📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Chén cơm nhiều sạn

12 trả lời, 842 lượt xem — Trang 1 / 1
YM xin gửi tặng những dòng tâm sự này cho những người cùng chung suy nghĩ

Những lúc rảnh rang, tôi thường vào các forum chơi, đọc những cái post trong đó để giải trí, thỉnh thoảng cũng đánh tiếng một chút không lại áy náy đọc mà không viết, nhận mà không cho. Vui vui vậy mà không ngờ cũng có những người thích những câu chuyện nhỏ tôi viết và PM làm quen.

Mọi chuyện bắt đầu tự nhiên, tôi vô tình biết một người như vậy. Qua cách nói chuyện, tôi cảm giác người đó hơi thiếu tự tin và bất mãn chuyện gì đó. Nghĩ rằng trò chuyện có thể giúp nên tôi cũng đồng ý chat làm quen. Người đó nói với tôi rằng sinh ra và lớn lên ở miền Trung, lên Sài gòn học rồi ở lại lập nghiệp, hiện đang làm quản lý cửa hàng cho một hãng nước ngoài. Tôi rất cảm phục những người có chí vươn lên như vậy, nhất là ở xã hội Việt Nam chuyện đó chẳng dễ gì. Tôi cũng hỏi thăm, khuyến khích những mong người đó thành đạt.
Nhưng...
Chắc là tôi quá nhạy cảm nhưng bao nhiêu cảm tình của tôi chợt biến đâu mất khi nghe người đó nói "Bạn thật may mắn. Sinh ra cũng là người mà sao chén cơm của mình lại nhiều sạn vậy". Nghe câu đó tôi thấy đau lòng, đau lòng cho người đó và những người cùng có những suy nghĩ tương tự.
Tại sao con người ta tham lam đến thế? Chẳng phải người đó đã may mắn hơn bao người khác. Sinh ra ở miền quê nghèo nhưng lại được trời phú cho trí thông minh, được gia đình vun đắp cho đi học ở Sài gòn, rồi có thể kiếm được công việc ở chốn nhiều người ít việc đó. Với mảnh bằng đại học, người đó tìm được công việc quản lý cửa hàng đâu phải chuyện dễ, vậy mà vẫn còn ghen tỵ...

Người đó còn kêu than phải làm việc vất vả, "cày cật lực" mới kiếm được đồng tiền. Lúc đó thì tôi thấy giận thực sự. Tôi may mắn ư? Phải, tôi vô cùng may mắn. Tôi đang đi học, tôi có một công việc ổn định ở Việt Nam, bố mẹ tôi khoẻ mạnh, tôi có người em gái tuyệt vời và vô vàn những điều khác nữa...

Tôi đã gặp rất nhiều may mắn trong cuộc đời. Tôi luôn cảm ơn Chúa, cảm ơn Thượng đế, cảm ơn tất cả những bậc thần linh về những may mắn đó. Tôi vô cùng may mắn.

Nhưng dân gian Nga có câu "sống cho qua cuộc đời không như đi qua cánh đồng" và cuộc đời tôi cũng vậy. Người đó có biết rằng những gì tôi đang có hiện nay cũng đã từng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt của tôi trong đó không? Người đó nói làm việc cực nhọc nhưng có biết rằng những năm sinh viên, tôi đã phải bươn chải thế nào để kiếm sống hay không? Công việc nặng nhọc ư? Tôi đã từng ban ngày đi học, ban tối đến trường phổ thông để quét dọn phòng vệ sinh cho người ta để kiếm vài đồng bạc lẻ. Số nghề tôi đã làm qua không thể đếm hết trên đầu ngón tay được nữa. Nhưng tôi không lấy đó làm khổ. Những vất vả đó đã rèn luyện tôi, dạy tôi sống, làm việc và quan trọng nhất là dạy tôi trân trọng tất cả những gì hiện tôi đang có.

