📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một chút cho tôi , chút cho người ...

412 trả lời, 61.736 lượt xem — Trang 6 / 14
MÃI CHỜ

Còn đây...
Vẫn mãi còn đây
Đôi môi tê cóng
Vai gầy nhẹ run
Người đi...lạnh lắm
Mùa đông
Em ngôi nhìn lại bóng hồng
Trong gương
Đâu rồi...
Hỡi bóng người thương?



(-Như Diệu Linh-)

Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nét cố đô

MÃI CHỜ

Còn đây...
Vẫn mãi còn đây
Đôi môi tê cóng
Vai gầy nhẹ run
Người đi...lạnh lắm
Mùa đông
Em ngôi nhìn lại bóng hồng
Trong gương
Đâu rồi...
Hỡi bóng người thương?



(-Như Diệu Linh-)


 
Bốn Mùa Thương Nhớ
 
Nước non nghìn dặm xa xôi
Ai chờ ai để vào đời có nhau
Để vơi đi những niềm đau
Bốn mùa thương nhớ sắc mà tình thơ :
 
Mùa đông đến thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân về mong đợi cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu tới điêp trùng bao hoài niện
 
Rồi ta mãi một đời đi tìm kiếm....
 
Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-21 10:19:09Huỳnh_Gia>
Đêm và Ta 

 
 
Đêm xạt xào tiếng lá gọi tên nhau  
Bừng tỉnh giấc ngỡ ai về trước cửa
Chập chờn tỉnh say - trái tim như lửa 
Mở rộng vòng tay - khoảng trống ùa vào

Kỷ niệm chia giòng từ những nhánh giao
Ta - thượng nguồn mắt trông theo - bất lực
Mệt mỏi quay lưng - khuất tầm nhìn ký ức
Bỗng thấy lòng dường hoá đá nỗi đau

Người cứa vào tim rõ dấu một vết sâu
Theo năm tháng cứ khô dần thành sẹo
Ta bôi xóa dù thế nào... Thật khéo...
Thi thoảng nhói lên nhưn nhức nửa phần đời 

Từ âm thầm rời bỏ những cuộc chơi
Tự giam mình giữa hoang tàn trống trải .

Ta như thấy thời gian dừng hẳn lại
Và xung quanh là một mảng không màu

 Tiếng nguyệt cầm văng vẳng giữa đêm thâu  
Nghe như gió than van đời bất hạnh

Ai nỡ cắt vầng trăng làm hai mảnh
Để bây giờ đêm lạnh giống như Ta
 



Huỳnh Gia


20-11-2009 



Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nghinhnguyen


Bốn Mùa Thương Nhớ
 
Nước non nghìn dặm xa xôi
Ai chờ ai để vào đời có nhau
Để vơi đi những niềm đau
Bốn mùa thương nhớ sắc mà tình thơ :
 
Mùa đông đến thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân về mong đợi cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu tới điêp trùng bao hoài niện
 
Rồi ta mãi một đời đi tìm kiếm....
 
Nghinh Nguyên

 
Bốn mùa vời vợi nhớ thương
Người đi bỏ lại con đường thân quen
Nhủ lòng thôi hãy cố quên
Chợt nghe băng giá phủ lên nỗi buồn
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huỳnh_Gia

Trích đoạn: nghinhnguyen


Bốn Mùa Thương Nhớ
 
Nước non nghìn dặm xa xôi
Ai chờ ai để vào đời có nhau
Để vơi đi những niềm đau
Bốn mùa thương nhớ sắc màu tình thơ :
 
Mùa đông đến thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân về mong đợi cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu tới điêp trùng bao hoài niện
 
Rồi ta mãi một đời đi tìm kiếm....
 
