📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vu vơ

167 trả lời, 24.015 lượt xem — Trang 3 / 6
Trích đoạn: Như Quỳnh

Bài này làm để ghẹo cái topic "Ru với gió" của chú Hoàng Sa( PKT), chú bịnh bỏ thơ

Bịnh

Hoa Quỳnh



Hôm qua nhận được dòng tin nhắn
Anh nhuốm bịnh rồi, bịnh lắm em
Trăng mộng chênh chao chìm bóng tối
Lời "ru của gió" chẳng lay rèm.

Thương quá người thơ em đã ốm
Nếu vì vai nặng gánh tương tư
Sao không chia bớt tình đôi nửa
Nghiêng gánh em giùm nửa tiếng ru.

Tội quá người thơ em thở nhẹ
Xanh xao môi nhợt, tái lời yêu
Để em hầm cháo tình nhung nhớ
Thêm cọng hành thương,chắc khoẻ nhiều.

Mai nầy khỏi bịnh... nhờ em đó
Nhớ trả công em, khúc lụa thơ
Khung cửi anh đan từ cõi mộng
Mượt mà óng ả sợi tình tơ. [color="darkorchid"]
[/color]



Bệnh


Làn gió thu qua không kịp né
Để rồi nhuốm bệnh ... phải nằm im
Lời ru của gió ... sao mà ác
Thổi trúng hồn thơ ... trúng trái tim

Nắng của mùa thu nồng ấm quá
Đã nung cháy bỏng cổ anh rồi
Tiếng ho nức nở như day dứt
Muốn cất lời ru ... lại thiếu hơi

Mưa của mùa thu thì lạnh lẽo
Gieo trong giọt nước nỗi niềm chi
Cho anh sổ mũi như ... thèm ... khóc
Như nhớ mà không nói được gì

Thôi thì anh uống thơ thay thuốc
Uống trọn mùa thu óng ả tơ
Từng sợi em mang vào cõi mộng
Anh đan thành lụa đắp hồn thơ


Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: troichom

Hạt nắng trong , em  , mùa thu ở lại
Tím khung trời, ta , đông khập khiễng sang
Chiều xuống muộn, em , vàng  nghiêng áo gấm
Mây ngang đồi, ta, xám cuộc tình tan.

Cánh rừng thơ, người, ngát hương dạ lý
Giấc mơ đời, tôi, mộng mị giăng mưa
Thảm non xanh, người, cỏ ngà xao xuyến
Nhánh khô cằn, tôi, lưu luyến buồn xưa.

tc



Nắng ở lại với mùa đông lạnh giá
Trời còn mây anh ngỡ tóc em bồng
Buồn ở lại, anh, nhớ rơi như lá
Thu đi rồi, em, tan với mênh mông


Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Thu đi rồi, em , tan với mênh mông
Đông ngạo nghễ ngó anh cười chế nhạo
Cũng phải thôi , bởi vì anh khờ khạo
Dõi theo hoài một hình bóng hư không.

Em là ai mà mát dịu thu phong
Em là hoa hay là trăng, em hở
Mà dẫu sao em là gì đi nữa
Anh bây giờ, ngơ ngẩn mãi ngẩn ngơ.

Câu thơ này anh gửi chốn vu vơ
Người thi sĩ thuận lòng cho ở trọ
Biết đâu chừng , em ngang qua thoáng ngó
Rồi hiểu rằng anh thương mãi còn thương.

tc





Đăng nhập để trả lời
0


Anh theo một bóng hư không
Mặc cho cơn gió mùa đông nhạo cười
Nhịp thơ cứ mãi bồi hồi
Hình như thấp thoáng một người không tên

Mượn màu từ cõi lãng quên
Mượn thêm hương vị từ miền vu vơ
Mượn buồn trong chiếc lá khô
Ghép thành một áng tình thơ ngông cuồng



 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng



Anh theo một bóng hư không
Mặc cho cơn gió mùa đông nhạo cười
Nhịp thơ cứ mãi bồi hồi
Hình như thấp thoáng một người không tên

