📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Cao Nguyên

285 trả lời, 28.497 lượt xem — Trang 5 / 10
hốt nhiên

(gởi DL)

thơ người nhẹ như cánh chim
thoát bay, lại thoát bên hiên đậu, chờ
thơ ta, như nước be bờ
muốn thoang thoát chảy phải nhờ sóng dâng

thơ người vô lụy hồng trần
đi về thư thả thong dong một thời
thơ ta nợ nghiệp núi đồi
chông chênh chữ nghĩa lở, bồi hốt nhiên

*

người cho ta mượn vô biên
mở toang cửa tinh nhập thiền định thân
mời ta vô lụy hồng trần
nhắp hương trà đạo hát rong niệm từ

người cho ta mượn nụ cười
hòa theo tiếng hạc lưng trời ngạo sương
rót đời vào nắng gây hương
nghe thanh thoát khúc Nghê Thường nguyệt du


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Huế chờ



hất tóc em ngược chiều gió thổi
nhìn vai ngoan vượt nắng qua cầu
quay quắt nhớ, mười hai nhịp đợi
xuôi Nam Giao về Phú Vân Lâu..

chờ quá lâu, gặp nhau rất vội
thoáng lời tình đắm giấc mơ sâu
chập hai chữ thương yêu làm gối
chụm đầu nhìn đã đuối mắt nhau

qua Đập Đá tìm về Vỹ Dạ
bao nhiêu năm chưa lạ hàng cau
vẫn quanh quẩn mùi hương tóc sả
Huế chờ em vượt nắng qua cầu

anh chờ em trên đầu tuổi nhớ
đếm buồn qua những ngón tay thô
hạnh phúc ơi! cánh diều tuổi nhỏ
buông dây ra, mi bay về mô!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
hoa sứ trắng


hoa sứ trắng nhà em đang trổ nụ
dìu dịu loang hương tỏa ngọt bên em
ngây ngất nhìn hoa mơ về dĩ vãng
tóc em xanh cài hoa trắng xinh xinh

hoa sứ trắng nụ xòe vờn năm cánh
năm ngón tay em chụm mở hoa lòng
dìu bước nhớ vào tự tình xa thẳm
vết trầm lăn dấu ái đã vào Đông

gọi tình lên bằng màu hoa sứ trắng
môi yêu thơm dịu nhẹ giữa đêm nồng
bao xao xuyến thắm lời thương nhớ cũ
ủ hương em hoa sứ đẹp trong lòng

Xuân vỗ cánh trên mùa Đông tàn lụi
em nghe tình đang nở rộn trong thân
giữa thanh khiết ngực em vung tiếng thở
long lanh hồng giọt nắng đọng trong sương.

Cao Nguyên
 
*****
 
Nghe diễn ngâm "Huế chờ" và "hoa sứ trắng"
 
 
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Huyền Thoại Đêm...


Dư ảnh xưa ẩn hiện giữa mênh mông
Đêm huyền thoại em về ru gối mộng
Phiến gió buồn vướng vít thắm làn hương
Nhỏ rêu xanh góc thềm hoang tìm bóng

Vén bâng khuâng bay bay làn tóc rối
Hương ngát thiên thu hương trầm dịu vợi
Bên song thưa nụ hồng trao sắc thắm
Khóe tim cười nồng đượm mấy chơi vơi

Nhẹ nhàng say phút tình đan mộng ảo
Men ngất ngây hồn chạm nét hư hao
Buông chênh vênh thả dấu mờ hắt bóng
Vỡ sương đêm áo mộng thắm ngọt ngào
 
Bềnh bồng xa tiếng sông đời tình tự
Gởi trăm năm giây phút tựa huyển hư
Cho hương áo vấn vương sao vời vợi
Khói mây nào giăng nhẹ với phù du…
vad
Đăng nhập để trả lời
0
tín nhiệm

đối diện
với anh và em
là những bài thơ mình viết cho nhau
từ cảm nhận ban đầu
khi con chữ
biết mỉm cười
vì hiểu ra
đời còn có người cùng ta đồng cảm
như những hạt cát trên bờ biển
cũng sáng lên khi ngón tay ta mơn man
chạm trên nó cái tên của người mình yêu dấu
dẫu biết rồi mưa
rồi giông bão
và cả thời gian cũng đồng lõa tẩy xóa
cái bề mặt cảm xúc nhất thời

nhưng
những ấn tượng phát thảo từ tim ta
đã là kỳ tích
hiện hữu thường hằng
ở bất kỳ nơi chốn
mặc thời gian xua ta hối hả
chạy suốt bốn mùa
qua những tháng năm
mà anh và em
đã nhất thể là một khối lăn
trượt êm trên mịn màng
giao thoa đồng cảm

