📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Một Thảm Kịch Đau Thương

1 trả lời, 230 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; Edited by: <b>trần thị cỏ khô</b> -- <b>7/26/2003 6:21:40 PM </b> &gt;>
Có Đáng để xảy ra vụ nổ súng chết người?

Scott Herhold

Thứ Tư tuần qua, một người đàn ông mảnh khảnh, đeo kính đen, tóc bạc, ông Trần Kim Mãnh đứng trước bàn thờ cầu nguyện cho vong linh con gái. Cách bàn thờ hơn chục bước, chính là địa điểm mà 60 tiếng đồng hồ trước, con gái ông đã bị một nhân viên caœnh sát nổ súng bắn thiệt mạng.

Cúi mình nâng tấm ảnh cô con gái – tấm ảnh với nụ cười héo hắt trên khuôn mặt – ông đã nói ra một điều cốt lõi nhất trong nỗi oán hận của ông: “Nếu người ta mà có làm cảnh sát, khi đối mặt với một người như thế này, người ta không nên dùng đến súng.”

Lời phát biểu ấy là một lời phát biểu cho sự đau thương, cho nỗi giận dữ, cho những gì không thể tin nổi. Nhưng lời phát biểu ấy đã đi thẳng vào tâm điểm các vấn đề đặt ra trong cái chết của cô Trần Thị Bích Câu, 25 tuổi.

Không giống như nhiều vụ cảnh sát nổ súng trong các trường hợp có nguy hiểm rõ rệt trước mắt, vụ gọi cảnh sát này đáng lẽ có thể có một kết thúc khác. Có rất nhiều lý do để nghĩ rằng đáng lẽ hôm nay cô Trần Thị Bích Câu phải còn sống, đáng lẽ cái bàn thờ ngoài căn chung cư cô ở tại con đường East Taylor không phải bầy ra, và những giọt nước mắt đã có thể tránh được.

Sự kiện gay go trong vụ nổ súng này là hành động đó không phải là một hành động dũng cảm. Đó là một hành động cuœa sự sợ hãi – sự sợ hãi ấy có thể hiểu được, vâng, nhưng mặc dù thế, vẫn chỉ là sự sợ hãi.

Khi nói như thế, tôi không có ý nói tôi không thông cảm cho ông Chad Marshall, người nhân viên cảnh sát có bốn năm thâm niên đã bắn chết cô Trần Thị Bích Câu. Sau khi sự việc xong rồi, thì khá dễ, có lẽ là quá dễ dãi cho một người ngoại cuộc chỉ trích về một quyết định phải có trong giây lát của một nhân viên cảnh sát, những người luôn luôn chạm mặt với nguy hiểm mỗi khi khoác lên bộ đồng phục.

Hình phạt tâm thần

Tôi gần như có thể bảo đảm với quý vị rằng ông Marshall hiện đang phải đeo nặng một hình phạt tâm thần hết sức lớn lao cho việc lẫy cò súng. Mỗi tấm ảnh của cô Trần Thị Bích Câu và hai đứa con xuất hiện trên truyền hình hoặc trên một tờ báo, đều buộc ông phải tưởng đến quyết định của mình. Có thể ông sẽ hồi phục được trong nghề nhân viên công lực của mình. Còn tôi, nếu là ông, tôi biết tôi không thể nào hồi phục nổi.

Trên phương diện chính thức, sở cảnh sát và biện lý cuộc sẽ nói rằng vụ nổ súng này được biện minh. Cô Trần Thị Bích Câu cầm một con dao bào trái cây của người Việt – con dao bào ấy có thể bị nhận lầm là một con dao phay – bảo đảm là như thế.

Nhưng cũng giống như bất cứ một phán đoán nào bị đơn giản hóa quá nhiều – phán quyết ấy không phản ảnh được toàn thể câu chuyện. Nó đối xử với thảm kịch bằng một con dấu quan liêu hành chánh. Và nó không giải thích ra được những lựa chọn mà nhiều người khác đã thực hiện trước khi bắn.

