📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Du Lịch

ĐÔNG DU KÝ

4 trả lời, 2.145 lượt xem — Trang 1 / 1
Kể chuyện BH dẫn bà xã đi chơi:

Đông Du ký

BH
Đăng nhập để trả lời
0
Banhien ơi ! links Đông du ký này không đọc được gì hết. Chỉ có "the pages can not display" thôi nha. [:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: binhphuong

Banhien ơi ! links Đông du ký này không đọc được gì hết. Chỉ có "the pages can not display" thôi nha. [:D]


Xin lỗi bạn ở đâu - Nếu ở VN thì không vào được - Tôi không hiểu sao webpage của tôi bị chặn trong khi chỉ có các hướng dẫn về tin học và du lịch .

BH
Đăng nhập để trả lời
0
ừ bạn ơi, bị chặn ở Vn, bạn vui lòng copy rồi past lên cho anh em coi[8|]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: pingying
ừ bạn ơi, bị chặn ở Vn, bạn vui lòng copy rồi past lên cho anh em coi[8|]


Tôi xin copy ra đây nhưng các hình không biết có được không, thêm vào đó các chữ Hán và màu sắc có thể mất:

Đông du ký

Là một trong những thành phố bận bịu nhất thế giới, Tokyo ngày nay bao gồm 23 quận nội thành (ku) 26 thị xã ngoại thành (shi) và 8 làng (son hay mura) với tổng số dân trên 12 triệu người. Ngoài các quận, thị xã, làng trong đất liền, Tokyo còn bao gồm một số đảo, có đảo cách xa đến hàng ngàn cây số.

Năm 1603, Tokyo được chọn bởi Tokugawa Ieyasu, lúc đó có tên là Edo. Edo đã trở thành trung tâm hành chánh, văn hoá, kinh tế và thương mại mặc dù ở thời điểm đó thủ đô chính thức vẫn là Kyoto. Tới năm 1869 Emperor Meiji dời đô về Edo, đổi tên Edo sang Tokyo (Đông kinh - 東京) và chọn lâu đài Edo là nơi cư ngụ cho đến đời Emperor hiện nay (lâu đài hiện nay đã được tái thiết nhiều lần).


Một phía Tokyo nhìn từ ferry

Khoảng đầu thế kỷ XX, Tokyo bắt đầu phát triển chung quanh các ga xe lửa. Thành phố Tokyo đã phải xây dựng lại nhiều lần, nhất là sau trận động đất năm 1923 (làm trên 142 ngàn người chết) và sau Thế chiến thứ II.

Năm 1964, chưa đầy 20 năm sau khi bại trận, Nhật bản đã phô trương với thế giới thành quả tái thiết của mình qua Thế vận hội 1964 và shinkansen (bullet train). Năm 1965, Tokyo đã qua mặt Nữu Ước để trở thành thành phố lớn nhất thế giới về dân số.

Qua thập niên 1970, với sự phát triển khu Sunshine và việc xây dựng phi trường Narita đã làm cho dân số Tokyo tăng thêm. Hệ thống chuyên chở công cộng ở Tokyo, mà chính yếu là xe lửa, từ đó trở thành bận bịu nhất thế giới. Ai đã tới Tokyo không thể quên được các ga xe lửa đầy ắp người, đặc biệt là các ga Shinjuku, Shibuya, Marunouchi (Tokyo), Shinagawa, Ikebukuro, Ueno, Akihabara …


Sunshine

Chúng tôi đặt chân đến Tokyo vào hạ tuần tháng 7. Từ phi trường Nirata đến trung tâm Tokyo mất gần 1 giờ dùng xe lửa tốc hành hạn chế (limited express). Sau đó chúng tôi vào tuyến đường Yamanote (Tokyo loop) đến Shibuya và từ Shibuya đến chỗ ở. Chúng tôi chọn cách di chuyển rẻ nhất, nên đã mất thêm hơn khoảng 20 phút (mất gần 2 giờ thay vì 1 giờ rưỡi từ Nirata đến chỗ ở).

