<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 22:37:37sóng trăng>







[size=+1]Mảnh trăng đã gác non đoài,[/size]








[size=+1]Một mình luống những đứng ngồi chưa xong.[/size]






[size=+1]Triều đâu nổi tiếng đùng đùng,[/size]








[size=+1]2620 Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền Đường,[/size]






[size=+1]Nhớ lời thần mộng rõ ràng,[/size]








[size=+1]Này thôi hết kiếp đoạn tràng là đây![/size]






[size=+1]Đạm Tiên nàng nhé có hay![/size]








[size=+1]Hẹn ta thì đợi dưới này rước ta."[/size]






[size=+1]2625 Dưới đèn sẵn bức tiên hoa,[/size]








[size=+1]Một thiên tuyệt bút gọi là để sau.[/size]






[size=+1]Cửa phòng vội mở rèm châu,[/size]








[size=+1]Trời cao bể rộng một màu bao la.[/size]






[size=+1]TỪ rằng: "Công hậu đãi ta,[/size]








[size=+1]2630 Chút vì việc nước mà ra phụ lòng.[/size]






[size=+1]Giết chồng mà lại lấy chồng,[/size]








[size=+1]Mặt nào mà lại đứng trong cõi đời?[/size]






[size=+1]Thôi thì một thác cho rồi,[/size]








[size=+1]Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông!"[/size]






[size=+1]2635 Trông vời con nước mênh mông,[/size]








[size=+1]Đem mình gieo xuống giữa dòng trường giang.[/size]






[size=+1]SĨ quan theo vớt vội vàng,[/size]








[size=+1]Thì đà đắm ngọc tiềm hương cho rồi![/size]






[size=+1]Thương thay cũng một thân người,[/size]








[size=+1]2640 Khéo thay mang lấy sắc tài làm chi![/size]
Chú Thích:
Câu 2617:
Gác non đoài: gác núi phía tây, ý nói đã quá nửa đêm rồi.
Câu 2618:
Đứng ngồi: khi theo viên thổ quan về Vĩnh Thuận, Thuý Kiều buồn bã không sao ngủ được, cứ hết đứng lại ngồi ở trong khoang thuyền.
Câu 2619:
Tiếng đùng đùng: tiếng thuỷ triều dâng lên nghe đùng đùng như sấm.
Câu 2620:
Hỏi ra: Thuý Kiều hỏi viên thổ quan thì được biết đây là sông Tiền Đường.
Câu 2626:
Thiên tuyệt bút: nguyên truyện có bài thơ lục tuyệt như sau:
Thập ngũ niên tiền hữu ước,
Kim triêu phương đáo Tiền Đường.
Bách thế quang âm hoả thước,
Nhất sinh thân sự hoàng lương.
Mười lăm năm xưa có hẹn,
Sớm nay mới đến Tiền Đường.
Trăm năm bóng câu chớp nhoáng,
Một đời giấc mộng hoàng lương.
Tiếng sóng dục người đi khuất,
Thênh thang trút nợ đoạn tràng.
Câu 2627:
Bồng: mui thuyền lớn. "Cửa bồng": cửa thuyền ở hai bên mui.
Câu 2629:
Hậu đãi: đối xử một cách trọng hậu, tử tế.
Câu 2630:
Việc nước: nguyên truyện cũng để cho Thuý Kiều nói như vậy. Tản Đà cho rằng "Thuý Kiều khuyên Từ Hải ra hàng không phải là "vì việc nước". Chỗ đó chẳng là tác giả "vẽ rắn thêm chân" mà đã cho người trong truyện mang thêm tội lỗi trong ân nghĩa vợ trồng ru?"
Câu 2635:
Con nước: chỉ nước thuỷ triều lên, ngày nước lên.
Câu 2637:
Theo vớt: theo nguyên truyện thì viên thổ quan vội cứu không kịp, hô hoán quân sĩ thức dậy tiếp tay. Nhưng vì lúc đương gió to sóng cả, đứng còn không vững nói chi đến việc vớt người?
Câu 2638:
Đắm ngọc chìm hương: ngọc và hương là hai thứ thường được dùng để ví người phụ nữ quí như ngọc, thơm như hương. Đây nói đắm ngọc chìm hương là khi nàng Kiều đã bị nước cuốn đi theo làn sóng dữ và chìm dưới đáy sông.
________________






