Trích đoạn: Đăng Từ
Mưa Đông
Ôi! Cơn gió trôi tìm về
Đông động buồn hơn xưa
Vương đầy tình bơ vơ
Thôi thì... thôi gọi nhớ
Đông ơi! Sao bước chân lạnh lùng...
Mộng có đến đêm nay?
Lệ xuống giữa cơn say
Khóc vội vàng khi muộn màng
Mưa rơi mưa rớt tan lòng này
Tơ tình còn bao nhiêu?
Chưa kịp gọi thương yêu
Giấc nồng tay còn níu
Tương tư ai rắt reo đầy trời
Chợt buốt giá trong ta
Chợt héo hắt đi qua
Sầu gần rồi... cũng không xa
Đăng Từ
huy dung đây, chào Đăng Từ quý mến,
Thơ ĐT thật nhẹ nhàng, thật dễ thương. Hẳn phía sau thơ ấy là 1 tâm hồn tình cảm và 1 con người dễ thương.
Bài hay, HD rất thích. Nhưng sao đã "Sầu gần rồi... cũng không xa"? ĐT à,chỉ HD mới có quyền rất bình yên và thản nhiên nói về "sầu"và cả 'đi xa' nữa, ĐT ạ. Vậy để 'nối bút' bài Mưa Đông của ĐT, HD có bài (cũng vừa mới đăng trên vntq):
CHUYẾN ĐI KỲ LẠ
Một đời chưa hề thấy ma
bỗng lơ lửng, kìa quanh thân xác ta
sao vợ con v
à thân bằng xúm xít
xụt xịt khóc. Đầy nhà
gam màu tang lạc lõng
hun hút gió gào hoài mất giọng
đã nghe rả rích dế tha ma.
Đang xuân mà!
sao tiết đông hoa rụng?
chao nghiêng rơi âm thầm đụng gốc đa
hồn nghe rõ ‘dở hơi’ đau xót lời hoang dã
khúc róc rách dễ thương nước len rêu rãnh đá.
cây xanh lè
xương xẩu, khi lòe chớp nhoáng nhoàng
Im lặng này - nén chặt ánh hoang mang
và buồn tủi trong em, sâu đáy mắt
tàu xe kẹt - con xa chưa về tới
Sót lại vòm ‘hoàng hôn cuối’ vỡ tan…
Vở trắng tinh hoen vết mực từng hàng
Tình môi thắm xốn xang không trở lại
‘Xuân tầm tay’ vuột mất, rơi kinh hãi
Hè ngơ ngẩn nhớ tay g
ãi lưng trần
Đống danh hão, hu
ân chương với bảng vàng…
may không ai nhắc nữa, cả tri âm
cả chí cốt bạn xưa mừng chuốc rượu.
Trường cũ hững hờ - chà muối ruột gan
Đời ngã sấp, vỡ h
àm đứt sứt môi
Thân ngã ngửa, vỡ đầu ơi liểng xiểng
Vết thương lòng phơi mãi không liền miệng
Dây diều đứt bao lần tức khó ngu
ôi
***
Hồn lơ lửng hành trình kỳ lạ tới nhiều nơi
gặp hồn Bé mới đây đang chăn trâu, bão giật
người, trâu đều biến mất
không oan uất ngại ngùng
không hồi hộp phập phồng.
Giống hệt ta, lơ lửng
Bỗng gặp hồn toàn xóm vừa qua lũ cuốn trôi
sét đánh, điện giật
Như khinh bạc, như khe khẽ nhếch môi
giọng thản nhiên: không nghẹn lời, không nấc
Gặp bao hồn ra khỏi từ dầm sắt !
lừng lững quanh đống sập chân cầu
hồn như hiểu: lối lên - không “5 sao khách sạn”
không nguy nga, tháp xán lạn vươn cao
Trời còn mưa bong bóng - sầu dai dẳng
hồn chân thực tuyệt nhiên không chấp nhận
tiếng vờ nấc, thứ nhân ái giả ngây
“như ta đây…”
cứ lệch pha rao giảng
Ta lơ đãng
nhưng rõ ràng - nghe khổ lụy hồn ai
lửng lơ bay, chập choạng mặt sông dài
ghét say xỉn, ‘đêm trăng hoa’ phụ bạc
đêm thác loạn mèo hoang gào giọng lạc
Gió sa mạc hanh khô mà cứu tim buồn khổ
dù muộn màng, nụ hôn đi cùng bao phận số
liễu Hoàn Kiếm diệu huyền cứu đ
ộ cặp tình nhân
hồn ta mê muôn thuở nụ hôn lạ mà thân
Qua bạt ngàn
quyên hót đầy thi vị
đang Hà Nội, thoắt Paris
lời khiêm nhường - ý nhị
đạt chân tình thứ thiệt
hồn khóc cạnh cây sồi
Thần Sinh sôi, Hủy diệt
tuần hoàn những lứa đôi
Sông bên bồi,
mối xuyên, đang sạt lở
nhọc nhằn gót - bước lên ngày đến số?
ngày sầu tạc vào sương đẫm thời gian
hồn lim dim vấp đá, chẳng bàng hoàng
Nhưng hồn đau? là vẫn biết yêu thương!
huy dung
À, bao giờ ĐT nhận được bưu phẩm cưốn ETĐĐ thì pm cho HD nhá, HD sẽ mail đáp thật dài
Năm 2009 này thỉnh thoảng ĐT vào trang thơ HD cho vài nhận xét thì hữu ích cho HD lắm.
Thân ái
huy dung