Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Asin Tạp bút !

214 trả lời, 22.554 lượt xem — Trang 3 / 8
Chợ Chiều Đông
 
 
 
Chợ chiều mùa rét thật là đông
Ngồn ngộn bên sông lạnh mùi đồng
Chiếc bóng nhạt màu trên giá biếc
Chen ngang vương vấn nửa bóng hồng.
 
Chợ chiều mùa rét họp không phiên
Cá tôm, rượu thịt chuẩn bị tiền
Quây quần bên bếp nồng hương giá
Nâng ly mời bạn thật là tiên.
 
Chợ chiều mùa rét túi không tiền
Lượn vòng khắp xóm trọ lệ quyên
Cháo rau đạm bạc cho qua bữa
Đợi tháng lương về sẽ tới phiên.
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Về Nhà.
 
 
 
Từ li biệt
Xa quê bữa nọ
Từ đầu xanh
Tóc bạc hôm rày
Từ mái tranh
Nghèo xơ xác lá
Từ con đường
Nắng lả ban xưa
Từ nay
Nẻo giang hồ heo hút
Chia phôi
Kinh lợm giọng nghèo nàn
Bạc phếch
Bóng thời gian mai một
Còn đâu
Dòng nước biếc nhu mỳ
Trở lại
Mái tiêu điều hờn dỗi
Năm qua
Dấu rêu đã
Phủ mờ
Lên bóng
Tượng
Lặng câm tê tái
Xin chào nhé
Những con đường cũ
Ta
Gửi lời
Vĩnh quyết nghìn thu.
 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 07:33:41Asin>
Chiều Thành Nam Gặp Người Con Gái Nam Xương
 
 
 
Phố thành nam gió đãi đằng
Xe thưa hè vắng đất bằng dậy thơ
Dấu chân cũ bóng rêu mờ
Tìm trong cổ lục còn ngờ nam xương.
Lạnh lòng thương! Lạnh lòng thương!
Truyền kỳ mạn lục bất tường hanh hao
Tuyền đài dậy gió lao xao
Hồn oan cô phụ xiết bao u tình.
Nhân gian đổ quán xiêu đình
Lần hồi di cảo trọng khinh nỗi nhà
Tìm về chốn cũ ta bà
Hư không phật đản giang hà tịch liêu.
Đèn hương khấn khứa mỹ miều
Rớt hồn một nửa trong chiều khói hoang.
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 07:55:31sóng trăng>
.
 
Sông quê bắc ruộng đằng đằng
Chân quê gió lộng thu vàng vàng thơ
Buồn trông bóng nến mịt mờ
Hỏi trong cổ lục có ngờ Nam Xương
 
Nợ tình vương! Bóng còn thương!
Hỏi trong truyện kể có tường hanh hao?
Núi đời lặng lẽ thét gào
Xác thân góa phụ nghẹn ngào hiển sinh
 
Khóc than khôn xiết sự tình
Vật vờ tình cũ yêu khinh một nhà
Lệ rơi chốn cũ ta bà
Hương thơm ngào ngạt giang hà tịch liêu
 
Khấn chi hứa chuyện mỹ miều
Nàng Trương bóng lẻ muôn chiều mơ hoang
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
Bình Lục Một Ngày Ở Lại
 
 
 
Nhàn nhạt bóng cõi!
Tam Nguyên
Thăm làng Yên Đổ xót tuyền lâm xưa
Nếp nhà ngồng cải muối dưa
Dậu thưa vườn rộng khói vừa nhen rơm.
Xa đưa ngan ngát mùi thơm
Cá kho lá nghệ!
Bữa cơm quê
Nhà!
Rượu men lá, ực cái khà
Bạn!Ta!
Ta!Bạn!
Giang hà là đây.
Bầu một dây đã khoả khuây
Long đong chén chén cung mây ô đầu
Mặc cho nan thế phù âu
Chìm trong men đắng nhiệm mầu mù sương.

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Tiết Thanh Minh Nhớ Bà
 
 
 
Bà ơi nhà đã rêu xanh
Cháu con hội tụ chiết cành tỉa hoa
Xi măng gạch đá dựng nhà
Cỏ lau dọn dẹp giúp bà!
Bà ơi.

Nỗi con xa!
Phố chợ giời
Hay tin đón lõng xe đời về thăm
Mới hay!
Bà đã tròn năm
Nhang hương khấn khứa ăn năn!
Muộn màng.

