📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.882 lượt xem — Trang 13 / 20
Biết Màaaaaa...

Nếp Nhăn là tại ... nghĩ nhiều
Như sáng đặt điều trốn nợ đó thôi
Anh hôn một cái cho rồi
Đường ai nấy bước ... sánh đôi bực mình
Tủi thân đáng lẽ làm thinh
Đem chữ ân tình nghiền ngẫm xăm soi
Có bao phân tử mặn môi
Mấy phần xúc tác làm trôi vị nồng
Nếu hòa thêm chút gió đông
Chắc sợi tơ lòng hóa lỏng bay hơi...

Trúc Giang 17.12.09



Chưa Chút Ngại Ngần

Em qua phất phới cánh tình
Dáng tiên yểu điệu lung linh sân vườn
Chăm gầy hạt mộng ta ươm
Chờ ngày hườm trái mật tươm ngọt ngào

Cho lần vàng nắng lao xao
Chỉ Em vẽ được sắc màu thời gian
Ta đem treo giữa muôn ngàn
Nét riêng mềm mại kết đan hài hòa

Từ khi cùng Giấc Mơ Hoa
Có hương Nguyệt Quới chưa pha lẫn gì
Hóa thân rạng ánh lưu ly
Rót ta từng ngụm diệu kỳ lâng lâng

Thế gian nầy đã có lần
Dấu Yêu chưa chút ngại ngần trao cho

HCN 18-12-09


(Lục Bát Cho Anh)


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Dòng Sông Chảy Ngược

Vì sao?


Suối hát ngàn năm vẫn giọng buồn
Rót vào khoảng lặng cõi tình suông
Tri âm núi vợi rừng sâu thẫm
Lạc điệu sông xa sóng nộ cuồng
Yêu dấu xanh xao thoi thóp thở
Niềm tin vàng úa gió xuôi buông
Ngược dòng nước bỏ cây trơ gốc
Trở lại hoang sơ thãm cảnh vườn

Trúc Giang 22.12.09
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Lạ

Hồi hôm vắng tiếng ru quen
Nhạc khuya cũng dỗ mà ... men không nồng
Hồn dường nhuôm nhuốm hơi đông
Nhỏ trăn trở giấc đêm mong sao dài
Sáng còn ngỡ đẫm sương mai
Ai ngờ nước mắt đọng cài khoé mi

Trúc Giang 20.12.09


Hãy Là Vô Giá

Yêu Em như lúc ngỏ lời
Trải qua năm tháng có vơi bao giờ
Trong ta Em một trời thơ
Một dòng suối ấm mộng mơ ru tình
Sóng chao mưa bũa chòng chành
Đã tâm nguyện với lòng anh vẫn là
Dành cho tất cả thiết tha
Lời thơ hiểu lệch chẳng qua cạn hời
Ta đi gần hết cuộc đời
Tình yêu lắng đọng cho người đã thương
Vượt lên lý lẽ đời thường
Dung nhan chải chuốt lược gương không cần
Với ta mọi thứ phù vân
"Hãy là vô giá" như phần chỉ riêng

HCN 23-12-09


Cám ơn

Anh thương hoa dại cũng thơm
Mặt dài tóc quắn ốm ròm cũng... xinh
Thơ phàm nhõng nhẽo thành ... tinh
Giận hờn vô cớ bởi tình rất thân
Mỗi giây xích lại thêm gần
Cùng nhau đoạn cuối đường trần rong chơi
Nhé Anh
hứa phải giữ lời
Thứ tha những lúc rối bời chẳng thông
Hiểu chưa ra mới... đau lòng
Trách con Suối trách dòng sông sao đành...

phải không...

