<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>A***E</b> -- <b>7.8.2004 4:22:55 </b> >>
Truyện này tôi mới sáng tác, không theo chương hồi, các bạn thông cảm
Xì.xì...Bụp...
Mảnh thuỷ tinh và hoá chất bay tung toé...văng cả vào người Huy. Thuỷ giật mình bởi tiếng động xung quanh, cả căn phòng nháo nhác, mọi ánh mắt dồn cả về phía Huy như đang tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Huy thất thần quay lại, thở dài và lên tiếng:
Xin lỗi mọi người, không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là ống nghiệm bị vỡ thôi. Thì ra là thế, mọi người lại bắt đầu trở lại công việc đang làm, riêng Thuỷ thì khác, cô biết việc Huy đang làm và hiểu rằng các thí nghiệm đó không thể nào làm vỡ ống nghiệm được. Cô tiến lại gần Huy và thì thầm : Có chuyện gì thế anh? Em biết là có nguyên nhân khác xảy ra, hãy cho em biết đi nào?
Xin lỗi em, anh lơ đãng quá, đáng lẽ không nên cho nước vào axit với cách như thế.
Hiểu ra nguyên nhân sự việc Thuỷ càng bất ngờ hơn. Một người có kỹ năng thực hành tốt như Huy đâu thể nào không biết việc đó, hơn nữa lại là một cử nhân tốt nghiệp xuất sắc, đã làm không biết bao nhiêu thí nghiệm khó hơn rất nhiều lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như vậy sao?
Đang mải suy nghĩ Thuỷ bỗng nghe thấy tiếng trưởng phòng Dao: Huy, em làm sao thế? Cô tin chắc em đang gặp vấn đề khó khăn, có gì cứ nói với cô, cô tin chắc rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả thôi mà !
Thưa cô, không có chuyện khó khăn gì đâu ạ, chỉ là...
Sao không nói tiếp? vẫn là tiếng trưởng phòng.
Dạo này em hơi bị phân tâm, có lẽ do ảnh hưởng công việc quá nhiều, thưa cô, có lẽ em xin phép nghỉ một tuần được không ạ.
Thế nhưng còn dự án sắp hoàn thành?
Thưa cô, việc này Thuỷ làm được mà, em đã hướng dẫn Thuỷ mọi việc và em cũng nhận thấy cô ấy có khả năng lắm.
Thôi được, vậy cô cho phép em nghỉ một tuần, đừng làm cô thất vọng. Bây giờ em viết đơn xin phép đi, cô sẽ ký. Đây là chìa khoá căn nhà ở ngoại ô của cô, em cầm lấy.
...
Huy chào mọi người rồi bước xuống cầu thang, anh dắt xe nổ máy đang định phóng đi thì...
Anh Huy ! Tiếng Thuỷ gọi giật lại từ trên cao, Huy ngước mắt nhìn.
Tối nay anh có bận việc gì không? Thuỷ hỏi.
Không, nhưng có việc gì thế Thuỷ?
Em muốn anh chỉ cho em vấn đề của Cephalosporin.
Được, anh ở nhà, em có thể đến trước 9h. Huy nói xong và phóng xe đi.
...
Ăn tối xong, Huy ngồi nhâm nhi ly cafe, cafe hôm nay sao đắng ngắt khác hẳn mọi khi. Bật lửa châm thuốc, Huy đặt vào gạt tàn và lặng lẽ ngồi ngắm từng sợi khói bay lên xám ngắt. Thường nhật sau khi đi làm về Huy vẫn thường ngồi uống cafe và hút thuốc cho đầu óc bớt căng thẳng vì phải làm việc tối rất khuya, công việc nghiên cứu ở Viện đòi hỏi phải chi nhiều thời gian.
Huy nằm trên sofa và ngủ thiếp đi lúc nào không biết, giấc ngủ thật ngon lành, lâu lắm rồi Huy mới lại được ngủ một giấc như thế.
8h Tối, tiếng chuông làm Huy giật mình tỉnh dậy. Thuỷ đã đến.
Huy uể oải đứng dậy, như vẫn còn ngái ngủ Huy lặng lẽ ra mở cửa, sau khi rót nước mời Thuỷ uống, Huy vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Thái độ và biểu hiện của Huy không qua khỏi mắt Thuỷ. Cô biết Huy đã lâu và thầm quý mến con người anh, không những Huy điển trai và thông mình mà vì anh biết quan tâm đến mọi người. Làm việc chung với anh mới vài tháng mà thiện cảm cô dành cho anh khác hẳn với tình đồng nghiệp, cô nhận thấy ở anh những điều thật khác với những đồng nghiệp cùng phòng. Nhưng ở Huy, Thuỷ nhận thấy một điều khác lạ, đã 30 tuổi mà anh vẫn sống một mình, qua sự tìm hiểu cô biết anh chưa có bạn gái vì kể từ khi biết anh, cô không thấy biểu hiện gì của việc có bạn gái. Tất cả thời gian anh dành hết cho công việc, anh làm như nếu không có công việc thì anh chẳng biết làm gì, cả phòng Enzyme học của cô không ai có tần suất làm việc nhiều như anh kể cả trưởng phòng Dao.