Rằng!
Bà thương!
Cháu biết rằng
Mười năm lận đận vẫn khăng câu thề
Dạ vâng!
Từ bỏ u mê
Trước nhà bà nghỉ!
Con về!
Chính con.

Chỉn mong yên giấc bà còn
Trăng sao!
Mây gió!
Núi non bên bà
Dẫu rằng muôn dặm giang hà
Nhớ về phần mộ du già! Sơ nguyên.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Cô!
(Thơ họa với người đem về bỏ xó)
 
 

Khóc cho mộng đã vừa vừa
Rống lời thống tuyệt cho chừa quýt cam
Uẩn u miên viễn non ngàn
Cười ngây ngô lạ cho tràn cung nga
Vẫy tay nhạt nhẽo du già
Nhếch môi nửa phút đẫy đà tịch liêu
Khấp khểnh cuộn gói tiêu điều
Chênh vênh ở trọ góc chiều mơ hoang
Khóc than cho kiếp ngang tàng
Ngày!Đêm!Năm!Tháng thiên đàng mù khơi
Trần ai cho trọn rã rời
Phai hương tuyệt phấn! Rũ người! Mộng cô.

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
"Sen tàn cúc đã nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân".

____________Nguyễn Du____________
 
Thời gian trôi nhanh thật. Mới đó mà đã mùa nối mùa, chẳng mấy mà ngoảnh mặt quay lưng đã bạc đầu. Hoài vọng lại năm cũ, còn chút gì để nhớ. Lạnh! Và Bão giông, năm qua, cả mười cơn bão! Mất mát thứ gì!.
 
Năm Bão Và Em.
 
 
 
Bão!
Em ơi bão cứ khua
Bão lật thuyền!
Trốc mái cũ chùa xưa
Bão cuốn phăng!
Lúa nửa mùa
Bão!
Thiên đình đó!
Hoa mua dập rồi.
Bão theo!
Gió lốc sườn đồi
Bão tràn khung cửi mẹ ngồi sớm mai
Bão giật tung!
Mái tóc ai
Bão xổ mũi!
Nước phôi phai ruộng đồng.
Bão miền trung!
Bão miền đông
Bão về khắp khắp chiêng cồng ngẩn ngơ
Bão đánh động!
Nỗi thờ ơ
Bão bán!
Giá đắt ngu ngơ khinh thường.
Bão mua nhân đạo!
Tình thương
Bão trả!
Rỗi cứu thiên thượng linh hồn
Bão đùa em!
Phút tân hôn
Bão nhen!
Chung cuộc trường tồn ái ân.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Cha
 
 
 
Cha ơi bệnh đến thế thì
Nghỉ đi cha ạ diên trì làm sao?
Mặc công việc ngộn bề cao
Ốm tha già thải!
Thiên cao chẳng chừa?
Ôm đồm!
Cũng chẳng ăn thua
Việc công!
Há lại không thừa người ư
Bốn mươi năm đã có dư
Một tay cống hiến phong tư đã mòn
Kìa kìa! Lớp trẻ! Măng son
Dành dành tiếp bước!
Cha con! Bước đường
Rằng: Cha hãy cứ an tường
Phong ba!
Bão tố!
Muôn phương chẳng nề.
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Sapa Đến Bản Dốc
 
 
 
Hôm xưa đi giữa phố đông
Dáng mai len lén tìm hồng tim nhau
Vườn trầu xa ngái gốc cau
Tịch liêu chất ngất thương đau ngập hồn
Bon bon đuổi ánh hoàng hôn
Về chân trời lạ cuối thôn lập loè
Đầu tường cuối ngõ xun xoe
Dập dìu đâu đó điệu xoè váy hoa


 
Đăng nhập để trả lời
0
Một Lần Thôi Xin Được Quên
 
 
 

Chỉ một lần thôi xin được quên
Trăm ngàn nhung nhớ từng đêm hoang sầu
Xa trăng gió ngẩn cô đầu
Em đi biển cạn gãy cầu đăm đăm


 
Đăng nhập để trả lời
0
Đau - Thấm!.!.!
 
Có những lúc
Đôi chân hờ hững đá nhau
Những cánh tay
Nhạt màu âu yếm.