[size=+1]Những là oan khổ lưu ly,[/size]








[size=+1]Chờ cho hết kiếp, còn gì là thân?[/size]






[size=+1]Mười lăm năm, bấy nhiêu lần,[/size]








[size=+1]Làm gương cho khách hồng quần thử soi![/size]






[size=+1]2645 Đời người đến thế thì thôi![/size]








[size=+1]Trong cơ dương cực âm hồi khôn thay.[/size]






[size=+1]Mấy người vì nghĩa xưa nay,[/size]








[size=+1]Trời làm chi đến lâu ngày càng thương![/size]






[size=+1]Giác Duyên từ tiết giã nàng,[/size]








[size=+1]2650 Đeo bầu quảy níp rộng đường vân du[/size]






[size=+1]Gặp bà Tam Hợp đạo cô,[/size]








[size=+1]Thong dong hỏi hết nhỏ to sự nàng:[/size]






[size=+1]"Người sao hiếu nghĩa đủ đường,[/size]








[size=+1]Kiếp sao rặt những đoạn trường thế thôi?"[/size]






[size=+1]2655 Sư rằng: "Phúc hoạ đạo trời,[/size]








[size=+1]Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra.[/size]






[size=+1]Có trời mà cũng tại ta,[/size]








[size=+1]Tu là cội phúc, tình là dây oan.[/size]






[size=+1]Thuý Kiều sắo sảo khôn ngoan,[/size]








[size=+1]2660 Vô duyên là phận hồng nhan đã đành.[/size]






[size=+1]Lại mang lấy một chữ tình,[/size]








[size=+1]Khư khư mình buộc lấy mình vào trong.[/size]






[size=+1]Vậy nên những tính thong dong,[/size]








[size=+1]Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng.[/size]
Chú Thích:
Câu 2641:
Lưu ly: lưu lạc, sống nay đây mai đó xa lìa quê hương.
Câu 2642:
Hết kiếp: hết kiếp liễu bồ, hết kiếp đoạn trường.
"Kiếp trần biết giũ bao giờ cho xong" (câu 2930)
Câu 2643:
Bấy nhiêu lần: ý nói Thuý Kiều đã phải chịu nhiều lần oan khổ lưu ly, thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần.
Câu 2646:
Âm cực dương hồi: theo lẽ tuần hoàn của tạo hoá thì khi khí âm đã tới cùng cực thì khí dương bắt đầu trở lại, tức là hết bĩ đến thái ví như cô Kiều đã khổ sở đến cùng cực thì sẽ được hưởng sự sung sướng.
Câu 2650:
Bầu: bầu nước, cái bình làm bằng quả bầu khô đã nạo hết ruột dùng để đựng nước hoặc để đựng rượu.
Câu 2650:
Níp: cái tráp dùng để đựng đồ dùng. Tản Đà cho rằng "níp" là cái tráp "thì cứ để luôn chữ "tráp" cho thuận tiện". Tản Đà đã sửa như vậy là sai với nguyên tắc hiệu đính.
Câu 2650:
Vân du: đi chơi nay đây mai đó như đám mây vô định. Theo "nguyên truyện" thì Giác Duyên, sau khi từ biệt Kiều, liền đi vân du sang Việt Đông để tìm Tam Hợp đạo cô.
Câu 2652:
Thong dong: thảnh thơi thong thả. Ý nói gặp gi rỗi rãi Giác Duyên mới hỏi đạo cô về cuộc đời của Thuý Kiều và nàng đã nhờ: "Vì tôi xin hỏi một lời chung thân".
Câu 2658:
Cội phúc: nguồn gốc của mọi hạnh phúc ở đời.
_______________






[size=+1]2665 Ma đưa lối, quỉ đem đường,[/size]








[size=+1]Lại tìm những tính đoạn trường mà đi.[/size]






[size=+1]Hết hạn ấy đến nạn kia,[/size]








[size=+1]Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần.[/size]






[size=+1]Trong vòng giáo dựng gươm trần,[/size]








[size=+1]2670 Kề răng hùm sói, gửi thân tôi đòi.[/size]






