Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Asin Tạp bút !

214 trả lời, 22.554 lượt xem — Trang 4 / 8
Phút Không Thể Gọi Tên
(Tặng Rùa con !)
 
 
 
Thương tay đốt nến cho mình
Mấy mươi ngọn nến lung linh cõi này
Ngày xưa chưa uống đã say
Tình xanh bữa nọ hôm nay hiện về
Giá như!
Trọn vẹn câu thề
Tóc mây!
Tà áo mân mê thẹn thùng
Giá như!
Ngọn lửa đừng bùng
Rừng khô cháy lá đùng đùng dập sao?
Để giờ dạ thoáng nao nao
Bài thơ ngọt lịm cất vào mù sương
Dạ! Vâng! Để lại chút hương
Ai vương tóc thoảng bên tường hồng hoa


 
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Sinh Của Rắn!
 
 
 
Từ trùng xa mừng ngày sinh của rắn
Lá rong liêu gói lại những mộng vàng
Cây cỏ chim muông ca hát rộn ràng
Đời trùng ngộ dẫu rằng vừa đủ muộn.

Tròn trịa quá những dư thừa rắn cuộn
Gom khát khao và cả những nguồn cơn
Và bầu trời như cũng sáng nhiều hơn
Gió thổi mây bay gặp ngày sáng nắng.

Gạt qua nhé muôn vàn điều cay đắng
Củi mục cành khô trơ trốc tiêu điều
Để vươn lên bay như những cánh diều
Vui với gió lộng trào trên mắt biếc.

Lãng quên hết cả những điều hối tiếc
Tuổi phong sương cây thập giá đời ai
Để thấy lại cuộc tồn lưu xa ngái
Giấc mơ nào tay dan díu hừng đông


 
Đăng nhập để trả lời
0

CHÚT  GÌ  GỬI  CHO NHAU

Gửi cho  nhau  những  bộn  bề
mang  đi  mấy  cõi  mang  về  mấy  nơi
động  vàng mấy  nụ  hoa tươi
trời  xanh  mấy  thuở   /   em  cười   mấy  khi

Một đời  mấy  cội  lưu ly
đợi  nhau  bên  khóm  tường  vi  mấy   lần
khói  nhang nhau  thắp  mấy  tuần
ở  bên  nhau
mấy  mộ  phần  với  nhau  !

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thương Trọn Vẹn!
 
 

Níu giữ!
Cho nhau!
Chút bộn bề
Hai phương trời thẳm!
Chia về!
Hai phương
Thương nhau cho trọn!
Vẹn minh tường
Dẫu đời cát!
Lở sâm thương!
Đãi bồi.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Câm!
 
 
 
Sáng!
Ngày!
Cười nói lả lơi
Đêm qua sương đậu trên môi đắng lòng
Thằng câm!
Ú ớ thinh không
Về, đi một ngón!
Tây,đông ngỡ ngàng.
Điệu đà!
Nặng nhẹ!
Xót xa
Đòi cơn bão lửa mới xa nửa giòng
Cười khan máu ứa A phòng
Thẳng tay chỉ mặt!
A dua a tòng.


 
Đăng nhập để trả lời
0
HiềnThảo!
Năm mới vui, khoẻ, sáng tác luôn!
 
Mật Ngọt Điêu Ngoa!
 
 
 
Tết vui năm mới lại rồi
Ngày trôi theo tháng tháng trôi theo đời
Ngoảnh lại thêm nỗi rã rời
Canh tàn chợt tỉnh rượu đời cũng tan.
Xá gì một chút dốc oan
Lọ là thiên lý non ngàn rừng xa
Thương cho nhau chút hương hoa
Lệ là mật ngọt điêu ngoa chín ngàn.

 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhiệm Màu Ban Sơ
 
 
 
 


Tại anh tất cả tại anh
Tình yêu dang dở không thành vì đâu
Nỗi vui chìm đáy hang sâu
Chênh vênh khổ ải cô đầu riêng em.
Nhìn ai vui vẻ mà thèm
Hai phương trời thẳm buông rèm khóc nhau
Nhìn trăng chia bóng mà đau
Biển hồ luyến ái thêm rầu tình riêng.
Dẫu là thâm tạ linh thiêng
Anh vầy duyên mới em siêng việc nhà
Ừ vậy là cuộc tình xa
Phím đàn lỡ nhịp dây ngà dở dang.
Em xây đắp mộng huy hoàng
Thì vui trọn với huy hoàng ấy đi
Bận gì luyến nhớ so bì
Chồng em cũng tốt huống gì vợ anh.
Đừng lấy quá khứ dỗ dành
Trái ngang lỡ cỡ không thành được đâu
Hai ta chung một cung sầu
Xin cùng từ bỏ nhiệm màu ban sơ


 
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa!
 
