Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ nguyetthao ( mỗi nỗi buồn mang một tên riêng )

202 trả lời, 31.926 lượt xem — Trang 6 / 7
Lâu lâu ghé lại, thơ dạo này nhuyễn quá.

Ta cứ thảnh thơi đi





Chẳng phải
Thơ mới ngổn ngang
Mà đời
Cũng chẳng có hàng lóng đâu
Trời
Tuôn nào chỉ mưa ngâu
Lòng
Buồn thấm buốt giọt sầu trăm năm
Tơ vương là kiếp
Phận tằm
So le là phận
Em nằm lẻ nghiêng
Tình đâu lẽ mọn chung riêng
Đời trầm luân há ưu phiền mãi ru
Đừng
Giam trong cõi ngục tù
Suốt cơn mê dại tâm tư hỡi nàng
Rồi đây cả ánh dương quang
Vầng tinh nguyệt chiếu hàng hàng nơi nơi

 
Đăng nhập để trả lời
0


Loạn Trần

Chém cha cái số hoa đào
Đục đen dòng xới phong ba quẩn vào
Mắt tình lại gập lao xao
Môi tình lại nhận ba hào nước sông
Buồn như cái kén nằm không
Phơi trần giữa cõi mưa chòng chọc chơi
Đêm côi rượu mấy cay người
Mênh mông nào hũ ta mời đủ ta
Ngày cung hồn vất la cà
Trẹo trong nghiêng ngả tha ma tội đồ
Say say cho thấm loạn rồ
Điên điên luôn thể đắp mồ từ tâm

Gọi Xuân về đốt nụ tầm
Gọi hoang phế tới gieo mầm... trinh nguyên

Hobac



Bài thơ hay nhỉ !

Chỉ là chơi thôi




Ngày đem cá cược hơn thua
Nhận về cuồng dại trọn mùa phù hoa
Đêm bài bạc với tiên nga
Thắng chầu mấy ánh trăng ngà vội qua
Loạn trần thế tục xót xa
Điên say tiên cảnh phong ba nảy mầm
Nhân gian bao đợt sóng gầm
Rỉ ri
Dòng lệ tiếc màu băng trinh
Dở hay thành bại nhục vinh
Thói thường quen nỗi trọng khinh thế à



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-03 13:50:24hobac>
Trích đoạn: Asin



Loạn Trần

Chém cha cái số hoa đào
Đục đen dòng xới phong ba quẩn vào
Mắt tình lại gập lao xao
Môi tình lại nhận ba hào nước sông
Buồn như cái kén nằm không
Phơi trần giữa cõi mưa chòng chọc chơi
Đêm côi buồn rượu cay người
Mênh mông nào hũ ta mời đủ ta
Ngày cung hồn vất la cà
Trẹo trong nghiêng ngả tha ma tội đồ
Say say cho thấm loạn rồ
Điên điên luôn thể đắp mồ từ tâm

Kêu xuân về đốt nụ tầm
Thét hoang phế tới gieo mầm... trinh nguyên

Hobac



Bài thơ hay nhỉ !

Chỉ là chơi thôi




Ngày đem cá cược hơn thua
Nhận về cuồng dại trọn mùa phù hoa
Đêm bài bạc với tiên nga
Thắng chầu mấy ánh trăng ngà vội qua
Loạn trần thế tục xót xa
Điên say tiên cảnh phong ba nảy mầm
Nhân gian bao đợt sóng gầm
Rỉ ri
Dòng lệ tiếc màu băng trinh
Dở hay thành bại nhục vinh
Thói thường quen nỗi trọng khinh thế à



Nguyệt thảo ơi!
Hobac mượn nhà chút nhe, cảm ơn thịnh tình của Asin đã có hứng hoạ thơ Hobac!
Hobac không dám coi mình đang làm thơ đâu, đó chẳng qua là mấy lẽ vui bạn bè thôi, Chúc Asin nhiều thi hứng nhé!

