📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Cao Nguyên

285 trả lời, 28.495 lượt xem — Trang 4 / 10
Trích đoạn: Cao Nguyên Việt



 
Woa...huyền bí quá...cảm ơn anh đã gửi gắm những đứa con tinh thần vào với VNTQ mí đúng nè.... chúc vui thơ chuyền tay bè bạn.
 
 
Huyền thoại tình
 
(thâm cung bí sử 2)
 
Tình là huyền thoại thâm cung
Cho nên bí sử lật bung ảo huyền
Ta là hai cánh chim chuyền
Cho nên hai khoảng trời riêng lưng chừng.
 
Lòng đêm sương trắng rưng rưng
Bạc đầu trinh nữ nở bừng giữa khuya,
Hội ngộ là để xa lìa
Trăm năm biến vận ,, đá bia ghi hình
 
Thâm cung huyền thoại là....tình
Cho nên bí sử đến nghìn năm sau.
Ánh trăng sáng tỏ trên cao,
Cũng là huyền thoại làm đau thi vần.
 
Trái tim lấy xuống mà cân
Chim trời, cá biển, phù vân chúng mình.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
đ ồ n g
t h i ế p






ơi này những nụ cười duyên
mơn man chi lắm cho nghiêng mạn tình
đắm chìm trăm dạo lén nhìn
bờ môi đuối ngợp trong nghìn mơ hoang!


ơi này ánh mắt câu hồn
nhìn chi sâu hoắm tận bồn chồn đêm
dấu khuya trong giấc ngủ ghìm
lòng theo trăng vẫy lời tim gọi tình!


ơi này những ngón tay xinh
vờn giao chi phím cho thinh không ngời
tâm thơ nhiên tịnh góc đời
chợt nay đồng thiếp khuấy lời mộng du!


ơi này mắt níu nụ cười
gợi tay vói chạm ý lời thinh không
chờ ta giũ vấy bụi hồng
sau du du mộng, vóc ròng ròng thơm!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Em và Thơ


Em có tuổi, nhưng Thơ không có tuổi
đang là thơ, Em nói chuyện cùng anh
ngồi quá lâu, nếu Em thấy mỏi
chữ nghĩa trên đầu, lấy làm gối tựa lưng

xòe tay Em ra, anh muốn nhìn con chữ
hăm hở, chai lỳ, trên những chót ngón tay
buồn bã, ưu tư trong từng khe hở
quấn quít, nhiệt nồng, đường chỉ dọc ngang

anh muốn nhìn sâu tận cùng em, trong mắt
tìm cho ra mê hoặc của tình yêu
hiểu được cả từng ý lời nhỏ nhặt
thường hằng em dấu biệt giữa hồn nhiên

Em cứng cỏi, nhưng Thơ thì thích khóc
chữ nghĩa này, lau nước mắt cho khô
dấu ân ái, khỏi cần tìm khó nhọc
đôi môi Thơ, không nói chuyện mơ hồ

khi nào Em với Thơ là một
tâm hồn anh là của riêng Em
đi, ở, ra, vào - khỏi cần thưa thốt
giữa tình anh, Em cư ngụ tự nhiên.

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
khung trời cũ



ở nơi khung trời đã cũ
còn neo cánh diều tuổi thơ
cuộn giây buộc từ quá khứ
nới dần từng đoạn ngẩn ngơ


trăng soi dọc đường lữ thứ
tình về chạm bóng người xưa
đời qua bao vùng lưu ngụ
lòng còn vương vấn đón đưa


cỏ hoa nắng mùa nhiệt đới
trải hồng từng lối tuyết sa
lời thơ theo dòng sông suối
ngược nguồn về cội quê cha


gặp lời ầu ơ của mẹ
ngân hoài khe khẽ trong tim
theo cánh diều thơ lướt nhẹ
trên khung trời cũ yêu thương