đang giữa anh và em
là những con chữ hóa thân từ dòng nhuyễn thể
rung lên cuồng nhiệt tình
và cũng rung lên từ những khắc khoải
hình thành bởi những va chạm vô thức
tạo nên những vết xước trong trái tim
vốn dĩ đã quặn đau
từ những nghịch thường của cuộc sống
với sự khắc nghiệt của mệnh
và sự dã man của lòng trắc ẩn hóa trang

điều mà ta hiểu ra
trong dòng thơ viết cho nhau
là để dung hóa cái ta sâu lắng
vào nhau
giữa nhau
dìu nhau
bay lên khỏi cái hố thẳm rợn người
của những thang giá trị
bị băng hoại và thối rữa
của những dung nhan đạo đức
phù phiếm và dị tật
khi những khái niệm thăng hoa
cũng bị chì chiết và ngờ vực

tự thâm tâm
mình cám ơn nhau phải không em
cùng nói tốt cho nhau
không mắc cỡ
không ngượng miệng
vì những ý lời mình viết
đã phát sinh từ mỗi nhịp đập của tim
thì sự khinh miệt giữa nhau là không thể
như không thể
tách rời anh và em ra lhỏi những gì mình đã viết
như không thể
không cám ơn thượng đế
về sự kết hợp bí nhiệm
hai hạt bụi trần gian vào nhất thể
tự sáng lên trong tâm những ý niệm vô thường
để yêu thương
để quấn quít
trong cái thiên đường tự có
như tự mình tích cực thăng hoa bản ngã chính mình
để mỗi khi nhìn nhau
đối diện con chữ
những tế bào tâm linh
cảm khái và thấu triệt
cái lẽ sống được xác quyết
lòng tín nhiệm của ngôn từ
giữa anh và em
vượt khỏi sự tha hóa bẩm sinh
trong quá trình sống chết
phản hồi!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
men thơ


mở đêm ra, thấy em cười
ngạo anh yêu quá nên lời hóa ngông
bóng tình ví tựa môi hồng
ướm men thơ ngọt ru lòng người xa

rõ xa, xa tít ngân hà
mãi còn thấp thoáng bóng tà áo quen
áo may bằng lụa tơ mềm
soi trăng mẹ dệt bên thềm Huế xưa

gánh đời áo đẫm nắng mưa
giữ đường may thắm ghẹo đùa duyên anh
người vừa phủi bụi lợi danh
chỉ còn nuôi chút nhiệt thành giữa thơ

nài tình đi dạo sông mơ
áo em gió ngược sợi tơ quyện vào
ngõ lời giữa nỗi khát khao
nên em chế nhạo lời chào hóa ngông

bóng tình ví tựa môi hồng
men thơ ướm ngọt ru nồng tình xa!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0





chuồn chuồn


chuồn chuồn bay thấp trời mưa
bay cao trời nắng, bay vừa trời êm (*)
thương em đôi cánh mỏng mềm
vượt bay qua khắp nẻo miền nhớ ơi

ấu thơ em, một khoảng trời
xanh màu ngọc bích như lời mẹ ru
ngủ ngoan trong mộng hiền từ
môi thơm cười giữa lòng người, tim ta

rồi xa, chuồn chuồn bay xa
lạc lời ru mẹ, xa nhà quê cha
xa đồng cỏ, xa lũy tre
xa cành phượng thắm, xa ve gọi hè

chuồn chuồn ơi! mi có nghe
mai ta về nhé, nhớ quê lắm rồi
thì về đi, dấu yêu ơi
nghe rung cánh mỏng trong trời Huế xưa!


Cao Nguyên

------
(*) ca dao
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ hồ...



