📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.275 lượt xem — Trang 10 / 21
Thương chị
(Họa bài Gửi hiền thê của TH Phùng Văn Hạnh)


Đôi chân trĩu nặng đường dài
Chị tôi phải gánh trên vai tháng ngày
Thấy vầy, ai giúp một tay ?
Nặng nề đi lẹ theo ngay trên đường

Gia đình còn tại quê hương
Người đi than vắn có thương người mình ?
Từ ngày đất nước lạc tình
Bao người còn lại hóa thành dân nô

Áo quần hai bộ xác xơ
Nắng hanh, giọt đẫm, bụi nhơ, thân tàn
Da dầy, chai cứng bàn chân
Rám màu đen đúa xương gân teo gầy

Ngón dài ngón vắn đôi tay
Bút măng trắng trẻo nay thay thân người
Nhìn sao nhăn nhíu, sần sùi
Bàn tay thô kệch, ngậm ngùi thế nhân

Chồng vào lao lý nhọc nhằn
Tám năm ủ rũ khó an thân nhoài
Thôi rồi tắt nghẻn tương lai
Cô đon chị đếm năm dài kịt đen

Các con khoai bắp cạnh đèn
Khóc thầm thương trẻ bên hiên não nề


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm ngày bưởi chín
(Họa bài Giữa mùa trái chín của Huỳnh Ngọc Diêu)


Thơ nhắc trái cây giữa mùa rô chín
Quả tình yêu thường nặng trĩu oằn sai
Ai nhặt được vui buồn hay giấu kín
Vị ngọt chua như thèm nhắc đêm ngày

Hái chùm me, khó dằn lòng nếm thử
Vị chua lè tê tái ủ đầu môi
Chút ngọt nồng để cho mình thầm nhủ
Trộn hòa nhau quyện rũ mộng hương đời

Bưởi Biên Hòa đưa nhau tình huyền thoại
Một sớm về vườn thấy trái thiệt mê
Quả to tròn vân vê tay chẳng mỏi
Thả hồn mơ một cõi quyết theo về

Nào vú sữa, nhãn thơm mùi diễm tuyệt
Cam ngọt lịm, khen thay thiệt chín mùa
Lại còn nhớ chuyện vui đùa thân thiết
Vườn cũ đâu còn, nuối tiếc ngày xưa


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Liên giấc mơ khuya


Bâng khuâng hòa lẫn giữa cơn mơ
Nào mộng nào thơ với đợi chờ
Ôm ấp tương tư bờ ước hẹn
Lòng ta vương vấn bóng trăng sơ

Ta dõi theo chiều giấc mộng êm
Vắng yên càng nhớ một người em
Bao nhiêu tâm sự ta xin gởi
Là tự lòng ta trải đáp đền

Ngày kia về lại, xiếc hân hoan
Kề cận nguồn xưa hết ngỡ ngàng
Trọn ước trăng sao dù lắm nỗi
Dù mây che án chẳng kêu than

Sẽ quày lần bước viếng thăm em
Rộn rả vui mừng thức trắng đêm
Ta cũng nôn nao bao ý nghĩ
Mong mau trời sáng trở về...nhen

Ngày nay đứng ngắm mảnh làng xưa
Người đó ta đây ước vọng thừa
Tình nghĩa hoà chung vui ý sống
Vẫn thông cảm giác giấc mơ khuya


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân về mượn cảnh làm vui

 
Viễn xứ xuân mang chẳng pháo hồng  
Nụ đào chưa nở...buốt trời đông
Mơ màng tưởng cánh mai vàng nở       
Nơi góc trời xa xót nỗi lòng
                 
Xuân đến xuân đi chẳng giống xưa      
Lặng lờ đôi bóng đón giao thừa  
Không như quê mẹ trầm nghi ngút
Mai, thọ vàng tân tỏa ngát đưa 

Xuân đến nơi đây cảm thấy thừa
Xuân về chạnh nghĩ nhớ ngày xưa
Xuân khơi kỷ niệm ngày xa xứ
Xuân mộng chốn nầy ngắm tuyết mưa 

Bao độ đào mơ cũng hững hờ             
Chỉ là mộng đón mấy vần thơ
Có khi thiệp gởi, khi không nhớ           
Người điện... hỏi xuân sắp tới chưa? 

