📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.274 lượt xem — Trang 8 / 21
Xuân thu
 
 
 
 
Bao mùa xuân đến ở quê nhà
Rồi lá bao lần rụng xứ xa
Dòng nước cuộn theo qua sóng bão
Núi đồi đứng sững chắng phong ba
Trăng xưa còn đó, rừng cây đổi
Nếp mới ở đây, ánh nắng hòa
Lất phất tím đào hờ hững quá
Ly hương có phải bản trường ca
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Làng xưa
 
 
Quay về cung nhịp ban đầu
Cao thiên đã nhỏ một bầu thắm tươi
Tôi về bên ấy thăm người
Là nơi tiếng khóc đầu đời còn vươn
 
Thấy sao làng cũ khác thường
Thời gian cách biệt một phương dặm ngàn
Trí tâm đường vẽ dọc ngang
Bức tranh sống mãi chiều sang bến bờ
 
Sóng lòng chép lại bằng thơ
Gởi về chốn cũ thương nhờ mây đưa
Ngồi đây ghi lại dòng xưa
Ngoảnh đời mà nghĩ như vừa chiêm bao
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai
 
 
 
Vắng buồn ngồi viết chuyện hôm nay
Lưu lạc bao lâu nghĩ cũng đầy
Đất khách trời Tây đành ở lại
Quê người én Bắc chữa về ngay
Một lòng vẫn nghĩ thôn quê ngoại
Năm tháng còn vương buổi sớm mai
Thương cháu miệt mài lo học vấn
Hồn xuân xây đấp mộng tương lai
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-04 10:11:37Dang Xuan Linh>
Chuyện lớn nhỏ…                                        
 
 
Bột không có nước chẳng khuấy nên hồ      
Chẳng thành chuyện lớn, nhỏ lo…đẹp lòng
                                                                      
 
Chỉ so mấy chuyện long bong                        
Giành quyền đọ sức đừng hòng lực to           
Đồi cao cở dãy lô nhô                                   
Nằm ngang chắn lối ai vô đón rào                 
 
Dù cho đồi núi bao cao                                 
Quyết leo lên đỉnh nhìn sao trên trời             
Sao mai một vị đủ ngời                                 
Có nhiều sao Hỏa in khơi dưới trần                          
 
Thế gian khó ngắm vô ngần                           
Chỗ kia lửa táp dần dần tràn lan                    
Đốt lên nướng cháy hiền nhân                       
Rụi tàn hung hiểm, xóa làng mộng thơ           
 
Đốt người chung lối chơ vơ                          
Nỗi lòng xa xứ mong chờ giải khuây             
Ai dè lòng ngắn lòng dầy                               
Nhạt nhòa giấc mộng xót đầy thương đau      
 
Cùng chung số phận vượt rào                        
Nương nhờ xứ lạ tình sao mơ màng               
Dù cho đẳng cấp hèn sang                             
Ra đi chẳng phải bậc mang chiêu bài            
 
Ngậm ngùi lòng khẻ thở dài                           
Xứ người chim nhạn lạc bầy xác xơ              
Lời ra tâm sự trên tờ                                     
Xa lìa cố thổ sống nhờ xa xôi !                      
 
Ra đi nào phải dành ngôi                               
Tinh thần nghĩa giúp cho người cô đơn         
Có đâu giận chữ dấu hờn                               
Trăm năm vạn biến cũng huờn gió mây         
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Họa bài Chuyện lớn nhỏ của Nữ Thi hữu Đặng Xuân Linh
 
 
Núi thấp cao                                     
 
 
Dù cho đồi núi bao cao
Quyết leo lên đỉnh nhìn sao trên trời
ĐXL
 
Sông hồ mặt nước long bong             
Phải ra giữa biển mới hòng sóng to
Sợ rằng thuyền chẳng nhấp nhô
Bỏ công săn đón cứu vô qua rào
 
Lo gì ngọn núi thấp cao                                 
Khi lòng đã quyết ngắm sao trên trời
Sao hôm dù thấy sáng ngời
Một mình không đủ vàng khơi cõi trần          
 
Khó tìm trong ngọc trắng ngần
Đã không bén lửa khó dần không lan
Cốt tìm nâng đỡ hiền nhân
Để đem vui vẻ xóm làng yêu thơ
 
Quê người đời đã bơ vơ
Sao đành dứt mối đợi chờ giải khuây?
Hỏi ai dỗi ngắn giận dầy                               
Sao không hòa dịu, chứa đầy thương đau?
 