Trọng Khinh

Trọng cho tỏ hình người đáng trọng
Khinh cho lên mặt kẻ đáng khinh
Giang Sơn vạn thủa quang minh
Ghét cái thói loè hợm mình trọc giả

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Mượn nhà Nguyệtthảo nhé[sm=40.gif], nếu Nguyệtthảo có nhã hứng thì dzô cụng ly
[sm=beerchug.gif]


Nhân đến chơi nhà bạn vắng nhà
Lại gặp nơi đây ta với ta
Rượu nhạt chẳng mời người tri kỷ
Trà suông không đãi kẻ tri âm
Nào phải trọng khinh mà phẫn hận
Sự đời khó đoán sự nhục vinh
Há phải ở đời người mỗi tính
Can chi đong đếm chuyện hơn thua


 
Đăng nhập để trả lời
0
hổng dám cụng ly với quý  ca ca đâu !
nhà một năm bỏ hoang  sáu tháng có quý ca ca ghé chơi thế này là hạnh phúc lắm rồi. bao giờ quý ca ca lập thêm phòng  nhì cứ  "  hú " một tiếng. muội muội sẽ hỗ trợ cho cả đầu  vào  lẫn  đầu ra. cảm ơn very much
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy nàng đi tìm chút tươi mới của thi hồn, Hobac cảm thấy vui lắm nhe!

Đang mong được thưởng thức đấy![;)]

Sau Mùa Chơi


Em thôi khóc đám mùa chơi
Đưa tang cái thủa lả lơi kịch đời
Đông tàn mộng cũ về trời
Nắng hoa sang rước em cười nhé em

Hobac






Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 11:14:49BĂNG NGUYỆT>
VÌ TA ĐÃ CHÁN NHAU . . .
( bài trần tình thứ năm )


Tay trăn trối : dấu chỉ mờ vô nghĩa
những ngón hờ luồn lạch nắm gian manh
sóng vô tình / sông trôi về một phía
nước bạc giòng - em chỉ muốn xa anh



Mắt trăn trối : góc thừa vuông da thịt
mảnh tâm hồn / cửa sổ mở sau lưng
chiều không đáy ngày vơi đi một ít
đêm nửa chừng nguỵệt khuyết bóng mông lung


Vì ta đã / chán nhau từ trong ấy
chán ra ngoài / tràn qua mắt qua tay
nên những bữa cơm chiều nào cũng vậy
trả cho no / no ơn tháng tình ngày


Môi trăn chối : những vòng tròn vọng phụ
nụ hôn cong che rướn gáy lọc lừa
son phấn mới nhưng nồng nàn vẫn cũ
giấc ngủ vờ / thừa thãi gối chăn / khuya


Tóc trăn trối : rối ren rừng oan nghiệt
lối ngôi mòn về nhánh rẽ xa xăm
em lược trâm vẫn tím vàng da diết
mà gương mờ buồn bã hết trăm năm

Vì ta đã chán nhau / từ chỗ ấy . . .
chán xuống chân / chán qua ngực lên đầu
nên những cơn say đêm nào cũng vậy
ta ngật ngừ cấu xé trả thù nhau


Thơ trăn trối : mỗi linh hồn một tội
mỗi cuộc tình một luyện ngục đời sau
. . . .



nguyethao231007
 
 
R
📎 thao44
Đăng nhập để trả lời
0
CŨNG MỘT NỬA !


nửa em và một nửa anh
ghép đi / ghép lại hoá thành
nửa nhau
nửa này hỏi nửa kia đâu
thừa mong ngóng lại bù đau đớn vào

nửa anh là nửa ngọt ngào
yến vi  nửa chén hồng đào nửa ly
ghép vào
nửa ở nửa đi
chia ra
anh /  nửa từ bi mang về

Nửa em là nửa u mê
miếng tình chân cũng
nửa quê
nửa thành
lòng vàng
môi đỏ
mắt xanh
trái tim cũng  nửa 
nửa anh
nửa  chồng

bây giờ ? ? ?
một nửa  nằm không ! ! !

nguetthao271007


nguyetthao271007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 10:46:22nguyệt thảo>
(Hai Bài Đồng Dao  Cho  Tóc)



HƯƠNG  THẢO  LINH  LAN



Mổi ngày mỗi tối
một núi trầm hương
người trồng trên gối
người thổi quanh giường
một giòng rũ rượi
một ngọn kiêu sa
từng sợi tóc rối
thành nhánh phong ba ....


