Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vu vơ

167 trả lời, 24.006 lượt xem — Trang 4 / 6
Thơ của PKT có cảm giác cứ treo treo, bay bay :P Ngộ thật, mà cũng hay thật. Mình cũng có 1 bài cũ cũ, chép lên đây họa theo vậy:

Cuốn vào mùa thu

Lá nào vàng úa rớt rơi
Gió nào chớm thổi, người ơi nẻo nào
Mây buồn lẳng lặng trên cao
Tình buồn lẳng lặng... cuốn vào gió mây
Quay đi chẳng vẫy được tay
Chân đi chẳng quá bóng cây.. lại dừng
Chia ly ai cũng đã từng
Buồn sao thì cũng quay lưng thôi mà
Gặp nhau rồi cũng phải xa
Đơn phương thì cũng vẫn là tình yêu
Mùa thu hiu hắt ánh chiều...
29/8/06 - Az
Thơ là người, người là thơ. Người sao thơ vậy, thơ sao người vậy!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Az

Thơ của PKT có cảm giác cứ treo treo, bay bay :P Ngộ thật


 
Đúng là vừa treo, vừa bay, nếu đứt dây thì...
 
Thơ thì treo ở trên trời
Còn ta treo ở giữa đời mà bay
Thơ thì ở tận trên mây
Còn ta chen giữa cỏ cây xanh rì

PKT đã vào thăm blog của Az, quả là hoành tráng thật.
Hân hạnh làm quen với Az
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Vẫn vu vơ

Thơ vẫn là thơ của vu vơ
Vần điệu lênh đênh của hững hờ
Tìm chốn hoang vu mà nhung nhớ
Vùi trong mây trắng để mà mơ

Mơ cho mềm nhũn trái tim hoang
Cho những mùa thu đậm sắc vàng
Cho mùa đông lạnh thêm lạnh giá
Cho đời căng lại những nếp nhăn

 

Thơ chỉ là thơ, là vu vơ
Chỉ là hư ảo, là mộng mơ
Nhỏ xuống cho đời thêm vị ngọt
Cho muộn phiền cay đắng ngủ quên
 
Có thơ tháng ngày chợt bình yên
Bên thơ tan đi những ưu phiền
Cõi thơ lung linh đầy huyền ảo
Lạc bước vào cảnh giới thần tiên

 
NangThuyTinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-14 04:27:55Huyền Băng>
Thì tôi cứ làm thơ
 
Thơ từ trong góc tim tôi
Cứ bay theo gió,
cứ rơi từng mùa
Thơ từ tia nắng
giọt mưa
Mơ màng
hư ảo
sớm trưa
chiều chiều
Mây trời
vẫn mãi đáng yêu
Cỏ cây
vẫn chứa
thật nhiều vu vơ
Cớ gì
mà chẳng làm thơ ...
 
r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Thì tôi cứ làm thơ
 
Thơ từ trong góc tim tôi
Cứ bay theo gió,
cứ rơi từng mùa
Thơ từ tia nắng
giọt mưa
Mơ màng
hư ảo
sớm trưa
chiều chiều
Mây trời
vẫn mãi đáng yêu
Cỏ cây
vẫn chứa
thật nhiều vu vơ
Cớ gì
mà chẳng làm thơ ...

 

Em chợt sợ, sợ lắm thơ ơi
Sợ nhung nhớ sợ buồn vu vơ
Nói xa thơ mà lòng không nỡ
Nhớ quắt quay từng phút từng giây
 
Em trốn thơ chỉ được vài ngày
Nhớ quá nên lại ghé vào đây
Thơ ơi có biết là em nhớ
Cớ sao thơ để dạ hững hờ
 
Mây trời vẫn một màu xanh lơ
Cỏ cây vẫn nguyên vẹn ước mơ
Bên vần thơ êm như hơi thở
Ru em giấc "ảo mộng" ngây thơ ....
NangThuyTinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 17:14:16Phạm Không Trùng>
Đôi khi muốn đem tặng cho đời
Nhịp điệu mơ màng tiếng thơ rơi
Mà sao gió thu hiu hắt quá
Mây lững thững trôi chẳng chịu cưới