Đắng cay giờ đã mấy rào
Tình người xa xứ, tính sao muộn màng
Bây giờ nào đã giàu sang
Làm thân khuyẽn mã lại mang lịnh bài!
 
Từng đêm thở vắng than dài
Thương cho cánh én xa bầy xác xơ
Cuối năm lịch sẽ sang tờ
Càng đau cái kiếp ở nhờ xa xôi
 
Đêm nhìn sao xẹt đổi ngôi
Cảm thông tình nghĩa giữa người cô đơn
Hãy đem câu giận chữ hờn
Xóa đi cho thắm thơ huờn trong mây
 
 
Nguyễn Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Tự tìm nguồn tim
 
 
 
Mong tìm chơn lý gởi hương gầy
Trần thế mấy ai công quả đầy
Lên núi cố tâm,tầm nẽo Đạo
Xuống ghềnh gắng chí kiếm đường mây
Chữ Tu nào có non cao ấy
Bến giác luôn nằm tim óc đây
Trong trí ẩn tàng mà xử dụng
Căn nguyên thấu đáo huệ tâm khai
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhẹ nhàng
 
 
 
Vời ngắm trăng trong nhẹ cõi lòng
Sáng soi cảm gợi ánh bên song
Lối xưa bụi bám hàng cây phượng
Đường mới tuyết tràn dãy núi đông
Trầm lặng tia vàng thư thả toả
Êm đềm khách lạ thảnh thơi trông
Phải chăng thông cảm người xa xứ
Khơi chút u hoài chạnh núi sông
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài xuân
 
 
 
Mong manh đào tím đẹp làm sao !
Sắc đẹp hoa tươi tả thế nào ?
Rồi bỗng gió lay đàn bướm nhỏ
Nối nhau từng cánh lả lơi chào
*
Tôi bỗng nhớ lại hình bóng Mẹ
Khi người hướng mặt ngắm ra sân
Nụ cười hiền dịu ngồi trên váng
Nhìn cánh mai vàng dưới nắng xuân
*
Cứ vào tháng chạp Ba tôi nhắc :
‘Con lặt lá mai sẽ nụ đầy
Để đúng đầu xuân tràn cánh nhụy
Niềm vui nở rộ suốt năm dài’
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình người xa xứ
 
 
 
 
Xa cách phương trời mãi vấn vương
Cho người năm ấy gởi ngàn thương
Song hành từng bước đi vào mộng
Muôn ánh sao khuya giữa bụi đường
            *
Người đi thờ thẩn nghĩ mong lung
Gợi nhớ ngày xưa sắc áo hồng
Lất phất hoa màu đùa với gió
Hồn thơ khơi lại khúc hương lòng
            *
Bao mùa lá rụng đã đi qua
Sống tạm quê người với bóng ta
Vẫn giữ trong lòng hình ảnh cũ
Nhớ lời nhắn nhủ buổi lìa xa
            *
Thấm buồn chép lại mấy vần thơ
Niêm vận trang đời ngập ý mơ
Dù sắc thắm, hương thơm viễn xứ
Dặn lòng tô điểm nghĩa mong chờ
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm trăng
 

 
Gió lay cành trúc đong đưa
Thoáng trông bóng nhỏ hàng dừa dưới trăng
Bên cạnh giếng nước đêm rằm
Dáng xinh dễ mến âm thầm quay tơ
 
Giếng sâu cô cứ thẩn thờ
Thả cho giây xuống tận bờ nước trong
Múc trăng bóng rọi trong thùng
Gợn tơ óng ánh bồng bồng như tranh
 