*





Mỗi đời mỗi giấc
người ngủ nồng nàn
tôi bò quanh đất
tìm cội Linh Lan
thấy mùi hưong Cỏ
giữa bụi tóc người
ai vùi trong đó
lọ thịt xương tôi



TÓC EM NGUỒN CỘI




Giờ ta đã ngủ
tóc phủ chân giường
nối giấc vô thường
vào đêm diệu vợi
trăm năm tình tội
mật ứa hương tràn
người đến muộn màng
hoa tàn một đóa



*



Nửa giường tóc xõa
vắt phủ ngang người
là vệt nứt đời
phân đôi phần phận
lưng chừng vô tận
lả bãi phong ba
tìm cỏ tìm hoa
tìm ra nguồn cội
 
 

*************************************




CON DỐC  BÊN ĐỜI


Con dốc nào mỏi mệt
con dốc nào quanh co
anh  chừng nào mới biết ?
em  dại đến bao giờ ?
*
Iưng chừng con dốc đợi
chênh chao cốc rượu đời
em  như người khách cuối
say /  tỉnh cũng buồn thôi
*
Lưng chừng con dốc ngả
thương ai  - gánh xuân thì
nửa đời căn bếp lạ
chờ muộn bữa cơm khê
*
Lưng chừng con dốc mãi
dắt díu thêm nợ nần
cả ngàn NHAU góp lại
vẫn thiếu MÌNH trăm năm
*
Anh chất buồn chất nhọc
em leo nhớ leo sầu
nối nhau một con dốc
cách nhau một đời nhau
*
Leo chừng nào mới hết ?
yêu cho đến bao giờ ?
con dốc đời mỏi mệt !
con dốc tình quanh co !



nguyetthao




 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:47:37nguyệt thảo>
XA XÔI MÙA THU

Sẽ chẳng còn mủa thu nào nữa cả
tình cũng sơn khê / biền biệt rồi
người đâu đó / vui / giữa đời quen / lạ
lòng chưa cần vong bạc đã thiu ôi
 
Sẽ chẳng còn chiếc lá vàng nào hết
gốc hồn tôi
rờn rợn úa
khô
rừng
bước xăm xa
nghĩ ngày về tận tuyệt
biết có người còn lệ / nhỏ / rưng rưng
 
Sẽ chẳng còn một mùa thu nào nữa
bởi
khắp đất trời
ai cũng ngàn thu
chỉ một nụ Linh Lan vừa nở / giữa
tôi với người
ôi / một đoá phù du !


📎 thaoss
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 17:37:48hobac>
nàng lại thế nhe, chưa kịp tỏ với "con dốc bên đời, và hai bài đồng dao" đã lại thấy buồn không àh!

Cánh Linh Lan


Em khóc chi tàn cánh mùa thu
Cành phù du/ tội chăng mấy buổi
Khép lòng thôi/ ta quen vẫn vội
Cần biết gì ngày tháng đơn côi

Khi đã chết/ là không còn biết
Còn sống còn... tình nghĩa con con
Hãy khóc đi vai dù nhầu nhụa
Trượt lệ dài đẫm gót chưa son

Em có biết,
Linh Lan khi nở
Trút xuân hương trao tận ngày trinh nữ
Như chúng ta đời tuy mệt lử
Buồn đáng đâu/ khoảng khắc đăng trình

Hobac






 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:48:21nguyệt thảo>
ĐỂ DÀNH LẠI CHIA NHAU




Chẳng bão dông / mà cũng / đời chia biệt
chia đôi nhau
chia trời đất
chia mùa
chia tháng tám / những phần ngày da diết
chia bây giờ
chia giữa vạch : nay  / xưa

trên lưng anh / một núi buồn / cao thượng
nhếch môi / cười / khinh bạc đến bao lâu
hay ngửa mặt
che lệ đừng nhỏ xuống ?!
những lắc đầu / chia mỏng / loãng cơn đau

Chẳng dối gian / mà cũng / lòng ly biệt
mảnh hoàng tâm / em quăng bỏ / mang về ?
ngày tháng lăn / giữa hai bờ hoang huyệt
phấn son này / nhan sắc lại xa kia

