Trích đoạn: vũkimThanh
Ðàn Ghi Ta VN thì nhẹ nhàng êm ái ,nhiều cái âm hưởng ngọt ngào ,nhưng cũng nhiều cái đánh véc li- láng coóng bề ngoài , màu mè dã man nhưng bên trong Amply cũng bị mát điện bét nhè , chạm ngón tay vào là bị giật tung tay ,tung chân , sì khói khét lẹt...cũng cong cần đứt giây mà chết
Nếu chơi đàn mà bị điện giật cong cần đứt giây thì quả là hơi khủng khiếp đó ! Hay chắc tại LB đi sờ vào chỗ không cần sờ chứ gì , hoặc là cắm điện lệch pha... !![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thôi phòng mạch ế ẩm ,nói chuyện đàn sáo cho khuây khoả...Nếu cần thì huynh đi coi bói đi coi hướng nào có đàn tốt ha ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trời đất...Pansy ơi...sao em có vẻ như không tin vào khả năng của anh hay sao mà em lại hỏi anh là cắm điện lệch pha? Đã là dân mê âm nhệch...ý lộn âm nhạc. thì người ta phải biết lựa cái ổ nào nó vừa với phích cắm thì sao mà lệch pha được...ngọai trừ nhiều chàng nhọc sĩ lâu lắm rồi không được chơi đàn thì cứ thấy đàn là ôm chầm gẩy đại, phang bừa.....có ngày chết bất đắc kỷ tử ý chứ....Còn theo thiển nghĩ của lang băm thì đàn là một thứ công cụ do tạo hóa ban cho nên nó rất là tinh tế và chổ nào cũng có gía trị nhất định của nó ,chẳng có chỗ nào thừa , chẳng có chỗ nào là không phát ra tiếng kêu trầm bổng mê hồn cả...Này nhé ,khi người ta lấy tay vuốt nhẹ vào lưng đàn và mặt đàn thôi cũng tạo ra tiếng kêu xào xạc như cánh lá rơi nghiêng trong hòang hôn vàng tím. vuốt đầu cần đàn nghe như tiếng gió cuốn mây trôi, kéo theo cả muôn cánh rừng hoa thơm cỏ lạ , thân đàn có những đường cong , uyển chuyển điệp trùng như những eo biển về đêm ướp ánh trăng thanh , sờ tay vuốt xuống ngựa đàn ,chạm nhẹ vào mấy cái dây đàn , sợi to sợi bé , mà cũng cảm nhận được cái vẻ mượt mà như nhung lụa , như cỏ non trên thảo nguyên rực rỡ ánh hồng , đôi khi nỉ non như ghềnh thác của miền nguyên sinh thiên đường kỳ diệu... Càng đi sâu vào thế giới của đàn thì càng thấy mình càng nhỏ bé và ngây thơ vô cùng , nên đôi khi cũng không tận hưởng được hết những âm thanh kỳ bí , những cảm xúc dạt dào mà các cung bậc của đàn dâng hiến cho bàn dân thiên hạ....
Nhiều anh còn tỏ vẻ ta đây không thích đàn , Lang băm cho là nói khóac lác hết..
Nếu như không có đàn...trái đất này là một địa ngục , một nơi cầm tù và giam hãm những người tật nguyền vừa câm lại vừa điếc.....Lang băm mãi mãi yêu đời và yêu đàn.....
TE ôm cây đàn ra phố kiếm tai trâu
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
. ngang qua lầu thuốc bắc của Lang huynh tự nhiên con tim đa tình giật bổng, nhảy tưng tưng, rồi bung biêng bung biêng, chân TE như cái chổi tre quét rác cứ quệt ngang quệt dọc trên mặt đường. Tay ghì cây đàn vào ngực, em nồng nàn truyền hơi ấm , hai lá phổi phồng lên, dồn ra nén lại bật từ thẳm sâu âm điệu thật bất ngờ.Hình như mình hóa Bá Nha;Suối tình đâu đây róc rách, tiếng lá lao xao, không tiếng biểm gầm gào, mà không đó là tiềng nàng Pansy thủ thủ bên tai, khơi dây cho LB xuất thần , phúc tổ TE phót giây may mắn, bắt gặp sự tương phùng, ngây ngất mê ly. Cái dạ dày lịm lịm thưởng thức tận hưởng Chả phượng Nem công say rượu ngàn năm quên hết việc mình phải đi đâu, bàn tay cũng lần lần theo sợi dây đàn; dư âm từ phòng thuốc hay từ tay TE phát ra hổng biết...Ước chi lúc này có TT cung TE chia sẻ... thó vị khac nào Ngộ Không lọt vườn đào ăn quả ngàn năm. Hì hì. Đầu lưỡi TE tứa ra vị ngọt ngào thấm đẫm hương thơm trinh nữ, gió hây hẩy hây hẩy chạm má như má kề người ngọc. Vai rân ran như có bàn tay mềm mại yêu thương xoa vuốt đê mê. Đất dưới chân như sãng biền bồng bềnh. Con đường như thảm nhung đỏ dẫn đôi uyên ương vào sảnh lễ Tân hôn. Tiếng đàn thân tiên phát ra từ kẻ đang yêu có sức thẩm thấu kỳ lạ. Cây đàn của TE cứ run rẩy nập ngừng e lệ đung đưa. hi hi Lang Băm ơi! Pansy ơi! tuyệt tuyệt ...
TE