Hoa cỏ trong vườn chẳng nét tươi
Hàng cây trơ nhánh chỉ mây ôi 
Xuân đây mượn cảnh ta làm Tết
Theo giữ đời đời tục lệ thôi 

                
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vọng xuân xưa


Trời thu thường kéo mây về
Xuân mơ màn nắng phủ kề lá non
Hừng đông vài giọt sương còn
Đọng thành viên nho ánh vờn cỏ hoa

Bướm vờn vòng lượn tà tà
Tìm hoa nhụy ngọt la ngà thương ơi !
Luyến lưu dĩ vãng cuộc đời
Thời gian còn lại yêu lời bao lâu

Từ khi rời bến giang đầu
Thuyền đưa cuối bãi nhuộm sầu nhớ chi
Tình thâm chia lối chào đi
Nước mây vời vợi ước gì gặp nhau


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài tưởng chốn quê hương


Thương ôi một mảnh trăng quê
Soi vô tư lự hàng tre sau nhà
Thương thôi nghiêng bóng tà tà
Gió đùa nhe nhẹ lướt qua bên thềm

Nhìn quanh bờ dậu êm đềm
Tình quê man mát gợi niềm nhớ nhung
Trăng xưa còn mãi không trung
Khuyết tròn muôn thuở mông lung cao vời

Thời gian lặng lẽ ngàn khơi
Lời quê căm nín ai dời mặc ai
Nắng chiều ngã bóng càng dài
Người đi kẻ đến chẳng hoài nắng hanh

Rì rào tiếng gió bên mành
Tìm trong nắng sớm trời xanh rạng ngời
Tiếng chuông vang vọng xa vời
Quê hương mảng đất có ngôi đình chùa

Nơi thiêng nào ai dám đùa
Đứng nhìn di tích mắt đưa nghẹn ngào
Thuở thời cha mẹ rạt rào
Giờ đây vắng bóng Người vào cõi xa

Ngước nhìn cánh nhạn bay qua
Bỗng nghe tiếng hát ngân nga nhớ nhiều
" Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người áo trắng khăn điều vắt vai "

Khơi nguồn vọng nhớ thương hoài
Của người mẹ mến hát bài ru con
Tình thâm, làng cũ héo von
Xa rồi mãi mãi tình còn trong tim


Đặng Xuân Linh
22-09-2004

Đăng nhập để trả lời
0
Đổi một tình thương
 
 
Xưa Vương Tường thuộc thời đời  Tấn
Tủi phận mình vương vấn buồn thương
Mẹ sau cay đắng khôn lường
Gièm pha thêu dệt gió sương lắm lời
 
Lòng cha ngờ, thương lơi hơn thuở
Dạ con rằng không hở trước sau
Dì mong bữa cá canh rau
Trời băng giá lạnh biết đâu mà tìm !
 
Tấm lòng hiếu thảo nhìn mơ ước…
Thân dầm rét, … cá vượt lên khơi
Ngờ đâu chiếc ván vỡ đôi
Hai con ngư béo lòng trời ân ban
 
Bữa cơm ngon thương thân con trẻ
Kính thuận hòa hóa bể thành cồn
Mẹ đây ghét cảm đã sờn
Tình thương một mực lòng son mẫu từ
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Đổi một tình thương                                    
 

 
Xưa Vương Tường thuộc thời đời  Tấn         
Tủi phận mình vương vấn buồn thương         
Mẹ sau cay đắng khôn lường                         
Gièm pha thêu dệt gió sương lắm lời             
 
Lòng cha ngờ, thương lơi hơn thuở                
Dạ con rằng không hở trước sau                    
Dì mong bữa cá canh rau                               
Trời băng giá lạnh biết đâu mà tìm !             
 
Tấm lòng hiếu thảo nhìn mơ ước…               
Thân dầm rét, … cá vượt lên khơi                
Ngờ đâu chiếc ván vỡ đôi                             
Hai con ngư béo lòng trời ân ban                  
 
Bữa cơm ngon thương thân con trẻ                
Kính thuận hòa hóa bể thành cồn                   
Mẹ đây ghét cảm đã sờn                                
Tình thương một mực lòng son mẫu từ          
 
Đặng Xuân Linh
 
 
Đổi một tình thương (Thơ họa NGL)                                              
(Trong thập nhị tứ hiếu của Lý Văn Phức)
 
 
Vương Tường gái, dưới thời nhà Tấn
Tủi huyên đường sớm lẩn người thương
Đắng cay kế mẫu chẳng lường
Dệt thêu gièm siễm,khói sương lắm lời
 
Cha còn ngỡ thương vơi từ thuở
Dạ Vương Tường chẳng hở trước sau
Lòng dì mong bữa canh rau
Trời đông lạnh giá, làm sao mà tìm?
 
