📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

cho người và cho tôi

41 trả lời, 7.141 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 12:27:15Cao Nguyên Việt>
Căn-nhà-thơ

 



[/align]





Từ Phố Ảo của Net, và từ cửa sổ của hai căn-nhà-thơ, hai dáng-thơ thường ghé mắt nhìn khuôn mặt ngôn ngữ đồng cảm của mình. Dần dà, họ thấy mình vui hơn sau một ngày xuống lên những dốc đời, thấm mệt.

Khi sinh hoạt chung quanh căn-nhà-mặt-đất dịu lắng, cảnh vật vào vị trí tịnh yên trong màu hoàng hôn; và khi những ánh đèn điện tử lóe sáng, họ lại vào Phố nhìn nhau qua màn hồng nơi khung cửa vừa vén lên, báo hiệu chủ nhân đang có ở nhà. Thật rõ ràng những con-chữ hiện lên sau khung cửa. Họ ngắm những con-chữ của nhau đến độ thân quen. Ngắm rồi cảm theo sự dẫn dụ của hương rượu và trà, với màu hổ phách của nước nho Nam Mỹ hay màu vàng óng của trà xứ Việt, mà lòng bồi hồi, xao xuyến. Dầy sức khuyến dụ giục giã về những lời nhắn kết nối thân tình.

Rồi họ quen nhau, trong tình bạn tâm giao với nhiệt tình ấp ủ, đủ cho tâm-thơ khuấy động những cảm xúc thân thương, để viết thành một đoản khúc giao tình...

[/align]

(gọi em ngay giữa Sài Gòn
để nghe giọng nói bồn chồn ngẩn ngơ
người không hẹn, kẻ chẳng chờ
ngẫu nhiên mà gặp, bất ngờ lại vui...)
...
(bây giờ anh ở đâu rồi
đến hay chờ đón, hỡi người phương xa
thích rượu hay muốn uống trà
nói cho em biết, kịp pha đúng giờ...)

Mẫu thơ ngẫu hứng này lại dẫn vào một tiết tấu khác...
-trà thôi, rượu uống sẽ say
-rượu nhẹ thôi mà anh
-nhẹ cỡ em không?
-chắc là nhẹ hơn đó anh
-nếu vậy, chắc anh sẽ thử. Phải là một ly rượu thật đầy cho tay trái
-còn tay phải thì sao?
-dùng để nâng em, xem bên nào nặng nhẹ - giữa rượu và tình!

*

Các bạn đang đọc một mẫu truyện ngắn dễ thương. Bạn có muốn mình trở thành nhân vật của truyện không? Chắc có, bởi tôi nhìn thấy bạn cũng đang ghé mắt nhìn khuôn mặt ngôn ngữ đồng cảm của mình.

Bạn hãy gọi đến cho người ấy đi, từ một thành phố mà bạn thích. Rồi bạn sẽ đến với người ấy, cũng với tay trái là một ly rượu đầy và tay phải nâng người ấy lên để biết giữa rượu và tình, bên nào nặng hơn.

Chúc bạn vui với cuộc hạnh ngộ đầy thú vị. Căn-nhà-thơ và khuôn mặt ngôn ngữ đồng cảm, bạn nhớ đấy. Thật tuyệt vời!

[/align] 
[/align] 
[/align]Cao Nguyên
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-07 19:57:51Ct.Ly>
[/align]



Thật rõ ràng, cơn mơ vừa mới tinh. Định bụng, hôm nay có được chút rảnh rổi, sẽ khơi lại, viết ra câu chuyện vừa mơ. Thế mà khi cố nhớ lại thì câu chuyện trong mơ đã mất tiêu. Gợi mấy thì giấc mơ vẫn ù lì trong tiềm thức, không chịu lú ra, nó lẫn ở đâu đó trong cái đầu của mình, đang có triệu chứng của căn bệnh "Quên"??? Điều mà khi nhìn về mai sau, em đã nói với anh: khi đời mình bắt đầu vào quãng nhớ nhớ - quên quên, thì phải thường nhắc nhau những điều vừa quên, để nhớ. Nếu không, anh và em sẽ không còn nhận ra nhau!!! Đó là điều đáng sợ (ta-quên-ta) trước khi (người-quên-ta). Vậy là không công bằng cho dẫu có sự biện minh về sự thoái hóa đương nhiên. Ta không thể quên ta, càng không thể quên người. Quyết lòng như vậy, nhưng ngay cả vạn vật cũng bị chi phối bởi luật Vô Thường. Ta tránh được sao?

Như mới giữa tháng mười, mà những cây phong quanh nhà, lá đã chuyển vàng. Thời tiết không nhất quán theo chu trình hằng năm, nên màu sắc thiên nhiên cũng bị trái chứng. Mà điều gì trái chứng cũng mất cái đẹp tự nhiên. Ngay khi lá đang mùa rơi, vẫn bị chê là không đẹp, khi phiến lá đổi màu không theo trinh tự chuyển dịch các sắc tố: xanh - vàng - đỏ - tím - nâu... Nếu như vào Thu, chiếc lá chưa đủ độ vàng mà hóa đen do nhiệt độ lạnh, nóng đột biến thất thường, sẽ làm mất cái mỹ quan của mùa Thu.

Từ nơi Còn đi vào chỗ Mất, Người hay Lá đều qua một quá trình: Lìa - Rơi và Chạm. Trong mỗi thời đoạn, đều được xét nét theo cái mỹ quan đó, làm nổi bật cái dáng Rơi trên đường về Cội của Lá. Mà Cội cũng chỉ là khái niệm, vì ngay cả Lá, cũng khó lòng rơi theo chiều thẳng để về Cội. Sự không tuân thủ theo hấp lực rơi lại tạo nên nét đẹp riêng... của Lá, như bữa em nhìn những chiếc lá vừa rơi, vừa xoay quanh thân cây cho em cảm xúc về luyến lưu của một thời lá ở, lá đi.

Từ nơi mà Lá được cưu mang!
Lá xa cành thương cây, nhớ cội
Người xa người, tội lắm người ơi!

Mà người xa người, trong thời đoạn Rơi, liệu có được cái cảm nhận tuyệt vời như lá? Rất khó lòng hiểu thấu khi chính ta quên cái "ngã" của mình. Cứ nghĩ Sống và Chết là lẽ đương nhiên, thì sao thấy được cái đẹp của Rơi và Chạm???

Cũng may, trời phú cho anh và em có cái tâm nhạy cảm, nên đã nhờ nhau nhắc chừng những thứ dễ quên, có thể làm nghẽn tắt cái dòng nghĩ đang bồng bềnh trong ta, như giấc mơ vừa qua, anh tìm chưa thấy rõ. Mà chỉ là dường như có một Nàng Thơ giòng họ Biển, đọc cho anh nghe bài thơ về những cơn sóng rì rào dưới chân gộp đá rất quen. Lại cũng dường như, từ nơi đó, anh nhìn em mân mê nững cánh hoa li ti màu tím của loài hoa cúc biển. Loài hoa mà em đã viết một câu chuyện dễ thương: Hoa Vô Vi!



[/align]Cao Nguyên

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 12:25:54Cao Nguyên Việt>
quà sinh nhật











- hello! Chào em!
- Chào anh!
- Em khỏe chứ? Sao giọng ngái ngủ vậy?
- Đang "nướng" mà!
- Chín giờ rồi đó cô nương.
- Em đâu cần thứ qui tắc thức, ngủ đó
- Mừng em có được sự tự do trong sinh hoạt ngủ, nghỉ và cả trong thương yêu.
- Ờ hớ, em thích vậy.
- Đó là sự ưu đãi ngoại lệ, không phải thích là được.
- Bắt đầu từ ý chí đó anh.
- Và cả sự hiểu biết về mỗi bố cục?
- Cũng đồng nghĩa với sự từ khuớt hay chấp nhận một chủ đề.
- Vừa đơn giản, vừa phức tạp như em?
- Hơi quá à nghen. Em thì lúc nào cũng thuần thành.
- Với cả anh?
- Thì dĩ nhiên. Nếu không, dễ gì em nói chuyện khi còn ngái ngủ.
- Cám ơn em.
- Một ngày vui nha anh. Em đi tắm đây...
- Chờ một chút.
- Gì nữa cưng?
- Báo tin vui.
- What for?
- Hôm nay sinh nhật anh...
- Ỗ, really! Chúc mừng anh thêm một tuổi đời. Thêm lời để viết tuyệt vời tình thơ.
- Cám ơn em nhiều lắm, nhưng còn thiếu quà sinh nhật.
- Làm sao gởi kịp quà?
- Nhanh lắm, một nụ hôn.
- Tham!
- Bản chất bất năng di...
- Sở cầu hữu năng thoái.
- Nghĩa là không có quà?
- Có, gởi ngay.
- Nhớ gởi đúng chỗ - nơi trái tim.
- Biết rồi anh yêu, nhận đi.
- Tuyệt vời! Cám ơn em!
 
 
Cao Nguyên


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
một cõi đã về

(tâm tình với Hiếu Anh)

Hiếu Anh ơi! Cứ xem như hôm nay, ngày cuối tuần, mình trò chuyện với nhau nhé.
Lại nói về một chút gì để nhớ, từ một nơi mình đã Đến, Ở và Đi - Phố Núi Pleiku.



Khi anh đặt chân đến đó, không hiểu có cùng bối cảnh và tâm trạng như thế này không:

"....Ra khỏi lòng phi cơ C.130, bước xuống Phi Trường Cù Hanh, tôi cảm thấy lạnh, dẫu lúc đó mới chỉ 6 giờ chiều. Da thịt của Sài Gòn nhiệt đới đang tiếp xúc với cái lạnh miền cao vào những ngày đầu mùa Đông, tuy hơi khó chịu nhưng khoan khoái. Chính cái lạnh và một chút hơi sương đã làm cái đầu tôi “ hạ hỏa “, khi phải tiếp nhận cùng lúc những tiếng ồn ào của động cơ các loại máy bay và xe quân sự, cùng với sự nhộn nhịp của ba lô, mũ sắt và súng đan ra vào phi cơ và các pháo đài bao cát. Có nghĩa là tôi đang đứng chân trên vùng đất chạm nhẹ là nghe tiếng nổ! Nghĩa là tôi thật sự mất đi sự yên tĩnh của những giảng đường, của những thôn xóm quê tôi vào thuở chưa mất đi sự yên tịnh..."
(trích hồi ký của Cao Nguyên)

Ba mươi mốt năm rồi đó anh, mình đã xa thành phố ấy, dẫu cho sương mù của thực cảnh, hay sương mù trong cả lòng ta, nhưng những gì ở đó vẫn hiển hiện trong cõi nhớ của mình.
Thương lắm, nhớ lắm cái khung cảnh chập chùng sông núi ấy, bao nẻo đường còn in dấu chân ta và bè bạn của một thời xa vắng dễ thương. Dẫu ở đó, có những tháng ngày tim ta rỉ máu, những giọt lệ hồng chảy trong đêm trăn trở khi hay tin bạn ta, ngày mai không về. Họ ở lại vĩnh viễn trên Đồi 31, trên đỉnh cao Dak Pek, Chư Prong, Chư Pao, núi Phượng Hoàng...
Thời đau xót đã qua, lẽ ra không nên nhắc lại. Sao tâm ta cứ mãi nhớ về? Có phải là sự không đành của nỗi tức tưởi trên hành trình đi tìm hòa bình, tự do, chân lý và bác ái cho quê hương!
Rồi sao nữa hở anh? Trong thời gian thoáng qua, giữa chập chùng sông núi quê nhà, giọt lệ hồng của tôi, của anh vẫn chảy theo dòng thơ, ý nhạc. Chen lẫn trong tình khúc anh viết là những khúc quân hành có âm vang nhịp trống Tây Sơn như nhắc nhớ mình còn chưa trọn bước trong sứ mạng của 4 chữ "Cư An Tư Nguy" đã nặng trong hành trang ta đi lúc rời khỏi Vũ Đình Trường Thủ Đức?
Sự rạo rực trớ trêu lại đồng âm với niềm thổn thức, nên những lời thánh ca bay vút lên cao. Những lời chúc phúc chạm hồn các vì sao, những thiên thể hiện thân các bạn ta ở đó, tạo nên nguồn âm thanh thánh thiện ngân tấu trong một bầu trời trên mặt địa cầu không còn hai cực Bắc, Nam. Tất cả đã nhất quán: trong hư vô ta là hạt bụi!
Hiếu Anh ơi! Bây giờ thì anh thong dong rồi. Muốn đi đâu thì đi, không cần giấy thông hành, không cần phép tắc và những câu nệ thế gian; muốn gặp ai thì gặp, kể cả những người muôn năm cũ!
Phúc cho anh đã đổi những giọt lệ hồng lấy ly rượu ân phước của nước Chúa, nồng nàn anh trong cõi đã về!
Anh có muốn về thăm Phố Núi với tôi hôm nay không? Nhớ lắm.

120205
[/align]
Cao Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0



phong lan tím


(thương gởi Phong Lan Tím) [/align]



Như thường lệ, mỗi khi lên Net, tôi ghé vào trang Phụ Nữ Việt để đọc những bài “ Người viết cho Người “.
Người viết cho tôi hôm nay là Phong Lan Tím, chỉ là một lời nhắn thôi mà lòng tôi xa xót, bây giờ và mãi mãi.
Phong Lan Tím – Cái tên đẹp và rất đáng yêu. Tên của một người con gái, ngay cả nơi cô ta sống tôi cũng không rõ. Chỉ biết nhau qua một trang thơ trên PNV.
Những dòng thơ rất buồn của nàng đã “ bắt mắt “ tôi, bởi chính tôi cũng gắn liền trong số phận “ lời tình buồn “ - cả cái Tình gởi cho Quê Hương và gởi cho những Ân Tình giao tiếp trong Đời – Lời Thơ khắc khoải chạy dài theo cuộc sống có quá nhiều những trầm tư về Dĩ Vãng và Hôm Nay.
Cảm xúc thì nhiều và cũng nồng nhiệt lắm – Thơ mà! Những dòng chữ chảy từ trài tim đã gắn liền với Vận Nước không may và với Vận Đời trôi trong khắc nghiệt!
Trên Trang Thơ “ Hoa Tím Bằng Lăng “ của Solo, tôi gặp Phong Lan Tím với vài đoạn Thơ của Nàng – Phải rồi, Nàng chỉ post lên những đoạn thơ ngắn, và như tôi đọc được tâm trạng Nàng – khắc khoải bi thương về cái thân phận làm người.