Cao Nguyên

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
niềm tin thắp lửa


Mỗi sat-na, nhìn góc đời mỗi khác
mỗi cuộc tìm, mỗi khao khát lớn hơn
chắc bởi lòng ta chưa hề ráo hoảnh
những quán niệm tình, cả trước và sau

như em, vẫn mãi là khởi đầu câu chuyện
khi anh nhìn đối diện chính anh
tự hỏi, điều anh chờ đợi
sự xác quyết từ em
về con tim có còn khoảng trống
để chứa niềm khát vọng hóa thân
thành đóa hồng tâm thức
từng cánh xôn xao
khi hương tỏa rực

cứ đặt môi ướm giữa thinh không
sẽ biết đắm say bao giờ cũng vội
mà thời gian chen lấn quá nhanh
vượt trước anh và em
cả triệu triệu cái sat-na
buồn chóng mặt

tìm chút khỏa khuây
điền vào chỗ trống
thế là nhớ, dễ như hơi thở
luồn lách tự nhiên giữa lòng mình
như em vẫn, trong cái nhìn của anh
vào quá khứ
rất tự nhiên, cất giữ giữa tình
những tẳn mẳn thương yêu
của thời mới biết

ở đó, mắt em luôn rực sáng
với tin yêu vừa thắp lửa
ở đó, môi em là huyền thoại
của nụ hôn cổ tích trong mơ
ở đó, anh bắt đầu làm thơ
ca ngợi
tiếng cười em giữa những tiếng chim
trong tầng trời ngọc bích

tất cả ở đó
còn nguyên ở đây
hôm nay và ngày mai
cho dẫu đó là ngày, em hóa bụi
anh vẫn là sợi khói giữa hồn em
hãy tin nhé
hỡi niềm tin thắp lửa
và hãy yêu
như lửa đã trong thơ!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
cám ơn em



với em - chữ cám ơn, anh viết thế nào cho đúng?
anh không muốn lối chữ Hoa, chữ IN
không màu sắc rực rỡ
vì với em, tất cả đã trở thành đơn giản và thanh thoát
như chính em với chiếc áo bà ba
với mái tóc buông dài óng ả
với nụ cười tự tin và nhân hậu
với tấm lòng chưa biết đổi thay

tất cả là sắc thái của riêng em
rất thơ của loài hoa biển
rất tím của nỗi nhớ thủy chung
rất mặn nồng với ân tình khoáng đạt
rất cao thượng với cả hận thù

tất cả, chỉ riêng em
không có ai trộn lần, vì không thể
nên chữ "cám ơn em"
anh viết giản dị và bình thường
nhưng là cả lòng trân quý
vì niềm tin yêu không hề lay chuyển
giữa dòng thác đời thường hằng biến động
quanh em

anh muốn hôn lên vầng trán thanh nhã của em
với hơi thở nồng nàn
trong ánh sáng diệu kỳ của hai chiều gặp gỡ
cho yêu thương
cho cảm nhận
cho hai trái tim cùng một độ rung
suốt chiều sâu của tâm hồn
qua chiều rộng của một nguồn hạnh phúc


cứ thế nhé em
rồi mai, mai nữa
mình sẽ gặp
ngoài biên độ của thời gian và không gian nhỏ nhặt
ngoài những tỉ tê phù phiếm hờn ghen
chỉ còn thấy bản di ngôn rực sáng
gắn lên chỗ trang trọng nhất của tầm nhìn
khát vọng yêu thương
đã được khải thị bằng ba chữ: anh yêu em

anh lại muốn gởi vào giữa tim em
chiếc hôn nồng nàn, êm ái và tha thiết
với lời chân tình :
cám ơn em!

cao nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
thu vô ưu

Không mong và chẳng đợi chờ đâu
mà Thu nay đã ở trên đầu
cũng muốn gởi lời thơ theo gió
chỉ sợ buồn vương trong mắt nhau

dòng thơ nào gieo trong sương rơi
mà còn lưu trong ta giọng cười
hay vẫn chỉ là lời tiếc nuối
những bước chân người đi xa xôi?

khi gọi thơ về theo sắc Thu
là khó quên lời khi tạ từ
dấu thân ái chừ xa mất hút
vẫn râm ran đau trong tim người!