Mượn màu từ cõi lãng quên
Mượn thêm hương vị từ miền vu vơ
Mượn buồn trong chiếc lá khô
Ghép thành một áng tình thơ ngông cuồng






Thơ anh đâu có cuồng ngông
Chỉ là mang chút nỗi buồn hư vô
Mượn  màu vàng  lá cuối thu
Mượn thêm phơn phớt tím mơ chiều tàn.
Mà sao thơ vẫn nồng nàn
Vẫn theo hương nhớ dịu dàng quanh em
À ơi thơ mộng êm đềm
Mãi xin gối tựa vai mềm ru ngoan.


Hoa Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-09 19:40:21Huyền Băng>
Chú viết thêm cho bớt "ngông cuồng" nhá

Yêu người hư vô


Anh theo một bóng hư không
Mặc cho cơn gió mùa đông nhạo cười
Nhịp thơ cứ mãi bồi hồi
Hình như thấp thoáng một người không tên

Mượn màu từ cõi lãng quên
Mượn thêm hương vị từ miền vu vơ
Mượn buồn trong chiếc lá khô
Ghép thành một áng tình thơ ngông cuồng

Mượn em ánh mắt dễ thương
Mượn màu môi thắm mượn hương tóc dài
Mượn tà áo, mượn nét vai
Cho anh mượn cả đôi hài xinh xinh

Để anh mơ mộng một mình
Mong manh ẩn hiện mối tình hư vô
Khi nào gió thổi vu vơ
Thì anh lại viết bài thơ tặng người

r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-09 19:35:37Huyền Băng>


Một chút


Chỉ là thơ ... nên chẳng phải là yêu
Chút nắng rơi chưa đủ một buổi chiều
Gió gặp nhau ... đâu có tay mà nắm
Hư ảo nhiều ... mà thật chẳng bao nhiêu

Chỉ là thơ nên mịn màng êm dịu
Không thấy người mà ngỡ tóc vờn quanh
Mắt đến từ hạt sương sớm long lanh
Và giọng nói trong xạc xào tiếng lá

Chỉ là thơ ... rót vào miền xa lạ
Một chút anh cùng một chút em thôi
Một chút mơ chưa tan khi trời sáng
Để lăn tăn gợn chút sóng bên đời
 
r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-11 04:51:03Như Quỳnh>
Trích đoạn: Phạm Không Trùng



Một chút


Chỉ là thơ ... nên chẳng phải là yêu
Chút nắng rơi chưa đủ một buổi chiều
Gió gặp nhau ... đâu có tay mà nắm
Hư ảo nhiều ... mà thật chẳng bao nhiêu

Chỉ là thơ nên mịn màng êm dịu
Không thấy người mà ngỡ tóc vờn quanh
Mắt đến từ hạt sương sớm long lanh
Và giọng nói trong xạc xào tiếng lá

Chỉ là thơ ... rót vào miền xa lạ
Một chút anh cùng một chút em thôi
Một chút mơ chưa tan khi trời sáng
Để lăn tăn gợn chút sóng bên đời

r




Mong Manh

Hoa Quỳnh
                                                                   

                        







Chỉ là thơ...nên chẳng  nhiều trăn trở
Chút mưa rào đâu đủ ướt áo tơ
Gió vi vu  êm như lời tình ngỏ
Thật nồng nàn ...nhưng mãi cũng hư vô.

Chỉ là thơ nên thiết tha ngọt dịu
Không bóng hình mà trầm bổng nhặt khoan
Điệu  ru hời ai cùng ai mộng mị
Hái trăng vàng quà sính lễ trăm năm.


Chỉ là thơ...thoáng qua đời phút chốc
Chút bụi tình vương ánh mắt long lanh
Chụm môi ngoan, hai đứa mình thổi sạch
Vần thơ này, anh nhỉ, thật mong manh...

Hoa Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Như Quỳnh



Mong Manh

Hoa Quỳnh
                                                                   



Chỉ là thơ...nên chẳng  nhiều trăn trở
Chút mưa rào đâu đủ ướt áo tơ
Gió vi vu  êm như lời tình ngỏ
Thật nồng nàn ...nhưng mãi cũng hư vô.