Có những lúc buồn ôi vô số kể
Tháng ngày dài trong kiếp sống lê thê
Lắm xót xa nhiều chua xót não nề
Lòng héo hắt mắt đong đầy ngấn lệ

PLT
...

Có những lúc đớn đau tình nhân thế
Môi héo sầu vẫn nở nụ cười tươi
Xé bờ mi cay đắng bỡi lòng người
Dòng dư lệ ngậm ngùi thương số kiếp

PLT
...

Buồn thế sao em? Mà buồn thật! Một người con gái nhìn Đời với tất cả sự chua xót. Tôi muốn chia xẻ với Nàng những buồn phiền đó. Nhưng phải nói thế nào khi không biết Nàng là ai. Nếu nói không khéo thì tâm trạng buồn của Nàng chẳng những được giải tỏa mà lại vướng thêm một nỗi buồn không tên. Nên tôi chỉ gởi lên bài Thơ “ HOA XƯA “ như nói vu vơ về một chuyện tình còn lưu dấu tiếc thương, như là để “ góp buồn “ cùng Nàng. Thực ra là tôi muốn gợi chút cảm thông về những nỗi đau nội tâm với những người thích “ yêu Hoa màu Tím “. Có thể là như vậy, hay gần như vậy – Hễ thấy Tím là Buồn:

Chiều Tím
Hoa Tím
Mây Tím
Thậm chí cả Dòng Sông Tím, Mưa Tím ….
Màu Tím dẫn dắt Văn, Thơ đi vào những câu chuyện Tình Buồn.
Và đây là Bài thơ tôi đã viết trên trang thơ Hoa Tím Bằng Lăng:

hoa xưa


ghé chợ hoa dọc bên đường
mua cành lan tím chúc mừng tuổi em
nhìn hoa nhớ màu áo quen
len theo tiếng guốc rộn trên phố chiều

thương bao nhiêu - nhớ bấy nhiêu
góp từng đêm lại chắt chiu lời tình
từ em xa giấc hạ xinh
tìm anh mãi - vẫn một mình bóng em

và anh - đời đã quên tên
lần theo từng bước chân em tìm về...

rồi đi - lạc cõi xa quê
nhớ nhau cũng chỉ trăng thề, hoa xưa!

Cao Nguyên


Sau chỉ hơn một tuần khi bài thơ này gởi lên trang thơ “ Hoa Tím Bằng Lăng “, chiều hôm qua, vào lại trang thơ, tôi thật sự bàng hoàng và xúc động khi đọc lời nhắn tin của Phong Lan Tím:
Chào So Lo!
Mấy hôm nay bệnh tim tái phát PLT mệt và tim đau buốt không ngồi dậy nổi để xử dụng máy computer. PLT cố gắng vào PNV một chút để viết vài lời gởi đến So Lo, nhờ So Lo nhắn lại với anh Cao Nguyên là đợi PLT bớt bệnh sẽ đáp lại thơ của So Lo cùng anh Cao Nguyên tặng cho PLT. Còn nếu như So Lo thấy PLT bặt tin không còn xuất hiện trên PNV nữa thì xem như PLT đã nghìn thu an giấc vào lòng đất lạnh. Lúc ấy So Lo hãy viết tặng PLT bài thơ "Khóc thương một kiếp hồng nhan bạc mệnh" Và chúc So Lo ở lại hòa thơ vui vẽ với mọi người. Cho PLT gởi lời từ biệt anh Cao Nguyên cùng mọi người nêu như PLT đã đi vào giấc ngủ thiên thu.

...Ôi đau buốt quá trái tim tôi
Đành phải nghìn thu vĩnh biệt rồi...
Giã từ nhân thế đầy tăm tối
Hồn phách lạc về chốn xa xôi

PLT

...Đâu còn mong mõi chi cuộc sống
Bệnh đã hành thân đến rã rời
Sức đã kiệt dần hơi đã cạn
Thôi đành vĩnh biệt cõi dương gian...

PLT

Sự xúc độg đến tột cùng đã làm tôi ngạt thở và nghẹn tim. Cả HC, Solo và H X khi vào đọc tin nhắn cũng nghẹn lời:

“ …Solo xin chào PLT! Hôm nay solo thật là súc động khi đọc những dòng thư của PLT......solo chẵng biết gì hơn ngoài sự cầu nguyện hằng đêm cho PLT được bình yên và được qua hết mọi khó khăng của cơn bịnh.......Nếu PLT có cần solo giúp gì thì xin PLT cứ cho solo biết solo sẽ tận hết khả năng của mình............Cầu xin đấng tối cao phù hộ cho PLT được bình an …”

Suốt mấy đêm rồi giấc ngủ tôi không yên. Tôi nghĩ về Phong Lan Tím - như Nàng là em gái tôi, như người tình của tôi trong sự cảm nhận của một – trái – tim –thơ.
Tôi buồn! Buồn lắm! Nhưng không khóc, dễ gì tôi khóc được. Bạn hiểu chứ, nước mắt tôi đã khô từ lâu, dễ chừng cũng đã trên ba– mươi – năm, kể từ khi tôi nhận diện “ những cái chết tập thể “ từ Mùa Xuân 1968 đến Mùa Hè 1972 và Mùa Xuân 1975 với những biến loạn của thời cuộc thổi những ngọn lửa tàn bạo đốt cháy Quê Hương tôi. Khi mà:

“ …bước nhân ái mù xa hút nhớ
trơ mặt đời nhẵn bóng yêu thương
người gặp người giữa dòng thác lũ
ân tình trôi như rác trên sông

nhớ chân bước rộn chiều luân vũ
điệu valse nay trộn tiếng bi thương
em vẫn đó chân dung vàng úa
ngậm trên môi những giọt tình buồn

dòng nước mắt tuôn trào loang vỡ
từ một ngày phố rợp khăn tang
mím môi lại nén lời đưa tiễn
ghìm nụ hôn chờ gọi trăm năm …”

(mùa thương tích – Cao Nguyên)

Dòng sông nước mắt chảy xuyên suốt cõi làm người, nó xuất phát từ nguồn đã rõ biết không cần truy cứu - chảy từ không có khởi đầu đến nơi không kết thúc … Triền miên chảy, triền miên sâu lắng, sóng nhẹ thôi mà cay đắng biết chừng nào!

Tôi không khóc, chỉ nghe lòng thổn thức. Về Em thôi ư? Không hẳn là riêng thế, là cả chúng ta đó. Cái thân phận làm người – Sinh ra, lớn lên rồi mất đi theo một chu kỳ Sinh - Lão - Bệnh -Tử trong qui luật tất yếu một Đời Người. Cái tỉ lệ nhận được sự sủng ái của chu kỳ đó có được là bao? Bởi thường hằng chúng ta nhận chịu biết bao sự bất trắc, từ các mối hiểm họa, nên nỗi buồn ta mang theo dằng dặc, nặng vô cùng.
Hạnh Phúc? Cái rạo rực về một nụ hôn nồng ấm gởi người tình, dù chỉ một lần thôi cũng đủ choàng lên đời những ngày vui, huống chi niềm hạnh phúc Em mơ ước một đời với một lần hạnh ngộ giữa thời hoang phế! Quả thật tuyệt vời, nhưng với Em nó mãi xa vời …
Phong Lan – có thể nào Em thôi cần sắc Tím – để nụ cười Em vĩnh viễn được hồng tươi. Anh muốn uống từ Em cái giọng cười ấy để phá rã mọi giá lạnh trong thơ! Quên đi hoặc xem như chẳng có cái nghiệt ngã của dòng đời.
Anh muốn đổi tên Em là Phong Lan Hồng, Phong Lan Muôn Sắc. Đốt hết những bài thơ buồn còn trong ký ức hoặc đang loang lan trên các trang web. Góp hết lại những bài thơ Yêu Thương và Hạnh Phúc in thành một tập thơ với hình bìa là một đóa Phong Lan Hồng giống như những cánh môi hồng thắm của Em.
Nhưng, mỗi thân phận chúng ta cứ lầm lũi đi, lầm lũi sống và chết! Sau phút giây thần trí bị tê liệt vì hoang tưởng, ngắm lại mình qua cái phản quang sinh tồn, ngỡ ra mình đâu khác một Cội Cây

“ …chỉ như một cội cây
đời vốn là như vậy
cành lá tốt hôm nay
ngày mai không còn thấy …”

(Chỉ như một cội cây - CN)

Có thể nào Em tựa vào vai anh để nói là Em vẫn còn đây và với anh, hình như Em đang yêu. Một. tình yêu thiết tha với tất cả lòng hăm hở và khao khát, cho một mối tình Em mãi ước mơ nhưng không bao giờ có được.
Ngủ đi, Em sẽ dịu những cơn đau, mai anh sẽ đưa em đi thăm những cánh đồng xanh mượt cỏ, những cánh đồng “ thẳng cánh cò bay “ như ở quê Em, cho Em gặp lại những tấm lòng khoáng đạt không có tì vết của sự tị hiềm, ích kỷ …
Mượn duyên cớ viết cho Em, anh lại viết cho cả anh. Có phải mình cùng chung một khao khát về một cuộc sống bình thường cầu mong hạnh phúc cho chính ta và cho người.
Chính sự vất vả và chật chội trong cái dung nhan bề thế của cuộc đời đưa chúng ta vào vòng mơ ước. Riêng Em, niềm mơ ước dù rất giản đơn cũng đang gãy đổ, vỡ vụn! Cho nên mãi mãi với Em, Hạnh Phúc chỉ là một khái niệm!
Cũng từ trong “ khái niệm “ biết Em qua những dòng thơ gởi cho Đời nỗi bất hạnh của Em, anh xin chung chia những đau khổ từ Em – một người con gái sinh ra là một ngôi sao xấu, đang chờ biến đi, mất biệt giữa cõi người.

Anh gởi cho Em bài thơ với tất cả sự cảm xúc của anh:

Phong Lan Tím
(thương mến trao về Phong Lan Tím)

Em - một ngôi sao rất xấu
chớp tắt hoài trong suốt cõi mênh mông
đã nhiều lúc anh nhìn mà chẳng thấy
lại hỏi chính anh: Em có còn không?

Em - hạt giống đời trầm uất
vừa nẩy mầm thân lá đã xác xơ
rễ như bám không sâu vào thớ đất
mong một lần hoa nở - biết bao giờ?

Em - thân phận người bất hạnh
vừa sinh ra đã mang bệnh bẩm sinh
con tim nhỏ buốt đau từng chặp tối
cuộc nhân sinh em ngơ ngác đứng nhìn!

@


Em tự đặt tên em: Phong Lan Tím
tìm yêu thương đơn lẻ một loài hoa
chẳng muốn tựa vào vai ai kể lể
những thiết tha và cả những xót xa

mượn nhật ký viết những dòng hệ lụy
ghi lời thơ để thủ thỉ chính mình
cố nhặt nhạnh những niềm vui có thể
để nuôi đời qua từng phút hồi sinh

Anh biết Em từ bài thơ Số Phận
nỗi đau Em chuyển cảm nhận vào Anh
chạm mặt đời - Em trở trăn nghi vấn
thời gian trôi cuộc sống quá mong manh

Em rong chơi trên một vùng khắc nghiệt
nên bước đi hụt hẩng mãi không thôi
dẫu là thế Em mãi còn tha thiết
với Yêu Thương trong khoảnh khhắc làm người

nhưng tất cả những lời Em nói, viết
khó tìm ra sự thanh thoát yên vui
Phong Lan Em vẫn một màu Tím biếc
chữ nghĩa Em là thương tiếc ngậm ngùi

@

hôm nay nhận được lời Em nhắn
anh bàng hoàng xúc động, tim ngất đau
khi biết em sắp về nơi xa khuất
thơ giao duyên không còn dịp trao nhau

đừng nhé Em - Em đừng đi quá vội
Bạn và Anh đang đợi đọc thơ Em
dẫu cuộc sống mãi còn nghìn dấu hỏi
tạm quên đi - Phong Lan ơi! Vui lên!

Phong Lan ơi!
Phong Lan đừng trở Tím!

Cao Nguyên
100904

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Còn gì đế viết



Em hỏi - Bây giờ anh có còn làm thơ?
Như em thấy đấy, anh còn gì để viết?
Cho Tình Yêu ư?
Vẫn những lời thương nhớ, những đau buồn vì xa xôi cách trở!
Mà hằng ngày em đọc rất nhiều ở những trang Thơ trên net, trên Báo... Thậm chí, cả trên những bức tường ở những công viên.
Mọi người đã phung phí thời gian và chữ nghĩa vào đó quá nhiều.
Rồi được gì hở em?
Ngoài những nhớ thương mà mình đã biết..
ngoài những tin yêu mà mình sợ mất...
Cái tha thiết hôm nay - ngày mai thành hoài niệm...
những mất mát trong quá khứ cho ta hôm nay có những nỗi đau...
Nhưng anh nghĩ những nỗi đau này không đủ lớn bằng nỗi đau ớ chung quanh ta...
những đứa bé chưa bao giờ được đi học...
những cô gái phải sống trong các ổ mãi dâm, hay trong tay những tên cuồng tâm thô bạo...
những người già gần chết không có người chăm sóc...
Một cuộc đời là thế nào hở em?
Tiếng khóc lăn từ trên nôi xuống, chảy dọc theo tháng năm của bước chân mình
từng vũng nước mắt và máu loang lổ quanh ta hơn nửa thế kỷ qua, là số phận nghiệt ngã mà mình phải trải... và thế là cuộc đời?
Anh muốn viết - và anh đã viết - về những cảm nhận đó, để nói với chính mình như một nhắc nhở về ý nghĩa của một cuộc đời
Có ai muốn chia xẻ với mình không?
Có chứ em.
Chẳng qua là người ta không muốn đèo bồng thêm những đau buồn, khi mà chính họ đã phải vất bỏ bớt trên đường đi tới.
Bởi vì nó quá nặng, chỉ sợ không mang nổi suốt đời.
Chính anh và em cũng vậy.
Liệu mình còn mang được bao nhiêu nỗi đau vào người?
Anh sợ mình cũng không kham nởi, nếu phải viết về nỗi đắng cay.
Vậy nên đã có những lúc anh không còn biết mình phải viết gì. Vả lại, anh cũng không muốn em đọc những điều anh viết mà buồn thêm cho mình và cho người.
Nhưng bỏ viết hẳn ư?
Anh lại thấy buồn - như phải cắt cơn ghiền của một người đang nghiện.
Thế thôi!!