Đừng ngoái lại / mắt môi mà / cạm bẫy
đỏ xanh rồi cũng đất bụi mai sau
trăm con sông trôi / vẫn về biển ấy
hỏi còn gì / ta dành lại chia nhau !?


nguyetthao



R
📎 thao44
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-10 09:10:37BĂNG NGUYỆT>
MỖI NỖI BUỒN MANG MỘT TÊN RIÊNG
 
Mỗi nỗi buồn mang một cái tên riêng
Nỗi buồn của tôi "Triền miên nhung nhớ"
Là tình ái phút chốc rơi tan vỡ
Là bước đời vấp ngã lỡ cơn mơ
 
Còn lại gì một nỗi buồn chơ vơ
Ôi hiu quạnh thẫn thời theo ngày tháng
Một nỗi buồn trong cuộc đời chán ngán
Một niềm sầu lãng đãng cuối chiều thu
 
Một nỗi buồn mang tên chữ "ngục tù"
Một nỗi nhớ phủ đầy con tim nhỏ
Để dòng đời trôi trên ngày vàng võ
Bước phêu bồng còn đó những nỗi đau
 
Một nỗi buồn mang câu hỏi "vì sao?"
Nào ai biết những cao trào nhung nhớ
Ôm ngày tháng nay gục đầu bỡ ngỡ
Một nỗi buồn mang hai chữ "vỡ tan"
 
R
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-10 09:09:21BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: nguyệt thảo

ĐỂ DÀNH LẠI CHIA NHAU




Chẳng bão dông / mà cũng / đời chia biệt
chia đôi nhau
chia trời đất
chia mùa
chia tháng tám / những phần ngày da diết
chia bây giờ
chia giữa vạch : nay  / xưa

trên lưng anh / một núi buồn / cao thượng
nhếch môi / cười / khinh bạc đến bao lâu
hay ngửa mặt
che lệ đừng nhỏ xuống ?!
những lắc đầu / chia mỏng / loãng cơn đau

Chẳng dối gian / mà cũng / lòng ly biệt
mảnh hoàng tâm / em quăng bỏ / mang về ?
ngày tháng lăn / giữa hai bờ hoang huyệt
phấn son này / nhan sắc lại xa kia

Đừng ngoái lại / mắt môi mà / cạm bẫy
đỏ xanh rồi cũng đất bụi mai sau
trăm con sông trôi / vẫn về biển ấy
hỏi còn gì / ta dành lại chia nhau !?


nguyetthao



Kỳ dzạy ta! tâm trạng rắc rối thiệt là rắc rối đó nhe[:D][:D][:D]
...
trên lưng anh / một núi buồn / cao thượng
nhếch môi / cười / khinh bạc đến bao lâu
hay ngửa mặt
che lệ đừng nhỏ xuống ?!
những lắc đầu / chia mỏng / loãng cơn đau

...

Đoạn này thiệt là hay đó! vậy mà lúc nào cũng thấy hờn ghét đàn ông không à![:D][:D][:D]

Miêu Tả Một Căn Lều


Trong cái túp lều rách nát
Của còn gì cũ nhất thời gian
Hôm qua tiếng chuông chùa động đến
Tôi nghe có tiếng thở hắt khan khan

Ừh! có lẽ có sự động đậy
Có lẽ có sự hồi sinh đang run rẫy
Có thể dù là một chút vong nô
Cũng chả sao, chúng ta vốn thường hay ngộ nhận

Những cái bẫy của bầy nhện giăng khắp tứ tung
Tâm hồn vướng víu va vách cực cùng
Thể xác héo khô
Đàn muỗi còm nhom khắc khổ
Sương rong chơi, lá rong chơi
Liếp cửa rong chơi... còn kẹt... còn kẹt

Ngã cơn gió ra làm thịt
Chẳng đủ no góc phần tư cái nhìn
Mò vào đáy không gian
Bâng khua bàn tay không rõ ngón

Đói... đói... đói... ngôn ngữ trường ca mọi rợ
Đớp từng phần... linh thể mỗi chúng ta

