Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bước ngoặt cuộc đời !

5 trả lời, 1.955 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>A***E</b> -- <b>7.8.2004 4:22:55 </b> &gt;>
Truyện này tôi mới sáng tác, không theo chương hồi, các bạn thông cảm





Xì.xì...Bụp...
Mảnh thuỷ tinh và hoá chất bay tung toé...văng cả vào người Huy. Thuỷ giật mình bởi tiếng động xung quanh, cả căn phòng nháo nhác, mọi ánh mắt dồn cả về phía Huy như đang tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Huy thất thần quay lại, thở dài và lên tiếng:
Xin lỗi mọi người, không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là ống nghiệm bị vỡ thôi. Thì ra là thế, mọi người lại bắt đầu trở lại công việc đang làm, riêng Thuỷ thì khác, cô biết việc Huy đang làm và hiểu rằng các thí nghiệm đó không thể nào làm vỡ ống nghiệm được. Cô tiến lại gần Huy và thì thầm : Có chuyện gì thế anh? Em biết là có nguyên nhân khác xảy ra, hãy cho em biết đi nào?
Xin lỗi em, anh lơ đãng quá, đáng lẽ không nên cho nước vào axit với cách như thế.
Hiểu ra nguyên nhân sự việc Thuỷ càng bất ngờ hơn. Một người có kỹ năng thực hành tốt như Huy đâu thể nào không biết việc đó, hơn nữa lại là một cử nhân tốt nghiệp xuất sắc, đã làm không biết bao nhiêu thí nghiệm khó hơn rất nhiều lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như vậy sao?
Đang mải suy nghĩ Thuỷ bỗng nghe thấy tiếng trưởng phòng Dao: Huy, em làm sao thế? Cô tin chắc em đang gặp vấn đề khó khăn, có gì cứ nói với cô, cô tin chắc rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả thôi mà !
Thưa cô, không có chuyện khó khăn gì đâu ạ, chỉ là...
Sao không nói tiếp? vẫn là tiếng trưởng phòng.
Dạo này em hơi bị phân tâm, có lẽ do ảnh hưởng công việc quá nhiều, thưa cô, có lẽ em xin phép nghỉ một tuần được không ạ.
Thế nhưng còn dự án sắp hoàn thành?
Thưa cô, việc này Thuỷ làm được mà, em đã hướng dẫn Thuỷ mọi việc và em cũng nhận thấy cô ấy có khả năng lắm.
Thôi được, vậy cô cho phép em nghỉ một tuần, đừng làm cô thất vọng. Bây giờ em viết đơn xin phép đi, cô sẽ ký. Đây là chìa khoá căn nhà ở ngoại ô của cô, em cầm lấy.
...
Huy chào mọi người rồi bước xuống cầu thang, anh dắt xe nổ máy đang định phóng đi thì...
Anh Huy ! Tiếng Thuỷ gọi giật lại từ trên cao, Huy ngước mắt nhìn.
Tối nay anh có bận việc gì không? Thuỷ hỏi.
Không, nhưng có việc gì thế Thuỷ?
Em muốn anh chỉ cho em vấn đề của Cephalosporin.
Được, anh ở nhà, em có thể đến trước 9h. Huy nói xong và phóng xe đi.
...
Ăn tối xong, Huy ngồi nhâm nhi ly cafe, cafe hôm nay sao đắng ngắt khác hẳn mọi khi. Bật lửa châm thuốc, Huy đặt vào gạt tàn và lặng lẽ ngồi ngắm từng sợi khói bay lên xám ngắt. Thường nhật sau khi đi làm về Huy vẫn thường ngồi uống cafe và hút thuốc cho đầu óc bớt căng thẳng vì phải làm việc tối rất khuya, công việc nghiên cứu ở Viện đòi hỏi phải chi nhiều thời gian.
Huy nằm trên sofa và ngủ thiếp đi lúc nào không biết, giấc ngủ thật ngon lành, lâu lắm rồi Huy mới lại được ngủ một giấc như thế.
8h Tối, tiếng chuông làm Huy giật mình tỉnh dậy. Thuỷ đã đến.
