📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

Máu què. (truyện cực ngắn)

0 trả lời, 1.578 lượt xem — Trang 1 / 1
Máu què.


Meta nhớ có lần qua Bắc Mỹ Thuận, có 1 ông già tay cầm đàn Ghi Ta, trước ngực đeo một ống lon đựng bạc lẻ, và 1 cái bảng "Giúp đỡ nghệ sĩ nghèo". Người nghệ sĩ nghèo này có 1 "vũ công" mà Meta đoán chừng là đứa con gái ruột, nom cũng rách rưới và thiếu dinh dưỡng như bố.
Hôm ấy xe bị kẹt bắc khá dài vì phải dành ưu tiên cho một đoàn xe Việt Cộng sang giải phóng Kampuchia để cho bọn Khmer nếm mùi bo bo xã xệ chủ nghĩa. Meta xuống xe len vào vòng người xem hát dạo. Người nghệ sĩ nghèo trịnh trọng:
- Kính thưa quí vị khán giả, chúng tôi là nghệ sĩ nghèo vì nghệ thuật phải lang thang kiếm sống. Xin bà con cô bác vui lòng giúp đỡ. Sau đây chúng tôi biểu diễn bài Bác kính yêu vẫn cùng chúng cháu hành quân.
Nói xong, người nghệ sĩ nghèo gẩy đàn phừng phừng, nghe cũng vui tai đáo để. Hồi đó Meta cũng tập đàn, thấy ai biểu diễn là coi kỹ cái bàn tay trái xem họ chuyển tông, vừa vì tò mò, vừa học hỏi. Người nghệ sĩ nghèo bấm đàn ngộ lắm, 4 ngón tay nằm bẹp dí xuống phím đàn, còn tay kia phẩy lia lịa như kiểu cầm cái giẻ tưởng tượng lau mặt đàn.
- Tổ mẹ bây sao không nhảy mà còn đứng đó. Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân. Nhảy con, nhảy lẹ con.
"Vũ công" 7 tuổi mặt mũi trét vôi, thoa môi bằng giấy bao nhang vội chạy ra giữa vòng người, nhảy, quay như kiểu đứng trên ổ kiến. Mặt em xanh lét vì đói, đang nhảy em cúi xuống lượm một mẩu bánh mì ở dưới đất. Mười ngón tay xương xẩu phủi vội mấy con kiến. Mẩu bánh mì có lẽ nằm đấy từ hôm trước vì Meta thoáng thấy có vết dép hằn lên.
Người vũ công không nhảy nữa, ăn đã. Ánh mắt em ánh lên một vẻ gì đó rất man dã của con thú say mồi. Darwin nói phấn đấu để sinh tồn. Mặc kệ nghệ thuật. Ăn cái đã. Người nghệ sĩ nghèo ngừng đờn, xáng cho "vũ công" 1 bạt tai nháng lửa:
- ĐM bây, không nhảy thì lấy gì ăn. Có mà húp máu què nghe con.
Meta là người Bắc. Thầm nghĩ máu làm gì có chân cẳng mà gọi là máu què. Hehehe bọn Nam kỳ quả là rắc rối.
Người vũ công văng mất mẩu bánh, cúi chào khán giả, trên gương mặt loang lổ vôi và nước mắt, một đôi môi hồng màu bao nhang nhoẻn 1 nụ cười:
- Xin cám ơn thịnh tình quý vị. Chúng tôi xin tiếp tục biểu diễn, mong quý vị mở lượng hải hà giúp đỡ. Năm xưa Bác gọi đoàn con trả lời...
Người nghệ sĩ lại vung vẩy đôi tay. Ông hát. Tiếng hát ông chìm vào tiếng chửi thề, tiếng cười, tiếng khóc của đám khán giả trẻ nít. Bên đường đoàn xe bộ đội đi ngang tung bụi vào đám người rách rưới. Bằng con mắt hội họa, ta có thể mường tượng một hoạt cảnh siêu thực: Một nỗi hân hoan chiến thắng bao trùm khắp không gian trộn lẫn cái phũ phàng của thực tại, cái bất trắc của thời gian biếng trôi về phía trước mà trong đó những sinh vật người ngu ngơ, thản nhiên trưóc những đảo lộn như băng sơn đảo hải của kiếp người.

 
Metamorph.
Đăng nhập để trả lời
0