Lòng hiếu thảo thỏa niềm mơ ước
Giữa băng hàn…cá vượt lên khơi
Không ngờ nhận được một đôi
Đem về nấu nướng ân trời thưởng ban
 
Cơm hiếu thảo dành thân con trẻ
Tấm lòng thành xiết kể nguồn cơn
Mẹ giờ ghét hận không còn
Yêu thương một mực, nét son mẫu từ
 
 
Nguyễn Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Thương nửa vầng trăng
 
 
Trăng thanh một mảnh cô liêu
Mình ta dạo cảnh đìu hiu  xứ người
Tia vàng nhớ thuở xuân tươi
Nửa nơi quê cũ, nửa nơi dặm dài
 
Lòng ta nửa ở, nửa hoài
Bên trời xứ lạ thương ai quê nhà
Ngồi nhìn huyền ảo trăng ngà
Thời gian thắm thoát thoi đưa tháng ngày
 
Tóc xanh giờ đã nhạt phai
Tình non lắm nỗi chua cay láng giềng
Biển xanh cuồn cuộn bên triền
Nước ôm dáng uốn theo hiên lưng đồi
 
Ai tung đầu gió thuyền trôi
Phá vùng biển cả  thương người lênh đênh
Ỷ là mạnh lớn ngông nghênh…
Ai buôn sông núi, bán tình quê hương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh biệt chị Trần Thị Loan
 
 
Lung lay một đóa tinh anh                          
Rụng đài gió cuốn, sầu tình nghĩa xưa        
Chị vui nên lắm kẻ ưa
Gặp nơi đất khách dạ vừa tương sinh
 
Đa cảm nhìn tưởng vô tình
Là tôi ngồi ngẫm một mình lụy rơi
Biệt ly trời vắng ngàn khơi
Thương ôi! nhỏ lệ nhớ lời chị phân
 
Hôm nay cách biệt vĩnh hằng
Chơi vơi cứ ngỡ như rằng là mơ
Chập chờn hình bóng thềm thơ
Tưởng hoài dáng vẻ chị chờ dưới hiên
 
Xót thương một đóa hoa hiền
Bạn lòng tâm sự trong thềm thẩn thơ 
Người thân nghe báo ngẩn ngơ…,  
Tấm tình anh chị vẫn mơ nụ mầm
 
Anh thương chị, lệ đầm đầm
Buồn phơi trong nắng âm thầm ủ ê
Gió chiều lòng luống xót tê
Thiên thu vĩnh biệt bạn bè tiếc thương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Khóc chị Trần Văn Thường
Nhủ danh Trần thị Loan
 
Nghe tin chị mất bàng hoàng
Kêu “Trời” một tiếng không gian còn gì!
Lặng yên cổ họng nghẹn trì
Như mơ chưa tĩnh vành mi lệ nhoè
 
Hôm nào chị bảo khoẻ re
Sao nay bỏ lại bạn bè về đâu?
Lòng tôi uất nghẹn nuốt vào
Lệ tràn khoé mắt ươm bao trĩu lời
 
Chị hiền vui vẻ bên đời
Chị hiền dễ mến không vơi nghĩa tình
Chị nay đã vội tầm thinh
Tấm lòng cao cả vương mình thong dong
 
Nhẹ nhàng về đến non Bồng
Phiêu diêu cởi hạc cánh hồng thảnh thơi
Linh hồn thơ thới cao vời
Trăng thanh gió mát vui đời cảnh tiên
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu hài trên cát



Hè sang nắng phủ khắp triền đồi
Gió đẩy cuộn tròn cuốùn sóng khơi
Từng lớp xạc xào hoa biển tỏa
Đem tia gơi cảm mãi không nguôi

Vài chòm mây bạc lững lờ trôi 
Dõi ngắm trên cao điểm nhạn trời
Mơ tựa cánh chim về hướng ấy
Để trao câu nhắn ý trong lời

Phương dòng suối mượt phủ bờ vai
Một lớp huyền nhung sợi ngắn dài
Đôi má tô hồng mùa nắng hạ
Lặng nhìn đắm đuối cõi hồn say

Cát nhuyển lăn tăn gợn gió chiều
Từng hàng vệt sóng trải phiêu diêu
Dịu dàng nhẹ bước in hài ngọc
Ngơ ngẩn chàng trai, dáng diễm kiều

Thờ thẫn...làm sao thoát mộng đời
Tơ lòng theo vết dấu chân trôi
Nào ngờ bóng quyệnï in trong trí
Tư tưởng bên bờ chạnh cút côi



Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thấm hương tình



Cùng nhìn đối mặt buổi bình minh
Bốn mắt hợp nhau mĩm nụ tình
Lờ lệch đôi mi lưu luyến mãi
Đêm nhoài trăn trở quyện rung rinh

Mường tượng anh thường vuốt tóc em
Sợi huyền khuya khoắc rối tơ mềm
Đôi lòng ôm ấp miên miên cảm
Thanh thản yên lành giữa bóng đêm

Đọc với vần thơ nói đến em
Viết tròn mộng mị lúc êm đềm
Đã đem hơi ấm chuyền thương mến
Anh dán môi mềm lướt mắt em

Những lúc vắng rồi có nhớ em ?
Men tình ngào ngọt nhắc thêm thèm
Niềm vui hoài tưởng ngày yêu dấu
Anh có mơ qua lúc cạnh rèm ?

Hương vị qua rồi dậy bến mê
Thương hoài anh nhé với câu thề
Trăm năm giữ vẹn tình chăn gối
Chẳng lệch đường đi với lối về


Đặng Xuân Linh
09-08-2004
Trên chuyến xe lửa Bx - Lyon – Genève

Đăng nhập để trả lời
0
Cánh hoa chớm nở



Trăng rọi khóm tre nghiêng dài huyền diệu
Bên bờ hồ từng bước điệu mê si 
Nhìn dáng mơ thầm lặng bóng nhu mì
Của cô gái đôi rèm mi nồng thắm 

Hy vọng trâm cài mộng thời hoa gấm
Tuổi mười lăm lòng trinh trắng trong đời
Nhẹ nhàng như bướm lượn cánh hồng tươi
Mắt thường ngắm trên khung trời trắng biếc

Chẳng nghĩ cái gì là tình thắm thiết
Chỉ hồn nhiên chưa biết tiếng yêu nhau
Chỉ hiểu đời đơn giản và thanh tao
Nhạc khúc cung đàn , ru sao êm ái

Bên bạn bè khắn khít tình thân mãi
Thời gian trôi dần , dưới mái bên sông 
Bóng đài trang nét đẹp vẹn xuân hồng
Ai là người trong cõi lòng nàng mến ?

Niềm mơ ước trăng vàng soi bờ bếân
Dịu dàng mong manh mến tợ hoa trà
Bài thơ tròn vận, tròn ánh trăng ngà
Kỷ niệm bạn, như dương tà chung thủy

Bên nàng muôn thuở có người tri kỷ
Là nguồn tươi sáng cảnh trí thiên nhiên
Nét tươi, trong tâm chẳng lộ ưu phiền 
Niềm vui hiện giấc tiên dài hồ điệp


Đặng Xuân Linh
06-12-04

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-04 16:20:18Dang Xuan Linh>
Thuở trời mơ
(Họa bài Khi hôn em của Vũ Thi An)


Lom khom lá liễu hôn đầu ngọn cỏ
Lung linh sương đọng tựa mắt người yêu
Quờ quạng nhánh tay, xoa dài bờ nhỏ
Như là luyến mến, nắng sớm mây chiều

Giữ chặt tình mơ, hôn vừa thôi nhé
Tìm về bến mộng, sắc má thêm hồng
Lòng lâng lâng ngắm làn mây vừa ghé
Sợi tơ dài buông xỏa ánh dương đông

Nhớ chiều nao thì thầm lời to nhỏ
Bên bờ sông vắng tưởng nhớ trời mơ
Hàng cây nghiêng đổ dài trên nền cỏ
Đem vào lòng bao ký ức nên thơ


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Khung trời quê tôi



Thương sao hình bóng quê nhà 
Âm thầm ôn lại chiều tà bên song
Lục bình trôi giữa nguồn sông
Bềnh bồng trên nước ngược dòng bến xưa

Qua vùng xứ lạ gió xa
Lênh đênh bèo giạt, trăng ngà dõi theo
Quê ta qua biển vượt đèo
Người ơi mong mỏi cheo leo đường về

Nơi đây chẳng phải là quê...
Quê ta xa tít sơn khê đầu ghềnh
Ngồi đây mường tượng dòng kênh
Có cầu tre bắt hai bên bờ đầu

Lêu khêu, dáng nhỏ giữa cầu
Tay vin nón lá tà nâu bước đều
Đặt chân xuống đất theo chiều...
Thấy nhiều trái chín vàng yêu đượm tình

Cuối nhìn tự hỏi bóng mình
Ngước lên thầm hỏi cao xanh... không lời
Quê này chẳng phải quê tôi
Ngọn rau tấc đất xa rồi từ khi...