Cây cối
Gió
Nắng mưa,
Chỉ vẽ nên những mảng vô hồn.
Màu thì
Cũng chỉ hơn hớn trong mê loạn si cuồng
Không hơn một tin yêu
Cưỡi trên đôi cánh
Loài di trú.
Cái gọi là phương hướng
Không còn
Nam hay Bắc chỉ còn là khái niệm mơ hồ
Đông hay Tây trở thành sát thủ của trí nhớ
Chữ nghĩa bị bẻ cong, gãy vụn, rơi rớt
Như những mẩu bánh
Lên mùi
Chua
Nhỉ?.
Khoảng lặng xâm chiếm ngột ngạt
Tôi tự hỏi mình
Có phải
Tôi đang sống?.


 
Đăng nhập để trả lời
0
 

So Sánh.
 
 
 

Điểm tâm chửa sáng hoạ my
Lóc lăn nửa buổi nhu mỳ lạnh căm
Hồng mai chiếu gấm em nằm
Tóc tơ một thủa trăng rằm bữa kia
Phố xa nhìn thẳng kìa kìa
Từng đàn từng đống lưng chìa hở da
Kia trắng bóc lọ nõn nà
Hai dây túm tó vai ngà một thiên
Đó đây là cái dịu hiền
Cao cao ngấn cổ đắm nghiền mi xanh
Rõ là một thoáng trong lành
Thiên hương một bận níu cành chơi hoa


 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Xin Một Lần Trùng Ngộ.
 
 
 
Mùa vừa đã lạnh thôi nôi
Hai tà vướng víu rã rời mộng cô
Có cho hay nửa tiền đồ
Đắm chìm xuân vỡ bên hồ mãi xưa
Vớt vát một góc cơn mưa
Tưới cho đẫm đẫm vừa vừa đời xanh
Vâng xin xuân đậu đầu cành
Thiên hương dạo đó đành hanh bây giờ
Toạ hoá gục gã bất ngờ
Chung thân táng tận khù khờ ẩm ương
Ly bôi rục chén tơ vương
Xin về trùng ngộ yêu thương bữa nào


 
Đăng nhập để trả lời
0
Say Sưa.
 
 

Tiệc đây ta cứ vui say
Thế thường luân đảo cõi này vẫn nguyên
Tìm hoa bên đá lâm tuyền
Tin cùng nhật nguyệt thề nguyền bữa xa
Vâng! Chưa trọn mộng phù hoa
Đành! Ôm đầy đủ giang hà rong chơi
Miệng nhân thế mọc đủ lời
Xá chi vụn vặt tiếng đời điêu ngoa
Mong về đây bạn với ta
Tiêu cầm hợp khúc giao hoà thái lai


 
Đăng nhập để trả lời
0
Đám Cưới.
 

Hiếm khi ngõ rộn tiếng cười
Nhà ai hoa kết vui tươi rộn ràng
Bên hiên cửa vắng hát vang
Mừng ngày hợp cẩn trang vàng mới sang
Này đàn nhị sáo chen ngang
Kia trống phách gõ nhịp nhàng tầm xuân
Hoá ra
Anh chị một lần
Trăm năm góp lại nhị phần thông gia
Cười cười
Mỉm mỉm xót xa
Bao giờ mới lại gặp ta cùng mình

 
 
 

Yêu Hờ Hằng Nga.



Uống say cởi áo ra nằm
Sương khuya thấm đẫm lưng tằm xác xơ
Trăng cao cũng thoáng ngẩn ngơ
Tuyết hoa một bận bây giờ!
Tái tê.
Nửa đêm hồn thoảng đê mê
Hằng nga vén tóc vỗ về!
Thương yêu
Bỗng đâu trận gió cuốn diều
Bay cao đứt chỉ!
Mỹ miều điêu linh.





 
Đăng nhập để trả lời
0
Khát Chiều.
 
 
Xin một bận trước giường em nằm đó
Khát ái ân mùa xuân cũ vời xa
Hoa và nắng vẫn muôn phần trong sáng
Đến bao giờ tấu khúc tình ta.
 
Xin một bận trước thềm hoa đèn ngỏ
Vơ thương yêu vào trong cánh tay mềm
Mây và gió đùa nhau sao vui thế
Chữ chúng ta li biệt có dài thêm.
 