Nghinh Nguyên


Bốn mùa vời vợi nhớ thương
Người đi bỏ lại con đường thân quen
Nhủ lòng thôi hãy cố quên
Chợt nghe băng giá phủ lên nỗi buồn

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-29 15:48:29Huỳnh_Gia>
Ta học đường thi
 

Ngăn ngắn chỉ vừa đủ tám câu
Vét gần cạn vốn liếng trong đầu
Bằng bằng - trắc trắc - rằng không khó ?
Luật luật - niêm niêm - thật phát rầu !
Hý hoáy gò lưng - cong nét bút
Loay hoay chổng vó - mực tuôn ào ...
Người hay - chỉ cần dăm ba phút
Ta kém - trọn ngày , ai bảo lâu ?


 Huỳnh Gia
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Cơm độn vào những năm sau giải phóng Huỳnh đã từng nếm qua cả . Dạo đó bo bo thuộc nhóm lương thực được nước bạn gởi sang cứu đói nên chuyện cơm độn bo bo là chuyện thường ngày . Ngoài ra khoai mì cũng là món lương thực quan trọng đứng thứ 2 . Khoai mì được má Huỳnh tẻ thành thứ bột mịn và chế biến thành đủ các  loại bánh ăn thay gạo...
 
 
=============
 
 
Ăn độn
 
 
Bữa ăn được mẹ dọn ra
Mắt tròn , mắt vẹt .Ư...a ...! con nhìn ...
Đượm buồn , mẹ đứng lặng thinh
Mong con đừng đói giật mình nửa đêm
Khoai mì trộn muối - bột nêm
Hấp thành món bánh mềm mềm - thơm ngon
Gạo trong chum sớm không còn
Mẹ thầm rơi lệ nhìn con gầy còm ...
 
 
=========
 
Vài câu cho hồi ức ...
 
Huỳnh Gia
 
20-11-2009
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-02 16:39:18Huỳnh_Gia>
Tập...
 
 
Thời gian dạy em tập sống một mình
Tập đứng dậy - phủi tay sau mỗi lần vấp ngã
Tập làm quen với nỗi đau rất lạ
Tập mỉm cười quên lãng chuyện đã qua
 
Tập đã quen chưa ? nỗi nhớ thật thà
Bàn tay níu những hư không - bối rối
Quay trở lại dỗ trái tim bối rối 
Vững vàng lên ! bàn tay ấy xa rồi ...
 
HG
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-27 14:27:19Huỳnh_Gia>
Sao không...?
 
 
 
 
Đừng giam nụ hôn trong nỗi cô đơn
Cho những hạt mưa thấm vào môi
lạnh ngắt
Sao không ngăn trái tim đi
Nó đang đếm từng bước chân hụt hẫng
Vì những trái ngang người mang tặng
Một lần .

 
Đừng giam nụ cười sau những chấn song
Hãy mở rộng vòng tay
Có tiếng chân người đang tới
Khi cánh cửa đóng im 
yêu thương mất lối
Thì làm sao hạnh phúc ngược nẻo về ?

 
Đừng giam trái tim mình u uất giữa mải mê...
Cho đêm mùa đông - mưa mặc tình than thở
Sao không bước ra ngoài...
gió thổi tung nỗi nhớ
Ở phía bên kia - có kẻ lặng yên chờ ...

 
Đừng  mãi giam mình trong góc tối
bơ vơ ...
Cho nặng trĩu nỗi xót xa tồn đọng
Sao không để nắng phơi dùm một chốc
Vết tình sầu khô hẳn
cất vào trong ...

 
 Đừng tách riêng mình ra khỏi đám đông
Lau khô chưa
đôi mắt kia ngân ngấn ?
Sao không phủi cho nỗi buồn văng mất
Thử một lần lấy lại tuổi hồn nhiên

 
Sao không tựa hẳn vào
bờ vai ấy - bình yên...?

 
 
 
Huỳnh Gia

 
27-11-2009
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hoang vu.
 