Chắc có người sẽ nói tôi đang ôn nghèo kể khổ. Ngày đó tôi vất vả lắm sao? Tôi không biết, tôi chỉ nhớ những buổi đi làm về thong thả dạo trên đường, hít thở không khí ướt sương đêm vừa nghĩ xem tôi sẽ làm gì với số tiền tôi nhận vào cuối tháng. Tôi còn nhớ khuôn mặt hớn hở của người em gái mỗi lần tôi dùng số tiền kiếm được đó rủ em đi ăn hamburger hay mua socola. Tôi nhớ niềm vui nhìn khi nhìn vào gương và thấy mình đã lớn, tự lập.
Ăn sung mặc sướng, làm việc nhàn hạ được nhiên là ai cũng muốn. Tôi cũng rất muốn không phải lo toan, chỉ tối ngày rong chơi, xem phim, tụ tập nhưng cuộc đời đâu chỉ một màu hồng tươi. Tôi còn nhớ một câu trong bộ phim tôi đã xem "hãy học yêu công việc của mình nếu không thì hãy bỏ nó đi" và đó là điều tôi tự nhẩm với mình hằng ngày.

Nói vậy chứ chẳng lẽ không bao giờ bạn thấy niềm vui trong công việc, trong những thành quả đạt được sau những giờ lao động vất vả sao? Những niềm vui đó càng trọn vẹn hơn khi bạn tốn thật nhiều công sức để hoàn thành công việc một cách mỹ mãn.

Hãy biết thấy đủ mà không quá tham lam, hãy cảm ơn cuộc sống này vì đã cho bạn nhiều hơn là lấy đi của bạn. Bạn có bát cơm nhiều sạn nhưng bạn vẫn có thể vừa ăn vừa nhặt nó ra chứ không như nhiều người không có bát cơm mà bưng ăn.

Ganh tỵ để tự vươn lên là điều không xấu nhưng dở ở chỗ bạn cho là bạn ít may mắn. Bạn đang rất may mắn đừng để may mắn đó buồn vì không được bạn nhận ra mà bỏ bạn ra đi.
Đăng nhập để trả lời
0
Héc héc. Ganh tỵ mà làm gì. Hãy bằng lòng và hạnh phúc với những gì mình có, phỏng ạ?
 
Đó có phải là tâm sự mà IếnMi muốn gửi tới một người bạn nào đó?
Hì, xét theo một góc độ nào đó thì ganh tỵ cũng là một cái tốt. Ganh tỵ để vươn lên, không bằng lòng với những gì mình có để tham lam hơn, để nỗ lực hơn, thì âu cũng là cái liễn, í lộn, âu cũng là điều đáng trân trọng.
 
IếnMi thử hiểu theo nghĩa rằng bạn ấy đang khen IếnMi đó. IếnMi đã bao giờ khen bạn của bạn bằng một câu đại loại như: "Tao ghen với mày quá à" chưa? Đó cũng là một cách khen mà, đúng ko nào? Cái quan trọng là mình hiểu theo nghĩa nào thôi à.
 
V3 không có nói là ai sai ai đúng ở đây, V3 muốn nói tới cách hiểu một vấn đề, cách nhìn một hiện tượng mà thôi. Ừ thì đúng là có thể cái "chén cơm nhiều sạn" kia kém bạn thật. Nhưng "chén cơm nhiều sạn" đó còn hơn là một "chén sạn nhiều cơm", "chén sạn nhiều cơm" lại hơn một "chén toàn sạn", "chén toàn sạn" thì lại hơn một "không gì cả". Tương tự vậy "chén cơm không sạn" lại có thể thua một "chén cơm ngon"... Túm cái váy lại là hơn-kém trong cuộc sống luôn tồn tại, nhưng so sánh mà làm chi chứ?
 
Uhm, nếu đi qua một cánh đồng và coi đó là cuộc sống của một con người thì bình lặng quá nhỉ. Bình lặng như một mặt ao đầy bèo vậy. Nhặt sạn dần dần ra mà thưởng thức cơm thôi, nếu chén cơm của bạn nhiều sạn.
 
Luôn tồn tại hai mặt trong mọi thứ, V3 nghĩ vậy. Bằng lòng, hạnh phúc với những gì mình có thì không hoặc ít có ý chí vươn lên. Tham lam, không bằng lòng với những gì mình có, sẽ có ý chí muốn tìm kiếm và cố gắng, nhưng sẽ vô tình tạo ra những sự không hài lòng của những đồ vật hoặc đại loại là những gì mà mình đang có ví như tình bạn, tình yêu, tình gia đình...
 
