có một bài thơ cũ và chưa có ai viết nổi cái bài thơ mới của thời bây giờ, em còn nhớ không?
"Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng..."
Sao nhỉ? tôi muốn gào lên trong chiếc chăn bông vô tri này:
"Tổ cha cái kiếp yêu vợ chung
Một chiếc chăn bông, có mấy chồng!"
Tôi đang viết thì biết mình đói bụng, híc! cay đắng, bệnh tật chi cũng không đáng sợ bằng nằm đói co ro."
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-10 11:20:30vũkimThanh>
Trích đoạn: lam xuong
Trích đoạn: lang thang
Tôi có cách chữa gia truyền bệnh này là lấy độc trị độc mới khỏi thôi....khi nào ho thì mình lấy môi hôn lại nhiều lần là tịt ho liền à....không tin sang phòng mạch sẽ biết..
Khò khò, hừ hừ... cách chữa này của tiên sinh không biết có dùng cho người cùng phái được không ha, lang thang mấy bữa nay cũng ho mà không biết làm sao cho hết, lại đây nhờ tiên sinh bốc cho nhúm thuốc về hút thử coi sao??
Ừ, cái phương pháp này xem ra có vẻ hay đấy. Lang thang dùng thử coi rùi cho anh em bít với nha. Mà cái lão lang băm này không biết có ở nhà không nhỉ? LX già cả rồi đến đây bắt mạch cái, bệnh tui là bệnh chi đây?
"Hà nội một ngày trở gió!
Tôi thấy cảm hứng cho cái ngày lễ Noel và tết dương lịch đâu không biết chỉ thấy lạnh xé da. Cơn gió rít lên từng đợt ùa vào những kẽ hở trong nhà. Nhớ em kinh khủng! giá mà lúc này có em bên cạnh. Tôi đã quen: quen với hơi thở ấm áp nhè nhẹ áp vào má tôi trong đêm đông buốt giá, quen bàn tay nhỏ ấm áp nắm lấy tôi kéo đi khắp các phố phường, quen tiếng nói nhỏ nhẹ và ánh mắt rạng ngời niềm vui của em nhìn tôi mỗi chiều gặp nhau...Không còn gì, tất cả chỉ là quá khứ!
Tôi biết được em đang làm gì giờ này. Em nóng! Giữa cái nắng như cháy da cháy thịt của đất trời Sài Gòn làm sao em có thể quàng được khăn len?
Thời thế đã thay đổi, thay đổi từ lâu rồi mà bây giờ tôi mới nhận ra điều đó! Có một bài thơ cũ và chưa có ai viết nổi cái bài thơ mới của thời bây giờ, em còn nhớ không?
"Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng..."
Sao nhỉ? tôi muốn gào lên trong chiếc chăn bông vô tri này:
"Tổ cha cái kiếp yêu vợ chung
Một chiếc chăn bông, có mấy chồng!"
Tôi đang viết thì biết mình đói bụng, híc! cay đắng, bệnh tật chi cũng không đáng sợ bằng nằm đói co ro."
Xin chào cố nhân Lắm xương Sườn....Gớm mà cố nhân đi tha hương nơi đâu mà để quán rượu Tứ rượu Tám rêu phong mấy lớp vậy cà....Hôm nay mới thấy tới đây thăm nhau hay chữa bệnh? mà thăm hay chữa thì cũng quí hoá lắm rồi....Lâu lâu Lang Băm này cũng vẫn nhớ tới cái quán của Lắm Xương với bao nhiêu kỷ niệm tuyệt vời...những đàn thơ Cóc sinh sôi nẩy nở nhìn mà vui mắt , những trang giai nhân tuyệt sắc vào ra chất ngất hồn tình.
Cái quán của cố nhân là nơi ươm nhiều mầm xanh, quả chín...Lang Băm chỉ vào nhậu vài đêm mà cũng ngơ ngẩn , buâng khuâng....
Lòng muốn nói mà miệng không cho nói
Nhìn ai kia mà bụng đói...thèm thuồng
Cái nơi ấy ấm áp và hạnh phúc lạ thường nên con người ta dễ mắc chứng bệnh thành thi sĩ , thành giai nhân ,thành mộng mị tương tư hoài à.....
Lang băm thấy tâm bệnh của Lắm Xương cũng đang bị vào vòng tương tư sầu héo , cần mở lại quán xá và sài nhiều thịt tươi sẽ phương phi ,khoẻ mạnh ngay...
Ráng khai trương lại quán xá , Lang băm cũng cố chữa bệnh kiếm nhiều xiền tới đó nhậu cho đã đời nha....chúc vui vẻ và thành đạt......