 
 
 Chiều hoang vu - ta một bóng đi tìm
 Cất tiếng  gọi ngày xưa ! dường im lặng ...
 Dò dẫm mãi trong tận cùng trống vắng
Dĩ vãng đâu tìm ? khéo lạc giữa u mê
 
Như vẫn còn nguyên những nỗi bộn bề
Ta gom mãi chưa xong phần vụn vỡ
Màu yêu thương theo tháng ngày loang lỗ
Bức tranh đời đậm nét những băn khoăn
 
Chẳng đưa tay giữ lại - dẫu một phần ...
Và như thế nhìn niềm tin giãy chết
Ôi ! lý trí như một tên ngờ nghệch
Ta mất - còn , người có hiểu được đâu ?
 
 
 
 
 Huỳnh Gia
 
 
27-11-2009
 
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-28 14:20:30Huỳnh_Gia>
Bài tóan tình yêu
 
 
 
 
Đặt câu hỏi - ai người cho đáp án
Khi trái tim - bài toán khó cuộc đời
Câu "tình yêu" - định nghĩa ; được mấy người
Bằng phép tính giản đơn - cho lời giải

 
Có thể tình yêu - kẻ cho vay nặng lãi
Ta vô tình vướng phải - trọn kiếp đau
Hay tình yêu thi vị phép nhiệm mầu
Đời ưu ái trao người - Ta đứng ngó

 
Hoặc tình yêu từa tựa như làn gió
Thoảng qua tim - bỏ lại những hanh hao
Ôi ! tình yêu  - cay đắng lẫn ngọt ngào
Ai nếm trải cũng hơn lần bật khóc

 
Như con thiêu thân lao vào ngọn bấc
Phút cuối cùng - dừng lại - xác cong khô
Nhưng vì sao người cứ mãi dại khờ
Muốn thử sức - dù một lần giải mã ...

 
Người hay ta cũng đã lần mặc cả
Mua tình yêu - ngất ngưỡng giá "cuộc đời"
Có đựơc rồi - bất chợt phải buông trôi
Và như thế - rối bời trong tuyệt vọng .

 
Bài tóan tình yêu - bài tóan đời thật hóc ...
 
.........
 

Huỳnh Gia
 
 

28-11-2009
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
DỆT MỘNG

Nợ cuộc đời gánh mãi ở trên vai
Tà áo dài đã không còn trắng nữa
Trăng tình yêu cũng đôi lần vụn vỡ
Em nhạt nhoà nhìn bóng nắng êm trôi

Có bao giờ chợt nghĩ_một lần thôi
Sao tình yêu cứ gieo đầy oan trái
Có những câu hỏi không bao giờ có lời giải
Bời thế gian có lắm chuyện nực cười

Như chúng ta _ở hai phía chân trời
Trao cho nhau thứ tình yêu nồng thắm
Rồi đến khi khoảng cách chừng quá ngắn
Ta lại nhạt nhoá xoá hết những niềm thương

Tình tan rồi sao cứ mãi còn vương?
Hình như em vẫn còn thương anh lắm
Bởi em biết từ tận cùng sâu thẳm
Em vẫn muốn mình...là một cặp uyên ương

(-Như Diệu Linh-)


Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-01 15:27:01Huỳnh_Gia>
Trích đoạn: Nét cố đô

DỆT MỘNG

Nợ cuộc đời gánh mãi ở trên vai
Tà áo dài đã không còn trắng nữa
Trăng tình yêu cũng đôi lần vụn vỡ
Em nhạt nhoà nhìn bóng nắng êm trôi

Có bao giờ chợt nghĩ_một lần thôi
Sao tình yêu cứ gieo đầy oan trái
Có những câu hỏi không bao giờ có lời giải
Bời thế gian có lắm chuyện nực cười

Như chúng ta _ở hai phía chân trời
Trao cho nhau thứ tình yêu nồng thắm
Rồi đến khi khoảng cách chừng quá ngắn
Ta lại nhạt nhoá xoá hết những niềm thương