Trúc Giang 23.12.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Ngẫm

Chút nắng hoàng hôn lã bóng chiều
Soi làm sao thấu khoảng đìu hiu
Thiên đường cửa khép dày rêu phủ
Nhân thế lòng niêm mục nhiễu điều
Nghiệm chẳng tới chân niềm diệu thú
Suy chưa cùng lý chuyện đời trêu
Ta nhìn mù mịt ngàn phương lạc
Càng bước thêm gần chỗ tịch liêu

TrúcGiang 26.12.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Nhớ

Sáng nay trời đứng gió
Chim chuyền thôi líu lo
Nắng đâu rồi mất bóng
Hạt sương nằm buồn so

Đem Nỗi Niềm sâu kín
Lộng thành khúc cung tơ
Khải cho anh nghe nhé
Âm chùng nhớ ngẩn ngơ

Hay là gói trong thơ
Một chữ. .. Ờ thôi nhé
Hay là em nói khẽ
Muốn nghe mau vào mơ

Trúc Giang 26.12.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align]Mới[/align] [/align]Lạ lắm nhé... sao ngày nào cũng mới
[/align]Nắng vàng hơn hoa cũng rất hay cười
[/align]Cả vườn mai náo nức nụ vàng tươi
[/align]Không chịu đợi Nàng Xuân thêm chút nữa
[/align]
[/align]Lạ lắm nhé... bỗng dưng thay áo mới
[/align]Sỏi hào hoa hôn khắp cả đất trời
[/align]Hương trú lại ở từng nơi một tí
[/align]Rũ quyên ca nên sáng đẹp tuyệt vời
[/align]
[/align]Lạ lắm nhé... nụ hôn nầy cũng mới
[/align]Ngọt hơn đường thêm lẫn chút men say
[/align]Khác bữa trước bỡi... hình như có sóng
[/align]Làm chông chênh trăng đảo giữa ban ngày
[/align]
[/align].....
[/align]
[/align]Trúc Giang  25.12.09
[/align]
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-11 00:46:45TrucGiang>


Nói Một Mình Nghe ...

Hình như từ độ... đến giờ
Có Người trẻ lại ngồi mơ xuân hồng
Đi về áo vải guốc dông
Vòng qua xóm nhỏ chỗ trồng cây Si
Hình dung trăng gió rù rì
Cánh môi mở hé bờ mi khép hờ

Hình như Nguyệt Lão se tơ
Sợi văn hồng thắm sợi thơ úa vàng
Một cho hoa kết đò sang
Một chờ nửa kiếp bẽ bàng ánh thu
Màu tơ buồn tựa trăng lu
Nên tình thơ gởi mù mù hư vô

Hình như ta
lúc mơ hồ
Vần say nửa tỉnh nửa mơ kiện trời
Nếu không chịu xử tới nơiiii
Thề sau chẳng xuống trần chơi làm gì

Trúc Giang 31.12.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
ThèmNghe

Mấy hôm vần gieo vô nghĩa
Bỗng dưng thèm nét thơ tình
Tím màu thân quen phơn phớt
Cung buồn dịu vợi lung linh

Đứng giữa phố đông qua lại
Muốn tìm về góc bao năm
Cội cây từ lâu quên ngắm
Hồ như... linh cảm buồn thầm

Mai ngày ngừng tay bận bịu
Ghé thăm vườn có giao cành
Dưới tàng nghe sao ngọt lịm
Hoài hoài yêu dấu nghe anh

HCN 09.01.10

Khác nhau một chút

Lâu lâu Sỏi bỗng thèm nghe
Còn Ta rất nhớ như hè khát mưa
Ngày sang đôi chuyến sao vừa
Gió qua biển chậm nhạn chưa kịp về
Gối vần lịm giữa cơn mê
Một mình độc thoại lê thê đêm dài

Bây giờ đâu khác mai ngày
Em Anh trời mộng cùng bay đó mà
Có hôm đáp giữa ngàn hoa
Áo còn hương ướp sáng ra thơm lừng
Hồ như... linh cảm....bỗng dưng
Sẽ làm thơ héo...
xin đừng nghe anh...

Trúc Giang  09.01.10
 
(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
.........................................

Mơ màng có có giữa không không
Rồi một mai kia biệt cõi hồng
Sẽ chẳng đem không ...không đợi có
Chi mà bận bịu có cùng không

HCN 15.1.10


Ru Xa...