Nào cụng ly uống tạm ly cồn 40 độ pha nước với lang Băm nha..nhà mới hết rượi thuốc rùi....thông cảm nhé
chả biết LB chữa bệnh kỉu gì mà bệnh nó cứ nặng thêm thôi chớ hông có thuyện giảm gì hết, bệnh ho ngày giờ chuyển hướng sang ho đêm luôn rồi nè, mau bồi thường cho em đi
chả biết LB chữa bệnh kỉu gì mà bệnh nó cứ nặng thêm thôi chớ hông có thuyện giảm gì hết, bệnh ho ngày giờ chuyển hướng sang ho đêm luôn rồi nè, mau bồi thường cho em đi
Vào đây vào đây...làm ơn nói nho nhỏ thôi...khổ quá cứ kêu toáng cả lên thế này thì mất xừ nó tín nhiệm của lang băm rồi còn gì....
Hôm nọ là vì lang băm mải nhìn cái cổ aó của Tiểu thư trễ quá...nên thần hồn nát thần tính , bốc nhầm thuốc....không chết là may mắn phúc tổ bẩy mươi đời rồi ý....chắc gì mà lò dò được tới đây mà kêu la , mà thưa kiện nữa chứ....
Thôi bây giờ lang băm xuống nước nhỏ...nước nhỏ... Mong tê tê đừng có la lối , đừng có xài xễ lang băm tội nghiệp mà....
Nói cho Tê Tê nghe tính mới từ sang canh năm mới tới hôm nay chưa đầy hai tuần lễ , chữa cho 40 người mà đã chết nhanh , chết gọn , chết hoàn toàn 39 người , vậy là Tê tê sống sót trong số đó...đáng lẽ ra phải mổ bò ăn mừng khao bà con mới phải đạo chứ...
Rồi...yên tâm đi...nếu ho cả ban đêm thì lang băm ký giấy cho nhập phòng ngủ của lang băm....ý lộn nhập phòng mạch của Lang Băm , chữa nội trú cả ngày lẫn đêm nha....
Xin chào cố nhân Lắm xương Sườn....Gớm mà cố nhân đi tha hương nơi đâu mà để quán rượu Tứ rượu Tám rêu phong mấy lớp vậy cà....Hôm nay mới thấy tới đây thăm nhau hay chữa bệnh? mà thăm hay chữa thì cũng quí hoá lắm rồi....Lâu lâu Lang Băm này cũng vẫn nhớ tới cái quán của Lắm Xương với bao nhiêu kỷ niệm tuyệt vời...những đàn thơ Cóc sinh sôi nẩy nở nhìn mà vui mắt , những trang giai nhân tuyệt sắc vào ra chất ngất hồn tình.
Cái quán của cố nhân là nơi ươm nhiều mầm xanh, quả chín...Lang Băm chỉ vào nhậu vài đêm mà cũng ngơ ngẩn , buâng khuâng....
Lòng muốn nói mà miệng không cho nói
Nhìn ai kia mà bụng đói...thèm thuồng
Cái nơi ấy ấm áp và hạnh phúc lạ thường nên con người ta dễ mắc chứng bệnh thành thi sĩ , thành giai nhân ,thành mộng mị tương tư hoài à.....
Lang băm thấy tâm bệnh của Lắm Xương cũng đang bị vào vòng tương tư sầu héo , cần mở lại quán xá và sài nhiều thịt tươi sẽ phương phi ,khoẻ mạnh ngay...
Ráng khai trương lại quán xá , Lang băm cũng cố chữa bệnh kiếm nhiều xiền tới đó nhậu cho đã đời nha....chúc vui vẻ và thành đạt......
Nào cụng ly uống tạm ly cồn 40 độ pha nước với lang Băm nha..nhà mới hết rượi thuốc rùi....thông cảm nhé
Ha ha, lão Lang này dạo này không những lên tay mà mồn mép còn như tép nhẩy ấy. Khám bệnh được nhiều tiền bị mấy bà vợ trấn hết rồi đúng không? chứ ai đời qua rượu tứ xong thấy đòi có mấy xu mà chuồn thẳng cẳng.
Ổn ổn, đi đâu cũng thấy rượu...
Xin chào cố nhân Lắm xương Sườn....Gớm mà cố nhân đi tha hương nơi đâu mà để quán rượu Tứ rượu Tám rêu phong mấy lớp vậy cà....Hôm nay mới thấy tới đây thăm nhau hay chữa bệnh? mà thăm hay chữa thì cũng quí hoá lắm rồi....Lâu lâu Lang Băm này cũng vẫn nhớ tới cái quán của Lắm Xương với bao nhiêu kỷ niệm tuyệt vời...những đàn thơ Cóc sinh sôi nẩy nở nhìn mà vui mắt , những trang giai nhân tuyệt sắc vào ra chất ngất hồn tình.
