📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chủ Nhật Buồn

50 trả lời, 6.462 lượt xem — Trang 2 / 2
Tưởng Như
 
Tưởng như ta đã không còn nhớ nữa
Chuyện ngày xưa, năm tháng lãng quên rồi
Chiếc hài lạc tìm hoài tay hoàng tử
Em mãi là cô bé Lọ Lem thôi
 
Tưởng như ta ủ đêm vào trong tóc
Bờ môi ai khao khát xoay vần
Ai có ngờ sầu lạc vào mắt ngọc
Mõi bóng chiều ray rứt bâng khuâng
 
Mai em xa, tưởng như người chợt nhớ
Chợt buồn, chợt thổi chút hư không ?
 Mai em xa, Ừ hẳn rồi...không khóc
Ừ sẽ cười, ừ sẽ ...mai em xa...
 
Đỗ Ngọc
 
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 14:09:23Believe>
Mùa Cong
 
Yêu sao những con đường đầy dốc
 
Sự ngoằn ngoèo luôn cho em cảm giác thú vị
 
Giống như anh - chàng trai mang quả tim hình tam giác
 
em mong manh dễ vỡ là thế, như rằng chỉ một nhọn thôi đủ để tứa máu em rồi
 
vậy mà anh những ba nhọn. Mê muội vẫn dẫn em đi, em lao vào anh với tốc độ của một cái nháy mắt không kịp nhắm. Và, anh ơi ! Em bơi ngược tâm hồn mình để mà khao khát, để mà yêu người tha thiết, để mà ngưỡng vọng
hiện thực không mơ.
 
Yêu sao những con đường đầy dốc
 
Lá vàng. Hoang hoải. Mùa cong
 
Bình yên ơi, mi chừa lối ta không ?
 
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:48:52Believe>
Gió Có Làm Quên.

Những ngón tay giấu vào ngăn tủ
Giữ nhớ giùm ai một mùi hương
Con thơ nhẩy múa mờ mắt mộng
Chữ, nghĩa tơ vò rối tình sương

Tóc vắn then cài bên bậu cửa
Bẻ nhánh xuân thì gởi cho đông
Sợi buồn lấp ló trong ánh mắt
Rơi rớt tuổi mình vào hư không

Nắng về chín ửng hồng đôi má
Hỏi với chim muông vọng gió ngàn
Vỹ hùng dáng núi vời vợi thế
Gió có làm quên cuộc lỡ làng ?

[/align] 
Đỗ Ngọc
[/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Tản Mản Ngày [/align] [/align]Bằng một động tác chậm rãi, nàng bật Comps lên và cùng với thói quen thường nhật, đảo một vòng qua các trang web. Thở dài đánh sượt, chẳng có từ nào thể hiện đúng tâm trạng nàng lúc này ngoài: Chán. Phải, đến là chán. Một ngày nữa lại gần trôi, nàng tự hỏi : Ngày mai... [/align] [/align]Giở trang kỷ niệm của ngày còn anh, nàng lục lọi, cố vớt vát hòng tìm kiếm một cái gì đó. Nhưng, bất lực. Mỉm cười, ừ thôi... Âu là...[/align] [/align]Bất giác, nàng nhớ tới những cánh én đang làm tổ trên mái vòm ở sân vận động vào một ngày chủ nhật nọ mà nàng đã nhìn thấy. Ừ rồi đông sẽ là lập xuân. Xuân bao mùa xuân qua, xuân bao mùa xuân già ? Và ta, ta bao mùa là xuân ? [/align] [/align]Chạm đông để rồi tưởng xuân, nàng cười cho sự ngớ ngẩn của chính mình. Nhưng, giữa cái thế giới hổn độn này liệu rằng có thể phân biệt đâu là ngớ ngẩn đâu là không ngớ ngẩn ? [/align] [/align]Trộm tiếng thở dài thân quen của ngày tặng cho ngày. Nàng biết, mình đang ...[/align] [/align]muốn gào thét, một lời đủ để Lặng Im. [/align] [/align]Đỗ Ngọc[/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Rỗng[/align] [/align]Mùa gió chướng[/align]Léo lắt những nhành hoa lẳng lơ phiếm bống[/align]Muối trong biển mặn[/align]Sót dấu đời đang oằn oại hồi sinh [/align] [/align]Chuyện chúng mình [/align]Trầu cau chưa thắm [/align]Vôi pha màu căm[/align]Tích xưa gói trọn trong cái bậm môi đau điếng[/align] [/align]Tô son trét phấn[/align]Hồng nhan như con ong vò võ[/align]Không chích mà đau[/align] [/align]Rỗng quá tay[/align]Rỗng ngang vai[/align]Rỗng gió chướng hoài thai[/align]Tình.[/align] [/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Một Ngày Cho Lẻ Giản Đơn
 
