<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-06 07:30:18Vũ Nguyên>

NHỚ
Anh không bàng quang nhưng nỗi nhớ ,
Dường như lờ lãng chốn chân mây ,
Anh sẽ kéo về vòng tay hư rỗng
Vọng đọng xưa yêu dấu niệm tình này.
Anh sẽ đến khẽ khàng đêm gió loãng ,
Đong đưa mùi Nguyệt Quế góc chân mày.
Em chớ vội cuống cuồng trong thảng thốt ,
Vườn quạnh hiu nỗi nhớ thắp chan đầy ,
Vòm trời tối vì sao xa nhấp nháy.
Mái nhà xưa nằm đó cuối phương tây.
Anh như đến từ hành tinh diệu vợi ,
Để rùng mình ngỡ thất lạc mất nhau ,
Cúi mặt xuống môi hồng vừa hé mở ,
Ôi trinh nguyên giây khắc đó vùi đầu.
Đến bây giờ ta đã gặp lại nhau ,
Hai tinh tú ở hai miền quá vãng.
Anh hết kiếp vẫn nhớ nghìn lãng mạn ,
Tinh khiết em lời rất nhỏ, cúi đầu ,
Nổi nhớ tình như dung dịch thương đau ,
Da tê rát và linh hồn rực cháy ,
Phút thần tiên xin đổ lại bến này.
Vũ Nguyên
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)

![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)