TUỔI TRẦM TƯ
Tội tình cơn gió nào đã thổi ,
Vào ý ,vào hồn em nẻo thơ ,
Nẻo ấy mây buồn giăng vời vợi ,
Để em mong nhớ để em chờ.
Thơ là tuyệt cốc của cô đơn ,
Nó gieo hư ảo chốn thiên đường ,
Bên vai người ấy em thề thốt ,
Má áp má kề bao vấn vương.
Nhưng tuổi trầm tư ùa đến rồi ,
Sáng buồn như đứa trẻ thôi nôi ,
Mở mắt ngây ngô không thấy bánh ,
Trăng rằm ngoài ngỏ lạnh đầy vơi.
Tuổi trầm tư đến cho em biết ,
Chàng cũng nhạt vơi trên phím đàn ,
Sonate gửi em từng đêm trắng ,
Bây giờ đàn phím nhện giăng tơ
Vũ Nguyên
Tội tình cơn gió nào đã thổi ,
Vào ý ,vào hồn em nẻo thơ ,
Nẻo ấy mây buồn giăng vời vợi ,
Để em mong nhớ để em chờ.
Thơ là tuyệt cốc của cô đơn ,
Nó gieo hư ảo chốn thiên đường ,
Bên vai người ấy em thề thốt ,
Má áp má kề bao vấn vương.
Nhưng tuổi trầm tư ùa đến rồi ,
Sáng buồn như đứa trẻ thôi nôi ,
Mở mắt ngây ngô không thấy bánh ,
Trăng rằm ngoài ngỏ lạnh đầy vơi.
Tuổi trầm tư đến cho em biết ,
Chàng cũng nhạt vơi trên phím đàn ,
Sonate gửi em từng đêm trắng ,
Bây giờ đàn phím nhện giăng tơ
Vũ Nguyên
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)