Chỉ là thơ nên thiết tha ngọt dịu
Không bóng hình mà trầm bổng nhặt khoan
Điệu  ru hời ai cùng ai mộng mị
Hái trăng vàng quà sính lễ trăm năm.


Chỉ là thơ...thoáng qua đời phút chốc
Chút bụi tình vương ánh mắt long lanh
Chụm môi ngoan, hai đứa mình thổi sạch
Vần thơ này, anh nhỉ, thật mong manh...



Mong manh


Em có thấy chiều nắng vương từng sợi
Thật mong manh và cũng thật ... mong manh
Xuyên lá rừng tia nắng ngã vào anh
Để nhung nhớ chợt hanh vàng một cõi

Em có thấy mong manh làn gió thổi
Mà tung bay tấm áo mỏng nàng thơ
Hương nồng nàn trộn lẫn với vu vơ
Cánh rừng say nghiêng nghiêng mùa rụng lá

Mong manh quá, vần thơ mong manh quá
Đâu có gì hoen đôi mắt long lanh
Em cứ ngắm từng hạt thơ trong gió
Hạt bụi tình rất nhỏ, rất mong manh



Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Trích đoạn: Như Quỳnh



Mong Manh

Hoa Quỳnh
                                                                   



Chỉ là thơ...nên chẳng  nhiều trăn trở
Chút mưa rào đâu đủ ướt áo tơ
Gió vi vu  êm như lời tình ngỏ
Thật nồng nàn ...nhưng mãi cũng hư vô.

Chỉ là thơ nên thiết tha ngọt dịu
Không bóng hình mà trầm bổng nhặt khoan
Điệu  ru hời ai cùng ai mộng mị
Hái trăng vàng quà sính lễ trăm năm.


Chỉ là thơ...thoáng qua đời phút chốc
Chút bụi tình vương ánh mắt long lanh
Chụm môi ngoan, hai đứa mình thổi sạch
Vần thơ này, anh nhỉ, thật mong manh...



Mong manh


Em có thấy chiều nắng vương từng sợi
Thật mong manh và cũng thật ... mong manh
Xuyên lá rừng tia nắng ngã vào anh
Để nhung nhớ chợt hanh vàng một cõi

Em có thấy mong manh làn gió thổi
Mà tung bay tấm áo mỏng nàng thơ
Hương nồng nàn trộn lẫn với vu vơ
Cánh rừng say nghiêng nghiêng mùa rụng lá

Mong manh quá, vần thơ mong manh quá
Đâu có gì hoen đôi mắt long lanh
Em cứ ngắm từng hạt thơ trong gió
Hạt bụi tình rất nhỏ, rất mong manh





Mỏng mảnh

Hoa Quỳnh


Và em thấy chiều giăng giăng mưa bụi
Hạt rớt rơi trên phiến cỏ non xanh
Mưa mong manh như tình mong manh lắm
Chút vần mơ đâu đủ ướt hồn anh.

Và em thấy con chuồn kim cánh mỏng
Đậu rồi bay quanh mấy ngọn trúc đào
Trúc vẫn thế tháng năm dài yên chỗ
Cánh chuồn kia cứ cùng gió lao xao.

Và em thấy , chắc rằng anh cũng thấy
Chuyện chúng mình mỏng mảnh cũng như thơ
Mà thôi kệ nha anh ,vui mộng mị
Một lần thôi, cùng em nhé, vu vơ...

Hoa Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 17:36:58troichom>
Anh về chắp mảnh hư không lại
Vá nốt vần thơ đan dở dang
Tơ rối mất rồi em có biết
Tình mơ thôi cũng lạc cung đàn.

So phím trầm ngân ngừng ngắt quảng
Mình anh thui thủi giữa vườn mơ
Em giờ có lẽ say duyên thắm
Chẳng nhớ gì đâu những hẹn hò.

