<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-29 07:39:44Huỳnh_Gia>
Nửa trăng thu
Ta ôm lấy hồn thu bàn tay nhẹ
Từng đêm sương da diết tiếng thơ sầu
Ta nhặt chiếc lá vàng vương trên ghế
Đã mấy mùa ướt đẫm giọt mưa ngâu
Thu không chết khi vần thơ còn đó
Khúc song thương ấp ủ những đêm trường
Ta góp lại tiếng lòng từ muôn thuở
Để thu còn hoài vọng một vấn vương
Ta một nửa trăng thu - đêm lạnh cóng
Một nửa kia - người mang giấu nơi nào
Nhờ sao thức tìm dùm - dường vô vọng
Mênh mông trời - không thể - cõi lòng đau
Khúc tương tư xổ tung - phơi dưới gió
Dòng sông ngân rờn rợn sáng trên trời
Chiếc độc mộc chở nửa trăng phương đó
Mãi chưa về... Bình minh gọi cơn mê...
Huỳnh Gia
26-08-09
Ta ôm lấy hồn thu bàn tay nhẹ
Từng đêm sương da diết tiếng thơ sầu
Ta nhặt chiếc lá vàng vương trên ghế
Đã mấy mùa ướt đẫm giọt mưa ngâu
Thu không chết khi vần thơ còn đó
Khúc song thương ấp ủ những đêm trường
Ta góp lại tiếng lòng từ muôn thuở
Để thu còn hoài vọng một vấn vương
Ta một nửa trăng thu - đêm lạnh cóng
Một nửa kia - người mang giấu nơi nào
Nhờ sao thức tìm dùm - dường vô vọng
Mênh mông trời - không thể - cõi lòng đau
Khúc tương tư xổ tung - phơi dưới gió
Dòng sông ngân rờn rợn sáng trên trời
Chiếc độc mộc chở nửa trăng phương đó
Mãi chưa về... Bình minh gọi cơn mê...
Huỳnh Gia
26-08-09
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...