Sóng vào nước lũ hồn si
Phải theo ngọn gió giọt trì rưng rưng
" Chiều nay trông núi nhớ rừng
Núi ơi, xin núi hãy ngừng xuống sương " CD)


Đặng Xuân Linh
03-07-2004
 
Đăng nhập để trả lời
0
Giai đoạn khó quên
(Họa bài LÀM SAO QUÊN của TH Minh Hồ Đào)


Nơi xứ lạ đành lo nhiều thứ
Trăng sáng hồn tư lự quay về
Trùng trùng muôn dặm hè quê
Mấy mươi năm đã tràn trề thương mong

Phương trời lạ chiều hồng trong bóng
Nghĩa ân kia vượt bổng cao lần
Niềm riêng chốn đó tràn dâng
Cách nhau biển rộng bâng khuâng nhớ ngày

Ta thương mãi đêm dài nghĩa nặng
Nơi xa xăm dịu lắng trầụn ai
Lòng vương ôm ấp khứ lai
Tâm tư yên lặng, đem thay khói nhòa

Viết những lời thương thay ngọt sẻ
Cánh hoa đào ai bẻ chia thân ?
Đời lưu lạc, cảnh gian truân
Chỉ cần no ấm, thêm phần tình thương.

Dù mơ màng trên đường viễn xứ
Nào ai quên thuở tự trời thơ
Quê xưa vương vấn ngập bờ
Cuộc đời còn lại quay mơ bến ngàn


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 14:04:36Dang Xuan Linh>
Tỉnh giấc 
                                                     
 
Đồng cỏ thắm toàn màu trải biếc                
Tầng không gian mài miệt mây sao
Thênh thang đất rộng trời cao                    
Điểm ngà lốm đốm một bầu lửng lơ
 
Đang trở thức nhìn mơ đẹp quá                  
Vọng đêm trường ngắm cả trăng vàng       
Là ngà tơ trải chứa chan                             
Nhiều con đom đóm, chớp ngàn sao đêm    
 
Rừng cây xanh thân chêm đầy lá                
Suối róc rách lướt thả bờ quanh                 
Cúi nhìn đáy nước long lanh                       
Đóm bay thấp thoáng đêm canh điểm vàng
 
Trên cao có hàng ngàn sao chớp                 
Đây lấm tấm từng lớp sao bay                    
Vói theo bắt thử sao nầy                             
Thì ra sao lướt hóa bầy đóm đêm               
 
Tỉnh ra rồi niềm riêng ảo ảnh                      
Đốm sao, sao đóm chạnh lòng thơ              
Buồn se viết tựa tương tư                           
Cho tâm đánh thức đừng mơ sao trời         
 
Làn gió thoảng chưa rời cành trúc             
Ao im lìm một mực lạnh lùng                      
Quanh bờ cây phủ mịt mùng           
Cho đàn đóm nhỏ mông lung điểm ngà 
      
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-17 23:57:16Viet duong nhan>
Trích đoạn: Dang Xuan Linh

Tỉnh giấc 
                                                     
 
Đồng cỏ thắm toàn màu trải biếc                
Tầng không gian mài miệt mây sao
Thênh thang đất rộng trời cao                    
Điểm ngà lốm đốm một bầu lửng lơ
 
Đang trở thức nhìn mơ đẹp quá                  
Vọng đêm trường ngắm cả trăng vàng       
Là ngà tơ trải chứa chan                             
Nhiều con đom đóm, chớp ngàn sao đêm    
 
Rừng cây xanh thân chêm đầy lá                
Suối róc rách lướt thả bờ quanh                 
Cúi nhìn đáy nước long lanh                       
Đóm bay thấp thoáng đêm canh điểm vàng
 
Trên cao có hàng ngàn sao chớp                 
Đây lấm tấm từng lớp sao bay                    
Vói theo bắt thử sao nầy                             
Thì ra sao lướt hóa bầy đóm đêm               
 
Tỉnh ra rồi niềm riêng ảo ảnh                      
Đốm sao, sao đóm chạnh lòng thơ              
Buồn se viết tựa tương tư                           
Cho tâm đánh thức đừng mơ sao trời         
 
Làn gió thoảng chưa rời cành trúc             
Ao im lìm một mực lạnh lùng                      
Quanh bờ cây phủ mịt mùng           
Cho đàn đóm nhỏ mông lung điểm ngà 
  
Đặng Xuân Linh

Tỉnh giấc
(Họa bài Tỉnh giấc của Đặng Xuân Linh)
 
Vườn xưa cũ, một màu xanh biếc
Lướt rừng thông mải miết trăng sao
Mênh mông thăm thẳm trời cao
Vầng mây lãng đãng trên bầu lửng lơ
 