Hobac

R
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 01:49:08nguyệt thảo>


NGƯỜI VỀ TRONG BÓNG TÀN THU


Có ai trong bếp mà nhóm lửa !!
một ánh tàn quang chớp /  tắt mau
người về thêm chút âm u nữa
tối nào hơn bóng tối đời  nhau


Có ai trong bếp mà nhóm lửa  !!!
gắp mảnh vụn hồn trong đám tro
người về khơi chút xa xăm nữa
thổi gió qua tay nhúm bụi mờ



Có ai trong bêp mà nhóm lửa !!!
củi ẩm /  lòng trơ những khúc xưa
người về đem chút tan hoang nữa
dọn bữa cơm khuya / vỡ chén thừa


Có ai trong bếp mà nhóm lửa  !!!
cửa khép / mành thâu / đêm hỗn mang  ?!
người về tóc nhánh phân bua giữa
nủa mái hoàng hôn sắp rụng /  tàn




Người về tia mắt / gươm dao sắc
giết cả tình nhau trong áo quan
. . . . .



nguyetthao071107


R
📎 thao444
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-09 13:38:30Đuyên Hồng>
Trích đoạn: nguyệt thảo

NGƯỜI VỀ TRONG BÓNG TÀN THU

Có ai trong bếp mà nhóm lửa !!
một ánh tàn quang chớp /  tắt mau
người về thêm chút âm u nữa
tối nào hơn bóng tối đời  nhau

Có ai trong bếp mà nhóm lửa  !!!
gắp mảnh vụn hồn trong đám tro
người về khơi chút xa xăm nữa
thổi gió qua tay nhúm bụi mờ

Có ai trong bêp mà nhóm lửa !!!
củi ẩm /  lòng trơ những khúc xưa
người về đem chút tan hoang nữa
dọn bữa cơm khuya / vỡ chén thừa

Có ai trong bếp mà nhóm lửa  !!!
cửa khép / mành thâu / đêm hỗn mang  ?!
người về tóc nhánh phân bua giữa
nủa mái hoàng hôn sắp rụng /  tàn

Người về tia mắt / gươm dao sắc
giết cả tình nhau trong áo quan
. . . . .

nguyetthao071107



Chào Nguyệt Thảo! Thơ Nguyệt Thảo rất hay và đậm cá tính! Bái phục!
ĐH có vần thơ làm quen.
Chúc có nhiều thơ mới!

             VÔ ĐỀ
Em đã không còn yêu tôi nữa
Bới tìm chi một cục than tàn
Chút lửa sót của tình tôi thưở đó
Xin cứ để nguội dần theo nắng gió thời gian



November 9, 2007


Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-15 20:40:36hobac>
Nguyệt Thảo ơi! đâu mà kỹ thế làm vài ly chứ mùa đông rồi!!!!!!!!!!!!

Gửi Sài Gòn!


Mùa đông rồi, Sài Gòn chắc còn đang mưa!
Nơi cái rét, rượu run, tay buốt lạnh
Ta nhớ về từng con phố thân quen
Từng bạn bè, từng khuôn mặt, từng cái tên
Cuối mỗi ngày tụm lại nhau ồn ã
Những tiếng cười hò dzô vang rộn rã

Ừh! Sài Gòn có bao giờ lẫn đi đâu!

Mùa đông rồi, Sài Gòn chắc còn cà phê!
Cà phê sáng vội vàng dăm công chuyện
Cà phê tối nhạc buồn rơi khua lối
Chút hư hao tâm sự mấy chuyện đời

Mùa đông rồi, Sài Gòn em có quên ta!
Đến và đi nhịp sống xô vội vã
Đâu cần chia tay vì đâu còn xa lạ
Mùa đông rồi, Sài Gòn em sẽ quên ta!

Nơi cái rét, rượu run, tay buốt lạnh
Sài Gòn không mùa đông, Sài Gòn phong phanh!
Đêm ai đứng trên cầu tìm sương giá
Có cùng ta cạn chén bớt lạnh lùng!

Hobac


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỂ ĐỪNG PHỤ NHAU
 
Bao năm tôi đợi tôi chờ
Bao năm mòn mỏi dại khờ nhớ nhung
Yêu người hai chữ mông lung
Thở than dài ngắn nghìn trùng vẫn xa
 
Trái tim em vẫn la cà
Vẫn còn vui vẻ rất là vô tư
Hình như cứ thế hình như
Mà nàng có hiểu tâm tư của mình?
 