Huy uể oải đứng dậy, như vẫn còn ngái ngủ Huy lặng lẽ ra mở cửa, sau khi rót nước mời Thuỷ uống, Huy vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Thái độ và biểu hiện của Huy không qua khỏi mắt Thuỷ. Cô biết Huy đã lâu và thầm quý mến con người anh, không những Huy điển trai và thông mình mà vì anh biết quan tâm đến mọi người. Làm việc chung với anh mới vài tháng mà thiện cảm cô dành cho anh khác hẳn với tình đồng nghiệp, cô nhận thấy ở anh những điều thật khác với những đồng nghiệp cùng phòng. Nhưng ở Huy, Thuỷ nhận thấy một điều khác lạ, đã 30 tuổi mà anh vẫn sống một mình, qua sự tìm hiểu cô biết anh chưa có bạn gái vì kể từ khi biết anh, cô không thấy biểu hiện gì của việc có bạn gái. Tất cả thời gian anh dành hết cho công việc, anh làm như nếu không có công việc thì anh chẳng biết làm gì, cả phòng Enzyme học của cô không ai có tần suất làm việc nhiều như anh kể cả trưởng phòng Dao.
Anh Huy, em vẫn chưa hiểu hết về quy trình sinh trưởng của chủng Seratia sp.DT3, anh giải thích cho em được chứ ?
Àh, anh tưởng có chuyện gì, được. Huy đứng lên bước về phía bàn cá nhân lấy một tập tài liệu đưa cho Thuỷ và nói.
Đây là toàn bộ quá trình sinh trưởng của Seratia sp.DT3 mà anh đã khảo cứu suốt 2 năm qua. Trong đó còn có cả nghiên cứu về động học sinh trưởng của sản phẩm mà nó tạo ra ở các điều kiện khác nhau. Em cầm lấy mang về nhà đọc, nếu có thắc mắc gì thì phone qua cho anh.
Vâng, em cảm ơn anh.
Có gì mà phải cảm ơn, anh thấy em rất có khả năng đấy, cố gắng lên. Công trình sắp hoàn thành rồi, tiếc là anh không thể giúp em nhiều hơn, và có lẽ anh cũng không tham dự báo cáo tổng kết dự án được rồi.
Có việc gì sao anh Huy ?.
Không có việc gì cả, dạo này anh thấy mệt mỏi quá, anh đã xin phép nghỉ một tuần, có lẽ anh sẽ đi nghỉ cho thoải mái.
Vâng, anh nên nghỉ ngơi cho thoải mái, em thấy anh làm việc như điên ấy, con người chứ có phải cái máy đâu, cũng phải xả hơi chứ.
Ừ, anh cũng nghĩ thế.
À, nếu không còn việc gì thì anh phải làm chút việc riêng, em cứ cầm về đọc đi, thắc mắc gì thì phone cho anh.
Vâng, Thuỷ nói và đứng lên chào Huy.
Tiễn Thuỷ ra khỏi cổng, Huy quay trở vào và buông mình xuống sofa. Nhìn thấy nét mặt buồn buồn của Thuỷ lúc ra về Huy đã hiểu. Thuỷ đã cảm mến anh và thực sự muốn quan tâm chăm sóc đến anh. Nhưng Huy không thể nào tiếp nhận tình cảm đó, đã từ lâu anh giữ kẽ với Thuỷ, anh có tâm sự gì chăng ?
Đăng nhập để trả lời
0
Bar VuHoang lúc 23h30
Cũng giống như bao nhiêu quán bar khác, nơi đây lúc nào cũng tràn ngập âm thanh đủ loại, từ tiếng nhạc, tiếng nói chuyện, tiếng xì xầm...
Tại quầy bar, nơi mà có tần suất âm thanh cao nhất, muốn nghe rõ phải ghé sát vào tai mà nói lên như quát. Huy ngồi đó, miệng ngậm điếu thuốc tay phải ly, tay trái cốc...
Mặc cho âm thanh như gào thét bên tai, Huy vẫn trầm mặc, từ xa nhìn lại Huy như một kẻ lạc lõng giữa bao nhiêu con người hiện diện nơi này. Huy đang chìm vào dòng suy nghĩ, những ký ức ngọt ngào và cay đắng, bình thường anh vẫn vui tươi, vẫn làm việc đều đặn nên không ai biết được mỗi đêm anh luôn bị ám ảnh bởi một chuyện cũ, đã 5 năm trôi qua kể từ ngày ấy.
....
