📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Kỉ Niệm

68 trả lời, 11.318 lượt xem — Trang 2 / 3
[/size]Sự giấu mặt của luật nhân quả[/size][/font]
 
    Hôm nay ghé qua nhà bà ngoại, được mấy dì bắt ngồi xem đĩa CD thuyết pháp của một Thày tên tuổi , bài thuyết pháp nói về … sự giấu mặt của luật nhân quả…[/size]
   Nghe tới đâu ….hết hồn tới đó!
   Và cũng nghe tới đâu…ngộ ra tới đó!
   Thì ra…và thì ra…
 
   Thế mới biết, một vấn đề nếu không hiểu được đến nơi đến chốn thì …tai hại biết bao nhiêu. Mọi người, đa số ai cũng đều hiểu gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy. Nhưng nếu đã quá chú ý đến nhân quả, con người đôi khi sẽ trở thành ích kỷ trong mọi suy nghỉ, mọi hành động gọi là giúp đỡ người khác, hay nói chung là làm ….từ thiện, để mưu cầu một cái gì đó cho bản thân, cho gia đình, thì hành vi làm điều tốt ấy sẽ không có được kết quả như họ mong muốn vì cái tâm của họ không thật sự tốt như…Bồ Tát, mà là tâm của kẻ phàm phu….
 
   Và hiểu thêm một chút về những lời cầu nguyện, cho chính mình, cho mọi người…Tại sao, có khi và có người, lúc gặp nguy khốn cầu nguyện thì được Bề Trên giúp đỡ cho qua, mà lại có người lại bị Chúa, Phật bỏ quên trong cơn đau cùng cực của mình? Xin đừng vội buông lời oán trách cao xanh mà vướng thêm tội tình, bởi vì có khi mình không nhớ được hay cố tình không nhớ tới những nghiệp chướng chính mình đã gây ra ở …kiếp trước hay chính trong kiếp này mà mình cố tình lãng quên, hoặc có thể nghỉ…ôi, chuyện ác nhỏ thôi mà! Xin hãy nhớ cho rằng Bề trên ở xa nên rất tinh tường, Thấy hết mọi chuyện.
 
   Cho nên, khi trên con đường đời chẳng may sao gặp toàn những cảnh trớ trêu, đoạn trường, xin đừng trách người, trách trời, trách đời, mà hãy coi như mình phải chịu hết bao nghiệp chướng của đời mình, vì rõ ràng mình không thể nào lẩn tránh nó, không thể chạy trời cho khỏi nắng, hãy can đảm chấp nhận nó, tu tỉnh lại tâm tánh và cố gắng vượt qua…và chắc chắn bạn sẽ vượt qua…sẽ phải đi cho hết cuộc đời và bao nhiêu nghiệp chướng nếu có của mình, nếu không nó sẽ day dưa qua đời sau và mãi mãi….
 
   Vì luật nhân quả luôn giấu mặt nên đạo đức của con người chịu thử thách rất lớn. Có những nghịch lý, những ngộ nhận vì không hiểu hết chân lý của lời Phật dạy, con người dễ trói buộc mình trong cái tâm vị kỷ…Hãy rèn luyện cái tâm Bồ Tát trong mỗi con người thì mọi chuyện sẽ tự nó tháo gỡ và con người sẽ bình yên trong cuộc sống của mình dù có đang đớn đau vì nghịch cảnh. Triết lý của nhà Phật rất đơn giản và dễ hiểu cho mọi người, chỉ là….Phật tự tâm, bạn ơi... 
[font="times new roman, times, serif"][size=3] 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-15 08:48:46Oanh Oanh>
.
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Thu đi rồi thu đến
Không mang chút buồn vui
Kỷ niệm năm nào còn day dứt
Chút tình xưa còn thoang thoảng đâu đây
 
Nhớ ngày xưa ta bên nhau
Tay trong tay cùng nỗi nhớ
thoáng nhìn nhau mà lòng nghe vội vã
chút tình xưa giờ tan biến nơi nao
 
Kỷ niệm cũ chợt ùa về trước mặt
Ôi thân thương những ước muốn thuở nào
Ngày qua ngày ta kiếm tìm chiếc lá
Tình yêu xưa,nay vội vã đi rồi...
xa xứ trông mong người bạn ngọc

tưởng đến cố hương mong cố nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-24 15:21:50Oanh Oanh>
Cám ơn bạn Nam Tước vào vườn kỷ niệm và để lại một bài thơ đầy cảm xúc.

Hôm nay Oanh Oanh kể chuyện tiếp:
 
Ngoài cửa thiên đường
 
   Họ luôn ở hai nơi xa chưa một lần gặp mặt. Thế nhưng có một sợi dây vô hình nào đó trói buộc họ vào nhau. Có thể gọi đó là tình yêu không…khi chỉ có nhớ nhung và nhung nhớ? Tình yêu đòi hỏi nhiều hơn nữa kia chứ nào phải chỉ có nhớ nhung? Nhưng dường như cả hai thấy bằng lòng với cái mà họ ngở là tình yêu của mình. Họ nuôi dưỡng nó qua bao thăng trầm, sóng gió của cuộc đời và cả của lòng người….
 
   Bao nhiêu phen sợi mong manh ấy căng ra như chiếc dây đàn sắp đứt…thì cũng bao phen họ lại tự điều chỉnh sắp xếp để nó lại trở về như xưa. Nhưng làm sao có thể như xưa? Thế rồi họ luôn ở thế đối đầu, để mong sao tình yêu kia mãi luôn tốt đẹp như lúc họ gọi là ban đầu nó đã….Đúng là một tình yêu rất đẹp, đẹp tuyệt vời, đẹp như mơ cho hai tâm hồn yêu nhau mà không vương vào một khía cạnh trần tục nào. Thật là hai tâm hồn đau đớn yêu nhau….
 
   Họ gạt bỏ mọi cơ hội của những con người tìm đến với họ bằng một tình yêu thật sự của cuộc đời. Họ chỉ nhìn thấy trong ảo mộng tình yêu của họ mà thôi. Nó lấp lánh như ngôi sao trên trời, đẹp quá sức tưởng tượng và cũng ở ngoài tầm với của con người. Họ phủ phàng từ bỏ những cánh cửa hạnh phúc mời gọi họ trong cuộc sống, để luôn đứng bên ngoài cửa thiên đường mà chiêm ngưỡng tình yêu của họ. Nó có một sức hút mãnh liệt và họ cứ quay quanh nó như những vệ tinh. Chỉ xoay quanh chứ không bao giờ đến gần được trong giải thiên hà mênh mông cuộc đời….
 
   Họ lẽ nào bằng lòng làm những vệ tinh quay quanh tình yêu của mình? Làm gì có! Họ vẫn mong chờ một ngày họ đến được với nhau vì họ cũng là con người kia mà. Ngày ấy có lẽ sẽ là một big bang….khi họ có thể nắm tay nhau để cùng bước vào cửa thiên đường…đó sẽ là ngày tận thế! Cho nên họ vừa mong muốn vừa sợ hãi, và họ tiếp tục xoay xoay quanh tinh cầu tình yêu lấp lánh, lung linh của mình….cho đến bao giờ, biết đến bao giờ….
 
   Buồn làm sao!
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
đau khổ,hạnh phúc.Bội bạc và lãng quên,..những thứ dường như ta vẫn còn thiếu sót khi nhìn nhận chúng.Sự đau khổ tồn tại dựa trên khía cạnh khi không còn cách giải quyết nào khá khẩm hơn là ngồi một mình trong một hoàn cảnh nào đó nghĩ là mình đang đơn độc.sự hạnh phúc đôi khi nó lại ở một khía cạnh khác.ta đang ở một nơi hoàn toàn không có sự đau khổ.hạnh phúc vĩnh hằng ư? một phần nào đó trong con người ta thường mơ về ngôi nhà hạnh phúc.chẳng phải ai cũng từng có ước mơ như vậy?
Bội bạc thì sao? khi mà có người cứ phải giằng co níu kéo lấy con người mình,muốn thoát ư đâu phải dễ ! khi con người bám riết lấy một điều gì đó ta lại càng phải lãnh đạm tránh xa ư? vậy là ta đã bội bạc.sau một khoảng thời gian nào đó ta lại lãng quên.dường như trong trí nhớ của ta đã gạn lọc cái quá khứ ấy.một quá khứ tồi tệ cho  một kẻ tệ bạc như chính con người mình  để rồi khi đến một thế giới mới ta muốn trở thành một con người khác dành cho thế giới thực tại.ta lại càng cần phải quên đi quá khứ để hướng về thực tại một quá khứ đau buồn.nhưng càng đau buồn ta lại càng phải vui để tiếp bước trên con đường mới.
Vì những điều như vậy(cũng có thể còn nhiều thiếu sót mong thông cảm) mình chúc mọi người luôn vui vẻ bước trên con đường mình đang đi nhé[:)]
xa xứ trông mong người bạn ngọc

tưởng đến cố hương mong cố nhân
Đăng nhập để trả lời
0
 
Dòng sông tâm hồn
 
   Tâm hồn của mỗi người giống như một dòng sông, sẽ không bao giờ già theo thời gian. Năm tháng trôi qua, có dòng sông nào già đi? Có tâm hồn nào cằn cỗi theo vết khắc của thời gian hằn sâu lên vạn vật? chưa thấy bao giờ…