Shibuya (渋谷) là một trong số 29 ga của tuyến đường Yamanote. Đó là ga xe lửa chúng tôi phải dùng hàng ngày khi ở Tokyo. Để chạy một vòng của tuyến xe lửa không trạm đầu, không trạm cuối này, mỗi xe lửa phải mất khoảng 60 phút. Chúng tôi không biết cùng một lúc có bao nhiêu xe chạy cùng chiều (clockwise) và ngược chiều (anticlockwise). Tôi dự tính khoảng 40 xe, mỗi xe gồm 10/11 toa và dài trên dưới 300m. Trung bình mỗi ngày khoảng 3 triệu rưởi người dùng tuyến đường này và ga Shinjuku là ga rất tấp nập, được xếp hạng là tấp nập nhất thế giới1.


Xe Yamanote vừa rời Shinjuku

Nếu trái tim của nước Nhật là Tokyo thì trái tim của Tokyo có lẽ chính là Shinjuku (新宿). Shinjinku là nơi tập trung tất cả các cơ quan hành chánh, với những toà nhà chọc trời được xây dựng trong thập niên 1970, và những cửa hàng thương mại chính yếu. Trên TV, khi có tin tức về Nhật với cảnh đèn neon chớp nhoáng sáng chưng, chúng ta có thể đoán ngay đó là Shinjuku.

Tokyo có nhiều danh hiệu “nhất thế giới”. Thực sự, người Nhật cố tình làm sao cho được danh hiệu đó. Hãy lấy vài ví dụ: tháp Tokyo được dựng lên theo khuôn mẫu tháp Eiffel của Pháp nhưng cao hơn chút đỉnh nên trở thành kiến trúc kim loại cao nhất thế giới (Tháp Tokyo nhẹ hơn tháp Eiffel nhiều do thép mới hơn, có cùng độ bền nhưng nhẹ hơn). Hay là cái vòng quay ở khu Odaiba cũng được coi là vòng quay cao nhất thế giới. …


Tượng Nữ thần Tự do



Cầu Rainbow

Tokyo nói riêng và Nhật bản nói chung cũng thích làm giống “Mỹ” qua các công trình như bãi biển Tokyo là bãi nhân tạo dựa theo một bãi biển ở Nam California. Hoặc giả tượng Nữ thần Tự do cũng ở Odaiba, rồi cầu Rainbow Bridge v.v.. Có người còn nói nếu Dysneyland ở Tokyo không có các bảng chữ Nhật và chữ Hán thì ta có thể nghĩ là mình đang vào trong Dysneyland ở Nam Cali.

Về phương diện kinh tế, Tokyo có mức thu nhập hàng năm (GDP) cao hơn cả quốc gia đứng thứ 8 về phương diện kinh tế trên thế giới. Mức sinh hoạt ở Tokyo rất đắt đỏ, đã dẫn đầu thế giới 14 năm liền (hiện đang cạnh tranh với Oslo). Đây là vài con số mà chúng tôi đã thực sự dùng:

* Gạo hạng trung bình ¥ 3,980/10kg hạng tốt hơn ¥ 5,200/10kg,
* Thịt heo từ ¥ 2,100 đến ¥ 4,400 một ký,
* Thịt bò từ ¥ 3,000 đến ¥ 8,000 một ký (riêng thịt bò Kobe, giá trên bàn ăn lên tới ¥ 50,000 một ký, rẻ nhất cũng phải ¥ 35,000 một ký),
* Vé xe lửa từ ¥ 120 đến ¥ 210 mỗi trạm (dĩ nhiên đi càng xa càng rẻ),
* Taxi tối thiểu ¥ 660 và lên rất nhanh theo đoạn đường đi (tính theo mét) hoặc theo giờ (nếu kẹt xe). Đi sau 10-11 giờ đêm thêm 30%,

Chúng tôi nhận thấy có một vài mặt hàng rẻ hơn ở Úc như máy giặt quần áo (rẻ khoảng 50%), mực máy máy in (rẻ hơn khoảng 55%), xe đạp (khoảng 20%) và thuốc lá (đến 75%).