Giữa đêm vắng vườn mơ đẹp quá
Thả hồn xa lướt cả trăng vàng
Mộng đời theo lối chứa chan
Nhìn đàn đom đóm, như ngàn sao đêm
 
Bên rừng cây đầy thêm cành lá
Suối ngang đồi lá thả bờ quanh
Đêm về mặt nước long lanh
Chập chờn bóng sáng tàn canh sóng ngà
 
Trong hoang vắng giữa hàng sao chớp
Điểm lung linh lớp lớp là bay
Nhìn em bắt bóng sao nầy
Anh nhìn đáy mắt chứa bầy đóm đêm
 
Đêm tỉnh thức nỗi niềm ảo ảnh
Ánh trăng sao lòng chạnh nguồn thơ
Mơ màng trút cạn tâm tư
Cho hồn thanh thản, chẳng mơ sao trời
 
Nhìn ngọn gió không lơi cành trúc
Lướt mộng đời trải giấc lạnh lùng
Ngàn mai bụi phủ chập chùng
Theo đàn đom đóm nhá chung điểm ngà

Nguyễn Gia Linh
 
R
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Lẻ bóng


Trời ngã mây sầu khắp phố xa
Dưới cây lá rụng lượn la đà
Vài xe qua lại mờ sương phủ
Bờ giậu rào thưa, óc tiếng gà

Bên khung cửa, ngắm đàn chim sẻ
Ve vởn bay chuyền nhánh đổi trao
Lá rụng bên thềm rơi trải lối
Nhìn theo gió cuộn áng mây cao

Chiều buông theo dõi khói bay bay
Người đã đi rồi, rẽ tuyến mây
Ba bốn bờ sông xa cách trở
Một mình chờ ngắm bóng đêm dầy

Giọt mưa tầm tả gợi bâng khuâng
Oanh yến u hoài nhớ tiết xuân
Đào tím tàn, hương còn phảng phất
Năm canh gió thổi rét căm căm

Đêm khuya hiu hắt một bầu không
Ấp ủ hương xưa vẫn thắm nồng
Buồn vắng mơ màng xa bóng nhạn
Ấy người có nhớ? Ấy người trông

Giọng ai lơ lửng giữa non đồi
Réo rắc vang lên đến nửa vời
Đem đến tôi, trong mùa giá lạnh
Một làn hơi ấm rót hồn vơi


Đặng Xuân Linh
Mérignac, 16-03-2004

Đăng nhập để trả lời
0
Lời hoa bướm


Mùa đông trải lạnh đã qua
Xuân hồng phơi phới sắc pha đủ màu
Nhìn trời cảnh trí dường bao
Thơ buồn muốn viết mà sao nghẹn lời

Lạnh lùng buông tiếng ngàn khơi
Thở ra tâm sự ấm đời riêng tôi
Nhận chìm mọi nỗi tim côi
Nào ai san sẻ hương đời trở trăn

Thủy chung lòng khẻ hỏi rằng
Bến mơ mây đã gởi đăng khói chiều
Gởi đi tận đỉnh tình yêu
Gió đùa mây quyện dập dìu lời thơ

Đợi hoa nở, bướm vẫn chờ
Cành xưa nụ cũ khó mờ tâm tư
Bướm vờn thỏ thẻ thực hư
Hoa còn rủ rỉ trì trù nắng lên


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ nàng thơ




Hồn ta đơn chiếc từ lâu
Đã mơ từ thuở những câu ân tình
Không pha son phấn vẽ hình
Tóc dài buông xỏa bồng bềnh sầu leo

Thương nhau đâu kể giàu nghèo
Vầng cung mày nguyệt cong theo cũng tình
Đứng ngồi thờ thẫn một mình
Nhớ thương trăng sáng in hình bóng ai

Tim anh một cõi tình hoài
Lời thơ như thấy bóng đài hé môi
Vắng lời như vắng mây trôi
Vắng em tựa thể hoa phơi khô cằn

Ô kìa mơ thấy chị Hằng
Buồn giăng lại nhớ lời nàng chiều đưa
Ngẫm say hai chữ tứ thơ
Sợ làn mây khói đem đi mấy vần

Trần ai từ thuở có thân
Duyên tơ trói buộc cõi nầy với thơ
Trễ tràn cũng đợi cũng chờ
Tương phùng dài vắn trời mơ vận cùng


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Trở lại mùa xuân



Lời ước sông xưa, cảm hoài vương vấn
Thuở người đi, lòng bịn rịn thương đau
Man man buồn sương đọng giã từ nhau 
Ngày đó khung trời, mờ trong khóe mắt