Cái quán của cố nhân là nơi ươm nhiều mầm xanh, quả chín...Lang Băm chỉ vào nhậu vài đêm mà cũng ngơ ngẩn , buâng khuâng....
Lòng muốn nói mà miệng không cho nói
Nhìn ai kia mà bụng đói...thèm thuồng
Cái nơi ấy ấm áp và hạnh phúc lạ thường nên con người ta dễ mắc chứng bệnh thành thi sĩ , thành giai nhân ,thành mộng mị tương tư hoài à.....
Lang băm thấy tâm bệnh của Lắm Xương cũng đang bị vào vòng tương tư sầu héo , cần mở lại quán xá và sài nhiều thịt tươi sẽ phương phi ,khoẻ mạnh ngay...
Ráng khai trương lại quán xá , Lang băm cũng cố chữa bệnh kiếm nhiều xiền tới đó nhậu cho đã đời nha....chúc vui vẻ và thành đạt......
Nào cụng ly uống tạm ly cồn 40 độ pha nước với lang Băm nha..nhà mới hết rượi thuốc rùi....thông cảm nhé
Ha ha, lão Lang này dạo này không những lên tay mà mồn mép còn như tép nhẩy ấy. Khám bệnh được nhiều tiền bị mấy bà vợ trấn hết rồi đúng không? chứ ai đời qua rượu tứ xong thấy đòi có mấy xu mà chuồn thẳng cẳng.
Ổn ổn, đi đâu cũng thấy rượu...
Ấy chết sao mà Lắm Xương nói lang băm nặng lời như vậy chứ?
Người ta thường kháo nhau rằng : Làm chủ quán rượu phải có bản lĩnh đầu Trâu, mặt Ngựa...mới trụ được trên giang hồ.
Ngày xưa Lang Băm mới gặp Lắm Xương thấy mời mọc ân cần, Bia ,rượu Voca mở ra lai láng mời chào như chính nhân quân tử ....Cứ ngỡ người hào phóng quảng đại , lên lang băm cũng muốn kết bạn văn chương tế nhị thâm tình...Chứ lang băm đâu có ngờ mới có vài tháng mà gặp lại nhau thấy khác xa vời quá....Dáng dấp văn nhân đã bị tiền bạc ,lờ lãi ,lấp liếm hết rồi sao?
Đã bao lần Lang băm đãi bạn nhậu nhẹt đâu có kể chi hao hụt tiền tài , thậm trí cả kỷ vật trong nhà lang băm này cũng bán đi lấy tiền mua một đêm vui với bạn nhậu, ngày ấy chắc lắm Xương cũng biết...ấy thế mà hôm đó nhậu quá đà với bạn bè thiếu có mấy xu lẻ mà cái mặt Lăm xương rúm ró lại như cái bị rách trông đến là khổ...Lang băm thấy thất vọng quá đi...Thôi âu cũng là cái nghề cái nghiệp nó đem lại cho con người ta cái phúc cái đức , cái bội cái bạc , cái đểu cái giả đó mà....trách nhau cũng chỉ thêm phiền phải không?
Không phải lang băm chạy nợ mấy xu...mà tránh cái quán rượu của Lắm Xương đâu ...chẳng qua lang băm vợ nọ con kia bê bối chuyện gia đình nên chưa có dịp gặp lại tri âm tri kỷ nơi tửu quán đó thôi...xin chớ có hiểu lầm chỉ có mấy xu mà Lang băm tránh bợm...ý tránh bạn nhé...
Ấy chết sao mà Lắm Xương nói lang băm nặng lời như vậy chứ?
Người ta thường kháo nhau rằng : Làm chủ quán rượu phải có bản lĩnh đầu Trâu, mặt Ngựa...mới trụ được trên giang hồ.
Ngày xưa Lang Băm mới gặp Lắm Xương thấy mời mọc ân cần, Bia ,rượu Voca mở ra lai láng mời chào như chính nhân quân tử ....Cứ ngỡ người hào phóng quảng đại , lên lang băm cũng muốn kết bạn văn chương tế nhị thâm tình...Chứ lang băm đâu có ngờ mới có vài tháng mà gặp lại nhau thấy khác xa vời quá....Dáng dấp văn nhân đã bị tiền bạc ,lờ lãi ,lấp liếm hết rồi sao?