Đừng nghĩ gần xa chuyện cõi hồng
Có nhiều đôi lúc hóa thành không
Thực mình tâm thản không mà có
Ảo vọng lòng tham có lại không
Như lúc đông kề băng cũng ấm
Hay khi hạ đốt mát tầng không
Em ru anh nhé hiền đêm mộng
Đừng nghĩ gần xa chuyện cõi hồng

Trúc Giang 15.01.10

 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vui Nào



Vui nào...
Sỏi cứ rong chơi
Đừng quanh quẩn mãi những nơi sủng buồn
Ngại gì vượt chẳng qua truông
Mưa xuân tưới đất cây vươn rộng tàng
Rồi hoa đượm thắm hương loang
Sớm mai nắng thức lại sang thì thầm

Vui nào...
dẫu chẳng trăm năm
Cũng dường cạn chén trăng rằm giao bôi
Cũng đi cùng một đoạn đời
Cũng về ngự một khoảng trời rất riêng
Đâu còn rũ giấc cô miên
Đêm thanh sâu lắng diệu huyền mộng say

Vui nào...
thơ phả hồn bay
Xác không nếu có lỡ vay thì hoàn
Tiếc gì buông tiếng thở than
Cứ rong chơi cứ nồng nàn đến khi...
Bước vào tận cõi vô vi
Nhẹ thênh
đáp xuống
cười khì
thoát thai...

Trúc Giang 16.01.10


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ngàn Muôn...

Ngàn hoa bên vệ em đi
Muôn hương thơm tỏa những gì tới nay
Ngàn năm sau trước có dài
Muôn điều đã nói tàn phai bao giờ
Ngàn câu thơ kết đan mơ
Muôn màu sắc ánh nơi bờ biển xa
Ngàn lần ngày tối tiếp qua
Muôn vì tinh tú thiên hà còn nguyên
Ngàn đêm lấp lánh treo nghiêng
Muôn vàn góp lại nợ duyên một đời

HCN 08-01-10


Anh Biết

Quả thật lòng em đang rất ấm
Nhưng chẳng vì mỹ mỹ kỳ..công
Chẳng bỡi Xuân hoa nở tím hồng
Chỉ có Một lung linh khoảng vắng

Là mùa vĩnh cữu của Yêu thương

Em đâu thích rộn ràng Xuân mới
Phố đông vui mình lạc lỏng thêm buồn
Trồn trốn mãi đã thành người ... hoang dã
Ú ớ ngôn từ chỉ Sỏi còn nghe

Là niềm vui bất tận của Yêu thương


Trúc Giang 29,01,10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nhớ Nha ...

Nào ai dám ... bắt đúng giao thừa
Băng tuyết cũng về ... Sỏi biết chưa
Bỏ Suối bơ vơ đêm trừ tịch
Mấy ngàn ngày tiếp ngập trời... Mưa

Nhỏ sẽ chong đèn lắng bước chân
Chờ nghe thủ thỉ tiếng quen thân
Lẩn trong hơi gió hiu hiu nhẹ
Ru khắc giao thừa ấm giấc xuân

Nhớ đừng sang trễ bắt em chờ
Hờn giận len vào nhạt ý thơ
Nhớ chữ gì mà... muôn vạn nghĩa
Nói hoài cho đến lúc tinh mơ....

đó nha...

Trúc Giang 05.02.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Happy Valentine

Hồng thơm tỏa nức Vườn Tiên
Em Anh cùng tắm Hương Duyên ngọt ngào
Tình yêu như sóng dạt dào
Em không còn giống Vì Sao lạc loài
Nghe tiếng anh... dạ bồi hồi
Gọi Anh đêm vắng bỗng thôi thở dài


Chúc Anh ngày Valentine thật vui vẻ hạnh phúc
nha....

