📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vườn thơ

399 trả lời, 40.679 lượt xem — Trang 10 / 14
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-14 18:44:52Oanh Oanh>
Trích đoạn: bachvan

Trích đoạn: Oanh Oanh

Bên Cha
 
Thưa Cha quì gối bên người
Rì rầm xưng tội rã rời từ tâm
Nỗi đau bờ vỡ oại oằn
Câu kinh theo hạt gỗ trầm trầm ngân

Oanh Oanh



Mùa Noel Cũ
 
Đêm khuya ấm tiếng chuông ngân
Noel gần đến lòng phân vân buốn
Nhà thờ đã đổ hồi chuông
Máng lừa ươm những cỏ rơm sắc vàng

Đèn dây chớp tắt đầy hang
Em nhìn em nguyện những lời gì đây
Quỳ bên Đức mẹ vui vầy
Ba vua chúc phúc khi đầy khi vơi

Chuyện xưa giờ đã xa rồi
Giờ đây nhắc lại bồi hồi chyện xưa.

-bachvan-



Bên giáo đường
 
Giạt bước về đây một cuối đông
Quì bên tượng Đức Chúa Hài Đồng
Trôi theo khúc thánh ca trong sáng
Lạc giữa câu kinh nguyện ấm nồng
Cúi xuống tâm hồn nghe lạc lỏng
Nhìn lên thập giá thấy mênh mông
Niềm tin thắp sáng con tim lại
Chúa hỡi xin dâng trọn tấm lòng
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-15 09:37:03Oanh Oanh>
Một thoáng chiêm bao
 
Một thoáng chiêm bao bỗng một đời
Đôi chân lạc lối bước chơi vơi
Gần nhau vẫn thấy bao nhung nhớ
Cách trở sao nghe lắm rã rời
Vậy đó cho nhau nhiều bối rối
Thôi thì giữ lại ít đầy vơi
Lang thang đếm bước hồn hoang vắng
Một cánh sao rơi lịm cuối trời
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Oanh Oanh

Một thoáng chiêm bao
 
Một thoáng chiêm bao bỗng một đời
Đôi chân lạc lối bước chơi vơi
Gần nhau vẫn thấy bao nhung nhớ
Cách trở sao nghe lắm rã rời
Vậy đó cho nhiêu nhiều bối rối
Thôi thì giữ lại ít đầy vơi
Lang thang đếm bước hồn hoang vắng
Một cánh sao rơi lịm cuối trời

Oanh Oanh

 
        THÔI SẦU XA VẮNG
Lang thang trong cõi mông lung
Đếm hồn đơn lạnh giữa vùng sao rơi
Tim nghe đau nhói rã rời
Bởi cho đi hết bao lời yêu thương
Mà nay lại nhận những đường
Đớn đau cô quạnh dặm trường đổi thay
Thoáng nghe nức nở hồn say
Như là trong mộng đọa đày tình yêu
Biết thì đã chẳng cho nhiều
Để chiêm bao lại thấy điều hoang mang
Xa nhau một khắc cũng màng
Mà sao duyên lại bẽ bàng thế kia
Thôi thì dang dở chia lìa
Đừng nên sầu hận làm bia miệng đời!
!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-15 14:01:16bachvan>
Bên giáo đường
 
Giạt bước về đây một cuối đông
Quì bên tượng Đức Chúa Hài Đồng
Trôi theo khúc thánh ca trong sáng
Lạc giữa câu kinh nguyện ấm nồng
Cúi xuống tâm hồn nghe lạc lỏng
Nhìn lên thập giá thấy mênh mông
Niềm tin thắp sáng con tim lại
Chúa hỡi xin dâng trọn tấm lòng
 
Oanh Oanh
-bạch vân xin lỗi họa hơi trễ vì từ "mênh mông" khó quá,BV đành dùng từ "quạnh mông" không biết có được không?