   Dù có trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, dù trên đọan đường đổ ra biển có lắm ghềnh thác khúc khuỷu và đôi lúc  sông phải biến thành quỉ dữ oằn mình dâng bão lũ gây bao đau thương cho con người…Nhưng sau cơn áp thấp, sau chặng đường gian nan…sông lại hiền hòa như cô gái uốn mình qua bao nhiêu xóm làng, soi bóng những cây dừa lả lơi bên chiếc thuyền chở những vần thơ của thi nhân. Lắng nghe họ kể lể bao nỗi niềm tâm sự, bên dòng nước lặng lờ, ôm ấp nàng trăng những đêm rằm tắm mát, lóng lánh ánh bạc ánh vàng thắp sáng một dòng chiêm bao trong tâm hồn những người đang yêu. Đưa câu hò điệu lý lênh đênh trôi vào đêm thâu theo mái đẩy nhịp nhàng sông nước miên man…

   Và tâm hồn con người cũng thế…luôn giữ mãi hình ảnh một con sông quê hương  đâu đó trong lòng mình. Tuổi đời càng chồng chất con người càng có khuynh hướng nghĩ về những ngày đã qua, đến quá khứ. Tâm hồn họ mãi mãi là đứa trẻ, cô gái, chàng trai theo từng chặng đời và không thể già hơn được. Người ta trở về thời thơ ấu, về tuổi trẻ của mình trong vô thức, và điều đó đôi khi làm phiền lòng những người sống chung. Họ lên án, dè bỉu, gán ghép mọi tên gọi đáng buồn, bởi vì họ không ngờ được rằng tâm hồn cuả con người trẻ mãi với thời gian. Rồi thì họ sẽ nhận ra ngay trên chính bản thân cuả mình khi mà tuổi già ập đến. Họ sẽ có một niềm thông cảm nhưng đã muộn mất rồi...than ôi! Vì đôi khi những người đã cần vô cùng sự cảm thông cuả họ khi nào, chẳng ai xa lạ...chính là cha mẹ, là người thân cuả họ.

   Xin hãy chăm sóc khu vườn tâm hồn để nó luôn tươi tốt, nơi chốn trở về cuả con người mãi mãi và mãi mãi...


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Biển nhớ
 
   Mình rất thích bài hát này, nên một hôm lang thang trên mạng gặp biển nhớ, mình làm quen ngay mà không suy nghĩ gi cả…
Làm quen bằng chính lời của bài hát:
_Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rũ lê thê gọi bờ cát trắng đêm khuya
Và được trả lời cũng bằng chính lời bài hát tiếp theo:
_Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ sỏi đá trông em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ...
 
   Và rồi cũng nói xíu về nhau …khi làm quen.Thì ra chị đã trên bốn mươi, nhưng tâm hồn thì trẻ trung như bất cứ cô gái nào. Chị đã có gia đình, có hai con gái, có một …”ông kẹ” ở nhà….và chị không có hạnh phúc…Ồ, trái tim mình lại chùng xuống khi nghe chị kể về gia đình của chị. Chị rất giỏi, có cơ ngơi vững vàng, nhưng chỉ là một địa ngục trần gian với người đàn ông đó. Nếu không vì con, chị đã chia tay….như bao nhiêu phụ nữ Việt Nam nào của thập niên 50, 60…cam chịu, hy sinh, quên mình…thật là bất công và vô lý không biết sao mà hiểu cho được….
 
   À, thì ra biển nhớ rất lãng mạn và viết văn làm thơ rất hay. Ngày xưa chị rất giỏi văn khi còn đi học. Tâm hồn lãng mạn hình như chỉ làm khổ thêm cho cuộc sống vốn rất trần tục của cuộc đời. Thế nhưng con người có tâm hồn, thì không lấy đó làm điều bất hạnh, mà họ coi như đó là một quà tặng của tạo hóa ban cho mình, để họ còn có nơi chốn mà lui về, một không gian riêng không có ai bén mảng đến gần dù đó có là vợ hay chồng và các người thân yêu khác…Và biển nhớ vẫn thường rút vào thế giới riêng của mình, để được là mình mà không ai trừng ai trộ! Và ở đó, chị gặp …tình yêu  của riêng chị.
 
   Chỉ là tình yêu của chị thôi, vì người kia dường như có trái tim sắt đá. Nhưng chẳng hiểu được vì sao chị yêu khốn khổ, yêu vật vờ. Mình tức giận khi nghe chị khóc than, muốn giúp mà không cách nào giúp được. Hóa ra một con người bản lĩnh là thế trong kinh doanh, trên thương trường rốt cuộc lại có một trái tim yếu mềm như cô gái lần đầu biết yêu! Buồn làm sao…cho nên cuộc sống vốn đã là một địa ngục trần gian, bây giờ lại cưu mang thêm một mối tình sầu….an ủi cách gì, khuyên can cách nào, chị cũng gạt phăng, nói rằng chị đã yêu người ta mất rồi, yêu để đau khổ dẫu biết rằng….vẫn cứ yêu….
 
   Mỗi lần gặp chị xong, mình như già đi thêm một tuổi, bỗng dưng mình lại thấy mình như đã trưởng thành. khi cứ mãi thốt ra bao nhiêu là lời vốn chỉ mong người bạn, người chị giảm được buồn phiền…Rồi lại bực bội, có khi giận dỗi khi thấy chị như một cô bé mè nheo, chỉ đòi hái mặt trăng trên trời…Rồi lại thương chị, không hiểu sao lại thương chị như thương một người thân, không đành thấy chị khóc lóc vì ai đó hờ hững, lạnh lùng, có khi lại sắm vai làm thằng hề, chọc ghẹo, hát hò và chị lại phì cười ha ha….mình như trút được một tảng đá đeo nơi ngực, mướt mồ hôi, khát khô cổ họng, tim đập liên hồi, mà nghe một niềm vui nở hoa.
 
   Một tình bạn lạ lùng đâm chồi kết rễ…giữa hai con người hoàn toàn trái ngược nhau và chênh lệch khá nhiếu về tuổi tác…Và đến bây giờ biển nhớ vẫn như ngày mới quen…thỉnh thoảng lại ào vào kể lể tâm sự, khóc lóc rồi lại ào đi, để lại cho mình biết bao niềm thương cảm bế tắt….vì mình chẳng thể làm gi được để giúp chị, không ai có thể giúp đở chị ngoài chị, chị phải tự giải thoát cho mình thôi…chị biết không?
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mình là ai?
 
   Nàng nhận ra chàng giữa muôn ngàn cái tên trong một vườn thơ. Những ngày xưa thơ mộng vụt sống dậy mãnh liệt trong nàng…một cuộc đời xem như đã chết khi mới nửa chừng xuân. Và rồi chàng cũng nhận ngay ra nàng, khi nàng quyết định tham gia, làm mấy bài thơ họa lại với chàng.

  Họ xuôi vào nhau như những dòng sông chỉ có một chiều là đổ vào đại dương. Những nhớ nhung da diết, những yêu thương nồng nàn có dịp bộc lộ gởi gắm cho nhau…bất chấp có một ác phụ thời gian đã đứng giữa ngăn chận suốt bao nhiêu là tháng ngày. Trên diễn đàn mọi người tấm tắt chiêm ngưỡng và nghĩ: họ yêu nhau…Giữa thế giới ảo này, chuyện như thế không lạ gì. Nhưng ảo hay thật, thật hay ảo…chỉ có hai người họ biết với nhau.

  Họ đã từng biết nhau từ thuở còn trẻ. Nhưng vì không có duyên nợ, cuộc đời đẩy họ trôi khỏi nhau. Dòng thác cuộc đời ào ạt chảy, bao nhiêu mùa thu cuộc đời đi qua, lá bao nhiêu là lần đổi màu…thế nhưng dòng thác ấy lại một lần nữa cuốn họ vào nhau, phải chăng đó là định mệnh?

  Chàng không còn nhận ra mình nữa. Một hôm không hiểu sao lại gõ cửa yahoo đứa cháu gái.
_Này…nhỏ đâu rồi? có chuyện muốn hỏi nhỏ đây…
_Ôi…lâu lắm mới gặp chú, có chuyện gì mà phải hỏi đến cháu chứ?
_Thì cháu chẳng tự nhận mình là quân sư quạt mo đó sao? Chuyện thế này….
_Ái chà !!! phải cảnh giác nha chú, rồi sao nữa…?
_...Rồi bây giờ, cô ấy muốn trở về xứ để sống với gia đình sau bao năm xa cách và….cũng để gặp chú! nhỏ thấy sao?
_Không được đâu! về nhà để đoàn tụ với gia đình thì được, chứ để gặp chú thì không được đâu! Cháu không cho! Chú đang có một gia đình Hạnh Phúc…
Con nhỏ được dịp… múa mép quân sư, mà nó nói đúng đó chứ, chàng đau đớn vờ vui vẻ:
_Chú hiểu mà….chú chỉ thương cho hoàn cảnh cuả người ta…Chú đã có quyết định rồi…cám ơn nhỏ.