Trúc Giang 14/2/10

(Lục Bát Cho Anh)


Chúc Valentine Tới DẤU YÊU

Nay mấy lần Lễ nầy rồi Nhỏ
Cành hồng trao tặng trái tim anh
Tha thiết vẽ lên ngàn yêu quý
Cho Em mãi mãi đã riêng dành


HCN 14.02.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Truyện Thơ: Của Thiên Trả Địa

( Phỏng theo truyện cổ VN cùng tên)


Ở đời lấy nghĩa đãi nhau
Chớ có tham giàu tiếng xấu đeo mang


Hẩm hiu chung phận cùng làng
Mẹ cha mất sớm chịu ngàn gian truân
Tuổi thơ thấp thoáng mùa xuân
Địa Thiên ngày tháng oằn thân cuốc cày

Trời sinh Địa tính thẳng ngay
Tấm lòng nhân hậu ít ai sánh bằng
Một hôm Địa bảo Thiên rằng
Tài anh sau ắt vinh thăng đổi đời

Từ nay sử sách trau dồi
Để phần sinh kế mình tôi gánh gồng
Ngày sau đỗ đạt thành công
Đừng quên bạn cũ một lòng xẻ chia

Thiên vờ tình bạn không lìa
Đâu như cầm thú mai kia quên nguồn
Mười năm bám ruộng ôm buôn
Mấy phen Hương Hội Đình luôn đỗ đầu

Tên đề bảng hổ đã lâu
Chức cao dinh rộng kẻ hầu vây quanh
Địa nghe tin bạn nên danh
Bán nhà sắm lễ lên thành gặp… quan

Ai ngờ phải cảnh bẽ bàng
Thiên thay đổi đạ giàu sang khinh hèn
Quân canh cửa đóng khó len
Địa về rưng lệ ngồi ven sông buồn

Bụt thương giả khách qua đường
Cho con đò nhỏ đời thường mưu sinh
Chòi tranh vò võ một mình
Giỗ cha không cá thiếu bình rượu thơm

Đang lo bỗng xế chiều hôm
Khách Tiên lỡ chuyến giữa vòm trời đêm
Sẳn lòng nhường chỗ rơm êm
Ngờ đâu ơn phước được thêm rất nhiều

Cô Tiên hương sắc mỹ miều
Xin làm vợ Địa giải tiêu nhọc nhằn
Phép mầu vạn biến thiên năng
Dinh cơ lộng lẫy gia nhân dập dìu

Nghe lời vợ sắp đôi điều
Quần the áo gấm kiệu thêu khăn ngà
Mời Thiên sang dự giỗ cha
Không quên một dải chiếu hoa lót đường

Thấy nơi dinh Địa khác thường
Giàu sang hơn hẳn quan đương nhà mình
Vợ người càng ngắm càng xinh
Lòng tham nổi dậy quyết tình đoạt ngay

Dại mê giữa lúc ngà say
Dinh cơ quan tước đổi ngay nghiệp người
Hôm sau vừa ló mặt trời
Thiên bừng tỉnh dậy thì đời khác xa

Ngày ngày đò lại đò qua
Ven sông chòi nhỏ làm nhà tránh mưa
Còn đâu kiệu đón lộng đưa
Của Thiên trả Địa thật vừa làm sao

Tấm lòng Địa thấu trời cao
Làm quan hưởng phước sang giàu thảnh thơi
Làm người trọng nghĩa ai ơi
Chịu ơn nhớ đáp tiếng đời mãi thơm

Trúc Giang 16.02.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Thủ Thỉ Với Anh...

Kề tai em nói nầy nghe
Chỗ nào ưa giận nhớ che lại dùm
Chỉ chừa cành lá xanh um
Chỉ chừa hoa trái từng chùm ngọt thơm
Bỏ đời vướng nợ áo cơm
Áo thơ khoác nhẹ rồi ôm mộng vào

Bây giờ Anh thấy ra sao
Có vơi đi hết oằn đau kiếp người
Thiên thu muốn giữ nụ cười
Đừng chen nghi kỵ vào nơi yên bình
Yêu mà thiếu mất niềm tin
Mãi điều vướng mắc sao mình nói Yêu

Cõi riêng không có xế chiều
Tim em nắng ấm gió hiu ru tình
Anh là tiếng hát bình minh
Rót êm ngày mới nhắn tình gởi trao
Xoá vùng cách trở xanh xao
Từ trong sâu thẳm gần nhau... rất gần

Không gì lo lắng băn khoăn
Trăm ngàn lý lẽ tưởng rằng ảo thôi
Dấu yêu ngày tháng đơm chồi
Nắng vừa sương mát mấy hồi trỗ hoa
Hương thơm toả giữa đêm ngà
Sáng ngày lại phả thiết tha thật nhiều...

là mãi mãi thôi à...