Anh không viết bài thơ trong Thu
là muốn em vui theo giọng cười
nghe yêu thương còn như rất mới
reo trong em không lời ưu tư!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
lá và gió




xoắn mình, quay tít - lá rơi
xoay thân, uốn lượn một đời - lá đi
mắt nhìn, tâm bỗng hoài nghi
rơi là phận lá, hay vì gió lay?

bỗng dưng sao mắt lại cay
do lòng không tịnh, hay vây bụi trần
tự thân gió chẳng sắc âm
chẳng qua vì lá xa thân, rộn cành!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Vòng Thời Gian...

Xoay vần trọn cuộc ngã nghiêng
Đời rung tiếng gọi hai miền ngược xuôi
Cởi tình ảo mộng ngậm ngùi
Thênh thang cuồng nộ đẩy lùi oan khiên
 
Chạm thiên hà bật  lửa thiêng
Vòng quay cuốn hút lụy phiền đam mê
Xoáy hồn thăm thẳm tư bề
Đi qua trời đất trở về mênh mông
 
Kể từ ngọn bút cuồng ngông
Quét ngang trào lộng dậy đời gian nan
Bên đường sỏi đá lầm than
Kiếp này lỡ bước phong trần tha lương
 
Hóa thân con chữ qua đường
Nữa dường ngạo khí nữa vương u trầm
Góc quê ẩn khuất thân tâm
Tỏa hương đầm ấm dịu êm tấc lòng
 
Biết trong vàng đá lửa hồng
Biển dâu luận tiếng chênh chông kiếp người
Ngày buông đêm trải chơi vơi
Rang vàng cháy bỏng nỗi đời quạnh không
 
Chảy tuôn suối cuộn nghìn sông
Tơ tằm giăng khúc mênh mông cửa đời…
vad

 
Đăng nhập để trả lời
0



thời gian

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
thực, không thực - chuyện đầy vơi
cưu mang cho lắm, rốt đời ảo hư

thời gian còn đủ không ư
sẽ như sắp hết, đã từ nguyên khai
thực, không thực - chuyện nay mai
rảnh đâu ngồi đếm tóc bay cợt mùa

thời gian còn đủ - thiếu, thừa
cũng cười cho thỏa cái vừa ngắm, ưng
rồi mai, bước chạm vô cùng
còn nghe lời ấm dưới tầng đất rêu

thời gian còn đủ - ít, nhiều
cùng đi em nhé, vào điều đã như
buộc tơ mà chặc khư khư
cái vòng duyên định, vạch từ cõi không!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
viết trong mưa



về thăm Sài Gòn giữa mưa tháng sáu
gió quất ngang, im bặt tiếng ve sầu
ghé hiên cũ tìm tuổi đời yêu dấu
bờ vai xưa, tóc sũng nước về đâu?

*

xe ngược dốc, qua cầu Trương Minh Giảng
tay chạm hờ vạt áo bám yên sau
tiếng mưa rõ mà lời trao rất lặng
môi lạnh run, sao chẳng giục đi mau...

nhưng chậm thế nào, vẫn về đến ngõ
đến khúc đời quanh, mình bỏ lạc nhau
giờ tìm lại căn nhà xưa, mái đỏ
lặng lẽ nhìn khung cửa, hỏi người đâu?

*

thời gian nín và không gian im lắng
phố cũ đây, chân lạ lẫm đường xưa
từ giã Sài Gòn, mang theo tiếng hát
từ lời thơ buồn, tháng sáu viết trong mưa!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
[/align]