Thôi thì đành vậy làm thinh
Giữ trong kỷ niệm đẹp xinh một thời
Để đừng đọan kết chơi vơi
Để đừng phút cuối xa rời nhau luôn
 
Nàng không yêu quả thật buồn
Nhưng thà là thế lệ tuôn vơi sầu
Chứ đừng yêu vội đôi câu
Rồi xa rồi phụ bạc đầu tình phai
 
Gởi đến người bạn thơ vài lời mộc mạc
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0


PHẢI CHI ANH LÀ CƠN LŨ . . .



Như giòng nước trôi qua
Như chân cầu ở lại
Em và anh tồn tại
bẳng những cuộc chia ly .

Năm bảy kẻ ra đi
vài mảnh tình tan vỡ
thành một sợi chỉ nhớ
trong cuộn tháng năm buồn



Em đem tuổi hồi môn
yêu anh / làm từ thiện
em mang tình thực nghiệm
bằng môi lưởi Evà

Như nọc độc thanh xà
Trong vóc ngà trái cấm
Mình cắn nhau thật chậm
Mình nuốt nhau thật nhanh


Như giòng nước là anh
cứ loanh quanh chảy mãi
bên chân cầu đứng lại
vẫn là em lạnh lùng . .


Tiếng đời cố thuỷ chung
Nhưng lòng em bạc phụ ?!
chê giòng sông đã cũ
chê giòng sông đã già


Nhìn làn nước trôi qua
lại thèm con sóng dữ
lại mơ một cơn lũ
phải chi anh . . .
anh là...
...



************************************

SAIGÒN - LY CAFÊ MÙA ĐÔNG


Saigòn không có núi
trước mặt chỉ thấy người
Saigòn không có trời
Trên vai toàn cao ốc

Em đi tìm eo dốc
em đi tìm khe đèo
nhớ dáng nằm cong queo
nhớ tấm lưng thô mộc

Trả ơn người cốc rượu
Em nợ tách caphê
đón chuyến xe đêm về
uống buổi chiều thất thểu


Saigòn không có mùa
chỉ bốn màu tóc nhuộm
Saigòn không còn bướm
chỉ những con chim bông

Ly cafê mùa đông
Saigòn không chút lạnh
Khi chẳng thèm hơi ấm
Là đã chán tình nguời

Như caphê lắm mùi
như con đường cứ hỏi
như giòng sông cứ chối
em lại lắc đầu thôi . . .






nguyetthao161107



***************************************

CONG MÔI NHỚ NỤ HÔN ĐẦU
 
môi cong làm cái miệng cong
lòng quanh co để ta vòng vèo nhau
cong môi nhớ nụ hôn đầu
vết thương / máu đã...!
vết nhàu / nát chưa...?
 
Môi cong thành tiếng dạ thưa
tình giông bão để trời mưa nắng về
cong môi nhắc vệt son / kìa
khăn khuya ướt lệ đầm đìa dối gian
 
Môi cong nuốt giọt sương hàn
khúc ca vọng phụ nốt đàn ngạo du
cong môi khép nửa ngăn tù
 .....

 




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-11 11:40:11nguyệt thảo>
HẠT BUỒN ĐÃ NHÚ MẦM CÂY
 
 
Hạt buồn sẽ nhú mầm cây
xa xôi sẽ hoá sông này biển kia
đêm dài bóng khuất phân chia
nửa trăm năm

với nửa khuya

một đời
 
Sợi buồn hoá sợi dây phơi
giăng năm nối tháng

xẻ đôi  chỗ nằm

gối tay trên ngón bần thần
nhìn nhau bỗng lạ / xa / gần / chửa hay
 
Hạt buồn đã nhú mầm cây
trái tim cũng nở nhánh đày vết thương
lệ thôi - nhiễu giọt vô lường
hỏi  bao nhiêu lá rụng  vườn chiều nay

[embed]http://profile.imeem.com/vS3HOj-/music/40MGYrfn/nguyetth6_track_6/[embed]


Đăng nhập để trả lời
0
Thân gửi em NGUYETTHAO.
Lâu rồi...anh vẫn đọc thơ em,anh chúc em mạnh khoẻ và có nhiều sáng tác.gửi tới em mấy dòng ghi nhớ.pv.
 