Tình tan rồi sao cứ mãi còn vương?
Hình như em vẫn còn thương anh lắm
Bởi em biết từ tận cùng sâu thẳm
Em vẫn muốn mình...là một cặp uyên ương

(-Như Diệu Linh-)
 


Hẹn
 
 
Chuyện hợp tan là chuyện của đời thường
Sao nghe đắng chiếc hôn chiều ly biệt
Giọt nước mắt không rơi - vì ta biết
Vẫn có người trong cùng tận nỗi đau
 
Món nợ đời chưa trả được cho nhau
Chân mải miết cho kịp ngày đối mặt
Mấy mươi năm đoạn đường kia rất ngắn
Buổi trùng lai nối lại những muộn màng
 
Ta vẫn tin định mệnh muốn buộc ràng.
Phút lơ đễnh ngủ quên trong nỗi nhớ
Lý trí giật mình gõ nhịp tim - nhắc nhở
Trở về thôi - trăm mối ngổn ngang chờ...
 
 
 
Huỳnh Gia
 
 
01-12-2009
 
 
 
 
 
 
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-02 16:35:26Huỳnh_Gia>
Kẻ lạ đời nhau
 
 
 
Có phải ta lẫn lộn giữa thực hư
Rồi trách cứ con tim mình ngờ nghệch ?
Đường khúc khuỷu - bước chân quen đã mệt
Nửa lề  đau sạt lở mảng ân tình
 
Xa nhau rồi - nỗi nhớ có còn in
Sao đôi mắt mãi nhìn chiều đăm đắm
Phố đông người - mà ngỡ đang vắng lạnh
Lòng khô cằn như sa mạc hoang vu
 
Có lẽ chiều muốn dạo khúc tương tư
Nên bất chợt đổ ào mưa bong bóng
Cho nỗi nhớ thoáng giật mình - lóng ngóng
Chạm vào đời - tung tóe những băn khoăn ...
 
Ngày anh đi - ta cứ mãi ngại ngần
Không giữ lại - để vuột xa ngày tháng
Lá vàng rơi - lấp dần thành dĩ vãng
Để bây giờ thành kẻ lạ đời nhau
 
Huỳnh Gia
 
30-11-2009
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huỳnh_Gia


Hẹn
 
 
Chuyện hợp tan là chuyện của đời thường
Sao nghe đắng chiếc hôn chiều ly biệt
Giọt nước mắt không rơi - vì ta biết
Vẫn có người trong cùng tận nỗi đau
 
Món nợ đời chưa trả được cho nhau
Chân mải miết cho kịp ngày đối mặt
Mấy mươi năm đoạn đường kia rất ngắn
Buổi trùng lai nối lại những muộn màng
 
Ta vẫn tin định mệnh muốn buộc ràng.
Phút lơ đễnh ngủ quên trong nỗi nhớ
Lý trí giật mình gõ nhịp tim - nhắc nhở
Trở về thôi - trăm mối ngổn ngang chờ...
 
 
 
Huỳnh Gia
 
 
01-12-2009
 
 


...ĐÀNH...

Trời đem em gán vào thân con gái
Tiếng yêu thương chẳng ngừng thốt trong tim
Ai ra đi để em phải đi tìm
Đời nhố nhăng mà em nhỏ nhoi quá

Nắng và gió cứ từng hồi thư thả
Thổi vào hồn một chút mộng mong manh
Để rồi khi tình không đẹp như tranh
Thì trái tim thêm một lần tan vỡ...



(-Như Diệu Linh-)


Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-08 12:59:06Huỳnh_Gia>
Cho nửa giấc mơ
 
 
Đừng hỏi vì sao sóng bạc đầu
Cho chuyến thuyền tình mãi lao đao
Nắng gió phơi niềm tin đã nhạt
Sao chiều còn nán lại chờ nhau ?
 