Em vò nỗi đau trong tay
Ném vào đám lửa
Cháy đi
Hãy cháy đi
Chừa thanh thản ở lại
Bình yên

o O o
Ôi! Con đàn bà trong em
Điêu thuyền đến thế
Để thơ không kịp
Thuần !
 [/align]Ngập ngụa trong cơn say chực tràn hơi thở. Ta ứ hự ta bằng dao cắt thây người. Những lằn da nát bét thối rửa sau một đêm giông hoang bù khú, ta gội mình trong mớ hổn độn chẳng là ta.
Ta mong gì thế kia ? Ta khát gì thế kia ? Tia sáng lóe toét màn đêm chừa lại: Yên bình !
Ta mong một điều không có thật. Bởi ta, nào chấp nhận Bình Yên.
Dội ngày
Vác nắng ra phơi
Con buồn chữ nghĩa đậu rồi lại bay
Ôi sao mà yêu thế những mùa màng vàng vọt, như tay anh đêm tối vọng về. Khói thuốc bay hoang hoang triền nhớ. Ly rượu đầy, im lặng và im. Mê lầm gióng tiếng chuông canh. Tình đầu thoát xác mộng dầu dầu rơi.
Mắc cạn ta trong chính đắm đuối mình.
[/align]
[/align][/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Nơi Nỗi Nhớ Bắt Đầu [/align] [/align]Nỗi nhớ bắt đầu nơi có gió[/align]Có anh và thung lũng hoa vàng[/align]Chở oan khiên trên cánh đồng hoang phế[/align]Cùng đinh mình trong chính nỗi ly tan[/align] [/align]Nỗi nhớ bắt đầu nơi có mộng[/align]Mụ mị nhau bằng hời hợt môi cười[/align]Em lẳng lặng hốt tình xưa anh vỡ[/align]Đông đương về đông tê buốt vòm môi[/align] [/align]Nỗi nhớ bắt đầu nơi xa vắng[/align]Trượt bình yên trên cánh sâm cầm[/align]Chim bay mãi về phương trời vô định[/align]Em hoá mình thành sỏi đá trăm năm[/align] [/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Tàn Đêm[/align] [/align]Cô ngồi đó, im lặng và chờ một sự phán xét. [/align] [/align]Mưa giăng kín ô cửa. Những giọt nước thi nhau rượt đuổi cạn cùng. Cô nhìn...nhàn nhạt. [/align] [/align]Một chiếc lá chớm vàng đầu cành oằn mình trước gió. Những tán cây, sau bão, khất trơ. Vậy là, chiếc lá cuối cùng, ở lại và chống chọi. Bao lâu nữa, cho một sự lìa đời ? Ý nghĩa không cho một sự sống ? Gác vẩn vơ vào góc, cô thở dài nhè nhẹ. [/align] [/align]Căn phòng tối om. Lâu lâu, ánh chớp từ đằng xa quét ngang qua người cô. Nhúm ánh sáng ít ỏi ấy, đủ để soi vào khuôn mặt với những cơ xơ cứng lại. Méo mó ánh nhìn, khô khốc bờ môi.[/align] [/align]Ngày mai, cô vẽ ngày mai ra giấy. Bất thình lình, dựng phắt người dậy, túm cây kéo, cắt vụn những thứ ấy đi. Mồ hôi thánh thót đầy người, đầy trán, chúng đổ tràn xuống mắt, môi. Đêm gióng lên thứ thanh âm chói tai đến lạ lùng. Chúng được phát ra từ hơi thở gấp gáp chồng lên hơi thở gấp gáp. Hỗn hển, hỗn hển...[/align] [/align]Vội đưa ngón tay ngà ngọc, bật On. Cô lần tìm một chút gì đó...[/align] [/align]
Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau.

Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người trông

Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa
như em khóc hồn nhiên
[/align]Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng.

Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời...
[/align] [/align]Đổ sụp người xuống.[/align]Rớt rơi, chông chiêng chông chiên, tàn đêm.[/align] [/align]Phía ngày, dần sáng.[/align][/align] [/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Hái[/align]
 [/align]Hái nhánh nắng gởi về phương ấy[/align]Một chút mơ một chút mộng đá vàng[/align]Đời tất bật một vòng ta ngoảnh lại[/align]Bước chân mình chạm vào chấm ly tan[/align] [/align]Hái nhánh tủi gởi vào quên lãng nhớ[/align]Lạt lẽo thơ lạt lẽo nụ môi cười[/align]Có những đêm ta ngồi chờ trời sáng[/align]Thấy bóng mình theo bóng tàn đêm rơi[/align] [/align]Hái nhánh khóc cho ngập tràn cung oán[/align]Khàn thanh âm tiếng lịm tắt dần dần[/align]Ta khật khưởng bước vào mộ địa[/align]Nắp quan tài đóng lại những phù vân[/align][/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Mê Với Những Cơn Mê [/align] [/align]Tình yêu cần lắm niềm tin. Chỉ một phút yếu lòng khiến cho trượt dài trên mê lộ lầm than. [/align] [/align]Nó và Hân gây nhau vì cái tôi cá nhân cỏn con của hai đứa. Rằng Hân buộc nó phải như thế này như thế nọ để thích hợp với nề nếp gia phong của họ tộc anh hơn. Nó cong cớn vành môi thì thầm mà như thét. Nó chẳng phải con búp bê chờ lên giây cót và thực hành mọi mệnh lệnh theo chương trình đặt sẵn. Sau một hồi, dùng dằng dây dưa. Hân đưa nó về và chẳng nói thêm lời nào. Nó chẳng buồn chẳng vui nhưng chẳng thể nào cười nỗi dù rằng cảm thấy rất buồn cười. Ngày xưa, Hân nói với nó Hân yêu là yêu cái chân phương phát ra từ nó. Vậy mà, giờ đây vì cái chân phương đó khiến nó và Hân phải khốn đốn như thế này. Nó chẳng xem là khốn đốn, khó khăn hay thử thách. Mọi việc với nó đều rất bình thường. Dường như, sự thích nghi khiến cho con người ta bình thản như rằng phải bình thản ? [/align] [/align]Ngồi sau xe, vòng quanh qua những con phố quen thuộc. Nó định nói một cái gì đó với Hân nhưng thôi im lặng thế này có lẽ hay hơn. [/align] [/align]Về đến nhà, nó cứ để nguyên bộ mặt được trang điểm kỹ đến từng mi li mét mà đổ vật ra giường. Nó xinh. Nó thừa biết điều đó. Nhưng dạo gần đây mắt nó dường như thiếu nước ? Long lanh chẳng được dù nó biết lòng nó ướt bươm. Nó thẩn thờ rút chiếc điện thoại ra và tìm con số quen thuộc. Ít phút sau, Khôi đã có mặt trước dưới giàn hoa giấy nhà nó cùng bó hoa tươi. Khôi là thế, lãng mạn đến choáng ngộp. Hương hoa chẳng quyến rũ nó được lâu. Nó thay vội chiếc áo và rồi lại loanh quoanh phố cùng Khôi. Bình yên với nó, giờ đây chỉ là con số không to tướng. Những giọt mưa nhẩy chân sáo xượt qua mặt rơi vào đuôi mắt. Mưa hay ... ?[/align] [/align]Nó im lặng. Khôi im lặng. Phố im lặng...[/align] [/align]Những con người gồng mình trên chiếc xe tránh rét vội vã hơn. Chậm rãi Khôi thả thì thầm vào gió: " Về nhà anh nhé ". Im lặng cũng như là đồng ý.[/align] [/align]Đêm xạ hương với những cơn mê.[/align] [/align]Nó giận mình. Nguyền rủa mình. Tại sao lại để xảy ra chuyện đó ? Gội mình hơn ba tiếng đồng hồ dưới vòi tắm hoa sen. Cảm giác dơ bẩn chẳng thể nào tẩy rửa sạch. Nó liếm láp làn da khét bỏng mùi đàn ông. Muốn cắn phập cho chảy tràn máu ra. Những ảnh mờ đan xen qua tuồng ký ức. Nó vùi mình vào đấy mặc cho day dứt hồ hởi lên ngôi. [/align] [/align]Có tiếng gõ cửa. Giọng mẹ nó đều đều: [/align] [/align]- Tối qua Hân phone tìm con. Mẹ bảo con đi ngủ rồi.[/align] [/align]...[/align] [/align]- 2h sáng mẹ thấy thằng bé làm gì đó trước cổng nhà mình. [/align] [/align]Chưa nghe hết lời mẹ nó phóng thẳng ra khỏi phòng. Nó như quỵ người xuống. Một nhành hoa linh lan e ấp nụ. Nhói lòng, nó khóc như điên. [/align] [/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
 