Cao Nguyên [/align]


 [/align]

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc những tản văn ngắn của CNV thật tuyệt vời...cho att ké vài dóng "phóng tác" nha..Hy vọng tác giả ko giận..
 
Căn-nhà-thơ

 
 
Như thường lệ hắn ghé vào thăm căn nhà thơ của mình...
 
"Nhà thơ
 
Căn nhà từ đấy thiếu thơ
Thiếu bao ngào ngọt giấc mơ đang chờ
Từ một hôm rất tình cờ
Nhà ai cửa mở len hờ mà vô
 
ATT"
 
Đó là bắt đầu cho quán cafe Hương Yêu của tôi và em mọc lên.....Tôi đã bỏ tất cả công sức vào cái quán bé nhỏ này... 
 
Quán thơ của nó bé tẹo thôi,nhưng rất sung túc và ấm áp bởi những dòng chữ của ai dán vào...làm những bức tranh trong căn phòng bé rực rỡ... Nó mang cơ ngơi nào là hoa tím lục bình, bằng lăng, hoa mua,..hết màu tím lại đến màu trắng, hết hoàng hôn rồi đến bình minh, cả đêm và ánh trăng nó cũng nhốt vào nốt,...nó yêu thích tranh hoa, cảnh, và nhất là vầng trăng của nàng....ánh sáng vầng trăng đó đã làm sáng choang quán thơ này mà chẳng cần 1 ngọn đèn hay cây nến nào cả....
 
"Bốn mùa
 
Trăng mùa thu và trăng của mùa đông
Ấm và lạnh giữa ngàn thông xao xác
Ôi mùa hạ, những cơn mưa ngơ ngác
Đổ ùa qua tản lạc xuân hồng!
 
ATT"
 
 
Giới thiệu sơ với các bạn về quán thơ của tôi...mái ấm tâm hồn tôi...và... nàng thơ của tôi! 
 
 
Gửi lại lời chào nơi bóng trăng
Ngày mai mệt mỏi những nhọc nhằn
Nán lòng giây phút nơi thềm vắng
Anh tìm đọc nhé lời tình trăng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-08 04:17:12Cao Nguyên Việt>
Trích đoạn: ánhtrăngtàn

Đọc những tản văn ngắn của CNV thật tuyệt vời...cho att ké vài dóng "phóng tác" nha..Hy vọng tác giả ko giận..

Căn-nhà-thơ



Như thường lệ hắn ghé vào thăm căn nhà thơ của mình...

"Nhà thơ

Căn nhà từ đấy thiếu thơ
Thiếu bao ngào ngọt giấc mơ đang chờ
Từ một hôm rất tình cờ
Nhà ai cửa mở len hờ mà vô

ATT"

Đó là bắt đầu cho quán cafe Hương Yêu của tôi và em mọc lên.....Tôi đã bỏ tất cả công sức vào cái quán bé nhỏ này... 

Quán thơ của nó bé tẹo thôi,nhưng rất sung túc và ấm áp bởi những dòng chữ của ai dán vào...làm những bức tranh trong căn phòng bé rực rỡ... Nó mang cơ ngơi nào là hoa tím lục bình, bằng lăng, hoa mua,..hết màu tím lại đến màu trắng, hết hoàng hôn rồi đến bình minh, cả đêm và ánh trăng nó cũng nhốt vào nốt,...nó yêu thích tranh hoa, cảnh, và nhất là vầng trăng của nàng....ánh sáng vầng trăng đó đã làm sáng choang quán thơ này mà chẳng cần 1 ngọn đèn hay cây nến nào cả....

"Bốn mùa

Trăng mùa thu và trăng của mùa đông
Ấm và lạnh giữa ngàn thông xao xác
Ôi mùa hạ, những cơn mưa ngơ ngác
Đổ ùa qua tản lạc xuân hồng!

ATT"


Giới thiệu sơ với các bạn về quán thơ của tôi...mái ấm tâm hồn tôi...và... nàng thơ của tôi! 




Cám ơn ánh trăng tàn nhiều lắm, mà sao lại chọn lúc trăng tàn để ngắm thơ và hoa? Mà khi trăng tàn thì làm sao chiếu sáng những tranh thơ trong quán tình? Câu hỏi nào cũng có câu trả lời, dĩ nhiên từ TRĂNG.
Gởi lên đây chút tình lãng mạn của Trăng, cho quán thơ rạng hồng lên nhé :
 





EM NHƯ TRĂNG 
 
sương ươm nắng nhuộm dáng Thu vàng óng
hé tim em anh rót ngọt thơ vào
lời heo may lay thương nhớ lao xao
em nheo mắt đùa anh cười nửa nụ .

lóng lánh chút tình em, chừng cũng đủ
xô hồn thơ sóng sánh chực chao nghiêng
ghì thơ đi, cho tình ngủ bình yên
đừng trở giấc nghe em, lời sẽ vỡ .

ru ngọt ngào từ em từng nhịp thở
dìu thơ đi trên sóng dải Ngân Hà
em như trăng hồng rực cả thịt da
thơ chạm khẽ cũng run lên quằn quại !

Cao Nguyên







Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-07 20:03:14Ct.Ly>
hoa vô vi



Chào cao Nguyên Việt,
CtLy đã gặp Cao Nguyện Việt ở phương nào rồi nhỉ??? [8D]

Những tập truyện ngắn này, Ctly đã mang vào thư viện,
 
Trừ truyện Phong Lan tím, đã có rồi trong thư viện
 
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n2n4ntn4n31n343tq83a3q3m3237nvn&cochu=

Chúc Cao Nguyên Việt luôn vui, và nguồn thơ lúc nào cũng rào rạt nhé

Tình thân
📎 hoavôvi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-30 13:45:43Cao Nguyên Việt>
Trích đoạn: Ct.Ly

hoa vô vi



Chào cao Nguyên Việt,
CtLy đã gặp Cao Nguyện Việt ở phương nào rồi nhỉ??? [8D]

Những tập truyện ngắn này, Ctly đã mang vào thư viện,

Trừ truyện Phong Lan tím, đã có rồi trong thư viện

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n2n4ntn4n31n343tq83a3q3m3237nvn&cochu=

Chúc Cao Nguyên Việt luôn vui, và nguồn thơ lúc nào cũng rào rạt nhé

Tình thân


Phải nói hôm nay là ngày tuyệt vời, vì Ct.Ly dẫn Cao Nguyên đi vào những ngạc nhiên.
Vậy là mình gặp ở đâu rồi hén, nên mới có chuyện CT.Ly đưa Phong-Lan-Tím từ Thời Nay về Thư Quán từ hồi 05. Cám ơn sự tri tình, mong được nhắc lại cái cơ duyên hạnh ngộ.
Ngạc nhiên tiếp đến là qua việc CT.Ly đưa những đoản khúc của CN vào chủ đề " Tuyển tập truyện ngẳn". Đang gợi cho CN cái hứng thú viết thêm những đoản khúc, may ra sau này chọn lọc lại, in thành 1 quyển truyện bỏ túi, bán với giá ủng hộ đủ tiền mời Ct.Ly đi ăn kem Bạch Đằng là vui rồi.
Cám ơn Ct.Ly rất nhiều, chúc vui khoẻ và thành công.
Tình thân,
Cao Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-01 05:09:22Cao Nguyên Việt>
ẩn cư


 

mai anh cùng chữ ẩn cư
rảnh, mời em ghé cội từ thăm anh
qua vừa quá quãng âm thanh
sẽ nghe chuông tịnh gõ cành liễu sương

giọt rơi thánh thót vô thường
mở ra lối dạo trong vườn chân như
trà đàm nơi quán đạo thư
thơ chờ em ướm bút từ phổ thanh!

Cao Nguyên

***

Em,

Nếu mai kia, mốt nọ; anh thực sự có một nơi chốn để ẩn cư. Anh mong còn có cơ duyên hạnh ngộ với em.

Khi em đến, anh đưa em dạo qua khắp lượt những thanh cảnh, rồi mời em vào "đạo quán" uống trà, đàm đạo về những lẽ ta đi trên những con đường phải trải, về lẽ ta về những nơi chốn hằng mong!

Vào "đạo quán", nói thì nghe xôm như vậy, thực ra chỉ là vào một chái hiên, có cái bình phong là những cành trúc đan xen nhau, với lá biếc xanh ôm từng lóng trúc vàng óng mượt.
Mới giả dụ thôi mà anh thấy cả một khung cảnh tuyệt vời, có thể ca tụng đời với những dòng thơ cảm thụ về một nơi chốn vô hằng mà muốn có.

Mà có ai cấm được mình những ước mong muốn có, phải không em? Như hương vị trà anh mời em nơi đạo quán, có thể sự mẫn cảm nhắc em nhớ lại một làn hương nhẹ khó quên - hương sen! Phải rồi, hương sen của hồ Tịnh Tâm, nơi mà em mong nhìn thấy lại cả bóng mình cùng với búp sen hồng trong sóng nước lung linh những cụm mây. Cái khung trời thơ ấu xa lắc đó mãi vương hoài trong nỗi nhớ tụi mình.

Thuở Ấu đã xa, thì giữ Thơ ở lại cho ta còn chút thi vị của đời. Và vậy là anh cùng chữ ẩn cư, và chỉ có chữ mới làm em nhớ lại, hay khi em về thăm, sẽ thấy như chính mình đã từng ở đấy, bên anh. Như bây giờ, em vẫn bên anh trong cái cõi riêng - cõi phối âm của chữ nghĩa vô hình mà say đắm.

Mỗi ngày, một chút lãng đãng trong thơ, cũng là hạnh phúc - nguồn hạnh phúc ngoài tầm hủy diệt!

Cao Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Lạt và tôi

"nhắc chi ngày xưa đó
để đau buồn lòng ta "
(Thiên Thai - Văn Cao)

Đà Lạt với những hàng cây thông - là biểu tượng suốt đời mãi nhớ - Thông là chất thơ hiện hình của Đà Lạt, là dấu ấn khó quên của những người từ đó ra đi, và của người muốn về qua nơi đó.
Có những cái rất tư riêng của Đà Lạt, không thể nhầm lẫn, không thể pha trộn. Tỉ như bạn không thể tìm ở đâu ra cái mùi hăng hắc của nhựa ngo trong những đêm Đông hồng lửa. Cũng như bạn không thể tìm đâu ra cái màu hoang dại mà dễ thương của những khóm Dã Quỳ. Dù rằng ở Đà Lạt, bạn dễ tìm ra đủ mọi loại hoa, từ cao quý như Lan, nồng nàn như Hồng, lãng mạn như Mimosa....

Đến từ một ngắm nhìn thực thể, hay đến từ một cõi nhớ về. Đà Lạt có cái đẹp của những bức tranh quê mịn màng và bình an; Đà Lạt có sự hoàng tráng với những thác nước tuôn chảy trong ánh sáng rực rỡ của trời chiều; Đà Lạt có sự trầm mặc của những thảo nguyên vùi ngủ dưới sương mù....

Cái sắc và cái vẻ của Đà Lạt không ai có thể nói hết. Có chăng là những lời ghi qua nhạc, qua thơ, qua nét cọ, qua những hình ảnh chụp bắt được...
Những cái đó còn quá ít ỏi trong một Đà Lạt bộn bề sự giàu có về bản sắc và âm hưởng. Nên đừng ai nói là họ đã trải qua và thấu hiểu về Đà Lạt.

Tôi chỉ là một khách lãng du, đến Đà Lạt với chút duyên sơ ngộ của mối tình đầu. Tình với người thì tôi không giữ được. Nhưng tình với Đà Lạt thì mãi mãi còn trong tôi. Dẫu sao thì tôi chưa hề phủ nhận cái nguyên nhân tôi yêu Đà Lạt quá vì ở đó còn thấp thoáng bóng một người...
."...Hồng Phước ơi! Em ở đâu rồi
anh tìm em suốt những ngày trời rạng rỡ
anh tìm em suốt những buổi mù sương
cũng chỉ gặp được em trên ngàn nẻo nhớ...."

Nhưng với bạn thì sao? Đâu có ai riêng tư của bạn thấp thoáng ở đó. Chỉ có trong tim bạn một Đà Lạt đáng yêu. Riêng điều này, bạn đã hơn tôi.
Tôi không nhắc đến Đà Lạt như một bố cục. Mà là một tổng thể pha trộn giữa màu sắc, âm thanh và lòng người. Đến hay đi từ nơi đó, Đà Lạt vẫn còn trong ta những cảm xúc khó quên. Tuy rằng hôm nay Đà Lạt không còn những thứ nguyên xưa. Vị trí những hàng thông trong Thơ gởi về Đà Lạt không còn nhiều nữa.
Có chăng chỉ là lòng hoài niệm về một Đà Lạt xưa.