Cơ mà những thứ mình không-thể-thay-đổi-được, ví như gia cảnh, nơi sinh ra... thì đừng hằn học với nó. Cái gì mà bạn thay đổi được thì hãy cố gắng, còn cái gì nó là tất nhiên, thì hằn học mà làm chi??? Chắc là "chén cơm nhiều sạn" khá là hằn học khi nghĩ tới: Tại sao mình sinh ra ở cái nơi "chó ăn đá, gà ăn sỏi", mà tại sao ko dc sinh ra ở SG nhỉ? Hê hê. Thế có phải là cậu ta đã ko thấy ơn của kẻ đã vô tình tạo ra mình không nào? Biết đâu, khi cậu ta được sinh ra ở SG, lại nghĩ: tại sao mình không sinh ra ở US nhỉ? Hị hị...
 
May mắn là một thứ gì đó rất vô hình, khó có thể nói là nó có tồn tại được. Lý lẽ biện minh cho hành động. Bạn làm một thứ gì đó tương tự 1 người khác, họ làm tốt, bạn làm không xong thì bạn lại nói là tại thiếu may mắn. Thế có gọi là may mắn có tồn tại hay không chứ? Hay tại khả năng nhỉ? :D
 
V3 sống xa ba mẹ. Khi ba mẹ hỏi: Con có gia đình không? V3 nói: con có, con coi chính con là gia đình của con. Vì sao ư? Vì con xa ba mẹ từ nhỏ, cái gọi là ba mẹ trong con có rất ít so với những người được sống cùng bamẹ từ nhỏ. Gia đình của mẹ là ba và các con, gia đình của ba là mẹ và các con. Còn gia đình của anh con là ba-mẹ và các em. Khi anh ấy có vợ, gia đình của anh ấy sẽ là anh ấy và vợ anh ấy và sau này thêm con anh ấy. Hiện tại, con sống 1 mình, đủ sức nuôi 1 mình, chưa có ai bên cạnh, nên gia đình của con là chính con, ba mẹ ạ.
 
Thật là cá nhân, phải không? Đúng, nếu theo góc độ thông thường nhìn nhận. Nhưng theo một góc độ khác, thì không cá nhân chút nào cả. hì hì. Thôi, ko nói nữa, kẻo lại đụng nhau về quan điểm cá nhân. :)
 
Túm cục lại, theo v3, hãy bằng lòng với những gì mình đang có, hạnh phúc với những gì xung quanh mình, mơ về những thứ mà mình có thể có được trong tương lai, thể hiện giấc mơ đó bằng tất cả khả năng có thể. Cảm nhận hạnh phúc được sống qua từng ngày từng giờ mà mình đang sống... Vậy là đủ.
 
 
À, định kết thúc mấy dòng lằng ngoằng này, nhưng chợt nghĩ tới hai câu chiện, và muốn kể.
 
1. Chuyện ba tui kể: Một gia đình lão ăn mày rách rưới nhìn thấy đôi vợ chồng già ngồi trong xe ô tô. Lão ăn mày nghĩ: ước chi mình giàu như họ, mình sẽ thật hạnh phúc. Bà vợ giàu ngồi trong ô tô đang cãi nhau với ông chồng, chợt thấy lão ăn mày già đang đỡ mụ vợ xấu xí đứng dậy với vẻ mặt đầy lo lắng, yêu thương thì chợt nghĩ: Bao giờ thì cái vẻ mặt kia xuất hiện trên khuôn mặt bự mỡ của lão chồng mình nhỉ?!?
 
Ô hay, lạ, họ đang muốn đổi chỗ cho nhau kìa!!!
 
2. Cơm của gia đình nọ có rất nhiều sạn, anh chồng, cứ mỗi bữa ăn, lặng lẽ nhặt những hạt sạn trong chén cơm, tích tụ lại. Sau một năm, anh ấy có một bình pha lê nhỏ đựng đầy những hạt sạn. Anh ta mang tới tặng vợ đêm tất niên và nói: Tình yêu của anh dành cho em nhiều như những hạt sạn anh lấy được từ những bữa cơm gia đình của chúng ta, em yêu.
 
Chiện 1 rất tuyệt. Cơ mà chiện 2 mở ra cho các bạn nhiều chiều suy nghĩ đó. Hĩ hĩ hĩ.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
V3 thâm thúi quá [;)]




http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=197164

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=198040
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì ! ganh tỵ rồi so sánh xong rồi than thở kể khổ....là chuyện thường tình của con người. Ai củng phải trải qua cuộc đời bất trắc , đọan đường đời mình phải đi thì dài thăm thẳm và đầy nhửng ổ gà , ổ voi. Mấy ai mà được thẳng tấp thênh thang? người xưa có câu "nhìn lên thì mình hổng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì củng khối người mong được như mình" Có than thở thì củng không được gì , nhưng buồn thì cứ than thở cho bớt buồn.