đóa hồng tím

anh gởi em một đóa hoa hồng tím
gợi nhớ về thời xa vắng dễ thương
tuổi mộng mơ ngọt lịm góc sân trường
áo dài trắng núp sau cành phượng đỏ

cái thuở ấy bây giờ anh vẫn nhớ
gọi tên nhau lòng cũng thấy rộn ràng
mê thơ tình mượn sách chép từng trang
e ấp ủ hương tình trong sách vở

thư nắn nót gởi cho nhau từng chữ
xao xuyến yêu má thẹn đỏ hây hây
bữa hẹn hò tay mới chạm vào tay
lời run rẩy và tim nghe lỗi nhịp

có mấy lần anh về thăm Quốc Học
thư viện buồn ngồi đọc sách, nhớ em
chiều thả bộ ngang qua trường Đồng Khánh
nhìn vào sân như thấy bóng em xưa

rồi xa cách giữa dòng đời thác lũ
anh và em trôi tận bến sông xa
tuổi mơ hồng, tình mộng vẫn thiết tha
cô đọng lai thành dòng thơ tưởng nhớ

bao nhiêu năm xa, giờ còn gặp gỡ
nhận tin vui anh cứ ngỡ mình mơ
qua trầm thăng suốt ngần ấy đợi chờ
ta nhặt lại những dòng thơ thuở nọ

em không thích hoa hồng tình rộn đỏ
lời tiên tri mở ngõ cuộc tình em
kỷ niệm về thương nhớ lại dậy lên
em muốn hôn một đóa hồng rất tím!

Cao Nguyên

Mời nghe diễn ngâm "đóa hồng tím" trong CD "về nguồn"
http://tetet.net/tv/viewtopic1.php?p=1181
(bấm vào tên bài thơ để nghe)
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ NGHE NẮNG GỌI...
*
Chiều về buông xao xác giữa mùa xuân
Sao vội vã nghe như đời biển động
Phía xa xăm bao lần theo gió lộng
Hướng trời xưa còn mờ khuất chân chim
 
Lần bước nhẹ vang vang hoàng hôn tím
Gõ xuống đời vọng suốt cõi hồng hoang
Cho con tim lần lữa mãi hoang mang
Dấy hy vọng nghe tình yêu dâng sóng
 
Tận thiên hà trải rộng cả mênh mông
Chảy bàng bạc giữa khói chiều nhạt nắng
Nhấp nhô đôi bờ vỗ đời thinh lặng
Khúc phiêu du trổi giọng nhẹ ru người
 
Rung thời gian vượt không gian vời vợi
Ấm môi cười niềm viễn xứ khôn khuây
Mà tan chảy giá băng tràn phương ấy
Nắng xưa xa còn chất ngất hồn quê
 
* *
Ngày mong đêm lòng sách cũ buốt tê
Người vượt qua giòng chảy cách đôi bờ
Cội nguồn vươn từ thăm thẳm mịt mờ
Nên tro bụi lụi tàn theo năm tháng
 
Thương vẫn đọng đưa nôi đời lãng đãng
Bao phù du êm ái vẫy ngàn nơi
 
* * *
Mưa rớt xuống cõi về nghe nắng gọi…
vad
Đăng nhập để trả lời
0
sương và nắng

hạt sương - còn, hết long lanh
khi không có nắng vờn quanh ghẹo mày
ừ thì, theo gió mà đi
để cho mày biết có gì làm vui

gió xô mày ngã góc trời
đâu còn có nắng mà ngồi mè nheo
hồi còn nắng, cứ làm eo
bây giờ nắng tắt phải theo gió buồn

sắp mưa rồi, có biết không
long lanh chút nữa kẻo đông sắp về
đông về, nắng ẩn mây che
sương còn thương nắng, nhớ về mà thăm

hổng thôi, đợi tới sang năm
chờ xuân rủ nắng tới thăm sương buồn
lỡ khi nắng vẫn ghen hờn
đáng đời sương nhé, hết còn long lanh!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
da diết

thơ vào từ ngõ mắt em
tưởng con chữ đã cũ mèm, bỗng rưng
đùa cho câu ngã tận cùng
nẩy lên phẩy, chấm đã từng buốt đau

sợ buồn, thơ trốn vào ta
níu hồn trĩu xuống cho da diết tình
vụng tâm đụng lỡ nết tình
hồn em ngã chín trên hình hài thơ!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



chuỗi hạt sương

tặng em những hạt sương mai
hái trên lá biếc đầu ngày vào Xuân
xuyên sương sợi nắng rất hồng
kết thành chuỗi ngọc ướm vòng cổ duyên

mượn em nửa lúm đồng tiền
ươm bên ngực trái cho quên tuổi buồn
nhắc tình trau chuốt nụ hôn
lỡ quên ngày tháng cũng còn đam mê!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
ước chi