Muốn thả thơ chen vào tia nắng
Nhìn lại thấy mình sao xác
Cỏ úa bụi nhòa trong hoang vắng
Gió chỉ dậy lên những mịt mờ
 




cám ơn Huyền Băng đã sửa lỗi
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Lá tôi rơi
 
Em bỏ lại em
trong tim tôi
Để lại câu thơ
rối tơi bời
Còn một mùa thu
chiều ủ rũ
Bên gốc cây đời
lá tôi rơi
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-14 04:29:28Huyền Băng>
Lưng chừng
 
Anh còn vùi trong giấc mộng
Mây còn phủ kín chiều thu
Thôi thì ngủ yên em nhé
Lưng chừng khúc nhạc tương tư
 
Lưng chừng chiếc lá mùa thu
Lá đừng rơi xuống ... thực hư vỡ òa
Lưng chừng nở một đóa hoa
Em đừng ngắt vội ... nhạt nhòa sắc thu
 
r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa và Cỏ
 
Nếu em là hoa dại
Anh sẽ là cỏ mềm
Mọc chen chúc cùng em
Một đồng hoang hư ảo
 
Lá cỏ xanh khờ khạo
Hoa tím buồn vu vơ
Gió đùa vui trong nắng
Chắc sẽ được bài thơ
 
Trong chiều thu vàng úa
Hoa cỏ cùng mộng mơ
Còn bao mùa thu nữa?
Để ta còn ngẩn ngơ
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-15 00:38:48Quãng Nhẫn>
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Hoa và Cỏ
 
Nếu em là hoa dại
Anh sẽ là cỏ mềm
Mọc chen chúc cùng em
Một đồng hoang hư ảo
 
Lá cỏ xanh khờ khạo
Hoa tím buồn vu vơ
Gió đùa vui trong nắng
Chắc sẽ được bài thơ
 
Trong chiều thu vàng úa
Hoa cỏ cùng mộng mơ
Còn bao mùa thu nữa?
Để ta còn ngẩn ngơ


Cỏ Lạ

Ta đã gặp trong xuôi ngược dòng đời
Nhận ra nhau bên lề đường cỏ lạ
Chén thu say cả vạt chiều úa lá
Câu thơ quên gối ngủ giữa đồng hoang

Ta đã gặp nhau nơi chót đỉnh sắc vàng
Ngữa mặt ngậm vành trăng cuối hạ
Và đã lướt qua nhau trong nhịp đời hối hả
Chẵng kịp làm quen

Thu rớt vào đêm những hạt sương men
Ướp hương Dạ Quỳnh vào bìa trăng muộn
Gió lạnh lùa về phía  lề khát nuốn
Cỏ lạ bên đường ngơ ngác giữa trời quên

Quãng Nhẫn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 14:32:56Huyền Băng>
Cám ơn bạn Quãng Nhẫn đã ghé thăm với bài thơ có hương Dạ Quỳnh... rất là lạ.



Tình thu
 
Nếu áp tai vào lá
sẽ nghe tình mùa thu
Chờn vờn cơn gió lạ
thì thầm một lời ru

Đưa mắt vào tia nắng
sẽ thấy nhớ mông lung
sẽ thấy thu chập chùng
trải mình trên mấy trắng

Đến bên cành hoa quỳnh
nghe hương thu mời mọc
Trôi nhè nhẹ suối tình
êm êm như mái tóc

Tôi sờ vào tim tôi
chạm vần thơ dịu ngọt
Em bỗng về bất chợt
cho tôi nhớ nụ cười

r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 14:31:49Huyền Băng>
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Cám ơn bạn Quãng Nhẫn đã ghé thăm với bài thơ có hương Dạ Quỳnh... rất là lạ.