Đăng nhập để trả lời
0
@ vietba viết hay quá, mọi người ai cũng viết hay trừ SGLT và Ran ^_+
 
Chén cơm nhìu sạn, chén sạn nhìu cơm....tất cả đều có chén.... nhóm chén làm phần tử chung => chén (cơm nhìu sạn+sạn nhìu cơm)   hì hì cơm và sạn có lẽ hok thể thiếu nhau nhỉ [:D]
 
 
2. Cơm của gia đình nọ có rất nhiều sạn, anh chồng, cứ mỗi bữa ăn, lặng lẽ nhặt những hạt sạn trong chén cơm, tích tụ lại. Sau một năm, anh ấy có một bình pha lê nhỏ đựng đầy những hạt sạn. Anh ta mang tới tặng vợ đêm tất niên và nói: Tình yêu của anh dành cho em nhiều như những hạt sạn anh lấy được từ những bữa cơm gia đình của chúng ta, em yêu.

 
típ nhé (cí nài là R bôi bác ^_^)
 
cô vợ cầm chiếc lọ pha lê xúc động nói, cám ơn anh, cái bình pha lê sạn này rất đẹp, nhưng em hiểu nó không đẹp bằng tình yêu anh dành cho em. vậy anh có thể nói cho em biết có bao nhiêu hạt sạn trong cái bình đó không???
Anh chồng im lặng!
Cô vợ nhẹ nhàng trả lời:"hằng đêm khi anh ngủ say em đều đổ cái lọ pha lê đó ra đếm và em đã đếm được có 1314000 hạt sạn ở trong ấy. Em chẳng có cái gì để tặng anh, em chỉ biết đếm và nếu anh coi những con số đó là những tích tắc thời gian thì nó vừa tròn một năm hạnh của chúng ta đó anh iu" ^_+
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
cô vợ cầm chiếc lọ pha lê xúc động nói, cám ơn anh, cái bình pha lê sạn này rất đẹp, nhưng em hiểu nó không đẹp bằng tình yêu anh dành cho em. vậy anh có thể nói cho em biết có bao nhiêu hạt sạn trong cái bình đó không???
Anh chồng im lặng!
Cô vợ nhẹ nhàng trả lời:"hằng đêm khi anh ngủ say em đều đổ cái lọ pha lê đó ra đếm và em đã đếm được có 1314000 hạt sạn ở trong ấy. Em chẳng có cái gì để tặng anh, em chỉ biết đếm và nếu anh coi những con số đó là những tích tắc thời gian thì nó vừa tròn một năm hạnh của chúng ta đó anh iu" ^_+

Em iu ơi, vậy là đêm nào em cũng dậy đếm pha lê sao em? Vậy chúng mình cố gắng dành dụm cho đủ 1350000 hạt pha lê nha em. Khi đó chúng mình đổi đời rồi hà, nào là vila, xe hơi... lúc đó em là bà hoàng nha. Cố lên nhé em iu.[:)]
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: htdn

cô vợ cầm chiếc lọ pha lê xúc động nói, cám ơn anh, cái bình pha lê sạn này rất đẹp, nhưng em hiểu nó không đẹp bằng tình yêu anh dành cho em. vậy anh có thể nói cho em biết có bao nhiêu hạt sạn trong cái bình đó không???
Anh chồng im lặng!
Cô vợ nhẹ nhàng trả lời:"hằng đêm khi anh ngủ say em đều đổ cái lọ pha lê đó ra đếm và em đã đếm được có 1314000 hạt sạn ở trong ấy. Em chẳng có cái gì để tặng anh, em chỉ biết đếm và nếu anh coi những con số đó là những tích tắc thời gian thì nó vừa tròn một năm hạnh của chúng ta đó anh iu" ^_+

Em iu ơi, vậy là đêm nào em cũng dậy đếm pha lê sao em? Vậy chúng mình cố gắng dành dụm cho đủ 1350000 hạt pha lê nha em. Khi đó chúng mình đổi đời rồi hà, nào là vila, xe hơi... lúc đó em là bà hoàng nha. Cố lên nhé em iu.[:)]


 
1350000 hạt pha lê của "htdn" gắn lại với nhau chắc được một cái hộp pha lê rất đẹp để đựng trái tim "htdn" tức "háu táu dịch nhầm" trong đó đấy.
 Mà R Viết tiếng việt chứ có phải tiếng Anh đâu mà háu táu lại dịch từ sạn sang hạt pha lê vậy
...chẹp...
 