Anh Huy, em vẫn chưa hiểu hết về quy trình sinh trưởng của chủng Seratia sp.DT3, anh giải thích cho em được chứ ?
Àh, anh tưởng có chuyện gì, được. Huy đứng lên bước về phía bàn cá nhân lấy một tập tài liệu đưa cho Thuỷ và nói.
Đây là toàn bộ quá trình sinh trưởng của Seratia sp.DT3 mà anh đã khảo cứu suốt 2 năm qua. Trong đó còn có cả nghiên cứu về động học sinh trưởng của sản phẩm mà nó tạo ra ở các điều kiện khác nhau. Em cầm lấy mang về nhà đọc, nếu có thắc mắc gì thì phone qua cho anh.
Vâng, em cảm ơn anh.
Có gì mà phải cảm ơn, anh thấy em rất có khả năng đấy, cố gắng lên. Công trình sắp hoàn thành rồi, tiếc là anh không thể giúp em nhiều hơn, và có lẽ anh cũng không tham dự báo cáo tổng kết dự án được rồi.
Có việc gì sao anh Huy ?.
Không có việc gì cả, dạo này anh thấy mệt mỏi quá, anh đã xin phép nghỉ một tuần, có lẽ anh sẽ đi nghỉ cho thoải mái.
Vâng, anh nên nghỉ ngơi cho thoải mái, em thấy anh làm việc như điên ấy, con người chứ có phải cái máy đâu, cũng phải xả hơi chứ.
Ừ, anh cũng nghĩ thế.
À, nếu không còn việc gì thì anh phải làm chút việc riêng, em cứ cầm về đọc đi, thắc mắc gì thì phone cho anh.
Vâng, Thuỷ nói và đứng lên chào Huy.
Tiễn Thuỷ ra khỏi cổng, Huy quay trở vào và buông mình xuống sofa. Nhìn thấy nét mặt buồn buồn của Thuỷ lúc ra về Huy đã hiểu. Thuỷ đã cảm mến anh và thực sự muốn quan tâm chăm sóc đến anh. Nhưng Huy không thể nào tiếp nhận tình cảm đó, đã từ lâu anh giữ kẽ với Thuỷ, anh có tâm sự gì chăng ?
Xì.xì...Bụp...
Mảnh thuỷ tinh và hoá chất bay tung toé...văng cả vào người Huy. Thuỷ giật mình bởi tiếng động xung quanh, cả căn phòng nháo nhác, mọi ánh mắt dồn cả về phía Huy như đang tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Huy thất thần quay lại, thở dài và lên tiếng:
Xin lỗi mọi người, không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là ống nghiệm bị vỡ thôi. Thì ra là thế, mọi người lại bắt đầu trở lại công việc đang làm, riêng Thuỷ thì khác, cô biết việc Huy đang làm và hiểu rằng các thí nghiệm đó không thể nào làm vỡ ống nghiệm được. Cô tiến lại gần Huy và thì thầm : Có chuyện gì thế anh? Em biết là có nguyên nhân khác xảy ra, hãy cho em biết đi nào?
Xin lỗi em, anh lơ đãng quá, đáng lẽ không nên cho nước vào axit với cách như thế.
Hiểu ra nguyên nhân sự việc Thuỷ càng bất ngờ hơn. Một người có kỹ năng thực hành tốt như Huy đâu thể nào không biết việc đó, hơn nữa lại là một cử nhân tốt nghiệp xuất sắc, đã làm không biết bao nhiêu thí nghiệm khó hơn rất nhiều lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như vậy sao?
Đang mải suy nghĩ Thuỷ bỗng nghe thấy tiếng trưởng phòng Dao: Huy, em làm sao thế? Cô tin chắc em đang gặp vấn đề khó khăn, có gì cứ nói với cô, cô tin chắc rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả thôi mà !
Thưa cô, không có chuyện khó khăn gì đâu ạ, chỉ là...
Sao không nói tiếp? vẫn là tiếng trưởng phòng.
Dạo này em hơi bị phân tâm, có lẽ do ảnh hưởng công việc quá nhiều, thưa cô, có lẽ em xin phép nghỉ một tuần được không ạ.
Thế nhưng còn dự án sắp hoàn thành?
Thưa cô, việc này Thuỷ làm được mà, em đã hướng dẫn Thuỷ mọi việc và em cũng nhận thấy cô ấy có khả năng lắm.
Thôi được, vậy cô cho phép em nghỉ một tuần, đừng làm cô thất vọng. Bây giờ em viết đơn xin phép đi, cô sẽ ký. Đây là chìa khoá căn nhà ở ngoại ô của cô, em cầm lấy.
