<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-09 22:18:15Tóc nâu>
Mộng tình
...
Bến tương tư cứ nghe cồn cào sóng
Mượn tơ loan cùng dệt mộng vô thường
Chẳng thể nào mà dứt hết tơ vương
Hỡi người ơi … yêu tận cùng cuộc sống
ONLY
TIẾNG LÒNG ƠI !
Tiếng lòng ơi, ngỡ đã từng chết lịm
Giữa lắng sâu đôi bờ vực yêu thương
Và con tim mê mãi giấc miên trường
Hồn khép kín, thôi vấn vương ngày cũ .
Nhẹ nhàng rơi, thơ người gọi quá khứ
Giòng tương tư lại sóng lũ vỡ bờ
Khoảng đời nào đánh mất một giấc mơ
Tưởng đã tận! Ồ không (còn) đơn sơ nồng ấm !
Thiết tha ơi, là một lần sâu đậm
Đến nghìn năm vẫn thăm thẳm ẩn tình
Mặc sóng đời vỗ điệp khúc điêu linh
Người , muôn thuở tôn vinh tình diệu vợi …
Mùa không tan, niềm miên man nhắn gởi
Chút lửa hồng soi rọi buổi chiều đông
Mong trả người được ít nợ tang bồng
Khi môi hồng đã khép lời yêu dấu …
Tóc nâu
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)




![[;)]](/images/smiley/s4.gif)