Tôi rơi xuống cỏ...ái chà!
nghe mưa ướt khoảng chiều xa sụt sùi
ướt khô đã chán trần ,đời
chìm trong cỏ ngước lên trời...uống trăng.
 
pv.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-20 14:57:57hobac>
Ranh Giới


Sài_Gòn Xanh
nắng xiên qua ô kính
Cái với đo bằng khoảng cách chiếc bàn
Về từ không gian tư lự mái phố
Đến từ dài ngắn vô tội thời gian

Sài_Gòn Xanh
nắng xiên qua ô kính
Ý nghĩ nhập cuộc nhạc tình ướt át
Người đàn bà dưới phố gợi chút cười
Đắng ngắt vị cà phê nồng lên mắt

Sài_Gòn Xanh
nắng xiên qua ô kính
Góc của em im lặng ly sinh tố
Phía của tôi nhảy nhót những mơ hồ
Cái với ...đổi
ranh giới là làn khói... bay!!!

Hobac





Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-14 08:36:29nguyệt thảo>
Cây Thập  Giá  Điêu  Linh







Cây thập giá không còn trên vai Chúa
Chúa  lúc  này trên vai quỷ  công  kênh
tình  những ngày cuối tháng  điêu linh
mình dặn  dò  phải yêu nhau dè  sẻn
 
 
Cây thập gía  năm phân vàng bốn chin 
lại lênh  đênh quanh ngấn  cổ lọc lừa
bởi sợi giây chuyền năm chỉ /  ai   mua
vẫn tòng teng giũa ngực em thịnh  vượng
 
 
Như cây thập giá  trên tháp  đường ngất ngưởng
Chúa  liêu  điêu  nhìn  xuống lũng  khe tình
Tay lần mò  đếm  đủ  những  dấu đinh
Anh ngước lên tìm  Chúa 

hoa  đầu  chóng mặt
 
Cây thập giá giữa hai ngọn đồi   ngút ngắt
Chúa giang tay
Ai ngã  sóng  soài
Cứ đổ thừa cho số phận an bài
để giấc ngủ  hồn nhiên mơ phụ  bạc
 
Tình đôi lúc  cũng phải yêu / gian ác
đời nhiều khi nên thử sống/  thấp hèn
những bữa cơm  âm u /  tối  bóng   / tắt  đèn
với giấc ngủ sáng lập  loè / thắp nến
 
Khi thiên đàng  đã chẳng cùng nhau đến
thì chia tay địa ngục để mà quên
Cây  Thập giá trên  ngực em bình yên
hãy mặc Chúa  hoang đàng  nơi chốn khác






nguyetthao031207

http://www.nowupload.com/:NTJ



 
📎 thaoq
Đăng nhập để trả lời
0
Tội Đồ


Em chỉ là Eva
Bên nham thạch phun trào nơi Chúa
Tội lỗi chất ngày đang nhảy múa
Trái tim em ăn trái cấm địa đàng

Hobac


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-09 22:28:32hobac>
Em Ạ!

Em ở trời Nam không lạnh đông
Mà sao mưa gió mãi trong lòng
Từng giọt phù hoa khơi cõi giá
Gõ cửa cô liêu bến đợi mong

Nơi này xứ Bắc gửi chi đây?
Xuân đã sang đâu... thay
đào
Em ạ! tôi buồn như đất xám
Tàn hương phai sắc tháng ngày hao

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
TA CỨ HIÊN NGANG LÀM NÔ LỆ




Không có nhà trẻ nô lệ
Nhưng tràn ngập
mầm nô lệ
chồi nô lệ
lá nô lệ

Không có trường phổ thông nô lệ
Nhưng rẫy đầy
học sinh nô lệ cấp môt
học sinh nô lệ cấp hai

không có đại học nô lệ
nhưng có vô số những bằng tốt nghiệp nô lệ
vì có một cái đầu nô lệ
tất cả chúng ta thành nô lệ