Cao Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
THUNG LŨNG HỒNG

Đây không phải là "thung lũng hồng " của Đà Lạt - cái thung lũng đẹp và thơ mộng, đã có biết bao lời thơ, tiếng hát nói về nó.
Thung- lũng- hồng mà tôi nói ở đây, đối với tôi là một địa danh buồn, mãi mãi buồn.
Ba chữ THUNG LŨNG HỒNG được viết bằng sơn xanh màu lá trên một mảnh kim loại xám, được dựng ở ven đường Liên Tỉnh Lộ 7 ( vùng Cheo Reo /Phú Bổn ). Khi thấy cái địa danh này, trong thoáng chốc tôi đã quên đi cái vùng lửa từ phía sau đang cuộn tới bén gót chân đoàn người di tản từ cao nguyên xuống đồng bằng - họ đi tìm Sống - vào những ngày cuối tháng 3/1975.

Thung-lũng-hồng, một ngữ âm buồn mà đẹp, một chất giọng thơ nẩy lên từ vùng đất chết, đã đẩy tôi đến một nghịch thường : thi vị hóa một hiện trường đầy máu và nước mắt của thân quyến tôi, của bạn bè tôi. Phải chăng đó là nét bi tráng? Một tấu khúc toàn những vọng âm buồn nổi lên trên cái nền nhạc Jazz cuồn cuộn...

Những giòng thơ tôi viết từ hiện trạng đó, bây giờ đọc lại, lòng vẫn còn nao nao xúc động - một xúc động nghẹn ngào - khi nét mặt bạn tôi hiện lên rõ nét, mà nó thì mãi mãi nằm xuống trên thung lũng buồn. Để còn mãi thấp thoáng trong ký ức tôi những giòng nước mắt.


thung lũng hồng

Trưa đong đầy nắng Hạ
đi qua thung lũng hồng
nơi đây vùng đất lạ
sao nghe buồn mênh mông

bên trái - những cánh đồng
đạn cày, bom gieo hạt
bên phải - giòng sông Ba
với đôi bờ xơ xác

vách núi cao dựng đứng
bờ vực thăm thẳm sâu
xác người vắt lơ lửng
dọc hai bên thành cầu

bầy chiến xa quay đầu
đạn cày tung vách đá
rừng núi bỗng đổi màu
hồng hoang ngày tháng Hạ

lửa trào lên cuồn cuộn
đốt cháy thung lũng hồng
bạn bè vừa ngã xuống
ta rơi vào hư không !



Cao Nguyên


Đăng nhập để trả lời
0
Mỗi ngày, một chút lãng đãng trong thơ, cũng là hạnh phúc - nguồn hạnh phúc ngoài tầm hủy diệt!

Cao Nguyên

 
 
Mỗi ngày một chút lãng đãng cùng thơ , đó là nỗi an ủi vô biên của tâm hồn đựơc lắng định.... hạnh phúc đã hủy diệt rồi lại sinh sôi, nhưng cái gì đã làm cho thơ đến và đi bất chợt thế.....ta nhớ ánh mắt ai...sau những lần trốn chạy là sự đối đầu...
 
Từ lâu chỉ biết đứng xa xa mà nhìn vào ngôi nhà mang tên hạnh phúc, cỏ dại leo quanh, cỏ xanh cao kín, chán nản nhiều hơn sự hâm hở bước vào... để rồi ngày đêm nó ngồi ngoài thềm , lắng nghe sương rơi và nhìn vầng trăng lặn... đôi khi nó cũng nghĩ, nên siêng năng mà dọn dẹp cỏ, rồi trồng lại một thảm hoa ,,,, rốt cuộc nó vẫn cứ ngồi hoài và mặc niệm cho tháng ngày đã khuất...
 
Cho người và cho tôi.... người ngàn dặm chân trời, ta xa xôi góc bể...muốn nói đôi điều muốn kể nhau lời của đêm, của vạn vật vô vì....chỉ có thinh không và bóng tối mình....trần gian là chốn nào sao chỉ đơn lặng ta....chạy trốn cả ngàn sự theo đuổi của bình minh sáng....luống cuống cười với ngày cho sự bao dung chẳng chứa vị ngọt ngào của niềm tin bất tận, bất diệt, bất di,....
 
Đè nén chút xôn xao của đêm gọi...ta viết đôi dòng tự sự với mùa thu.......hỡi mùa thu phía trước đang chạm dần vào sự ngưng tụ, lắng đọng....hoàng hôn đang thì thầm bên ta...phía bên kia.....trời đang sáng....mưa đang rơi....ta đang chờ....mùa...trở dậy....
 
 
(Xin lỗi chủ nhân của ngôi nhà nhỏ này, tên quán làm ta có chút ý đọng...vu vơ đôi dòng mựơn gió gửi mây..)
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Thức


(cho người ngồi ngắm thơ)

Này Em...

Chừng như lõm bõm ở đâu đó, có người gọi anh là "nhà thơ". Và anh đã phải khướt nhận "mỹ từ" này với những người vừa bạn, vừa thân, với 2 chữ "xin đừng". Với lòng biết ơn thâm trọng, dẫu biết đó là
món quà quí hiếm, nhưng rất mỏng manh và dễ vỡ. Bởi trên từng cánh chữ, anh buông nặng hạt đau. Chỉ sợ lời trĩu nặng khua dòng va chạm, bất chợt những chữ và nghĩa anh treo trên trời - gọi là net - rơi xuống chín tầng.
Không phải là địa ngục đâu em. Đừng hoảng! Do quán tính hướng tâm, rồi anh cũng gặp lại chữ nghĩa mình buông, nơi một cõi riêng.
Nếu nói theo một cây viết nữ: "viết là thả cánh diều lên trời, gởi giọt mưa vào đất, tự nó sẽ có nơi đến riêng". Thì "gió mùa em" đã đến nơi riêng... tâm hồn em. Đủ dấy lên sự cuồng nhiệt hồi báo cho một tín hiệu vàng thu theo tiếng rơi của lá uốn quanh vòng thân cây trên đường về cội. Da diết buồn trong nỗi đam mê về sắc thái thu quyến rũ, gợi ý cho phát thảo môt tình khúc mới mà những con chữ tự lăn theo triền dốc nghĩ. Tự nhiên, thanh thoát, gõ dòn theo phiếm cho chữ thoát bay, mang theo cả hơi thở nồng ấm phả vào phiến lá nằm yên trên tảng mây bềnh bồng trong nước, chờ lời ru của gió.
Đẹp vô cùng, và thơ mộng quá chừng. Anh muốn đuổi theo con chữ, ghim ý vào để chiết ra lời thơ cho em nếm đến mê hồn. Như có lần em đã nói với anh: thơ với em như một món ăn cho nhu cầu sống đích thực. Và vậy là em yêu cầu anh làm đầu bếp cho món ăn đó. Đừng đổi món - em nói anh đừng giận - Bởi khi anh đổi thơ ra văn, cái tài nêm nếm của anh quá tệ. Hãy ráng mà theo cái "sở trường" của mình, may ra có ngày anh sung sướng nhặt nhạnh những chữ nghĩa rơi rớt chung quanh đủ xây cho mình một nấm mộ thơ. Biết đâu, những lời lõm bõm của ai đó, gọi anh là "nhà thơ", sẽ trở thành những nét tuyệt vời trên tấm bia trước mộ.
Có thể không em? Hay chỉ là lời dụ hoặc anh chạy theo con chữ của em?
Ừ! Mà biết đâu, nhờ đi theo chữ, anh tìm ra nghĩa của những thanh từ còn ẩn náu trong âm sắc bí nhiệm của Đất và Nước.
Chữ và nghĩa lại hồng lên, nhẹ nhàng, quyến dụ trong tình yêu và hạnh phúc của "người và ta".
Cám ơn em gởi anh một tâm thức mới!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-30 13:32:22mây trắng>
Thung-lũng-hồng, một ngữ âm buồn mà đẹp, một chất giọng thơ nẩy lên từ vùng đất chết, đã đẩy tôi đến một nghịch thường : thi vị hóa một hiện trường đầy máu và nước mắt của thân quyến tôi, của bạn bè tôi. Phải chăng đó là nét bi tráng? Một tấu khúc toàn những vọng âm buồn nổi lên trên cái nền nhạc Jazz cuồn cuộn...(Cao Nguyên Việt)
 
 
Nước mắt người rơi nhớ một thời
Một đời …bè bạn …thuở khôn nguôi
Sắc hồng bi tráng ngân cuồn cuộn
Ghi tại thiên thu nước Việt ơi!
 
 
Bàn tay đã dâng hiến hoa hồng bao giờ cũng ngát hương …cho dù có đẫm máu vì gai thì ngay chính ngững giọt máu kia cũng thơm mùi hạnh phúc.
Cám ơn cuộc đời vì nét đẹp vang lên từ tấm lòng kia...
vad
Đăng nhập để trả lời
0
gió mùa em
 
 




Anh đang trên con đường vào thu giữa điệp trùng những ngọn núi tiếp giao trong vùng Monticello của thành phố Charlottesville - thành phố hiện đang còn dẫn đầu trong mười thành phố tốt nhất nước Mỹ về môi sinh và những thắng cảnh đẹp - phía nam Virginia.

Qua khỏi Apple Hill, đường một chiều uốn lượn vút lên treo các triền đồi. Kiếng xe cứ loáng lên những vạt nắng đủ sức chui qua những tán lá rợp bên đường. Chen trong nắng là sự dàn trải đủ sắc màu của lá chớm thu.
Xe chạy nghiêng theo triền dốc để lên những tầng đồi rợp vàng của nắng trộn lá. Dòng nghĩ anh theo lá rùng mình chuyển động trong sự tĩnh lặng của không gian vượt cao khỏi tầm những tiếng thở nặng của cuộc sống đời thường.
Những tế bào diệp lục đang thoái hóa trên phiến lá cơ hồ lao xao trong anh nỗi khát khao nhẹ nhàng của một tiếng rơi vào hố thẳm của chính mình.
Nếu không có những chiếc lá thỉnh thoảng chao xuống đậu trên mặt hồ, tưởng chừng anh có thể vớt được những đám mây trôi bồng bềnh trong nước.
Chân mây gợn vàng pha tím, cái màu dẫn dụ tâm ta bước qua lằn ranh hiện thực đi vào quá khứ biết nuông chìu những đam mê.
Cái khung cảnh tuyệt vời vào thu ở chỗ anh như thế, nhưng anh quá tệ, không viết được một đoản khúc hay.
Phải chi em đang ở đây, để đẩy những dòng chữ thoan thoát bay ru vàng cả mây và phiến lá trong một vùng trời nước trong xanh.

Sao em viết dễ quá, một tiếng rơi nhỏ nhặt bên đời cũng làm thành một trường khúc đủ cám dỗ anh nhập vai vào dòng nghĩ của em.
Anh thì chỉ biết nghĩ, những ý nghĩ chân thành với bối cảnh, nhưng khi viết, còn phải lo kiểm soát từng con chữ theo mấy ngón tay vụng về của anh trên bàn phiếm. Gõ thì chậm mà ý tưởng cứ chạy đi không cách gì cưỡng lại. Cố níu, những mắt xích sự kiện đã không còn liên tục, thế là hỏng.
Em đã từng la anh về cái tội lười biếng kiểm soát con chữ, nên những gì anh viết, theo anh - có ý thì hỏng lời, mà theo em - được lời thì mất ý.
Mà anh, em biết, vốn là người "tự ái khiếm thị", nhắm mắt và tin ở mình, nên chi suốt đời sẽ không bao giờ viết được một "tác phẩm" theo cách gọi của em. Đành thôi, (cái nết đánh chết cái đẹp), vậy mà em đã "bằng lòng" anh về cái "nết" ấy!? Cũng ngộ.
Thế là anh tự tin viết và gởi đi. Biết là khi đọc, em sẽ cười khúc khích về một anh chàng ngố đang ngắm cảnh trời đất vào thu mà còn vớ vẩn về một dấu yêu xa.

Đã bảo, đi đâu anh cũng thấy em mà.

Bởi em như gió, anh như lá
xanh, vàng - anh, tùy gió - mùa - em.


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
...một góc hồn phiêu du
Trời đỗ lưa thưa những hạt mưa cuối mùa... hoa lạc... giữa bến bờ thiên địa vạn vật trong mang mang lặng câm một cõi đi về trống trải hoang liêu dường như xa lạ mất biệt dấu tích yêu thương con người... Rơi...rơi...rơi. Một chiếc lá, hay một đóa hoa đã rời cành để thênh thang theo chiều gió rồi rơi xuống đời như sợi tơ trời. Hoa hay lá hay là tàn phai băng giá trong những cuộc phiêu du ngất ngưỡng của thiên thu tìm về quê quán cội nguồn xưa. Ta thơ thẫn, ta là hoa hay lá..., ta là ai, là ai... khi ngày đã sang đêm hay từ chốn thiên thu dữ dội cuồng phong chuyển thành mong manh cát bụi bên đường...
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa hoa Hạnh Phúc




"... từ khi Em là Thơ
từng chữ - lời anh viết
cho anh và cho người
là tấm lòng tha thiết
trong yêu thương một đời..."

Là thế đó em, để quên những thường hằng nặng trĩu. Anh mỉm môi cười với chính anh khi cần vượt qua một dốc đời. Tìm cho mình chút bình yên hiếm muộn, sau hơn nửa thế kỷ phải sống qua với những xót xa chịu đựng.
Và anh đã dựng lên trong chính anh một cõi riêng, có bầu trời thanh nhã và đất vạn hoa với tình người hương mật. Chỉ có thơ mới dựng lên được cõi riêng này để rong chơi trên chữ nghĩa thuần khiết nhân từ. Vậy là anh, đúng ra là thơ anh, đã nhập lưu vào vùng "tri túc", tự ban tặng cho mình "mùa hoa hạnh phúc"


mùa hoa hạnh phúc


một thoáng xa nhau
anh nợ em nhiều lắm
nợ mấy dòng thơ
nợ một chữ tình
nợ cả lòng tin
nợ những vô hình!

ngủ ngon nhé em
bình yên về trả đủ
gồm ngàn điều vui
rộn ràng bối rối
xuyên vạn lời tình
đam mê đắm đuối
trên triệu lời thơ
yêu dấu tuyệt vời!

vui lên nhé em
quên đêm thao thức
vì cuộc tình xa
mùa hoa hạnh phúc
chỉ một lần qua
nên lời thơ vội
nồng nàn thiết tha!

