📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hành Hương

693 trả lời, 90.478 lượt xem — Trang 15 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-26 15:24:02Viet duong nhan>
 
Rặng Bần

Cây thông xanh dựng mừng ngày Chúa Giáng
Nhà nối nhà đèn chớp đỏ xanh
Mờ bên sông rặng bần quê ngoại
Xuồng Má chèo về giỗ ngày mai
Từ vàm vô hai hàng đôm đốm
Nhịp nhàng ngầm lóe rạng phút giây

Ba theo quân về đây lần chống giặc
Nơi nầy thành quê ngoại của con
Hai bờ chỉ giờ xuồng ba lá
Một bận lại qua một năm tròn
Thấy Má nhìn bên kia rồi khóc
Xa xa bần, đốm và bùn non

Trước sanh tôi Má buồn hơn nhiều gắp
Giờ cháu con đầy đống đầy đàn
Cỡ Má nay không còn ai hết
Ghe sau nầy gắn máy gọn gàng
Thay Má yếu hàng năm đi giỗ
Phía kia sông phía ngoại họ hàng

Dòng sông chung vẫn miệt mài ra biển
Bờ bên nầy trai trẻ dần xa
Tôi cuốn hút sóng triều thành thị
Đôi ba năm mới trở về nhà
Đến bây giờ mờ tăm mất biệt
Kể từ ngày xứ lạ bôn ba

Biết hẹn ra sao yên lòng với chính...
Sẽ tối nao về ngủ rặng bần 
Chưa hề quên cái đêm vượt thoát
Quay hướng vàm thương Má vô ngần
Lại nghêu ngao bài ca thuở trước
Không đuôi đầu có giọt mặn lăn

NhàQuê

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 22:25:02Viet duong nhan>
 
  Mộng Du

Xứ người lê bước tị nhân
Quê mình bầm dập khổ thân tù đày
Nhìn lên trời rộng muốn bay
Như chim quên hết tháng ngày chuyên truân

Tháng Tư năm ấy tan quân
Nhấp nhô chen chúc thoát tràn đại dương
Như từ đâu ném xuống đường
Khởi đầu nếm nhục “vị hương” thấu trời

Mong manh hy vọng hụt vơi
Thiết thân nào dám hé lời chi đâu
Lòng người chốc bỗng đổi màu
Chập chờn dưới ánh đèn dầu âm binh


Đớn đau tận kiếp nhân sinh
Trên lưng thẹo vết chiến chinh nào tàn
Giật mình như lạc rừng hoang
Biết khi nào tỉnh đường hoàng an tâm

Mộng du tiếp bước đường trần
Một ngày tàn sức dừng chân bên đời
Chắc gì tìm lại nụ cười
Hồng quang buổi ấy Ta - Người chớm yêu

NhàQuê

 
  R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-11 14:36:07NhàQuê>
 
Trong Cổ Tích


Xóm nhà tôi nghèo như nhau nên khỏi
Làm hàng rào chi mất công


Để cho vui mấy đứa nhỏ xúm trồng
Mấy cây bông dành cúng rằm
Đem chưng bàn thầy học
Phía đàng sau ít bụi sả bụi gừng
Rau thơm bạc hà cây ớt hiểm
Tới khi cần ra hái nhổ tươi chong!

Phần trước liền nhau thành một dãy
Bện lá chuối khô làm banh đá sẳn sân
Ranh chưa có cho người và cho đất
Thấy vắng là tìm như nam châm

Từ giao thông hào đào dọc theo đường cái
Mấy đứa nhỏ xưa giờ chia hai phe
Không còn kiểu đánh trỗng đánh u chí chóe
Đạn réo vì vèo, đạn thiệt... nhớ cho nghe!!!


Lằn ranh ai mới. Vẽ.

NhàQuê

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 00:56:35Viet duong nhan>
Đông Tây Nam Bắc

(Thể Loại: Liên Hoàn - Ngũ Bộ Xa Luân - Hạn Tứ Hướng)

Hai tuần sắp xếp chuyến chơi xa (1)
Mọi chuyện hằng ngày tạm gác qua (2)
Trở Bắc bao lần nghe thoái mái
Xuôi Nam mấy lượt thấy chan hòa (4)
Cân phân giữa những tình và tiện
Đọ sánh cùng chung trẻ với già (6)
Hội nhập Đông Tây sao khó quá
Thôi thì nhớ ... viếng đủ vui ta (8)

Viếng đủ vui ta mỗi bận qua (2)
Miền Nam ấm áp cảnh hiền hòa (4)
Mênh mông bát ngát làng quê gợi
Rộng rải thong dong hợp tuổi già (6)
Bởi lẻ Phương Đông trong dạ kẻ
Trời Tây khó dịu đáy lòng ta (8)
Nên chi Viễn Bắc nơi nầy đã
Quyến luyến, về Nam chuyện vẫn xa (1)

