Trích đoạn: Như Quỳnh
Bài này làm để ghẹo cái topic "Ru với gió" của chú Hoàng Sa( PKT), chú bịnh bỏ thơ
Bịnh
Hoa Quỳnh
Hôm qua nhận được dòng tin nhắn
Anh nhuốm bịnh rồi, bịnh lắm em
Trăng mộng chênh chao chìm bóng tối
Lời "ru của gió" chẳng lay rèm.
Thương quá người thơ em đã ốm
Nếu vì vai nặng gánh tương tư
Sao không chia bớt tình đôi nửa
Nghiêng gánh em giùm nửa tiếng ru.
Tội quá người thơ em thở nhẹ
Xanh xao môi nhợt, tái lời yêu
Để em hầm cháo tình nhung nhớ
Thêm cọng hành thương,chắc khoẻ nhiều.
Mai nầy khỏi bịnh... nhờ em đó
Nhớ trả công em, khúc lụa thơ
Khung cửi anh đan từ cõi mộng
Mượt mà óng ả sợi tình tơ. [color="darkorchid"]
[/color]
Bệnh
Làn gió thu qua không kịp né
Để rồi nhuốm bệnh ... phải nằm im
Lời ru của gió ... sao mà ác
Thổi trúng hồn thơ ... trúng trái tim
Nắng của mùa thu nồng ấm quá
Đã nung cháy bỏng cổ anh rồi
Tiếng ho nức nở như day dứt
Muốn cất lời ru ... lại thiếu hơi
Mưa của mùa thu thì lạnh lẽo
Gieo trong giọt nước nỗi niềm chi
Cho anh sổ mũi như ... thèm ... khóc
Như nhớ mà không nói được gì
Thôi thì anh uống thơ thay thuốc
Uống trọn mùa thu óng ả tơ
Từng sợi em mang vào cõi mộng
Anh đan thành lụa đắp hồn thơ
Phạm Không Trùng