Hãy bắt đầu với chính nạn nhân. Không một ai đến dự buổi lễ cầu nguyện lại có thể quy lỗi cho nạn nhân về vụ nổ súng này. Tuy nhiên, không thể nào giải đoán được những gì xẩy ra trong đêm Chủ Nhật, 13 tháng Bẩy, 2003, nếu không hiểu được cơn giận của cô Trần Thị Bích Câu.

Gia đình nạn nhân cho biết cô đã bực bội vì cửa phòng ngủ lỡ bị khóa sập, cô ở bên ngoài, không vào được. Cô đã gọi cảnh sát để nhờ giúp ý kiến. Cô đã cố leo qua cửa sổ vào phòng ngủ mà không được. Cô đã cậy cái khóa cửa bằng một con dao bào trái cây khổ lớn của người Việt. Và có lẽ cô đã không cẩn thận, mà đáng lẽ nên cẩn thận để trông chừng hai đứa con, Tony 4 tuổi, Tommy 3 tuổi.

Phía cảnh sát cho biết họ đã được gọi đến hiện trường, do một người hàng xóm nhìn thấy có đứa bé ở tuổi chập chững không ai coi ngó gần đường.

Thử nghĩ đến sự lựa chọn mà người hàng xóm ấy đã thực hiện. Việc tốt hơn là gọi một nhân viên cảnh sát vũ trang đến, hay tốt hơn là đích thân mình giúp đỡ cho đứa bé ấy? Trong một khu xóm giềng gần gũi, ít có ai lại phải đi cân nhắc cái sự lựa chọn ấy.

Những chọn lựa của cảnh sát

Sau hết, và chí tử nhất, là những lựa chọn mà chính nhân viên cảnh sát đã thực hiện. Gia đình nạn nhân nói rằng việc nổ súng xẩy ra chỉ vài giây đồng hồ sau khi cảnh sát viên Marshall một mình bước vào căn chung cư này, và chỉ nói trước một câu “Hey, hey, hey!” Phía cảnh sát nói rằng đã trải qua 55 giây đồng hồ và hai cảnh sát viên đã ra lệnh cho cô Bích Câu buông con dao bào xuống.

Chúng ta cần phải được biết nhiều hơn nữa: Trước đó cảnh sát viên Marshall đã biết những gì? Ông ta có được cho biết cú điện thoại đã gọi trước đó cho cảnh sát hay không? Ông ta đã có được biết rằng cô Trần Thị Bích Câu đang cầm một món có thể là khí giới hay không? Trước đó ông ta có hỏi hay không?

Tuy nhiên, chúng ta đã biết đủ, để đặt câu hỏi rằng tại sao đã không có một cách giải quyết khác trong vụ đối đầu này? Mặc dù cảnh sát chạm mặt với một người giận dữ, đang cầm một vật giống như con dao phay, nhưng đó là một phụ nữ, chiều cao 4 foot 11, cân nặng 90 pounds, đứng ở khoảng cách sáu hoặc bảy feet, việc ấy không thể quyết định cho, hoặc khiến cho phải nổ một phát súng chí tử.

Câu hỏi then chốt là tại sao các nhân viên cảnh sát đã không hỗ trợ, không dùng radio để gọi sự gíup đỡ, không kêu người bạn trai đưa hai đứa nhỏ ra ngoài, trong khi vẫn chĩa súng vào cô Trần Thị Bích Câu. Nếu cô Bích Câu có tấn công họ, thì bấy giờ họ có thể khai hỏa.

Vâng, chắc chắn vụ nổ súng này cũng sẽ quay lại với những điều như đã được biện minh. Nhưng đấy không phaœi là công lý, nó không giống nhau. Đây là một thảm kịch đáng lẽ không cần thiết phải xẩy ra.