[size=+1]Giữa dòng nước dẫy sóng dồi,[/size]








[size=+1]Trước hàm rồng cá, gieo mình vắng tanh.[/size]






[size=+1]Oan kia theo mãi với tình,[/size]








[size=+1]Một mình mình biết, một mình mình hay.[/size]






[size=+1]2675 Làm cho sống đoạ thác đày,[/size]








[size=+1]Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi!"[/size]






[size=+1]Giác Duyên nghe nói rụng rời:[/size]








[size=+1]"Một đời nàng nhé thương ôi còn gì!"[/size]






[size=+1]Sư rằng song chẳng hề chi,[/size]








[size=+1]2680 Nghiệp duyên cân lại nhắc đi còn nhiều.[/size]






[size=+1]Xét trong tội nghiệp Thuý Kiều,[/size]








[size=+1]Mắc điều tình ái, khỏi điều tà dâm.[/size]






[size=+1]Lấy tình thâm, trả tình thâm,[/size]








[size=+1]Bán mình đã động hiếu tâm đến trời![/size]






[size=+1]2685 Hại một người, cứu một người,[/size]








[size=+1]Biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng.[/size]






[size=+1]Thửa công đức ấy ai bằng?[/size]








[size=+1]Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi.[/size]
Chú Thích:
Câu 2668:
Thanh lâu hai lượt: Thuý Kiều phải vào thanh lâu hai lần; một lần ở Lâm Truy trong tay Tú bà và một lần ở Châu Thai trong tay Bạc Bà.
Câu 2668:
Thanh y hai lần: Thuý Kiều phải làm con hầu hai lần: một lần ở nhà Hoạn bà và một lần ở nhà Hoạn thư. Kiều Oánh Mậu sửa lại là "một lần" thì cũng có lý vì tuy ở hai nơi (nhà Hoạn bà và nhà Hoạn thư) nhưng chỉ có một lần liên tục ở nhà họ Hoạn.
Câu 2670:
Kề răng hùm sói: đây là lời của Tam Hợp đạo cô nói về cảnh Thuý Kiều bị lọt vào vòng gươm giáo thì ắt gặp phải bọn tướng dữ như hùm beo, ý chỉ Hồ Tôn Hiến và các tướng tá dưới quyền hắn.
Câu 2672:
Trước hàm rồng cá gieo mồi vắng tanh: Đây là lời của Tam Hợp đạo cô nói về thân phân của Thuý Kiều phải chịu cảnh trầm mình xuống sông làm mồi cho loài cá dữ. Chữ "vắng tanh", KOM chú: "Đỗ thi": "Ngư long tịch mịch thu giang lãnh. Vắng tanh thị" = Thơ Đỗ Phủ: rồng cá lặng lẽ sông thu lạnh, cho nên chữ "vắng tanh" là đúng.
Câu 2675:
Sống đoạ thác đầy: sống chết cũng bị đày đoạ tấm thân, như chết mà phải làm mồi cho loài cá dữ.
Câu 2677:
Rụng rời: sợ quá đến nỗi tưởng như rụng rời cả tay chân.
"Sư rằng": "Hoạ phúc... còn gì": đoạn này từ câu 2655 đến 2676 là lời của Tam Hợp đạo cộ.. "Nguyên truyện" viết: Sư Tam Hợp nói: "Người ta sinh ra trên đời, phúc bởi tu đức mà được hưởng, khổ vì tình phải chịu, nàng Kiều nhân vì ái tình gây lên cảnh khổ, bởi vậy dẫu cho ở nhà vàng cũng không dám ở lâu, mà chốn đoạn trường thường thường phải đày đến, nợ yên hoa phải chịu hai lầm, tội cảnh con hầu phải chịu một án, trong gươm giáo bạn với mấy tướng hùm beo, dưới sóng lớn làm mồi cho cá rồng, mới hết kiếp ấy".
Câu 2680:
Nghiệp duyên: ("nghiệp": từ nhà Phật, theo thuyết luân hồi, người ta sống hết kiếp này lại hoá ra kiếp khác. Mỗi kiếp của ta lại đeo theo cái nghiệp do ta gây ra từ kiếp trước. Cái nghiệp do hành động của ta mà thành ra đó, chữ phạn gọi là karma, chữ Hán gọi là nghiệp báo hay nghiệp, ta thường gọi là nợ tiền kiếp; "duyên": cái nhân, nhà Phật cho vì nhân mà được quả là duyên) căn duyên của việc làm thiện hay là ác như thiện nghiệp là nhân duyên gây nên thiên quả, ác nghiệp là nhân duyên gây nên ác quả.
Câu 2683:
Tình thâm: tình cha con, tình máu mủ sâu xa của con cái đối với cha mẹ.
Câu 2683:
Nghĩa thâm: nghĩa sâu, nghĩa dày (nghĩa là đạo phải).
Câu 2685:
Hại một người: chỉ Từ Hải.
Câu 2687:
Thửa: tiếng trợ từ để chỉ cái gì thuộc về ai.
Câu 2687:
Thửa công đức: công đức ấy của Thuý Kiều.
Câu 2688:
Túc khiên: ("túc": trước; "khiên": tội lỗi) tội lỗi kiếp trước đã phạm phải.
_____________________