  Chàng thoát khỏi đứa cháu gái, lòng một chút giận hờn! nó tưởng nó là ai kia chứ? Nhưng còn mình bây giờ thì đang là ... ai?
Chàng …bó tay, chưa trả lời được…

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Thế giới ảo
 
   Con người có nhu cầu sống trong một thế giới riêng cuả mình.Và khi internet ra đời, càng có điều kiện thuận lợi cho người ta mỗi ngày khi nào thích lại rúc vào cái vỏ ốc cuả mình, và ngao du…
 
   Họ đủ mọi lứa tuổi, và dĩ nhiên có một sở thích viết lách, yêu thích văn chương, âm nhạc…Họ say mê với cái công việc âm thầm, không được ai trả lương, song song với một công việc phải làm hàng ngày vì cơm áo. Như thể thế giới ảo nuôi nấng tâm hồn họ được tươi tốt và có lẽ mãi mãi khó có thể tách rời được nữa.
Họ có thể là những người lớn tuổi đã về hưu, lấy thú văn chương làm niềm vui cho cuộc sống nhàn nhã hàng ngày.Thế nhưng họ cũng là những người trung niên, đã có trong tay một sự nghiệp rồi, hay họ cũng có thể là những thanh niên đang bắt tay xây dựng cho mình một sự nghiệp …Họ gặp nhau tại thế giới ảo này, để thể hiện niềm đam mê không ai biết được cuả mình.Có thể không một ai được biết, ngoài họ…
 
   Những bài văn họ viết, những bài phê bình, thời sự…hay những bài thơ lãng mạn cuả họ khi gởi lên diễn đàn, sẽ tìm được những tâm hồn đồng điệu hưởng ứng…Để rồi hình thành những sợi dây liên kết, những sợi dây vô hình xem chừng mong manh, nhưng cũng ràng buộc không kém những ràng buộc đời thường bao nhiêu.
Nó khiến họ ngày ngày phải ghé qua, dạo một vòng xem người nọ, nhìn người kia. Nó thôi thúc họ phải viết, trải lòng ra như con tằm nhả tơ. Để làm gì? để thoả mãn đam mê cuả mình, để phục vụ cho bao nhiêu người…vậy thôi!
 
   Và rồi họ chợt nhận ra như có cả một cuộc đời trong cái thế giới ảo này.Có cả yêu thương, giận hờn, nhớ nhung và đau đớn…Đôi khi họ tưởng họ nhận được rất nhiều và rồi họ cũng phải gánh thêm rất nhiều, có khi còn mất mát rất nhiều….
Để có một lúc nào đó họ cảm thấy thế giới ảo hình như đang dần biến thành cuộc đời thật, khiến họ chán ngán…Họ bỏ đi! Người ta luôn có khuynh hướng muốn vứt bỏ cái gì làm họ nhàm chán như thải đi một đồ dùng đã cũ. Nhưng không được bao lâu ….họ lại quay về vì họ không thể bỏ được, ít nhất là trong lúc họ quay về! Vắng họ, mọi người có thể sẽ thấy thiếu thiếu , buồn buồn…nên khi họ về mọi người lại hân hoan, lại vui…dù có khi chưa hề quen biết nhau, thì có biết nhau đấy, nhưng chỉ biết cái tên…
 
   Vì thế mà thế giới ảo ngày một thêm nhiều cư dân mới. Họ cùng nhau gởi gắm biết bao tâm sự, họ chia sẻ với mọi người, dù rằng có khi bài thơ, bài viết cuả họ chẳng ai buồn đọc đến! Nhưng có hề gì? Vì ít ra họ đã nói được điều mình muốn nói, dù có khi chỉ là  nói với hư không, cũng đủ làm họ mãn nguyện lắm rồi. Xem như đó là một trạm nghỉ chân, để phục hồi sức khỏe trước khi dấn thân quay lại sống tiếp với cuộc đời thật sự cuả họ.
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-15 06:54:33Oanh Oanh>
Dưới đáy xã hội
 
Có một công viên nhỏ, nằm giữa hai con đường và ở đó có một trạm xe bus và biết bao câu chuyện ở dưới đáy xã hội hàng ngày diễn ra tại đây, mười năm về trước…

Có một người đàn bà, béo ú, chắc là mẹ là bà cuả một lũ lóc nhóc trẻ con…Mỗi sang, bà ta đến ngự trên một chiếc ghế đá, phát tiền cho lủ con cháu ăn sáng, rồi khi chuyến xe bus đầu tiên đến, bà đẩy hai , ba đứa lên xe, tay mỗi đứa cầm một cái trống lắc. Cứ thế những chuyến xe tiếp theo lần lượt đón thêm những đứa trẻ cuả bà, trong đó, bao nhiêu đứa là con, cháu ruột, bao nhiêu đứa là con rơi con nhặt bên vĩa hè? Có trời mới biết được. Rồi bà ta ngồi đó, ăn uống no say, thuốc lá phì phèo, chuyện nhãm với các láng giềng chán, họ lại đánh bài, nói cười, văng tục rôm rả một góc trời công viên….Rồi chuyến xe bus về đầu tiên bên kia đường, mấy đứa trẻ tội tình chạy a về bà, chúng móc vét những đồng tiền lẻ, tiền xu ra trao cho bà. Bà ta đếm tiền, quát nạt, truy hỏi xem chúng có cắt xen giấu bớt không, luôn miệng hăm dọa tiền ít là nhịn cơm trưa, rồi lại đẩy chúng lên chuyến xe vưà trờ tới…Cứ thế, cuộc đời cuả bà là ngồi trên ghế đá thu tiền, cuộc đời những đưá trẻ là xin ăn hay móc túi trên những chuyến xe bus….
 
Có một gia đình du mục kì lạ là láng giềng vui vẻ cuả bà mẹ béo và bầy con ăn xin kia. Cũng chung một nghề bị gậy, nhưng hơi khác một chút. Chính người gia trưởng là một gã ma cô có màu da sạm vàng bệnh hoạn đi ăn xin. Gã luôn băng bó một cẳng chân, bôi thuốc đỏ loang lổ và thoa dầu gì ố vàng trong rất đáng sợ và kinh tởm. Mỗi sáng gã chống nạng khập khiễng đón xích lô mối đến một nơi nào đó để hành nghề.Có lẽ là một cái chợ nào đó, vì gã cũng rất tâm lý biết các cô, bà nội trợ rất từ tâm khi thấy cái bộ dạng cuả gã. Đã là gia đình thì phải có đủ vợ chồng con cái…vâng, có đủ cả! Vợ gã là một ả điếm mạt hạng về hưu, nếu không thế làm sao ả gặp được nhân duyên cuả mình? Là gã! Ả luôn mặc những bộ đồ soa màu mè tương phản với làn da bệnh hoạn y hệt chồng. Ả chỉ mỗi công việc là đi chợ mua nào thit, cá, gà…nấu nướng tại chỗ muì thơm làm bao cư dân dưới đáy xã hội đâu đó thấy bụng đói cồn cào. Rồi đúng 12g chiếc xích lô tháng chở đức ông chồng của ả về, gã ngồi bệt xuống tấm bạt cuả gia đình mình, tháo gỡ băng , hiện nguyên hình một gã ma cô gian xảo sống bằng sự lừa đảo lòng nhân từ cuả mọi người, một ngày chắc gã kiếm được còn hơn gấp mấy lần lương cuả một công nhân viên nhà nước. Bửa cơm thịnh soạn chờ đợi gã, thằng con trai nhỏ thó quặt quẹo cuả gã được cưng hơn trứng trong sự nạt nộ, chửi bới, trững giởn thô tục cuả cha và mẹ nó…
Buổi chiều gã không cần đi làm việc, thu nhập bảo đảm cho một ngày sống, họ tiêu khiển bằng thú vui đỏ đen như bao nhiêu cư dân ở đây, với bà bạn láng giềng béo ú với bầy con ăn xin….Hể thấy bóng dáng công an, họ đứng dậy phủi bụi tránh đi, không ai làm gì được họ, họ không làm gi phi pháp…
 
Có những cô gái mặc đồ bộ nhàu nát, mặt mày vật vờ, họ nằm có khi ngồi ngủ gật gù trên những chiếc ghế đá. Họ làm gì? Có lẽ ai cũng hiểu mà không muốn nói đến. Có thể họ lớn lên từ vĩa hè, những mảnh đời rơi rớt….Có thể họ cũng rơi rớt ra vĩa hè từ thói ham chơi, tham mê vật chất , biếng nhác lao động, từ các gia đình nghèo khó ở thôn quê…Họ ngủ lây lất suốt ngày, chiều đến ghé qua một trạm để trang điểm vội vàng, tắm rưả, thay bộ đồ mới …trạm là một xe thuốc lá cuả một mụ tú bà phấn son lòe loẹt…sau đó họ ra đứng, ngồi tại các gốc cây đón khách. Công việc cuả họ là về đêm, sau đó họ về lại trên những chiếc ghế đá, nằm co ro, đắp manh chiếu rách , hay tấm chăn cũ bẩn thỉu. Cuộc sống cuả họ đắm chìm trong bùn nhơ cho đến khi nào, những căn bệnh xã hội quái ác tiễn
chân họ về bên kia thế giới, trên một ghế đá, một lề đường, có khi bên một đống rác…