Mong lung sáng nhạt bên mành
Lòng nghe vương vấn quẩn quanh mơ màn
Ngày mai còn ánh trăng vàng
Thế nào cô cũng làm tan tia gầy
 
Múc thêm ánh sáng vào đầy
Tôi mong được dịp tỏ bày ý thơ
Bên lề giếng nước tình chờ
Có ngàn tia sáng tim mơ thì thầm
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nơi ấu thơ
 
 
 
 
Một gánh đòn cân quả với cau
Khăn theo dầu dải dạng pha màu
Sáng ra Mẹ hướng đường quen thuộc
Ngày đó bây giờ thấy nữa đâu
*
Đêm lễ Bàu Sen nơi Thánh thất
Đồng nhi áo trắng nguyện kinh cầu
Noẽl chuông vọng vang vang tỏa
Lắng dịu lòng yên giảm vạn sầu
*
Lá sâm chung sống nghề đạm bạc
Ồn ào náo nhiệt tiếng khua vang
Xe đi chợ sớm cùng tranh thủ
Buôn bán làm sao cho hết hàng
*
Tiếng chuông ngân nhẹ vẹt sương mù
Đời sống cần lao ráng chỉnh tu
Sân rộng Thánh đường soi đuốc huệ
Là nơi phù độ kẻ công phu
*
Anh em cùng học viết chung bàn
Thơ ấu vui tươi giấc mộng vàng
Áo trắng thướt tha trời ước vọng
Âu lo tóc điểm với thời gian
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Cảnh buồn tênh
 
 
 
Bạn có cảm thông cảnh tịch liêu ?
Mây bay lờ lững gió hiu hiu
Thơ không kẻ đọc, người không họa
Vời vợi khói lam quyện bóng chiều
*
Từng hạt mưa rơi tưới trúc vàng
Làm tươi cỏ dại mát vườn lan
Nơi đây vắng lặng người qua lại
Chạnh nghĩ buồn tênh chốn dặm ngàn
*
Hè qua thu lại cũng như xưa
Tôi ngại đêm về lắm bão mưa
Vắng vẻ buồn mơ ngày cách biệt
Niềm vui thương cảm, bạn là thơ
*
Thắm buồn bên cưả, ngắm cô liêu
Nghe nhạc hồn quê, chạnh nghĩ nhiều
Mây phủ,xa xa chim nhạn lạc
Xuân trời nhen nhúm sắp canh chiều
*
Ngoảnh lại tình quê đầy kỷ niệm
Tiếng chuông ngân khúc nhạc kinh dài
Nghe như gợi cảm lòng thư thái
Mà gió tha hương cứ miệt mài
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều quê
 
 
 
Văng vẳng chuông ngân tựa thúc hồi
Kéo dài xao xuyến tấm đơn côi
Im lìm cây bóng nằm soi nắng
Lất phất ngọn cao đứng ngắm đồi
Cúc đỏ sau vườn vừa chớm nụ
Trúc vàng bên dậu cũng đơm chồi
Vài đường bút vẽ hình non nước
Với cảnh chiều quê, ảnh tuyệt vời
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mong đợi
 
 
 
Chiều nay trời đã qua đông
Những người trai trẻ, má hồng thắm tươi
Mặt sông trải nắng chói ngời
Chan niềm hoài vọng khắp loài cỏ cây*
 
Nghiêng nghiêng bóng xế đoài tây
Theo làng gió thổi vầng xoay nhoà nhoà
Mây qua xóm vắng tà tà
Lặng yên như một loài hoa bên tường
 
Xuân về gió nhẹ đưa hương
Muôn hoa đón đợi ngàn sương nhuộm hồng
Vầng thơ ghép lại đôi lòng
Có người trai trẻ chờ mong hoa cài
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân không bạn
 

 
 