Xin ngày bình yên như thể...
 
Xin sông những dòng nước mắt
Ngọt ngào em thơ ngây thơ
Để khi trở về hiện thực
Ngõ là tất cả huyền mơ
 
Xin ngày bình yên như thể
Tháng năm tiễn nắng vào mùa
Nửa miệng em cười duyên thế
Ướt đằm mắt mộng xa xưa
 
Xin phút giây dung dị lá
Cuối cùng của một mùa thu
Lời là mộ hoang đất lạ
Đắp cao những nấm sa mù...
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
 Vùng Mơ

 
Lừng chừng dốc
Nửa vời vùng mơ
Xin bình yên em hát
Phiêu phong cội đá mong chờ
 
Khi anh còn thấy em cười
Hàm tiếu liêu xiêu sấp ngữa
Đóa mắt trong đan tay câu hứa
Niềm tin có nhau
 
Sẫm màu
Vàng vọt xanh xao
Đa tình bướm đậu
Đa tình bướm bay
 
Nắng khô cong khai tử bóng ngày
 
29/6/06
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nỗi Đau Cuối Cùng Của Cuộc Đời Anh !
 
Có bao giờ anh nghĩ về em
Giữa bộn bề cuộc sống
Gọi tên em
Cho biển chiều thôi động
Nhớ nhung em
Cho ngày tan bão giông
 
Có thật là ta không nhận ra nhau
Giữa bóng đen bao trùm ánh mắt
Tay lần mò tìm đến điều hư - thật
Khẽ rụt về vì lỡ chạm ...Đớn đau !
 
Em xoay tròn tuổi mười tám trên tay
Mong tim mình một phút đầy đặn
Yêu thương xưa hoá mây chai sạn
Kệch cỡm tình lỡ dỡ một giấc mơ
 
Anh ví như những áng mây đen
Đi ngang qua đời em
Phủ một màu u tối
Xin anh hãy nghe lời em sám hối
Chỉ mình em thôi ! Đau khổ ...
Đủ rồi !
 
Em ví mình như ngọn gai sắc hoắm trên cánh hoa hồng
Là em
Chính em
Không là một ai khác
Và khi trái tim anh biết hát ( cho một người không phải là em )
Lưỡi gai yêu len vào khoảng trống trái tim anh
...Ngự trị
Chính em là em không là một ai khác
Là nỗi đau cuối cùng của cuộc đời anh !
 