 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 20:56:45YenMy>
Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: htdn

cô vợ cầm chiếc lọ pha lê xúc động nói, cám ơn anh, cái bình pha lê sạn này rất đẹp, nhưng em hiểu nó không đẹp bằng tình yêu anh dành cho em. vậy anh có thể nói cho em biết có bao nhiêu hạt sạn trong cái bình đó không???
Anh chồng im lặng!
Cô vợ nhẹ nhàng trả lời:"hằng đêm khi anh ngủ say em đều đổ cái lọ pha lê đó ra đếm và em đã đếm được có 1314000 hạt sạn ở trong ấy. Em chẳng có cái gì để tặng anh, em chỉ biết đếm và nếu anh coi những con số đó là những tích tắc thời gian thì nó vừa tròn một năm hạnh của chúng ta đó anh iu" ^_+

Em iu ơi, vậy là đêm nào em cũng dậy đếm pha lê sao em? Vậy chúng mình cố gắng dành dụm cho đủ 1350000 hạt pha lê nha em. Khi đó chúng mình đổi đời rồi hà, nào là vila, xe hơi... lúc đó em là bà hoàng nha. Cố lên nhé em iu.[:)]



1350000 hạt pha lê của "htdn" gắn lại với nhau chắc được một cái hộp pha lê rất đẹp để đựng trái tim "htdn" tức "háu táu dịch nhầm" trong đó đấy.
 Mà R Viết tiếng việt chứ có phải tiếng Anh đâu mà háu táu lại dịch từ sạn sang hạt pha lê vậy
...chẹp...
 



Vui quá ta, lâu rồi YM mới vào đây, không ngờ có thêm nhìu chuyện vui vậy.
Hai bạn htnd và Ran có chịu YM tham gia với không? Sạn cũng có thể coi là một "hạt cát đen" [8D]. Người ta thường nung cát để tạo pha lê. Chắc gia đình nhà nọ nổi lửa chiến tranh nung 1350000 hạt sạn thành pha lê hết rồi [:D]

@V3: Bạn viết hay thiệt, YM kính phục luôn. Nếu bạn rảnh, YM mong bạn viết nhiều hơn, YM thấy 5 replies so tầm bút của bạn quá ít. YM viết những dòng tâm sự này gửi tới 2 người, người thứ nhất là nhân vật chính trong bài này, YM mong bạn đó sẽ thấy tự tin nhiều hơn và cũng trân trọng những thành công mà bạn đó có được. Người thứ hai là một người YM rất cảm phục, người đó cũng đã vượt qua rất nhiều khó khăn và đã gặt hái được nhiều thành công, tuy rằng chưa bao giờ YM nghe được từ người đó một lời than vãn. Tuy nhiên, cũng như V3 đã nói "luôn tồn tại hai mặt trong mọi thứ" YM phục trí vươn lên của người đó nhưng không phải tất cả những tính cách ẩn náu trong người đó [;)].
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, không ai có thể áp đặt những suy nghĩa của mình cho người khác. YM cũng vậy thôi. YM chỉ viết ra những thiển ý của YM. YM rất vui là đã có V3 đọc và chia sẻ những suy nghĩ của YM.
Cho YM gửi lời chào và chúc Tết tới ba V3 nghe. Câu chuyện của ba bạn rất giàu tính giáo dục. Còn câu chuyện thứ hai của bạn thì thật dễ thương, câu chuyện làm YM nhớ tới bài đồng dao "chồng yêu chồng bảo..."