Có những người điên! chắn chắn là thế rồi, vì dù họ không nói, không ai nói…thì trên mặt họ đã nói hết, làm như có ai đó ghi rõ ràng một chữ điên trên mặt họ…
Anh chàng điên có lẽ gia đình khá giả. Áo quần sạch sẽ, túi luôn có tiền…anh cứ hay ra đứng như tượng ở một gốc nào ở công viên, mắt nhìn chằm chằm các cô gái gần đó, có thể là các cô gái đàng hoàng ghé chân bên trạm xe, hay là các cô gái bán hoa rẻ tiền ngồi lê la đâu đó. Gương mặt anh ta đờ đẫn, ngây dại, mặt đỏ rần như muốn ….trào máu! Người điên có thể có một lúc nào trí nhớ họ không còn, nhưng bản năng cuả họ thì không mất đi đâu, mà như con ngưạ chứng vì không có lý trí để kiềm chế. Họ hừng hực với cái bản năng đó như những con thú khác giống đi tìm nhau, thật là tai họa cho những cô gái điên, họ gánh chịu tất cả…
Và có những cô gái điên cũng tìm về nơi chốn này trong bước chân mộng du cuả bản năng. Có cô chỉ mới bước qua tuổi thiếu nữ, xinh xắn dễ thương làm sao, một hôm bỗng thấy cô loã thể đi ngang nhiên trong phố phường. Đám đàn ông giang hồ nơi công viên cười hô hố, trong các cửa hiệu hai bên đường, cũng có những người đàn ông chỉ chỏ cười nói…Lần sau cùng mình nhìn thấy cô là lúc cô có bầu thật lớn, có lẽ sắp đến ngày sinh. Lại một sinh linh tội tình không chọn được cha mẹ cho mình.Lề đường, cô nhi viện lại đón thêm một cư dân mới…

Cuộc sống  tàn nhẫn trôi nơi đáy sâu cuả xã hội…. 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Những lời thì thầm
 
Bao giờ cũng thế...luôn luôn có những lời thì thầm bên tai của con người.
Có những lời thì thầm rất khó nghe, dù đó lại chính là những lời khuyên răn nhắn nhủ chân tình đầy thương yêu nhất của...cha, mẹ và những người bạn lớn tuổi hơn.
Bởi vì đã luôn luôn có những lời thì thầm đầy quyến rũ, của một bất chợt nào đó, của một ánh mắt,của một lời thì thầm khác, của một bài thơ, của nợ duyên đâu đó trời vô ý bủa giăng...
Và những lời thì thầm chưa bao giờ được nói,chỉ được người hiểu từ người, con tim hiểu từ một con tim,lời thì thấm ấy bỗng thâm nhập vào giấc mơ từ trăng từ sao từ không gian núi đồi trùng trùng điệp điệp...mở cửa trái tim và định cư ở đó mất rồi...
Và rồi con người vẫn phải sống với bao lời thì thầm bên tai...lời ngọt ngào thì như nụ hôn,lời nghiêm khắc thì như lằn roi ...người ta được yêu thương và bị roi vọt bởi những lời thì thầm bên tai....suốt kiếp.

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm

Khi người đàn bà tên gọi bóng đêm rũ chiếc áo chùng đen như suối tóc nhón gót xuống hiên nhà....màn đêm bao trùm không gian....

Đêm...có khi em cùng anh ngồi trong vườn nghe trong gió tiếng hoa lá xào xạc đưa một mùi...hương đêm...Một làn hương thơm ngất ngây khó tả, chẵng phải cũa riêng những khóm hoa lộng lẫy đang khoe sắc khoe hương....mà từ cả những ngọn cỏ bé tí ti run rẫy lạnh vì sương,từ những chiếc chồi lá mới nhú trên cành,từ một búp hoa trinh nguyên đang e ấp hé mở một nụ ban đầu thơ ngây,từ đất ẩm ướt ôm ấp trong lòng những côn trùng đang rã rích bài ca đêm lạ lùng...Tất cả hoà quyện với nhau dưới ánh sáng dìu dặt của một nàng trăng đã lên cao, rất cao trên bầu trời…một không gian huyền hoặc của tình yêu…

Đêm....Có khi chỉ một mình em đứng bên khung cửa sổ...nghĩ ngợi về một bài thơ...Bài thơ có khi cũng như một giấc mơ, đưa em qua những miền chưa từng biết đến...không biết gọi tên...Tất cả nhuộm một màu bí ẩn của giấc chiêm bao...Giấc mơ rồi sẽ trôi qua nhưng lòng thì nhớ mãi...Những ngã đường của giấc mơ như một mê cung đôi khi làm những bước chân nhỏ bé thoáng ngập ngừng...

Và đêm...

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mộng Và thực
 
Một hôm chiêm bao đưa mình lạc bước vào cõi trăng...Cái đĩa vàng tròn vằng vặc trên trời xanh làm say đắm bao trái tim thi nhân là đây sao? Một tinh cầu hoang vắng giá lạnh chỉ một màu xám xịt....trời ơi !
Cuội Hằng đâu không thấy...cả cây đa cũng không...thế là nước mắt rơi như mưa vì nuối tiếc....
Hóa ra trăng chỉ đẹp khi con người nhìn ngắm từ xa...cả những ngôi sao cũng thế...Chúng là những tia rạng ngời trong đôi mắt cô gái đang yêu,chúng như những viên kim cương lấp lánh trên ngón tay cô dâu trong ngày cưới...
Giữa thực và mộng có một khoảng cách không thể nào xóa nhòa....buồn làm sao...
 
Oanh Oanh 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ làm nhạc sĩ
 
Nhớ năm học lớp 8…Mình và nhỏ bạn thân tự nhiên muốn …làm nhạc sĩ…
Thế là hì hục lôi trong sách ra mấy bài thơ lục bát của Nguyễn Bính, mấy câu ca dao, tục ngữ,thành ngữ…Và cuối cùng hai đứa tâm đắc nhất câu ca dao : Cái Bống ! (vì rất ngắn gọn !)
Cái Bống đi chợ cầu canh.Con tôm đi trước củ hành theo sau.Con cua lệch bệch theo hầu, cái chày rớt xuống vỡ đầu con cua…
Thế là bắt đầu mướt mồ hôi vận dụng mọi kiến thức về nhạc lý học bấy lâu…nào vẽ khuôn nhạc, nào khóa sol, nào thăng ,nào giáng,nào lặng,nốt tròn,nốt trắng, nốt đen,móc đơn, móc kép…ôi…sao mà xây xẩm, choáng váng cả đầu !!!!
Rồi thì mạnh ai nấy…. tiện tay phang: đồ, rê, mi, fa, sol, la, si…. đố, rế, mí, fá, sól, lá, sí…từ sòl bỗng vút lên mí, tử rế bỗng hạ xuống là...loạn xà ngầu !!!!! Nhạc chính tả cũng viết toàn điễm 10 không hà, lấy đâu mà không tự tin để …phổ nhạc từ …ca dao!
Sau …một ngày một đêm mất ăn mất ngủ! Bản nhạc đầu tay (mà cũng là bản nhạc cuối cùng!) đã ra đời !!!! cũng đâu khó khăn gì hén, hai đứa nhìn nhau tủm tĩm cười hoài…Cả lớp chưa đứa nào biết…chiện động trời này! Hoàn toàn là bí mật của hai đứa.
Sáng thứ bảy thày có tiết nhạc lớp khác…Giờ ra chơi, hai đứa cầm trên tay…đứa con tinh thần , trống ngực đập thình thịch….”phục” thày nhạc dưới chân cầu thang…Nhỏ Nga thỏ thẻ với thày: thày ơi thày xướng âm dùm em bài hát này….của tụi em mới làm!...thày cầm tờ giấy ghi nhạc, nhíu mày: gì thế này???...trời đất…xướng âm sao? mấy em giởn hả?.... thày buông tờ giấy ghi công trình của hai nhạc sĩ còn ẩn danh trở lại bàn tay nhỏ Nga….rồi thày bỏ đi….
Cả một bầu trời…sụp đổ trước mặt hai đứa!!!!
Nghẹn ngào nhìn nhau, tay vò nát bài hát chưa bài giờ được hát ấy trong tay…hai đứa bỏ cả buổi ra chơi thú vị…âm thầm lên lại lớp học…sững sờ…thẩn thờ…thì thầm nói cho nhau nghe:chắc thầy ganh ghét tài năng của mình…Nói cho đỡ tức vậy thôi chứ cả hai đều hiểu rõ 100% không bao giờ có chuyện đó…Thế là giấc mơ thành nhạc sĩ sớm lụi tàn…Thôi thì lo học hành trước chuyện gì khác tính sau…đành phải vậy thôi chứ biết sao bây giờ?????
Hú hồn là trong lớp chưa ai biết...vụ này !!! 
  