Anh biết tình ta thì mỏng mảnh
Trong ngần mắt ngọc, đẹp là em
Bụi thơ thật nhỏ bay trong gió
Đâu thể em tôi lại khóc mềm.

Với em thơ ấy vu vơ quá
Là cả một đời anh vấn vương....
Xin em cứ mãi thờ ơ nhá
Đừng tội tình anh, kẻ lạc đường.



Đăng nhập để trả lời
0

Chờ em


Anh còn trong cõi hư vô
Chờ em kéo những sợi tơ mịn màng
Thềm xưa còn bướm lang thang
Sao em không đến cho vàng chốn anh

Sương chiều có giọt long lanh
Phải chăng từ nỗi mong manh của người
Vẩn nghe gió thoảng bên đời
Sao em không viết những lời ru êm

Dẫu rằng chẳng đón được em
Cũng xin nhận gió cho mềm trái tim


Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-22 08:13:37Phạm Không Trùng>
Vô vị


Nắng chiều rơi xuống mùa đông
Ta rơi xuống cõi mênh mông vắng người
Bây giờ
gió cũng quên cười
Cây không còn lá
lưng trời vắng mây

Ta ngồi
không có muỗi bay
Kiến không thèm cắn
một bầy thờ ơ
Bụi vàng phủ lấp vần thơ
Ta vô vị quá
hững hờ chiều buông

Làm sao tìm lại mảnh buồn
Dấu chân quên mất con đường từ lâu
Em ơi
giờ ở nơi đâu
Về đây
nhắc lại nỗi đau một lần
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0

Ngập ngừng mùa đông



Mùa thu nấn ná chưa đi
Vì thương dáng nắng nhu mì chiều mây
Lá vàng còn gửi trên cây
Đợi cơn gió gọi chuyến bay cuối cùng

Mùa đông bước nhẹ ngập ngừng
Chờ mùa thu chết ... ngại ngùng làm sao
Sau lưng, Xuân đã thì thào
Nhanh lên cho kịp gió vào mùa mơ


Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2024 04:56:21 bởi phamthe>
(
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2024 04:55:38 bởi phamthe>
[
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-18 11:38:42troichom>
Trích đoạn: Như Quỳnh

Trích đoạn: Phạm Không Trùng

cám ơn nhabe đã đọc thơ nha
PKT bị nàng thơ hư ảo dẫn đi hoài, lạc ở trên mây... nhabe chì cách cho PKT rớt xuống được không?


Theo mây

chiều
em mang gió về ru
anh say giấc mộng mùa thu ngọt ngào
mưa thơ
đổ nhớ rì rào
đêm
vầng trăng ở trên cao mỉm cười

đi hoài theo áng mây trôi
sáng
trưa
tắm nắng mảnh trời em giăng
mây
bao giờ hết lang thang

khi nào mới đủ vàng
để rơi

bàn tay
lỡ nắm tay rồi
không buông ra nhé
ơi người xa xăm




Bàn tay
lỡ nắm tay rồi
Buông ra lại ngại
bồi hồi nhớ ai.

Thì thôi
cứ  thơ là mây
Em,
con gió thoảng
miệt mài gót thơ.

Thơ ru
mấy khúc ạ ời
Xin cho
em ngủ một đời
cõi hư.

Còn như
thơ ghé mùa thu
Thì em áo lụa tương tư sắc vàng.

Thơ ơi
tình khúc nồng nàn
Ngọt ngào
em đã tan vào hương thơ.










thơ ta, buồn tựa màu mây
một hôm gió giận thổi bay xa vời
đỉnh non ta khóc rã rời
còn em, cánh gió đang cười
phải không!

thơ ta, ngân khúc nhạc lòng
ầu ơ em ngủ giấc nồng hư vô
rồi mai, tàn khuất mộng mơ
chắc em chẳng nhớ... ngẩn ngơ
ta buồn.

thơ ta, sương giá mùa đông
lấy đâu mấy giọt nắng hồng thu qua
thôi thì thương chút tình ta
xin em áo lụa thướt tha
một chiều.

chiều qua
thêm một buổi chiều
dáng em chẳng thấy
tiêu điều
thơ ta.


tc
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: troichom

Trích đoạn: Như Quỳnh

Trích đoạn: Phạm Không Trùng

cám ơn nhabe đã đọc thơ nha
PKT bị nàng thơ hư ảo dẫn đi hoài, lạc ở trên mây... nhabe chì cách cho PKT rớt xuống được không?