ước chi giữa khung trời nhớ
mình gặp nhau trên sắc biếc của xuân
để quên một thoáng ngập ngừng
mà như triệu hạt buồn nung tháng ngày

ước chi gió nối vòng tay
chạm thôi em nhỉ, đã đầy cuộc mơ
ngực em cắn ngập hồn thơ
và anh say chết bên bờ tim em

phía nào em hỡi! là đêm
góp trăng sao lại đọc tên người tình
rõ ra từ thuở nguyên sinh
anh em, hai đứa - bóng hình đầu thai

say em! nhật nguyệt cầm tay
sáng cùng hai phía không ngày, không đêm
chỉ còn rực cháy giữa tim
một nguồn máu nóng chạy trên dòng tình!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-26 16:18:15mây trắng>
CHIỀU NGANG TRỜI
 
Chiều đi về xẻ ngang trời chếch choáng
Bóng ngác ngơ chân đất lạc tìm bầy
Lạc hồn nhau hoa thắm vỡ hồn hoang
Quê quán cũ sao nghe đời luân lạc…
 
Bấy nhiêu lần chảy qua trăm ghềnh thác
Dòng nước hiền khôn xiết trọn thương yêu
Miền đất xưa xẻ chia niềm hoan lạc
Rớt hồn thiêng vang động mấy sơn hà

Điêu linh cười thấm đẩm dấu phong ba
Ngần ấy năm bạc trắng nước qua cầu
Bàn tay nhỏ khua vang lòng sỏi đá
Mở căn nguyên trả lại nét con người

Nỗi lặng thinh nhè nhẹ bước qua đời
Tim son sắt chiếu soi dòng nước biếc
Mây trắng bay rung tình khúc chơi vơi
Ru dịu êm bờ bến ngập yêu thương…
vad
Đăng nhập để trả lời
0
[/align]


như mây

như mây, ta đang như mây
con tàu lướt gió thân bay nhẹ hều
trời xanh hút ngõ thu chiều
nhìn qua cửa kiếng đất xiu xíu mờ

như mây, ta cũng lửng lơ
bềnh bồng trí tưởng giữa ngơ ngớ đời
vượt trên triều sóng trùng khơi
ta như mây giữa lũng trời phù vân!

Cao Nguyên
(Atlanta - Honolulu, 23 Nov 2008)
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
hoa biển

(mượn tên em - viết tựa thơ
nhớ nhau từ ấy, bây giờ, mai sau)
CN.

sóng trộn nắng nhuộm chân trời lóng lánh
như rừng mai, triệu triệu cánh vàng ươm
anh muốn hái giữa điệp trùng óng ánh
chùm sóng vàng - hoa biển - gởi về em

hôm nay anh về thăm lại biển
với nỗi nhớ em cũng rực vàng
trên mặt cát, dấu chân em ẩn hiện
vì nỗi mơ anh mà sóng chẳng bào mòn

biển ngoan hiền, một ngày lặng gió
mơ hồ nghe còn rõ tiếng em xưa
mắt đắm đuối trêu môi hồng rực rỡ
hôn em đi, mặc kệ gió giao mùa

đóa hoa biển trên tay anh vàng rực
lóng lánh tên em và nỗi nhớ anh
lại muốn ép bờ môi tình rất thực
lên điệp trùng thương nhớ sóng long lanh

nếu em đón anh về từ biển
hãy giữ yên những cơn gió cao nguyên
bởi hoa biển mong manh dễ vỡ
mà tình mình anh muốn thật bình yên