Mấy trăng …từ thuở… mơ hồ
Tìm nơi Thành Cổ …ai về… khói sương
Rưng sầu lau trắng tha lương
Một trời đất lạ… như dường cố tri

Xa đưa hẹn ước xuân thì
Nước non thăm thẳm tương tri đợi chờ
Sông quê nước chạnh đôi bờ
Trong ngần một nỗi ơ thờ tầm dương

Nắng chiều ngơ ngác quê hương
Trăm năm bờ bụi… vấn vương tấc lòng
Trăng ngời vời vợi chờ mong
Dáng thơ từ độ viễn vông kiếp người

Thu không nhẹ bước chơi vơi
Nghe hồn miên viễn lộng đời phù vân
Tiếng xưa âm ỉ khúc ngân
Rọi lòng bóng ngã bâng khuâng giữa giòng

Tần ngần mở lối huyền không
Đất lành òa vỡ mênh mông cùng trời
Ngàn năm hỏi mãi cuộc chơi
Tà dương gột áng mây đời nhẹ tênh…
vad

Đăng nhập để trả lời
0
Em về…
 
Em về bụi phủ đường xa
Chiều tàn trút nắng trên tà áo phai
 

Trong bâng khuâng có rã rời
Trong yêu thương có men đời xót xa
Gió bay lọn tóc nhạt nhòa
Dấu chân cát lấp phủ mờ tháng năm

Em về bóng nhỏ âm thầm
Cái nhìn còn đọng những lần chia tay
Cái nhìn nối bóng thêm dài
Dài thêm mỗi bước bên đời lẻ loi

Em về hơi thở mệt nhoài
Về trong giấc ngũ là lời ru êm
Xin cho ngọt giấc êm đềm
Dù chưa trọn giữ chút niềm yêu thương...
vad

 
Đăng nhập để trả lời
0
quay quắt


tưởng còn một thoáng nữa thôi
lòng anh đuổi kịp tiếng cười của em
chỉ vì mấy giọt sương đêm
rơi nhằm vào khoảng tịnh yên để dành
ngừa khi tâm chợt băn khoăn
điều ta tín nhiệm đã thành rủi may
nhìn em ngỡ giữa lòng tay
đã vì sắp ngửa mà quay quắt tìm.

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
môi ngoan

lá rất xanh và nắng rất hồng
hoa rất xinh và môi rất ngoan
thơ chào xuân trên đồng cỏ biếc
anh chào em giữa lòng hừng đông

em có thấy một dòng sông mới
dâng phù sa vào gốc mạ thơm
trên cánh đồng anh vừa nghĩ tới
không hề lưu dấu vết căm hờn

mai em nhé mình về nơi ấy
anh ươm thơ trên môi em ngoan
nghe khúc khích tiếng cười trẻ dại
nũng nịu em bay theo diều hồng

đời một thời bâng khuâng khép lại
em giữa anh lời thơ hừng đông
anh trong em một dòng sông mới
thuyền tình trôi đem hương vào xuân.

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



Nguyệt Ca

anh cuồng trong nỗi mê em
ngón tay cuống quít chạy trên phím đàn
nốt sol hẫng một cung ngang
thanh âm bỗng rối theo hàng mi cong

môi em chùng xuống lời trầm
bặt thinh một quãng rung ngân tuyệt vời
vừa may tấu khúc song lời
âm ba luân sóng vu hồi nguyệt ca.

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-28 13:42:36Cao Nguyên Việt>
lửa thơ


bởi còn thích nghe Bà ru cổ tích
nên mê tình huyễn hoặc ẩn trong thơ
đêm hoảng giấc, ngỡ mình vừa thất tiết
ngượng chín người, má đỏ tự bao giờ

anh hứa đi đừng dùng thơ nhen lửa
trên thân em tràn chứa chất xuân thì
tình bùng cháy khi tim vừa mở cửa
sẽ không còn thơ mộng nửa riêng em

nửa trao nhau hãy xem là thánh thể
trên bệ thờ trong cung điện tình yêu
như cổ tích em nghe Bà đã kể
mỗi chuyện tình phải hiến lễ hóa thân

đừng gọi nước về cứu mình anh nhé
lửa vừa tàn thì lệ đã hồng loang
em rất sợ giữa hoàng hôn băng giá
lại nguyện cầu tình cháy một lần hơn!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Xưa