Như tất cả các thành phố lớn, Tokyo có những khu riêng thích hợp cho mỗi sinh hoạt ban ngày hoặc ban đêm. Các khu nổi tiếng:

Shinjuku (新宿区): Khu hành chánh và thương mại chính. Vì có ga xe lửa bận rộn nhất thế giới nên không lạ khi có một chỗ băng qua đường nhộn nhịp nhất thế giới.


Một góc Shinjuku


Một tấm khắc treo trong toà hành chánh Tokyo



Chuẩn bị .....



.... cùng qua đường ở Shinjuku

Marunouchi (丸の内) - Tokyo station ở đây - và Otemachi (大手町): Tập trung những cơ sở tài chánh, ngân hàng, bảo hiểm và văn phòng trung ương của những công ty lớn. Ngoài ra, đây cũng là nơi có các phòng triển lãm (exibition), các nơi hội họp (seminar) và rất gần nơi cư ngụ của Emperor (Emperor Palace).

Shibuya (渋谷): Trung tâm thương mại, thời trang và giải trí đặc biệt cho giới trẻ. Đây là nơi tập trung các hộp đêm mới và lớn nhất Tokyo (kể cả hộp đêm có live sex).

Ikebukuro (池袋): Phát triển cùng với Sunshine City vào thập niên 1970. Nơi tập trung nhiều khách sạn và những thương xá (shopping complex).

Ueno (上野): Cửa ngõ của Tokyo đi về phía bắc và là nơi có khu thương mại Ameyoko, có chợ (market). Ueno còn nổi tiếng với Ueno park và Ueno zoo. Đến Tokyo vào mùa hoa Anh đào (cuối tháng 3 đến cuối tháng 4) thì phải đến Ueno park. Chúng tôi đến Tokyo vào tháng 7, tháng 8 nên không được xem hoa Anh đào.


Một khu chợ gần ga Ueno



... bán các mặt hàng rất ....Chợ

Shinagawa (品川駅): Tuy là một trong những ga xe lửa đầu tiên nhưng mới phát triển thêm về phía đông sau này. Đây cũng là cửa ngõ của Tokyo đi về phía Nam như Kyoto, Osaka, Naygoga …. (Người viết không đồng ý với một vài trang web đã cho Shinagawa là trạm ga xe lửa đi về phía bắc).

Odaiba (お台場): Đây là khu tân lập từ vùng lầy và đã trở thành nơi được nhiều người đến với các cửa hàng, đặc biệt là phương diện giải trí. Odaiba cũng là nơi trưng bày rất nhiều sản phẩm xưa và nay (kiểu viện bảo tàng nhưng không mang ý nghĩa như vậy). Nơi lái xe ảo nổi tiếng cũng nằm trong khu vực này.


Cảnh khu Odaiba nhìn từ xe lửa

Ginza (銀座): Đây là nơi bán các hàng “hiệu” đắt giá nhất thế giới và là nơi tập trung nhiều rạp hát.

Roppongi (六本木) và Akasaka (赤坂): Nơi tập trung các nhà hàng đắt tiền và cũng có rất nhiều toà Đại sứ. Không hiểu tại sao cùng 1 món hàng mà họ có thể bán gấp đôi tại đây trong khi chỉ cần 1 trạm xe lửa có thể mua nửa giá. Tháp Tokyo cũng ở gần khu vực này.


Qua khỏi Roppongi Hill là có thể thấy tháp Tokyo



Từ lưng chừng tháp Tokyo nhìn về phía Shinjuku (rất tiếc chỉ thấy rất mờ)

Aoyama (青山): Rất nhiều công viên nên nhà rất đắt giá. Nhiều nhà hàng ngoại quốc và các quán cà phê kiểu Âu châu.