 
 
 
Lá bàng rơi
Và mùa về
Xe hồng đường thánh chiều đông
Và ta đơn độc mơ hồng
Tim nhau!

 
Đăng nhập để trả lời
0
Quan Cách...Sợ!
 
 
 
 
Sáng phở
Khoanh chân đọc tin hờ
Xoe tròn
                   Đời lỡ cỡ
Rộc
         Rạc tấm thân ngơ.
Trưa
         Cơm
Ăn nhờ vợ
Tội thân
                      Đời ở đợ
Hồng hoang có ai ngờ.
Tối quán xá
                         bơ vơ
Gia đình
                  Sầu hơn nợ.
 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Em...!
 
 
 
 
 
Trả em về với thiên nhiên
Trả luôn cả những muộn phiền sầu đong
Trả em cho biệt tơ lòng
Trả thinh không với A phòng ngẩn ngơ
Trả em trăm ngớ ngàn ngờ
Trả cau năm mảnh giầu tơ lạc giàn
Trả em tuốt luốt chứa chan
Trả mình về với ngút ngàn phai phôi

 
Đăng nhập để trả lời
0
Hay!
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
To: Nguyên!
 
Hay à!
Có dở không? [:D] tặng lão bài trào phúng này này...
 
 
Sự Dở Hay...!!!
 
Dở hay cái sự ở đời
Dăm ba thể thức vài lời tụng tâng
Để rồi chuếnh choáng bâng khuâng
Tự cao ừ nhỉ có sao đâu nào
Thơ ta mặc sức tự hào
Phải sao khiêm tốn tự trào phúng nhau
U uẩn vốn chẳng phải cầu
Lang thang ngõ ngách công hầu cửa sau
Trói chặt muôn ức trầm đau
Khí ca ngất ngưởng cùng nhau cưỡi bò !
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ, Giấc ngủ, Cái chết và Sự phục sinh!
 
 
 

 
 
 
Đôi khi ta muốn
Ngủ một giấc thật dài.
Để mơ màng chợt đến
Ta hoá thân thành chàng mục đồng
Với chiếc roi bên yên ngựa
Ta chăn bầy cừu non trên thảo nguyên.
Để lắng nghe
Tiếng gió gọi nhau trên bao la xanh biếc
Và róc rách của những dòng suối tình nhân thủ thỉ
Hay ngắm nhìn
Sự âu yếm tự nhiên của
Những chàng cừu đực mới lớn
Bên những cô nàng cái đỏng đảnh đủ màu.
Để được thưởng thức
Trăng sáng trong bầu trời đêm
Với ngạt ngào hương thơm của hoa lá cỏ cây
Rả ríc của côn trùng sau những cơn mưa mùa
Hoà nhịp với đủ loại nhạc cụ đồng quê khác
Bằng điệu múa của những cô gái áo hoa hay váy xoè.
Để được sử dụng ngôn ngữ
Một cách tự do như thiên nhiên ban tặng
Và làm thơ
Và lắng nghe giọng ngâm trầm thống của chính ta.
Thế rồi một lần
Ta đã thật sự ngủ một giấc ngủ dài
Tưởng như không có sự thức tỉnh mỏng manh
Trong giấc ngủ
Ta dường như chuẩn bị gõ cửa địa ngục
Một bước chân thôi
Ta kịp dừng lại để bắt đầu suy nghĩ về sự trở về.
Dòng ý thức trước tiên thức giấc
Thôi thúc những vận động tiềm ẩn
Máu trong tim bắt đầu ấm lên và chảy theo dòng
Chu du qua các cửa ngõ của thực thể sống
Đến não bộ
Trung khu thần kinh
Đánh thức hoàn toàn miền chất xám.
Suy nghĩ trở lại
Nhận thức mở ra
Ánh sáng xua tan bóng tối.
Ta nhận ra rằng
Cuộc sống đã đẩy ta đi theo dòng và
Khi ta sắp chạm tới cửa ngõ của ngươi: Cái chết
Thì chính ngươi
Đã thôi thúc và tái tạo con đường dẫn ta
Trở về: Sự phục sinh
Thần thánh.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Em...!