Thân họa:

Bình An Dưới Thế
Vang vang chuông đổ một đêm đông
Rực ánh hào quang tỏa sáng đồng
Đứng giữa Đức Cha cười rạng rỡ
Quỳ bên Đức Mẹ dáng hài lòng
Lung linh bạch lạp miền sâu thẳm
Lấp lánh vàng sao giữa quạnh mông
Chúa giáng sinh rồi ban ước nguyện
Muôn loài hoan hỉ lẫn an lòng.
-bachvan-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-07 14:39:35Oanh Oanh>
Cám ơn Bạch Vân đã ghé vườn và họa thơ với OO.
Hôm nay OO có một bài mới tập làm nữa.
 
Sáo sang sông
 
Có lúc rồi em bước xuống...thuyền
Cô dâu nhỏ bé dáng trinh nguyên
Nồng nàn hạnh phúc mềm môi thắm
Đắm đuối yêu thương rực mắt huyền
Khép lại tình thơ ngây mộng mị
Quên đi chuyện cổ tích thần tiên
Người về bến ấy từ đây nhé
Sánh bước cùng ai vẹn ước nguyền 
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Oanh Oanh

Cám ơn Bạch Vân đã ghé vườn và họa thơ với OO.
Hôm nay OO có một bài mới tập làm nữa.
 
Sáo sang sông
 
Có lúc rồi em bước xuống...thuyền
Cô dâu nhỏ bé dáng trinh nguyên
Nồng nàn hạnh phúc mềm môi đỏ
Đắm đuối yêu thương rực mắt huyền
Khép lại tình thơ thời áo trắng
Quên đi mộng đẹp tuổi thần tiên
Em về bến ấy từ đây nhé
Sánh bước bên người thắm nợ duyên 
 
Oanh Oanh

 
       ......
Em đã theo ai bước xuống thuyền
Xa rời cái phận gái thuyền quyên
Để vùi hạnh phúc trong men đắng
Của kiếp tơ tằm lắm truân chuyên
Bỏ lại người ta bỏ hồn thơ
Em đi xây lại những ơ hờ
Biết là đau đớn hòa phai nhạt
Mà vẫn buông mình gánh nát tan
ý người đã vậy xin xót xa
Xin cho mộng ước cứ phai nhòa
Mong người trọn vẹn câu ân ái
Để thắm tình duyên những chan hòa!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-16 09:43:38Oanh Oanh>
Lá rơi
 
Có khi
gió rất tình cờ
Làm bay chiếc lá
đang thơ thẩn buồn
Lá vàng rơi xuống
lề đường
Bài thơ nắng úa thương thương
viết hòai...

OO

Gió
 
gió
bao giờ chả tình cờ !
chỉ thương chiếc lá
bơ vơ
ngủ vùi
chẳng cơn gió nào
ghé chơi
lá im lìm
vỡ vụn
lời...tương tư

nn

Hóa thân 

Bỗng
một hôm
thấy mình lạ quá!
Hóa thân thành chiếc lá
đẫm sương
Lả lơi trong gió
ngát hương
Chín vàng trong nắng
nhẹ buông
rơi mình...

OO
 


lá sẽ chín
khi giờ vàng...
mùa điểm !
nắng hoe hoe
tiễn vội
một đường bay

ngập ngừng ?
nhớ nhớ ?
say say ?
nghe trong cánh gió tình ngây ngô...cười

nn

Đò lá
 
Trời mưa
đâu bởi tại trời
Trời mưa bởi tại
buồn rơi thành dòng
Ngòai kia
có một con sông
Đò là chiếc lá
long đong úa vàng
Đò đưa
nỗi nhớ
....sang ngang 

OO


Ô hay !
dòng lại nối dòng
buồn rơi buồn rụng
xuống lòng
buồn tan...
tay ai đắp một đập tràn
buồn qua
lắng lại trăm ngàn giấc mơ !

nn 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Oanh Oanh
 
Sáo sang sông
 
Có lúc rồi em bước xuống...thuyền
Cô dâu nhỏ bé dáng trinh nguyên
Nồng nàn hạnh phúc mềm môi đỏ
Đắm đuối yêu thương rực mắt huyền
Khép lại tình thơ thời áo trắng
Quên đi mộng đẹp tuổi thần tiên
Em về bến ấy từ đây nhé
Sánh bước bên người thắm nợ duyên 
 