Oanh Oanh 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Bướm trắng mồ côi
 
Sáng nay đang trên đường đi làm…dừng xe ở một ngã tư vì đèn đỏ…Bỗng một cánh bướm nhỏ bé màu trắng mong manh thấp thoáng bay giữa lòng đường phố chật những người và xe…Bướm chập chờn ẩn hiện…mới thấy đậu trên vai một anh chàng áo xanh, thoắt đã lướt qua vai một cô nàng tóc dài xinh xắn…cứ thế cánh bướm xinh xắn bé xíu thấp thoáng trên người và xe chớp nhoáng…lần cuối cùng mắt còn nhìn thấy được là lúc bướm bay qua bánh xe giữa những chiếc căm của một người…tội nghiệp bé bướm trắng mồ côi !
 
Rồi bướm sẽ bay đi đâu với đôi cánh yếu ớt bé xíu thế kia? Giữa cái nắng ngày một gay gắt của Sài Gòn? Đâu đây làm gì có vườn hoa có công viên nào để làm nơi cho bướm ẩn náo?Liệu bé có bay lên cao đến lá của những thân cây cao vút ven đường? Bướm bé nhỏ quá bướm ơi…
 
Mình cứ thắc mắc mãi về con bướm dễ thương…hay bướm là một linh hồn nào còn vương vấn cõi trần? suốt cả ngày làm việc mà cánh bướm mãi chập chờn trong mắt…Em bay về đâu rồi bé bướm trắng mồ côi?

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-03 06:29:54Oanh Oanh>
 
***Gom về một bài viết cũ...
 
Níu kéo mùa Thu

…Thế là mùa Thu sắp sửa qua rồi khi tháng mười hai ngấp nghé bước xuống với loài người…Mình thấy có một nỗi tiếc nhớ dâng lên rưng rưng ngập hồn.
Dù rằng ở Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa, nắng…nhưng đâu đó vẫn có một nàng Thu đẹp man mác đang ngự trị trong đất trời,trong trái tim con người…Với những giọt mưa đầu mùa hạt nhỏ long lanh…với con đường vẫn thường đi qua,bỗng một sớm một chiều đã thấy được khoác một chiếc thảm lá vàng úa màu của tàn phai…Những chiếc lá vàng khi lìa cành còn mang lại một vẻ đẹp nhiều ý nghĩa đến sững sờ…Mùa Thu tràn trề trong thi ca,nhạc, họa…có ai không thấy trái tim chao nghiêng khi nghe những giọt mưa Thu tí tách trong đêm?như một bản đàn mưa tuyệt vời nhất mà mùa Thu riêng tặng cho con người…

Mình đang đắm mình hoài niệm trong cổ tích những mùa Thu…Từ rất xa đã có:

               …em không rừng Thu

                  Lá Thu rơi xào xạc

                  Con nai vàng ngơ ngác

                  Đạp trên lá vàng khô…

Chỉ vài từ thôi thi sĩ đã đưa mình về một rừng thu mà nay chắc chỉ còn trong thi ca…Chuyện xưa có chú nai vàng ngơ ngác dẫm trên lá vàng…chuyện nay thì có những cô bé ngày ngày bước trên lá vàng để đến trường mà lòng vương vấn không nguôi…và những cặp tình nhân tay trong tay bước giữa mùa Thu vàng tới là mùa lá vàng rơi…rồi còn mượn…chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em…

Vì đã quá yêu mùa Thu mà mình bèn yêu luôn những chiếc lá…lá xanh, lá vàng, lá khô…Chụp hình cùng chiếc lá, vẽ hình về chiếc lá…

Khi đọc lên một câu thơ hay nghe một bản nhạc về mùa Thu ai không bâng khuâng nhớ lại những kỉ niệm đẹp của minh...những kỉ niệm của một thời rất xa tưởng chừng đã lãng quên theo tháng ngày,đâu ngờ vẫn còn tràn đầy trong kí ưc...chỉ cần được gợi nhớ thì ùa về choáng ngợp cả hồn ta.

Mình cũng yêu mùa Thu Hà Nội biết bao qua rất nhiều bài hát…Hà Nội mùa Thu cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau…Có lẽ ở nơi đó Thu mới thật sự là Thu.Thế nhưng mình vẫn yêu thiết tha mùa Thu của mình cơ…một mùa Thu Sài Gòn rất dễ thương như một cô bé Sài Gòn vậy.

Vì thế, mình không muốn Thu đi qua, mình muốn thời gian dừng lại với mùa Thu...để mình còn được nghe tiếng đàn mưa,để được ngắm lá rơi,để được đứng bên thềm đầy nắng và lá, lắng nghe gió thì thầm kể chuyện về màu của tàn phai,để được ngu ngơ cất giữ những chiếc lá vàng làm bằng chứng cho mối tình thơ ngây...
Đừng đi nhé mùa Thu…hãy ở lại với em ,Thu nhé...

 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
 
...Một bài viết cũ...
 
Lạy Chúa Ngôi Ba…

Giáng sinh đã thật sự về rồi…một chút nôn nao còn sót lại của thời thơ ấu vẫn làm mình muốn bước chân đi về ngôi giáo đường xưa…
Nơi có Chúa Hài Đồng dễ thương như con búp bê mà ngày xưa không biết bao nhiêu lần mình hôn lên bàn chân của người.Bao nhiêu lần quì gối đọc kinh như gió….mà mình cầu nguyện gì thế nhỉ? hầu như chẵng biết cầu nguyện gì..chỉ biết đọc kinh thôi !Khi người ta còn bé xíu đâu đã biết cầu nguyện gì?

Sau này khi lớn rồi thỉnh thoảng buồn lại đến quì gối khóc với Chúa..rõ thiệt ! khi vui thì mất tiêu..khi buồn thì về…trù ẻo! Mẹ vẫn la rày mình như thế …nhưng biết sao bây giờ…kể lể với mẹ thì…ai mà dám ! có mà chết ! chỉ có Chúa thôi…Chúa luôn hiểu lòng mình mà…từ thuở mình còn là một con bé kia.Phải thế không Ngài dù Ngài ở trên rất cao…

Lạy Chúa Ngôi Ba nghe con nguyện cầu….và giúp cho con quên đi tình sầu….lời thánh ru êm giọt đàn thống hối …Chúa trên cao mỉm cười thứ lỗi…những giọt đàn vang trong trời tin…

Lời và nhạc của bài hát đẹp như một cô gái …mình thích bài hát này làm sao.
Mà mình thì đâu đã có tình sầu để mà quên? buồn vu vơ thôi mà…đôi khi tủi thân chút xíu cũng đủ làm rơi lệ, đôi khi cảm động vì một câu chuyện gì cũng đủ để lệ rơi…Có cả một suối nước mắt ở đâu đó trong đôi mắt này.Xin đừng làm cho đôi mắt em phải ướt mi nghe người yêu thương , hãy để nó mãi mãi là một dòng sông êm đềm hát khúc ca dao ru anh suốt cuộc trăm năm nhé…

Rồi thì cũng phải mang một ít đông về cho căn phòng nhỏ bé đầy hương thơm của mình…Một cây thông được trang trí đầy đủ….một vòng hoa vương víu tuyết được treo trên tường…sẽ có bánh buche, đèn cầy lung linh cho ấm cúng mùa đông…ý trời , làm như lạnh lẽo lắm…không khéo lại mồ hôi mùa kê ròng ròng giữa mùa đông Việt Nam…
Rồi sau đó sẽ đi đến một nơi nào đó với anh yêu và đám bạn bè...sẽ vui thật là vui cho mùa đông còn đi qua chứ?

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ mưa
 
Những ngày nóng bức tháng tư làm mình lại càng ray rứt nhớ...mưa ! Nhớ sao là nhớ những hạt mưa mát ngọt môi...phố xá như đẹp thêm trong khói sương của những làn mưa nghiêng nghiêng và phút chốc những ngôi nhà cao tầng những hàng cây xanh cũng nghiêng ngả theo...mới đẹp làm sao trông như một bức tranh treo trước mắt.
Mình yêu những hạt mưa...tự bản thân những hạt mưa đã đẹp rồi...đẹp ngọc ngà long lanh...
Những hạt mưa cũng hay rớt theo những kỉ niệm xanh ngời khó phai.Làm xôn xao góc vắng tâm hồn, làm trái tim chợt sống lại những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ quên trong dĩ vãng.Mà lạ lùng làm sao những kỉ niệm đẹp của mình thường gắn liền với giọt mưa...Tiếng rì rào nhẹ tênh trên mái ngói,tiếng ào ào của một trận mưa giận dữ đất trời,hay êm ái lất phất vương vất tóc tai...chỉ lạnh thêm một chút cho ngày chủ nhật thêm xinh.Cho những bàn tay lặng lẽ tìm nhau...cho ly kem bốc khói trên bàn để có người nhấm nháp từng muỗng kem buốt tê đầu lưỡi...
 
Oanh Oanh
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-20 03:27:58Oanh Oanh>

Nếu...
 