Trúc Giang 20.2.10

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Xin Lỗi nè...

Xem ra chưa bớt được sân si
Mới lỡ lời thôi giận tức thì
Cứ phải băn khoăn lo xử xét
Sao bằng nghĩ biếm khẽ cười khì
Thử làm ông Bụt coi sao nhé
Nhất định Lão Tiên thấu tới gì
Quanh quẩn lẽ thường đâu lạ chứ
Nói rồi bỗng thấy hối liền khi

Trúc Giang 19.02.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Năm Mươi

Năm mươi ai bảo rằng già
Còn thơ mật ướp lòng ta xuân hoài
Như hoa vừa độ mãn khai
Ngất ngây dáng sắc hương say ngọt ngào

Năm mươi vàng chín tình trao
Nửa ôm đời thực nửa vào chiêm bao
Nửa giờ nửa trước nửa sau
Quyện tròn một mối đẹp sao tuổi nầy

Trúc Giang 23.02.10

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nhập Dòng...

Như vừa trầm mát dưới sông
Như vừa phơi nắng trời trong trên đầu
Như vừa trút cạn nỗi sầu
Như vừa mở cửa ngạt ngào hương hoa

Vì Em buồn đã trôi xa
Vì Em tay khéo kết hoa đan tình
Vì Em một tập sách xinh
Vì Em đang trải lòng mình thành thơ

Nếu không ngày đó tình cờ
Nếu không kiếp nọ hẹn chờ nhân gian
Nếu không trăng uyển mơ màng
Nếu không ...chắc sẽ buồn chan ngập hồn

Nên ngày mở mắt...Cảm Ơn
Nên ngày rộn rã giận hờn yêu thương
Nên ngày mọc nhánh uyên ương
Nên ngày khắc dấu lạ thường lên tim


Hẹn nhau có lạc nhớ tìm
Hẹn nhau chia xẻ nỗi niềm dẫu chi
Hẹn nhau gìn giữ những gì
Hẹn nhau dầu chẳng... chẳng di đổi dời

Thương sao bóng lẻ bên đời
Thương sao gặp khó cho lời nhủ khuyên
Thương sao quá đỗi quá hiền
Thương sao thao thức từng đêm vui buồn

Có khi nóng giận điếng hồn
Có khi nhung nhớ như không thể nào
Có khi lòng trĩu cơn đau
Có khi sóng sánh nhiệm mầu đưa sang

Lòng tin vào những nồng nàn
Lòng tin có thật muộn màng dấu yêu
Lòng tin mất mác đã nhiều
Lòng tin tìm gặp được điều ước mong

Trời thơ đâu chỉ đôi dòng
Trời thơ mây ửng bềnh bồng xưa sau
Trời thơ ướp mật tình trao
Trời thơ biến cả chiêm bao thành ngày

Nầy thuyền gặp sóng lắc lay
Nầy đời hụt hẫng vùi cay nuốt sầu
Nầy chân kề mé vực sâu
Nầy bàn tay đỡ lo âu vỗ về

Từ trong hơi ấm tràn trề
Từ tim khép lại say mê điệu vần
Từ đêm ngóng đợi bâng khuâng
Là Từ khi ấy ta gần biết bao...


Trúc Giang 26.3.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Hương Chờ

Ờ... thì chờ đến lần trổ tới
Hoa trắng tinh khôi lại rủ nhau
Thả hương thơm ngát từ đầu phố
Ru mềm mộng mị suốt đêm sâu

Nên lần âu yếm hôn vùng tóc
Bất chợt nhận ra hương rất quen
Lục lọi khắp cùng ngăn ký ức
Đúng rồi lâu lắm ...xuống trần đem

Những hương nguyệt quới nhiều kỳ trước
Quanh quẩn chần chừ chưa chịu tan
Len lén chờ người chân tóc đợi
Cảm ơn yêu dấu những nồng nàn

HCN 03-06-09


Hương Chờ

Ra là hương cũ nghìn xưa
Theo em mấy kiếp
đong đưa ngọt ngào
Chờ anh về kịp chiêm bao
Ướp đêm Nguyệt quới
thương nhau đời đời

Nụ hôn quấn tóc không rời
Mở khu vườn mộng khép trời rất riêng
Với mình
dường cõi thần tiên
Giữa vòng nhân thế
hình điên mất rồi

Ừ thì... cứ mặc trăng trôi
Ngả thu lên tóc vẫn ngồi đan mơ
Nhốt hương kín hết vầng thơ
Thơm thơm từng sợi hương chờ anh hôn

rồiiii...nhắm mắt nha...