[size=+1]Khi nên trời cũng chiều người,[/size]








[size=+1]2690 Nhẹ nhàng nợ trước, đền bồi duyên sau.[/size]






[size=+1]Giác Duyên dù nhớ nghĩa nhau,[/size]








[size=+1]Tiền Đường đến một bè lau rước người.[/size]






[size=+1]Trước sau cho vẹn một lời,[/size]








[size=+1]Duyên ta mà cũng phúc trời chi không!"[/size]






[size=+1]2695 Giác Duyên nghe nói mừng lòng,[/size]








[size=+1]Lân la tìm thú bên sông Tiền Đường.[/size]






[size=+1]Đánh tranh chụm nóc thảo đường.[/size]








[size=+1]Một gian nước biếc, mây vàng chia đôi.[/size]






[size=+1]Thuê năm ngư phủ hai người,[/size]








[size=+1]2700 Đóng thuyền chực bến kết chài giăng sông.[/size]






[size=+1]Một lòng chẳng quản mấy công,[/size]








[size=+1]Khéo trong gặp gỡ cũng trong chuyển vần![/size]






[size=+1]Kiều từ gieo xuống duềnh ngân,[/size]








[size=+1]Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi.[/size]






[size=+1]2705 Ngư ông kéo lưới vớt người,[/size]








[size=+1]Ngẫm lời Tam Hợp rõ mười chẳng ngoa![/size]






[size=+1]Trên mui lướt mướt (?) áo là,[/size]








[size=+1]Tuy dầm hơi nước chưa loà bóng gương.[/size]






[size=+1]Giác Duyên nhận thật mặt nàng,[/size]








[size=+1]2710 Nàng còn thiêm thiếp giấc vàng chưa phai.[/size]






[size=+1]Mơ màng phách quế hồn mai,[/size]








[size=+1]Đạm Tiên, thoắt đã thấy người ngày xưa.[/size]
Chú Thích:
Câu 2690:
Duyên sau: Cái duyên với chàng Kim sau này lại được sum họp cùng nhau.
Câu 2697:
Thảo đường: nhà lợp cỏ tranh. Đây chỉ cái am nhỏ của sư Giác Duyên tên là Vân Thuỷ am lập ở bên sông Tiền Đường. Vì am này, trên có mây, dưới có nước nên Nguyễn Du mời viết một cách bóng bảy rằng: "Một gian nước biếc mây vàng chia đôi".
Câu 2699:
Thuê năm: thuê luôn cả năm để chờ vớt Thuý Kiều.
Câu 2699:
Ngư phủ ("phủ": ông) cũng như "ngư" ông, người đánh cá.
Câu 2702:
Chuyển vần: tạo hoá xoay vần, ý nói Giác Duyên gặp nàng Kiều cũng có cơ trời như sư Tam Hợp đã nói ở câu "Duyên ta mà cũng phước trời chi không".
Câu 2703:
Duyềnh ngân: dòng nước trắng như bạc. Chữ "duyềnh" cũng viết là "doành": Doành ngân rửa mạc, non đoài treo cung (Chinh phụ ngâm).
Câu 2706:
Lời Tam Hợp: Nguyên truyện: Sư Tam Hợp bảo rằng cái nghiệt cũ của Kiều đã tiêu, duyên mới được kết, đạo hữu có tình quen biết với nàng nên đợi lúc hết kiếp ở sông Tiền Đường sẽ chở bè sậy cứu vớt cho nàng, cũng là gieo một hạt giống trong ruộng phúc vậy.
Câu 2707:
Lướt mướt: dáng ướt đầm.
Câu 2708:
Bóng gương: ý nói sắc mặt còn tươi sáng, chưa bị tái mờ đi.
Câu 2710:
Giấc vàng: giấc mê, giấc mộng. Đây ý nói Thuý Kiều còn chưa tỉnh giấc chiêm bao thấy Đạm Tiên. Xem chú thích câu 1715.
Câu 2711:
Phách quế hồn mai: tức hồn phách, ý nói hồn của người ta trong lúc mơ màng, hai chữ "quế" và "mai" có thể chỉ được dùng cho đẹp lời.
_____________