Oanh Oanh
    *****
Cố Đợi
                 
Kể từ lúc bến phải xa thuyền
Kỷ vật ta giờ vẫn để nguyên
Một thuở bên nhau tình đắm đuối
Đôi lần lẻ bạn ý mơ huyền
Vần thơ áo trắng như cơn mộng
Bức họa đồi vàng rõ cảnh tiên
Bên ấy có làm em hạnh phúc
Nơi này anh cố đợi tin duyên
-bachvan-

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-17 07:16:45Oanh Oanh>
Rất vui và cám ơn Hương Tuyết, Bạch Vân hay ghé vườn tặng thơ.
 
Trong đêm
 
Anh nhìn ảnh thấy mắt em buồn...
Giấu ước mơ nào lệ thóang tuông?
Mái tóc buông chùng cơn mộng mị
Bờ mi khép trĩu giấc vô thường
Bên giàn giấy đỏ tràn nhung nhớ
Ủ bóng hình em ngập vấn vương
Khắc khỏai cơn đau tình tuyệt vọng
Cầm bằng giữ lại chút dư hương...
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 08:20:23Oanh Oanh>
Ai sầu hơn ai?
 
Một buổi sáng mùa đông
Trở về thăm dòng sông
Thấy thơ rơi trong nắng
Hỏi có buồn hay không?
 
Bài thơ theo gót hài
Qua từng quảng cầu dài
Tím mười hai nhịp nhớ
Biết ai sầu hơn ai? 
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 09:20:43HÀN PHONG>
Ai sầu hơn ai?

Một buổi sáng mùa đông
Trở về thăm dòng sông
Thấy thơ rơi trong nắng
Hỏi có buồn hay không?

Bài thơ theo gót hài
Qua từng quảng cầu dài
Tím mười hai nhịp nhớ
Biết ai sầu hơn ai? 

Oanh Oanh
 
 
Chào OO, cho HP hoạ một bài làm quen nha
 

NỖI LÒNG
 
Từ độ em về tiết chuyển đông
Bao nhiêu kỷ niệm gởi bên sông
Thơ rơi trong nắng tuôn hai lối
Tình rụng theo mây chảy một dòng
Tiếng guốc vang đều trên lối hẹp
Câu hò vọng mãi giữa tầng không
Mười hai nhịp nhớ sầu dâng tím
Biết ngỏ cùng ai phút chạnh lòng ?
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-07 14:11:43Oanh Oanh>
Trích đoạn: HÀN PHONG

Ai sầu hơn ai?

Một buổi sáng mùa đông
Trở về thăm dòng sông
Thấy thơ rơi trong nắng
Hỏi có buồn hay không?

Bài thơ theo gót hài
Qua từng quảng cầu dài
Tím mười hai nhịp nhớ
Biết ai sầu hơn ai? 

Oanh Oanh
 
 
Chào OO, cho HP hoạ một bài làm quen nha
 

NỖI LÒNG
 
Từ độ em về tiết chuyển đông
Bao nhiêu kỷ niệm gởi bên sông
Thơ rơi trong nắng tuôn hai lối
Tình rụng theo mây chảy một dòng
Tiếng guốc vang đều trên lối hẹp
Câu hò vọng mãi giữa tầng không
Mười hai nhịp nhớ sầu dâng tím
Biết ngỏ cùng ai phút chạnh lòng ?
 
Hàn Phong



Cám ơn anh Hàn Phong ghé vườn và gởi thơ. Oanh Oanh tập làm theo một bài, có gì xin chỉnh sửa giúp.Chúc HP vui và có nhiều thơ hay.

Nỗi lòng
 
Trở lại quê nhà giữa tiết đông
Đò xưa bến cũ vẫn bên sông
Câu hò láy nhẹ rơi trên sóng
Mái đẩy khua êm lướt giữa giòng
Áo trắng ai về miền tĩnh lặng
Trời xanh nắng vụn cõi hư không
Qua cầu đếm bước mười hai nhịp
Nón lá em nghiêng Huế...tím lòng.
 
