📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Kỉ Niệm

68 trả lời, 11.313 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-06 06:52:02Oanh Oanh>


Về nghe biển hát

Lần thứ bao nhiêu mình trở về với biển? Một cảm giác háo hức,thân thương ngập tràn như được về thăm lại quê hương…Mà mình thì có được sinh ra từ biển đâu? Sao lại có tình cảm nồng nàn như thế?Hình như nó đã ở trong máu thịt rồi….vì nó chính là Quê Hương Việt Nam….
 
Mình đang in những bàn chân trần trên bờ cát mịn ướt…nghe gió biển có hương vị mặn mà mơn man làn da …thổi tung những sợi tóc dài bay tả tơi trong nắng nhẹ…và nắng thì đang chạy nhấp nhô theo từng đợt sóng biển ngàn khơi….Tìếng ì ầm quen thuộc mà bao lâu mình nhớ nhung da diết…Những lần quá nhớ biển mình thường nghe đỡ ghiền tiếng sóng biển trong lòng chiếc vỏ ốc…Ôi biển đây rồi….mình lại đứng trước biển mà ngỡ như chiêm bao!...mình hét to : biển ơi….em đã về…

Mình đang hít thở không gian biển lặng cuả buổi sáng sớm…mùi hương cuả biển thấm vào từng tế bào…hơi thở cuả biển bao trùm vạn vật….nhỏ bé làm sao…con người trước thiên nhiên hoang dã,sống động và hấp dẫn đến lạ lung….Từng hàng dừa trải dài đó đây men theo bờ biển…những cây dừa lả lơi nghiêng nghiêng xõa tóc…như cô gái đang hẹn hò đứng đợi người yêu…tất cả hoà quyện vào bản nhạc sóng biển trầm hùng, êm dịu bên tai…Mình không thể nào cưỡng lại được và cất tiếng hát theo biển trời xanh ngát….

…Hàng phi lao đứng trên bờ cát….nghe em bỗng cất lời hát….và trời xanh cũng hát cùng phố biển lời yêu thương….
….Sóng nhấp nhô ngoài xa biển trưa lấp lánh…gió không ngừng thổi, áng mây bồi hồi vẫn không ngừng trôi….và chiều nay phố biển mình em thôi….

 
Ôi tiếng hát cuả mình như tan vaò không gian bao la, chìm lấp trong tiếng sóng biển...nhưng có hề gì? một niềm hạnh phúc lạ lùng choáng ngợp trái tim...để nhận ra rằng...mình đã yêu biển biết là bao nhiêu!
 
Oanh Oanh 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-03 09:32:24Oanh Oanh>
Con khỉ Hội An
 
Chiều qua đi làm về với cái mặt méo xẹo muốn khóc...Ừ thì đôi khi vẫn vậy thôi mà...mới tranh luận với một người...và đành chịu thua anh ta thôi...vì anh ta đang giữ trong tay một cái gì đó tương đương cả một sinh mệnh...
Buồn quá định mở xem phim...thì trời đất ơi !!!
Con khỉ Hội An của mình bỗng ngã lăn nằm xuống kệ...mắt nhìn mình chăm chăm và cái miệng rộng xé tọac một nụ cười méo mó...
_Hi hi...làm gi vậy khỉ? ông chẵng đã nói ông biến thành người lâu rồi sao?
_dĩ nhiên rồi !
_Thế sao khỉ vẫn làm trò vậy?
_Thế mà cũng hỏi...con người đôi khi vẫn làm trò của khỉ...cô đã từng nói vậy mà, quên rồi sao? khẹt khẹt...(cười !)


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi trong đời
 
   Đôi khi giữa cuộc sống, người ta vẫn gặp những chuyện như đùa, không cách gì hiểu được tại sao nó có thể xảy ra. Đầu tiên là cảm thấy bực mình, khó chịu, nhưng sau đó lại tìm trong cục khó chịu đó khía cạnh tích cực của nó, và người ta rút ra được một cái cười, chứ không phải nụ cười....một cái cười héo xào, úa xụa....Nếu vẽ được màu sắc của cái cười đó...hẳn người ta phải pha một gam màu nhày xám ngoét...sợ quá đi mất, không dám nghĩ đến nữa...