Xa quê ước muốn sống yên hòa (4)
Tất cả lo con trước lúc già (6)
Thắm thoát thời gian yên phận trẻ
Thoi đưa Tạo Hóa chút thương ta (8)
Đông - Tây quyết chí đường thâu ngắn
Khó Bắc lòng Nam dặm mấy xa (1)
Ngoảnh lại.. kiên cần bền vượt khó
E chừng thống khổ dễ gì qua (2)

Khổ dễ gì qua...chắn lối già (6)
Bao năm khổ ải chính quê ta (8)
Người Nam kẻ Bắc lưu đày tận
Sách vở Tây Đông tuyệt tích xa (1)
Bịt mắt giăng rào chèn khắp lối
Xiềng chân chặn bước hết đường qua (2)
Từ đâu họa giáng lên thân phận
Bũa xuống nhân gian vốn hiếu hòa (4)

Hòa cùng lớp lớp bỏ quê ta (8)
Một tối thuyền mành vượt biển xa (1)
Trước mặt phương Nam mờ mịt sóng
Sau lưng hướng Bắc gió vờn qua (2)
Nhìn Đông nước bạn còn hy vọng
Quỉ dữ bờ Tây khó hoãn hòa (4)
Được mất thi gan cùng mạng vận
Suy cùng sắp đặt bởi Trời già (6)

  NhàQuê
 
 R


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 20:20:55NhàQuê>
 
Quê Hương Một Gói Tình Cờ


Hôm qua đi vô chợ Việt
Bán buôn đủ thứ ê hề
Rau tươi cá tôm cua ghẹ
Đồ nêm mắm muối phủ phê

Vừa định ra về chợt thấy
Một người trông vẻ rất quen
Lướt qua nhau hơn mươi bước
À nhớ rồi , quay lại liền

Phải chị Ba Tri - Tân Thủy?
Ủa ... gặp đâu chưa nhớ ra!
Sợ nhắc tên riêng thêm rối
Tôi con của ... nói tên Ba

Cùng quê nhận nhau thiệt dễ
Chị Bãi Ngao.. tôi Giồng Bông
Hai ấp của làng ven biển
Ai xa cũng nhớ ngập lòng

Hỏi huyên thuyên bao nhiêu chuyện
Từng người xiêu lạc nơi đâu
Mấy phút đứng bên kể lể
Quê Hương mở gói nát nhầu 

  NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-02 17:36:18NhàQuê>
Xuống dốc

Tía Tô đa tạ người xem đến
Thi tứ học mò chửa gặp sư
Nặng bước hồng trần đời thủ phận
Nhẹ đường danh lợi sống vô tư
Tuổi cao trí giảm thành vơ vẩn
Sức yếu thần suy hóa thẫn thờ
Ánh nắng lưng trời gần ngã bóng
Lòng còn vương vấn mối tinh Thơ

TiaTô



Kính Họa: Mừng Khách Viếng

Hân hoan đón tiếp người đi đến
Cựu khách tân nhơn kính Bậc Sư
Thậm cảm không chê thân với phận
Hoài ân chẳng trách việc chung tư
Tâm thành hiếu học lời ngay vẫn
Chuộng nghĩa khinh kiêu lẽ chánh thờ
Mỏi gối bôn ba đời xế bóng
Hành Hương trở lại khoảng trời thơ

Nhà Quê


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-07 14:28:57NhàQuê>
 
Bài Xướng: Nợ văn thơ

Túi thơ hồn mộng vẫn mang theo
Thanh bạch đành cam thủ phận nghèo
Chung đỉnh trần ai khôn hệ lụy
Lợi danh ảo ảnh há vinh đèo
Nhơn tình trước mặt lòng tê ngắt
Đạo lý ngoài môi dạ chán phèo
Thi sĩ ngàn xưa khinh giả cuộc
Tấm lòng cao thượng cố noi theo

 Tía Tô



Bài Họa: An Nhiên

Số phận Trời ban... ắt phải theo
An nhiên tự tại dẫu giàu nghèo!
Bơi qua bể khổ nào bi lụy
Vượt đỉnh trầm luân sá dốc đèo
Phú quý phù vân đâm chán ngắt
Vinh hoa mộng ảo lộn tùng phèo
Thong dong ước muốn... ra ngoài cuộc
Giữ Đạo Làm Người ... quyết chí theo

NhàQuê

 
 
Bài Họa: Cầu Sư

Thầy Tía …xin dìu đệ tử theo
Hầu nghiên mài mực ... thí thân nghèo
Rèn câu đạo đức lòng thanh giữ
Học chữ thường luân nghĩa khí đèo
Dẫu lợi không ham quyền chối bỏ
Dù danh chẳng thích thế tung phèo
Nhưng tình cố vẹn ân hằng nhớ
Sau trước một đường cứ thẳng theo…

 
Trúc Giang 
 
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-23 17:15:46TrucGiang>
...
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê

 
Sáng Tác

Nghiền ngẫm giây lâu gục gặc đầu
Rờ cằm vuốt tóc lại xoe râu
Lát sau ngón gõ đều trên phiếm
Chốc lại tay ngừng như chấm câu
Có thực có hư nào chỉ ảo
Có thanh có tếu chứ không đâu
Góp vui góp tiếng cùng bằng hữu
Đang sống khắp cùng cả mọi Châu

   NhàQuê

 
(Họa Từ bài " Họa Xướng Đêm Ngày" của Lâm Tiểu Trúc)
 
 
Họa Xướng Đêm Ngày

Chải chuốt văn thơ nghẹo cổ đầu
Soi gương lún phún mặt đầy râu
Đêm khuya vắng lặng tay mò phiếm
Buổi tối êm đềm óc ghép câu
Sáng sớm cà phê mơ tưởng ảo
Trưa chiều trà vối nhớ đâu đâu
E – mail cứ gởi về thân hữu
Nối nhịp xa gần Mỹ Á châu

Lâm Tiểu Trúc

 
 




 
Ai mà lạ quá ?
 
 
Trân trối ngó ngay tận góc đầu
Thấy cầm ông xả mọc nhiều râu.
Tui nhìn kiếng rọi không là tớ
Mắt ngắm gương hoài đúng với câu
Người ốm chon von hơi mặt lạ
Dáng gầy chút ít tưởng ai đâu
Cuối tuần ráng rượt bài thơ xướng
Theo họa sau liền mí há châu
 
 
Xuân Linh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 08:33:53Huyền Băng>
Bài Họa: Tuyên Ngôn “Yêu”

Nếu gặp vội vàng trong phút chốc
Liệu mình kịp nhắc những gì chung

Gói ghém trong thơ chỉ bấy nhiêu
Tám dòng bảy chử nói đôi điều
Làm sao diễn hết bao thiên biến
Có được chăng là chút biểu tiêu;
Cứ mãi niêm buồn đâu nghiệm thấy
Phải chi thả cợt để đùa trêu
"Tuyên ngôn" câu kết nghe tình lý:
Quỵ ngã, gượng lên, lại vẫn yêu

  NhàQuê

 
 
Họa Vui: Leo Heo

( Câu Thời Câu Vận)

Họ giật lia chia hoài chốc chốc
Ta chờ dài cổ dẫu mồi chung

Từ sáng tới chiều được có nhiêu
Vài con rằn sặc phướng màu điều
Thấy mồi trê lóc hè nhau biến
Thấy lưỡi rô mè trốn mất tiêu
May phước kế bên sao ngó thấy
Mang cho vài móng sợ lêu, trêu
Đường về ngẫm nghĩ tìm chân lý:
&lt;&lt;Cá sợ câu...tình vỡ sợ yêu&gt;&gt;

   NhàQuê

 
(Họa từ bài "Phải Không?" của Trúc Giang)
 
 
Phải không ?

Ngắn ngủi đời người qua mấy chốc
Trải lòng sướng khổ xẻ cùng chung

Niềm vui chia dễ biết bao nhiêu
Sầu xẻ ít thôi khó vạn điều
Bạc bẽo nhân tình khi bão biến
Lạnh lùng thế thái lúc cùng tiêu
Nửa câu tương ứng tìm đâu thấy
Chút nghĩa tương cầu nghĩ thật trêu
Nào phải ta suy chưa thấu lý
Bởi tim còn đập vẫn còn yêu.

Trúc Giang 22.01.07
 
 r
 




 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ao Ước

Ráng đỏ chìm dần tím hướng Tây
Một ngày khép lại những buồn vui
Tìm đâu nắng tắt trên đồng lúa
Hay ánh hoàng hôn phủ núi đồi

Cứ thế mỗi ngày xa một xa
Dẫu cho mây trắng cũng như là
Bay bay về cuối trời xa vắng
Cố bám đuổi theo vạt nắng ngà

Cũng có dòng sông mưa nước đục
Nắng lên lấp lánh dưới triền xa
Nhiều năm nhìn mãi còn xa lạ
Vì một long lanh chẳng khuyết tà

&lt;&lt;Con rạch phù sa mùa nước lên
Gió hiu hiu mát lẽn qua phên
Kéo trùm chăn vải từ chân phủ
Nằm đọc truyện xưa dưới ánh đèn

Ngủ thiếp đến khi bừng nắng ngọt
Kẻ thành từng vệt vuông từng ô
Đêm qua ừ nhỉ đùa cùng bạn
Chừng giật mình ra à chỉ mơ&gt;&gt;

Ngó quấc nhìn quanh khắp mọi bề
Nơi đây phiền toái lắm nhiêu khê
Âm thầm đi giữa đời buồn tẻ
Càng nhớ càng thương muốn trở về

NhàQuê

(Họa từ bài "Góc Trời Đông" của Đăng Xuân Linh)


Góc trời đông

Vẫy biệt Sài Gòn đến xứ Tây
Dù rằng nhàn nhã trí tâm vui
Ai hay chạnh nỗi xa hương lúa
Qua biển đường chim, vượt thác đồi

Ngậm ngùi đơn lẻ, cội lìa xa
Ngắm đất trời, đâu cũng thế là
Sợ bấy lòng xa, xa nẻo vắng
Quê hương còn có nước sông ngà

Như màu gạch đỏ pha vàng đục
Chạnh nghĩ trong lòng nỗi xót xa
Trời đất bao la miền xứ lạ
Quê tôi hướng biển phía đông tà

Bình minh dưới nước mặt nhô lên
Giữa biển hé nhìn sóng gợn phên
Vàng tỏa chân trời màn trướng phủ
Nửa che e lệ nửa như đèn

Chen chúc thắp cao cây trái ngọt
Tinh sương chim hót đón vầng ô
Ngỏanh đời mà nhớ trường cùng bạn
Nghe vấn vương hoài thuở ước mơ

Thăm thẳm trời xa vắng bốn bề
Không thân, buồn trống tựa sơn khê
Không quen, rồi cũng quen cô tẻ
Kỷ niệm thềm trăng, ảnh chiếu về

Đặng Xuân Linh


Đăng nhập để trả lời
0
Thực hư lẫn lộn
 
Vẽ rắn vẽ rồng đủ thứ chân            
Đố ai mà biết được đường lần   
Nếu không lạc đạn gây  thương tích
Thì cũng trúng đầu nổ nát thân   
Tốt nhất không tin ông viết báo  
Hay hơn đừng ngó lão nhà văn  
Giả ngay như ...thánh nhưng mà láo
Móng vuốt đầy mình ... múa rất hăng

 
TrúcGiang
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Thực hư lẫn lộn

Vẽ rắn vẽ rồng đủ thứ chân            
Đố ai mà biết được đường lần   
Nếu không lạc đạn gây  thương tích
Thì cũng trúng đầu nổ nát thân   
Tốt nhất không tin ông viết báo  
Hay hơn đừng ngó lão nhà văn  
Giả ngay như ...thánh nhưng mà láo
Móng vuốt đầy mình ... múa rất hăng

 
TrúcGiang
 

 
  Tự Vẽ Mình
 
Nhìn kỷ từ đầu xuống tới chân
Hơi hơi chút chút giống cù lần
Đừng tin trực giác hay phân tích
Cũng chớ nghe đồn hoặc tín thân
Trót hứa ơn đền còn oán báo
Bất kỳ đời thực lẫn trường văn
Giả điên giả dại người cho láo
Gánh vác việc gì cũng quá hăng
 
   NhàQuê
 
   
      Tập Làm NHÀ...
 
Muốn biết nên dòm xuống tận chân
Nhớ mò chậm chậm rớ lần lần
Ngày xưa suýt chết vì cam tích
Từ ấy còn hoài thẹo khắp thân
Trót đã nợ vay đành phải báo
Học hành đôi chữ trả... thơ văn
Để cho hấp dẫn hơi hơi láo
Chứ viết y như chắc hỗng hăng
 
  NhàQuê
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-22 17:17:10NhàQuê>
 
 
 
        Chọc Trời
 
     Bởi chiếc A Còng (A@) lạch ạch
     Táo về chầu trể Thiên Đình
     Ai nấy đã xong tan hết;
     Thôi giờ một cửa một mình
 
     Ngọc Hoàng đòi làm tự kiểm
     Lý do dẫn giải phân minh
     Hứa hẹn thiệt là ác liệt
    “Thưa Dượng, Cháu xin tấu trình!”
 
     Thượng Đế giật mình đánh thót
     Táo kia! Mi cháu bà nào ?
     Tại sao nãy giờ không nói
     Tờ trình thôi dẹp khỏi coi!
 
     Dì con đương triều Nghi Mẫu
     Hiện đang Hoàng Hậu Chánh Cung
     Cháu đây con người thứ út
     Xưa hầu rượu rót tay bưng
 
     Hoảng hồn mặt hơi dáo dác
     Nhìn khắp thằng cháu đen thui
     Bớt lo, mặt mày tươi tỉnh
     Ngoắc Táo tới gần bên ngôi
 
     Nói nhỏ ta nghe, ở dưới
     Coi như “Nhà Mình” vậy thôi
     “Bà con” ra ri chừ hỉ
     Nhắn, chừng Ta rãnh về chơi
 
     Chút Mi vô trong chầu Bã
     Đừng có hé môi nghe chưa
     Tiên nga chịu nào ta gả
     Có qua có lại đủ vừa
 
     Rong chơi Xứ Trời một lát
     Phận sự quay trở về Trần
     Khấn tâu cầu cùng Ngôi Báu
     Nhín ban “sách quý” hộ thân!
 