Lỗ mũi em thì tám gánh lông
Chồng yêu chồng bảo tơ hồng trời cho
Đêm nằm thì ngáy o o
Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà
Đi chợ thì hay ăn quà
Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm
Trên đầu những rác cùng rơm
Chồng yêu chồng bảo hoa thơm rắc đầu
                        (đồng dao Việt nam)

@Tất cả: Tết sắp đến... YM chúc các bạn đọc thư quán một năm mới nhiều may mắn, thành công và hạnh phúc. Hẹn gặp lại các bạn trên vnthuquan.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: htdn

cô vợ cầm chiếc lọ pha lê xúc động nói, cám ơn anh, cái bình pha lê sạn này rất đẹp, nhưng em hiểu nó không đẹp bằng tình yêu anh dành cho em. vậy anh có thể nói cho em biết có bao nhiêu hạt sạn trong cái bình đó không???
Anh chồng im lặng!
Cô vợ nhẹ nhàng trả lời:"hằng đêm khi anh ngủ say em đều đổ cái lọ pha lê đó ra đếm và em đã đếm được có 1314000 hạt sạn ở trong ấy. Em chẳng có cái gì để tặng anh, em chỉ biết đếm và nếu anh coi những con số đó là những tích tắc thời gian thì nó vừa tròn một năm hạnh của chúng ta đó anh iu" ^_+

Em iu ơi, vậy là đêm nào em cũng dậy đếm pha lê sao em? Vậy chúng mình cố gắng dành dụm cho đủ 1350000 hạt pha lê nha em. Khi đó chúng mình đổi đời rồi hà, nào là vila, xe hơi... lúc đó em là bà hoàng nha. Cố lên nhé em iu.[:)]



1350000 hạt pha lê của "htdn" gắn lại với nhau chắc được một cái hộp pha lê rất đẹp để đựng trái tim "htdn" tức "háu táu dịch nhầm" trong đó đấy.
 Mà R Viết tiếng việt chứ có phải tiếng Anh đâu mà háu táu lại dịch từ sạn sang hạt pha lê vậy
...chẹp...
 


 
Chùi ui sao mọi người nhảy qua phiên dịch tùm lum vậy. Tui đang lái câu chuyện qua hướng khác muh. Để tui kể tiếp cho bà con nghe nhé, nếu ai muốn dẫn dắt thêm phần câu chuyện thì cứ tự nhiên.
Sau khi anh chồng an ủi vợ hãy coi những hạt sạn kia là những viên pha lê. Cuộc đời là màu hồng đấy thôi, cuộc sống của vợ chồng mình quá cực khổ rồi, chúng mình có quyền mơ ước đến 1 cuộc sống giàu sang hơn chứ. Thế là ngày ngày anh chồng lại tiếp tục nhặt sạn, cô vợ đêm đêm ngồi đếm những hạt sạn đó với mong ước ngày nào đó chúng trở thành những viên pha lê đắt giá.
Và ngày đẹp trời đã đến, một ông tiên đã hiện lên và đáp ứng mong ước của vợ chồng kia. Một hũ sạn bỗng nhiên biến thành 1 hũ pha lê lấp lánh đầy màu sắc. Nó trở thành 1 tài sản vô giá. Cuộc đời của hai vợ chồng bỗng nhiên thay đổi hẳn, họ trở thành vợ chồng tỷ phú, trong tay họ có cả chục vila, nhà hàng, xe hơi... mọi thứ thật mới lạ đối với họ. Thế là vợ chồng họ tranh thủ hưởng cuộc sống giàu sang. Họ tận dụng hết tất cả thời gian để tận hưởng, anh chồng không phải lo nhặt sạn, cô vợ không phải đêm đêm ngồi đếm sạn nữa. Lúc đó bên cạnh anh chồng toàn là những cô gái xinh đẹp, trẻ trung, những buổi tiệc linh đình, chỉ cần 1 bước chân là có kẻ hầu người hạ... Còn cô vợ thì đi thẩm mỹ viện, shopping, du lịch....
Bữa sau tui vô kể tiếp nha (he he), còn có ai có trí tưởng tượng giống tui thì viết tiếp dùm tui với nhé.
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Đăng nhập để trả lời
0
háu táu ơi, chuyện bạn viết sáng tạo lắm... :) 
... nhưng tớ chỉ théc méc mỗi cí là sao bạn cứ nghĩ là có một hũ pha lê sẽ mua được nhà lầu xe hơi nhỉ? theo R biết nếu chỉ một hũ pha lê thì háu táu chỉ có thể mua được 1/2 cí xe Cam rì là cùng thui hay sao ý ^_^
 
