Trích đoạn: NhàQuê
Dòng sông kỷ niệm
Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm
Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm
Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất
Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ
Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt
Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật
NhàQuê
(Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu và bài họa "Chợt Còn...Chợt Mất" của Trúc Giang)
R
Đọc thơ nhau
Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm
Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm
Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất
Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ
Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt
Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật
Huỳnh Ngọc Diêu
R
Chợt còn... chợt mất
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm
Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm
Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất
Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ
Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt
Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…
TrúcGiang
R
Xuân Linh nối tiếp Trang Xướng Họa của Huynh, Muội.
Chiều tà dằn vật
(Họa bài Đọc thơ nhau của Huỳnh Ngọc Diêu)
Vần thơ ta viết ngậm ngùi vị đắng
Nỗi niềm vương khói giận với mây hờn
Có nghĩ rằng bao da diết sầu đơn
Tìm đọc được những hồn thơ thăm thẳm
Bao hoài tưởng nguồn tơ đầy say đắm
Thuở trời mơ xây mộng thấm hằng ngày
Nào ngờ trên lưng nặng gánh chua cay
Mang khối u hoài phủ tràn kỷ niệm
Vần thơ tôi gợi về nhiều hoài niệm
Nhớ xưa khơi, đắng nghiêm vị cà phê
Ứớc vọng gì đầy ý nghĩ tựa mê ?
Của kẻ theo vệ đường như hút mất
Vần thơ tôi viết lời trong chơn thật
Mong tìm nhau chất ngất tấm lòng người
Không lời hời hợt, gió réo mà thôi ?
Thà về tựa cửa trông trời riêng rẻ
Đã hiểu rồi đời buồn hơn ,… có lẽ
Thăng trầm lắm kẻ kể giữa trần đời
Im lìm, tâm sự chỉ riêng mình thôi
Lời tha thiết dành Nguyệt Hằng đặc biệt
Vui buồn lặng lẽ sầu rơi ai biết
Thơ người, người đọc thiết ý nằm lòng
Trăng vẫn buồn, trời sắp tớiù gió đông
Thương nhớ miền xa chiều tà dằn vật
Đặng Xuân Linh