       NhàQuê
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-22 17:24:18NhàQuê>
 
             Khuấy Nước
 
   Vặn “Kak” táo ga phựt lửa khè
   Nấu đun từ bấy khỏe khòe khoe
   Run đùi đợi ấm kêu siêu ré
   Phủi cẳng chờ chung bốc khói lòe
   Phùng má thổi phù chiêu hớp lẹ
   Há mồm thở hắt khúm xòe che
   Trà tam rượu tứ cùng vui vẻ
   Lỡ vận thất thời cứ khỏe re
 
             NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
   Bánh Dừa

Cách sáng Má mua chùm bánh dừa
Phát đều từng đứa thãy đều ưa
Đậu xanh vàng hực mùi bùi phớt
Nếp trắng ngà ngà hương thoảng đưa
Dẽ dặt lạt dừa ràng kết chặt
Gọn gàng bắp lá gói dầy thưa
Nổi trôi vẫn nhớ thời đi học
Hạt nếp dính da cũng chẳng chừa
!
   
  NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-26 01:54:30Viet duong nhan>



Dòng sông kỷ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê

 
(Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu và bài họa "Chợt Còn...Chợt Mất" của Trúc Giang)
 
R
  
  
 
Đọc thơ nhau

Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

Huỳnh Ngọc Diêu


 R

Chợt còn... chợt mất
 
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

 
TrúcGiang 

R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê




Dòng sông kỷ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê

 
(Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu và bài họa "Chợt Còn...Chợt Mất" của Trúc Giang)
 
R
  
  
 
Đọc thơ nhau

Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

Huỳnh Ngọc Diêu


 R

Chợt còn... chợt mất
 
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

 
TrúcGiang 

R


 
Xuân Linh nối tiếp Trang Xướng Họa của Huynh, Muội.
 
Chiều tà dằn vật
(Họa bài Đọc thơ nhau của Huỳnh Ngọc Diêu)
 
Vần thơ ta viết ngậm ngùi vị đắng
Nỗi niềm vương khói giận với mây hờn
Có nghĩ rằng bao da diết sầu đơn
Tìm đọc được những hồn thơ thăm thẳm
 
Bao hoài tưởng nguồn tơ đầy say đắm 
Thuở trời mơ xây mộng thấm hằng ngày          
Nào ngờ trên lưng nặng gánh chua cay
Mang khối u hoài phủ tràn kỷ niệm
 
Vần thơ tôi gợi về nhiều hoài niệm
Nhớ xưa khơi, đắng nghiêm vị cà phê  
Ứớc vọng gì đầy ý nghĩ tựa mê ?                     
Của kẻ theo vệ đường như hút mất
 
Vần thơ tôi viết lời trong chơn thật                   
Mong tìm nhau chất ngất tấm lòng người         
Không lời hời hợt, gió réo mà thôi ?     
Thà về tựa cửa trông trời riêng rẻ                    
 
Đã hiểu rồi đời buồn hơn ,… có lẽ
Thăng trầm lắm kẻ kể giữa trần đời     
Im lìm, tâm sự chỉ riêng mình thôi        
Lời tha thiết dành Nguyệt Hằng đặc biệt
 
Vui buồn lặng lẽ sầu rơi ai biết
Thơ người, người đọc thiết ý nằm lòng
Trăng vẫn buồn, trời sắp tớiù gió đông
 Thương nhớ miền xa chiều tà dằn vật
 
 
Đặng Xuân Linh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 18:28:22Viet duong nhan>
 
Ngẫm

        Giũ sổ mấy lần ta lọt lưới
             Ngày ngày lên mạng tán dóc chơi
                  Nói thiệt văn thơ không đến đỗi
                        Chậm chân đến trễ...của người rồi
                            Nếu lỡ thấy rằng hơi giống giống
                                 Ấy là chí lớn gặp nhau thôi!
                       
                                           **-***-**
       
        Tầng hầm chủ trước dường vô sự
             Ta về ẩm mốc rủ nhau lui
                  Ngổn ngang lỡ vứt đành xếp xó
                       Hồ cũng như ta bèo dạt trôi
                            Góc hẹp bao năm nằm hờn tủi
                                 Giang san từ đó bày cuộc chơi!
                       
                                              **-***-**
        
        Cứ gọi "Tứ Phương Đa Sự Cốc"
             Rung đùi nhâm nhi ta ngồi đọc
                  Kho tàng nhân loại chở về đây
                       Chợt ngó tóc da ngậm ngùi khóc
                            Tha phương viễn xứ đời lất lây
                                 Nỡ bày chi tương tàn ác độc
                                      Không, giờ chim Việt rợp trời bay!
                          
                                                 **-***-**
               
         Ví thử phân cân chuyện lời lỗ
              Thất Quốc Sanh Cầm với Lưu Vong
                   Dao trên thớt dưới: Ơi là khổ
                        Của mình có phải của mình không.
                             Gác tay lên trán nhẩm tính sổ:
                                  Được, thấy bến bờ giữa đục trong
                                       Lương gian lưỡng diện rõ lồ lộ!
                         