Tình thu
 
Nếu áp tai vào lá
sẽ nghe tình mùa thu
Chờn vờn cơn gió lạ
thì thầm một lời ru

Đưa mắt vào tia nắng
sẽ thấy nhớ mông lung
sẽ thấy thu chập chùng
trải mình trên mấy trắng

Đến bên cành hoa quỳnh
nghe hương thu mời mọc
Trôi nhè nhẹ suối tình
êm êm như mái tóc

Tôi sờ vào tim tôi
chạm vần thơ dịu ngọt
Em bỗng về bất chợt
cho tôi nhớ nụ cười






Có Chút Gì  Mùa Thu

Nếu chạm hồn vào mây
Thấy lòng mình thật nhẹ
Có chút gì rất khẽ
Như võng đời đong đưa
 
Dầm mình giữa cơn mưa
Lành lạnh từng nổi nhớ
Có chút gì chợt vỡ
Thấm nhòa về trên môi
 
Nếu áp vào nụ cười
Nghe nồng nàn đến lạ
Chút sắc hồng trên má
Mùa thu cũng nghẹn lời
 
Trong dòng mắt em tôi
Hương hoa Quỳnh gợn sóng
Miên man bờ trầm lặng
Tôi chìm trong ngọt mời
 
Quãng Nhẫn 
 
 
 
  r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Áo em
 
Áo em màu trắng hay vàng?
Mà sao hoa cúc mơ màng trước sân
Áo em màu tím hay xanh?
Mà mây chững lại chòng chành hư không
Áo em màu đỏ hay hồng?
Mà tim chợt nóng mà lòng chơi vơi
Áo em màu của xa vời
Trôi đi ... để lại khung trời buồn thiu

 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 14:28:04Huyền Băng>
Ru em
 
Ru em nhè nhẹ giọng trầm
Ca dao ủ mật ngàn năm trôi về
Ru em lời gió đam mê
Băng qua vời vợi sơn khê mịt mùng
Ru em ánh lửa bập bùng
Từ trong lạnh giá chưa từng nắng lên
Ru em khúc nhạc không tên
Thành dòng sông nhỏ thật hiền thật trong
Ru em mấy tiếng mặn nồng
Loang ra như biển mênh mông sóng gào
Kìa trông! một giấc chiêm bao!
Có nghe hương vị ngọt ngào không em?

 
r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Làn gió đêm
 
Chắc mùa thu buồn quá phải không em?
Hay vì mưa rơi rơi mãi bên thềm
Gió không về ... ru bên làn tóc rối
Nên em buồn ... loang mực ... tím cả đêm
 
Anh nhặt gió từ hoang vu hiu hắt
Tặng em nghe ... gió nhẹ ... có vần thơ
Chỉ khe khẽ gieo vần trên mi mắt
Hết nhạt nhòa ... nhắm lại ... tìm giấc mơ

Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-11 22:42:57Tóc Tiên>
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Làn gió đêm
 
Chắc mùa thu buồn quá phải không em?
Hay vì mưa rơi rơi mãi bên thềm
Gió không về ... ru bên làn tóc rối
Nên em buồn ... loang mực ... tím cả đêm
 
Anh nhặt gió từ hoang vu hiu hắt
Tặng em nghe ... gió nhẹ ... có vần thơ
Chỉ khe khẽ gieo vần trên mi mắt
Hết nhạt nhòa ... nhắm lại ... tìm giấc mơ




Thu ngự trị hay Đông vừa gõ cửa
Sao em nghe hoang phế ở nơi này
Gió sắt se ru hồn lịm một nửa
Một nửa kia làm bạn với cỏ cây

Lá hình như có điều chi muốn nói
Thổn thức buồn tơi tả rơi đầy sân
Có bài thơ đang dệt vần dang dở
Và giấc mơ đi vắng tự bao giờ


Chào Phạm Không Trùng,
Tóc Tiên xin phép gửi ké vài dòng đây nha.
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào Tóc Tiên ghé thăm PKT.
Lâu lắm PKT mới vào lại cái chỗ vu vơ này
 
 
Xanh, Trắng
 
Bên hiên đời màu xanh
Anh trồng hoa cúc trắng
Buổi trưa sân ngập nắng
Bướm trắng về vây quanh
 
Cảm xúc có màu xanh
Thơ dệt thêm trăng trắng
Một góc anh thầm lặng
Những vui buồn mong manh
 
Em qua chiều hanh nắng
Mây lãng đãng lưng trời
Thấy gì không em ơi
Chỉ là xanh với trắng
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tím, Vàng
 