Đã bao lần Lang băm đãi bạn nhậu nhẹt đâu có kể chi hao hụt tiền tài , thậm trí cả kỷ vật trong nhà lang băm này cũng bán đi lấy tiền mua một đêm vui với bạn nhậu, ngày ấy chắc lắm Xương cũng biết...ấy thế mà hôm đó nhậu quá đà với bạn bè thiếu có mấy xu lẻ mà cái mặt Lăm xương rúm ró lại như cái bị rách trông đến là khổ...Lang băm thấy thất vọng quá đi...Thôi âu cũng là cái nghề cái nghiệp nó đem lại cho con người ta cái phúc cái đức , cái bội cái bạc , cái đểu cái giả đó mà....trách nhau cũng chỉ thêm phiền phải không?
Không phải lang băm chạy nợ mấy xu...mà tránh cái quán rượu của Lắm Xương đâu ...chẳng qua lang băm vợ nọ con kia bê bối chuyện gia đình nên chưa có dịp gặp lại tri âm tri kỷ nơi tửu quán đó thôi...xin chớ có hiểu lầm chỉ có mấy xu mà Lang băm tránh bợm...ý tránh bạn nhé...
Trích đoạn: vũkimThanh
Thì Lang băm coi thử xem chứ, LX cũng hiểu hoàn cảnh của bạn lắm chứ có phải không đâu; hoàn cảnh của LX bây giờ nó bắt phải vậy đâu có thể trách được. Hào phóng quảng đại thì tôi đâu có mất bao giờ, bây giờ Lang băm cần gì cứ nói Lâm Xương hay Lắm Xương này cũng đáp ứng liền, rượu tứ luôn là chỗ tiếp đón các anh em thư quán.
Khen cho Lang băn giỏi đổi chiều...thôi thì...nói ra cũng bằng nhau chứ kể công gì. Ai nói là con người sẽ không bao giờ thay đổi nào? LX qua một thời gian tha phương mỏi gối cũng nhận ra được vài điều, cũng biết cái mà bây giờ mình mới nhận ra thì người khác đã biết lâu rồi nên không dám nói kẻo có người lại bảo mình là lên mặt.
Phòng mạch thì cứ để mọi người khám bệnh đi., mùa đông hờ...á...há...tờ....hắt... xuất hiện nhiều lắm, khá nhiều người cần Lang băn đó!
Khi nào băm rảnh xin mời qua Yh massenger của xương sườn này chơi.
ID: domai108
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 22:29:55vũkimThanh>
Trích đoạn: TimEm
Kim Thanh là nường tám hay chường tám đây, TE muốn làm thân, muốn gần, muốn gụi...thấy văn mừ chửa thấy người?
Bạn Tìm Gái ơi …. ý bạnTìm Em ơi....Rất hân hạnh được bạn tới phòng mạch chơi và có lời thăm hỏi thì lang băm cũng tự giới thiệu Lang Băm không phải là nường 8 , cái tên Kim Thanh là do cha mẹ đặt cho sao thì cứ để vậy thôi …chứ thực ra thì Lang Băm vằm này là Ðực rựa chính cống đó …
Thấy Tìm Em mới nhập cư xóm Tám này Lang băm cũng vui vui , chúc Tìm Em tìm được người yêu lý tưởng trong cái xóm Tám nhiều Trai ít Gái này nhé ….Lang băm có vợ rồi mà thấy các bạn xôn xao tìm Bồ bịch nên Lang băm cũng cầm đèn chạy trước ô tô may ra kiếm tìm được cái gì thì sao ? nói vậy mong Tìm Em giữ bí mật dùm Lang băm nha Thanks…chào thân aí
Lang băm từ hồi làm phòng mạch đến giờ sao không khám được cái vụ giới tính ở xóm này dzị?
Bữa nay PS dzô chóng mặt quá
Thấy NP lại đổi giới tính nè
Rùi đến Lắm xương mới bữa nào tự xưng là "chân yếu tay mềm", bữa nay lại có 1 bầu tâm sự "tổ cha cái kiếp yêu vợ người..." gì gì đó...nhưng avt lại là nữ (trời! muốn khủng hoảng lun)
Lang băm ơi là LB, hay LB cũng dzị hén nên có người nghi ngờ LB
Zậy hả Pan Sy, sao zạo này xóm tám kỳ thế không biết, kim lọai gì mà lẫn lộn tùm lum hết rứa, không tinh khiết như CL tui thế nào hết. Không pan có zậy không nữa, cua cho đã chừng găph nhau mà gơ ra boy hết thì.......hic........chẳng biết làm sao nữa
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng