Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ nguyetthao ( mỗi nỗi buồn mang một tên riêng )

202 trả lời, 31.921 lượt xem — Trang 4 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 10:10:16nguyệt thảo>

tự xoá ( vì posted trung )
📎 g2
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-26 12:44:20Huyền Băng>
xin chào nguyetthao
bữa trước pv đọc thơ bạn phải một lúc lâu mới thoát ra được ,thơ bạn hay quá.pv gửi ban bài thơ nhỏ.chúc bạn vui có nhiều sáng tác.

pv_210


MỖI NỖI BUỒN MANG MỘT TÊN RIÊNG


Nỗi buồn tên chẳng giống nhau,
Buồn mây hiu hắt,buồn ngâu dầm dề!

Buồn lang thang chẳng chốn về,
Buồn cô đơn giữa bộn bề nhớ mong!

Mình là gì ơi mênh mông!
Hỏi xanh xanh tái,hỏi hồng hồng phai!

Tên buồn đã chẳng giống ai,
Về vui với tiếng thở dài bằng nhau.

phuongvu_210
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-02 12:39:20nguyệt thảo>
Tạ  lỗi ! 
lâu  rồi  hôm  nay  mới ghé nhà  mình  được  những  lời  quá  ưu ái  của anh  Phương  Vũ gửi  lại .  mừng  ghê !  cảm  ơn  Anh  Phương  rất nhiều .  Đọc  lục  bát  của  P.V  ngọt  ngào quá nguyetthao  không  bắt trước  nổi  đâu dù  là  hết  sức.  nhưng  chắc  chắn  sẽ một  ngày  nguyetthao  đến  quyậy  nhà  thơ của anh  à  nha  !
chúc  anh  Phương  Vủ cùng  quý  quyến  vạn  sự  bình an  ngàn  sự  như  ý  !  tết  vui  nhiều

****************************************************


Còn sống mẹ kể :
Hơn hai mươi năm trước / nghèo lắm , cả nhà ăn tết ( từ bánh , trà , thuốc , thịt , mắm , đường . . đến cà phong pháo đồt giao thừa nữa ) hoàn toàn chỉ trông vào tiêu chuẩn nhu yếu phẩm của cha . Năm ây mẹ với cha gây lộn ( rồi chia tay nhau ) dữ dội chỉ vì một ký đường . . .

Ngày cha mất , đưa tôi một phong bì cũ , bên trong một tờ giấy cũ hơn . Tay run run và mắt rưng rưng , Dì ngẹn ngào :
“ Con xem , còn bài thơ nào ác độc hơn bài thơ này nữa không , bài thơ duy nhất của một người đàn ông , bài thơ làm hỏng cuộc đời hai người đàn bà . . .

Và tôi , cười trong nứơc mắt :
Bài thơ cũng còn đẻ ra một thi sỹ dởm nthảo nữa nè Dì ơi !



Bài thơ tết của cha tôi
( tặng Dì tôi )


Tôi hẹn gủi em một gói đường
Gói đường tôi gói những yêu thương
Và tôi gói bởi mùa xuân dục
Gói lại đời tôi gói đoạn trường

Tôi hẹn gửi em một gói đường
Gói đường tôi gói với tơ vương
đường ngọt / gửi em / em làm mứt
mứt này tôi ăn / để lấy hương

em cứ phân vân nghĩ ngợi hoài
xuân của người ta ? tết của ai ?
đường ai mang đến ? ai làm mất ?(*)
mất bí / mất dừa / hay mất khoai ?

tôi hẹn / em chờ / tôi lại hẹn
hai bữa / ba hôm / bốn buổi trời
gói đường tôi hẹn chưa mang đến
tết đã từ đâu lại trước rồi



l

là em xuân hết cùng gói ngọt
là tôi tết tận tuyệt mùi hương
lòng nhau đã cũ / thì năm mới
tình cũng xưa như chuyện mứt đường

tôi đến thăm em mùng bảy tết
gói đường đổi lại gói thơ thôi
tết đã qua rồi xuân đã hết
mứt dừa mứt bí mứt khoai ơi

. . . . . .

1978  bq  ( nguyetthao  biêntập  2007 )



(*) mất = một cách nói khác của   mứt




Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng hôn về để hồn hoang( ý thơ nguyetthao)
Đang thiền bổng nhớ thiên đàng xa xăm
Em đi xa đã hai năm
Bảy trăm ngày lẻ trăng nằm đơn côi
Một thương, một tủi, một đời
Cỏ trăng bạc lạnh đầy vơi cõi tình
NB


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-05 15:45:22nhabe>
nguyetthao.vnweblogs.com


Nguyệt Thảo lừng hương sắc
ngẫn ngơ với dư hương
"mỹ nhân tự cổ như danh tướng
bất hứa nhân gian kiến bạc đầu..."

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-03 03:55:02cô bé chăn vịt>
Được biết tin chị Nguyệt Thảo đã ra đi tới cõi vĩnh hằng.... cbcv vào đây xin gửi lời cầu chúc tới hương hồn chị !...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 00:58:05Viet duong nhan>
 
Xin Gửi Lời Chia Tay
 
Tiệc vui nào cũng tàn
Người về với tro than
Cầu mong hồn thanh thàn
Được lên cõi Niết Bàn
 
Lời hẹn hò chiều nay
Theo cơn mưa trút đầy
Để rồi tan biến mất
Cùng cát bụi cỏ cây
 
Một mình tìm chốn vui
Chia tay chớ ngậm ngùi
Kẻo nặng lòng khó bước
Người đi khép cuộc chơi
 
Xin gửi lời chia tay
Giờ đây năm tháng ngày
Kẻ ở buồn nhớ mãi
Ngươì về cuối trời mây
 
Sương Anh 17/03/08
 
Huynh Hobac thân, tuy không quen nhưng cùng chung một thi dàn nên cái tên Nguyệt Thảo không xa lạ với muội đâu, một tấm chân tình cuả ngươì em gái, qua huynh cho muội được Xin Gửi Lời Chia Tay đến Chị NT nha, cầu nguyện hưong hồn chị mau siêu thoát về cõi Niết Bàn. Và muội cũng xin chân thành chia xẻ với nỗi buồn cuả huynh vưà mất di một bạn thơ tri kỷ. Huynh giữ gìn sức khoẻ nha!
 
R
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Ui, thơ của người wen đây rùi, nảy tui đọc thấy cách viết sáng tạo, nhiều ý mới, hay wá chừng! Chúc nguyệt thảo dzui nha! Bây chừ khuya rùi, phải dzìa, hôm nào NHD sẽ vào đây hú họa chơi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:58:07nguyệt thảo>
 THƠ  TẤT  NIÊN TÔI







thôi     phấn son  đã  nhú màu  hớt hải
nên mỗi ngày  tay chắp lạy  cành mai
tháng  chạp  ơi làm  ơn chầm  chậm lại
cho  nỗi  buồn  tôi  vẫn  kịp  chia hai
 
ai  áo  ấm  kịp khoe  mùa    tháng    rét
tóc  vàng  nào  còn  ngã  rẽ  ngôi  xanh
ai  thiên  hạ  dục dồn   mênh  mang  tết
mỗi rịêng tôi   chật  chội tất  niên  mình
 
mong  tết qua  như xong kỳ  kinh  nguyệt
để  cuối năm  tôi  vui  bữa  giỗ  tình  người
ai   mang  cả  mùa  xuân  đi  biền  biệt
mười  hai  tháng  tròn  mừng  nỗi  hận  thôi  nôi
 
 
thôi  phấn  son  đã  nhú lời  hối  hả
đêm  nhìn  gương  /  nhan  sắc  /  chợt  giao  thừa   !



nguetthao0207

 


[i
📎 hinht
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 07:19:06Ngo Huu Doan>
Trích đoạn: nguyệt thảo

 THƠ  TẤT  NIÊN TÔI







thôi     phấn son  đã  nhú màu  hớt hải
nên mỗi ngày  tay chắp lạy  cành mai
tháng  chạp  ơi làm  ơn chầm  chậm lại
cho  nỗi  buồn  tôi  vẫn  kịp  chia hai
 
ai  áo  ấm  kịp khoe  mùa    tháng    rét
tóc  vàng  nào  còn  ngã  rẽ  ngôi  xanh
ai  thiên  hạ  dục dồn   mênh  mang  tết
mỗi rịêng tôi   chật  chội tất  niên  mình
 
mong  tết qua  như xong kỳ  kinh  nguyệt
để  cuối năm  tôi  vui  bữa  giỗ  tình  người
ai   mang  cả  mùa  xuân  đi  biền  biệt
mười  hai  tháng  tròn  mừng  nỗi  hận  thôi  nôi
 
 
thôi  phấn  son  đã  nhú lời  hối  hả
đêm  nhìn  gương  /  nhan  sắc  /  chợt  giao  thừa   !



nguetthao0207

 







Bài thơ theo mình là quá tuyệt, thiệt nhiều cảm xúc cho nên có được cái linh thiêng của hồn thơ. Sáng tạo về cấu trúc, có chút chút theo tân hình thức, có ý định hình thức về màu sắc.

Có một câu rất sáng tạo, tuy nhiên, mình cho rằng câu này câu quá tội lỗi ! "mong  tết qua  như xong kỳ  kinh  nguyệt". Tết - kỳ  kinh  nguyệt, tội lỗi quá! Mình cũng là thằng Cù bất cù bơ nên cũng chẳng yêu đời gì mấy nhưng mình muốn rơi nước mắt vì câu này! Câu này rất sáng tạo nhưng sự táo bạo lại thái quá, gây phản tác dụng. Mình nghĩ, câu này chắc chắn sẽ làm cho bài thơ nổi bậc dữ dội, nhưng cũng chính câu này đã kéo giá trị bài thơ xuống mức thậm tệ! Mình thấy xót lắm!

Hai câu cuối, theo mình là hay quá hay!
 
"thôi  phấn  son  đã  nhú lời  hối  hả
đêm  nhìn  gương  /  nhan  sắc  /  chợt  giao  thừa   !"


Mình có mấy lời củng bài thơ như vậy (không dám dùng chữ nhận xét đâu nghen). Chúc nguyệt thảo vui nha!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ngo Huu Doan

Trích đoạn: nguyệt thảo

 THƠ  TẤT  NIÊN TÔI







thôi     phấn son  đã  nhú màu  hớt hải
nên mỗi ngày  tay chắp lạy  cành mai
tháng  chạp  ơi làm  ơn chầm  chậm lại
cho  nỗi  buồn  tôi  vẫn  kịp  chia hai
 
ai  áo  ấm  kịp khoe  mùa    tháng    rét
tóc  vàng  nào  còn  ngã  rẽ  ngôi  xanh
ai  thiên  hạ  dục dồn   mênh  mang  tết
mỗi rịêng tôi   chật  chội tất  niên  mình
 
mong  tết qua  như xong kỳ  kinh  nguyệt
để  cuối năm  tôi  vui  bữa  giỗ  tình  người
ai   mang  cả  mùa  xuân  đi  biền  biệt
mười  hai  tháng  tròn  mừng  nỗi  hận  thôi  nôi
 
 
thôi  phấn  son  đã  nhú lời  hối  hả
đêm  nhìn  gương  /  nhan  sắc  /  chợt  giao  thừa   !



nguetthao0207

 







Bài thơ theo mình là quá tuyệt, thiệt nhiều cảm xúc cho nên có được cái linh thiêng của hồn thơ. Sáng tạo về cấu trúc, có chút chút theo tân hình thức, có ý định hình thức về màu sắc.

Có một câu rất sáng tạo, tuy nhiên, mình cho rằng câu này câu quá tội lỗi ! "mong  tết qua  như xong kỳ  kinh  nguyệt". Tết - kỳ  kinh  nguyệt, tội lỗi quá! Mình cũng là thằng Cù bất cù bơ nên cũng chẳng yêu đời gì mấy nhưng mình muốn rơi nước mắt vì câu này! Câu này rất sáng tạo nhưng sự táo bạo lại thái quá, gây phản tác dụng. Mình nghĩ, câu này chắc chắn sẽ làm cho bài thơ nổi bậc dữ dội, nhưng cũng chính câu này đã kéo giá trị bài thơ xuống mức thậm tệ! Mình thấy xót lắm!

Hai câu cuối, theo mình là hay quá hay!
 
"thôi  phấn  son  đã  nhú lời  hối  hả
đêm  nhìn  gương  /  nhan  sắc  /  chợt  giao  thừa   !"


Mình có mấy lời củng bài thơ như vậy (không dám dùng chữ nhận xét đâu nghen). Chúc nguyệt thảo vui nha!
-------------------------------------------------

Cảm ơn  anh  Đoàn rất nhiều  !
thấy anh độ  rày  tâm trạng hơn  hớn  khác /  ngôn từ léng  béng   khác  /thơ  thẩn  ngông  nghiêng  khác  /  chỉ  có  cái bốn  lần  kiêu căng  là  không chịu đổi khác  thôi  .  Nhịn  xes  à quên  nhịn  xét thì  cứ  bẻo  lèo nhịn  xét việc quớ  gì  mè phải chối  be bẻ là  không  nhịn  xét.
  Ghẹo  anh chút  thôi  !  thật lòng  rất  vui bởi anh có  cùng  với  nguyetthao  nỗi  đồng cảm  như  vậy . Đúng  là  cái  câu thơ quái  nghiệt  ấy nguyệtthao  cũng  bức  bối  lắm  nhưng  tâm  cảm / tình  cảnh  /  ước  muốn và  sự thực  nó là  như vậy  không  có một  hình trạng một  mẫu  thức  nào  thay thế  được ,  đành  chấp nhận  việc  giá trị bài thơ xuống mức thậm tệ  và  cảm thấy rất được an ủi  bởi Mình thấy xót lắm!
[color="#000000"]CHÚC  anh  vả gia quyến  một  tết  thật  vui   năm  mới   có  tin  mới người mới.  Chúc  valetin  này  là  một  cơ  hội không thể  bỏ  quia  hì  hi.
đatạ
[/color]


Đăng nhập để trả lời
0
Hehehe... ! ừ, theo mình thì nên sữa câu đó như thế nào cho đỡ tội lỗi hơn và hay hơn. Nhưng việc đó là việc của nguyệt thảo mà! Còn cái "nhận xét or ko phải nhận xét" cũng là cách của nguyệt thảo thường nói đó thôi !
 
Mà thôi, mình chúc kết cái nghen!
 


📎 nguyetthao
Đăng nhập để trả lời
0
Chào em NGUYETTHAO
PV cảm ơn em đã hoạ thơ anh,chúc em và gia đình một năm mới an vui hạnh phúc,mong em có nhiều sáng tác anh củng bạn bè thưởng thức.
 
bài   thơ tất niên tôi   của em là một bái thơ sáng tảc rất có cá tính  nó sẽ góp phần làm nên một NGUYETTHAO sinh động,thẳng thắnvà cả tình yêu lãng mạn nữa.mọi góp ý của các bạnlà cần thiết,kể cả nhưng dòng góp ý
khi chưa thuộc thơ của em.
 
chúc em vui.
pv
 
 
MỘNG DU
 
Em đi xuống phố muộn màng
Tóc thơm lẫn trộn sắc vàng heo may,
Ngước nhìn hò hẹn gió bay!
Phố xa hun hút dấu dầy mộng du.
 
phuongvu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-23 13:58:38Viet duong nhan>
thơ  nguyetthao đầu năm


Gánh hương xuống chợ muôn trùng
tôi rao bán nốt nỗi cùng tận tôi
nhành mai gẫy ngọn giữa trời
bao nhiêu xuân nở mấy thời nhuỵ hoa
mùng hai mùng một người ta
giao thừa tôi đã mùng ba tết rồi
Thảo cùng Nguyệt tận xa xôi
thì trăng hờn cỏ hận thôi phải đành
 
phải đành / mới tháng / mới năm
mới mền / mới  chiếu / mới chăn / mới giường
ứơc chi  mới  được  căn hồn
để tôi chứa đủ nỗi buồn mới tinh



Nguyệt Thảo (mùng  2 tết  )

 R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-23 14:09:12Viet duong nhan>
 

nghe  khúc  nhạc  cũ   nhớ  bài thơ  xưa



Sáu sợi giây chùng - bao nốt đau !

người ngâm người hát khúc nhạc sầu

trầm sâu nốt hận - cao nốt nhớ

thăm thẳm nốt buồn - rơi xuống đâu

*


rơi xuống yên giang giải bạc hà

rơi vào hỗn hải tấm phong ba

còn lại bao nhiêu người thắt lại

một gói cuồng dông rơi trúng ta ?



nguyetthao
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
    Chừng  Ấy  Buồn  Thôi







     Người như  giòng  nuớc  trong
     chảy  vào  con  sông  đục
     cho  đời ta  một  lúc
     khuấy  lên  tình  hỗn  mang
                  *
     trót  lỡ  chuyến  đò  ngang
     thì  trông  con  tàu  nguợc
     trăm  năm  ngàn  năm  truớc
     mình  lỗi  hẹn  nhau  rồi
                 *
     em  như  bữa  tiệc  mời
     ruợu  đầy  ly  chẳng  uống
     cả  đời  nhau :  khách  muộn
     đến  tìm  chỗ  ngồi  không
                   *
     lại  như  ngọn  nến  hồng
     ấm  lòng  thôi  chút  lửa
     để  kiếp  sau   gặp  nữa
     vẫn  chừng  ấy  buồn  thôi


     nguyetthao

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyệt thảo

    Chừng  Ấy  Buồn  Thôi

     Người như  giòng  nuớc  trong
     chảy  vào  con  sông  đục
     cho  đời ta  một  lúc
     khuấy  lên  tình  hỗn  mang
                  *
     trót  lỡ  chuyến  đò  ngang
     thì  trông  con  tàu  nguợc
     trăm  năm  ngàn  năm  truớc
     mình  lỗi  hẹn  nhau  rồi
                 *
     em  như  bữa  tiệc  mời
     ruợu  đầy  ly  chẳng  uống
     cả  đời  nhau :  khách  muộn
     đến  tìm  chỗ  ngồi  không
                   *
     lại  như  ngọn  nến  hồng
     ấm  lòng  thôi  chút  lửa
     để  kiếp  sau   gặp  nữa
     vẫn  chừng  ấy  buồn  thôi

     nguyetthao


 
Một nỗi buồn y nguyên, bởi một lần lỗi hẹn từ trăm ngàn năm đến kiếp sau gặp lại mà:"...Vẫn chừng ấy nỗi buồn."
Buồn, day dứt quá chia sẻ cùng thơ mong nguôi ngoai đi một chút buồn mãi sâu lắng trong từng câu chữ.
 
Thân mến
NGYEU
 
Đăng nhập để trả lời
0
SỢ

Con chim nó sợ cành cong
Còn em sợ nỗi . . . chạnh lòng người ta
chiều chiều sợ đám mây xa
đêm đêm sợ bóng trăng qua cuối vườn

nhỡ nhớ người sợ phấn son
lại thương chồng sợ nụ hôn mùi chồng
tay đưa võng sợ võng buồn
ru con sợ cả bồn chồn tiếng con

nguyetthao
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-10 04:10:28nguyệt thảo>
( bắt  đầu  mùa  mưa đọc  lại bài  thơ  cũ )

MƯA  MƯA !

*
Tháng ngày cứ rong .. mưa
trời - chỗ nào cũng dột
cả  hai  nhau  đều ướt
buồn .. chẳng ở .. chẳng về
*
những giòng rãnh bộn bề
hóa lội lầy quen thuộc
thế mà tôi ... cũng trượt
ngã lộn phải tay người !!!
*
giờ lạc cõi lạc thời
ngày- lúc nào cũng tối

bước chân ai cũng vội
chỉ tôi hẩm hiu ngồi
một mình tôi đợi tôi
*
thế mà sao ..cũng muộn
bởi vì tôi cứ trốn
tôi vào những cơn mưa
( cảm tác khi đọc bài thơ THÂN PHẬN của NgôhuuDoan )                    0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-12 11:19:06phuongvu_210>
Tay đưa võng sợ võng buồn
ru con sợ cả bồn chồn tiếng con!(NGUYETTHAO)

anh gửi bài cảm nhân đọc- SỢ- chúc em có nhiều sáng tác hơn nữa .pv.


RU ĐÊM

Đêm dài ru trọn năm canh
Thương câu lục bát mai thành hư vô,
Ngậm ngùi ướt nửa trang mơ !
Tình thân trở giấc thầm chờ tri âm.

Hẹn hò chẳng ngại xa xăm,
Chân đi chẳng quản chiều xâm xẩm chiều!
Trông nhật thực, nhớ nguyên tiêu
Bờ nghiêng cữ nước đổi chiều-hợp tan!

Ru đời kẽo kẹt lo toan!
Ru buồn lại sợ tình mang mác buồn,
Ru thơ lại sợ vô hồn!
Ẩu ơ..tiếng võng...bồn chồn...ru đêm.

phuongvu_210
Đăng nhập để trả lời
0
EM NHƯ QUÁN LỠ CHỢ ĐỜI


Em như quán lỡ chợ đời
Nơi anh cần một chỗ nghỉ
(Như khi thèm một con đĩ )
để buồn vui nhau qua đêm

để có một góc bình yên
giữa biển / rừng đời bão tố
để có một ngày đáng nhớ
trong gìong năm tháng phải quên

ngày mai lại rất thản nhiên
Anh đi cùng trời cuối đất
Và em / lại rồi sẽ mất
Cái điều chưa có bao giờ
Và em / lại rồi sẽ chờ
Cái điều chẳng khi nào đến

Hỏi có ai thừa ngọn nến
Cho em mượn thắp đêm đời
Hỏi có ai dư nụ cười
Cho em vay làm nghĩa sống
Hỏi có ai bán hy vọng
Em mua rẻ chút niềm tin

Em như quán lỡ chợ đời
chờ ai cần một chốn nghỉ
hỏi trái tim từng bất trị
bao  giờ ứa máu đây anh?
Đăng nhập để trả lời
0
karaoke buồn


Run tay rung phím nhạc thừa
ai rơi tiếng nấc xuống vừa khúc nhau
môi khô
ướt đoạn tình nhầu
sol buồn kiếp nọ mi sầu cõi kia

thăng trầm giữa quạnh hiu
khuya
những con chữ nhảy lên bia đá mình
cuống cuồng câu hát lời kinh
vật vờ áo
ngủ phục sinh tôi về

nguyetthao 170307
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:55:16nguyệt thảo>
Nghiã   Là  Tôi Vẫn....







Tôi  còn  đẹp   như mười lăm  mười  bảy  ?
ai  giêng  hai   vẫn  cặm cụi  đi về
ôi  quỷ  đạo 
vòng người  oan nghiệt  ấy
úp  ngửa   lòng 
thắt   ngực  nỗi  đau  /   tê  !


Tình      thu  đông /  năm  ba  lần    thất  bát
nhan  sắc   mùa  /  xuân  hạ  /  rãnh thời  gian
giọt  nước mắt 
cứ   mở đường / về  đất
mỗi  hôì  hương  là  mỗi  cuộc  chơi  tàn
 
 
Lại ngồi  buồn  như  hình  sông  bóng  núi
tóc  lìa  vai  /  tim  bỏ  ngực   /  trống  lòng  không
 ngày   rũ  rượi  /  hình   dài    kinh  sám  hối 
đêm  trần  truồng   /  bóng   giải tội   tôi / xong
 
Tôi  còn  đẹp   như  mười  lăm  mười  bảy  !
đợi  ba  mươi  ba  mốt  mới  dậy  thì  ?



nguyetthao180307

 


📎 tn
Đăng nhập để trả lời
0
HOI NH?


người   sẽ như  chim  của   đất  trời
như  mây của  gió  bốn  phương trôi
mây  của  đất  trời   chim  của  gió
nên  có  là người  yêu  của  tôi  ?

rồi  /  cánh  chim  trời  bay  có  mỏi
dấu  mắt  trong  theo  cõi  mịt  mù
ai đi   áo  mỏng  /  chiều  loang  khói
sương  rừng  hoen  nhạt bóng  mờ  thu !

nguyetthao07

Đăng nhập để trả lời
0
Nhân  Chứng





Góc  gương  trong / bóng  hồn  nào lâp  lửng
Lược  luân  trầm    /   tìm  nhánh  rẽ  /  phân  thây
tóc  bội  bạc / nửa  mùa / mây  nhân chứng :
sợi  oan mềm   /   buộc  lỏng giữa  khe  tay
 
tôi  thân  xác  /  căm hờn  /  chăn  gối dựng
vết  môi  ai  .  răng  nghiến /  thịt  da   bầm 
mắt  bội   bạc /  chiếu  giường /  đêm  nhân  chứng :
xoãi  tay  nằm    /  sông  suối  cạn    / trăm  năm
 
sóng khôn  lường  / vỏ  /  hồn  tôi ốc  mượn
biển  mêng  mông  tẩn  liệm  biết bao  thuyền
trái  tim  nhỏ  tiêu  hoang  tình  yêu  lớn
khổ  đau  người
nhân  chứng : tội  tôi  riêng


nguyethao010407






[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:52:24nguyệt thảo>
Người Thì Sao
Còn Tôi Vẫn Nôn Nao Đợi




Bên kia còn nhịp thở
bên kia là nỗi nhớ

Người thì sao
còn tôi thì vẫn nôn nao đợi
đợi giữa chiếc giường
một tờ giấy ly hôn


chỉ có một bức tường
cho người úp mặt
nên sự thật

ở phía sau lưng tôi

chung mình chưa thể ngăn đôi
bởi chiếc giường vốn chật
còn chia thước đất
là phải chạ mặt trời

vẫn nghe hơi thở người
còn loang thoang trong gió
như loang thoang đâu đó
một chút hương linh lan

chỉ có một tấm màn
cho tôi ngăn chéo lại
ai trần truồng thoải mái
cởi áo quần ném xuống chân
ai ?!

còn chung một chiều dài
nên gần nhau lắm
nhưng vẫn xa thăm thẳm
bởi có một đại dương

ở giữa hai góc giường
bên kia là nỗi nhớ
bên kia còn nhịp thở

người thì sao
tôi thì vẫn nôn nao đợi



nguyethao050407


📎 hinht
Đăng nhập để trả lời
0
mãi không quên..
 
quanh quanh mặt đất , um tùm hàng cây


xôn xao mắt biếc ngắm nhìn đâu đây?

trăm ngàn nguy biến : không sờn , không nao

cơn bão , cơn giông , mùa đông lạnh giá

tím ngắt da thịt , xanh xanh mái đầu

em thơ, chân đất, chân trần ,chân không

ríu rít gọi nhau về mau sum vầy

mẹ già mòn mỏi chờ trông từng ngày

em yêu ngóng đợi nhìn xa trông về...?/

có người mong nhớ làm thơ quên sầu

biết có ra sao?lòng đầy ước ao

tình ai rối bời , tim ai thổn thức????

nhớ thì chẳng nhớ mà vương trong lòng...nad

...



_____________________________

nad

nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-17 13:20:27nguyệt thảo>
Bài Trần Tình Thứ Bốn
(cho nh . )



Ai viết bài thơ về con đĩ
đêm động phòng không dấu hoa son !
nửa chén giao bôi còn mộng mị
nợ chồng một giọt máu con con

năm bảy con đường cho em chọn lựa
vài mảnh hoàng hôn giăng cửa em về
cây thập giá nào cũng rừng rực lửa
góc giưòng nào cũng vuông vức phân chia

bóng nến đêm soi tình ngày bội bạc
bao nhiêu bàn tay vuốt tóc này mềm
mấy nụ hôn mà môi em nhợt nhạt
chén rượu vơi nào trong mắt thôi miên

những tiếng anh yêu như bài nhật tụng
thừa thãi nhiều hoá thiếu thốn quanh năm
tất cả nỗi buồn trên lưng dưới bụng
có hoá hư không vào gối kê nằm


nguyetthao170407
📎 hinh11
Đăng nhập để trả lời
0
Thánh Giá


Có hình như Chúa bảo
em là cây thánh giá của đời anh
cây thánh giá trân châu ngọc báu
một dữ chín lành
ngàn rưỡi dấu đinh

Và hình như Chúa cũng phán
anh là cây thánh giá của đời em
cây thánh giá tam sao tứ hạn
ba trắng bảy đen
mười nút bõ bèn

Rồi hình như chúa cũng dạy
mỗi người có cây thánh giá riêng
một nửa đời còng lưng vác
để chờ ngày
treo dọng ngược mình lên !


nguyetthao
Đăng nhập để trả lời
0
LẦN ĐẦU GẶP ĐỨA EM LAI


tôi có còn nguyên những chân như
hồn ai sông núi bỏ đi từ
những con sâu phải mùa sinh sản
một năm dài bao nhiêu tháng tư

Vòng tay ôm lỏng tôi lường lọng
cả gối chăn khuya cũng mắt chừng
cửa nhà hoang mối thân gò đống
những nhớ thương vùi trong bứu ung

tôi có con nguyên vết sướt không
những con chim chết ở bên rừng
xác ai ? bó gối trong lầu phố
vết sướt sau lưng đọng máu / ngừng

tay nắm thịt da buốt lòng nhau
nhìn đâu cho mỏng những phân đau
nhìn đâu cho hoá thành sương khói
nước mắt trong veo cũng nhuốm màu

ai nhớ ai là ai nữa không ?
nước đã loang sông chẳng nguyên giòng
hơn ba mươi vệt đau rời khúc
lai gì lai một kiếp nô vong !

nguyetthao250407
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»