Trả em về với thiên nhiên
Trả luôn cả những muộn phiền sầu đong
Trả em cho biệt tơ lòng
Trả thinh không với A phòng ngẩn ngơ
Trả em trăm ngớ ngàn ngờ
Trả cau năm mảnh giầu tơ lạc giàn
Trả em tuốt luốt chứa chan
Trả mình về với ngút ngàn phai phôi

******************************************


GIỮ


giữ  mầu   xem chậu  phai phôi
giữ   chan  chứa    lại   thử   nồi  chứa  chan
giữ  vôi  đo  lữỡi  nồng  nàn
giữ  trầu cau  hỏi chuyện  vàng đá  xưa
giữ  chùa    tiếc  dáng ni co
giũ  mồ  côi  nhớ  masoeur   thuở  nào
giữ  em,  cất  ở chỗ  nào ?
giữ  tình  xin    dấu  kỹ  vào  giữa  nhau



nguyetthao090107






📎 hinht
Đăng nhập để trả lời
0
@: HiềnThảo
 
Tạ cho cái sự giữ gìn
Tiếc cho cái sự giữ gìn buồn tênh
Ta về đong chút hớ hênh
Bán cho đằng ấy lên đênh nửa mùa
 
Giữ Gì Một Kiếp Héo Khô!!!!
 
 
 
Giữ làm chi biết còn gì
Thời gian biền biệt biết về nơi đâu
Tảng lờ giả bộ âu sầu
Trông vờ ngóng giỡn cô đầu một thân
Trách gì cái sự lần khân
Mà trầu cau hỏi nửa xuân có còn
Đá vàng rầu rĩ héo hon
Am xưa chớ hỏi có còn ni cô
Đêm rằm thưởng nguyệt bên hồ
Quên sằng nhớ bậy!
                          Thân khô võ vàng!.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc tình buồn không thể bền lâu
Dẫu mai sau mỗi người một bước
Đường vẫn rộng người sau kẻ trước
Ta tìm về cho nhận phù âu.
Chẳng thể nào cứ mãi gom sầu
Sau cánh cửa là con đường mới
Phía trước dù không là bến đợi
Thì cũng không ngăn bước đôi ta.
Chẳng khổ đau và những xót xa
Níu kéo được hành trình hạnh phúc
Hãy cất tiếng chúc nhau cùng lúc
Hạnh ngộ nào run rủi hợp tan.
Thôi em ơi dừng lại khóc than
Để mỉm cười cuộc đời đang đợi
Dẫu đại dương bao la diệu vợi
Bến bờ nào chờ cánh buồm yêu.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Ơ Hay là Cuộc Tỉnh, Say!
 
 
 
 


Ơ hay một cuộc chơi ngông
Về nơi phố thị lông rông nửa phần
Tìm gì một chút lần khân
Mộng mị chửa dứt phân vân đường về
Ra là châm chút u mê
Vào trong chén đắng ủ ê khật khùng
Dốc vắng trơn tuột mông lung
Triền cao sương ngậm u nùng mi ơi
Nam phương ngãy cánh bỏ đời
Bắc phương tận tuyệt khơi khơi vậy mà
Tuyết hoa phong nguyệt riêng ta
Lưng bầu rượu túi la đà...Tỉnh say!


 
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi đau di tích !
 
 
 
 


Xích lô lượn phố một ngày
Trăm năm rêu cũ phơi bày thành xiêu
Dấu tích đổ nát tiêu điều
Lạnh hồn văn võ úa chiều tịch nhiên.
Phố thị rộn rã muôn miền
Bảo tàng trường học nối liền nhà ga
Này là đường xá nước nhà
Bụi đùa gió cuốn áo hoa bạc màu.
Dẫm lên đất cũ mà đau
Phù điêu một bức biếm nhau hay gì
Cầu vượt đã dựng một khi
Dẫu là thánh tích cũng đi một đàng.
Ừ rằng sạch đẹp huy hoàng....


 
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Người Dưng. !
 
 
 
 
 
Mỗi một giọt nước mắt
Là trăm toái lụy phiền
Cười cợt trận u miên
Trong giòng đời ngã gục.
Mỗi một lần phủ phục
Trên nấm mồ điêu linh
Là sặc sụa nhu tình
Trót trao lầm gửi lạc.
Mỗi một vì sao bạc
Lấp lánh giữa trời đêm
Nhắc nhớ một cái tên
Đã lãng quên trời hạ.
Mỗi mùa đông băng giá
Là một mùa thiết tha
Mơ gió ngủ la đà
Bên anh người xa lạ.
Đêm nay trăng sáng quá
Em lại nhớ về anh
Gió cũng mãi đành hanh
Ngật đầu ừ vẫn nhớ.
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-21 00:35:46Viet duong nhan>
 
Thế Là Cuộc Sống ! !
 
--Viết cho những thăng trầm của chị--
 
 
 
 
Tôi không biết
Rõ ràng tôi không biết
Phải thế nào
Chị mới bớt lao đao
Nỗi lòng ấy
Mấy ai thời hiểu thấu
Lệ rưng tràn
Mắt tấy đỏ đêm thâu.
Ở ngoài kia
Đèn phố vẫn muôn màu
Người đông đúc
Và xe nêm vội vã
Hãy đứng lên
Bước tới đấu tranh và
Đừng nghi ngại
Liệu vơi phần u uẩn.
Chị thấy chưa
Chị có nghe không nhỉ?
Những thanh âm
Cuộc sống vẫn đời đời
Rộn rã đó
Và lặng im cũng đó
Can cớ nào
Chấp nhận hết buồn đau.
Chị có nghe
Tiếng gió gọi mai sau
Về trên lá
Trên hoa và trên cỏ
Trăng trên cao
Cũng khi mờ khi tỏ
Đời thăng trầm
Cũng uất hận đôi khi.
Thì chị ơi
Đừng vơ vẩn tiếc chi
Quá khứ tan đi và
Tương lai tới
Cuộc sống lại
Thêm phần tươi mới
Hạnh phúc tràn về và
Đau khổ tan.
 
Asin

R

 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh ngồi nhìn
Anh ngồi nghe
Anh ngồi nghĩ
Anh lặng im trong cô quạnh u tịch.
Em nhí nhảnh
Em cười đùa
Em như hoa tươi mơn mởn trong bình minh.
Anh nghĩ được gì
Anh sẽ làm gì
?
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Hôm Nay
 
 
 



Hôm nay là cái hôm nay
Hôm nay buồn nhỉ ê này tim ơi
Hôm nay xin phép nghỉ ngơi
Hôm nay bệnh nỡm rã rời tấm thân
Hôm nay lẩn thẩn lần thần
Hôm nay õng ẹo tần ngần vào ra
Hôm nay lại gặp người ta
Hôm nay vĩnh quyết là xa trọn đời
Hôm nay từ tạ một lời
Hôm nay là nữa nữa thôi thôi rồi
Hôm nay ngẫu nhĩ bồi hồi
Hôm nay phá lệ mà ngồi nghĩ quanh.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Về Quê.
 
 


Về quê lại thấy hoa cười
Hoa vàng hôn bướm vàng tươi thủa nào
Giấc nồng lại gặp chiêm bao
Cô nàng hàng xóm bữa nào lại thăm
Tiếng gà sôi réo trăm năm
Giật mình tỉnh giấc dâu tằm vương tơ
Tàn canh còn nửa tỉnh mơ
Dưới nhà tiếng mẹ ơ hờ gọi ăn!


 
Đăng nhập để trả lời
0
Thầy Khoá Hỏng Thi.
 
 
 
 

Đồ rằng thầy khoá hỏng thi
Đồ rằng thầy khoá bút chì dắt tai
Đồ rằng thầy khoá khôi hài
Đồ rằng thầy khoá tuyệt tài ật ương
Ừ rằng thầy khoá ật ương
Ừ rằng thầy khoá giữa đường bơ vơ
Ừ rằng thầy khoá trơ trơ
Ừ rằng thi cử như mơ cười hề
Thế là thầy khoá u mê
Thế là thầy khoá tê tê khùng khùng


 
Đăng nhập để trả lời
0
Lấy Vợ Thật Là Đơn Giản.
 
 
 
 



Hôm nay dạm ngõ anh tôi
Giật mình bởi chuyện rất chi khôi hài
Anh tôi quả thật là tài
Ậm ừ cà khật dông dài hết năm
Một viên gạch xếp ba trăm
Đấy là chưa tính ăn nằm phải lo
Gớm chưa chuyện tổ tò vò
Mất công mất việc mất bò mất xe
Vợ con là nợ tè le
Chẳng sớm thì muộn nhiêu khê làm gì
Hỏi ra thì cứ cười khì
Yêu đương cợt nhả cưới gì nữa đây
Bực mình cái lối cù nhây
Thẳng thừng o ép có bay đằng trời
Sớm muộn cũng phải vâng lời
Cầm bằng từ tuyệt bỏ đời đi tu
Ba mươi mà khóc lu bù
Chẳng thà con nít lừ khừ mãi đâu
Nó đà rắp phận con dâu
Tỉnh ra anh mới gật đầu - thì đi


 
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Xuân !
 