Oanh Oanh
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
  GỬI NGƯỜI CHÚT NẮNG VÀO THƠ
Vườn thơ nay ngả nghiêng sầu
Hương theo điệu úa âm rầu vần trơ
Nhạt nhòa xa xót ơ hờ
Quạnh hiu trống vắng cõi chờ chông chênh
Gió đưa bèo nước lềnh bềnh
Thi nhân trôi dạt chênh vênh cõi đời
Thu, đông từng khắc tả tơi
Câu thơ toàn ướn những lời nhói đau
Buồn, thương, hỉ nộ, oán , sầu
Để trong tâm sự phai màu tri âm
Gửi cho chút nắng hồng trần
Gửi cho chút gió ướm vần thơ hoa
Để trong cõi lặng chan hòa
Vườn thơ thêm ngập ánh mai rạng ngời!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 07:50:20Oanh Oanh>
Trích đoạn: huongtuyet274

GỬI NGƯỜI CHÚT NẮNG VÀO THƠ


Vườn thơ nay ngả nghiêng sầu
Hương theo điệu úa âm rầu vần trơ
Nhạt nhòa xa xót ơ hờ
Quạnh hiu trống vắng cõi chờ chông chênh
Gió đưa bèo nước lềnh bềnh
Thi nhân trôi dạt chênh vênh cõi đời
Thu, đông từng khắc tả tơi
Câu thơ toàn ướn những lời nhói đau
Buồn, thương, hỉ nộ, oán , sầu
Để trong tâm sự phai màu tri âm
Gửi cho chút nắng hồng trần
Gửi cho chút gió ướm vần thơ hoa
Để trong cõi lặng chan hòa
Vườn thơ thêm ngập ánh mai rạng ngời!



Bức tranh
 
Em đến rồi đi như giấc mơ
Cho anh dệt mãi một đường tơ
Thơ ngây là thế nồng nàn thế
Lãng đãng tình giăng sương khói mờ
 
Hoa nắng có về bên suối thơ?
Có trườn trên lụa cỏ hoang sơ?
Có thơm vàng áo màu trong trắng?
Sao đắm hồn anh nỗi đợi chờ...
 
Tà áo em bay tím góc trời
Thơ nghiêng theo chiếc nón thơ rơi
Từng dòng dát mộng lên làn tóc
Mơ chảy thành sông tưới mát đời
 
Thắm thóat thời gian qua rất nhanh
Vun thương với nhớ nẩy mầm xanh
Lối xưa còn dáng em nghiêng nón
Anh vẽ trong hồn một...bức tranh. 
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-22 05:48:40Oanh Oanh>
Hoa bướm lại cùng say lối xưa


Những lúc không em nhớ thẫn thờ
Anh thường đọc lại những vần thơ
Bao ngày em tỏ bày tâm sự
Để lấp đầy lên nỗi đợi chờ

Càng đọc anh càng yêu nhỏ hơn
Dáng hình cứ thế quẩn quanh hồn
Cũng như tiếng hát nhiều năm đã
Diệu vợi đời anh khắc dấu son

Nhỏ mới ra đi có mấy ngày
Mà như thế kỷ vắng xa ai
Tương tư đối bóng cùng trang giấy
Gom hết tơ lòng gởi gió mây

Mai mốt nhỏ về sẽ bắt đền
Vá dày từng vách nhớ con tim
Bằng lời mật ngọt, câu tình tứ
Vàng đá trăm năm chẳng lỗi nguyền

Đêm xuống thật nhanh, mộng chẳng vơi
Ước trời mau sáng được bên người
Cầm tay siết nhẹ, hôn trên má
Tựa thuở ban đầu duyên có đôi.

Việt Đường
(15/11/2007)
 
 
Người dưng ơi...em nhớ!

Có lúc anh xa vắng mấy ngày
Em nghe sợi nhớ rớt trên vai
Sắc hồng phai nhạt màu đôi má
Ủ dột buồn thiu anh có hay?
 