Bạn cũ giờ đây đà tứ tán
Nghĩ về dĩ vãng thoáng qua nhanh
Không hề gặp bạn ngày thơ ấy
Gió đẩy mây đưa lạc bến lành
*
Xuân chẳng hẹn hò, chỉ với ta
Tách trà thoát vị, nhớ ngày qua
Tâm tình lưu luyến, hương sen toả
Tự nhủ từ đây vẫn thế là...
*
Dòng nước chảy xuôi đá cũng mòn
Tâm tư in dấu ánh trăng đơn
Hàng me dưới bóng trong tâm trí
Với khúc nhạc lòng chấm nét son
*
Thầm nghĩ nơi nầy khó gặp nhau
Tôi đây bạn đó biết là đâu
Xuân về mai nở đào tim tím
Luôn cả pháo hồng đã vắng lâu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc lá màu phượng
 
 

Đôi bờ ngăn cách biển khơi
Thôn xưa vắng bóng, núi đồi biệt xa
Mùa thu đếm lá la đà
Lả lơi theo gió đã qua bao mùa
 
Như là cánh bướm bay đua
Rớt rơi trên cỏ, lượn đùa bên nhau
Lăn tròn đây đó trước sau
Lạc loài đất lạnh tìm đâu cội nguồn
 
Nắng tàn ngã bóng hoàng hôn
Tưởng như cánh phượng lạc buồn nơi đây
Nhớ thôi hoa đỏ ngập đầy
Bóng xưa nay đã phủ dầy màn sương
 
Ngậm ngùi ngắm ánh tà dương
Tâm tư gói trọn vào chương mây ngàn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc xuân
 
Hoạ bài HĐB
 
Thành tâm cầu nguyện phúc duyên trời
Mỗi cảnh mỗi nhà hưởng mến vui
Đôi nhánh hoa mai mừng sắc Thánh
Mấy tràn vạn thọ tỏa hương khơi
Mã hồi mang đến ân phù hộ
Tỵ khứ đi qua đức đáp bồi
Đời sống khó tìm mơ với ước
Gắng noi đuốc huệ rọi môi cười
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Không hẹn ngày về
 
 
Quê tôi là con đường mộng tưởng
Cho tâm hồn tin tưởng ở miền xa
Cảnh quạnh hiu vẫn sống thời đã qua
Níu an cư, nơi xa vời tịnh vắng
*
Chuyến hành trình đã nhắn về phương ấy
Cũng bao phen đầy dẫy lá bên cầu
Hẵn cố gắng qua nhịp đắng mây sầu
Luôn hoài vọng một bầu trời xanh thẵm
*
Giọt sương rơi thấm bao ngày tan dịu
Để yên lành cho thấm điệu vần thơ
Mắt long lanh như gợn chút mơ hồ
Mà bến đợi mong chờ từng chiếc lá
*
Mỏi mòn trông bao vần mây thay đổi
Với nổi niềm thấu đáo buổi chia ly
Biết về đâu khi cánh nhạn bay đi
Đã cất bước không ghi lời hẹn ước
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-05 11:40:18Dang Xuan Linh>
Một người chị
 
 
 
Đôi vai chị gánh lúa oằn
Nắng hanh má ửng sắc hằng màu duyên
Gió reo tiếng nhạc mây truyền
Nước da hồng thắm tóc huyền bới cao
 
Sống nơi đồng nội đậm màu
Ong vàng bướm đỏ rạc rào tìm trao
Hoa cười thanh thoát ngọt ngào
Trời trong hương lúa dạt dào cùng mây
 
Thương sao ân hiếu, em nầy
Dưới chân cỏ ếm, mùi cây phủ tràn
Sớm chiều dầy dạn nắng chan
Bao niềm hy vọng cho đàn em thơ
 
Ngày em qua tuổi dạy khờ
Là lòng mong ước trời mơ của người
Mỗi năm lúa trỗ vàng tươi
Là thêm sợi tóc sương phơi trắng dần
 
Nhả tơ theo nhịp tuổi xuân
Đã trôi theo khói, tan lần lo âu
Hồn thơ rơi rụng bên cầu
Tóc mây pha nắng tình sâu ngọn nguồn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa mảnh trăng