Xin một bận chòng trành trên giá buốt
Để chiều nao hạnh ngộ chốn thiên đàng
Hoa lá cỏ cây và gió mây bốn hướng
Nối nhịp thang mây trọn vẹn chàng nàng.
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng Thế Ký
 
 
 
Chào em năm mới vừa sang
Giáng sinh lạnh nửa hồn vàng vọt thơ
Tâm kính phủi bụi lu mờ
Ngông nghênh lệch lạc bơ phờ tóc tai.
Chào em nguyên thế kỷ hài
Áo hoa xúng xính trâm cài nét duyên
Pháo đâu đì đẹt hiện tiền
Trăng núp bậu cửa thuyền quyên khấn thầm.
Chào em nhợt nhạt rì rầm
Ra về mà ngỡ ôm chầm giê-su
Hẹn phen đón tiếp lu bù
Giáng sinh năm tới còn mù hoang sa.
 
 
(Viết lại cho một đêm lạnh khôn cùng - Năm 2000)
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Được...!
(Hoạ thơ hienthao)

 

Xin được làm
Miệng túi tình em
Nhốt vội tủi hờn kiêng khem vào trong đó
Để tin yêu
Không tan thành gió
Bốn phương trời xem mây có lẳng lơ.
Xin được gửi
Trọn nỗi vu vơ
Vào lồng sắt tim son em ngờ ngợ
Để hận tình
Miên man nỗi sợ
Không còn tràn mỗi lúc giả ngu ngơ.
Xin được gói
Trọn cả trong thơ
Phượng thờ trọn kiếp vương tơ kén vàng
Để xuân đua
Sắc nở thiên đàng
Ngục tù địa phủ bỏ hoang đi rồi.

 
Xin được làm
Trọn những dở dang
Mười hai cơn bão nửa đàng trở cơn!
Cớ: Xuân thì
U uẩn tủi hờn
Luận: Tư tình vành vạnh tớn tác đau.
Xin được thề
Cầu nguyện kiếp sau
Trên cao ngủ gật đầu đau lễ mòn
Xin được nung
Vàng chín vẫn son
Gặp nhau lại nói giá còn như xưa.

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-19 03:11:26BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: Asin

Xin Được...!
(Hoạ thơ hienthao)

 

Xin được làm
Miệng túi tình em
Nhốt vội tủi hờn kiêng khem vào trong đó
Để tin yêu
Không tan thành gió
Bốn phương trời xem mây có lẳng lơ.
Xin được gửi
Trọn nỗi vu vơ
Vào lồng sắt tim son em ngờ ngợ
Để hận tình
Miên man nỗi sợ
Không còn tràn mỗi lúc giả ngu ngơ.
Xin được gói
Trọn cả trong thơ
Phượng thờ trọn kiếp vương tơ kén vàng
Để xuân đua
Sắc nở thiên đàng
Ngục tù địa phủ bỏ hoang đi rồi.

 
Xin được làm
Trọn những dở dang
Mười hai cơn bão nửa đàng trở cơn!
Cớ: Xuân thì
U uẩn tủi hờn
Luận: Tư tình vành vạnh tớn tác đau.
Xin được thề
Cầu nguyện kiếp sau
Trên cao ngủ gật đầu đau lễ mòn
Xin được nung
Vàng chín vẫn son
Gặp nhau lại nói giá còn như xưa.

--------------------------------------------------



con  tim  nào  biết  nói  năng gì
 em  hư  hỏng  bởi những  lời   xin  đươc
nhớ  trắng  trong thuở thời  hai  ba  năm trước
chẳng  hẹn  hò  /  chẳng   biết nhớ  thương  ai
 
 
Rồi  những  họ   chẳng  biết  từ  đâu  lại
Theo  đuổi sau  lưng

đeo  bám  bên  vai
bởi  thừa  hiểu  là  trái  tim  con  gái
em  nhân  từ  chẳng  nghĩ  đúng  hay  sai
 
lại  lỡ dại /  yêu một  người yêu khờ  dại
chẳng  biết  gì  chỉ  biết nói  yêu thôi
 
 
con  tim  nảo  biết  nói năng  gì
em  hư  hỏng  bởi những  lời  xin  đươc
(tan học  trễ  /  người yêu  chưa  kịp  rước )
họ từ  đâu  chợt  đến  xin  được  đưa về
 
bởi thừa hiểu   em hay nhiều mơ  ước
họ  lại thật  thà  xin  được  dâng cho
nên  tình  cứ lại  sau  mà  tới  trước
chứ lòng  em  nào  thay đổi  bao giờ


 
con  tim  nào  biết  nói  năng  gì
em  hư  hỏng  bời  những  lời  xin được
thân  con gái  thì  mười  hai bến nước
mà  họ có bao  giờ xin  được   . . . em đâu
.......