Em đếm thời gian đong đợi chờ
Không gian lắng đọng những vần thơ
Em đo thấy nhớ dài hơn tóc
Em khóc ngon lành bên gối mơ
 
Tin nhắn đi về nơi chốn xa
Nụ cười lại thắm mắt môi hoa
Lời anh ấm áp trời đông giá
Nhóm ngọn lửa bừng lên thiết tha
 
Tự nhủ hay là em đã yêu?
Người dưng khác họ biết bao nhiêu
Làm sao giấu được tình vừa chớm?
Chớ để người ta biết lại...kiêu!
 
Mai mốt anh về sẽ biết tay!
Đừng hòng quà cáp với ô mai
Đừng mong năn nỉ mời đi dạo
Cái tội làm tim em ngất ngây...
 
Oanh Oanh
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-24 00:52:56Oanh Oanh>
Có lẽ
 
Có lẽ rồi mai vắng bóng em
Vườn thơ ai ngóng đợi từng đêm?
Nỗi buồn cô đọng theo làn khói
Quấn quyện hồn anh khắc khỏai thêm
 
Có lẽ rồi mai giã biệt thơ
Con đường chia nhánh rẽ ai ngờ
Em về lối ấy tràn ray rứt
Bỏ lại chân mình trên dốc mơ
 
Có lẽ đường xưa xóa bóng hình
Lá vàng vùi lấp dấu chân xinh
Mắt xưa khép lại khung trời mộng
Sâu thẳm tim anh khóc chuyện tình
 
Có lẽ...ừ thôi...có lẽ qua
Thời gian cuồn cuộn sóng phôi pha
Ngày sau...ai biết...còn ai nhớ?
Dưới lối chân đời...cỏ xót xa... 
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-07 14:09:48Oanh Oanh>
 
Ai sầu hơn ai?

Một buổi sáng mùa đông
Trở về thăm dòng sông
Thấy thơ rơi trong nắng
Hỏi có buồn hay không?

Bài thơ theo gót hài
Qua từng quảng cầu dài
Tím mười hai nhịp nhớ
Biết ai sầu hơn ai?

Oanh Oanh
 
NỖI LÒNG
 
Từ độ em về tiết chuyển đông
Bao nhiêu kỷ niệm gởi bên sông
Thơ rơi trong nắng tuôn hai lối
Tình rụng theo mây chảy một dòng
Tiếng guốc vang đều trên lối hẹp
Câu hò vọng mãi giữa tầng không
Mười hai nhịp nhớ sầu dâng tím
Biết ngỏ cùng ai phút chạnh lòng ?
 
Hàn Phong
 
Nỗi lòng
 
Trở lại quê nhà giữa tiết đông
Đò xưa bến cũ vẫn bên sông
Câu hò láy nhẹ rơi trên sóng
Mái đẩy khua êm lướt giữa giòng
Áo trắng ai về miền tĩnh lặng
Trời xanh nắng vụn cõi hư không
Qua cầu đếm bước mười hai nhịp
Nón lá em nghiêng Huế...tím lòng.
 
Oanh Oanh

Nỗi lòng
 
Một sớm buông về ngọn gió đông
Trời mang giá rét rải ven sông
Bồi hồi kẻ ngỡ ngàng trăm nỗi
Lặng lẽ người ngơ ngẩn một giòng
Bến ấy hẹn hò giờ biết có
Bờ kia gặp gỡ  đã thành không
Dù mưa dẫu nắng mong đời mãi
Vẫn ngát hương thơ tận cõi lòng
 
Nguyên Thoại




 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
          TỰ NHỦ
Từ dạo mai vàng rơi ngập lối
Người về rêu phủ kín đơn côi
Hồn tôi kẽ vắng càng hoang  nhạt
Mong vẫn hoài mong dạ bồi hồi
 
Nhớ lắm làm sao cho nguôi được
Ân tình nay biết tặng mình thôi
Để trong xa xót còn chút vắng
Của mảnh tình vờ của cút côi!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 11:39:30Huyền Băng>
NỖI LÒNG

Từ độ em về tiết chuyển đông
Bao nhiêu kỷ niệm gởi bên sông
Thơ rơi trong nắng tuôn hai lối
Tình rụng theo mây chảy một dòng
Tiếng guốc vang đều trên lối hẹp
Câu hò vọng mãi giữa tầng không
Mười hai nhịp nhớ sầu dâng tím
Biết ngỏ cùng ai phút chạnh lòng ?