Đừng hỏi bây giờ em có vui
Trong vòng tay mới luống ngậm ngùi
Một trời thương nhớ đành chôn kín
Từng mảng rêu phong phủ lạnh đời
 
Đừng hỏi cánh hoa trắng bên đường
Vì sao bạc trắng những yêu thương
Héo hon hoa khóc tình dang dỡ
Hoa nhuộm màu tang - trắng nỗi buồn
 
Đừng hỏi bao giờ trọn vần thơ
Trái đất còn xoay - ta mãi khờ
Biết đâu định mệnh vờ say ngủ
Vô tình bỏ lại nửa giấc mơ
 
 
Huỳnh Gia
 

02-12-2009

[/align]


[/align]
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-07 13:54:38Huỳnh_Gia>
Trích đoạn: Nét cố đô

...ĐÀNH...

Trời đem em gán vào thân con gái
Tiếng yêu thương chẳng ngừng thốt trong tim
Ai ra đi để em phải đi tìm
Đời nhố nhăng mà em nhỏ nhoi quá

Nắng và gió cứ từng hồi thư thả
Thổi vào hồn một chút mộng mong manh
Để rồi khi tình không đẹp như tranh
Thì trái tim thêm một lần tan vỡ...



(-Như Diệu Linh-)




Người ta bảo tình đẹp khi dang dở
Sao trái tim như chất chứa nỗi niềm
Người đi rồi mang theo cả bình yên
Cho nỗi nhớ cồn cào như ngọn sóng
 
Nắng và gió phơi khô dần hy vọng
Chút mong manh - ta giữ lại từng ngày 
Đời không dành hạnh phúc tặng riêng ai
Thôi có lẽ đành cuối đầu khuất phục...
 
 HG
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 13:19:11Huỳnh_Gia>
Lời ru từ dĩ vãng
 
 
 
Ngọt ngào ngày ấy lời ru
Ta mang theo đến ngàn thu bên đời
Ví dầu vật đổi sao dời
Vòng tay giữ trọn một lời sắc son
HG
Dù cho non cạn đá mòn
Lời ru ngày ấy vẫn còn du dương
Ru tình - tình nhé ! yêu thương
Hoa mùa xuân nở ngát hương cuộc đời.
TL
Ngờ đâu ông tạo biếng lười
Cung đàn lỡ nhịp , ta - người hai nơi
Giọt sầu như đắng lên môi
Đêm đi tìm mộng - trăng soi lối gầy ...
HG
Lời ru như gió thoảng bay
Người xa mờ mịt chân mây khuất tầm
Mắt mờ cổ mỏi tháng năm
Thương cho thân phận con tằm nhả tơ.
TL
Ngập ngừng ta gọi tiếng thơ
Nghe lời ru tự cõi mơ vọng về
Nỗi lòng như sóng tràn đê
Nhấn chìm ta giữa cơn mê chập chờn
HG
Tỉnh ra một bóng cô đơn
Tương tư ngày cũ, dỗi hờn chính ta
Lời ru dĩ vãng đã xa
Đành thôi xếp lại dư ba... ơ ...ầu...
TL

==============
 
Huỳnh Gia - Tuyết Lê

14-12-2009

Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 13:22:47Huỳnh_Gia>

 
 
Cho cuộc tình ở lại
 
 
Em vốn không tin tạo hoá  luân hồi
Lời tạm biệt chờ kiếp sau gặp lại
Người bấu víu niềm tin vào đổ gãy
Khi trái tim yêu hoen rỉ những yếu mềm
 
Em vốn không tin có nỗi nhớ nhập nhem
Đang vướng vít cõi lòng - nghe rất lạ
Nhưng không thể phân trắng - đen - thật - giả
Bởi nó vô hình chằn chéo - khó đuổi xua 
 
Không muốn cược tình vào tranh chấp - hơn thua
Nên ngày ấy đành dối tình - câm lặng
Nhìn anh bước đi - cả đất trời hoang vắng  
Cố nhủ lòng - không duyên nợ , ừ thôi !
 