[size=+1]Rằng: "Tôi đã có lòng chờ,[/size]








[size=+1]Mất công mười mấy năm thừa ở đây.[/size]






[size=+1]2715 Chị sao phận mỏng đức dày?[/size]








[size=+1]Kiếp này đã vậy, lòng này dễ ai![/size]






[size=+1]Tấm thành đã thấu đến trời,[/size]








[size=+1]Bán mình là hiếu, cứu người là nhân[/size]






[size=+1]Một mình vì nước vì dân.[/size]








[size=+1]2720 Dương công cất một đồng cân đã già![/size]






[size=+1]Đoạn trường sổ rút tên ra,[/size]








[size=+1]Đoạn trường thơ phải nghênh mà trả nhau.[/size]






[size=+1]Còn nhiều hưởng thụ về sau,[/size]








[size=+1]Duyên xưa đầy đặn, phúc lâu dồi dào![/size]






[size=+1]2725 Nàng còn ngơ ngẩn biết sao,[/size]








[size=+1]"Trạc Tuyền!" nghe tiếng gọi vào bên tai.[/size]






[size=+1]Giật mình thoắt tỉnh giấc mai,[/size]








[size=+1]Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn.[/size]






[size=+1]Trong thuyền nào thấy Đạm Tiên?[/size]








[size=+1]2730 Bên mình chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề.[/size]






[size=+1]Thấy nhau mừng rỡ trăm bề,[/size]








[size=+1]Dọn thuyền mới rước nàng về thảo lư.[/size]






[size=+1]Một nhà chung chạ sớm trưa,[/size]








[size=+1]Gió trăng mát mặt, muối dưa chay lòng.[/size]






[size=+1]2735 Bốn bề bát ngát mênh mông,[/size]








[size=+1]Triều dâng hôm sớm, mây lồng trước sau.[/size]
Chú Thích:
Câu 2716:
Lòng này dễ ai: tấm lòng hiếu thảo dễ mấy ai bằng.
Câu 2717:
Tấm thành: tấm lòng thành.
Câu 2720:
Âm công: cái công sâu kín chỉ có quỉ thần biết mà thôi, cũng như âm đức.
Câu 2722:
Đoạn trường thơ: nói đến mười bài thơ của Thuý Kiều làm đưa Đạm Tiên khi trước.
Câu 2723:
Hưởng thụ: hưởng nhận được nhiều phúc trạch.
Câu 2727:
Giấc mai: giấc ngủ say sưa; do tích Triệu Sư Hùng đời Tuỳ vào núi gặp người con gái bán hàng rượu cho uông say rồi nằm ngủ thiếp đi, đến lúc tỉnh dậy chỉ thấy mình nằm ở dưới gốc cây mai to.
Câu 2732:
Thảo lư: nhà cỏ, nhà tranh, cũng như thảo đường.
Câu 2734:
Chay lòng: ý nói trong lòng không bợn một chút bụi trần, xa hẳn thế tục, trong sạch hẳn tấm lòng.
Câu 2736:
Triều dâng: nước thuỷ triều lên.



























































































































































































































































































































































































































































































































































































































































có người đọc là quyễn, quyến, quén.
























































































































































































































































