Hàn Phong

Nỗi lòng

Trở lại quê nhà giữa tiết đông
Đò xưa bến cũ vẫn bên sông
Câu hò nhẹ luyến rơi theo sóng
Mái đẩy êm khua lướt với giòng
Áo trắng ai về miền tĩnh lặng
Trời xanh nắng vụn cõi hư không
Qua cầu đếm bước mười hai nhịp
Nón lá em nghiêng Huế...tím lòng.

Oanh Oanh

Nỗi lòng

Một sớm buông về ngọn gió đông
Trời mang giá rét rải ven sông
Bồi hồi kẻ ngỡ ngàng trăm nỗi
Lặng lẽ người ngơ ngẩn một giòng
Bến ấy hẹn hò giờ biết có
Bờ kia gặp gỡ đã thành không
Dù mưa dẫu nắng mong đời mãi
Vẫn ngát hương thơ tận cõi lòng

Nguyên Thoại
 
Dư Âm

Nắng vàng chênh chếch buổi chiều đông
Tiếng gọi vạn đò lộng bến sông
Nhã nhạc trang nghiêm lần đến phủ
Nam Ai sầu thảm lặng theo giòng
Tràng Tiền áo tím thơ niềm nhớ
Thiên Mụ chuông vàng ngộ cõi không
Uốn khúc sông Hương vờn núi Ngự
Thương em thương Huế đến nao lòng.


-bachvan-

 
r
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-18 02:25:16Oanh Oanh>
Nhớ người
 
Ngắm nụ tầm xuân bỗng nhớ em
Nghe môi chợt khẽ gọi thầm tên
Ngày qua nắng nhuộm tàn phai lá
Tối đến trăng buông rực rỡ đêm
Khắc khỏai anh mong chờ héo hắt
Nôn nao bé đợi ngóng buồn tênh
Mơ ngày trở lại vườn hoa thắm
Thấy dáng người yêu đứng trước thềm
 
Oanh Oanh
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ người
 
Ngắm nụ tầm xuân bỗng nhớ em
Nghe môi chợt khẽ gọi thầm tên
Ngày qua nắng nhuộm tàn phai lá
Tối đến trăng buông rực rỡ đêm
Khắc khỏai anh mong chờ héo hắt
Nôn nao bé đợi ngóng buồn tênh
Mơ ngày trở lại vườn hoa thắm
Thấy dáng người yêu đứng trước thềm
 
Oanh Oanh

Bóng hồng.

Vườn hồng đơm nụ nhớ về em
Trở giấc canh tàn khẽ gọi tên
Sắc thắm say mê vầng nhật nguyệt
Hương thầm huyền ảo dưới trăng đêm
Vấn vương trong mộng sao sâu lắng
Cảm xúc mơ màng thấy nhẹ tênh
Yêu lắm cành hoa vừa hé nhụy
Nửa khuya ai thấp thoáng qua thềm


-bachvan-


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Hương đêm
 
Hạt sương rơi cánh mai
Như buồn đọng mắt ai
Gió đem hương xuân đến
Qua bao chặng đường dài
 
Có mùa xuân trong em
Đang nở bừng lên tim
Một tình yêu trong trắng
Tỏa ngạt ngào trong đêm 
  
OO
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-10 13:59:37Oanh Oanh>
Kiếp hoa
 