Theo mây

chiều
em mang gió về ru
anh say giấc mộng mùa thu ngọt ngào
mưa thơ
đổ nhớ rì rào
đêm
vầng trăng ở trên cao mỉm cười

đi hoài theo áng mây trôi
sáng
trưa
tắm nắng mảnh trời em giăng
mây
bao giờ hết lang thang

khi nào mới đủ vàng
để rơi

bàn tay
lỡ nắm tay rồi
không buông ra nhé
ơi người xa xăm




Bàn tay
lỡ nắm tay rồi
Buông ra lại ngại
bồi hồi nhớ ai.

Thì thôi
cứ  thơ là mây
Em,
con gió thoảng
miệt mài gót thơ.

Thơ ru
mấy khúc ạ ời
Xin cho
em ngủ một đời
cõi hư.

Còn như
thơ ghé mùa thu
Thì em áo lụa tương tư sắc vàng.

Thơ ơi
tình khúc nồng nàn
Ngọt ngào
em đã tan vào hương thơ.










thơ ta, buồn tựa màu mây
một hôm gió giận thổi bay xa vời
đỉnh non ta khóc rã rời
còn em, cánh gió đang cười
phải không!

thơ ta, ngân khúc nhạc lòng
ầu ơ em ngủ giấc nồng hư vô
rồi mai, tàn khuất mộng mơ
chắc em chẳng nhớ... ngẩn ngơ
ta buồn.

thơ ta, sương giá mùa đông
lấy đâu mấy giọt nắng hồng thu qua
thôi thì thương chút tình ta
xin em áo lụa thướt tha
một chiều.

chiều qua
thêm một buổi chiều
dáng em chẳng thấy
tiêu điều
thơ ta.


tc


Tình trong thơ hoạ

Hoa Quỳnh


Cao cao trăng khuyết nửa vành
Mộng là hư ảo sao thành tơ duyên
Bài thơ nặng gánh vai nghiêng
Em rơi câu lục sầu riêng phận đời.

Nhặt chi câu bát anh ơi
Để rồi từ ấy chơi vơi tình buồn
Trăng buồn đêm cũng mênh mông
Em buồn hỏi đố trong lòng anh vui.

Chẳng là sông đổ về xuôi
Tình ta nước ngược buông trôi xa vời
( À ơi ... gió đưa cây cải về trời
Rău răm ở lại chịu đời đắng cay)


Gặp nhau mộng ảo vui vầy
Tình trong thơ họa phôi phai mấy hồi.

Hoa Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 02:03:39NuocMatMuaThu>
 
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Chỉ là một mảnh của vu vơ
mà sao mây ngơ ngác mong chờ
mà sao gió lang thang vì nhớ
nắng chiều nghiêng ngả, ta ngẩn ngơ

Có tiếng em cười giữa vần thơ
Gót chân khe khẽ bước vào mơ
Long lanh đôi mắt từ hư ảo
Giễu cợt làm chi kẻ dại khờ

Ảo ảnh nhạt nhòa xa lắc lơ
Dáng em thấp thoáng giữa bụi mờ
Rồi chiều tắt nắng, mây thôi trắng
Lối cũ tiêu điều, cỏ xác xơ

 
 
 
 