Nguyễn Bá Trạc dịch

_________________________

Nguyên tác Anh ngữ đã đăng tải trên San Jose Mercury News ngày thứ Năm, 17 tháng Baœy, 2003. Mục bình luận của Scott Herhold xuất hiện hàng tuần trên nhật báo này vào mỗi thứ Năm và Chủ Nhật
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; Edited by: <b>trần thị cỏ khô</b> -- <b>7/26/2003 6:34:22 PM </b> &gt;>
Cộng Đồng Việt Nam Đòi Hỏi


Phải Làm Sáng Tỏ Vụ Cảnh Sát San Jose, California Bắn Chết Cô Trần Thị Bích Câu


SAN JOSE, CALI (VNNB) – Cảnh sát San Jose được gọi tới để kiểm soát về sự an sinh của một đứa bé, sau khi nhận được báo cáo bé đã đi bộ ra đường xe chạy, để rồi kết thúc bằng vụ bắn chết người mẹ của đứa bé mà cảnh sát nói chị đã tiến về phía cảnh sát vung lên vật dụng làm bếp dường như là con dao phay nhưng người em của chị nói thật ra đó là con dao cùn gọt vỏ khoai hay vỏ bầu bí.

Cảnh sát San Jose cũng cho biết, trước khi các cảnh sát viên tới căn nhà này thì người báo cáo đã nói với tổng đài là em bé ấy đã vào nhà trở lại rồi.

Phụ tá Cảnh Sát Trưởng Rob Davis nói một cảnh sát viên đã bắn Trần Thị Cầu, 25 tuổi, trong nhà chị đêm Chủ Nhật 13 tháng 7, 2003, sau khi chị không chấp hành lệnh buông dụng cụ làm bếp này.

Nhưng những người trong nhà chỉ trích quyết định của cảnh sát đã bắn chết chị Cầu ngay trước mắt hai đứa con chị, 4 và 3 tuổi.

Người em ruột của chị Cầu là Trần Bảo nói, “Tôi rất phẫn nộ. Không có lý do gì để cảnh sát bắn chị như thế.”

Những người hàng xóm nói chị Cầu sống với bạn trai, mà bản tin của cảnh sát ghi nhận là chồng, trong căn duplex trên dẫy 500 East Taylor Street ở downtown San Jose. Chị có hành động thất thường đôi khi nổi nóng nên cảnh sát đã tới nhà chị vài lần trước, kể cả một lần vào tuần trước.

Theo ghi nhận của tờ S.F. Chronicle hôm Thứ Ba, một người đàn bà hàng xóm, không cho biết tên, nói chị đã gặp chị Cầu trước đó hôm Chủ Nhật đi lang thang trong khu phố với tâm trạng rối bời. Người đàn bà nói, “Tôi nói, ‘Về lo cho các con đi. Chúng cần chị. Về lo cho các đứa bé đi’. Nhưng chị cứ đứng đó như chẳng biết sẽ làm gì.”

Người hàng xóm này nói chồng chị Cầu, Bùi Quang, trước đó đã đưa chị vào nhà và đóng mành cửa lại. Những người hàng xóm nói họ có thể nghe chị la hét và tiếng động mạnh từ nhà ấy nơi anh Quang và chị Cầu sống với hai con của anh chị là Tony Bùi 4 tuổi và Tommy Bùi 3 tuổi.

Trần Bảo nói chị anh có vẻ lo lắng và giận dữ hôm Chủ Nhật vì chị quên chùm chìa khóa trong phòng chị. Chị ra ngoài cố trèo cửa sổ vào phòng để lấy chùm chìa khóa nhưng không vào được.

Bảo nói ít nhất một trong các con trai của chị đã theo mẹ ra ngoài. Những người trong nhà nói cậu bé này đã đi ra đường East Taylor Street, đường nhiều xe di chuyển qua lại, và một người hàng xóm đã kéo đứa bé ra khỏi đường xe chạy rồi đưa bé về nhà.

Cảnh sát cho biết một người hàng xóm khác gọi 911 báo cáo vụ này lúc 9 giờ tối.