Ngày ấy, vừa mới tốt nghiệp ra trường với tấm bằng loại ưu, vừa được phân công về Phòng Enzyme học- Viện khoa học và công nghệ ViệtNam, Huy vui mừng vì được làm đúng sở trường, vui vì được cống hiến cho khoa học, niềm vui này còn vui hơn nữa vì bao nhiêu dự định, anh sẽ học thêm, rồi chỉ vài năm sau, anh sẽ được Viện phân công, cử đi nước ngoài học thêm về BioChem, đó là ước mơ nghề nghiệp của anh. Nhưng đó chỉ là một trong bao nhiêu niềm vui, còn một điều nữa, quan trọng hơn đối với anh.
....
Đó là Huyền, người con gái mà anh đem lòng yêu mến, anh mong ước được xây đắp hạnh phúc cùng Huyền. Tất cả những gì anh làm, anh phấn đấu đều vì muốn Huyền được sống hạnh phúc, bù đắp cho Huyền những mất mát, những tổn thương trước kia. Nhưng cuộc đời thật nghiệt ngã, mặc dù yêu Huy, rất yêu nhưng Huyền phải rời xa anh, Huyền không muốn anh phải chấp nhận Trà My, không muốn phá hỏng sự nghiệp của anh, lo sợ cho tương lai của anh.
Trước khi gặp Huy, Huyền đã từng có một đời chồng và bé Trà My là kết quả của cuộc hôn nhân đó, ba của Trà My đã phụ bạc vợ, đã làm tổn thương Huyền, rồi bỏ mẹ con Huyền để cùng với tình nhân đi tìm lạc thú. Chán nản, thất vọng, đầu tiên Huyền chỉ muốn quyên sinh, nhưng nhìn thấy bé Trà My lòng Huyền lại quặn đau, Trà My nào có lỗi gì, và Huyền phải sống để chăm sóc con, Huyền nén nỗi bi phẫn vào lòng tiếp tục sống.
Sự việc nếu chỉ có thế thì đơn giản biết bao, nhưng trong một lần tham gia hội nghị công nghệ và khoa học toàn quốc Huyền đã gặp Huy. Ban đầu chỉ là công việc, các báo cáo của hôị nghị, hai người thấy tương đắc và từ đó phát sinh hảo cảm, tình cảm đó ngày một phát triển, mặc dù biết có nhiều gian nan, mặc dù biết khoảng cách sẽ cản trở nhiều, nhưng trong thâm tâm Huy vẫn cảm thấy tự tin, 3000km có là gì chứ ? chỉ 2 giờ là anh sẽ gặp được Huyền thôi. Những cuộc điện thoại giữa anh và Huyền diễn ra ngày một nhiều, đến nỗi mỗi ngày nếu không phải là Huyền thì Huy sẽ gọi cho nhau, được nghe giọng nói của nhau đã trở thành món ăn tinh thần cho cả hai. Qua tìm hiểu Huy đã biết tất cả mọi chuyện của Huyền, biết về cuộc sống tinh thần của Huyền, qua đó anh càng cảm phục và yêu Huyền hơn. Anh nguyện mang lại hạnh phúc cho Huyền và bé Trà My.
Một ngày của 5 năm về trước, anh phone trước và báo sẽ vào thăm Huyền nhân dịp chuyến công tác phía nam. Huyền đón Huy từ sân bay Tân Sơn Nhất và cùng nhau về nhà của Huyền. Khi về đến nhà Huyền rót nước và làm đồ ăn cho cả hai người, họ nói chuyện và cùng nhau xem vô tuyến, Huy hơi mệt vì vừa đáp máy bay nên đi ngủ trước. Hôm sau Huyền đưa Huy đến nơi công tác và đi làm, tối hôm đó Huy đã nhận vé và dự định 11h sẽ ra bắc. Huyền đón Huy thật sớm, họ cùng nhau đi dạo. Huyền đề nghị Huy sắp sẵn hành lý và đi ra phi trường luôn. Huyền nói với Huy:
Anh Huy, chúng ta chia tay nhau nhé...em...em không thể.
Như sét đánh ngang tai Huy giật giọng: Sao cơ...em nói sao ?
Anh nghe rõ mà, phải không, Huyền ấp úng nói.
Nhưng mà tại sao?
Tại sao thì anh phải rõ hơn em chứ ?
Bé Trà my ?
Vâng, đó chỉ là một lý do, còn nhiều lý do khác nữa.
...
Nhạc tại quán bar bỗng nhiên làm Huy sực tỉnh, bản ballat trữ tình du dương và quen thuộc: You Light up my life !