 
Thu xin gởi lời mến chào Phạm Không Trùng khỏe và bình an
 
Dạ, NMMT xin mến chào Phạm Không Trùng khỏe và bình an, đêm nay Thu xin phép mạo muội ghé vào thăm trang thơ của PKT và đã tìm được chút cảm thơ trong bài thơ hay phía trên của PKT, nên cho phép Thu xin mạo muội mến lưu lại đôi dòng thơ mộc mạc này mến tặng cho một lần dừng chân ghé thăm và Thu xin mến chúc PKT một đêm bình an,vạn sự được tốt đẹp như ý, cùng những hồn thơ thật hay và sẽ còn mãi bay cao xa hơn nữa, thơ PKT rất hay, Thu rất ngưỡng mộ và rất hân hạnh đã dừng chân được thưởng thức nhũng đoạn thơ hay của PKT, xin cám ơn thật nhiều :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
PKT rất cám ơn những lời lẽ nhẹ nhàng và khiêm tốn của NMMT.
Mong là Nước mắt của Mùa thu chỉ ở trong thơ thôi, còn tác giả của cái tên này có nhiều hạnh phúc.
 
Nước mắt mùa thu
 
Mưa của mùa thu thật phũ phàng
Đôi khi vùi dập cả đêm trăng
Mưa như nước mắt người con gái
Lỡ vuột khỏi tay giấc mộng vàng
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu đến
 
Rồi thu sẽ đến lá sẽ vàng
Lá rụng rơi đầy lối lang thang
Bước chân sợ tiếng vang xào xạc
Rơi vào giấc ngủ trái tim hoang
 
Mưa sẽ nhiều thêm, gió nhiều thêm
Gió mưa sẽ rót buồn vào đêm
Chiều sẽ mênh mang màu mây xám
Anh sợ rằng anh sẽ nhớ em

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 02:16:07NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
 
Thu xin mến chào PKT khoẻ;
 
Dạ cho Thu xin phép ghé vào thăm trang thơ anh và xin lưu lại đôi dòng thơ mộc mạc này mến tặng, và Thu xin gởi lời mến chúc Chàng Thi một buổi chiều/sáng/đêm vui vẻ và bình an, hồn thơ luôn đẹp và dễ thương mãi, dạ thơ anh rất hay, hy vọng anh hông chê bai mấy câu thơ đơn sơ này của Thu, Thu xin chúc Chàng Thi một chiều dễ thưong :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 06:05:17Phạm Không Trùng>
Rất cám ơn những bài thơ tặng của NMMT.
NMMT khiêm tốn quá thôi. Thơ của Thu rất dịu dàng và êm ái, như chiếc lá mùa thu vậy (chứ như mưa thì ồn ào lắm).

PKT thì chỉ biết làm thơ vu vơ, và... vu vơ


Gửi nhớ
 
Anh nhớ em và ... chỉ nhớ thôi
Mênh mông khoảng cách quá xa vời
Chỉ gửi đôi dòng thơ theo gió
Mong hẹn cùng nhau ngắm trăng trôi
 
Lá thu nhè nhẹ đến bên thềm
Chờ viết bài thơ: anh nhớ em
Lá vàng, anh viết bằng mực tím
Pha chút bồi hồi lấy trong tim
 
Rồi gió sẽ về đưa chiếc lá
Thơ đi chẳng biết đến nơi nào
Thềm cũ vẫn còn nguyên nhung nhớ
Gió ở trong lòng vẫn lao xao
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm vu vơ...mến chúc ngày cuối tuần thật vui và trang thơ ngày càng khởi sắc...
 
Rồi gió sẽ về đưa chiếc lá
Thơ đi chẳng biết đến nơi nào
Thềm cũ vẫn còn nguyên nhung nhớ
Gió ở trong lòng vẫn lao xao

 
 
 
Đêm thi đàm
 
 
Đường thu ai vẽ mà vàng
Tình yêu ai nhuộm mà trang thơ đầy
Những lời gửi gió nhắn mây
Xin thời gian giữ tháng ngày vui say
 
Bài thơ có rẽ hướng này?!
Vu vơ ta nhặt lá bay hững hờ
Thềm cũ còn dấu ứơc mơ
Mà đêm trăng mới chẳng chờ lối quen
 
Đêm nay gió bấc cơi đèn
Dầu trong sắp cạn...rã bèn giấy hoa
Câu thơ đau rát...nhập nhòa
Về đâu chẳng biết...gửi tà bóng đêm,
 
Thu ơi trở giấc thu hiềm...
Triêu nhan khải sắc....hoãn phiên khúc sầu...
Đời bộn rộn những cơ cầu,
Riêng ta thơ phú..lặng sâu đêm dài......
 