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
về đây em nhé

về đây em nhé, xem trăng ngọc
rọi sáng thềm sương giữa tiết thu
mênh mang chảy một dòng sông bạc
sóng cuộn thời gian trôi hút sâu

còn mỗt hồn thơ trên ngọn sóng
thủ thỉ cùng sao chuyện chúng mình
dẫu lỡ mùa duyên thời tuổi mộng
vẫn mãi tìm nhau, bóng lẫn hình

hình như suối tóc mây huyền hoặc
bóng tựa lời trăng nói với sông
tình đắm đuối giữa thơ rất thật
nụ hôn đời như mây xa trôi

về đây em nhé, nghe thơ hát
trên sông mơ bàng bạc trăng thu
kể chuyện tình ngôi sao đi lạc
trong cung buồn tuyệt tác tương tư!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
niệm khúc cho anh



em đã viết cho người "niệm khúc"
đến bao giờ, viết niệm - khúc - cho - anh
người trót yêu trong mùa khổ hạnh
nên cuối đời đánh mất an nhiên

giữa thiền khúc còn nghe tiếng động
mỗi cựa mình từ sóng tâm em
sâu trong đêm tình còn vương vấn
từng hạt nồng thắm ấm môi quen

chập chờn sáng ánh đèn thật, ảo
bén lửa trần cháy áo niệm thân
lòng ngỡ quyết hư không nỗi nhớ
tiếng cười em khua vỡ đạo tràng

nhắc tình huyễn cho lòng đỡ sợ
mà mơ về vẫn nợ bóng em
nợ cho đến sau cùng nhịp thở
từ cõi riêng em mở được hồn anh

hãy làm dấu hồn anh bằng niệm khúc
sau hóa thân không sợ phải ru nhầm
gặp em nhé, chỗ chờ bên trái ngực
vội vàng lên, kẻo lỡ phút di ngôn

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



ngườii đi tìm hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
trên một vùng đất vỡ
đang trong thời phục hoang
mà lòng mình cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
trong góc đời chợt nhớ
lòng bâng khuâng miên man
về nơi mình cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
giữa thu vàng lá đổ
từ một thuở Sài Gòn
mãi suốt đời cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
của một thời sách vở
lòng chưa nhiều băn khoăn
và đời này cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
suốt hành trình viễn xứ
trong hoàng hôn rơi vàng
gọi, gọi hoài điệp ngữ
hoàng lan ơi! hoàng lan!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
con phố mùa đông

chào em con phố mùa đông
quanh năm trắng những con đường tuyết bay
sợ đêm, thắp nến chờ ngày
ru tình ngủ giữa đọa đày góc tim

ví dầu em thử là chim
tung đôi cánh mỏng đi tìm nắng xuân
chắc môi sẽ mở lời mừng
khi bông tuyết nhuộm giọt hồng chạy ngang

dưng không nhớ nụ hoa vàng
tặng em sinh nhật muộn màng tuổi qua
rõ rồi em, cuộc tình xa
bốn mùa mây tím la đà giấc anh

nhớ thôi mà đã trĩu cành
những dòng lệ thắm buốt vành môi xưa
buồn em rót nối giao mùa
đông tàn, xuân đến còn thừa nỗi đau

anh về tắt dãy nến sầu
hong mùa xuân ấm để hầu giấc em
tuyết hồng tràn lối phố đêm
những con đường trắng giữa tim chợt nồng.

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng rơi ...
 
Đêm qua rơi nữa con trăng
Tâm tư cuộn sóng khói giăng tơ trời
Bâng quơ nhuộm thắm nữa đời
Vương đôi mắt biếc ươm lời tương giao
 
Biển xanh mòn mõi tiêu hao
Đá vàng tìm mãi lối vào cõi xưa
Bên đời soi ánh sao thưa
Bên người soi bóng tình vừa đươm hoa
 
Đàn khuya khua tiếng mặn mà
Song mây trời đất giao hòa hợp hoan
Biết nhân sinh lắm đa đoan
Tìm đâu nữa mảnh trăng hoàn cố nhân
 
Bước dài khoan nhặt bâng khuâng
Vùi trong cát lấp trắng ngần mảnh tim
Xuống sông vớt ánh trăng chìm
Nghe làn mây vọng im lìm tình ru…
vad
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-27 03:36:17Cao Nguyên Việt>


Trăng rơi ...