   Đôi khi trong cuộc sống, người ta vẫn gặp hòai những chuyện buồn thương rơi nước mắt...chẳng hạn như chuyện những nhịp cầu đang xây đã sụp! Người ta ai lại không thấy đau đớn trong lòng khi nghĩ đến những con người đang làm việc bị chôn vùi trong đống bê tông sắt vụn, rồi lại thon thót từng cơn đau khi nghĩ đến những gia đình mất con, mất chồng, mất cha. Những cảnh đời thóang chốc góa bụa, mồ côi...người ta từ tâm đóng góp phần nhỏ bé của mình để gọi là...Nhưng đau thương cũng đã xẩy ra rồi...cái mất đã mất, tiền bạc nào mua lại được mạng sống của một con người, làm sao mua lại được người con, người chồng, người cha cho những người mẹ, người vợ, đứa con tội tình?
Thế nhưng sau hết người ta lại mua được cho mình những nụ cười chua xót mỉa mai...chỉ biết lắc đầu mà thôi!

   Đôi khi trong cuộc sống người ta vẫn gặp những chuyện như mơ...Có những mảnh đời nức lên từ đất khô cằn một miền quê nghèo khó.Tự thân phấn đấu học hành trong khó khăn gian khổ. Áo vá đủ màu, quần nối mấy mảnh...vẫn vui vẽ hoc hành tiến xa mà bao người con sống trong nhung lụa khó lòng đạt được. Để một ngày thành danh, đội nhành nguyệt quế ngẩng cao đầu tự hào trong nước mắt của bản thân, của cha mẹ, của bao bạn bè...Và nhiều người chợt cảm thấy trái tim đang nở một nụ cười thán phục! chỉ còn biết dùng hai từ này thôi...

  Có biết bao câu chuyện đời đến rồi đi với con người, xin hãy tìm trong đó cho ra một nụ cười bạn nhé...dẫu cho nó là một cái cười như thế nào đi nữa....


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-15 08:49:59Oanh Oanh>
.
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-23 11:24:31Oanh Oanh>
Anh về cưới vợ...
 
   Anh yêu cô…yêu tha thiết hai năm nay. Anh kiên trì đeo đuổi và không tiếc công sức chứng tỏ cho cô nhìn thấy tình yêu cuả anh. Nhưng hình như chỉ là hoài công. Anh cảm thấy thương cho con dã tràng xe cát trên bãi biển, vì hình như anh rất hiểu công việc của nó.  

   Ai lại không nhìn thấy tình yêu cuả anh, kể cả cô. Thế nhưng hình như cô luôn lãng tránh anh, lãng tránh bằng cách xem anh như một người bạn hay là một người anh…Và giữa hai người có một bức tường mà anh không thể nào vượt qua hay phá bỏ đi. Có điều cô chưa làm gì xúc phạm anh…ngoài sự im lặng và lặng im. Lẽ ra anh phải hiểu ý nghiã tế nhị cuả sự im lặng , nhưng con tim anh ngoan cố…chừng nào nó chưa nghe được lời cự tuyệt  từ đôi môi ấy thốt ra thì nó vẫn còn yêu…cho đến một ngày….  

   Cho đến một ngày….anh không chịu đựng nỗi đã đến thổ lộ cùng mẹ cuả cô và anh đã khóc nức nỡ như đưá bé trong tay bà. Những cái vỗ về êm ái từ tay người mẹ, những lời dịu dàng an ủi chỉ làm đau xót thêm tình yêu tuyệt vọng cuả anh…hình như bà đã nói những gì đại loại: Không duyên nợ khó đến được với nhau…mà biết đâu sau này cháu sẽ cám ơn định mệnh mà coi đó là một điều may mắn? Và người mẹ cô gái lại thầm nghĩ trong lòng: cậu sẽ rất chóng quên thôi…

   Anh đã trải qua những tháng ngày khó khăn để thoát ra khỏi  tình yêu vô vọng. Anh vất vã thoát khỏi đôi mắt , ánh nhìn….khó tả cuả cô. Và một ngày cuối tháng mười gia đình cô gái nhận được thiếp cưới cuả anh. Một hôm anh ghé qua nhà để gởi thiệp cưới thì không gặp ai. Có lẽ họ sẽ rất vui cho anh vì họ vốn là những con người tốt bụng. Vợ anh là một cô bé mới 21 tuổi, nhỏ hơn cô bốn tuổi, là con gái một cuả một đại gia trong ngành xây dựng. Bạn bè ai cũng ghẹo anh là chuột sa hủ nếp…

   Đám cưới anh…anh thấy cả hai mẹ con họ cùng đi. Họ đi riêng người trước người sau như hai người xa lạ. Đứng bên cô vợ xinh xắn như một con búp bê, anh chợt nhìn thấy lại những giọt nước mắt hôm nào cuả mình. Anh quyết định gởi trả hết về cô khi cô nhìn lướt qua anh trước khi bước vào sảnh cưới… 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 14:49:28con thuyền không bến>
                          Đừng bỏ cuộc bạn nhé!
 