Hơn hai mươi năm trời trong giấc ngủ nổi trôi
Anh hiện diện từng cơn mơ - mệt mỏi
Trong vòng tay chồng - bỗng giật mình bối rối
Có lẽ nào em đang lạc lối - quên đường ?
 
Em vốn không kẻ hời hợt chốn tình trường
Trong lồng ngực là trái tim kiêu hãnh 
Vẫn biết rằng yêu là buộc ràng khó tránh
Nhưng thà buông rời hơn bi luỵ van xin 
 
Từ những dở dang đông đặc một khối tình
Không tri kỷ để sớt chia phần nặng
Anh như cơn gió bay qua miền đất phẳng
Thổi tung đời - làm nghiêng ngã niềm đau
 
Em muốn tin vào định phận của trời cao
Vì đang sống trong bình yên hạnh phúc
Khó vùng vẫy thoát ra chừng một lúc
Để nói cùng người - tận sâu thẳm vẫn có nhau... 
 
Em đã không tin vào lời hẹn kiếp sau 
Vẫn khao khát dù một lần lên tiếng
Theo năm tháng - tình yêu em miên viễn
Nửa cho chồng - nửa thầm lặng phần anh 
 
Nếu có kiếp sau - xin hứa trọn dành
Cho những run động đầu đời...ngày xưa ấy
Cho những giấc mơ em suốt đời khờ dại
Và cho cuộc đời nhau lời xin lỗi - dẫu muộn màng... 
 

Huỳnh Gia
 
 
10-12-2009
 


Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-15 07:27:47Huỳnh_Gia>
Cũ...
 
 
 
Sau những cuộc vui - ta lại trở về
Với nguyên vẹn nỗi buồn chưa kịp xoá
Giữa thênh thang một khoảng trời hoang hoá
Góc im lặng cuộc đời đứng đó - bơ vơ

 
Tự ủi an còn đó những vần thơ
Thay tiếng khóc bằng tiếng cười ngạo nghễ
Nhẩm đếm lại - không ít lần như thế
Nhiều dối gian - gượng gạo quá tình người

 
Sau những cuộc vui bỗng thấy biếng lười
Như hạt nắng cuối ngày không muốn toả
Hàng cây bên đường thả rơi vài chiếc lá
Chiều rưng rưng buông nhẹ tiếng thở dài 

 
Phút cuối cùng ta còn lại  những ai
Khi những yêu - ghét - giận hờn... muôn đời không thật
Tẩn mẩn phân chia từng hơn thua được mất

Nặng niềm đau - thôi giữ lấy riêng phần 

Sau những cuộc vui - bỗng thấy băn khoăn
Đâu phải tại mùa đông - sao đóng băng tất cả ?
Có giọt lệ vô hình vừa lăn nhanh trên má...
Xin hãy khô dần theo ngọn gió thời gian
 
Ta còn chi không khi cuộc vui tàn 
Bao ganh tỵ - hơn thua , đã hơn lần nếm đủ 
Vơ vét tình người - hiểu ra dường quá cũ 
Biết lấy gì để níu kéo niềm tin...?
 
 
 
 
Huỳnh Gia
 
18-12-2009
 
 
 
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm đau cũ trọn đời riêng ta giữ
Dẫu biết rằng cố giữ lại càng đau
Một chút tình dằn dặt trái tim nhau ?
 
..............................
 
Phi lý quá cuộc đời ơi ! Ta muốn ...
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-25 11:07:36Huỳnh_Gia>
Đêm lạnh
 
 
Sương rơi bên lá thì thầm :
"Đêm nay tôi bỗng nhớ nhung một người "
Người về phương ấy xa xôi
Riêng tôi đan gió giữa trời bơ vơ
Mùa đông vẫn đó chần chờ
Không hay lạnh giá vần thơ ngọt ngào
Biết bao giờ thấy mặt nhau
Để mang nỗi nhớ trả vào thiên thu ...
 