để  bây giờ  trong em đời  chỉ  ước

xin  mọi người  xin  được  để em  vui



nguyetthao




hi hi ! Asin  ơi !  bài thơ ASIN đọc  nghe buồn  quá . cho  nguyetthao thay đổi  không khí chut nha .

nói  vậy  chứ không  phải vậy  đâu đấy

còn hơn vậy nữa kìa

chúc vui 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-19 09:05:22Asin>
 
Cười gió cợt trăng.
 
 
Con tim mà biết nói năng
Nhân gian đã chẳng lăng xăng đi tìm
Tình yêu u uẩn lặng im
Hai bên tơ tóc ôm ghìm tương tư
Nào phải nông nổi hỏng hư
Mà buộc cho tại nguyên từ người ta
Hư ngôn cũng lọ phải là
Xin được này nọ tình xa liệu bề
Lẳng lơ cũng chẳng chi hề
Kiều nương hai bận trong nghề phấn hương
Tư phong bỉ sắc minh tường
Cớ can u ảo âm dương lạ gì
Bởi hoa nên khá so bì
Đuổi đeo đeo duổi được gì thế nhân?
Trong muôn một phận hồng quần
Mười hai bến nước đôi lần đục trong
Phải chăng lận đận long đong?
Nhân gian xin được mà không trọn hề!


 
Đăng nhập để trả lời
0
Của Riêng Mình
 
 
 
Chủ nhật ngày của riêng mình
Đón đưa mệt mỏi về dinh ngủ vùi
Xin kham vội vã bùi ngùi
Về trong muôn ức tươi vui trọn tuần
Chủ nhật mới được một lần
Đứng đi èo uột lân khân kệ đời
Gặp nhau hơn hớn là lời
Bia bọt say sỉn vít vời lăng nhăng
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Mây Gió
 
 
Mây lãng du qua cửa
Thấy con mèo lặng im
Gió mãi cứ đi tìm
Người tình mây xa quá.

 
Chiều thu rơi vàng lá
Em hững hờ đưa tay
Nào biết nào có hay
Một chàng khờ đứng ngó.

 
Anh như là cơn gió
Em như là áng mây
Nắng chiều má đỏ hây
Anh tìm em nào xiết.

 
Xin một lần được biết
Mây em dừng nơi nao
Để gió anh mời chào
Dan tay về đất thắm.

 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Được Mùa Yêu.
 
 
 

Hôm nay gió được mùa yêu
Mai lan trúc cúc thắm điều vương tơ
Quỳnh hoa khoé mắt rịn mờ
Lệ trong một giọt sương mơ lạnh lùng.
Gió ơi hạnh phúc tột cùng
Trăm hoa lả lướt mít mùng cõi tiên
Chao ôi một tiếng!
Thật phiền
Muôn hoa!
Xin đứng bên hiên xếp hàng.
Để gió!
Chọn mặt gửi vàng
Không!
Chen lấn nhé!
Sỗ sàng ai yêu.


 
Đăng nhập để trả lời
0
Lý Nhốt.Thả!
 
 
 
Nhốt mình trong ngục điêu linh
Thả tình trong bể hư hoang
Nhốt mình trong cõi u tình ngô nghê
Thả tình trong cõi trăng vàng trời xưa
Nhốt mình trọn vẹn chán chê
Thả tình trọn những nắng mưa
Nhốt mình cứu rỗi đê mê hoang đàng
Thả tình vượt cạn giăng tơ ngang sầu

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Giá Đành.
 
 

Giá đành bán vội vần thơ
Đời ta thua thiệt ngu ngơ tội gì
Sống trọn vẹn chẳng so bì
Dẫu rằng dĩ vãng níu ghì hanh hao
Người đi thương nhớ nao nao
Vẳng xa tiếng guốc bước vào cõi mơ
Phố thị lãng đãng còn chờ
Lưng trần một tấm khù khờ ngày xưa


 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Đích Thực Phong Lưu.
 
 
Tôi trở về!
Đúng nghĩa phong lưu
Khi cơn gió!
Cuối!
Đìu hiu rời bỏ
Con thuyền lạc!
Trên dòng sông nhỏ
Ngã ba đời!
Em!
Tôi!
Chọn sao đây?.

 
Nhớ lại chiều!
Má chợt hây hây
Tình em đó!
Quá!
Thơ ngây khờ dại
Phút vội vàng!
Em không ngần ngại
Hiến dâng tròn!
Trinh tiết!
Của mùa tơ.