Nếu thời gian quay trở lại được...
Mình sẽ bình tĩnh hơn...không coi cái tôi quá lớn để đối lại một cái tôi...để mọi việc tốt đẹp cho ngày cuối cùng của một người...
Để buổi nói chuyện cuối không nặng nề đến thế...để anh không phải xin hãy bỏ qua cho những cái vô tình đã làm cho ai buồn...
Để không có một tin nhắn làm rơi nước mắt...nhưng lòng người có lúc sao đầy những đau đớn...khư khư ôm lấy lỗi lầm của người và cả của mình để lắc đầu...lặng im...
Để khi nghe một người thứ ba nhắn lại lời của anh rằng nếu anh không về...
Trái tim vẫn ngoan cố...không thể...mặc dù vẫn cầu nguyện và cầu nguyện...
Nhưng...đó chỉ là cái vỏ bọc cứng rắn giả tạo mà thôi...trái tim lại khóc sướt mướt lên tiếng...hảy đi tìm...đi tìm...tìm đâu???
Với những thông tin ít ỏi...với lòng tràn đầy hối hận...những bước chân hỏang lọan chạy đi tìm...tìm đâu..biết tìm đâu?
Tìm khắp ở một nơi...không thấy tên...lại chạy lên khu B...đi qua nơi...địa ngục trần gian...giữa những người nằm la liệt...những giường những băng ca...có những người đầu quấn băng kín, da vàng vọt chết chóc...u ám...kinh hồn...vẫn không thấy ai là người phải tìm...
Biết tìm đâu...?
Bây giờ...có lẽ mọi chuyện đã an bài
Có thể anh đang hôn mê giữa đám lùng nhùng...dây nhợ...ống...
Khi nào anh mới thức giấc? trở về với những người yêu thương của anh?
Có thể...
và có thể...
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-20 03:31:32Oanh Oanh>
Cõi chơi vơi
 
Cuộc sống như bỏ lại sau lưng khi chiếc băng ca trôi đi và những gương mặt đưa tiển khuất mất sau cánh cửa...Lòng tôi thanh thản lạ lùng sau bao nhiêu đớn đau tưởng chừng bóp chết con tim...từ đây tôi lại một mình...tôi luôn một mình mà...đánh cuộc với số phận nghiệt ngã...chỉ một mình mà thôi...họ đang chích cho tôi một mũi thuốc mê đó...tối biết mình đang đi vào cõi chết...để may ra tìm lại sự sống!
 
Tôi đi lơ lững trên không giữa một màn sương khói mờ đục...Đầu óc vẫn còn nặng nề chóang váng những cơn đau...Tôi đang đứng trên những nỗi đau, nhìn nó thật tường tận, từng ngóc ngách,những nỗi đau bải hỏai tâm hồn...tôi mơ hồ nhớ mình đã chuẩn bị tất cả cho cuộc đối đầu từ một năm trước...Khi cuộc hội chẩn đã kết luận...cứ như thế và nếu phẩu thuật sẽ là...một cái gì đó tương đương cái chết....
Tôi đã sống những tháng ngày vội vã làm sao và chịu đựng làm sao...Chuyện này..chỉ có một vài người tin cậy nhất của tôi được biết...và em...
Em đã đến với tôi bằng sự sẻ chia...em đau với cái đau của tôi...em cho tôi những lời khuyên, em nhắc nhở tôi từng chi tiết tôi phải làm cho gia đình...không hiểu sao những lời em nói cứ y như lòng tôi nghỉ? vì đâu em có một sự hiểu biết tường tận như thế...trong hòan cảnh của tôi? tối đã bao lần cảm ơn em...Và một năm trời đó...tôi vừa duy trì công việc kinh doanh vừa lo toan cho...hậu sự của minh chu tòan...cho những người thân còn ở lại...
Còn em....em cứ như thế...ở bên lề cuộc sống của tôi...em đi vào trái tim tôi hồi nào không hay...Tôi yêu em...chắc không cần tôi thốt nên lời thì em cũng đã hiểu...Nhưng cũng không ít lần sóng gió đã đi qua giữa tôi và em...em mãi chỉ muốn xem tôi như một người anh...còn tôi thì yêu em một tình yêu mà tôi chưa từng có...dù rằng tôi chưa một lần gặp gỡ em...chi nói chuyện qua mạng...vài lần bằng điện thọai mà sao tình yêu lại mãnh liệt đến thế...
Tôi đau đớn, tôi ghen tuông,tôi dằn vặt mình và...dằn vặt cả em...thật là tội nghiệp cho em biết bao...em có tội tình gì?
Tôi vô lý như thế đó...nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì chỉ còn biết...xin lỗi em mà thôi...
Lần cuối cùng...em chưa nói lời thứ tha...tồi ầm thầm chịu đựng thêm vào người một cái đau thể xác khác....
Đêm đó tôi thức gần trọn đêm vào lúc 2g sáng bàn tay bấm số mày nhà em...em bắt máy thì tôi lại lặng thinh không trả lời...tôi chỉ muốn nói với em rằng:tôi yêu em biết bao nhiêu...tôi mãi mãi yêu em...dù cuộc đời tôi và em luôn ở hai nhánh rẽ....
Bây giờ đây tôi chơi vơi trong một thế giới lãng quên...tôi lướt qua những người trong gia đình mà nghe lòng đau nhói...biết bao giờ tôi tỉnh lại để được cảm ơn họ vất vả vì tôi...
Tôi bay đi... bay đi...tôi về qua con phố nhỏ nhà em... con phố mà không biết bao lần mỗi khi có dịp về Thành Phố tôi đều qua lại mấy lần...nhìn căn nhà tưởng tượng em đang đứng trên lầu nhìn xuống, tưởng tượng em sáng đi làm chiều tối về, tưởng tượng căn phòng thơm ngát mùi K và con gấu ù em kê dưới đôi chân khi ngủ....em có biết không? ở trong căn nhà đóng cửa...em có bao giờ hình dung có một lữ hành trong mưa, độc hành trong đêm...qua lại căn nhà em ở?
Tôi bay đi...bay đi...về căn nhà yêu thương của mẹ tôi...mẹ đang khóc đau đớn trong lòng trông chờ tin của tôi...đứa con gái bé bỏng mà tôi mơ có dịp chứng kiến ngày bé đi làm, có bạn trai và bước lên xe hoa trong tình yêu tuyệt vời nhất...con gái yêu của tôi cũng buồn rười rượi...đôi khi thút thít khóc hỏi bà về ba...rồi có khi bé lại quên mất nỗi buồn lại chạy chơi vô tư cùng chúng bạn ngòai hiên...tôi rớt nước mắt nghe tiếng cười như thủy tinh của con gái...tối muốn ôm con vào lòng...Tôi muốn được mạnh khỏe trở về phụng dưỡng Mẹ và lại ôm con trong vòng tay yêu thương...
Và em...bao lần tôi nói với em..nếu kì này về...anh mạnh khỏe trở lại...anh sẽ làm...và làm... có lẽ em đang khóc khi nghe một người mà cuộc sống từ bỏ khi còn quá sớm...nói về những dự tính tương lai...nhưng cuộc sống vẫn mãnh liệt trong tôi...với biết bao dự định...
Tôi bay đi...bay đi...về lại nơi cái thể xác bất động thoi thóp thở giữa hàng đống dây thở , ống thoát, ống truyền dịch..tôi nhìn tôi và tội nghiệp cho tôi quá đổi...bao nhiêu là con người đang chờ đợi sao lại yếu đuối thế này? tôi mong tôi tỉnh lại để được về ôm Mẹ , ôm con gái trong tay...để được làm việc tiếp tục với những nhân viên dễ thương của mình...để còn được nghe em cười nói, giận hờn...và đôi khi lại delete nick cua tôi...Hãy tỉnh dậy..và sẽ ngỡ ngàng với biết bao điều mới mẽ đang chờ đợi tôi...Hãy tỉnh dậy...
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Một buổi chiều sau khi đi mua sắm vài thứ mình mời mẹ ăn cơm Huế một bửa
Quán là một ngôi biệt thự nằm sâu trong một con hẻm, có miếng sân vườn be bé, có kê vài cái bàn...
Cả nhà vào bên trong, mình chọn một cái bàn có khăn trải màu rong rêu...vì mình thích cái màu rêu phong ấy từ lâu....Những chiếc bàn khác có khăn trải màu cam đất, màu vàng chanh....cũng khá phù hợp với vẽ củ kĩ,với ánh đèn vàng mờ mờ...
Trên tường là những bức họa sơn dầu đẹp ấn tượng...và đặc biệt nhất là có hai kệ sách...bày những tác phẩm văn thơ của chính chủ nhân ngôi quán và một số tác giả khác....
Nhạc Trịnh văng vẳng nhẹ tênh như không gian lắng đọng nơi này
Món ăn Huế được gọi bởi một người miền Nam...và ba ly trà ướp lài
Món ăn Huế...chi chi cũng có mùi ruốc...Lạ miệng và ngon làm sao.
Một lát chủ quán xuất hiện...ông nhìn khách chắc xem có phải là người quen không...Và bà chủ quán cũng là một người đàn bà...đẹp.
Nhìn nhà thơ nhà văn....mình chợt thoáng buồn vì ông đã là một...ông già!Ông không trẻ trung như những câu thơ của ông...những câu thơ mãi trẻ trung...mình cũng thích giọng văn miền Nam, nhưng cũng không giấu được cái gốc Huế tiềm ẩn...Mình thích những câu chuyện của ông từ ngày còn là một con bé 14,15 tuổi...trăng màu xanh...trăng không mùa...
Ôi...ông mà biết có một tép riêu dám...họa thơ của ông chắc ông...phì cười mất!
Bao nhiêu lần vào quán chỉ muốn chạy lại xin ông...chữ kí...muốn mua một quyển sách của ông để có một chữ kí của nhà thơ...nhưng rồi lại thôi...cái cảnh này nhan nhãn trên sân khấu ca nhạc làm mình bỗng e dè....khi đứng trước một người thơ văn mà mình yêu mến...
Ồ...khi nào muốn gặp ông thì lại ghé quán...lo gi? ông vẫn còn đó với ngôi quán đã thành quen với dân thành phố...quán Ruốc...Ông là...Mường Mán...