...
Huy chào mọi người rồi bước xuống cầu thang, anh dắt xe nổ máy đang định phóng đi thì...
Anh Huy ! Tiếng Thuỷ gọi giật lại từ trên cao, Huy ngước mắt nhìn.
Tối nay anh có bận việc gì không? Thuỷ hỏi.
Không, nhưng có việc gì thế Thuỷ?
Em muốn anh chỉ cho em vấn đề của Cephalosporin.
Được, anh ở nhà, em có thể đến trước 9h. Huy nói xong và phóng xe đi.
...
Ăn tối xong, Huy ngồi nhâm nhi ly cafe, cafe hôm nay sao đắng ngắt khác hẳn mọi khi. Bật lửa châm thuốc, Huy đặt vào gạt tàn và lặng lẽ ngồi ngắm từng sợi khói bay lên xám ngắt. Thường nhật sau khi đi làm về Huy vẫn thường ngồi uống cafe và hút thuốc cho đầu óc bớt căng thẳng vì phải làm việc tối rất khuya, công việc nghiên cứu ở Viện đòi hỏi phải chi nhiều thời gian.
Huy nằm trên sofa và ngủ thiếp đi lúc nào không biết, giấc ngủ thật ngon lành, lâu lắm rồi Huy mới lại được ngủ một giấc như thế.
8h Tối, tiếng chuông làm Huy giật mình tỉnh dậy. Thuỷ đã đến.
Huy uể oải đứng dậy, như vẫn còn ngái ngủ Huy lặng lẽ ra mở cửa, sau khi rót nước mời Thuỷ uống, Huy vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Thái độ và biểu hiện của Huy không qua khỏi mắt Thuỷ. Cô biết Huy đã lâu và thầm quý mến con người anh, không những Huy điển trai và thông mình mà vì anh biết quan tâm đến mọi người. Làm việc chung với anh mới vài tháng mà thiện cảm cô dành cho anh khác hẳn với tình đồng nghiệp, cô nhận thấy ở anh những điều thật khác với những đồng nghiệp cùng phòng. Nhưng ở Huy, Thuỷ nhận thấy một điều khác lạ, đã 30 tuổi mà anh vẫn sống một mình, qua sự tìm hiểu cô biết anh chưa có bạn gái vì kể từ khi biết anh, cô không thấy biểu hiện gì của việc có bạn gái. Tất cả thời gian anh dành hết cho công việc, anh làm như nếu không có công việc thì anh chẳng biết làm gì, cả phòng Enzyme học của cô không ai có tần suất làm việc nhiều như anh kể cả trưởng phòng Dao.
Anh Huy, em vẫn chưa hiểu hết về quy trình sinh trưởng của chủng Seratia sp.DT3, anh giải thích cho em được chứ ?
Àh, anh tưởng có chuyện gì, được. Huy đứng lên bước về phía bàn cá nhân lấy một tập tài liệu đưa cho Thuỷ và nói.
Đây là toàn bộ quá trình sinh trưởng của Seratia sp.DT3 mà anh đã khảo cứu suốt 2 năm qua. Trong đó còn có cả nghiên cứu về động học sinh trưởng của sản phẩm mà nó tạo ra ở các điều kiện khác nhau. Em cầm lấy mang về nhà đọc, nếu có thắc mắc gì thì phone qua cho anh.
Vâng, em cảm ơn anh.
Có gì mà phải cảm ơn, anh thấy em rất có khả năng đấy, cố gắng lên. Công trình sắp hoàn thành rồi, tiếc là anh không thể giúp em nhiều hơn, và có lẽ anh cũng không tham dự báo cáo tổng kết dự án được rồi.
Có việc gì sao anh Huy ?.
Không có việc gì cả, dạo này anh thấy mệt mỏi quá, anh đã xin phép nghỉ một tuần, có lẽ anh sẽ đi nghỉ cho thoải mái.
Vâng, anh nên nghỉ ngơi cho thoải mái, em thấy anh làm việc như điên ấy, con người chứ có phải cái máy đâu, cũng phải xả hơi chứ.
Ừ, anh cũng nghĩ thế.
À, nếu không còn việc gì thì anh phải làm chút việc riêng, em cứ cầm về đọc đi, thắc mắc gì thì phone cho anh.
Vâng, Thuỷ nói và đứng lên chào Huy.
Tiễn Thuỷ ra khỏi cổng, Huy quay trở vào và buông mình xuống sofa. Nhìn thấy nét mặt buồn buồn của Thuỷ lúc ra về Huy đã hiểu. Thuỷ đã cảm mến anh và thực sự muốn quan tâm chăm sóc đến anh. Nhưng Huy không thể nào tiếp nhận tình cảm đó, đã từ lâu anh giữ kẽ với Thuỷ, anh có tâm sự gì chăng ?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