 
Huỳnh Gia
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải tại lòng không dửng dưng
Nên nỗi buồn kia cứ lưng chừng
Sao không hứng lấy từng  hạt nắng
Góp thành chút ấm tặng mùa xuân?
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-29 00:22:23Huyền Băng>
Phút dừng lại...
 
 
 
Phút  dừng lại giữa dòng người xuôi ngược
Đảo mắt tìm đâu rồi những yêu thương
Khi thời gian như con nước xuôi nguồn
Va đập đá - nỗi đau hằn vết khuyết ?
 
Phút dừng lại lắng nghe - tôi chợt biết
Một góc đời xáo trộn những suy tư
Xếp làm sao cho ngăn nắp ngôn từ
Để thơ khỏi rớt cung trầm - gãy nhịp ?
 
Phút dừng lại giữa vật vờ nuối tiếc
Đâu sẻ chia trong những lúc thăng trầm
Đâu ân cần khi giá lạnh đêm đông
Tim cần lắm một mảnh chăn đủ ấm 
 
Phút dừng lại giữa hư vô trống vắng
Cỏ ru mềm thương nhớ những bước chân
Nếu màn đêm che lấp những băn khoăn
Vẫn còn đó vạt sương rơi - ướt lạnh
 
Phút dừng lại  cố nhóm nhen lửa ấm
Sưởi nụ cười vừa vụt tắt hôm qua
Mở lòng chi , người không mấy thiết tha ?
 Nghe trống trải lấn sâu niềm hy vọng...
 
 
Huỳnh Gia
 
 
25-12-2009
  
 
 r
 
 
 
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-30 09:58:29Huỳnh_Gia>
Khoảnh khắc
 
 
 
Ta bước giữa dòng đời 
cùng nhịp đập trái tim
Với nguyên vẹn một chữ " tình" đỏ thắm
Nhìn xung quanh
Thoáng giật mình - lẩm bẩm
Ô kìa ! sao lại thế , hoang mang?
 
Dẫu biết cuộc đời là một đống ngổn ngang
Càng thu dọn
càng dôi ra  ắp ứ
Ta thử sống bằng nụ cười tha thứ
Bằng niềm tin vẫn còn đó tình người
 
Đường chông chênh
tay vịn lấy niềm vui
Dù một chút - để thấy đời có nghĩa
Trải rộng lòng ra
Gĩư thật yên - ngắm nghiá 
Mặc thế nhân dẫm đạp dấu tỵ hiềm
 
 Ta bước giữa dòng đời
Bàn tay ngoắc bình yên ...
 
 
27-12-2009
 
 
Huỳnh Gia
 
r

 
===============
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-31 16:27:36Huỳnh_Gia>
Ngớ ngẩn
 
 
Có một người 
chiều kiên nhẫn đứng canh
mong ngày kia
bóng thời gian dừng lại
Dẫu thừa biết
ngày xưa xa ngút ngái ...
Nấm mộ ôm vùng ký ức
yên bình .
 
Có một ngày
mở cửa đón bình minh
Nghe nắng nói
chút tình còn hơi ấm
Thôi dừng lại
những bước chân lẩn quẩn
Quay trở về , ru nỗi nhớ trôi êm 

Và có khi
thao thức ngắm trăng đêm
Đặt câu hỏi :
" Bao giờ thì trăng lặn ?"
Ngớ ngẩn lo 
lỡ vầng trăng khuyết hẳn
Chẳng còn chi,
thơ rối rắm...
lạc vần...  
 
 
 
Huỳnh Gia
 
 
30-12-2009
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 12:27:36Huỳnh_Gia>
Giao thời
 
 
 
Ta gọi nắng gởi vào đêm 
 bớt lạnh
Ta gọi mưa

 tưới mặt đất cằn khô
Gọi bình minh 

xua giấc mơ ngớ ngẩn
Gọi tình ta

trả lại tuổi dại khờ
 
Nắng ái ngại 
 đêm còn vầng trăng mảnh
nắng lẽn vào 

 rã bóng 
 ánh trăng rơi
Mưa lúng túng

Dấu xưa in rành rạnh
Hạt mưa rơi

vô ý xoá đi,
rồi...!?
 