                                                  **-***-**
                
        Lánh lợi danh xưa điền viên vui thú
             Ngại xô bồ nay không biết đi đâu
                  Hẹn cùng biển đến cắm lều ở đậu
                       Ruộng dâu kia đòi lại chắc còn lâu
                            Tráng sĩ dậy cùng ta chia chén rượu
                                 Thôi đừng mơ ngựa hí đã qua cầu
                                      Thuở rơi kiếm kể như là xưa cũ.
                                           Thương bạn đồi xưa: nắm cỏ úa sầu!
                         
                                                          **-***-**
                 
        Có hôm buồn cháu bá cổ quàng vai
             Om Noại, Om Ngoọi, Are You Alright?
                  Muốn hụt hơi vẫn lơ lơ láo láo
                       Kéo ra góc líu lo bầy chim sáo
                            Chung mái nhà thế giới đã chia hai
                                 Manh áo vá biết bao giờ phẳng lại
                                      Vói ngăn sách ta lần mò kiếm mãi
                                           Yêu quê hương giờ đọc ở trang nào!

                                      **-***-**
            
             Vẫn biết dòng đời sáu mươi năm ngắn quá
                  Vun vút lao cùng rời rã cuối cơn mê
                       .      .     .     .     .     .     .     .     .     .
                       Ơn non sông ngẫm trả hết, vẹn mọi bề
                            Ước kiếp mãn hóa thân cùng làn khói trắng
                                 ..............................................................
                         
                                                            NhàQuê


R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 18:32:30Viet duong nhan>
Dòng sông kỷ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê

 
 
SÔNG QUÊ


Tôi cũng có một dòng sông kỉ niệm
Với bờ nghiêng con nứơc chẳng xuôi dòng
Nên phù sa không thơm nổi đất đồng
Sông chỉ là nơi vui chơi, ứơc hẹn
 
Mãi thế thôi mà biết bao quyến luyến
Khi xa quê, xa cách với dòng sông
Nơi quê ngưòi phố chật ngưòi càng đông
Lúc giận dỗi nào biết đâu mà ấm lại
 
Rồi nhớ về dòng sông, rồi khắc khoải
Thèm hơi nồng khi gió khuấy chiều lên
Tuổi thơ xưa tắm lấy mộng thần tiên
Với biết bao trắng trong cùng ứơc vọng
 
Như nứoc trôi thời gian nào lắng đọng
Như mưa giăng cuộc sống chẳng là thơ
Như hoa rơi nét xưa cũng nhạt mờ
Chỉ sót lại cánh chim chiều mệt mỏi
 
Đợi, đợi hoài chút hương xưa hấp hối
Một ngày nao chân ghé bến như lòng
Nơi dòng sông nứơc không thể xuôi dòng
Là kỉ niệm cứ bên đời vọng lại!
 
 Ngậm Ngùi
 
R

 
 
 

Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0

  Đến Chi
 
Thêm nhiều năm nữa vào mười ba
Nỗi nhớ y nguyên nỗi nhớ nhà
Ngồi tiếc Xuân về nồng nắng ấm
Rợn nhìn Đông đến rát đau da
Tuyết rơi mờ mịt trông buồn lắm
Băng đóng khối dề thấy thãm ra 
Còn nữa bao nhiêu lần ngóng Tết
Hay là Xuân của...đã mù xa
 
   NhàQuê
 
(Họa bài "Xuân Lưu Lạc Mười Ba" của HaYenDu)


 
 
XUÂN LƯU LẠC MƯỜI BA
 
Xuân nầy xuân lạc xứ mười ba
Không thấy lợn đâu khắp mọi nhà
Thu liễm vừa hanh còn chút ấm
Đông về thêm tuyết lạnh se da
Bên đời viễn xứ thênh thang lắm
Quê mọn chút tình hẹp chẳng ra
Thôi hãy về nhà Nam đón TẾT
Địa cầu gần lắm hết còn xa...
 
hayendu. 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Qua Đây Chợt Nhớ

Chiều lang thang qua vườn của bạn
Nhìn lá hoa nhớ quá vườn xưa
Đã dĩ vãng không mong gầy lại
Sau cơn giông bất chợt mới vừa

Cho ta ngắm say mê bạn nhé
Đừng chê ta xấu ĩnh quê mùa
Đang ướt sủng dường đang dở khóc
Nhưng ta tin trời sáng sau mưa

Biết đâu đấy khu vườn bạn có
Mầm giống chung nơi chốn yêu thương
Từ một buổi tình cờ châm rể
Bởi qua đây tim réo lạ thường

   NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0

Thử Đi Lề Trái


Thử đi lề trái con đường
Biết nhiều dốc đứng chờ vờn bước chân
Hố sâu vực đá mấy tầng
Chông chênh hiểm trở phân vân tiến lùi
Nếu như cứ chọn êm xuôi
Tầm thường biết mấy đời người rác rơm