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-19 06:35:37Oanh Oanh>
Quân sư quạt mo
 
Một buổi trưa, Hai Lúa bỗng dưng...gõ giây thép liên tục về minh...sos...sos...cứu anh...em gái...!!!
_Ôi...chuyện gì vậy anh? có ai định...giết anh sao?
_Cũng gần như vậy...có người liên tục gởi thơ, tin nhắn, điều tra lý lịch,điều tra đời tư của anh,muốn làm bạn với anh...
_Trời đất! vậy mà em tưởng anh đang bị Bin Laden khủng bố!
Thì cứ trả lời..thêm bạn bớt thù mà...còn nếu anh không thích thì cứ nói : anh 60 tuổi rồi, có một mẹ già và bầy con bảy đứa phải nuôi, nghèo rớt mồng tơi...nói chung anh bán than đi, người ta sẽ sợ mà chạy dài...
_Anh sao rồi?
_Vẫn còn tới tấp! chết còn biết tên tuổi anh nữa kìa !
_Giấu hồ sơ của anh đi...anh không biết mình đang là hàng hiếm sao (ghẹo anh xíu)
_Để anh giấu hồ sơ...
_Nãy giờ anh nói gi với họ?
_Thì em biểu sao anh nói vậy thôi mà...rằng: anh 60 tuổi ,có 7 đứa con và một mẹ già,nheo nhóc, nghèo khổ, hàng ngày phải đi bán than để kiếm sống...
_Trời ơi! em nói anh bán than đi là...biểu anh than thở cho nhiều vào...chứ anh nói anh đi bán than ai mà tin?
_Vậy hả? ai biết đâu nè...em biểu sao anh nói y như vậy...
_Chúa ơi! anh quả thật là anh Hai Lúa rồi...
Anh lại cười hì hì:Thì anh có chối bỏ đâu? anh Lúa lắm mà...
Mèn ơi....Hai Lúa mà đào hoa thấy nể luôn
Tội nghiệp làm sao !!!
 
Oanh Oanh
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu rồi...mỗi khi trên TV loan tin bão tố...mình vẫn thường cám cảnh cho nỗi khổ của người dân vùng biển làm nghề thuyền chài....và liên tưởng xa hơn đến vùng trời...cổ tích...chiếc thuyền mong manh của Trương Chi !
Thế rồi mình hay ghi vào status :...bão số 5 làm đắm thuyền Trương Chi...
Thế là bạn bè ai nấy nhắn hỏi ngay:
Đổi nghề rồi sao? lúc này làm dự báo thời tiết à?....
Để rồi bão cứ từ 5 lên 6...hôm nay, mới vào mở yahoo lên đã có tin offline của anh:
Bão số 9 có làm đắm thuyền Trương Chi của em ko?
....Chọc ghẹo không thôi...!!!
Mình trả lời :
Thuyền Trương Chi đã đắm đuối từ ngàn xưa rồi anh!
Hãy lo cho thuyền anh đi kìa....mong manh lắm đó....
 
Mình yêu làm sao chuyện tình Trương Chi...tiếc rằng các đạo diễn VN không làm một bộ phim cho câu chuyện tình đẹp thiên thu này...
Đẹp nhất là hình ảnh nàng Mị Nương nhìn thấy thuyền Trương Chi trôi trong chiếc cốc...nàng đau buồn nhỏ một giọt nước mắt xót xa thì...cũng làm biến mất chiếc thuyền hồn yêu vất vưởng khối u tình....
Trời oi!!! đang làm việc sao lại thế này? chết mất....bye không gian riêng nhỏ bé của minh. 
  
  
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Chuột xinh
 
Không hiều vì sao, hồi nhỏ đi đến đâu cũng bị người ta gọi là …chuột lắt .Từ ở nhà cho đến vào lớp học riết chết tên luôn.
Nhớ lúc nhà mới dọn về là năm mình học lớp 2,hàng xóm có hai gã con trai…hoc lớp 6 cứ thấy mình đâu là trêu chọc…chuột lắt…chuột lắt… liên tục,làm tức muốn khóc, chỉ biết lườm cho mấy cái rồi vào nhà méc mẹ…!
Một hôm,mẹ đang chải tóc cho mình thì mình mới thỏ thẻ kể lể cho mẹ nghe mà rươm rướm nước mắt: làm sao bây giờ mẹ? Con tức lắm ! Mẹ cười nói rằng: có gì đâu mà tức hả con? con không thấy hai chữ chuột lắt…dễ thương lắm hay sao? Giống như chuột Mickey vậy mà ,không sao cả,chuột lắt càng dễ thương thôi!
Hỏi mẹ cũng như không…! nhưng mình thì không muốn thế…sau nhiều lần suy nghỉ…mình đã tìm ra cách đáp trả lại họ…cho biết thế nào là… chuột lắt nhé !
Một buổi sáng chủ nhật trời đẹp như mơ…mình đang đứng trong sân vườn nhỏ bé nhìn những dây tóc tiên đang đùa vui trong nắng,những bông hoa be bé xinh xinh đung đưa mềm dịu , làm mình nhớ đến chuyện cô bé tí tẹo nở ra từ một bông hoa đang ngồi trên một bông hoa đu đưa như chiếc võng…Bỗng …một người dễ ghét ưa gây sự nhà đối diện xuất hiện…thế là cái miệng khó ưa phát ra cả tràng :chuột lắt ! Mình cố giữ bình tỉnh để đáp trả mà sao bỗng run rẩy…vì giận quá đấy mà! Nhưng mình cũng đã nói được điều muốn nói : xương khô ! xương khô! Chẵng là anh chàng ốm tong ốm teo như bộ xương cách trí,đã thế mà không biết thân còn dám cả gan…ghẹo em! Anh chàng ốm o im bặt ngay, thoáng ngỡ ngàng rồt dzọt lẹ vào nhà…! Mình quay lại cười thật tươi với tóc tiên…đáng đời hắn ! sau đó vào nhà ngồi xem sách mà lòng vui như tháng này được xếp hạng nhất…
Vài hôm sau, một buổi chiều sau khi đi học về, minh đang cầm chổi phụ mẹ quét sân vườn,ngày nào cũng thế…sân đầy những lá và lá…Thế rồi cái người thứ hai thích gây sự nhà ở xéo trước nhà mình xuất hiện nơi cửa sổ nhà hắn léo nhéo : chuột lắt…mình bình tỉnh nhìn lên nói rõ ràng: già lùn câm điếc! Chẵng là anh chàng học lớp 6 rồi mà thoạt nhìn giống như  8 tuổi,mẹ còn tưởng thế nữa mà ! Nụ cười toe toét dễ ghét tắt ngúm trên môi gã trai 11 tuổi ! gã trợn mắt nhìn …chuột lắt  hăm dọa trước khi rời cửa sổ….
Thế là từ ấy mình tạm…yên thân! Những tiếng chuột lắt chỉ thỉnh thoảng được thốt ra khi họ ngồi cả bọn và mình thì đơn độc bước qua…thế nhưng lúc này thì mình lại thấy hai chữ ấy dễ thương y như mẹ nói vậy…nên đâu còn tức tối nữa…làm các anh chàng ngạc nhiên, trợn ngược mắt lên mà thắc mắc không hiểu vì sao?
Thời gian thắm thoát trôi qua….bé con ngày nào bấy giờ đã là nữ sinh lớp 10, áo dài tha thướt,tóc tiên vẫn thướt tha sau lưng…Và  bé chuột lắt…thoắt đã biến thành chuột xinh rồi …không tin thi cứ về xóm hỏi mấy gã trai lộn xộn năm xưa thì biết ! Bọn họ bấy giờ đã là sinh viên đại học rồi.Một gã vẫn còm nhom như ngày nào chỉ có cao lên thôi, còn gã kia thì có cao lên chút đỉnh nhưng còn khuya mới đến 1m70…Giờ thì đố ai dám mở miệng gọi mình là chuột lắt nữa nhé…Có khi còn tiếc hùi hụi sao xưa kia lại dại dột gây thù chuốt oán…Mà có ai thù oán chi đâu…vì từ lâu lắm rồi, ngày xửa ngày xưa,lúc trời mưa con hẻm nhỏ còn ngập nước,mình còn ngồi xếp thuyền thả trôi sông….thì mình đã là bé chuột lắt dễ thương rồi.Và nếu không thế, làm sao bây giờ có một chuột xinh ? Và cũng từ đó khai sinh cái nick chuột xinh để mà …giao lưu với bạn bè chứ bộ !thời buổi công nghệ thông tin mà !



Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ một mình em và màn đêm...Không trăng nên chẵng có gì làm bánh...chỉ có một ngôi sao hôm sáng tỏ nhất làm ngọn đèn...và gió...và hương thơm của ngàn hoa...gió đang thổi tung những sợi tóc em dài...như những bàn tay vẫy chào anh...trong ngày sinh nhật...
Không có bánh...nhưng sẽ có rượu đấy...là những giọt nước mắt chảy ngược vào tim...cay đắng hơn bất cứ men rượu đắng cay nào...xin được nhấp môi cùng anh...
Em sẽ nhờ bầu trời chong ngôi sao Hôm sáng nhất qua suốt sớm mai nó sẽ biến thành ngôi sao Mai...cho ngày chào đời của một kiếp sống...

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Một bài viết cũ
 
Giao thừa khóc
 
Ai cũng tránh chuyện không vui vào phút giây này...phút giây năm mới bước xuống trần gian...thế nhưng, giao thừa năm nay mình đã khóc...
Mình đang chuẩn bị đón giao thừa, phụ gia đình sắp xếp bàn thờ cúng, sau đó sẽ đi chùa lễ Phật đầu năm, hái một ít lộc và sẽ...xông đất nhà trước tiên cho...chắc ăn.
Chiếc áo dài màu lá non mỏng dính như cánh chuồn chuồn đang đợi người mặc...thì điện thoại reng....
Thì ra là anh....
Anh nói anh muốn nói những lời chúc đầu năm với mình...và anh cũng sợ làm mình mất vui...nhưng anh cũng sợ anh không còn dịp nào để chúc tết mình nữa...vì rằng anh đang gặp vấn đề về sức khỏe,anh sẽ qua một ca phẩu thuật sau tết !Và mình vẫn biết rằng...phẩu thuật đối với anh là giải pháp cuối cùng và hy vọng thì rất mong manh...
Mình còn biết nói gi với anh? mình lặng yên mà để nước mắt rơi như mưa trong bước chân của năm mới...tội nghiệp cho anh biết bao! thế mà mình có biết gi đâu? những ngày qua... chạy đua cùng thời gian để đón chờ năm mới...mình đâu ngờ anh đang chống chọi với nỗi đau khủng khiếp của căn bệnh tái phát,mình biết với một người say mê công việc như anh, một người quí giá từng phút giây sống của mình,một người hối hả sống vì sợ mình sẽ không còn nhiều cơ hội để sống....giờ phút này chính là giờ phút tuyệt vọng nhất của anh...cô đơn nhất của anh...thế mà anh vẫn còn muốn nói những lời chúc tốt lành nhất dành cho mình...anh ơi!
Thế là mình phải ngồi lại nghe anh nói, chúc anh gặp nhiều may mắn, rằng anh đừng nên buồn vì những gì cần làm cho những người thân yêu nhất của anh, anh cũng đã lo xong tất cả, từ một năm trước, khi căn bệnh đã có những biến chứng...và rằng em vẫn luôn ở bên cạnh anh, cầu nguyện cho anh,nếu giờ phút này em ở bên cạnh anh, em sẽ nắm bàn tay anh truyền chút mạnh mẽ cho anh, chút hy vọng cho anh...rằng em luôn bên cạnh anh, dù rằng mình rất là xa cách nhau...anh ơi!
Anh nói: anh có gởi cho em một lá thư...em nhận thư và đọc đi...anh sợ anh không còn dịp nào để nói những lời từ lâu anh muốn nói với em... 
  
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Và giấc mơ của em
 
Anh đứng ở phía chân trời...tươi cười như thuở mới biết em...anh vẫy tay và gọi em...tiếng của anh theo gió bạt ngàn lồng lộng đến bên em...
Em chạy về bên anh...theo tiếng gọi của anh...nhưng anh ơi...có một đại dương ngăn cách giữa chúng ta...em càng chạy bờ biển càng lùi xa tít tắp...sóng biển vẫn tràn vào bờ những bãi bọt trắng xóa...chúng sẽ tan biến như những giấc mơ....em chay...và em khóc...
Khi em kể lại giấc mơ đầy nước mắt cho một người bạn nghe...anh ấy nói : có lẽ đó là định mệnh rồi...
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-27 05:33:11Oanh Oanh>
Con khỉ Hội An...
 
Lâu lắm rồi mới có ngày nghỉ thỏai mái ở nhà...minh đang ở trong căn phòng riêng...dọn dẹp xíu xiu cho ngăn nắp không thi bị Mẹ la con gái gì mà làm biếng...thì ô hay...biết gì không? mình bỗng dưng gặp lại người bạn cũ...con khỉ Hội An...
Lúc trước mình không hiểu sao nó hiện diện ở nhà mình...còn hôm nay quả thật không hiểu từ bao giờ nó...len lỏi đi vào phòng riêng của mình chứ? thật là khó hiểu quá !!!!
Nó bây giờ ngồi trên tủ kệ , trên một ngăn nhỏ, không còn ngồi trên ghế...vẫn bộ mặt ấy...mình cười tươi với nó bằng nụ cười số...3, dành cho bạn bè....chào khỉ , khỏe không? bấy lâu té ra khỉ dòm ngó mình hàng ngày mà mình đâu để ý gì đến nó...sao minh lại co thể vô tình thế nhỉ?
Con khỉ cười lại...( mà cái miệng nó thì hình như lúc nào cũng cười ) chào bé cưng! Trời ,dám gọi mình bằng cái tên chỉ có Mẹ mới biết...
Nè khỉ...mình gọi nó...làm xiếc đi cho mình vui , mình đang buồn quá...làm xiếc đi...chọc cười đi...đó là nghề của mi mà...
Con khỉ vẫn nghiêm chỉnh ngồi bó gối...như một con người đang mơ màng nhớ về dĩ vãng...phớt lờ, không đếm xỉa gì đến mình...trông thấy mà ghét! Hơi bị chảnh đó nha!
Mình phải bước lại gần bên nó lập lại yêu cầu...thì bất ngờ chưa...con khỉ quắc mắt nhìn mình...khó chịu như đang nói: này...tôi thành người lâu rồi...cô không biết sao? đừng bắt tôi làm những trò của...khỉ nữa nhé! xưa rồi Diễm !!!
Trời ơi....
 
Oanh Oanh
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự
 
Một buổi tối...mình tâm sự với con khỉ:
 
_Khỉ ơi...ta có chuyện này muốn hỏi khỉ...hổm rày ta âm thầm làm một chuyện mà cha mẹ không hay, người thân không biết...ta lo lắng...không biết ta có làm điều gi không hay cho ta, cho người...khỉ nghỉ dùm ta xem sao?
_Này...không chừng tôi lớn tuổi hơn cô đó...ăn nói giữ lời!
_Ồ! xin lỗi...có ai mà biết được tuổi của khỉ bao giờ...thế khỉ nghỉ sao?
_Nói ngắn gọn cho dễ hiểu nè! hãy làm theo trái tim và lương tâm...mọi người sẽ hiểu cô...vì ai cũng có một trái tim và lương tâm thì chắc cũng còn đâu đó...còn hỏi gì nữa không? tôi rất bận...
_Thế hở khỉ? cám ơn nhe...mà khỉ bận bịu gì thế nhỉ?
_không có gì nhiều....sắp tới giờ tôi...thiền!
_[:D] [:D] [:D] đất trời ơi !
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhửng đàn chim không bay lên
 
Buổi trưa đang trên đường đi ăn về...ngang qua đường Điện Biên Phủ...trời bỗng dưng nổi gió...và hàng ngàn cánh hoa dầu xoay tít trên không trông thật là vui mắt...
Gió càng lúc càng lớn...dường như gió đang cố gọi về cho buổi trưa một cơn mưa...bởi vì đang là mùa mưa cơ mà...dễ dầu gì để mọi người được khô ráo một ngày! gió tệ thật...
Và trong khi gió đang goi mưa...mình có nghe lâm râm vài giọt bé tí...thì lại vô tình trông thấy được một cảnh tượng mà chưa bao giờ thấy...cứ trên một cụm lá của vài cây dầu đang chụm đầu trên không lại có một đàn chim bay...hay đúng hơn là chúng đang xoay tít...những con chim đang nháy valse trên bầu trời...và những con chim kì lạ này không bay về phương trời xa nào....mà chúng ngày càng bay xuống thấp...là đà xoay trong tầm mắt con người len lỏi qua xe cộ ngược xuôi, có thể vài con chim sẽ vương víu trên tóc của ai đó...và cả bầy chim tuần tự rồi sẽ rơi xuống mặt đường tráng nhưa để cho những chiếc bánh xe vô tình cán qua, để con người đạp giày lên...nát tan, tả tơi, chờ đêm tối sẽ có người phu quét đường hốt chúng vào và mang đi...
Ôi những cánh hoa dầu....đời sống sao mà ngắn ngủi đến thế...khi còn xanh ở trên cành chúng chỉ muốn được xoay tít trên không...vì chúng là hoa dầu kia mà! và khi chúng vui sướng , hạnh phúc vì được xoay tròn trên bầu trời...chúng đâu biết được chúng đã vĩnh viễn lìa xa...cây mẹ và các anh chị em...một cuộc chia ly không được báo trước, nên không có nước mắt, mà chỉ có nụ cười và niềm hạnh phúc vô biên... 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0