nơi Cõi Xưa, có Anh và Em
những chiều mưa
ngồi ở quán café Thương nhìn ra biển vắng
sóng gợn buồn như những chiếc lá me bay
từ những con đường mãi tận xa
của Sài Gòn tháng Hạ
hoa phượng nở, ve sầu rung cánh lá
hơi thở em vỗ nhẹ vai anh
lặng lẽ - mình ngắm nhau trong mắt
thấy cả ước vọng xanh nẩy mầm trên cát
rọi sáng tên mình
còn chồng khớp lên nhau
dấu ấn rõ sâu đủ hằn qua thời gian sóng biển
trùng dương xanh và mãi khát khao
một hạnh phúc dường như có thật
dẫu bộn bề trăm nỗi
dẫu điệp trùng những dấu hỏi mai sau
còn gì giữa nhau
một Cõi Xưa huyền thoại
vời vợi xa rồi - em nhỉ, một mùa yêu
một mùa chiều hoàng hôn rơi chậm
chậm đến hôm nay
lạnh thấm vai anh
đợi hơi thở em không nhớ tìm về
nên Cõi Xưa rộng hơn là thế
lặng lẽ nơi này - nỗi nhớ em xưa
những giọt mưa
chừng như nước mắt
theo cánh hải âu bay về biển bắc
gặp lá me bay ngược gió về nam
tiếc những cánh tay mình
chưa một lần khóa chặc
để giữ Cõi Xưa rất thật giữa chiều nay
anh muốn uống thật say
giữa môi em vị mặn
giọt nước mắt thơm mùi rong biển
rơi trong mưa
từ một Cõi Xưa buồn!

Cao Nguyên

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
duyên thơ


nghe chữ về, lời hăm hở đón
sợ lỡ dòng thơ, lạc ý tình
phượng lại nở trên cành hạ sớm
phải dấu yêu? ta lại gặp mình

dường như người của ngày xưa ấy
nghe tiếng cười thơ, nhớ rất quen
soi từng chữ qua mùa trăng cũ
thấy lại thời hương sắc thôi miên

ướm lời thơ nồng vừa hơi thở
trên môi quen một thuở đùa nhau
quên buộc chắc một câu duyên nợ
mà tình xa bữa vỡ nhịp cầu

bởi lỡ chuyến đò xuôi Bến Ngự
nên nỗi buồn Thượng Tứ còn đây
gặp thơ quen, săm soi từng chữ
ngỡ em về đứng giữa dòng thơ

này Huế ơi! mai ta trở lại
với lời thơ viết mãi xưa nay
rót thành dòng rượu hồng ân ngãi
trên sông Hương mời duyên thơ say!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọn  Lửa Trong Mưa…
 
Vội vã ơi cơn mưa trời tháng bảy
Vẫn chưa thôi ngọn lửa cháy lưng trời
Để hôm nay cuối đường ngân vọng tới
Còn hồng soi nồng ấm mảnh hồn quê
 
Những thiết tha sâu tận dưới đam mê
Bạt gió mưa che bao đời sương khói
Nồng nàn lửa Prométhée rực phía chân trời
Nguồn ân sủng khơi tràn dâng mạch sống
 
Chạm tim em đêm mưa Ngâu bảo giông
Thành tình yêu dệt lửa dấu con người
Niềm rung động lắng sâu xuống cõi đời
Mưa đan lửa tỏa lan niềm hạnh phúc
 
Anh đứng đó như trăm lần xa ngút
Ta  yêu thương gần gũi chạm hồn nhau
Anh vẫn nói trong tiếng lòng yêu dấu
Bên cõi đời thinh lặng bóng hoang liêu…
vad

 
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Giang Đầu
 
Thương nhớ giòng sông với bến mơ
Ánh trăng tha thướt lụa nhung mềm
Hoa cười lấp lánh ánh sao đêm
Tình thơ vương nhẹ chốn giang đầu
 
Thương nhớ dìm em tận đáy sầu
Xô dạt hồn ai trên cánh mộng
Trở trăn thao thức với chờ trông
Gọi lại trong đêm bóng nguyệt xa
 
Thương nhớ một thời nhớ thiết tha
Bâng khuâng áo tím rơi đường vắng
Mơ hồ tìm lại mấy mùa trăng
Gởi lại nụ cười trên bến thơ
 
Thương thương nhớ nhớ chút ơ hờ
Khói giăng chìm khuất bóng người đi
Hiên trăng đọng thắm lệ viền mi
Anh đến che đời em bớt mưa…
 
Xôn xao thương nhớ dậy miền xưa
Em thấy người đi chợt trở về
Nói cười như một thuở đam mê
Mênh mông thơ viết đến ngàn sau…
 
Say thắm trời thơ lòng yêu dấu
Người vẫn bên đời xưa xưa sao!... 
vad
 
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu Chân Thơ...
 