Em không tìm thấy ở đó một vết bụi trần, không một chút bâng khuâng, không cả lời nghi hoặc. Hạnh phúc thanh thản, hồn nhiên nở như những cánh hoa nở để nhụy tỏa hương theo chu trình sinh thoái mà trường cửu bởi nét thiện mỹ ẩn trong hoa.
Nếu nhờ thơ, mình có được sự bình yên, có được tình yêu và hạnh phúc, thì sao mình không sống giữa cõi thơ và cũng chết từ trong cõi đó? Mỗi chữ thương yêu là một đóa hồng rực đỏ trong trái tim mình, giữa đi hay về chỉ là một cõi.
Không có nơi nào vừa bí nhiệm, vừa mê hoặc mà làm mình say đắm suốt một đời như thơ. Nên chi anh trân trọng từng chữ vào thơ, không có xảo ngôn và lời phù phiếm trong tất cả những tâm khúc viết cho tình yêu. Mỗi lời gọi nhau, trong tình yêu và trong tình người luôn chân thành cảm xúc.


gọi nhau


gọi nhau em nhé, bằng tâm
về mai sau nhé, trong ngần bước đi
ý tình, thơ ngỏ xuân thì
lời đời, vút cánh chim di bạt ngàn

gọi nhau em nhé, bằng duyên
về mai em nhé, đường huyên náo mờ
tình gần, trong nẻo hương mơ
đời xa, lời giữa vật vờ khói sương

gọi nhau em nhé, vô thường
về mai em nhé, quên đường bụi bay
vui tình, ý uống lời say
mừng đời, thoát cuộc trùng vây thụ hình

gọi nhau em nhé, bằng tình
về mai em nhé, bóng hình nhập chung
ý thơ, hồng nở đóa mừng
lời đời, khuất lấp sau tầng hạo nhiên!

Con chữ bật ra từ máu tim đã từng thắm đỏ trên sỏi đá, trên lá cỏ quê xưa, từng long lanh trong ánh mắt đã vì anh mà khóc. Những giọt lệ hồng thương yêu lại chảy vào tim, quyện trong dòng thơ thoát bay lên trời, theo mưa xuống đất, vô hình nhưng bất biến. Vòng luân chuyển tuyệt vời mà chỉ có thơ, trong đau thương vẫn cất tiếng hát ngọt ngào :

hát từ thuở núi bàng hoàng nghiêng vỡ
hát từ thời sông nức nở điêu linh
giữa khi máu và mô hôi trộn lửa
giọng đam mê quá nửa vẫn còn nồng


Vậy thì cứ ở trong cõi thơ, cõi đạo của lòng mình trên hành trinh tìm đến sự bình yên thiện mỹ với người và ta.

Ngủ ngon nhé em, theo lời thơ ru :

khi anh chết, trái tim vẫn đập
những nhịp riêng, rất riêng của em
dìu em qua một thời khó nhọc
lời thơ anh ru em từng đêm

anh không muốn nghe lòng em khóc
khi đêm về nhìn trăng vừa lên
nghe tình nói với mình như thật
sao buồn vui không anh một bên

chỉ anh chết, thơ còn có mặt
vì có em đứng giữa dòng thơ
đã cùng hát theo người đi vỡ đất
và chia buồn cho kẻ mất dòng sông!

(ru em từng đêm)


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-31 15:58:43mây trắng>
...sự bắt đầu buông rơi

Rơi đi...rơi đi hoa ơi, cho tất cả là thả lại trong thinh không mọi sự huyễn ảo cuộc đời. Hoa hay lá hay là mầu nhiệm vô thường một cõi tử sinh?...Ta đã thả trôi mọi sự bởi những dằn xé níu kéo từ mọi phía khiến ta thất đảm khi nhìn lại tim mình chỉ là một khoảng không mịt mù.
 
Ta nhói buốt nhớ... niềm nhớ quay quắt...nỗi nhớ cuồng say...trái tim nồng nàn cháy bỏng những khát khao yêu dấu giao hòa nơi giọt lệ xanh trong của miền đất vĩnh hằng. Ánh trăng tan, ta ngồi mãi nơi góc tối cuộc đời ray rức, ngoắc ngoải bởi chính sự chọn lựa quyết liệt của mình giữa những điều không thể và có thể, là sự tự do cô đơn trong một tình yêu vô hạn không bao giờ hiểu nỗi ở ngay trong cuộc đời lắm nỗi thị phi này. Và chỉ trong bóng đêm dịu dàng tĩnh lặng ta mới cảm nhận được nỗi đau khuất lấp của cõi hồn ta thầm nhớ tái tê một điều xẻ chia thật huyền ẩn lung linh.

 Ôi, ta chìm đắm trong sự bay cao đến tận miền xa xôi dịu vợi rất đỗi hoan lạc khi nhẹ lòng buông thả những nặng nhọc trói buộc trong trùng vây cuộc sống ban mai dù rằng ta cũng rất yêu thương, rất cần thiết và cũng rất đợi mong.Ta nghe thanh âm gọi mời từ những ngày thơ ấu xa xưa bỗng xuyên thấu màn đêm sâu thẳm vẩy gọi ta đến cõi riêng tư huyền ẩn lạ thường này  (mỗi lúc ta đau đớn riêng ta). Một thần sắc dung dị mà đau khổ trong cái uy nghi tĩnh tại nhưng tuôn tràn một trái tim chất ngất yêu thương từ trên cõi cao vời đó. Và từ sâu trong tâm ta cứ khắc ghi hình ảnh này như thế. Rồi một ngày khi đứng trước khổ đau sinh tử, trong ta đã chợt lóe lên cái tia sáng mờ ảo ẩn hiện để hồn mình chợt  thênh thang bay cao thay vì qui ngã dưới chân cuộc sống quá ư nghiệt ngã lạnh lùng này.

Ta như bơi trong dòng suối mát dịu hiền thanh thoát với tâm tư ” một khí cụ bình an” vươn tới cuộc đời. Bước chân qua bao dặm đường với manh áo phong sương có lẽ nào con  người đã chẳng để lại cho cuộc đời mong manh nhỏ nhoi này bao điều quý giá dù là  có vẻ nghịch lý lẽ thường nhưng  ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra nếu ta không thể nhìn đời bằng một trái tim đã được trui rèn thanh luyện  trong những thời khắc khổ đau oan khiên vẫn một lòng đằm thắm thương yêu. Ta ôm lấy tim mình thổn thức nghĩ suy bởi không lường được sự dấn thân trong tận hiến tâm linh đòi hỏi một sự quên mình triệt để thật rốt ráo như kẻ đang đi trên một lưỡi dao bén ngót mỏng mảnh nên lúc nào cũng phải tỉnh thức và nhất định không thể quay lui vì sợ hãi khổ đau. Một lúc lơ đểnh để cho sự ngọt ngào quyến rũ nên có lẽ ta mơ hồ đã bay mất đi tiếng gọi mời sâu thẳm của ngày tháng xa xưa cho tâm hồn thôi cũng đành như bất định trong cái phù du.
 
Có không, khi ta đang lao mình xuống vực sâu thăm thẳm với một niềm tin vô bờ về một tình yêu vĩnh cửu dù rất mong manh như sợi tơ trời cùng với ngỗn ngang tuyệt vọng hải hùng trong cõi con người này vậy. Đêm tối dường như bao trùm phủ kín như một vị quan tòa tối cao ngăn chận mọi sự vẫy vùng của ta cho tới lúc ta kiệt sức mòn hơi để bắt đi cái linh hồn yếu đuối vốn chỉ khát khao có được hơi thở của chính mình trong tình yêu cuộc sống. Ôi, vòng gai quá nhiều những sắc nhọn sẽ trở thành nụ hôn tình yêu hiến thân bất diệt nếu cõi lòng ta trong trắng như tơ chẳng tham luyến mưu cầu chiếm hữu của nhân sinh.
  vad
Đăng nhập để trả lời
0
Cái Buồn Vui 




Bốn mùa: XUÂN - HẠ - THU - ĐÔNG, cái dòng thời gian bị ngắt ra từng quãng. Nhưng không hẳn là sự chuyển mùa có một giới hạn rõ nét mà còn phải tùy nơi, tùy lúc.
Có khác biệt của đất trời, là có khác biệt của lòng người. Cái Buồn Vui là khoảnh khắc của lòng người; tùy thời, tùy cảnh, tùy mức độ chao rung qua cảm xúc của người với Đời, với Người và với Mình ... trong những cái chung và những cái riêng.

Có những cảm khái thuận lòng suy nghĩ, cũng có những cảm khái nghịch thường - lòng người mà, đôi khi nó biến đổi trạng thái nhanh như vận tốc ánh sáng.

Đang vui rồi bỗng chợt buồn
đang buồn muốn khóc, lại cười hả hê
đừng hỏi ai tại sao lại thế
mình hỏi mình, không dễ trả lời....

Chuyện buồn vui thì vô kỳ hạn .

Cũng may sự đột biến vô hạn đó, đã tạo trong ta ngọn lửa nhiệt tình, luôn cảm xúc trước nỗi xót xa, sưởi ấm bạn bè và sưởi ấm chính ta...Vượt qua giới hạn của bốn mùa và không gian cách biệt. Sự rung cảm nhạy bén đến độ đôi khi ta không làm chủ được những giòng nước mắt. Nó chợt đến, chợt đi cả khi còn những "nỗi-buồn-chiến-tranh " hay trong "thời hậu chiến". Cái cảm giác vế một cuộc ra đi nào cũng còn độ nóng. Từ cuộc ra đi xa lắc 45, rồi 75 và sau đó nữa. Như Anh vừa nhắc tôi về những người đã ra đi từ một bến sông.

Nhắc một chữ là thấy buồn một chữ. Chữ SÔNG đó. Con sông nào làm ngăn cách lòng người và ngăn cách nhân sinh? Con sông nào đã đưa ta vào miền đất hứa? Con sông nào đã đẩy ta vào chốn lưu đày? Và con sông nào vẫn trong ta dạt dào nỗi nhớ từng con nước xuống lên, từng sâu nông do phù sa bù đắp, từng bến bờ của sự hợp tan...

Như Nước của tôi! Phải. Đích thực là Nước của tôi. Nhưng sao tôi lại bỏ đi? Lại bất chợt nhớ đến câu của một người Bạn vừa mới viết ra: " Bị quê hương ruồng bỏ,giống nòi khinh ". Không. Giống nòi không khinh ta. Chúng ta là những mảnh của trăm cái trứng - đứa ra khơi, đứa được lên non... Sao lại bị rẽ khinh?
Đất nước tôi. Giống nòi tôi. Vĩnh hằng là giòng nước mát, là cội nguồn ta mãi muốn quay về. Cái nôi của Lạc Hống vẫn ấm, với tiếng ru êm của bà mẹ Âu Cơ. Chỉ những ai mượn tiếng giống nòi tôi trong mọi ý đồ mưu cầu danh lợi, mới khinh bỉ những người cùng chung nòi giống với mình.

Còn Quê hương - "Quê hương vẫn là chùm khế ngọt - Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người ..". Sự từ chối từ quê hương với người, hay từ người với quê hương, đều là sự bi đát trên chính cái thân phận của một quê hương.

Cái Vui mày trốn đâu rồi
Cái Buồn chễm chệ cứ ngồi ở đây?

Nếu thấy chướng tai, gai mắt thì đá nó đi, quẳng nó đi, quẳng thật xa vào cõi vô ưu. Mà cái Buồn thì lúc nào cũng trên chân cái Vui. Buồn lại biến tướng dưới nhiều hình thức, dưới mọi tốc độ. Có khi chợt đến, chợt đi. Có khi bám hoài dai dẳng trong suốt một thời, đến nỗi có người không còn chịu nổi, đã tự giải thoát mình ... Có người thì lấy rượu giải sấu, rồi sầu càng sầu ...

Nhưng cũng có người nhờ quá buồn mà tìm ra hạnh phúc. Đó là trường hợp của hai kẻ trên bước đường lang thang vì buốn mà gặp nhau. Qua một thời gian đã hóa gỉải được cái buồn và hai Họ nhận được tin báo hỷ. Lành thay. Thiện thay !!!
Tôi nghe nói, những người thích làm thơ thì hay buồn hơn người bình thường. Có đúng như vậy không? Nếu đúng, thì có cần tránh xa họ cho đỡ buốn không? . Chắc là không. Vì tôi cũng thích làm thơ, mà làm thơ để giải buồn, thì chắc là buồn ít hơn người vì buồn mà làm thơ ?? !!!
Có ai cười khi đọc qua đoản khúc này, là tôi đã mãn nguyện và rất cám ơn .
Lành thay ! Thiện thay !


110404


Cao Nguyên


thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Bạn Hố Thẳm

Tôi lang thang trên đường về nhà chợt nhận ra mình đang bước qua cầu nên đưa mắt nhìn xuống dòng nước hình như có vẻ yên ả  rồi bâng quơ trong lãng đãng nhớ (mà không biết ra sao nữa) mấy dòng thơ của Apollinaire

...Sous le pont Mirabeau coule La Seine
Et  nos amours
Faut – il qu’il m’en souvienne

Và tự dưng thắm đượm cả tấc lòng ai một nỗi khoắc khoải trong chìm đắm lung linh một mặt trời đỏ rực tận phía xa xa, một chiếc thuyền con bé tí lơ ngơ, một đám lục bình trôi dạt liu riu.  Sao đẹp đến độ nao núng tâm hồn mà buồn lạ lùng ngơ ngẫn mãi  nơi ta bởi cứ xao xuyến lòng nhớ tự ngàn xưa đã có những tình yêu trót đã đi qua mà vẫn như còn đang hiện hữu trong đời sống nhân gian này...