28/2/2005
Đỗ Ngọc

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Có Chờ Em Kịp Lớn
 [/align] [/align]Anh có đợi em kịp lớn[/align]Ru băng hồng trên tóc em xanh[/align]Chiều ngược gió, hương thoảng về phương ấy[/align]Gởi cho anh chút ngọt chút lành [/align] [/align]
Anh có đợi em kịp lớn[/align]Giương chiếc ô che nắng ban trưa[/align]Đêm đến, ngượng ngùng dối mẹ[/align]Đồng cỏ may nay vắng sao thưa[/align] [/align][/align]Anh có đợi em kịp lớn[/align]Tháng chín ủ mùa vàng đọt sầu đâu[/align]Chú sẻ nâu giấu mình rủ cánh[/align]Sau một ngày mưa phủ ướt  đầu[/align] [/align]
Anh có chờ em kịp lớn [/align]Về hôn mái tóc phai màu[/align]Bờ mắt thoáng vài sợi trắng[/align]Đốm tàn khói thuốc đêm thâu[/align] [/align]Có đợi có chờ em kịp lớn [/align]Cùng nhau vẽ giấc mơ hồng [/align]Ngôi nhà và những đứa trẻ[/align]Giấc mơ, giấc mơ, phải không ?[/align][/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0

Lối Say[/align] [/align]Em tặng ta chiếc ví[/align]Thêu hình miếng trầu têm[/align]Cánh phượng đồ những nhụy[/align]Sắc vàng nắng bên thềm[/align] [/align]Em tặng ta ánh mắt[/align]Có hình chim hạc bay[/align]Hoàng hôn buông bóng xế[/align]Chứng nhân núi và mây[/align] [/align]Em tặng ta môi lửa[/align]Khát cháy một mùa yêu[/align]Chuyến xe chiều bàng bạc[/align]Chở ta về cùng nhau[/align] [/align]Em không tặng gì cả[/align]Mà như cho rất nhiều[/align]Một lời im lặng thế[/align]Đủ nói lên bao điều[/align] [/align]Và em ơi có biết[/align]Em như rượu lên men[/align]Như mưa dầm thấm đất[/align]Và ta, say lối quen. [/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chổ Ta Ngồi
 
Hỏi hộ em có kịp nắng không anh
Mà sao gió đu ngoằng tuổi trẻ
Hẹn chiều nay, đến không ? À ! Có lẽ ...
Cơn mưa phùn ướt ngực trái tim nhau
 
ượn lời em mà nói với ánh sao
Đêm không trăng
Thiên hà rối rắm
Mãi kiếm tìm bắt hụp mấy lần trôi
 
Được không anh thưa với ngàn khơi
Cánh diều bay hoàng hôn gối mỏi
Lạc đàng
Hoang lối
Nẻo về nào chấp chới bóng nhân gian ?
 
Chổ em ngồi từ đó nóng ran
Cái với tay siết đau miền nhớ
Chổ anh ngồi năm xưa vẫn còn đây hơi thở
Mà hôm nay ta lạc loài ta đơn lẻ ta xa.

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ủ Ê
 
Bình yên mở mắt cho môi cười
Bình yên cho đắm đuối lên ngôi
 
Đừng gạch tên cho em thêm giá nát
Đá cuội tìm về suối nhỏ yêu thương
Bờ thoai thoải xôn xao mùa lá vắng
Mắt nâu chìm vào khoảnh khắc bâng khuâng
 
Mắt đêm vọt vàng
Mắt đêm bàng hoàng
Chân em xanh rêu
Bước đời vong phai
Ủ ê
Ủ ê
Dột đôi giầy tình


đường khấp khễnh...ủ ê...

3/8/06
Đỗ Ngọc

 
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 14:04:28Believe>
Trời Đổ Cơn Mưa Mà Lòng Sao Hạn Quá
 
Sài gòn mưa, đẹp như cô gái mười bẩy.
[/align] 
[/align]Lang thang qua những góc phố ta như tan ra và nhòe nhoẹt đi. Phải ngày dội nắng nên ta mơ thường ?
[/align] 
[/align]Bắt gặp, thân quen - thân quen. Muốn ào vào, ghì xiết. Gió nội đồng qua cánh cửa ngỏ, ta ơi !
[/align] 
[/align]Kìa sông ( ám thị rồi ), kìa bến ( tự kỷ thôi ), kìa những gì đã đánh rơi vào năm tháng, gần quá mà xa quá đỗi ...
[/align] 
[/align]Hếch cười, mưa liếm khuôn người.
[/align] 
[/align]Rong hoang thời chán, chân dừng vô định.