Trúc Giang 03.6.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Suối Kể

Trở về đầu gối rễ cây
Nằm nghe suối kể chuyện ngày xa xưa
Một hôm trời đổ cơn mưa
Xuôi nguồn nước lũ cợt đùa lòng sâu
Suối đau đá sõi u sầu
Đôi bờ thương tích lao xao muộn phiền
Suối ơi không chỉ mình riêng
Qua cơn rồi sẽ bình yên lặng lờ
Xanh um cây lá đôi bờ
Chờ nghe suối lại ngâm thơ rầm rì

HCN. 06-06-09


Nằm yên lòng suối sỏi nha
Đêm nay lấp lánh hằng hà ánh sao
Áo xưa mưa nắng gội nhàu
Đã mà mượt lại hồi nào không hay
Niềm vui chấp cánh bay bay
Suối miên man kể sỏi say từng lời
Mà sao ... kỳ quá sỏi ơi
Nói nhiều quên cả khô môi nãy giờ
Mà sao sỏi quá...thờ ơ
Cám Ơn đi chứ... không ...chờ được đâu...

giận á....
Trúc Giang 06.6.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


. . . . . . . . . . . . . . . . .

Có sáng mai ngày như vụt mới
Có vuông sân cây lá mỉm cười
Có má ửng nét gì khan khác
Có mờ mờ... nụ... hãy còn tươi

Như con suối đã xa thác đổ
Như khúc sông uốn giữa ruộng đồng
Như phù sa đậu chân lúa trổ
Như cánh buồm chấm phá thong dong

Em vẽ tặng cho ta tranh lụa
Những lung linh màu sắc thay lời
Ta đem treo vào nơi chỉ có
Chỗ không cùng... nhớ ghé rong chơi

HCN 10-06-09


Cám Ơn...

Tranh em nét vẽ đơn sơ
Không màu cháy bỏng chỉ mờ sương giăng
Chỉ mong chờ chỉ băn khoăn
Chỉ Người thấu cảm dành phần rất riêng

Tranh em nét vẽ muộn phiền
Ngoài sương mốc lạnh còn miền hoang vu
Đất trời trải kín vàng thu
Chỉ Người mở cửa âm u bước vào

Tranh em nét vẽ xanh xao
Cỏ cây run rẩy khát khao nắng về
Đêm đen ước ánh trăng thề
Để Người treo giữa trời quê thật hiền

Trúc Giang 10.6.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-26 23:02:55TrucGiang>


Nhập Dòng...

Như vừa trầm mát dưới sông
Như vừa phơi nắng trời trong trên đầu
Như vừa trút cạn nỗi sầu
Như vừa mở cửa ngạt ngào hương hoa

Vì Em buồn đã trôi xa
Vì Em tay khéo kết hoa đan tình
Vì Em một tập sách xinh
Vì Em đang trải lòng mình thành thơ


Nếu không ngày đó tình cờ
Nếu không kiếp nọ hẹn chờ nhân gian
Nếu không trăng uyển mơ màng
Nếu không ...chắc sẽ buồn chan ngập hồn

Nên ngày mở mắt...Cảm Ơn
Nên ngày rộn rã giận hờn yêu thương
Nên ngày mọc nhánh uyên ương
Nên ngày khắc dấu lạ thường lên tim

Hẹn nhau có lạc nhớ tìm
Hẹn nhau chia xẻ nỗi niềm dẫu chi
Hẹn nhau gìn giữ những gì
Hẹn nhau dầu chẳng... chẳng di đổi dời

