BUÔNG TÓC, CỘT THƠ ...
Chiều vàng, buông tóc, cột thơ
Thả bay trong gió, đâu ngờ thơ rơi
Là em, chân dại rong chơi
Và anh cúi nhặt bên đời tóc phai.
Anh về, hỏi nắng tóc ai
Em về, nghe gió thổi hoài câu ru
Để rồi nỗi nhớ hoang vu
Đến từ thiên cổ, Xuân thu chưa tàn
Ngày rơi vạt nắng dịu dàng
Chiều rơi chầm chậm…, hôn hoàng dịu êm
Mùa thương giăng lối, trải thềm
Nỗi lòng nghi hoặc, nát mềm tim nhau
Chẳng đâu, chẳng muốn gieo sầu
Nên em quên nhớ trên mầu môi ngoan
Quên nhiều, quên quá vôi vàng
Nên khi gió hỏi, bàng hoàng nhớ ơi !
- Giờ, em còn nhớ đến tôi ?
- Thơ rơi đem thả lối đời không chung !
Bao giờ trôi lặng gió lòng
Từng chiều thơ sẽ dựa lưng nỗi sầu…
Tóc nâu
Xin chào anh hàng xóm HN, TN mắc cười vì câu hỏi chiều dài của sợi tóc!
Dài hơn một chút và sậm hơn rât nhiều, đâu có rực rỡ tuyệt vời như vậy ...
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Đổi màu là nick thay theo ...
Xin chào Tóc Nâu, thấy cô này cũng Tóc Nâu, hn làm cháu Ông Tưởng ngay Tóc Nâu ạ.
Viết huyên thuyên cho vui một chút thôi. Mến chúc TN cùng gia đình có thật nhiều niềm vui mới nhé. Độ này lười quá nên hay copy lại góp vui cùng chủ nhà....
Đợi
Nơi ta ngồi, gối cũng sờn, vai
Đặt tay trên, vết hằn mầu xưa cũ
Sao người chẳng về, để... ai nhớ
Những chiều thu, lá lớp lớp rụng đầy...
Nét hoang buồn, phảng phất tiếng gọi ai
Từng tiếng mơ, xô nghiêng bờ tóc rối
Ôi, hương của yêu là : Đợi
Vạn vật đổi rời,
em mãi chẳng... sờn lòng đâu...
hoangnguyen