[sm=40.gif]  &lt;== A rose for your story,
 
^^ R thix nhất đoạn ông bụt hiện lên và biến cí hũ sạn thành hũ pha lê đấy
 
:)
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm nay ăn tết nhiều quá, cái bụng tui nó no quá trời nên tay tui type không có được. Bữa nay hết đồ ăn rồi hic hic, đói quá nên ngồi type cho quên đói đây bà con ơi.
Từ ngày đổi đời, cuộc sống của vợ chồng nhà kia đã sang một trang mới, họ chẳng còn suy nghĩ và nhớ đến cuộc sống đạm bạc đã trải qua. Trong trí của họ chỉ có hai tiếng "tranh thủ" đúng là họ tranh thủ từng phút từng giây để được hưởng thụ. Càng ngày anh chồng càng không nhớ đến cô vợ của mình nữa, vì bên cạnh anh ta có quá nhiều mỹ nữ. Anh ta chỉ biết đắm chìm bên cạnh những người đẹp. Còn cô vợ sau khi đi thẩm mỹ viện, du lịch này nọ về thì chẳng thấy anh chồng đâu nữa. Khi đó cô vợ mới bắt đầu tỉnh táo, nhận ra cuộc sống ngày hôm nay đầy đủ vật chất nhưng hình như thiếu thiếu cái gì đó thì phải.Cô vợ ngồi suy nghĩ xem mình thấy thiếu điều gỉ nhỉ? Suy nghĩ một hồi cô vợ mới chợt nghĩ đến anh chồng của mình, hình như chồng mình biến mất tiêu đâu rồi. ơ sao mình không nghĩ đến nhỉ? bây giờ chồng mình đang ở đâu nhỉ? Lúc này cô vợ mới hốt hoảng đi tìm ông chồng đáng kính của mình. Cô vợ tìm được ông chồng khi ông ta đang có 01 người đẹp bên cạn. Cô vợ bước đến bên chồng và bảo:"này ông vừa vừa thôi nhé, từ ngày giàu có ông có thèm nghĩ đến tôi nữa không vậy, hay bây giờ bên cạnh ông đã có người khác rồi hả, ông có về nhà không thì bảo?". Ông chồng cười khỉnh và bảo rằng "Này cái bà kia, bà là ai mà dám lớn tiếng với tui vậy, vợ tui đâu có giống bà đâu? bà đừng có thấy tui giàu mà nhận quàng nha, tui kêu người tới tóm cổ bà đi đó nha".
Ui tui kể đến đây tự nhiên buồn ngủ quá hà, chắc đói quá nên buồn ngủ đó muh, thôi tui đi ngủ đây, bữa nào bận bận tui lại vô kể tiếp cho bà con nghe chơi nha.[:D] Chúc tất cả mọi người một năm mới "ăn nhiều mau lớn" nha.
 
 
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: htdn

Mấy hôm nay ăn tết nhiều quá, cái bụng tui nó no quá trời nên tay tui type không có được. Bữa nay hết đồ ăn rồi hic hic, đói quá nên ngồi type cho quên đói đây bà con ơi.
Từ ngày đổi đời, cuộc sống của vợ chồng nhà kia đã sang một trang mới, họ chẳng còn suy nghĩ và nhớ đến cuộc sống đạm bạc đã trải qua. Trong trí của họ chỉ có hai tiếng "tranh thủ" đúng là họ tranh thủ từng phút từng giây để được hưởng thụ. Càng ngày anh chồng càng không nhớ đến cô vợ của mình nữa, vì bên cạnh anh ta có quá nhiều mỹ nữ. Anh ta chỉ biết đắm chìm bên cạnh những người đẹp. Còn cô vợ sau khi đi thẩm mỹ viện, du lịch này nọ về thì chẳng thấy anh chồng đâu nữa. Khi đó cô vợ mới bắt đầu tỉnh táo, nhận ra cuộc sống ngày hôm nay đầy đủ vật chất nhưng hình như thiếu thiếu cái gì đó thì phải.Cô vợ ngồi suy nghĩ xem mình thấy thiếu điều gỉ nhỉ? Suy nghĩ một hồi cô vợ mới chợt nghĩ đến anh chồng của mình, hình như chồng mình biến mất tiêu đâu rồi. ơ sao mình không nghĩ đến nhỉ? bây giờ chồng mình đang ở đâu nhỉ? Lúc này cô vợ mới hốt hoảng đi tìm ông chồng đáng kính của mình. Cô vợ tìm được ông chồng khi ông ta đang có 01 người đẹp bên cạn. Cô vợ bước đến bên chồng và bảo:"này ông vừa vừa thôi nhé, từ ngày giàu có ông có thèm nghĩ đến tôi nữa không vậy, hay bây giờ bên cạnh ông đã có người khác rồi hả, ông có về nhà không thì bảo?". Ông chồng cười khỉnh và bảo rằng "Này cái bà kia, bà là ai mà dám lớn tiếng với tui vậy, vợ tui đâu có giống bà đâu? bà đừng có thấy tui giàu mà nhận quàng nha, tui kêu người tới tóm cổ bà đi đó nha".
Ui tui kể đến đây tự nhiên buồn ngủ quá hà, chắc đói quá nên buồn ngủ đó muh, thôi tui đi ngủ đây, bữa nào bận bận tui lại vô kể tiếp cho bà con nghe chơi nha.[:D] Chúc tất cả mọi người một năm mới "ăn nhiều mau lớn" nha.