Nào ai biết 
đêm nay sương dày đặc
tiếng thời gian

 gõ chậm...
nhịp đời trôi...
Bờ sông Ưu

Ta và ta  
bất giác...

xoè đôi tay
 mong hứng ánh sao trời ?
 
 
 
Huỳnh Gia
 
 
 
31-12-2009
 
 
 
 
 
===============
 
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 08:28:27Huỳnh_Gia>
Ở bên này nỗi nhớ
 
 
 
 
Ở bên này nỗi nhớ mênh mông
Mây vẫn bay trong những chiều nhạt nắng 
Thời gian vẫn trôi, gõ nhịp đều...thật chậm
Mưa vẫn rơi trong giấc mộng - chòng chành

Ở bên này nỗi nhớ - không anh
Em sóng bước cùng nỗi niềm giấu kín
Bắt gặp ánh mắt người  - giật mình luýnh quýnh
Quay ngoắt - soi mình - nỗi nhớ ngẩn ngơ...

 
 Ở bên này nỗi nhớ - kết hồn thơ
Bằng những sợi tơ lòng vương trong gió
Không phép nhiệm màu - nên ước mơ bỏ ngõ
Nỗi nhớ xổ tung trời - chiều đỏ mắt trông theo

 
Ở bên này nỗi nhớ bước cheo leo
Da diết lắm , nhưng dốc tình thẳng đứng
Em cố khéo không cho tim lựng chựng
Sợ ngã lăn vào vực tối - lao đao ...

 
Ở bên này nỗi nhớ hoá xanh xao
Đêm in bóng một nửa vầng trăng bạc  

Ôm lại phím đàn - hoà gió đông - em hát
Khúc tình ca buồn rơi vỡ chốn hư không ...

 
Ở bên kia nỗi nhớ...Nắng có hồng?

 
 
Huỳnh Gia

 
05-01-2010
 
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu mưa
 
 
Lần theo dấu vết ngày xưa
Chiều nghiêng nghiêng đổ giọt mưa não nề
Xin mưa xoá dấu chân thề
Xoá luôn trăm nỗi bộn bề trong nhau
Thuyền tình nay đã cắm sào
Dẫu chi , chẳng biết làm sao tỏ bày
Mưa ơi ! mưa có đâu hay 
Giọt rơi xuống đất - giọt đầy tim ta ...
 
 
HG
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 00:05:11Viet duong nhan>
Mộng tương tư
 
 
Mình Ta đi giữa mênh mông
Lụa là một cõi hư không nát nhàu
Vừa hay con sóng dâng trào
Xoáy tròn nỗi nhớ khát khao bến chờ

 
Chiều rơi hạt nắng bơ vơ
Bên song ru mãi giấc mơ lạc loài
Trái sầu vừa rụng hôm nay
Trên nền ký ức u hoài bóng mây

 
Vừa hay đêm trả cho ngày
Nụ hôn chưa trọn đã đầy xót xa
Đã đành nắng nhạt - mưa pha
Ơ ..! màu mắt lệ chan hoà - do đâu ?

 
Hoang vu khoảng trống không màu
Ta thênh thang giữ niềm đau - lặng thầm ...
Đông lùa giá rét căm căm
Có thương chi bóng dư âm co tròn

 
Sá gì nỗi nhớ cỏn con
Mà lay lắt đến hao mòn con tim
Mộng tương tư đậm vết son
Ta nâng niu giữa lối mòn vắng tanh

 
Đứt rồi mối chỉ mỏng manh
Mảnh pha lê vỡ tan tành bên Ta
Ngẩn ngơ giữa chốn phong ba 
Ta chèo chống mãi - chưa qua tháng ngày

 

Huỳnh Gia

R


12-01-2010
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»