         Khi mọi thứ trở nên tồi tệ như thỉnh thoảng vẫn thế, khi con đường bạn đang lê bước dường như thành dốc đứng, khi ngân sách đang giảm mà giá cả thì đang tăng theo tốc độ phi mã; bạn muốn mỉm cười nhưng lại phải thở dài; khi sự lo âu đang đè nặng lên bạn, hãy nghĩ ngơi nếu cần thiết nhưng đừng bỏ cuộc bạn nhé.
 
         Cuộc đời thật kỳ lạ với những khúc quanh ngõ quẹo như đôi khi chúng ta vẫn nhận thấy, quá nhiều lần thất bại, lẽ ra ta đã chiến thắng nếu như ta kiên trì theo đuổi, đừng bỏ cuộc dù cho bước tiến có vẻ chậm lại vì có thể bạn sẽ thành công trong cuộc chiến tới.
 
           Thành công chính là sự đảo ngược của thất bại; ánh bạc của đám mây mù hoài nghi làm bạn không thể biết được mình đã gần đến đích rồi đấy, có khi tưởng chừng hãy còn rất xa nhưng có thể bạn đã ở gần kề.  Vì thế hãy chiến đấu dù khi bạn đã bị trúng đòn nặng nề nhất; khi mọi thứ có vẻ tệ hại nhất thì đó chính là lúc bạn càng không được phép bỏ cuộc. 
 
 


📎 300761.vumanh.be[1]
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
Nói chuyện với mình
 
Đứng trước biển...thấy mình thật nhỏ nhoi, thật bất lực, như vô vàn hạt cát dưới chân...có thể bị sóng biển cuốn phăng đi bất cứ lúc nào...Ồ, nhưng không dễ đâu nhé, vì mình hơn con dã tràng là ngòai đôi chân còn có trí óc để mà chạy...vào bờ, sóng biển có giận dữ lắm cũng chỉ ướt được gót chân mà thôi.
 
Ngồi trước màn hình, vào trang thơ...Chóang ngợp bởi bao la là bài thơ hay, xem mãi xem hòai mà học chẳng được bao nhiêu. Có lẽ đó thuộc về năng khiếu rồi, con người tài hoa đâu cần học nhiều mà vẫn tràn tuôn những câu thơ xuất thần, đầy âm hưởng của một làn điệu, những bài hát bất hủ, mà ca từ êm đềm như một bài thơ. Những tấm tranh sống động lột tả được cái hồn của cảnh vật, của một vật mẫu có khi vô tri. Người họa sĩ bắt vạn vật lên tiếng nói bằng những vần thơ, ướp nhạc tuyệt vời!
 
Đối diện với...sự thật, đôi khi quá ngỡ ngàng! Thất vọng nhất đó là lòng dạ của con người...Biển bao la là thế sao lòng người chật hẹp là thế? Có một con rắn luôn cuộn mình nằm đâu đó trong trái tim, chờ chực để chia sẽ...nọc đọc ngay cả đối với đồng lọai của mình. Hay đó là mặt trái của...tình yêu? Tình yêu của lòai rắn....
 
Đứng trước lòng mình...đôi khi tự...chửi rủa sao mà mình quá yếu đuối...Cứ gặp chút khó khăn là đã muốn tự đào thải mình. Nhưng đi đâu? khi mà trót lỡ đa cảm, khi mà những câu gọi là thơ lắm khi cứ dại dột tràn ra ngòi bút, rồi lại dại dột gởi lên màn hình...đưa thơ vào mênh mông...những câu thơ vô tội, trái tim cũng không lỗi lầm gì...Sao cứ hết lần này đến lần khác cứ đòi bỏ thơ mà đi. Đi đâu? Biết đi đâu bây giờ? Đi đâu rồi thì tim vẫn lồng lộng thơ và thơ lại bay vào mênh mông...
 
Đứng trước thời gian...thấy mình thấy mình vừa lớn thêm một tuổi mà vẫn chưa...lên lớp. 
  