Nagatacho (永田町): Đây là trung tâm chính trị và quyền lực của Nhật với Diet (kiểu quốc hội), văn phòng bộ, các cơ quan chính phủ và tổng hành dinh của các đảng phái. Xin thêm là hiện cơ chế của Nhật gần giống Anh, Úc … vì sau khi bại trận 1945, thay vì theo thể chế Hoa kỳ, Nhật bản đã chọn thể chế kiểu Anh để duy trì ngôi vị của Emperor.

Akihabara (秋葉原): Đây là khu tập trung bán tất cả các vật dụng về điện. Có rất nhiều tiệm bán từ cái cắm điện cho đến các thứ gia dụng lớn trong nhà. Do phải cạnh tranh nên hầu hết các sản phẩm bán ở đây đều do cãng hãng Nhật ở ngoại quốc làm. Tuy nhiên trong một vài cửa tiệm bán hàng miễn thuế (duty free), khách có thể mua hàng làm tại Nhật cho nước của mình với giá khác chút đỉnh (vì không có thứ giống để so sánh). Akihabara cũng có các cửa hàng bán đồ không dùng điện, đặc biệt là đất đai (từ phần mộ tới chỗ cất nhà hoặc building).

Nippori(日暮): Cửa ngõ của Tokyo với thế giới vì rất nhiều hành khách quốc tế “gặp” Tokyo từ trạm này khi dùng xe lửa từ phi trường quốc tế Narita vào thành phố.

Asakusa(浅草): Nổi tiếng với Senso-ji hay còn gọi là Asakusa temple. Có thể nói Asakusa là một nơi “cổ” của Tokyo vì còn nhiều nhà xây dựng trong thập niên 1950. Asakusa còn là nơi tập trung bán dụng cụ nhà bếp và các món đồ kỷ niệm. Các chuyến du ngoạn trên sông Sumida nằm rất gần chùa Senso.


Senso-ji hay là Asakura Temple


Một dãy hàng bán đồ kỷ niệm


Một quảng cáo đi ..... Úc

Trên đây là những khu tiêu biểu của trung tâm Tokyo. Như đã kể ở trên, Tokyo còn có 26 thị xã, một số thành phố nhỏ và làng mạc (các đảo cũng được coi là làng mạc).

Trung bình cứ 20 người dân Tokyo “được phục vụ” bởi 1 máy bán hàng (vending machines). Máy bán nhiều loại mặt hàng, nhưng hầu hết là nước giải khát (mùa Hè lạnh, mùa Đông nóng), bia và thuốc lá. Theo luật, trẻ em dưới 18 tuổi không được mua bia hoặc thuốc lá. Phải nhìn nhận trẻ em Nhật rất tôn trọng chuyện này. Các máy bán hàng, dù ở chỗ vắng vẻ (ban đêm) cũng không bị phá như chúng tôi thấy ở một vài nơi khác trên thế giới. Nhật đang thí điểm máy bán hàng riêng cho “người lớn” và dự trù qua năm 2008 sẽ đưa ra khắp nơi.


Một dãy trong số hàng ngàn dãy máy bán hàng

Đánh bạc là chuyện cấm kỵ tuyệt đối ở Nhật. Tuy nhiên ở Nhật có khá nhiều nơi giật máy (pocker machines), nhưng chỉ “ăn” hàng chứ không được thưởng tiền. Nhật bản cũng có xổ số tương tự như lotto ở Mỹ hay ở Úc.

Là một quốc gia vùng ôn đới, Nhật có 4 mùa riêng biệt. Mùa Xuân của hoa, mùa Hè của hội hoa đăng với pháo bông bắn mọi nơi, mùa Thu của lá vàng và mùa Đông của tuyết. Tuy nhiên một năm tuyết chỉ rơi ở Tokyo khoảng vài lần.