Bản nhạc mà anh đã cùng Huyền nghe trên xe khi ra phi trường ngày nào, và suốt 5 năm qua anh vẫn nghe, anh thuộc từng lời, từng giai điệu và tiết tấu.
Huy gọi thêm một chai Heiniken ngửa cổ tu ừng ực.
...
Huy đau đầu và bật dậy, thấy Thuỷ đang gục xuống bên anh, nơi này là nơi nào? anh không biết. Thấy động Thuỷ cũng tỉnh dậy :
Anh tỉnh rồi à ?
Đây là nơi nào thế ? Sao anh lại ở đây? Em cũng ở đây à ?
Đây là nhà em, anh uống say quá.

(còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
Huy bàng hoàng nhận ra mình đang trong tình trạng nào, tuy được đắp một chiếc chăn mỏng, nhưng anh nhận ra mình không mặc gì, có lẽ nào...
Thuỷ, em dìu anh về ? sao em biết anh ở đó ?
Sau khi về nhà, em sực nhớ là đã bỏ quên tập hồ sơ dự án ở nhà anh, thế nên em quay lại lấy, vừa đến nơi thì thấy anh phóng xe ra, em gọi nhưng anh không nghe thấy, thế là em đi theo anh...
Ừ, cảm ơn em, thế em thay đồ cho anh ??
Chứ anh nghĩ là anh tự thay đồ được sao ?
Thế em....
Em đùa anh thôi, đứa em trai của em giúp anh đó, còn đồ của anh, em đã giặt và chắc bây giờ cũng đã khô, đợi em vào lấy nhé.
....
Thuỷ mang đồ ra và nói : Thôi, anh thay đồ đi, em vô bếp làm đồ ăn, chắc anh đói lắm rồi, em cũng đói lắm.
Huy ngồi ở bàn, rót nước uống. Liếc qua bể cá cảnh Huy chợt cảm thấy bâng khuâng, những con cá vàng, xanh tung tăng bơi lượn, chúng thật vui vẻ và có đôi. Cạch, Thuỷ đặt đĩa trứng ốp la và cặp bánh mỳ xuống bàn nói với Huy :
Anh Huy, dùng đi anh, chắc anh đói rồi, đừng khách sáo nhé.
Với tay lấy tách, hộp cafe và phích nước, Thuỷ nhẹ nhàng rót ra hai ly:
Một cho em, một cho anh.
Em cũng uống cafe sao ?
Không thường lắm, chỉ những lúc vui vẻ.
Àh, anh thì hay dùng lắm, chẳng kể vui hay buồn.
Àh, anh Huy này, bây giờ em phải đi làm rồi, không tiện chở anh qua nhà vì như thế sẽ muộn làm mất, nếu không ngại anh cứ ở lại đây chờ em về được chứ.
Huy lưỡng lự một lát rồi đứng lên nói :
Thôi cảm ơn em nhiều Thuỷ ạ , Anh phải trở lại Bar lấy xe nữa, anh đi taxi được mà.
Thế cũng được, nhưng anh ở lại chờ em thì em sẽ vui hơn.
Anh biết, nhưng có lẽ anh phai đi em ạ, anh quên mất là em còn phải hoàn thành dự án, điều đó rất quan trọng với em đấy. Chúc em đạt được kết quả tốt nhất.
Thôi thế cũng được, Thuỷ tiến lại gần và nói : Em tiễn anh ra cửa vậy.
Đang bước lại gần, bỗng nhiên Thuỷ vấp phải một vật gì đó, gót chiếc giày cao gót gãy phát ra tiếng rộp rộp, Huy nhìn thấy vội dang tay ra đỡ, vì đang bước nhanh, vấp ngã quá bất ngờ nên với quán tính khá mạnh đã đẩy cả Thuỷ và Huy ngã xuống sàn. Bất ngờ làm Huy không biết phải xử lý như thế nào, Thuỷ lại đè lên anh. khoảng 1 phút sau Thuỷ chợt nhận ra sự thất thố của mình, cô đứng dậy thật nhanh và nói :
Xin lỗi anh, em không cố ý đâu.
Anh biết, nhưng thôi, em có làm sao không ?
Không sao, đợi em thay đôi dép.
...