Không còn bận bịu áo cơm
Giải khuây văn vẻ sớm hôm đợi ngày
Đứng chung mè chốt cá gai
Phòng chừng bởi lẽ đời nầy khó tin
Nếu như ...có phải thình lình ...
Danh hư tiếng ảo ...của mình nào đâu

Một khi đặt bước lên cầu
Dưới dòng chảy xiết đục ngầu sóng xao
Có dù đơn độc không nao
Ngày xưa ra trận lần nào ngán đâu
Nếu như chơi nghiệt rút cầu
Cờ uy đã phất dễ dầu xua tan

Đã ca khúc hát lên đàng
Đã vung ánh thép đâu màng thiệt thân

NhàQuê 16.09.2010


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-08 20:49:24Viet duong nhan>


Đường Thu


Thu đến đúng kỳ chờ trước cửa
Sáng ra sương lạnh ứa hạt buồn
Cuộc nhớ dẫn đi về xa lắm
Có đời xích lại hẹn tròn vuông

Trời đất vào mùa... năm mỗi năm
Ấm lạnh biểu đồ biên độ tăng
Khung kiếng mờ mờ lau mấy lượt
Nghe trong ấm áp dễ đâu bằng

Cây cảnh bưng vô để trong nhà
Tới lui ngắm nghía mấy nụ hoa
Trái mùa vụt búp...màu thanh thoát
Có phải nhắc về thuở rất xa

Ta vái đêm nay được nằm mơ
Đi lại đường xưa... buổi đứng chờ
Áo bay hai vạt thu nghiêng xuống
Làm rớt vô tình ..nốt bâng quơ

Câu chữ sao ta nghe như nhạc
Gom hết lạ thường ... gói hành trang
Đứng đợi chuyến tàu từ dĩ vãng
Tìm ra thấp thoáng giữa muôn ngàn

NhàQuê 22.09.10

R

-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 00:27:20NhàQuê>


Phong Thủy

Định chán giang hồ về vườn ở
Ngặt nỗi đất giờ giá quá cao
Diện tích đâu chừng hai số mã
Bề ngang cỡ chạn cứng một sào

Hồi xưa chỉ có nước cho không
Thiên hạ còn chê thiếu chỗ trồng
Sông rạch lại xa ...đào đâu giếng
Nay rờ ... họ nhóng ..hết phương mong

Tính cách như vầy...chê thả ga:
Cây trồng um lá chẳng ra hoa
Còn thêm "cái vụ" ...hơi mất giá
: Hàng xóm chung quanh rặc gá. .ià

Tập kiểu Đại Gia đòi đất rộng
Hướng nồm trở cửa tránh "Trực Nưa"
Chưng kiểng chậu nào coi cũng mướt
Lại còn lểnh khểnh những đồ xưa

NhàQuê,Jan09, 2010


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0



Viết Tặng Hoa Chanh


Tặng em hoa trắng tinh khôi
Cho ngày mới khác... nhắc hồi xưa xa
Từ cầu gãy nhịp long đà
Dưới chân nước chảy lại qua vô hồn
Người đi về phía hoàng hôn
Người nghe âm vọng tiếng cồn vẳng đưa

May thay ngưng bão giao mùa
Hai bờ Đại Lục tin đưa một ngày
Còn ngờ chừng rõ mừng thay
Mấy mươi năm dọ đến nay mới là
Cám ơn chi xiết mái NHÀ
Quê hương thu nhỏ ...bao la liền cành

Giờ em trắng muốt Hoa Chanh
Ngày Xưa Gặp Lại thơ dành ngợi ca
Tình quê xứ Bến hiền hòa
Cù Lao ba dãy...phù sa vun bồi
Dù nay góc biển chân trời
Điệu vần em dệt sáng ngời Nữ Lưu ...

NhàQuê Sep 26, 2010


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


Thảm Cỏ Cội Hoa

Phủi tay rảnh nợ buộc ràng
Nghêu ngao nay Vịnh... mai sang vườn Nhà
Chăm rào tỉa ngọn chờ hoa
Đúng ngày hương sắc mượt mà trả công

Năm xưa xới đất gây trồng
Hoang vu thành luống thành giồng ý như
Cám ơn cằn cỗi kể từ
Phù sa theo sóng hồi cư vun bồi

Dưới chân hò hẹn xinh tươi
Xanh um cành lá nứt chồi sớm mai
Sáng hôm gom hết hương bay
Gói thơm tho đựng vào khai xa cừ

Phong luôn bút tích Cổ Thư
Dây tơ thắt mối ... Hao hư để rời
Thả theo con sóng ra khơi
Ngả lưng nệm cỏ ngủ vùi giấc say

NhàQuê 26.09.10


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

Trở Lại Đường Xưa

Anh dắt em về những con đường xưa lắm
Hoa lá cỏ cây giờ nhiều chỗ không còn
Những dãy phố công viên thay màu gần hết
Miếu đình cổ thụ dấu xóa sạch trơn