Cỏ xanh đồng vắng cảnh yên lành
Xa lắm quê nhà mấy khúc quanh
Nửa mảnh theo mây trăng uyển chuyển
Chùm sao tựa gió ánh long lanh
Trời thu nắng tắt châu mài khách
Hướng Bắc mưa giăng phủ bóng mành
Kỷ niệm đơn sơ ghi bến tựa
Mộng về quê cũ thật mong manh


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc nhẩn hư vô
 
 
 
Em chỉ ước mơ một tấm lòng
Yêu người người mến thế là xong
Mang ơn huệ tơ hồng se chỉ
Hạnh phúc trao tay nghĩa mặn nồng
 
Một kiếp đơn côi bóng với hình
Làm sao có nhẩn ánh lung linh
Cũng không có chiếc vòng màu cỏ
Hà huống kim cương, chỉ tấm tình
 
Em nhận dùm anh nhẩn cỏ tô
Vẽ thành hình ảnh chốn hư vô
Kết lời hẹn ước trăm năm vẹn
Bà Nguyệt, ông Tơ cũ chẳng ngờ
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền rời bến cũ
 
(Bâng khuâng và lưu luyến vì hai thi hữu đã rời TL)
 
 
 
Người đi giữa đám sương mù
Nguồn thơ thi hữu thương thu vạn lời
Chút duyên ấm áp trùng khơi
Nơi vùng đất khách vui đời vần thơ
 
Đỡ nâng tâm trí bến bờ
Ly hương lòng luống mịt mờ quê ai
Tinh thần bỡ ngỡ ngày mai
Xứ người nào có tình dài thâm sâu
 
Buồn thân lạc lõng ngàn dâu
Buộc ràng nguồn gốc sắc màu nhạt phai
Thuyền trăng mấy bến thuyền cài
Đậu đây chuyển đó tháng ngày tiêu pha
 
Mái chèo quậy sóng dặm xa
Vỗ vào mạn gỗ tưởng là nhịp tim
Vỡ tan bọt nước lặng tìm
Ai đâu hớn hở chọc chìm…thở than !
 
Gió tung cuộn chiếc lá vàng
Bay theo chiều hướng mơ màng phương chi ?
Tưởng chừng hơi thở tình si
Thời thơ ngần ấy…sao bì tình quê
 
Thở dài lòng những ủ ê
Như nguồn thác đổ chảy về nơi đâu ?
Bâng khuâng vì mến bấy lâu
Lưu vào tâm khảm giữ câu ấm lòng
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tự tu
 
 
Trần ai thấu đáo đó nhàn du
Tự tránh mây giăng vẹt chữ tù
Ráng luyện dằn tâm lành trí giác
Cố tìm diệu lý lánh sương mù
Thương không câu chấp là nhân nghĩa
Ghét chẳng lời chê ấy đức tu
Gát bỏ niềm riêng vui mọi việc
Đừng hờn chi chút đãy công phu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa mưa quê hương
 
 
 
Lúc về lại gặp mưa nhiều
Nguồn thơ năm trước như chiều hôm nay
Mưa rơi tí tách ngân hoài
Tưới lên cây trái thấm đầy mộng mơ
 
Quê hương mưa lắm phủ mờ
Lâng lâng hạt rớt trên tờ lá xanh
Giọt mưa rót nhẹ hiền lành
Nhịp đều càng gợi bên mành luyến thương
Nắng mưa cũng khác tha hương
Nước tuôn mát dịu ruộng vườn thấm tươi
*
Dặm xa mong mãi khung trời
Bao giờ hứng lại giọt rơi quê nghèo
Tiếng mưa thầm nhủ mang theo
Tiết trời lành lạnh gió heo mây buồn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm ý nhà thơ NTB
 
 
 
Một cô ướm ý ghép đường tơ
Thi sĩ tài hoa dạ ngẩn ngơ
Đạo đức mây trôi thôi ước vọng
Thiên thai gió thoảng chớ mong chờ
Núi cao chớm chở trèo không tới
Khe thẫm trợt trơn té bất ngờ
Tuổi hưởng đủ đầy xin kết cỏ
Tám câu năm vận tỏ thành thơ
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm thơ
 