Nhìn lục bình trôi mà lòng hiu hắt
Biết anh đi rồi quặn thắt mây sầu
Lặng ngắm phương trời chẳng thấu tăm đâu
Tia nắng vàng đem ít nhiều quên lãng

Anh ra đi tránh con đường cay đắng
Chờ bình minh chiếu rạng của ngày mai
Mái nhà xưa bóng vẫn rọi nghiêng dài
Bao dư ảnh còn hiện hoài tình cũ 

Nhạc huê tình khơi bao lời thương nhớ
Niềm mộng mơ, mây xám tách dần xa
Thu đến rồi đi, thoáng vó lùa qua
Niềm đau tan, sẽ chan hòa tha thiết

Tình của ta mang nhiều điều diễm tuyệt
Thương nhớ u hoài cách biệt mấy biên
Dù anh đi, dù mây chuyển trăm miền
Ta vẫn khắc miên trường thời phút cũ

Chùm tường vi đầy hoa luôn quyến rủ
Vẫn tươi hoài, khoe nụ thắm thềm mơ 
Sắc màu vui, xinh xắn gợi thành thơ
Gây rung cảm tơ lòng theo gió lộng


Đặng Xuân Linh
Sáng 18-11-2004 
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa xuân cho ý sống

Mê vận vần thơ, tựa rượu nồng
Say sưa tâm trí tỏa vườn hồng
Bao nhiêu buồn bã buông theo gió
Hồn bướm mơ tiên cảnh trống không

Nguồn thơ chia đắng xẻ chờ mong
Dù bão, dù giông ở tận trong
Viết nỗi niềm riêng, lời muôn điệu
Ghi đầøy trang giấy ý sầu đông

Nhiều lúc nhìn mây dõi gió đưa
Cây đào hoa trỗ tím trong mưa
Thủy tiên hé nụ in nền tuyết
Chim sẻ rụt rè lạnh sớm trưa

Cuối đông xơ xác cảnh vườn hoa
Chim sáo tìm mồi nhảy thiết tha
Dáng điệu vội vàng như sợ lạnh
Tôi liên tưởng đến kẻ bần sa

Xuân đến vườn hoa hưởng khí trời
Xuân mang vạn ý phủ đầy rơi
Để cho cuộc sống người người đượm
Bớt nỗi u mờ sắc xám vơi

Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa phượng chia tay
(Họa bài Nắng xưa của TH Mẫn Hồ)


Nắng rọi tơ hồng phủ tóc em
Phất phơ tà áo trước sân thềm
Cổng trường, cây phượng chùm hoa nở
Báo hiệu biệt từ chốn mộng êm

Nón lá che ươm cặp má hồng
Tà tà nhẹ gót cõi mơ trong
Chung về lối nhỏ hàng me biếc
Mộng đẹp xa rồi… vẫn nhớ mong


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình
(Họa bài Nắng của TH Mỹ Linh)


Quê hương luôn nhiều nắng
Nơi đây vắng tia rồi
Sương cứ rơi lẵng lặng
Chiều lạnh lắm thu ơi!

Thỉnh thoảng nắng về chơi
Đàn chim vui trước ngõ
Rồi cũng bay theo gió
Sẽ đi ở nơi đâu?

Đậu nhánh tạm đêm thâu
Nương thân tìm yên giấc
Kiếm đâu chút ấm thật
Chờ lúc lối đi về

Nắng thu giải cơn mê
Lá lìa cành thân thiết
Nhưng đời vương bất diệt
An ủi cõi lòng ta

Mây quyện lấy đồi xa
Rồi buông trôi theo hướng
Gió đưa chút ảnh hưởng
Các mùa là trọng tâm

Tình thương là phương châm
Tình yêu vui hạ nắng
Tình nghĩa tươi thầm lặng
Tình người mến vị nhau


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Người em miệt quê

Họa bài Nối nhịp cầu duyên của Lam Vân



Hun hút đường quanh, quê mình còn nhớ
Lìa thuở ban đầu sinh trưởng ngày xưa
Mỗi mùa thu buồn theo sóng mây đưa
Thương hoài nắng chưa phai mờ trí não

Tia nắng ấm chùm mây che mờ ảo
Rưới cho đời thêm buồn não mưa rơi
Gió heo may lạnh buốt một phương trời
Càng nhung nhớ mảnh đời vì bỏ dở

Có khi muốn nghe lời ca nức nở
Với tiếng lòng muôn thuở giữa canh khuya
Của xóm làng lòng ngăn cách bờ chia
Nơi thôn ấy thương lìa người ngóng đợi