Ai đi gió thổi trên ghềnh
Buổi hôm nay đã chênh vênh dấu người
Trời xanh mây trắng chơi vơi
Biết đâu nguồn cội trải lời yêu thương

Đá như ghi khắc tỏ tường
Tình chân từng phút dặm trường nhân gian
Hỏi trong sâu thẳm ngút ngàn
Tiếng lòng rung động ngân vang thiên hà
 
Từ trong thân phận phong ba
Hoa xưa đậm nét mặn mà rong rêu
Nhạc đời đi giữa hoang liêu
Chín lòng tìm lại bao điều vấn vương
 
Thuở xưa in bóng tà dương
Soi trong nửa kiếp hoang đường tha lương
Vòng tay buông lỏng diệu thường
Gởi nơi bờ gió thiên đường lòng ai…
vad

Đăng nhập để trả lời
0
mùa phượng tím



về Cali giữa mùa phượng tím
lòng rộn ràng theo nỗi nhớ em
thời tuổi ngọc mắt nhìn xao xuyến
tựa cửa chờ một tiếng: thương ơi!

thương yêu lắm giữa trời ngọc bích
phượng hồng reo theo tóc em bay
tà áo tím ướm tròn tuổi ngọc
trong mắt em, anh đọc ước mơ

những ước mơ bay hoài trong gió
cho mùa hè còn đó phượng bay
dấu yêu xưa, Sài Gòn tuổi nhớ
đang về theo trong chiều Cali

phượng hồng Bonard, Bolsa phượng tím
mắt ngó hai chiều, lạ hoá quen
đến hay đi, vẫn em bên cạnh
nghe tiếng cười ảo ảnh cũng vui!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
cảm

chiều buông
chim gọi trong lồng
trầm âm
rối mạch nhánh dòng sông mơ
buồn ta
huýt sáo lời thơ
cảm
chim nghếch mắt ngóng chờ trăng lên

mai bừng
chim hót trên không
bóng trăng sót lại
cửa lồng sáng trưng
vui ta
thơ hát lời mừng
chào
chim thánh thót về rừng ngắm xuân

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
người em Đồng Khánh





Ôi nhớ quá người em Đồng Khánh
biết khi mô về thăm Huế xưa
phố đẫm mưa, phượng chờ hong nắng
anh vắng em - khoảng lặng giao mùa

những giao mùa người chờ nắng ấm
Huế mãi buồn, mưa rả rích qua
cánh ve ướt, lời buồn thăm thẳm
qua bao năm - anh và em xa

xa từ hạ, chiến trường rực lửa
rời Cao Nguyên ra tuyến Đông Hà
ghé lại Huế, trường em đóng cửa
vội quá, anh không ghé về nhà

không ngờ đó lại là lần cuối
anh xa em, xa Huế thân thương
chỉ nỗi nhớ rất gần, rất mới
như bài thơ cài nón tặng em

(dễ thương ơi họ Công Tằng
mà thương chẳng dễ, tại răng rứa hè?)

dấu yêu ơi! lời tình còn đó
hương tóc thề theo gió bay xa
chiều Hương Giang sóng còn vàng rỡ
đàn Nam Giao sao lỡ cung buồn

ơi nhớ quá người em Đồng khánh
biết khi mô về thăm Huế xưa
dẫu phố đẫm mưa, phượng chờ hong nắng
anh gặp lại em rực thắm hạ hồng!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



tâm hạnh
(gởi DL)

bên em đang mùa đông
gió tràn hiên buốt lạnh
bên anh nắng hạ hong
khô mặt đồng lúa mạch

ơi này gió, này nắng
sao không về giữa xuân
cho em hồng tâm đạo
và anh xanh ý thơ

cũng đành chờ em hỡi
giữa vời vợi đất trời
những rộn ràng cũ mới
hồng xanh cỏ hoa tươi

đông rồi qua, hạ bay
đêm thôi dày gió lạnh
ngày vơi mỏng nắng hanh
thơ vào mùa tâm hạnh.

Cao Nguyên

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
ơi thơ

nỗi buồn kéo thời gian đi chậm
tình phải ngồi giữa nhớ thật lâu
trời sắp mưa mây buông tím thẫm
về ơi thơ! nhanh lên, mưa mau?

thơ về vui cười lên chân môi
tim sẽ reo lời ca tuyệt vời
theo tình khúc viết từ nỗi nhớ
nồng nàn thơm, nụ hôn! thơ ơi!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
giao mùa trên em

xa em phiêu bạt góc đời
mượn hờ nhịp thở nuôi lời trao nhau
trăng nghiêng, bạc nửa tinh cầu
sao rơi trắng hạt trên màu sương gieo

mân mê đuôi mắt nhìn theo
rõ em bóng nhạt còn neo cuối ngày
nụ hôn chẻ vụn thoát bay
tràn đêm dư ảnh nhói đầy tim đau