Nhưng tất cả trong anh vẫn y nguyên ngày trước
Nhất là những đoạn anh yêu thương
Đám chuối... hàng rào.. cửa sơ sài giản dị
Nhớ thuộc lòng lối nào cạnh bờ mương

Phía bên kia cây chanh trái oằn gần chấm nước
Lại xà thêm lúc xe đò về quận chạy ngang qua
Vào cái thuở của nhiều người ít
Lũ chim no... trái chín đỏ hằng hà

Nhắm mắt lại đi... cái nầy ngộ lắm
Trái me cong anh tặng đây nè
Thoáng một chút leo lên cành thoăn thoắt
Biết rất rành cây nào ngọt đó nghe

Để anh ghé vô nhà thằng bạn
Mượn chiếc xuồng ba lá bơi qua sông
Phía bên đó có lục bình nhiều lắm
Biết vẫn yêu phơn phớt tím màu bông

Hay Em có muốn lên trên ruộng
Lúa đang đòng ...ăn mống cả bầy rô
Mồi kiến vàng mới xào thơm phưng phức
Chiều nay làm gì cũng có tộ kho khô

NhàQuê


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-16 01:56:16P.M.T>
Trích đoạn: NhàQuê

Trở Lại Đường Xưa

Anh dắt em về những con đường xưa lắm
Hoa lá cỏ cây giờ nhiều chỗ không còn
Những dãy phố công viên thay màu gần hết
Miếu đình cổ thụ dấu xóa sạch trơn

Nhưng tất cả trong anh vẫn y nguyên ngày trước
Nhất là những đoạn anh yêu thương
Đám chuối... hàng rào.. cửa sơ sài giản dị
Nhớ thuộc lòng lối nào cạnh bờ mương

Phía bên kia cây chanh trái oằn gần chấm nước
Lại xà thêm lúc xe đò về quận chạy ngang qua
Vào cái thuở của nhiều người ít
Lũ chim no... trái chín đỏ hằng hà

Nhắm mắt lại đi... cái nầy ngộ lắm
Trái me cong anh tặng đây nè
Thoáng một chút leo lên cành thoăn thoắt
Biết rất rành cây nào ngọt đó nghe

Để anh ghé vô nhà thằng bạn
Mượn chiếc xuồng ba lá bơi qua sông
Phía bên đó có lục bình nhiều lắm
Biết vẫn yêu phơn phớt tím màu bông

Hay Em có muốn lên trên ruộng
Lúa đang đòng ...ăn mống cả bầy rô
Mồi kiến vàng mới xào thơm phưng phức
Chiều nay làm gì cũng có tộ kho khô

NhàQuê



Sài Gòn của tôi
P.M.T

Sài Gòn của tôi giờ đây khác lạ
Trong ký ức thật sâu
Khi tuổi thơ xem phim lần đầu
Lí khỉ trượt chân trên hè phố mưa mau

Nhà thằng Dũng tuốt bên cầu Công Lý
Đạp xe không biết mệt,
Cứ lủi thủi chạy qua
Sáng đi học,
Trưa về nhà
Có bữa la cà bị mẹ la.

Con Lan nù bên kia đường bán phở
Không dám qua mua vì mắc cỡ
Xách giỏ đan tre theo dì đi chợ
Mà thấy xa thiệt là xa...

Chiều học trễ
Ngồi đánh đu trước cổng
Bệnh viện Vì Dân, xe khói mịt mù
Đêm mì gõ nghe vang cả phố
Lóc cóc, lèng keng.

Sân nhà, cây mận gù bên cổng
Cứ lấn cây ngọc lan
Trong mảnh vườn thơ mộng
Nô đùa tuổi ấu thơ...

Rồi thời gian ra đi
Vườn xưa ở lại
Lấy giảng đường làm vui
Ký túc xá làm buồn.

Ngày đi ngang như xa lạ
Cây mận gù còn kia
Ngọc lan già còn đó
Phố cũ trầm ngâm, chia năm xẻ bảy
Đứng vô hồn
Nhìn không ra.

Sài Gòn của tôi
Sài Gòn của ai ?

Không ai người ruột thịt
Không một chỗ cho đêm
Vội về...

Sài Gòn của tôi ơi !
-------------------------------------

Chúc bạn vui.
Đăng nhập để trả lời
0

Lời Người Thưởng Ngoạn

(Bài hoạ-Thơ Đường)

Ngỡ Tiểu người tu khó thể kình
Vây quanh Cát, Trúc lẫn Thùy Linh
Từng bài họa xướng riêng phong cách
Mỗi ý giao lưu khác dạng hình
Thảy bậc kỳ tài thông sử sách
Toàn trang tuyệt kỹ lão thi kinh
Lời cùng ngưỡng mộ từ tâm vọng
Đẳng cấp Thơ Đường rõ bạch minh

NhàQuê Nov 05, 2010

-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0