Có một mùa xuân má ửng hồng
Trâm cài lược giắt đứng bên song
Nhìn cây ngắm cảnh bâng khuâng dạ
Dõi bóng soi tâm khắc khỏai lòng
Biết đến khi nào hoa gặp bướm
Nào ngờ có lúc sáo sang sông
Xa rồi nhẫn cỏ ngày xưa ấy
Bước xuống thuyền hoa pháo đỏ nồng

Oanh Oanh 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Thế giới ảo
 
Đêm đã dần trôi phố vắng tênh
Em vào thế giới ảo tìm anh
Mong chờ rạo rực hình như thế
Chân bước vào trong ảo ảnh tình
 
Hoa bướm vườn thơ say đắm hương
Lời yêu tiếp nối với lời thương
Nhớ nhung đôi lúc sầu vời vợi
Nước mắt đôi khi nhỏ...lạ thường!
 
Con chữ vô tri lắm phép màu
Giăng giăng tơ lưới bủa vây nhau
Tơ hồng Nguyệt Lão hay tơ nhện?
Thắc mắc làm chi cứ cắm đầu!
 
Thơ đến thơ đi còn lại gi?
Một mình, một máy, một tình si
Tự ta hành hạ ta thôi đấy
Biết thế nhưng rồi vẫn...ướt mi! 
  
OO
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Oanh Oanh

Thế giới ảo
 
Đêm đã dần trôi phố vắng tênh
Em vào thế giới ảo tìm anh
Mong chờ rạo rực hình như thế
Chân bước vào trong ảo ảnh tình
 
Hoa bướm vườn thơ say đắm hương
Lời yêu tiếp nối với lời thương
Nhớ nhung đôi lúc sầu vời vợi
Nước mắt đôi khi nhỏ...lạ thường!
 
Con chữ vô tri lắm phép màu
Giăng giăng tơ lưới bủa vây nhau
Tơ hồng Nguyệt Lão hay tơ nhện?
Thắc mắc làm chi cứ cắm đầu!
 
Thơ đến thơ đi còn lại gi?
Một mình, một máy, một tình si
Tự ta hành hạ ta thôi đấy
Biết thế nhưng rồi vẫn...ướt mi! 
  
OO
 

 

Đêm phố ào
 
Phố ảo vào đêm ... em ở đâu?
Bầu trời êm ả vắng ngàn sao
Dòng sông hờ hững trôi ngang mộng
Nhung nhớ bập bềnh suốt đêm thâu
 
Con chữ hôm nào dạo phố đêm
Vu vơ như gió nhẹ lay rèm
Giờ đây góc phố buồn hiu hắt
Thơ cứ trôi vào cõi nhớ em
 
 

Hoàng Sa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoang_sa

Trích đoạn: Oanh Oanh

Thế giới ảo
 
Đêm đã dần trôi phố vắng tênh
Em vào thế giới ảo tìm anh
Mong chờ rạo rực hình như thế
Chân bước vào trong ảo ảnh tình
 
Hoa bướm vườn thơ say đắm hương
Lời yêu tiếp nối với lời thương
Nhớ nhung đôi lúc sầu vời vợi
Nước mắt đôi khi nhỏ...lạ thường!
 
Con chữ vô tri lắm phép màu
Giăng giăng tơ lưới bủa vây nhau
Tơ hồng Nguyệt Lão hay tơ nhện?
Thắc mắc làm chi cứ cắm đầu!
 
Thơ đến thơ đi còn lại gi?
Một mình, một máy, một tình si
Tự ta hành hạ ta thôi đấy
Biết thế nhưng rồi vẫn...ướt mi! 
  
OO
 



Đêm phố ào
 
Phố ảo vào đêm ... em ở đâu?
Bầu trời êm ả vắng ngàn sao
Dòng sông hờ hững trôi ngang mộng
Nhung nhớ bập bềnh suốt đêm thâu
 
Con chữ hôm nào dạo phố đêm
Vu vơ như gió nhẹ lay rèm
Giờ đây góc phố buồn hiu hắt
Thơ cứ trôi vào cõi nhớ em


 
Đêm phố ảo
 
Phố ảo về đêm em ở đây
Bên màn hình phẳng bút là tay
Thả hồn mơ mộng tìm con chữ
Thơ hỡi thơ ơi ghé chốn này!
 