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Cây nhãn
 
Ngang bên hông công ty mình làm việc, là một con đường nhộn nhịp, có một cây nhãn đang trổ hoa tươi tốt và đang kết những trái xanh um trông rất đẹp, có một anh bảo vệ luôn ngồi đó để làm nhiệm vụ...
Thế nhưng....mọi người xì xầm: cây nhản có...MA! ai bị một lần đều xanh xao , sợ hãi...
Hôm kia, buổi trưa mình cùng một bạn gái phải đi bộ ngang cây nhãn để đi ăn trưa...cả hai đâu để ý gì, chỉ lo nhìn xe cộ...thì bỗng dưng cả hai cùng giật mình khi nghe có giọng nữ gọi giật ngược...trong tai: Ê !rất rõ ràng...mà nhìn tới nhìn lui chẵng có ai là đang gọi tụi mình cả...
Khi về kể lại cho mọi người nghe, viết dài thêm danh sách những người bị Ê...
Nhưng đến tối về nhà, khi kể cho mẹ nghe, thì bị mẹ xách đầu ra tiệm PNJ gần nhà, mua cho sợi dây bạc có hình tượng Phật bé tí bắt đeo ngay vào cổ...
Có vậy mẹ mới yên lòng...
 
(22/06/2007)


Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Oanh Oanh

Cây nhãn
 
Ngang bên hông công ty mình làm việc, là một con đường nhộn nhịp, có một cây nhãn đang trổ hoa tươi tốt và đang kết những trái xanh um trông rất đẹp, có một anh bảo vệ luôn ngồi đó để làm nhiệm vụ...
Thế nhưng....mọi người xì xầm: cây nhản có...MA! ai bị một lần đều xanh xao , sợ hãi...
Hôm kia, buổi trưa mình cùng một bạn gái phải đi bộ ngang cây nhãn để đi ăn trưa...cả hai đâu để ý gì, chỉ lo nhìn xe cộ...thì bỗng dưng cả hai cùng giật mình khi nghe có giọng nữ gọi giật ngược...trong tai: Ê !rất rõ ràng...mà nhìn tới nhìn lui chẵng có ai là đang gọi tụi mình cả...
Khi về kể lại cho mọi người nghe, viết dài thêm danh sách những người bị Ê...
Nhưng đến tối về nhà, khi kể cho mẹ nghe, thì bị mẹ xách đầu ra tiệm PNJ gần nhà, mua cho sợi dây bạc có hình tượng Phật bé tí bắt đeo ngay vào cổ...
Có vậy mẹ mới yên lòng...
 
(22/06/2007)




 
Thánh thần hay ác quỷ đều từ trong tâm mà ra, xin mạn phép OO cho Thuyền tôi không bàn đến chuyện ma quỷ trong bài viết của OO, tôi chỉ xin được viết tiếp ra đây tấm lòng của người Mẹ đối với con cái. một đề tài mà có lẽ cả đời chúng ta cũng không thể nào viết hết được.
 
                     Bà Mẹ và những nghịch lý
 
          Bà Mẹ mỉm cười khi đứa con khóc chào đời nhưng lại bật khóc khi con cười hạnh phúc.
 
         Bà Mẹ ngồi đan áo ấm cho con nhưng mình lại run lên vì lạnh.
 
        Bà Mẹ dạy con phải trung thực nhưng lại nói với con đã ăn no lắm rồi khi cả ngày chưa có gì vào bụng.
 
          Bà Mẹ dạy con mình dũng cảm, can đảm nhưng lại yếu đuối, sợ sệt khi con bịnh hoặc..đi chơi về khuya.
 
         Bà Mẹ quanh năm lủi thủi một mình nhưng vẫn khuyến khích con tham gia vào các phong trào tình nguyện đến với những người nghèo neo đơn.
 
         Bà Mẹ yếu đuối, bệnh tật nhưng sẵn sàng nhỏ đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ con.
 
         Bà Mẹ đánh con nhưng đau hơn con gấp vạn lần.
 
        Bà Mẹ tiết kiệm nọi thứ: Thời gian, tiền bạc...nhưng lại phung phí một thứ: TÌNH THƯƠNG.
 
Bạn đã thấy thấp thoáng bóng dáng Mẹ mình trong đó chưa vậy, người bạn của tôi?


📎 300761.vumanh.be1
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»