Thương lời thơ..thương tóc phai..
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Thu vu vơ
 
Thu về mang lắm nỗi vu vơ
Mỗi chiếc lá vàng một bài thơ
Cứ bay trong gió buồn hiu hắt
Tôi cứ ngỡ ngàng say trong mơ
 
Tôi ngỡ rằng tôi nhớ người xưa
Tôi ngỡ lá rơi từ ký ức
Tôi ngỡ những vu vơ là thật
Lá rụng rồi, tôi ngỡ là chưa ...
 
Tôi vẽ vào thu nét cô đơn
Tô sắc ưu tư với giận hờn
Cho cảnh thu buồn thêm héo úa
Tôi và thu, ai sẽ buồn hơn?

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ là tìm một nụ cười
Chỉ là một thoáng tạm rời trần gian
Chỉ là thơ bước lang thang
Chỉ là thần thoại chợt tràn vào mơ
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải em về?
 
Thuở ấy mùa nào ta yêu em?
Là mưa hay nắng, ngày hay đêm?
Em từ muôn kiếp xa xôi lắm
Nay về hòa lại nhịp trái tim
 
Hay chỉ là một ngọn gió êm
Vu vơ một khúc nhạc không tên
Nhung nhớ nào về sao lạ quá
Lá rơi theo lá ngập trước thềm 
 
Mưa vẫn theo mưa tràn mộng mị
Mênh mang huyền thoại phủ đầy đêm
Chợt tỉnh chợt mơ ta thầm hỏi
Có em hay là không có em?

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Thuở ấy mùa nào ta yêu em?
Là mưa hay nắng, ngày hay đêm?
Em từ muôn kiếp xa xôi lắm
Nay về hòa lại nhịp trái tim

 
 
Huyền thoại mùa thu...
 
Thuở ấy mùa thu....ta yêu nhau
Mưa thu lất phất bay rì rào
Tình ngỡ chết rồi từ lâu lắm
Bỗng dưng trở dậy thắm thiết trao,,,
 
Anh của ngày xưa... mắt nồng nàn
Cùng em thức đợi đón trăng vàng
Đêm thâu hai đứa vui thi tứ
Tóc dài xõa mượt động thu hoang...
 
Mặt còn tạn mặt...tình đã hết?!
Chuyện mình là huyền thoại thế sao
Còn một trời thơ ta thêu dệt...
Từng có hay là...chưa có nhau..?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT


Huyền thoại mùa thu...

Thuở ấy mùa thu....ta yêu nhau
Mưa thu lất phất bay rì rào
Tình ngỡ chết rồi từ lâu lắm
Bỗng dưng trở dậy thắm thiết trao,,,
 

 
Huyền thoại
 
Nay đã vào thu ... em ở đâu?
Rừng xưa nhiều lá đã phai màu
Hoang mang anh đếm từng sợi nhớ
Ta vẫn ... hình như ... chưa biết nhau!
 
Chuyện của một mùa trăm năm trước
Tóc dài xỏa đến tận thu nay
Hương xưa còn mơ màng trăng nước
Vẫn còn trôi mãi một đám mây
 
Có phải rằng anh vẫn đợi chờ
Hay tình cờ gặp em trong mơ
Em đến với anh từ huyền thoại
Lại cùng viết tiếp một bài thơ

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn vu vơ
 
Thơ vẫn là thơ của vu vơ
Vần điệu lênh đênh của hững hờ
Tìm chốn hoang vu mà nhung nhớ
Vùi trong mây trắng để mà mơ
 
Mơ cho mềm nhũn trái tim hoang
Cho những mùa thu đậm sắc vàng
Cho mùa đông lạnh thêm lạnh giá
Cho đời căng lại những nếp nhăn

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»