Và tôi
rót chén
ngông cuồng
Mời trăng nhấm nháp
nỗi buồn
hồn nhiên
Vàng thu thấm giọt ưu phiền
Giấc say ru một cơn điên dịu dàng
Đêm thu
nhàn nhạt vầng trăng
Mơ tôi tím
tim tôi vàng
thu ơi

 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-11 03:01:23Huyền Băng>
Đỏ, Hồng
 
Gió hiu hiu một chiều thu vô vị
Nước trôi trôi sông đùng đục chán chường
Sỏi đá vô tư nằm ngủ giữa đường
Bụi ngu ngơ tràn về đôi mắt đỏ
 
Dưới chân ta là lá mùa thu đó
Đạp lên đi mà khuấy động hư không
Bởi hôm nay mưa không vế quấy phá
Nên hoàng hôn thoi thóp chút mây hồng
 
r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0




Chỉ là
 
Chỉ là
một chút vu vơ
Chỉ là
một chút dại khờ
mà thôi
Sắc màu hư ảo nổi trôi
Thênh thang mây nắng
một trời hư vô



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chỉ là dấu lặng bên đời
Chỉ là dấu hỏi giữa trời nhiều mây
Không là tỉnh
không là say
Xanh vàng trắng đỏ
cho đầy túi thơ
 
 


Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

 
Chỉ là dấu lặng bên đời
Chỉ là dấu hỏi giữa trời nhiều mây
Không là tỉnh
không là say
Xanh vàng trắng đỏ
cho đầy túi thơ
 
 




 
Tỉnh Say
 
Người đã tỉnh
Kẻ còn say
Thế nên thơ vẫn loay hoay giữa dòng
Phân vân
lòng tự vấn lòng
Cớ gì mà lại
vấn vương đêm ngày

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 15:31:12bietaiaibiet>
SẮC KHÔNG
 
Bao nhiêu chiếc lá cuối thu
Nép vào một góc thương mùa heo may
 
Hoàng hôn đỏng đảnh về đây
Khép hờ vạt nắng đắm say lòng người...
 
Mơ màng một bóng hồng tươi
Nhận ra chợt hiểu là đời sắc không!
 
r
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Xin mến chào bietaiaibiet, một người khách mới của vu vơ
 
Vẫn nhớ
 
Lá rơi rơi một thu buồn
Để cây trơ trọi lạnh lùng mùa đông
Rồi xuân nắng lại ửng hồng
Hoa hoa lá lá mênh mông đất trời
Nhưng người thì vẫn nhớ người
Thơ tìm vần cũ buông lời buồn tênh
 

 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-11 02:58:57Huyền Băng>
Mến chào anh Phạm Không Trùng, tuy mới là lần đầu bietaiaibiet (baab) viết "đối họa" với anh nhưng thực ra thì baab đã ghé chơi thăm "nhà anh" nhiều lần rồi! hầu hết các bài viết của anh thì baab đều đọc và rất ngưỡng mộ! (có điều baab không thích cách anh gọi baab là "khách" đâu!)
nhân đây baab xin "đối hoạ" với anh một lần nữa cho vui nhé!
 
NHỚ VÀ YÊU
 
Bởi vì hồn ở, chân đi
Mà thành thương nhớ có gì lạ đâu!
 
Nhớ là một chút trong nhau
Đã yêu - ai một nửa đâu - bao giờ!
Vui buồn lắng đọng thành thơ
Tháng năm vo một giấc mơ chưa tròn...
Khi yêu - con mắt mỏi mòn
Trái tim bật khóc! - vẫn còn muốn yêu
 
Tình ta như một cánh diều
Chờ ngày -  lộng gió - để yêu - rách mình!
 
r
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-11 03:06:33Huyền Băng>
Baab thân mến,
Lần đầu là khách, lần sau là bạn rồi.
Rất vui vì bạn đọc thơ và họa với PKT. Chúc bạn vui và làm thơ nhiều, PKT hân hạnh đón tiếp.