uống tình đắng ngọt rõ sâu
buồn tràn khe nhớ buốt sầu kẽ tay
nhón thôi nhẹ giấc tình say
thoảng hương da diết vun đầy ngực xưa

mở lời hong chín hạt mưa
thơ đơm nụ biếc giao mùa trên em
đánh lừa những mảnh vỡ đêm
nhặt từng hạt tím giữa tim chuốt hồng!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
bụi sương

mơ hồ, quanh hạt bụi anh
giọt sương em bọc long lanh, đủ rồi
lặng yên, em rõ giọng cười
thoát qua sương ngọc đã ngời biếc tâm

mai bụi tan, hồn nhẹ lăn
ngược triền dốc nhớ trầm hằn vết ru
à ơi! giấc vượt trầm tư
giữa sương đã thấm giọng cười bụi vương!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
tranh thơ


xa em vưa có mấy ngày
đêm nghe buồn gọi, ơi này! ngủ chưa
rằng chưa, buồn giận cơn mưa
này mưa, ta bảo rơi vừa thôi nghen

mưa hờn, xúi gió lay rèm
dụ anh chong mắt nhìn đêm chạy dài
quá đêm, chưa thấy rạng ngày
tại mơ anh đã ngợp dày bóng em

vừa khi mưa ráo giọt yên
gió thôi hết cớ lay rèm trêu anh
pha lời trộn ý vẽ tranh
biếc xanh sóng nhớ, hồng quanh mắt chờ

giữa tình treo bức tranh thơ
tha hồ ngày ngắm, khỏi chờ đêm mơ
rõ rồi trên sóng, em - thơ
mắt anh quanh quẩn ngớ ngờ liêu trai!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Đi Giữa Hoàng Hôn
 
Mưa gieo từng bước chân hoang
Em trong bước nhỏ thênh thang nỗi buồn
Mỗi lần đếm bóng hoàng hôn
Con đường thương nhớ ôm tròn dấu xưa
 
Anh từ mờ khuất trong mưa
Em thơ thẩn gọi chẳng vừa nhớ thương
Nụ hôn nồng đượm môi vương
Ánh hoàng hôn thắm du dương nhạc lòng
 
Mưa vương tóc rối mênh mông
Chờ tay anh gỡ mấy dòng vấn vương
Mắt anh đẫm ánh tà dương
Soi hồn em mấy dặm trường lênh đênh
 
Chiều hoang lạnh tím bồng bềnh
Em như sóng vỗ gọi miền xưa xa
Anh về mưa thấm nhạt nhòa
Lối xưa tình cũ đậm đà hương mơ...
vad

 
Đăng nhập để trả lời
0
Nước quê hương

 
Em đi giữa đường quê hương xanh ngát
Nghe dấu yêu rộn rã kéo nhau về
Ngang trường xưa... ly nước dừa man mác
Đáy mộng lung linh nơi đôi mắt ai
 
Bóng hình anh còn cuối trời mê mải
Nếu chạnh lòng giây phút thóang xôn xao
Với tìm em xưa cố quận khẻ chạm tay
Em đất trời như gom cả nhớ thương
 
Ly nước mát trong ngọt dịu quê hương
Sẽ thắm lòng ai… người cuối chân mây
Chút  ấm nồng nơi giá rét phong sương
Uống nghe anh ngọt mát tình quê nhớ…
vad

 
Đăng nhập để trả lời
0
lời buồn guốc mộc

chiều qua, gặp ai trên phố
ngỡ em tình thuở ban đầu
từ thời ngồi nghe guốc gõ
nhịp buồn như lời mưa ngâu

chiều nay vẫn lời guốc ấy
nhẹ vang góc phố quê người
một thoáng ai nhìn gởi lại
mà đời vui như nụ cười

lang thang đi về cuối phố
thì thầm guốc mộc ngày xưa
vọng âm lời tình hẹn hứa
tan trường mỗi bữa đón đưa

bài thơ của ngày xưa ấy
anh còn nhớ mãi đến nay
mỗi khi nghe lời guốc gõ
bâng khuâng nỗi nhớ em đầy!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
ảo giác
 
 


ngồi ngắm thơ bay chạm ánh trăng
ôi chao! tâm ý đẹp vô ngần
chữ loang loang tỏa vờn trong gió
lời đẹp như tơ cuộn sóng hồng

gom muôn hạt sóng thơ trăng đó
kết chuỗi hồng tâm tặng dáng em
chợt nghe hạnh phúc bừng xuân nở
ảo giác nên chi đẹp quá chừng!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»