Riêng Một Người

Hồng thơm hương nức xa gần
Em … thơm anh tới vô ngần
chịu không
Thổi mây lãng vãng trời trong
Giữ tin yêu sớt ngọt nồng cho nhau
Vườn xanh Cổ thụ Chiêm bao
Từng mùa hoa trổ nao nao lòng người
Xem nầy…
tàng nhánh sinh sôi
Mỗi cành nhân gấp bao chồi bâng khuâng
Xuân
ờ…
không hẳn là Xuân
Thu
thì
muồi chín
muôn phần thấm say
Vàng nghiêng lá đậu trên vai
Vô ngần những chiếc hôn dài ngất ngây
Tình ru vẫn sóng dâng đầy
Men thơ chuốc vẫn hây hây má hồng
Nhân gian trăm tuổi … lưng còng
Thần-Tiên … chừng ấy còn nồng hơn xuân
Hồng thơm hương nức xa gần
Em… thơm anh tới vô ngần nữa nghe
Nhớ đừng cao hứng đem khoe
Cỏ cây mà biết khóc nhè cà nanh
Đó nha…
TrúcGiang 26.8.10
(Lục Bát Cho Anh)