Chưa gặp mặt, tôi đã thấy tên bạn trong trí nhớ nhỏ nhoi này thật khiêm cung mà lại rất đỗi mênh mông, ấp áp một tình cảm cao rộng thâm sâu bàng bạc đã bao lần nâng nhẹ hồn tôi. Thật lạ lùng kỳ bí vì tôi không thể nào hiểu được sao lạ lùng đến thế chút tình thân xưa còn luyến lưu  bàng bạc nơi này. Tôi còn nhớ mãi khi lần đầu được thấy, tôi choáng ngợp vì cái ánh sáng trong mắt nhìn của bạn thật uy nghi tĩnh tại như được toát ra từ tâm tư của một bậc người cao nhã trong đời. Tôi giật mình chợt thấy ước mơ xưa cứ như một phép lạ được gửi tới qua bạn, một kỳ diệu - nhiệm mầu đang lấp lánh như ánh sao dẫn lối người đi cho bao ân sủng tràn đầy nơi xác thân tôi. Tôi không hề đắn đo vì tôi hiểu mọi sự trên đời như ánh chớp trong đêm nên tôi đã nhận lảnh một bài học tình yêu lớn lao ở nơi bạn kể từ đó. Tôi đã không chút ngại ngần khi tỏ bày niềm khao khát học hỏi mọi sự trong đời, Và thật ân cần nhẹ nhàng bạn mang đến cho tôi một bầu trời rộng mở bát ngát hương thơm tâm linh cho miền thơ dại khuất sâu còn chìm lắng giữa bao bộn bề cuộc sống mõi mòn. Rồi từng ngày... từng ngày, tôi chất ngất  khi hồn mình mãi mê bay bỗng trong cái thế giới huyền dịu lung linh với một nỗi lòng say đắm dịu dàng niềm hạnh phúc mà tôi âm thầm trọn hưởng nơi này.  Nó len vào tận sâu trong những ngõ ngách của một tâm tư vẫn mãi hằn dấu vết cô liêu im lìm từ dạo những ngày còn hãy ngu ngơ khờ dại lắm lắm của xa xưa...

Tôi vốn không thích đám đông nên tôi vẫn thường tìm vào một nơi khuất bóng để bước vào một cõi riêng kỳ diệu của chính mình khao khát mọi sự lạ lùng và mảnh liệt cứ luôn quanh quẩn bên tôi thật là bí hiểm. Một sự huyền nhiệm tâm linh như một ân sủng cứ gọi mời tôi dấn bước trước lúc nhận biết ra mọi sự trong cuộc đời mình là một thử thách khôn lường để được thanh tẩy bước vào cõi gian nan. Xuyên qua từng cuộc chuyện trò với bạn, tôi như trên mỗi dặm đường của một con người vốn khát khao về sự hiểu biết một thế giới rất đỗi cao vời  xa cách như đời sống tâm linh bao trọn quanh mình, với một con người rất mực chân tình và thanh khiết , tôi chợt bừng nở cảm nghiệm một hạnh phúc thật vô bờ lung lắm. Có thể ư, một bản nhạc xưa của một người tài hoa xa lạ bạn vẫn tô thêm nét vẽ trong đời sống bởi chính sự hiện hữu người nghệ sĩ đó trong hiểu biết cho tôi. Một câu chuyện đời người lắng nghe như một dòng sông bạn nhẹ nhàng chia sẻ trong sự nghiêm chỉnh thấu hiểu bước đường cuộc sống bạn đã từng qua. Những trang đời đó như một dòng nước trong lành đã đưa tôi vào miền ký ức một quê hương sỏi đá khô cằn đã khắc sâu vào nỗi nhớ trong trái tim luôn khoắc khoải khôn nguôi một dáng đứng núi sông...

Phải thế không, giữa bước đời hoang vu phiêu lãng bạn còn lưu giữ được nét cười thơ trẻ nơi cõi tim mình như vậy đó, dù vẫn là dáng ngoài vẻ như là phù phiếm xa hoa. Ngày xa xưa khi hãy còn trẻ dại, bạn giữa những con người đó với đôi mắt trong và đôi vai gầy như muốn co cụm lại với người với đời trông như một chàng nghệ sĩ lang thang đầy gió bụi, hình như không thích hợp là mấy nhưng không hiểu vì sao vẫn ấn tượng vô cùng. Đúng là một đôi mắt xanh trong lấp lánh ánh cười tươi nguyên cuốn hút người đối diện ghê gớm lắm. Đã lâu rồi, tôi không còn nhớ điều ấy đã đến và đi như thế nào nơi cuộc sống vốn thật lặng lẽ và nhiều sóng gió của tôi. Nhưng mỗi lần tôi chợt nhớ về bạn thì thật lạ lùng làm sao bạn lại đến bên tôi với nụ cười hiền hòa thân ái luôn trên môi. Bạn là một người bạn thân thiết duy nhất mà tôi có thể có sự giao tiếp cởi mở mà không hề vương mang một chút nghi ngại e dè nào dù là nhỏ nhặt nhất. Không hề gián đọan, suốt quảng đời từ lúc quen biết bạn cho mãi đến khi duyên xưa không còn nữa, tôi mới hiểu là cái tình bạn ấy là một điều quí giá thật trong suốt luôn long lanh giữa tâm tư tôi đến không ngờ cứ như là tôi với bạn cũng thường hay gặp gỡ và trò chuyện với nhau luôn vậy, như có như không, là gió là mây...

Tôi đã đứng lại cùng dòng sông như dòng đời cứ miên man chảy mãi bao vấn vương nắng chiều vàng thắm nhớ nhung những cuộc tình tựa như chuyện những đóa hoa quỳnh thoáng ngang qua đời. Nhưng đùa vui phút giây sau lần đến bên nhau, người lại gặp tấm lòng ngàn năm nhớ thương ai rồi trân trọng quý yêu. Có vẻ như một tìm kiếm giữa cõi mịt mùng bờ bụi, mãi suốt con đường một tấm lòng ai kia luôn hoài vọng thiết tha một sự quay về chốn này, bờ bến tâm hồn nhau.

Và sống lại một niềm vui dạt dào có ai nào ngờ, lại cũng chính là màu nắng long lanh bên người, dành trao cho tôi đó vậy, lúc ngây thơ dâng tặng cho đời chút giai điệu tình tự nhân gian khi bước qua cầu nhớ thương, bạn ơi!
vad 

Đăng nhập để trả lời
0
mưa





mưa! mưa! mưa em, trời mưa

Có phải nhờ mưa mà mình gặp nhau? Gặp giữa đời thường, gặp trong thơ. Với đời thường, hay trong thơ, mưa dễ thương khi mưa vừa đúng lúc, mưa vừa niềm mong. Lãng mạn, nhẹ nhàng và thích thú, như hồi biết tựa đầu vào nhau dưới cái tán dù nhỏ xíu, thèm nhìn giọt nước lăn theo sợi tóc em chảy xuống vai trần.

mưa! mưa! mưa em, trời mưa

Câu thơ giản dị mà dễ thương quá chừng, dễ thương như em chưa tùng trau chuốt để đỡ vướng bụi đời, khỏi nhìn vào gương thấy mình lạ hoắc. Bởi dễ thương vậy, nên anh sợ em sũng ướt trong mưa khi anh ngoái nhìn em vừa ra khỏi cửa, ra với thiên nhiên với trời rây nắng. Vậy mà gió đã lay mưa, cho anh có cớ làm vừa lòng em.

mưa! mưa! mưa rộn đường thơ

Trong thơ anh, có những cơn mưa buồn nặng trĩu. Viết rồi, chẳng lẽ xóa đi. Dẫu gì, những giọt mưa Ngâu vẫn còn tồn tại, cho thơ có cớ nắm lại bàn tay vuột qua một thời, vuột qua một đời! Mà không quên, để lòng tự nhủ: âu đó cũng là một kỷ niệm đẹp. Một chuyện tình đẹp tựa vào lưng huyền thoại.

tặng em những sợi mưa Ngâu
anh vừa hái được trong màu thời gian

Thật tình, anh muốn viết về những điều nhẹ hẫng như mơ. Nhẹ hẫng như nụ cười em, như tiếng chim hát trong vườn thơ:

có tiếng chim hát vui buổi sáng
trong khu vườn anh đang gieo thơ

Mỗi cơn mưa, báo một vụ mùa, báo một khoảng thời gian vừa vụt qua, mất hút. Để thấy tiếc hay là thấy sợ những mắc xích thời gian siết lại, cuốn mình quăng vào cái trũng hư vô!
Vậy mà anh sợ không gian hơn là thời gian, vì trong không gian luôn có những nghi hoặc kể cả sự nghi hoặc niềm tin:

chữ em là thánh thể
người nói đó bụi trần
lời anh là sông bể
kẻ nghĩ đó vực thâm

ta với ta là bạn
anh với em là tâm
đời nghìn năm phỉ báng
trên năm tháng hương trầm

Thời gian ươm mầm, thời gian kết nụ trỗ hoa. Không phải là vui hơn sao, và nắng, và mưa dự phần vào sự tái tạo niềm tin trên những úa tàn. Hãy nhận sự vươn lên, đừng nghĩ về sự hủy diệt dưới sức hút khắc nghiệt của đời.

em có thấy một dòng sông mới
dâng phù sa vào gốc mạ thơm
trên cánh đồng anh vừa nghĩ tới
không hề lưu dấu vết căm hờn

Time goes, you say? Ah no!
Alas, Times stays, we go.

Thời gian qua? Nàng ơi...
Không phải,
Chúng ta qua, Thời gian ở lại.

Lời trong bài "The Paradox of Time" của Henry Austin Dobson hay tuyệt vời phải không em!

Dưng không, chiều nay sao thấy buồn chi lạ, khi ngoài trời mưa Xuân lay bay. Lại phản phất những dòng chữ qua mưa tạt vào mái hiên xưa.


mưa! mưa! mưa rộn đường thơ
về mai em nhé, ngõ chờ nắng hong!

Tháng Năm, không phải là năm tháng
chỉ là Tháng Năm còn những cơn mưa
để anh có cớ làm vừa lòng em


mưa! mưa! mưa em, trời mưa
nép gần lại chút cho vừa ấm nhau!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0


Phân vân với chuyện đi, về?



Từ một góc phố Việt trên xứ người, vào những ngày cuối năm. Tôi (hay bạn) được nghe những mẫu chuyện của người Việt xa quê, quanh chuyện Đi, Về từ nơi mình đang lưu ngụ đến vùng đất quê hương, nơi mình đã sinh ra, hoặc cưu mang sự sinh ra thế hệ tiếp sau chung cùng huyết thống.

Những mẫu chuyện mình nghe được:

Chuyện giữa chú Ba và thím Bảy:

- Chào anh Ba, anh chị vẫn mạnh khỏe chứ?
- Cám ơn chị Bảy, tôi thì cũng ổn, chỉ có bà nhà tôi không khỏe lắm, vì bị cao huyết áp, hay bị mệt nên bớt đi lại nhiều nơi.
- Tuổi già thật là chán anh, ai cũng bị chữ yếu, chữ bệnh làm phiền.
- Thì sinh, lão, bệnh mà. Tết này anh chị có về Việt Nam không?
- Dạ không, anh. Ông nhà tôi với thằng Út vừa đi chơi ở bển một tháng hồi giữa năm. Còn anh chị thì sao? Có về thăm quê Tết nay không?
- Chưa chị à. Cũng tính đi về một chuyến, mười mấy năm xa đất Tổ, quê Cha cũng nhớ lắm.
-...

Chuyện giữa hai người bạn:

- Hello, Tâm!
- Hello Trọng! Cậu đi đâu biệt tăm, lâu quá không gặp?
- Tớ mới đi theo một tour về Việt Nam ba tuần.
- Thì ra thế, sao không chờ Tết hãy về, có phải là phải vui hơn không?
- Có phép thì đi thôi, đâu chờ được. Vả lại mình về chơi cho biết thôi mà. Mình không sinh ở đó, nên mọi thứ lạ lắm. Dù mình nghe bố mẹ kể rất nhiều về Sài Gòn và những nơi hai người đã sống qua. Bố mẹ mình còn có ý định khi về hưu sẽ trở về Việt Nam để sống, với tâm trạng “lá rụng về cội”.
- Thì cũng nên, chim có Tổ người có Tông. Mấy cụ không thích cảnh cuối đời phải gởi thây nơi đất khách.
-...

***

Những mẫu chuyện bình thường và giản dị như vậy, mình vẫn thường được nghe ở những nơi có người Việt sinh sống. Chủ đề xoay quanh vẫn là chuyện Đi, Về. Dẫu với sự suy nghĩ riêng tư nào thì Việt Nam vẫn là quê hương chính thống của mình. Điều duy nhất tồn tại (trong hôm nay và cả mai này) vẫn là sự không xác quyết về mục đích Đi hay Về Việt Nam?
Từ những mẫu chuyện vừa nghe, liên hệ vào những cảm nghĩ của rất nhiều người về vấn nạn này, như bài "Đi hay Về?" của anh T. Vấn tôi vừa đọc được trên tạp chí Nguồn (số 30), lại đưa tôi vào những băn khoăn trong cùng chủ điểm.