Đêm qua rơi nữa con trăng
Tâm tư cuộn sóng khói giăng tơ trời
Bâng quơ nhuộm thắm nữa đời
Vương đôi mắt biếc ươm lời tương giao

Biển xanh mòn mõi tiêu hao
Đá vàng tìm mãi lối vào cõi xưa
Bên đời soi ánh sao thưa
Bên người soi bóng tình vừa đươm hoa

Đàn khuya khua tiếng mặn mà
Song mây trời đất giao hòa hợp hoan
Biết nhân sinh lắm đa đoan
Tìm đâu nữa mảnh trăng hoàn cố nhân

Bước dài khoan nhặt bâng khuâng
Vùi trong cát lấp trắng ngần mảnh tim
Xuống sông vớt ánh trăng chìm
Nghe làn mây vọng im lìm tình ru…

mây trắng
vad
 
 
 
 
mê sảng


em có biết, những đêm rất buồn
anh muốn chung quanh thật lặng yên
giữa khoảnh khắc thời gian đứng lại
anh thèm nghe bờ vai cựa mình

theo tiếng hát từ môi em ngái ngủ
kể chuyện tình của một dòng sông
có những cánh tay của làn sóng biếc
ôm trăng bay trên ngọn mây hồng

lời hát khẽ đưa anh vào mộng
bềnh bồng bay như trăng trong mây
giữa những cánh tay của làn sóng biếc
trong chuyện tình tự kể bởi dòng sông

kể bởi chính anh với lời mê sảng
giữa đêm buồn sâu tận vô cùng
mà nhớ quá bờ vai trở giấc
chập chờ em hơi thở dòng sông!

Cao Nguyên
 
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0


mưa xưa



chiều qua đi dưới cơn mưa
dưng không lại nhớ người xưa của mình
tại tâm ướm hạt hồi sinh
động dòng ký ức giật mình vu vơ

lời xa quá độ trăng chờ
ý còn quanh quẩn nên thơ bần thần
ngỡ là sắc đã trong ngần
sao còn ảo giác cầu vồng trong mơ

so vai đọng hạt mưa xưa
người ơi ới gọi, qua chưa cuộc tìm
nhắc chừng chi, lạnh qua tim
mưa thôi vọng nhé, để yên ta chờ

dẫu là chỉ bóng của thơ
lời ru nhẹ hẫng mà vu vơ buồn
gợi chi tâm, ý trêu hồn
cho con chữ rối theo dòng mưa xưa!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
bóng - em

mơ đi qua chỗ từng qua
gặp em - chiếc bóng - mừng ta trở về
ôm nhau bóng kể lời mê
thời gian vụt lớn tầm che khỏi đầu

hèn chi ta, tóc bạc màu
bay ngang tầm mắt mà hầu không hay
và em - bóng đã dường gầy
ôm ta không trọn vòng tay thuở nào!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
chạm

rân rân
giọt sương
rân rân
rơi
rơi
sâu hút
dưới tầng
da đêm

bừng lên
hạt nắng
bừng lên

da đêm
vỡ
tiếng rên
giao mùa

ta
em
chạm
tiếng cười
khua
nhìn hoa
thống khoái
rướn đùa
gió xuân!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
tìm em

tìm người em gái Thần Kinh
có đôi mất biếc thoáng nhìn vu vơ
khi đi đội nón bài thơ
áo bà ba tím, quần tơ nõn vàng

tóc dài xỏa chấm eo thon
chân mang guốc mộc, môi hồng cánh sen
tên nàng gồm bốn chữ N
xưa tôi đùa gọi "ngữ ngôn ngù ngờ"

bởi vì nàng biết làm thơ
biết trêu con chữ cho ngơ ngẩn người
không ngờ người ấy là tôi
vướng tình nên mãi suốt đời ngóng trông

theo em ngớ ngẩn ngữ ngôn
thằng tôi thành kẻ mất hồn kinh niên
tưởng mình trên đất Thần Kinh
thoáng người áo tím đắm nhìn như ngây!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»