Lối đê điều ngoằn vòng đi vời vợi
Chân bước cầu xưa về gợi thềm mơ
Nối lại đôi vần chưa trọn bài thơ
Dệt ý trầm, từ lâu mơ trở giấc

Đem lại hương xưa mờ trang chất ngất
Cuộn buồn theo mây khói dạt ngàn khơi
Mang trời mơ cho nắng sáng cùng nơi
Màu dãy biếc mùa xuân đời đẹp mãi

Cho hồn quên đắm say bờ mơ dại
Quê hương mình còn nhiều lắm thân yêu
Có người em vương nét dáng diễm kiều
Điểm trong cảnh, lòng người ghi tâm khảm


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn lại quê hương
(Họa bài Mai tôi về của Lam Vân)


Về quê ngỡ còn hàng cây nhà cũ
Nào ngờ đâu, người phủ…chẳng còn quen
Quê hương nầy, kẻ đến lại luồn len
Lối mòn xưa thành đường dầu nhiều cở

Thấy đường quê phủ bụi vùng đất lở
Ruộng hoa màu muôn thuở hết mùi hương
Ngọn cau xanh cũõng rũ bóng trong vườn
Cây mận đâu, nay ngói vàng phơi mới

Nhịp sống xưa cũng tan theo ngàn lối
Tiết ẩn tàng, người chật ních lướt bơi
Suối người, xe cộ tấp nập đầy nơi
Hương hoa cỏ dập theo làn bụi đỏ

Trăng quê nay không đẹp như ngày đo
Màu phượng vĩ ít nở tháng hè sang
Nào nghe ve rên rỉ vọng hòa vang
Aâm pha lẫn tiếng ồn ào mọi ngả

Vách tranh xưa…nay sơn màu xanh lá
Trời ngày ngày mưa nắng phả mái hiên
Chim sẻ, xa xa gọi bạn triền miên
Giữa trưa hè lòng vương buồn nuối tiếc

Kỷ niệm xưa, trong lòng còn tha thiết
Đây quê tôi trước mặt trĩu dặm dài
Hợp chị em tay cùng nắm bàn tay
Cách bao mùa nay trùng vui đất Mẹ


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-17 23:47:52Viet duong nhan>
Xuân trời Âu


Hoa đào tô cảnh đẹp hư không
Từng chụm chùm hoa phủ nụ hồng
Hoà với bầu trời vương nắng sớm
Khơi màu để nhớ sắc chờ mong

Ngào ngạt hương lan chấm nụ vàng
Tiết trời như báo nắng xuân sang
Tim tôi thổn thức ngày xưa ấy 
Nhớ thuở hàn vi sống nhẹ nhàng

Vương vấn năm xưa rộn khắp phường
Mà nay trùm phủ cả mù sương
Khói say quyện gió bay trong mộng
Tay nắm tay, đi khắp nẻo đường

Nhắp chút rượu nồng cũng muốn say
Ngà ngà soi ngắm tóc, mi, mày
Nụ cười dáng vẻ còn tươi mộng
Quay tưởng một thời thuở ngất ngây 

Xuân cũ rồi xuân cũng giống nhau 
Phương trời đất khách tuyết mưa rào
Quẩn quanh trong xó xuân đâu nhỉ ?
Tâm sự yên bình đẹp biết...bao 

Hoa tựa mai vàng mượn đón xuân
Của trời đông giá bấy nhiêu ngần
Hái đem trang điểm làm mai chúc
Để gọi an lành ý tịnh thân

Thêm xuân thêm mộng tuổi nhân sinh
Sáu chục...trí tâm trẻ với mình
Trông dạ hương xuân nguồn phú vận
Cho đời tươi thắm với duyên tình

Dù rằng tóc trắng cũng chưa già
Bởi những lời thơ chuốc thiết tha
Nhân thế xoay dần tìm đất Mẹ
Giờ đây đám cháu gọi là...Bà

Đặng Xuân Linh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Ngắm người nhìn mai


Bờ hồ góc liễu rủ buồn
Nhìn vào trang giấy đọc hồn thơ ai
Ân tình nặng trĩu đôiụ vai
Của người em gái thường cài hoa trai
Ngẩn ngơ mộng vắng mơ dài
Bên thềm sờ ngắm cành mai nhụy gầy
Thự nhàn nâng cánh vào tay
Có người đang ngó mắt ngây dáng đào
Dịu dàng nhẹ bước làm sao !
Ngẩn ngơ người đắm, trăng cao cũng cười


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»