[/align]Ngước lên...
...đã là nhà !

[/align] 
[/align]Chìa khóa trong tay rồi, tra ổ nhé, ta ơi ?
 
[/align]Mưa bay lấm chấm qua đầu ...
[/align]Áo em ướt, mùa đi không vội đến
[/align]Môi em cười
Ngất ngưởng thế mà
Cay !

[/align][/align][/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-24 16:30:33Believe>
Khúc Hát Cho Ngày Xa Vắng
 
Ta thức dậy đón ngày mới trên những con đường vàng lá. Váng mỡ ánh mặt trời hồ hổi khỏa thân nhẩy múa trên nhánh sông mơ. Với anh trong sự tình cờ, mới hay ...Hư không, với với ...những mùa đèo bòng chín lựng, mấy ai hay ?
 
Trầm mình trong ly cafe đặc sánh sực nức mùi trăn trở. Suy tưởng rụng rơi theo nhịp phách tí tách âm âm. Một cái nhìn âm thầm lẫn đầy e ngại: Có phải chăng, mùa sắp hết xuân thì ?
 
Big big world vang lên và một người đàn ông lạ, dẫu cuộc trò chuyện đã dừng từ lúc nào nhưng " Đứng dậy đi " vẫn len lén trói ta vào nụ cười mỉm. Thanh thản giữa đời thường là như thế đó, có phải không ?
 
Chia cho nắng chút mơn man từ đuôi mắt, chia cho ngày chút dịu ngọt vỗ về tim. Chia cho anh người đàn ông sống trong ta, hết mùa yêu vội. Chia cho đời, duyên chẳng nhạt phai !
 
Điểm phấn son thâm quầng mắt biếc
Hạt đợi chờ chín mọng môi cong
Em về giữa có và không
Giữa được và mất
Được mình
Mất anh .
Đắng cay ôi lá trầu xanh
Màng vôi không thắm, cau đành ...bơ vơ
Ru hời hai tiếng mình ơi
Ngủ ngoan mình nhé, à ơi...
mình mình !
 
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Đốt Lửa Lên Em[/align] [/align]Có phải em đang về không gió[/align]Mà sao ta rét lạnh tháng mười[/align]Hương tóc em dầm dùi sóng cỏ[/align]Chợt nhiên ta hóa cánh bướm rong chơi[/align] [/align]Viết cho em tháng mười ngày xưa ấy[/align]Cầm tay nhau chia chút ấm nồng[/align]Ồn ả quá tháng mười trôi vời vợi[/align]Con thuyền buồn chở nỗi nhớ long đong[/align] [/align]Ta mắc cạn giữa ngàn thu vàng lá[/align]Đường đơm hương và em cũng đơm hương[/align]Ta ngắt ngứ cái nhìn em say đắm[/align]Trăm năm sau ánh mắt cứ theo cùng[/align] [/align]Lá bàng đỏ ta trao em thủa ấy[/align]Còn giữ không hay vò nát mất rồi[/align]Ta loạng choạng tìm mình trong đêm tối[/align]Ngày tàn rồi em đốt lửa lên em [/align] [/align]Đỗ Ngọc[/align]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-23 14:47:13Đuyên Hồng>
VỀ PHỐ CŨ
 
Người về phố cũ
Ơ hờ  cơn mơ
Nỗi buồn cư  trú
Theo mưa, đổ  về…
 
Ngày sang phố cũ
Mù mờ  sương sa
Bóng hồng xưa đỏ
Ngập ngừng thềm hoa…
 
Bước về lối cũ
Chân thèm nẻo xưa
Chiều nao dấu nhớ
Đường xa hững hờ…
 
Con đường mơ ấy
Người thơ! Ai ôi
Nỗi lòng báy nháy
Thêm lần tả tơi...
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»