Có gì lạ đâu
 
Dấu buồn theo bước chân đi
Vì thương, vì nhớ ... có gì lạ đâu
Nắng chiều đôi lúc nhạt màu
Mưa đêm thỉnh thoảng rạt rào tiếng thơ
Em ơi cứ để anh mơ
Để cho anh nhớ, anh chờ thiên thu
Gió nào cũng đẫm lời ru
Anh vì lỡ dại ... cứ ngu ngơ buồn

 r
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 15:33:49bietaiaibiet>
Cảm ơn huynh đã dành thời gian tiếp đệ! vậy thì lý do gì mà đệ lại từ chối "đối ẩm" với huynh được nhỉ?! thế nên đệ xin phép được "nhâm nhi" tiếp huynh thêm "một ly" nữa nhé!

CHỈ LÀ VU VƠ
 
Buồn vui là lẽ thường tình
VU VƠ một chút nên mình biết ta
 
 Có khi tìm cỏ thấy hoa
Gặp mình trong giọt lệ nhòa mắt em...
 
Cuộc đời như lạ, như quen!
VU VƠ mà có khi duyên ĐÁ VÀNG! 
 
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-28 21:18:31Phạm Không Trùng>
Tóc Tiên và BAAB ơi, PKT rất vui vì có nhiều thơ quá
nhưng buồn vì làm không ra bài thơ nào...
Cứ thả chữ cho nó chạy theo một buổi chiều ,,, vu vơ

Chiều vu vơ

Chiều lại chiều vẫn lao xao phố xá
Mưa còn mưa giọt lấp lánh đường quen
Người lại người những bóng dáng không tên
Theo bước ta một nỗi buồn xa lạ
 
Rơi xuống đời đã bao nhiêu chiếc lá
Thổi qua ta mấy cơn gió mùa thu
Thơ từ đâu sao chợt về nhiều quá
Vần theo vần ngập cả chốn hoang vu
 
Phạm Không Trùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 15:39:06bietaiaibiet>
Thế là huynh lại khiêm tốn rồi đấy! thú thực là đệ cũng bắt đầu thấy "chân nam đá chân chiêu" rồi nhưng vì vui nên cũng muốn thử "say một lấn" xem sao!

NGÀY THU HOÀI NIỆM
 
Có ngày thu không giống mọi ngày thu
Mây hờ hững, sắc trời xanh xao quá
Nắng mơ màng ngủ quên trong vòm lá
Ngày thật dài - đầy gió - xa em
 
Con đường băn khoăn trước lối rẽ quen
Chiếc lá rơi rủ hồn ta vào gió
Em biền biệt, hoa cúc vàng sắc nhớ
Ai nhỏ lòng mình một giọt bâng quơ?
 
Rồi hôm nay sẽ thành hôm qua
Sự day dứt bạc mầu thành nỗi nhớ
Còn mãi trong anh ngày thu đầy gió
Có cả em... và cả những vu vơ...
 
Nếu thời gian quay trở lại một lần
Anh sẽ chẳng dại khờ, nông nổi thế...
Nhưng em ơi! nếu như có thể
Anh muốn dại khờ để gặp lại thu xưa!
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phạm Không Trùng

Tóc Tiên và BAAB ơi, PKT rất vui vì có nhiều thơ quá
nhưng buồn vì làm không ra bài thơ nào...
Cứ thả chữ cho nó chạy theo một buổi chiều ,,, vu vơ

Chiều vu vơ

Chiều lại chiều vẫn lao xao phố xá
Mưa còn mưa giọt lấp lánh đường quen
Người lại người những bóng dáng không tên
Theo bước ta một nỗi buồn xa lạ
 
Rơi xuống đời đã bao nhiêu chiếc lá
Thổi qua ta mấy cơn gió mùa thu
Thơ từ đâu sao chợt về nhiều quá
Vần theo vần ngập cả chốn hoang vu
 

 
Tóc Tiên cũng thế thôi, có khi một khoảng thời gian không ra được bài nào cả, nhưng vu vơ......thì cũng cố gắng vu vơ !
 
Mưa chiều
 

Có mấy vần mà bảo "sao nhiều quá"
Vài áng thơ sao ngập được hoang vu
Bao nhiêu lá rụng mới gọi tàn Thu
Gió cuồng nộ thổi tung ngàn chiếc lá
 
Mưa triền miên đổ dài trên phố xá
Người lại qua, qua lại, nào có quen
Những nẻo đường đã thuộc lối, thuộc tên
Sao chiều nay phút chốc thành xa lạ

 
Tóc Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»