 
 
Một giọt xuân xanh.
 
Mắt biếc long lanh
Mùa xuân như gương
Tình xuân trên đường
Thì thầm thiếu nữ.
 
Má hồng tư lự
Trước xuân anh đào
Ửng nắng trên cao
Rơi vào ngực trẻ.
 
Một giọt xuân khoe
Cả trời hương sắc
Hai miền Nam - Bắc
Rộn vang tiếng cười.

 
Một giọt xuân tươi

 
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Mộng Quê Hương !
 
 
 
 
 
Dừng chân ở cuối chân đồi
Bên giòng nước đỏ bồi hồi nhớ thương
Trách chi tạo hóa phi thường
Làm cho xa cách đau thương thế này.
Nhớ xưa má đỏ hây hây
Miệng cười chúm chím thơ ngây xuân đào
Anh ngang qua ngõ hôm nao
Để cho dạ héo ước ao sớm chiều.
Chia xa giấc mộng cô liêu
Chuồn chuồn hai cánh mỹ miều biết chăng
Mây vàng cao thấp giăng giăng
Mù sương cánh nhạn như băng ngang đời.
Gái quê em ấp ủ lời
Một lời chung thủy trọn đời với anh
Mặc cho mây gió đành hanh
Mặc cho tương thế công khanh nổi chìm.
Xót xa ngây ngấy con tim
Hoa mơ màng ngủ xin tìm mộng cô
Hồi anh vinh hiển tiền đồ
Thôn xưa xóm cũ gột hồ nên tranh.
Một bức tranh mộng nghiêng thành
Uyên ương đồng mệnh ngọt lành xẻ chia
Chung thân chẳng thể xa lìa
Nắng hoa
Hoa nắng
Ngát hương quê mình.

 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Bỏ Phố Lên Rừng !
 
 
 
 
 



Một đêm bỏ phố lên rừng
Ngóng sao đêm rụng hàng tùng ngẩn ngơ
Vầng trăng huyền ảo thẫn thờ
Cá lặn mất dấu tăm hờ còn đâu.
Một đêm bỏ phố lên rừng
Chăm bẵm mộng mị bên lưng trời lành
Vứt bỏ hết chuỗi ngày xanh
Nâng niu nấc nựng hoang nhan cuối đời.
Một đêm bỏ phố lên rừng
Bặt câm tiếng khóc u nùng miên man
Ru cam cùng quýt lỡ làng
Gói đau thương bỏ thiên đường mù sương.
Một đêm bỏ phố lên rừng
Phố đông rừng vắng ngập ngừng bước đi
Dẫu rằng trước cõi a tỳ
Bước đi vẫn bước...A Tỳ mê hương.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Phố ngày xưa !
 
 
 
 
 
 
Tôi trở mình trên phố ngày xưa
Những cơn mưa
Rát mặt
Ngày nắng cháy
Xám lưng.
Ý nghĩ trở thành mộng mị luân hồi
Dọc dòng sông
Vần đục
Đen ngòm
Những con đường
Rác rưởi
Tanh ngòm.
Mộng mị chợt tan thành
Những đám mây
Trăng trắng
Trên cao
Những cơn mưa
Đầu nguồn
Mát lạnh.
Tôi rời bỏ rừng thiêng đại ngàn
Trở về
Trong đắm chìm ồn ã
Não nề
Của phố ngày xưa.
Mùa xuân đang về
Mùa xuân đã về
Mùa xuân trở mình trên con phố ngày xưa.
 
Ngày mưa
Ngày nắng
Những đổi thay dần trên con phố ngày xưa.
 
Ngày xưa.
 
Ngày xưa.
 
Xã lên phường
Ruộng đồng bát ngát xanh
Giờ trở thành gò đống ngổn ngang
Thợ thuyền đã bỏ đi
Nhà văn hóa ngày xưa nhộn nhịp lời ca
Giờ chống chếnh cột xi măng sắt thép
Dở dang...
Thợ thuyền đã bỏ đi.
 
Dòng sông đỏ phù xa
Giờ trở thành con kênh ngầu đục
Thợ thuyền đã bỏ đi.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Đón Xuân !
 
 
 
 
 
 
Ngửa bàn tay đếm
Từng nụ hồng thêm
Trăng lạnh nửa đêm
Trời vừa hửng sáng.
Vầng dương vừa rạng
Ánh hồng tỏa lan
Cười nụ muộn màng
Đón mùa xuân sang.
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»