Vào mùa Hè, khí hậu Tokyo ở vào khoảng 34-36 độ C nhưng rất nóng nực có lẽ do không khí ẩm ướt. Là mùa nghỉ hè nên hội hè, đình đám khắp nơi. Bắn pháo bông là một cái thú trong mùa hè của người Nhật. Trên toàn quốc có những cuộc bắn pháo bông rất lớn được ghi hẳn vào trong lịch hàng năm. Ngoài ra, các cuộc bắn pháo bông của địa phương thì vô số kể. Chỉ riêng tại Tokyo từ giữa tháng 7 đến cuối tháng 8 có 3 cuộc bắn pháo bông lớn (từ 1 giờ đến 2 giờ) và khoảng chục cuộc bắn pháo bông lẻ tẻ (thường chỉ khoảng nửa giờ).


Một nhóm người đợi xem bắn pháo bông

Người Tokyo khá vội vã, tương đối cao chứ không còn là “Nhật lùn” như nhiều người nói từ giữa thế kỷ trước. Đàn ông Nhật vẫn là chủ gia đình, nói đúng hơn là người lo sinh nhai cho gia đình. Hầu hết phụ nữ Nhật khi lập gia đình và có con đều nghỉ việc ở nhà trông coi gia đình. Phụ nữ Nhật cũng dễ chấp nhận chồng đi làm về trễ vì đó là truyền thống.

Con trai Nhật tương đối xuề xoà nhưng con gái Nhật, nhất là các thiếu nữ trung học đệ nhị cấp hoặc sinh viên đại học, rất chịu trang điểm. Có khi họ dùng cả thời gian trên xe lửa để làm mặt, chủ yếu là mắt. Học sinh Nhật đến trường phải mặc đồng phục dù chỉ chơi banh cuối tuần, ngay cả lúc nghỉ Hè.

Sau vụ nerve gas năm 1995, các ga xe lửa và nhiều chỗ đông người không còn để thùng rác. Tuy nhiên rất khó mà thấy rác trên đường phố. Ghế đợi ở các ga xe lửa rất hiếm, vì xe chạy hầu như liên tục và hành khách canh giờ rất kỹ khi đón xe. Hệ thống xe lửa của Tokyo được coi là hữu hiệu nhất thế giới. Do xe lửa quá đông nên có những toa xe dành riêng cho phụ nữ (women only) vào các giờ cao điểm hoặc sau 9 giờ tối. Họ thẳng thắn nói là để tránh va chạm không đúng mức giữa đàn ông và phụ nữ.

Nói chuyện Tokyo mà không nói phố Tầu (China town) là một điều thiếu sót. Thật ra China town nằm trong lãnh thổ hành chánh của Yokohama, nhưng không ai để ý chuyện đó. Do tình cờ chúng tôi được ăn nhà hàng lần đầu tiên khi đến Tokyo ở China town và lần sau cùng trước khi về Úc cũng ở China town.


Cảnh Chinatown vào lúc trưa Chủ Nhật


Cảnh Chinatown vào một tối ngày thường

Đại đa số các cửa hàng là tiệm ăn, sau đó đến các tiệm bánh và cuối cùng các tiệm thực phẩm. Chúng tôi có tìm mua nước mắm trong các tiệm thực phẩm ở đây nhưng không có (hay có mà đọc không được) nên phải mua ở tiệm “International Foods”.

Dù ban ngày hay buổi tối, China town luôn luôn chật cứng. Đi một nhóm đông người mà không hẹn nhau cẩn thận chỉ cần 5 phút là phải lo kiếm nhau.

Thay lời kết: Nếu kể hết phải mất rất nhiều thời gian, lại nhàm. Quả thật cụ Phan đã nhận được ngay sự kỷ luật, kiên nhẫn và quyết tâm của người Nhật đên đã vân động phong trào Đông du. Nước Nhật đã từng “bế quan toả cảng” và họ khôn khéo mở cửa dù bị bắt buộc và từ đó nhanh chóng học được cái hay để phát triển đất nước. Ngày nay, sau thời gian đen tối nhất là bại trận trong WWII, nước Nhật đã tái thiết và xây dựng rất nhiều để vẫn là 1 cường quốc trên Thế giới.

BH
Đăng nhập để trả lời
0