Thương sao bóng lẻ bên đời
Thương sao gặp khó cho lời nhủ khuyên
Thương sao quá đỗi quá hiền
Thương sao thao thức từng đêm vui buồn

Có khi nóng giận điếng hồn
Có khi nhung nhớ như không thể nào
Có khi lòng trĩu cơn đau
Có khi sóng sánh nhiệm mầu đưa sang

Lòng tin vào những nồng nàn
Lòng tin có thật muộn màng dấu yêu
Lòng tin mất mát đã nhiều
Lòng tin tìm gặp được điều ước mong


Trời thơ đâu chỉ đôi dòng
Trời thơ mây ửng bềnh bồng xưa sau
Trời thơ ướp mật tình trao
Trời thơ biến cả chiêm bao thành ngày

Nầy thuyền gặp sóng lắc lay
Nầy đời hụt hẫng vùi cay nuốt sầu
Nầy chân kề mé vực sâu
Nầy bàn tay đỡ lo âu vỗ về

Từ trong hơi ấm tràn trề
Từ tim khép lại say mê điệu vần
Từ đêm ngóng đợi bâng khuâng
Là Từ khi ấy ta gần biết bao..

. Trúc Giang 26.3.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ờ…Vậy Đó…

Vì nếu không… sao đêm dài thao thức
Bên đèn khuya nắn nót điệu yêu thương
Vành vạnh nhớ nối hai bờ ấm lạnh
Biến ngọt ngào biển mặn chẳng còn vương

Vì nếu không… sao tim thường đau xiết
Vắng một ngày buồn quẩn trí mông lung
Âm vọng khác …như mình đang thở khó
Muốn chia phần .. . hai nửa gánh cùng chung

Vì nếu không… chắc ngày luôn tẻ nhạt
Vườn khô cằn cây cỏ chẳng đơm hoa
Có thương yêu trời đất mới dịu hòa
Ta cũng vậy… mảnh hồn thôi rách nát

Trúc Giang 15.3.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cho nhau...

Nhỏ đâu là ... lương y
Chỉ có tình nhu mì
Để ngọt ngào ấp ủ
Anh ngon giấc hằng khi

Nhỏ đâu là sợi chỉ
Làm vưóng vít đời anh
Góc trời mộng xanh xanh
Cuối đường anh soải cánh

Ừ thì đã từ lâu
Nhỏ ngủ vùi yên ả
Quen với nhịp đêm sâu
Tiếng ru huyền diệu lạ...

Nhỏ khởi từ hư hao
Bờ xa sóng rạt rào
Gom từng hơi thở khó
Chắt chiu nửa đời trao

Trúc Giang 06.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nếu Như...

Suối nép mình chốn rừng sâu thăm thẳm
Lòng đơn sơ không giấu vết lăn trầm
Cơn bão biến xô vào hồn sỏi đá
Tưởng cạn dòng khô chết giữa lặng câm

Ngày định mệnh gió tha về Hạt Cát
Thả bên bờ khơi nước đổ về xuôi
Cây bỗng lớn phủ rộng tàng che nắng
Mát ngọt dòng ...từ đó trở màu tươi

Cũng từ đó lòng suối ôm huyền thoại
Đêm tự tình trong trẻo ánh trăng soi
Rừng mang mang hương thoảng ngộp đất trời
Dẫu tiên cảnh... dẫu Bồng lai ...sao sánh

Bởi yêu dấu...bởi nồng nàn ...da diết
Chỉ tim phàm mới cảm nhịp hòa chung
Bước dâu biển nếu ngày kia in dấu
Suối cạn dòng cuồng nộ Cát bay tung...

Trúc Giang 10.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


...Từ Bao La...