Em vẫn hàng ngày dạo phố đêm
Lang thang qua những lối không tên
Vầng trăng huyền diệu chong trời ảo
Gió buốt ru bài ca lãng quên
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
         QUÀ XUÂN
 
Gửi người một chút nắng nồng say
Vu vơ vương nhẹ những hao gầy
Của hoàng hôn tím trên mi mắt
Của những đong đầy gió heo may
 
Ở tận phương xa người có hay
Có mang cả một trái tim này
Bao nhiêu hy vọng dồn gửi gắm
Là bấy nhiêu tình thoảng ngất ngây
 
Ta gửi cho người hơi biển xanh
Nồng lên vị mặn của an lành
Của mùi muối biển còn ngai ngái
Của một xuân tình chẳng đượm phai
 
Người nhận cho ta chút quà xuân
Chút duyên chút nợ để quây quần
Ta người đôi ngả hồn tri kỉ
Cách biệt ngàn xa đã bao tuần!
 
                        HuongTuyet274 
 
Chúc OO một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc, mến nhiều!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-22 02:31:04bachvan>
Kiếp hoa
 
Có một mùa xuân má ửng hồng
Trâm cài lược giắt đứng bên song
Nhìn cây ngắm cảnh tim xao xuyến
Dõi bóng soi hồn dạ nhớ mong
Biết đến khi nào hoa gặp bướm
Nào ngờ có lúc sáo sang sông
Xa rồi nhẫn cỏ ngày xưa ấy
Bước xuống thuyền hoa pháo nổ giòn 

Oanh Oanh 

Khấn nguyện.

Chiều xuống hoàng hôn ẩn sắc hồng
Sao hôm lấp lánh hiện ngoài song
Thư xanh anh viết tình trao gửi
Mắt biếc em đưa ý đợi mong
Lặng lẽ khi xưa ai bỏ bến
Âm thầm ngày đó sáo qua sông
Tương tư khắc khoải từng đêm nguyện
Tiếng pháo năm nao mãi chẳng giòn.
-bachvan-

Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Bạch Vân ghé vườn tặng thơ
 
Ngọn nến
 
Ngọn nến hồn em vẫn thắp lên
Mỗi khi chiều xuống gọi hương đêm
Bên câu thơ cũ khơi niềm nhớ
Thấy bóng mình qua lại trước thềm
 
Ngọn nến tình xanh vẫn sáng hòai
Trong buồng tim thấp thóang hình ai
Câu thơ trót hẹn...đời bề bộn
Sẽ viết cho đầy hương tóc mai
 
Ngọn nến ngày xưa tỏa dịu dàng
Trên bàn trang giấy trắng bâng khuâng
Bàn tay nắn nót từng con chữ
Xếp mãi chưa thành chữ chạy hoang
 
Ngọn nến hôm nay em thắp chung
Nồng nàn như hạnh phúc mùa xuân
Có hoa, có áo dài, khăn cưới
Có pháo dòn vang, có...lệ mừng. 
 
OO
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-25 02:33:16Oanh Oanh>
Lẻ bóng

Lã chã bên thềm những giọt mưa
Buồn rơi gõ nhịp mấy cho vừa
Người đi bỏ lại con đường cũ
Kẻ ở tìm về quán nước xưa
Ghế đá nằm đây sao thiếu vắng
Đèn khuya đứng đó bỗng dư thừa
Riêng mình lủi thủi trong đêm tối
Biết có ai mà để hỏi thưa

Nguyên Thoại

Người đồng hành

Mây khóc nên trời nhỏ hạt mưa
Sầu buông thánh thót nhịp rơi vừa
Con đường nhớ dấu chân năm cũ
Góc phố vương hình dáng thuở xưa
Sỏi đá buồn hiu nằm hấp hối
Hồn tôi quạnh quẽ lịm giao thừa
Đèn đêm dọi bước người cô lữ
Chiếc bóng âm thầm khẽ dạ thưa 

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»