 
Tôi trở về!
Đúng nghĩa phong lưu
Khi mây trắng!
Cuối trời trôi bảng lảng
Tiếng xa nhau!
Bật lên!
Hốt hoảng
Lệ úa màu!
Phong nữ khoảng uyên nguyên.

 
Đêm cô tịch!
Cúi đầu cầu nguyện
Lệ biệt ly!
Còn!
Níu giữ mạn thuyền
Ôi cánh chim!
Tật nguyền!
Rệu rã!
Cành lại cành!
Nhảy nhót đã bặt tin.

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gái Trần Gian Hư
 
 
Em vừa xinh, ngón tay xinh
Miệng môi mắt mũi cũng xinh như mình
Mà sao đối đáp linh tinh
Dối cha dối mẹ dối mình như không
Ở tây lại nói rằng đông
Vui duyên cá nước phải chồng đấy ư
Cũng không dám chắc là hư
Ngẫm qua lại thế riêng tư mặc người
Có điều nhếch miệng tự cuời
Rõ đàng điếm!
Ở quê!
Người biết không?
Chắc rằng nào biết nào thông
Tối ngày bán mặt bán mông cho trời (*)
Hỏi thì cũng biết là lời
Nào hay thật giả ở đời dối gian
Đứa con cứ mãi hoang đàng
Sớm mà!
Tỉnh mộng ngỡ ngàng bướm hoa?
Liệu thân đừng dại ba toa
Có ngày!
Vương tục còn ra nỗi gì?
Nhớ chưa!
Phải bỏ sân si
Chín phương lỡ dở nhu mỳ một phen.!

 
(*) Tục

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Mặt Trời Không Bao Giờ Có Thật.
 
Nếu một ngày.
 
Trời,
Không còn mưa nắng.

 
Nếu một ngày
Không còn
Ngày đêm...

 
Nếu một ngày
Thời gian không còn trôi.

 
Nếu một ngày
Hoa lá và cỏ cây
Không còn,
Sinh sôi nảy nở và
Em không còn yêu như ngày đầu.

 
Nếu quanh ta
Không còn bất cứ gì.
Thì, điều gì làm cho ta.
Nghĩ, về những gì đã từng tồn tại.


Và, liệu rằng,
Ta có nuối tiếc lấy một mảy may?.

 
Ở nơi không tồn tại kia
Em liệu có muốn trả lời.

Rằng: Mặt trời, mặt trăng đi đâu?
Và, Gió đuổi theo mây về chốn nào?
Vì sao, cây cỏ lá hoa không sống trên mặt đất?
Em ra đi vì đâu?.

 
Nhưng trên tất cả
Xin hãy gượm đã
Để ta, tìm, lại một lần.

 
Có thể, gió đùa mây và
Trăng trốn mặt trời
Hoa lá buồn
Cây cỏ khóc theo chăng?
Em đi,
Đâu gì níu giữ
Những ngặt nghèo tạm bợ vốn là chi?.

 
Rồi ta tìm ra sự thật
Rằng: Mặt trời không bao giờ có thật.

 
Thì cớ gì, lại có khuôn trăng?
Mặt đất kia vốn nào có thăng bằng
Và hoa cỏ
Từ hàng triệu năm đã mục
Thành những viên ngọc đen chìm sâu.

 
Em sinh ra
Không phải để nếm trải những niềm đau
Thì sao lại, chẳng đi về miền xa đó.

 
Có những điều hiển nhiên
Tự đánh mất
Thân mình.

 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ba Mươi Sinh Nhật
 
 
 
Ba mươi sinh nhật rộn ràng
Tháng tư khép hạ thu vàng vừa sang
Bôn ba nào kiếp dọc ngang
Vội vàng đứt gánh giữa đàng tương tư.
Ngẩn ngơ một chút phù hư
Về nơi xa ngái em chừ ra sao
Gửi anh một chút hanh hao
Có cơn gió thoảng chốn nào biết không.
Thắp nến cho má em hồng
Cho môi chúm chím cho đồng tiền tươi
Cũng là cầu nguyện cho người
Xa xăm ngun ngút mấy mươi năm dài.
Giậu giăng gày bóng tương lai
Xưa kia ngan ngát hương nhài tóc em
Lật trang nhật ký ra xem
Hồng hoa ngày ấy lấm lem bây giờ.
Xót thương đóng giả khù khờ
Ngơ ngơ ngáo ngáo bên bờ tình sâu
Cười vang cho át niềm đau
Cười cho chất ngất nhiệm màu về đây.

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»