Từ khi nào... cũng không nhớ nữa
Tim dạt dào hồn quấn theo Anh
Mở cửa vườn... cây vươn nụ mới
Hoa rất thơm em giữ riêng mình

Mỗi ngày nhớ chiết ra một ít
Phả ngôn từ lồng điệu cho Anh
Ngọt yêu thương... cay cay vị trách
Ta thân quen ...cái tật của... Mình

Giận dù chất đến không còn chỗ
Đường ngập chiều sao thể vắng Anh
Còn ăm ắp niềm yêu muốn tỏ
Kể ngàn năm chưa hết chuyện Mình

Trúc Giang 24.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Đừng xa... dù chỉ trong mơ

Người còn thở xin đừng trăn trối chứ
Không biết rằng âm vọng khứa lòng đau
Nẻo trần qua xuôi ngược chẳng gần nhau
Chừng nhẹ gánh sẽ về chung một chuyến

Ngọt ngào đó... lẽ nào không lưu luyến
Bước sao đang ...nức nở tiếng thơ trào
Suối khô cạn trơ lòng trông bóng sỏi
Tội trăng gầy từng mảnh vỡ hư hao

Có lẽ muộn...tơ chưa vàng độ chín
Lụa còn thêu dang dỡ khúc ân tình
Em sẽ dệt mỗi ngày thêm óng ả
Đoạn thơ sau ... huyền thoại chuyện đôi mình

Nhưng anh hứa đừng bao giờ bỏ trốn
Để ngày ngày em kể chẳng ai nghe
Từng tiếng nhớ tiếng thương thành... vô nghĩa
Khi mưa mù nắng rát chẳng cành che...

biết không ???

Trúc Giang 22.5.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Hương Chờ

Ờ... thì chờ đến lần trổ tới
Hoa trắng tinh khôi lại rủ nhau
Thả hương thơm ngát từ đầu phố
Ru mềm mộng mị suốt đêm sâu

Nên lần âu yếm hôn vùng tóc
Bất chợt nhận ra hương rất quen
Lục lọi khắp cùng ngăn ký ức
Đúng rồi lâu lắm ...xuống trần đem

Những hương nguyệt quới nhiều kỳ trước
Quanh quẩn chần chừ chưa chịu tan
Len lén chờ người chân tóc đợi
Cảm ơn yêu dấu những nồng nàn

HCN 03-06-09


Hương Chờ

Ra là hương cũ nghìn xưa
Theo em mấy kiếp
đong đưa ngọt ngào
Chờ anh về kịp chiêm bao
Ướp đêm Nguyệt quới
thương nhau đời đời

Nụ hôn quấn tóc không rời
Mở khu vườn mộng khép trời rất riêng
Với mình
dường cõi thần tiên
Giữa vòng nhân thế
hình điên mất rồi

Ừ thì... cứ mặc trăng trôi
Ngả thu lên tóc vẫn ngồi đan mơ
Nhốt hương kín hết vầng thơ
Thơm thơm từng sợi hương chờ anh hôn

rồiiii...nhắm mắt nha...

Trúc Giang 03.6.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Suối Kể

Trở về đầu gối rễ cây
Nằm nghe suối kể chuyện ngày xa xưa
Một hôm trời đổ cơn mưa
Xuôi nguồn nước lũ cợt đùa lòng sâu
Suối đau đá sõi u sầu
Đôi bờ thương tích lao xao muộn phiền
Suối ơi không chỉ mình riêng
Qua cơn rồi sẽ bình yên lặng lờ
Xanh um cây lá đôi bờ
Chờ nghe suối lại ngâm thơ rầm rì

HCN. 06-06-09


Nằm yên lòng suối sỏi nha
Đêm nay lấp lánh hằng hà ánh sao
Áo xưa mưa nắng gội nhàu
Đã mà mượt lại hồi nào không hay
Niềm vui chấp cánh bay bay
Suối miên man kể sỏi say từng lời
Mà sao ... kỳ quá sỏi ơi
Nói nhiều quên cả khô môi nãy giờ
Mà sao sỏi quá...thờ ơ
Cám Ơn đi chứ... không ...chờ được đâu...

giận á....

Trúc Giang 06.6.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0




Tự Tình

Ta tĩnh tâm thiền mấy bữa nay
Ngộ ra chân lý ... cảm thương hoài
Trần gian cố bới mơ nào thấy
Cõi ảo giật mình mộng thóat bay
Nhìn lại Ta nầy... điên trí quá
Lắng nghe Ai đó ... nhói lòng thay
Thì thôi bước nhẹ đừng in dấu
Đã biết không klhông... chớ thở dài


Trúc Giang 06.4.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0