“… Về hay Đi? Về, hay đúng hơn trạng thái tâm linh của một con người nghĩ đến nơi chốn trở về là một miền đất bình yên và quen thuộc, là căn nhà xưa đầy ắp những kỷ niệm thuở ấu thời, là mái hiên đất nện lồi lõm vừa nhìn thấy đã ngửi ngay được mùi rơm khô chất đống sau mỗi mùa gặt dù đã nhiều năm xa cách. Còn Đi hay trạng thái tâm linh của những chuyến viễn du về vùng trời xa lạ, hứa hẹn những điều mới mẻ nhưng cũng không kém phần bất trắc, là cái háo hức của những tâm hồn non trẻ muốn tìm nơi tự khẳng định mình""… Về hay Đi, có phải đó là câu hỏi nhói lòng của một thế hệ Việt Nam hiện đang sống rải rác khắp nơi trên thế giới, và sẽ còn là câu hỏi nhói lòng không kém cho nhiều những thế hệ Việt Nam mai sau trưởng thành nơi xứ người" (Đi hay Về? – T. Vấn)

Đắc ý với bài viết chứa cả tâm trạng của lớp nguòi cùng lứa, cùng thời phải ra đi và muốn được trở về. Gợi tôi đọc lại những điều mình đã viết từ những năm qua với những bâng khuâng hằn vết trong tâm.
Từ nửa vòng trái đất, nhìn xuyên đại dương, vẫn luôn thấy bên kia bờ:


"... Bên kia bờ, xưa - đi vào kỷ niệm
những núi sông, đồng cỏ, thác hồ
mái rạ vàng theo chiều đổ nhấp nhô
nghé ngọ về chuồng, em ru điệu nhớ

Bên kia bờ, xưa - mãi là sự sống
theo nhịp rung cảm nhận của anh, em
dẫu muôn trùng xa, không thể nào quên
những hẹn ước, những chân tình gởi lại!..."
(bên kia bờ - thơ Cao Nguyên)


Vậy mà biệt ly, vậy mà xa cách muôn trùng!? Ôi nhớ! Nỗi nhớ ray rứt trong một đời người về quê hương với nhiều hệ lụy:


"... Biệt Ly!
Sao gọi biệt ly?
chân xa Quê Nội
Tâm ghì mộ bia
sáng đi nước mắt đầm đìa
chiều theo hương khói
chung chia cuộc buồn
khuya nghe ai gõ vào hồn
đưa tay hứng giọt
máu hồng còn tươi
dang chân đụng gốc sinh thời
lắt lay tiếng võng
...ầu...ơi! Mẹ về
Mốt mai hết cuộc xa quê
xác mong nằm ghé
bên lề Cha Ông..."
(biệt ly – thơ Cao Nguyên)


Nên chi lòng vẫn thắt thõm với chuyện Đi, Về để ngắm, để nhìn thỏa thuê vùng đất Mẹ. Và chúc phúc cho nhau bạn ta cùng nỗi nhớ, nhắc cháu con còn đó một trời quê:


"...thuở cha mẹ dắt dìu nhau vượt biển
thuyền xuôi dòng, nước mắt ngược vào tim
mong sông núi nương hồn người linh hiển
giữ cho thơm vĩnh viễn mạch quê hương

chúc phúc cho nhau, khi ta còn nỗi nhớ
mãi yêu thương con đường nhỏ về làng
vẫn còn đó những cánh diều lướt gió
vút lên trời tuổi nhỏ tiếng cười vang!..."
(chúc phúc – thơ Cao Nguyên)


Mỗi khi khung trời mơ khép lại, mỗi trở mình là thao thức theo chuyện Đi, Về:


"... nếu đi mà thong thả
tội đếch chi quay về
cứ nhìn đời đon đả
ta dõi miết đường mê

nếu về mà an tịnh
cần quách gì cứ đi
ngồi lê đời bịn rịn
mê hoặc cõi hồ nghi

Đi, Về - đường khúc gãy
chồi nứt ngọn hoài thai
giấc đời xa ngọt ngậy
cong quắp khối hình hài..."
(gọi điêu tàn thức dậy – thơ Cao Nguyên)


Về đi! Về đi thôi! Ôi nỗi nhớ Huế, Sài Gòn, Hà Nội … rân trong tim bao nỗi bồi hồi:


"... Hà Nội với anh là kỷ niệm
thuở ấu thơ nghịch sóng Hồ Gươm
đốt lá bàng học bài Quốc Sử
thư trao em dòng chữ xuân thì

Hà Nội với anh là nỗi nhớ
Thăng Long - Bặch Đằng - Thê Húc - Cổ Ngư
ba-mươi-sáu-phố-phường
chân chưa dạo khắp
gói cốm sông Hồng đã nhạt múi hương

Hà Nội với anh - Nửa đời trăn trở
lửa bàng reo cháy vở học trò
nước mắt loang nhòa trang sử cũ
muôn dặm đường qua - giấc mộng hờ!..."
.
(Hà Nội với anh – thơ Cao Nguyên)


"... hất tóc em ngược chiều gió thổi
nhìn vai ngoan vượt nắng qua cầu
quay quắt nhớ, mười hai nhịp đợi
xuôi Nam Giao về Phú Vân Lâu
...
qua Đập Đá tìm về Vỹ Dạ
bao nhiêu năm chưa lạ hàng cau
vẫn quanh quẩn mùi hương tóc sả
Huế chờ em vượt nắng qua cầu..."

 
(Huế chờ - thơ Cao Nguyên)"
...
 
Sài gòn, Em và chiếc áo dài
dựng trước anh chân dung mùa Hạ cũ
có nắng chen mưa đùa ngọn tóc bay
nghe cánh phượng rơi đầy trong sóng mắt
...
Sài Gòn Xưa, lụa vàng ươm vóc ngọc
mịn hồng da, đuôi tóc ủ vai trần
hăm hở bước nghêu ngao mùa guốc mộc
ngắm thơ tình trên vóc giấy hoa tiên
...
Sài Gòn đam mê với Thơ và Nhạc
trên hành trình khao khát những dòng sông
sức quyến rủ những con đường, góc phố
chảy dọc đời tóc bạc hóa mây xanh

Sài Gòn ơi! thương quá tiếng Em, Anh
biết dỗ ngọt suốt bốn mùa hoa, trái
áo dài Mẹ, em vẫn còn giữ mãi
từng đường thêu dấu ái vẫn còn xinh..."


(Sài Gòn – Em và chiếc áo dài – thơ Cao Nguyên)


Bằng ấy những nỗi nhớ về quê hương chất đầy trong ký ức. Bạn nói đi,làm sao tôi chẳng mong Về? Dẫu trong lòng còn nỗi phân vân:


"mai Về
chứ chẳng phải Đi
Đi là hồi nẳm,
tưởng Đi không Về

phân vân
mãi chuyện Đi, Về
làm sao lòng biết
chắc Về hay Đi

quê nhà
hương hỏa, triều nghi
tổ tiên hiển hiện
sao Đi không Về

quẩn quanh
đau cuộc sơn khê
người cho tôi biết
nên Về hay Đi

Việt Nam!"
(phân vân - thơ Cao Nguyên)


Trả lời chưa được từng ấy câu hỏi. Liệu lòng mình có thanh thản khi Về nơi còn nặng lòng với "hương hỏa, triều nghi"? Thời gian đang cuối bờ Tháng Chạp, Tâm đang giữa vòng luận thức Về, Đi. Đành tản mạn vài dòng cho thỏa chút tâm ý nghĩ về quê hương tuyệt vời xa tít đó!


"tháng Chạp rồi sao? Ồ sắp Tết
một năm đi, thêm một tuổi về
còn lại chi, những gì sẽ hết
trong cuộc đời lữ khách xa quê?

tháng Chạp đến, Đào Mai chớm nụ
thôn xóm vui chợ búa rộn ràng
mùi bánh mứt thơm lừng góc phố
trẻ con khoe áo mới đầu làng!

tháng Chạp về, những ngày giáp Tết
thương quá chừng, nhớ lắm quê ơi
những nỗi nhớ chưa hề biết mệt
trong tâm tư suốt một đời người!

cám ơn ai nhắc ta tháng Chạp
để không quên vị Tết quê nhà
dẫu thế sự thăng trầm đã khác
đất chôn nhau ấm lạnh trong ta!"
(Tháng Chạp - thơ Cao Nguyên)


Từ những ý từ hôm nay, tôi xin gởi đến mọi người lời chúc vạn sự an bình khi trước mặt đào hồng, mai vàng rộn nở trong nắng ấm của một mùa Xuân Mới, đợi một trả lời tương thích: Đi hay Về Việt Nam!

Cao Nguyên
 
VA 1/2007
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Mau hãy về đây trời xanh thẳm
Quê hương hồn nhớ… xưa xa lắm
Đất với người đi… chạnh núi sông
Hơi thở ta... nước non sâu  thắm!


Đăng nhập để trả lời
0


Cuối năm 2005,tôi về vietbao online. Trên trang "Trưng Vương và Bằng Hữu" mở cái Quán Thơ với cái tên rất Thơ "Quán Mây". Bởi lẽ Quán dựng trên một vũng trời thoảng gió bốn phương và mây chắn quanh làm vách Quán.
Tôi đến với Net cách đây chắc khoảng  10 năm, phỏng chừng vậy, vì có nhiều nơi ghé chơi một dạo rồi ra đi. Bởi như đã có lần thưa cùng bằng hữu thân quen, rằng tôi là một "thằng lãng tử". Thích thì chơi, không thích thì ngơi.
Nói về Net, chắc phải thêm mấy hồi phân giải. Bởi ở mỗi nơi có một sắc thái riêng. Điều chung nhất làm tôi trụ lại khá lâu ở một nơi nào đó là do cái tình bằng hữu thân thương và thành thật. Không hào nhoáng với những phù phiếm rất đời. Bỏ đời lên trời chơi, phải có gì khác đời chứ, sao lại cứ rất đời: hỉ nộ ái ố nặng bời trên lưng.
Lại nhớ ơn Nguyễn Hiến Lê dạy lời: quẵng gánh lo đi mà vui sống. Nhờ lời dạy này với ứng nghiệm tự thân mà tôi thoát qua mấy lần tai kiếp, vẫn cười trên môi, chân bước tiếp theo đời.
Người quen tôi, tôi quen người trên net, đưa vào hàng thân quí "bạn, người tình và em" còn trân trọng giữ tình đến hôm nay cũng làm mình hởi dạ. Dù chính tôi, chính bạn đã không thường gặp nhau đây đó bởi không gian và thời gian bị nhu cầu công việc cách chia, xan xẻ... Đôi khi chỉ ghé chơi và quẳng lại một nhúm chữ tẻo teo. Nhưng thấy chữ như thấy người, không ôm được hình thì nhìn thấy bóng cũng vui.
Riêng ở chỗ "Quán Mây", tình vẫn còn đầy  ắp. Vài ngày ghé lại, thấy thấp thoáng vết chân người dạo qua nơi cái đồng hồ đếm bước. Thế là vui, người còn lui tới quán là còn nghĩ đến chủ nhân, còn nghĩ đến Chữ và Nghĩa tôi treo nơi vách Quán. Một lần tôi viết "hạnh phúc của người làm thơ", là muốn ngỏ lời cám ơn chí tình những ai ghé mắt vào dòng thơ mình nghía vài con chữ, mỉm cười ra đi hay gởi lại đôi vần, lưu chút tình tri kỷ phối âm.
Mong "trăm năm còn phía trước", tôi còn được bước đi,còn khúc khích cười với Chữ và Nghĩa, để thấy đời còn những tin yêu với Người, với Ta.
Chữ Nghĩa như Tình không bao giờ tận. Bữa nay vào Quán Mây bên kia, nhặt và thảy về bên này một mớ Chữ và Nghĩa vui vui, cũng là cách chơi giữa đời đối bóng. Ơi những cái bóng đời dễ thương.

cám ơn em nhé

cám ơn em nhé, con chim nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi bầu trời
ngày mai liệu còn bao cơn gió
đủ sức rung giật vỡ cánh bay?

cám ơn em nhé, người bạn nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi về đời
còn bao lâu nữa thôi thù hận
loài người vui yên ả một thời?

cám ơn em nhé, dòng sông nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi về nguồn
khi rừng núi cỏ cây cháy đỏ
nước có về kịp lúa vụ Đông?

cám ơn em nhé, con tim nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi yêu thương
giữa trăm mối ân tình tan vỡ
phải vì người chối bỏ lòng tin?

trả lời em nhé, con tim nhỏ
đất còn chịu tang, trời chưa tịnh yên
khi thù hận vẫn còn đây, đó
lửa đỏ rừng, nguồn nước vẫn khô!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-14 15:54:54mây trắng>
Nhà ai...

Lời ca thoảng nhẹ giữa đời
Reo trên ghềnh đá bước người vân du
Mắt tìm trong cõi thiên thu
Chút màu sương khói hương từ thênh thang...

Nhặt từng viên đá bên đàng
Ai xây nhịp bước ngỡ ngàng nét tâm
Ngất ngây một thuở hương trầm
Dáng hoa lãng đãng gọi thầm cố nhân
Duyên thương vượt mấy dặm ngàn
Gót hài năm cũ vương mang cõi lòng
Mênh mông một chút say nồng
Ảo hư ôm trọn tấm lòng giá băng
Đến trong màu gió muộn màng
Nghe mưa rơi rụng trăng tàn đáy khuya...

Thác reo hoà khúc nhạc chiều
Suối mơ đồng vọng tiếng tiêu hoang đường
Thương ai một kiếp hoang lương
Nữa đời ôm mộng vô thường lãng du
Đan tâm mở ngõ tình ru
Trăng vào nguyệt động tuyệt mù bóng hoa
Thương ai bước nhỏ chơi vơi
Gửi nơi ảo mộng hoa rơi động vàng
Về trong âm vọng bàng hoàng
Dáng ai thinh lặng bên đàng hoang vu...

Lên non nhặt đoá hoa tàn
Ép vào lòng đá khẽ khàng nỗi đau
Xuống non uống trọn mạch sầu
Tìm nơi huyền ảo nhiệm mầu thời gian
Áo xưa bay giữa trầm luân
Hương vàng trao lại phù vân bên đời
Bàng hoàng tiếng hạc xa khơi
Ngàn thông dẫn bước chơi vơi dặm dài
Nhà ai dấu cũ hương phai
Ngỡ như trong gió nét ai thẫn thờ...