*


em là tên nô lệ
em đến thăm thày

không sao cả
thày cũng là tên nô lệ
cảm ơn em

đứa còn người nô lệ
đứa chết ma nô lệ
đứa giàu ông nô lệ
đứa ngèo thằng nô lệ

chúng mình là bầy nô lệ
của một phường nô lệ
hiên ngang


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 06:30:28hobac>
Trích đoạn: nguyệt thảo

TA CỨ HIÊN NGANG LÀM NÔ LỆ


Không có nhà trẻ nô lệ
Nhưng tràn ngập
mầm nô lệ
chồi nô lệ
lá nô lệ

Không có trường phổ thông nô lệ
Nhưng rẫy đầy
học sinh nô lệ cấp môt
học sinh nô lệ cấp hai

không có đại học nô lệ
nhưng có vô số những bằng tốt nghiệp nô lệ
vì có một cái đầu nô lệ
tất cả chúng ta thành nô lệ

*


em là tên nô lệ
em đến thăm thày

không sao cả
thày cũng là tên nô lệ
cảm ơn em

đứa còn người nô lệ
đứa chết ma nô lệ
đứa giàu ông nô lệ
đứa ngèo thằng nô lệ

chúng mình là bầy nô lệ
của một phường nô lệ
hiên ngang




Nàng ơi! đọc xong cái ngơ ngơ ra ngoài cửa cụng đốp cái hiên ngang... u hết cả đầu này nàng ơi!
mà bữa nay chơi kỳ dzị, hổng phải chủ nhất rồi cũng đi biểu tình đấy chứ[:D][:D][:D], cẩn thận nhé còn đi biểu tình nữa Hobac tóm được cho vô hội phụ nữ... đó nhe[:D][:D][:D]

Ta Xin Thưa!

Em hỏi ta rằng ta lớn từ đâu!
Xin thưa rằng từ bể dâu máu đỏ
Của ông cha bao đời rơi trước ngõ
Ngăn quân thù gìn giữ mảnh quê hương

Em hỏi ta rằng ta đã tự do!
Xin thưa rằng vẫn nhục gông nô lệ
Ngày hôm qua là đớn hèn huynh đệ
Và hôm nay là bạc nhược tham vong

Hobac



 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chúc thi hữu Nguyệt Thảo giáng sinh an vui và năm mới chứa chan hạnh phúc .cám ơn bạn đã tới thăm và họa thơ. Chào thân ái Vũ kim Thanh
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
nguyethao  kính  chúc  :

VIÊT NAM THƯ QUÁN
Ban  Quản  Trị  &  Điều  Hành

Toàn thể  Anh /  Chị  Em  thành  viên  &  thi  hữu  &  văn bẳng  cùng bảo  quyến  năm mới  2008   AN BÌNH  THỊNH  LẠC



***************

Trùm Mền ! ! !








Trùm mền
đắp mảnh  thân hư
che tâm  ý
tưởng hồn như loã  lồ
ngỡ rằng  xương thịt  hư  vô
chạm môi trái  cấm sao ngồ  ngộ  :
đau
 
Trùm mền
ngăn  khoảng đêm thâu
hương  xa
gió  thôỉ  mùi nhau
bỗng thèm
Anh   mùa  đông  cũng  rũ  mềm
ôm  nhau nóng để  trùm  mền  sưởi  nhau
 

nguyetthao271207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 01:17:05Viet duong nhan>
SẮP  TẬN


Níu lấy sợi thời gian
cuốn tròn vào cuộn chỉ
mở toang vòng ngẫm nghĩ
tìm ra một chấm không

Ngỡ mình như giòng sông
chảy
tone đời rất chậm
tung nỗi buồn lấm tấm
lên vạt hồn mông lung

Cũng lúc tình lâm chung
lưỡi môi đừng trăn trối
cứ để thời gian nói
lời dối lừa trăm năm

Ở cuối trời xa xăm
anh có còn biết khóc

trong nấm mồ
búi tóc
sợi vẫn dài nguyên khôi

Trong nấm mộ
tôi ơi
xương còn nằm vết cũ

như sâu trong kẹt tủ
bài thơ tình hôm nay


Nguyệt Thảo2381207

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»