Các cảnh sát viên Chad Marshall, bốn năm thâm niên trong ngành, và Tom Mun, hai năm thâm niên, tới kiểm soát. Khi cảnh sát tới thì đứa bé đã trở lại vào bên trong nhà rồi. Các cảnh sát viên này gõ cửa, và Quang mời họ vào.

Theo bản tin cảnh sát gửi VNNB thì khi tới nơi hai cảnh sát viên vừa nói nói rằng họ có thể nghe tiếng người đàn bà la hét trong nhà. Họ gõ cửa và một người đàn ông ra mở cửa, nói với cảnh sát là vợ ông “hành động lạ lùng”. Các cảnh sát viên vào nhà thấy người đàn bà ấy ở bếp và la hét bảo cảnh sát ra khỏi nhà. Các cảnh sát viên cố trấn tĩnh chị, trong khi người chồng dắt hai con ra hành lang.

Bảo nói chị anh khi ấy đang ở bếp, la hét và vẫy dụng cụ làm bếp ấy. Khi cảnh sát bước vào và thấy chị thì họ bắn chị chết ngay tại chỗ. Nhưng cảnh sát nói họ đã cảnh cáo chị trước khi nổ súng.

Bảo nói, “Chỉ một giây. Họ chẳng nói gì với chị”, bắn chết chị ngay trước mặt hai đứa con nhỏ.

Nhưng cảnh sát San Jose cho biết cả hai cảnh sát viên đều rút súng ra và ra lệnh cho chị Cầu bỏ con dao xuống. Chị Cầu bước tới và cảnh sát cảnh cáo lần nữa. Chị giơ dao lên đầu như sắp ném. Một cảnh sát viên bắn một phát trúng ngực và chị Cầu ngã xuống sàn. Xe cứu thương tới toan cấp cứu nhưng tuyên bố chị chết tại hiện trường.

Ông Davis tới thăm gia đình này một thời gian ngắn sau vụ nổ súng nói ông cảm tình với gia đình này, nhưng có bằng chứng hỗ trợ hành động của các cảnh sát viên trong vụ này.

Cảnh sát nói các cảnh sát viên đã bước vào căn nhà này do lời mời của anh Quang và chị Cầu đã kéo ra cái gì trông như dao phay từ ngăn kéo và vung lên về phía họ.

Davis nói các cảnh sát viên đã cảnh cáo Cầu bỏ dụng cụ ấy xuống, nhưng chị cứ giơ lên lên đầu như muốn ném. Marshall bắn một phát trúng ngực chị.

Cả hai cảnh sát viên đã bị cho tạm nghỉ việc có lương chờ kết quả của cuộc điều tra.

Trong khi đó có tin là gia đình chị Cầu đã nhờ một luật sư riêng để theo dõi vụ bắn chết người này.

Dư luận trong cộng đồng người Việt trong vùng mà VNNB ghi nhận được trong ngày hôm qua cho thấy hầu như đa số đều có chung một nhận xét là viên cảnh sát liên hệ đã dùng đến võ khí giết người của mình một cách quá vội vã nếu không phải là thiếu thận trọng bởi lẽ môt người đàn bà Việt Nam nhỏ bé cho dù có con dao phay hay dao gọt vỏ trái cây trong tay cũng khó có thể nào đe dọa được đến tính mạng của hai cảnh sát viên có mặt tại chỗ vào lúc đó.

Cho đến giờ báo lên khuôn VNNB vẫn chưa ghi nhận được phản ứng chính thức gì từ các nhân vật thường tựï cho mình là đại diện cộng đồng như bà Nguyễn Lan Hải, ông Phạm Hữu Sơn. Nửa tiếng trước giờ báo lên khuôn có tin cho rằng một số người Việt sẽ biểu tình trước trụ sở Sở Cảnh Sát San Jose vào sáng ngày hôm nay, thứ Tư 16/7/03, tuy nhiên VNNB đã không thể kiểm chứng được xuất xứ của nguồn tin này.
Đăng nhập để trả lời
0