Đường Thi
Đường thi xướng họa của Tàu.
Hơi đâu chú bác tự hào luận bàn.
Tuy rằng cũng giống da vàng.
Nhưng nhìn kỹ lại hai đàn khác xa.
Cái gì đặc sản của ta.
Kỳ công phổ biến mới là khôn ngoan.
KeNgu

Chia Ly
Sầu nộm động khóa chân tay.
Ôm giam tưởng nhớ từ ngày em đi.
Qua bao mùa lá chia ly.
Sương thun tuyết giãn tình si vẫn còn
Nhật Tận
Nhật tận nguyệt đáo canh trường.
Cực hình ý tưởng bức lòng thi nhân.
Tru di ngôn ngữ hồng trần.
Để lại huyết mực thấm thân lụa điều.
Nhật Tận
Nhật tận nguyệt đáo canh trường.
Cực hình ý tưởng bức lòng thi nhân.
Tru di ngôn ngữ hồng trần.
Để lại huyết mực thấm thân lụa điều.

Hoa Xuân
Hiện thân từ xác xương cây.
Hoa xuân trổ hóa nhụy đầy lòng mơ.
Hương thanh đức thiện thơm tho.
Dịu dàng xạ tỏa bàn thờ thánh linh.
Hồn Tôi
Hồn tôi ai kéo lê thê.
Trên băng đá lụy đường về nghĩa trang.
Hai hàng nến bạc dung nhan.
Soi chiều đáy mộ áo quan phủ mình.
Di Chúc
Về khuya nguyệt khuất đèn mờ.
Suy tư lạnh lẽo trí thơ rã rời.
Lực kiệt báo ứng tàn đời.
Vội vã di chúc đôi lời lưu trần.
cho mình tôn KN làm thầy nhá, thơ của KN đôi khi thóat tục, lúc lại đẫm nặng bụi trần. Hổng biết đã bao nhiêu xuân xanh mà sao lại tài đến thế. Chỉ xin một câu : "bái phục"
Vọng Phu
Người đời quả thật dại ngu.
Sùng tôn điển tích Vọng Phu lọan luân.
Mà sao chẳng chút ngại ngần.
Lại còn phổ nhạc tác vần xướng ca.
Anh em cùng mẹ chung cha.
Ăn nằm, con đẻ gọi là gì đây ?.GÓP MỘT CHÚT LÒNGGiá như nàng biết phận mìnhNào đâu nên nỗi tiếng mình lọan luân...Miệng đời tiếng khóc lạc dòngNiềm riêng nên nỗi...nào lòng muốn nên.Ngừơi đời quả thật đại ngu,Tôn thờ điển tích một người vọng phuBế con đợi hướng xa mùMồ hôi nước mắt hóa thành đá khôTình riêng tưởng dệt mộng vàngTình chung oan nghiệt mình nàng oan khiên...