Cô Đơn
Nhiều đêm trở giấc chập chờn.
Nhìn thấy hiện thực cô đơn trổ hình.
Xiềng chân xỏ cổ đời mình.
Ném vào cõi lạnh lặng thinh tiếng người.
KeNgu
Trích đoạn: KeNgu
Ân XáĐêm đông mặt ảo phong trần.Băng chan tuyết đóng lạnh dần qua tim.Cuộn mình trong chăn lặng im.Để lòng ân xá nỗi niềm hận xưa.
Để Tang
Đông về tuyết trắng bao quanh.
Xây thành nấm mộ như tranh điêu tàn.
Nằm trong tổ mộ dương gian.
Ta nghe nhức nhối để tang linh hồn.
Xuân
Mai nghe gió gọi tên mình.
Nhìn lên hàng cây phun tinh nở hoa.
Búp non phấn đổ hương sa.
Loang trong ánh nắng chan hòa ngày xuân.



Trích đoạn: KeNgu
Cô Đơn
Nhiều đêm trở giấc chập chờn.Nhìn thấy hiện thực cô đơn trổ hình.Xiềng chân xỏ cổ đời mình.Ném vào cõi lạnh lặng thinh tiếng người.
Có những nick bơ vơ
vật vờ tìm bạn
Thế giới này có hạn
mà tìm hoài không thấy bạn đâu
Ảo - thật chẳng giống nhau
nhưng nỗi đau
cũng cần nơi chia sẻ
Pho Tượng
Đêm giữa phồn hoa đô hội vạn người.
Từng bầy trai gái săn bắt niềm vui.
Riêng ta như pho tượng không linh hồn.
Chỉ có lòng rộng giam nhốt cô đơn.

Trích đoạn: ThanhTracNguyenVan
Bạn KeNgu mở thêm 1 chủ đề thơ tứ tuyệt đi