Lặng nghe tiếng vọng thiên thu
Trống không một nỗi phù du ngậm ngùi
Trăng xưa đồng vọng tóc thề
Hỡi ai đã đến - đã về nơi nao...
vad
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhóc Con

Ba vẫn thích gọi tên Con như vậy, kể từ hồi do duyên mình có cái tình Cha Con từ một Phố Ảo. Dù Ba có biết đích thực tên con là Phương Trần - cái tên mà kẻ sinh thành ra con đã đặt như gởi tròn tâm ý của mình cho một kiệt tác vào đời mang dáng Thơm chững bước trên đường Trần cát bụi dưới vòm trời sương khói phù vân!
Con biết, cái tên cũng ứng với vận số của một con người. Dẫu bối cảnh không gian và thời gian có khác qua mỗi thế thời. Qua cảm nhận tâm linh của Ba, nghiệm ra có thực. Dĩ nhiên trong tầm mức căn bản nhất của một dòng đời. Như tên Lan, dẫu là Xuân Hạ Thu Đông - Lan,về nguồn gốc vẫn là giòng họ nhà Lan. Con thử nghiệm với những cái tên con đã quen biết, nếu chung một nguyên căn, họ có những điểm tương đồng về tố chất và sự đồng cảm sắc màu và nhanh nhiệt.
Cứ như một thứ trò chơi đi tìm ẩn số cho một phương trình nhiều nghiệm. Còn tin hay không thì tùy theo Tâm Ý.
Cũng như người ta tin "đời người qua nét bút", tin vào "chữ ký"... mỗi nét thay đổi là mỗi chuyển dịch một góc cạnh đời, làm ảnh hưởng đến sự suy thịnh của phận người, với độ chính xác dung sai tùy sự ngộ thức khi quyết định sự thay đổi đó. Riêng nét bút thì khó mà thay đổi, bởi nó thuộc về căn cơ vốn định từ khi nhập Trần. Như bộ xương mỗi người đã được định hình từ khi kết thai. Chẳng thế mà, người Tàu có khoa "cốt tướng". Ba đã có dịp đến thăm một "cốt sư" ở Singapore. Ông ta mù, nhưng ngay khi Ba bước vào phòng, "cốt sư" đã biết về nhân dáng, và khi "cốt sư" tiếp xúc những khớp xương, đã có thể mô tả về huyết thống và sự di truyền phả hệ của người đến thăm.
Với ý nghĩ của Ba, cái "tên" của mỗi người là vỏ bọc cái "tâm", có thể ngắm và ngẫm về lộ trình họ đi từ khởi điểm và về từ muôn lối. Đôi khi ngồi nghiệm về tên, Ba mỉm cười về tên của một ai đó, do duyên hoặc ngẫu nhiên vướng vào con chữ của mình. Từ nỗi nhớ về quê hương, về một bến tình... mà tên người như chiếc lá bay lên từ cội rồi rớt về nguồn; như chiếc thuyền rời bến vẫn nhớ đến bờ sông...nên lòng luôn ngoái lại.

Sao tên em không là Đại Dương
cho Thơ anh như sóng khôn lường
khi yên ả lời nâng ghé bến
lúc cuồng phong ý đắm chập chùng?

Sao tên em không là Vô Thường
cho Thơ anh như là hư không
giữa trầm luân không nghe tiếng vọng
dù yêu thương tuông mạch sóng trầm?

Sao tên em không là Gió Trăng
cho Thơ anh thôi lời nhọc nhằn
tình yên vui trong đời tĩnh lặng
chẳng đau thương, theo lòng băn khoăn?

Sao tên em không là Quê Hương
cho Thơ anh suốt đời vấn vương
như xóm làng, đồng quê, ruộng lúa
cứ hiện lên trong xa nghìn trùng?

(tên em)

Ba đã vượt lề rồi. Trở lại với tâm tình của hai Cha Con mình hén. Hôm kia Con nói: lại muốn làm một chuyến xuyên Việt như Con đã thực hiện cách đây mấy năm. Cũng nên lắm, khi mình cảm thấy cái đầu hơi nặng vì chứa đầy những vặt vãnh đời; Khi muốn dòng tâm cảm của mình chuyển lưu theo mạch nước sông, theo cơn gió vờn trên hoa cỏ của những thảo nguyên. Nhân tiện, nhìn ngắm lại vóc xưa của núi sông phía sau những kiến tạo mới. Để biết sự thích nghi của mình nhuốm khởi từ đâu, sau hoành tráng phản hóa vì sinh tồn! Là nguyên căn cổ kính thuần thành của lễ giáo triều nghi, hay là những phức điệu ráp nối không hoàn chỉnh giữa hai nền văn hóa Đông Tây!?
Hiểu được sự thích nghi là mình trở về với mình, trở về với cái Tâm và cái tên chính mình.
Ba vẫn còn giữ những tấm hình Con gởi qua email từ chuyến xuyên Việt của Con lần trước. Qua cảnh, Ba như thấy được những con đường và nơi chốn Ba đã đi qua từ những năm xưa. Xa lắc thế mà vẫn nhớ tên đất, tên người với những bồi hồi còn như nguyên vẹn. Như mỗi lần Con gọi Ba qua PM, Ba vẫn còn nỗi bồi hồi từ thuở mới quen. Có thể cái tên con là một ấn tượng vực dậy sự bồi hồi. Thanh nhã, giản dị mà đầy sức sống.
Dù bây giờ Con đã trưởng thành, đã chững chạc đi trên đường đời, biết tự lo cho mình và nghĩ đến người khác. Ba vẫn gọi Con là Nhóc Con, nhí nhảnh hát:

... một ngày mới, một ngày đang tới, đóa tầm xuân vẫn ngủ trong hoang dại, giọt sương trắng, giọt sương tan nắng, thức dậy đi đóa tầm xuân thơ ngây của tôi...


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Chứng Nghiệm

Thử nhìn thế nhân trong vạn vật
và vạn vật trong thế nhân
qua thời gian xuôi ngược
và không gian vũ trụ quay tròn
Ta bắt gặp trong từng ánh chớp nhân sinh
sự huyền nhiệm Từ Tâm và Nhân Đức
đủ sức dần Ta đi vào cuộc làm Người
Chân Chính và Thiện Mỹ.
Ít ra
hãy trở thành chính bạn
như Alan Watts đã viết
Become What You Are.

***
Trong cuộc sống mình đang bước tới
và thời gian bước lui.
Bạn và tôi đang lẩm nhẩm về cuộc đời:
có ích hay không?
sống sao cho đúng?
sự thật ở đâu?
Từ những ánh chớp nhân sinh
chứng bằng chữ nghĩa
nghiệm bằng tâm cảm
qua thực tế cuộc đời
sẽ cho mình sự trả lời chân xác
Ít ra
hãy trở thành chính bạn

***
Trong tương quan bằng hữu
Trong tương ái tình người
Trong yêu thương tuyệt vời
Trong niềm tin một đời...
Bạn và tôi trên đường vui sống
sẽ cùng Chứng Nghiệm
những lời hay ý đẹp của Người
và của chính Ta từ Tâm Ái
với Người
với Đời
Ít ra
hãy trở thành chính bạn
tấm gương soi vô hạn chân thành!

Cao Nguyên 
 

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
Trong Tiếng Thơ Người...
 
Người ơi, trả nợ một lần chưa hết cùng ta ân tình sâu nặng với người!
                                                  
Ta không hiểu đá có thể buồn và biết đau không mà lòng ta muốn trở thành tảng đá xanh rêu trong cõi nhân sinh để ngàn năm giấc mơ ta - một bóng hình - chỉ như là gió lay... Hôm nay và mãi mãi, ta biết là sẽ muôn trùng tìm vào sự tịch lặng giữa tháng ngày mênh mông sâu dày tình yêu và nỗi nhớ sau cùng của một cơn gió hư vô thoáng qua cõi đời ai lỡ làng. Ta dù cố dặn lòng hãy để phôi pha như một nụ hôn của ngọn gió đêm mong manh nhưng muốn rằng quên thì lại cứ nhớ thật rõ ràng trong cuộc đời ta ai đã nhẹ bước yêu thương muộn màng với cả tấm chân tình u uẩn ngàn năm...
 
 Nếu có thể để cho ta trong cuộc đời quên đi bao oan trái khắc nghiệt  thì chính là cái giây phút mỏng manh “ta ở bên người” để hòa nhập cả linh hồn và hơi thở trong cùng tận hư không thật quyết liệt mà lại thiết tha, đắm đuối này. Phải vượt qua mênh mông đại dương để chỉ cần tìm thấy cho được chân dung một nữa đời nhau thì đâu dễ dàng với người và ta. Một lời nói thì thầm, một ánh mắt nồng nàn, một hơi thở dịu êm,  tất cả của ta người nâng niu ôm trọn và thiết tha trải nhẹ thành thơ chất ngất men say cho linh hồn ta êm đềm bay bổng. Cái ánh sáng ôi dịu huyền thắm thiết pha lẫn đớn đau của người trân trọng trao ban nên ta đã lặng thầm tiếp nhận tựa như quà tặng tình yêu không dễ có trong phận đời nghiệt ngã của kiếp sống riêng mang này. Để lòng ai chợt nhận ra là đời thật nhẹ như tơ. Và ”em là ta mà ta cũng là em”...để nắng trong đời ôi vàng phai như một nỗi đời riêng của mỗi chúng ta
                                       
Cũng đành, người ơi! Thật lòng cho mãi đến hôm nay, ta bàng hoàng chẳng thể nào hiểu nỗi chính mình khi đành tâm cho yêu dấu tan theo ngọn gió lùa qua sông trong nỗi chết khôn nguôi. Chẳng thể nào đâu, ta như muốn chìm xuống tận vực sâu muôn trùng thăm thẳm hay hoang địa trơ trụi không một bóng người cho trái tim ta như là tro bụi hay chính thân ta là khoảng không vô hạn mịt mùng. Và thật không dễ dàng xa lìa nhau nếu chúng ta, phải không hỡi người, chẳng thể cùng nhau hiểu thấu rằng “Một tình yêu là tình yêu khi chính nó sẽ khiến cho ta trở nên phong phú tốt đẹp và an hòa thanh thản trong tâm hồn và thân xác ta hơn. Chúng ta sẽ trao cho nhau điều ấy và mãi yêu nhau muôn đời mà không gì có thể phân ly được nữa”.
 
 Những tháng ngày dịu huyền...cho dù đời ta mai này có ra sao thì cũng không bao giờ nở đành tâm lãng quên đi mà lặng sâu chôn kín trong góc khuất cuộc đời để âm thầm tưởng vọng nhau!  Tiếng người lại vang vọng trong giọng cười thoải mái đong đầy hạnh phúc dù vẫn thấp thoáng nỗi buồn khi lướt qua ánh mắt u hoài ai đắm say ngây ngất lắng nghe. Người - một cõi mênh mông như băng tuyết xa xăm dịu vợi thu hút tận lòng Ai kia một nỗi lặng thầm u uẩn nồng nàn...nên lời tự tình ngan ngát vương trải mênh mông. Ôi những lời thơ nồng nàn cháy bỏng đất trời mà thấm đẩm quạnh hiu buốt giá của tuyết lạnh cô đơn trong trái tim người! Ta nghe thắt lòng trong sâu thẳm mênh mông sự giao hòa của một tình yêu nồng đậm kiếp người mãi ôm ấp suối mát trong lành của một trái tim rực lửa yêu thương đắm đuối không ngừng trào tuôn bất tận thiết tha vô cùng.  Ta với người lao thẳng vào tận đáy sâu tâm hồn nhau một cách chính xác bằng sự chân thành bộc trực của trái tim yêu bạo liệt trên cái mong manh sinh tử và nỗi cô liêu của chính mình mà không hề dấu che.
 
Vừa gặp gở, ta với người đã chan hòa thân thiết như định sẵn lời giao ước kết đôi hẵn có từ lúc xa xăm của muôn nghìn năm trước, bổng rồi lặng ngắt trong nhau khi nhìn thấy vẻ đẹp của một mối tình thiên thu huyền ảo tinh khiết sẽ như tơ trời mong manh vi diệu như có như không.  Ngất ngây bàng hoàng người xúc động trong mãi mê tìm kiếm mõi mòn bỗng dưng bắt gặp, run rẩy chất ngất ta ngơ ngác nơi thẫn thờ vô vọng chợt nhận thấy bóng tình quân tiền kiếp, nên cũng đành phải bên nhau mà nước mắt ngỡ ngàng rơi đọng giữa thinh không trùng trùng bảo táp.
 
 Phải chăng, một con tim nếu còn biết rung động vì yêu thương thì niềm vui nỗi buồn của nó là mãi mãi dài lâu, còn sự phong phú hay nghèo nàn của nó thì bao la bất tận, hở người!  Nên mỗi lần thấy nhau là từng phút giây ta nghe hơi thở tiếng thơ người trong âm vang xoáy buốt giọng cười nồng ấm dấu yêu sưởi lòng ta cô quạnh
 
Ánh mắt ngời ngợi tia nhìn đắm đuối ta sung sướng khi thấy người cười rộn ràng thoải mái và ray rức u buồn lúc ai kia bâng khuâng xa vắng để cùng chia xẻ một niềm vui lạ kỳ huyền hoặc. Và rồi cũng sẽ qua đi mọi sự để duy nhất còn lại chỉ một tấm lòng thắm thiết dịu dàng trong Mối Tình Thơ. Ta cũng nhận ra rằng mỗi lúc bên người cũng chính là khi ta với người hóa thân vào nhau trong sự hài hòa đồng nhất để giai điệu yêu thương chan chứa bừng lên cho cuộc sống quá đỗi cô liêu quạnh quẽ này.
 
Ôi hai linh hồn sống giữa trái tim tôi
Cái kia muốn cùng cái nọ tách rời
Một cái trong khoái cảm của tình yêu mạnh mẽ
Muốn bám lấy cuộc đời với toàn cơ thể;
Một cái muốn nâng mình lên khỏi bụi trần
Mà bay tới thiên đường của những tiền nhân.
                                 

                               (Goethe)
 
Cái hạnh phúc muộn màng thấm đẩm cô đơn ấy như chực chờ một sự viên mãn ngọt ngào để hai ta trong cõi sâu linh hồn nhau vẫn muốn với tới sự trọn vẹn thanh khiết tinh ròng một nét đẹp tình yêu vĩnh cửu của nàng thơ. Người ơi...người ơi, tình ơi...tình ơi, một lần..là mãi mãi ta nhớ ân tình này như một khai mở tâm thức ta để trở về nguồn cội trong chính là mình vậy. Ôi, hạnh phúc thay trong một khoảnh khắc rung động sáng ngời để nghìn thu im vắng được hồi sinh cho một nỗi đời riêng!... 

  
vad


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»