Gởi về anh chị HĐB
 
Đọc thơ thanh thản khuyến đời tu
Thích lắm hiểu lời gắng chí thu
Thiên Đạo vần thơ truyền thấm mãi
Nho Tông niêm vận dạy bền lưu
Hồi chuông tỉnh mộng lời khuyên lý
Kinh kệ soi tâm trí vẹt mù
Ánh đuốc bừng lên theo tiếng vọng
Trong lòng giải thoát cảnh mờ lu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Viếng núi Điện Bà
 
 
Tháng bảy mười lăm viếng Đức Bà
Dóc cao ghềnh đá khỉ vang la
Chân dò theo dấu leo triền núi
Tay vói níu cành lách nhánh đa
Chánh điện đầy người thầm khẩn nguyện
Hiên Chùa tràn kẻ nói van ca
Thả chim làm phước, sao người nhốt ?
Tiếng mõ tụng kinh giọng Bụt già
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Bâng quơ
 
 
 
Mây buồn mấy chút xa xôi
Tiếng chim chim chíp bên đồi sương mai
Ai người nhặt bóng quê ai
Rớt làn tia xám u hoài vần thơ
Người đi lạc bến thẫn thờ
Ngọn thông lay động run bờ không gian
Đường về lối cũ mang mang
Sắc hồng vương nhẹ bên ngàn dặm xa
Quê hương nắng rọi sáng lòa
Xinh xinh cành liễu loa xòa phất phơ
Gật gù như thể mong chờ
Đợi người về dệt vần thơ quê nhà
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm dấu chân chim
 
 
Xa xôi trẩy hội kình dương
Mùa hè em vắt khăn hường vườn sau
Buồn nghiêng e ấp bên rào
Hững hờ bướm đậu ngọt ngào hôn lên
 
Qua cầu nhìn xuống dòng kênh
Đánh rơi thơ mượt bấp bênh thơ tình
Nụ hoa phấn nhụy bên mành
Nửa như hàm tiếu, nửa dành đài mây
 
Bạn xưa để khỏi tầm tay
Theo người tri kỷ dựng gầy lầu thơ
Nhạn bay lướt dặm tìm mơ
Mấy tầng nắng chói lững lờ qua sông
 
Dấu chim còn ẩn trong lòng
Lưng chừng xoa vết vệt hồng trong tim
Ñoïc caâu thâm ý ta tìm
Ta ngồi xóm vắng im lìm phương nao
 
Vắng hoe ngõ trúc giăng rào
Ngắm đàn chim sáo lao xao vườn lành
Dòng chia bao ngả khúc quanh
Mộng mơ phiêu lạc hơ hanh tấm lòng
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối dãy Trường Sơn
 
 
 
Bình minh ánh sáng lành trong
Chim kêu cành phất tim lòng rộn vui
Bởi vì thời tiết nắng tươi
Tâm can thơ thới ý khơi quyện chờ
Xuân về mọi nẻo trời mơ
Đêm qua gởi đến lời thơ trên ngàn
Cỏ hoa dưới thế ngập tràn
Nên tôi mộng mị trăng vàng mênh mông
Nghĩ về người ấy đợi trông
Tương tư thầm viết vào trong trang đời
Tên người mãi mãi tuyệt vời
Thương yêu hình bóng cuối trời viển Đông
Yêu người với những dòng sông
Đưa lưng đỡ sóng uốn vòng biển xanh
Trong lòng có chín nguồn lành
Chia tình nhiều ngã bao quanh vung bồi
Cho dân đời sống thảnh thơi
Ruộng vườn tươi tốt nụ chồi trỗ hoa
Phù sa nước đục chan hòa
Thuyền trôi lờ lửng An Hòa bán buôn
Qua cầu sông lớn thêm nguồn
Đây rồi Mỹ Thuận tiền đồn Cữu Long
Cần Thơ, Đồng Tháp, Vĩnh Long...
Từ nguồn sữa ngọt nuôi giòng Hậu Giang
Nối liền chín khúc rồng vàng
Và đem trải khắp xóm làng quê hương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0