Uhm... nói chung là đàn ông mà có tiền thì sẽ hư thân còn đàn bà mà hư thân thì sẽ có tiền [:)][8D]




http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=197164

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=198040
Đăng nhập để trả lời
0
[quote: SGLT :Uhm... nói chung là đàn ông mà có tiền thì sẽ hư thân còn đàn bà mà hư thân thì sẽ có tiền ]
Tên Sài Gòn "chết vì tình "kia sao nhà ngươi nói xấu phụ nữ thế hả, ta cầu xin Thượng đế cho ngươi "ế" suốt đời biết tay[:D].
Hôm nay rảnh rỗi tui lên kể tiếp cho bà con nghe nha.
Anh chồng lúc này thực sự bất ngờ khi có một bà với đôi mắt ba mí to đùng, cái lỗ mũi dọc dừa kiểu Hàn Dép, đôi môi hình sơ ri, cái má lúm đồng tiền to như cái rổ, nước da trắng bệch như người chết nước, đầu tóc quăn tít như gói mì tôm pha thêm ớt bột, lại còn đanh đá nữa chứ. Chẳng bù cho bà vợ của mình, đôi mắt một mí ti hí nhưng nhìn nhanh nhẹn, cái lỗ mũi tẹt nhưng hài hoà với khuôn mặt, cái miệng hơi dày một chút nhưng nhìn cũng tạm, nói chung là bà vợ của lão tuy xấu nhưng nhìn "cũng có duyên ngầm" và nhất là hiền lành, "ít" nói như củ khoai lang nướng, không dám nói lại lão một tiếng cho dù lão có nói sai đi nữa. Thế mới gọi lại vợ ngoan chứ, còn cái mụ kia thấy đã sợ rồi huống chi làm chồng mụ ta.Nhưng lúc này lão mới chợt nhớ từ khi có tiền mụ vợ cuả lão hay xăm xoi sắc đẹp, suốt ngày đi thẩm mỹ viện. À thì ra cái con mụ trước mặt là vợ mình đây sao? lão mới bắt đầu tỉ tê "bà xã của anh ui, vì trước đây đêm nào anh cũng lọ mọ lượm sạn, anh chỉ biết lo cho cuộc sống của chúng ta mà thôi. Giờ đây em hãy cho anh hưởng thụ, cho anh được mở mày mở mặt chút thôi mà. Anh cho em làm bà lớn nhé, còn mấy bà nhỏ nhỏ đằng sau em cứ sai đâu cũng được hết á". Bà vợ tức quá chống nạnh và la lớn :"Ui trời cao đất dày ơi, cái thằng chồng mắc dịch của tui bữa nay nó hư đốn thế này đây. Từ khi nó có tiền đến giờ chỉ biết gái gú, ăn chơi đàn đúm mà thôi, có ai giúp tui với không trời". Mụ ngồi khóc hu hu, ông tiên ngày xưa giúp hai vợ chồng đổi đời lại hiện ra và bảo:" này sao mụ lại khóc bây giờ giàu có rồi thì còn khóc gì nữa?có chuyện gì vậy kể cho ta nghe". Mụ vợ lúc này càng khóc to hơn và bảo:.....
Thôi đến giờ lên giường rồi, bữa sau tui lại vô kể tiếp cho bà con nghe chơi.
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Đăng nhập để trả lời
0