Rời nhà Thuỷ, Huy đón taxi đến quán bar để lấy xe. Trên đường đi Huy tự trách mình đã để xảy ra tình trạng này, lại tới chuyện ngã hồi nãy nữa, anh không muốn làm Thuỷ có hy vọng gì, anh thực sự không thể nào yêu Thuỷ được, trái tim anh đã một lần đau và đến giờ nó vẫn đau.

(Còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn A***E,

[sm=welcome.gif] bạn đến chơi thư quán.


A***E ơi,

Bạn đừng quên ghi tên tác giả của truyện và số chương nha.

Thay mặt huynh đệ tỷ muội của VNTQ xin chân thành cảm ơn sự đóng góp của bạn.[:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Huy đón taxi đến Bar VuHoang lúc 8h sáng, sau khi uống cafe anh lấy xe ra về, vừa đi vừa trầm mặc, anh rẽ xe theo đúng luật nhưng không theo ý muốn ban đầu, dần dần chiếc xe càng đưa Huy xa mục đích, nó dẫn anh qua con đường nhỏ, dưới những tán bằng lăng xơ xác, rồi đến con đường đầy hoa sữa trái mùa, cuối cùng sau khi tiêu thụ hết số nhiên liệu, nó thả anh xuống trước một bến xe buýt gần trường tiểu học Cầu giấy.
Huy đành xuống dắt bộ băng qua đường để tìm cây xăng, bất chợt một bóng nhỏ lướt nhanh qua ý nghĩ của anh, ngưng thần vài giây anh dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm điều gì đó, ở cuối con đường cái bóng nhỏ xa dần và rồi lẫn vào dòng người cuối phố. Trở về nhà trong tâm trạng bất ổn, Huy dường như nhớ lại khoảnh khắc trên đường lúc chiều nay, chiếc bóng nhỏ của một cô bé, dường như là học tiểu học gần đó, đôi mắt cô bé như có một vẻ gì đó quen quen, anh không nhớ đã gặp ở đâu rồi. Anh trở vào nhà, xắp xếp đồ đạc, thu dọn mọi thứ để chuẩn bị cho tuần nghỉ ngoại ô, một mình nên cũng không có nhiều thứ phải chuẩn bị, kem đánh răng, bàn chải, dầu bóng, keo xịt tóc, bàn cạo râu, quần áo, và một cuốn Album. Hành trang của anh gói gọn trong một chiếc cặp số nhẹ nhàng. Căn nhà của cô Dao kể ra cũng đầy đủ tiện nghi, bếp núc...
....
Ra khỏi thành phố, không khí trở nên trong lành hơn, tiếng ồn ào nơi đô hội bớt hẳn, có chăng cũng là ở trung tâm thị trấn, chỉ có một cái chợ nhỏ, nơi chỉ bán hàng vào buổi sáng, nơi cung cấp các mặt hàng thiết yếu như gạo, củi , dầu , thịt ,cá, rau...
Bước vào căn nhà, mùi ẩm mốc dường như thoang thoảng, chắc cũng lâu rồi cô Dao không đến nghỉ nơi này, tuy đồ đạc vẫn được phủ bởi những tấm vải trắng, nhưng bụi thì cũng khá, mà nơi này lấy đâu ra nhiều bụi thế nhỉ ?...Dọn dẹp xong căn nhà, xắp xếp đâu vào đó thì cũng là lúc tiếng chuông nhà thờ gần đó vang lên, chắc là 12h trưa rồi đây, tự nhiên Huy cảm thấy đói bụng. Bước ra và tìm vào thị trấn, tìm mãi không thấy có nhà hàng ăn uống nào, bất chợt anh mỉm cười khi trong góc khuất của con ngõ nhỏ một tấm biển nhô ra, cửa hàng tạp hoá đây rồi, anh ghé lại mua một thùng mỳ gói và một cây thuốc lá với chiếc bật lửa. Anh định mua thêm cân gạo va mấy bó rau, nhưng cô bán hàng nói chả cần thiết phải thế, sáng mai khắc có người mang vào tận nơi bán cho anh.
Tối đó Huy ăn mỳ gói, chẳng là 5 năm qua vốn sống một mình nên anh cũng thạo nghề bếp núc ra phết, những sợi mỳ vàng, dài và béo ngậy, một bữa ngon lành. Kế đến Huy lại lục trong cặp lôi ra chiếc băng catsettle bật máy và im lặng, bản ballat nhẹ nhàng thanh thoát, âm hưởng quyến rũ và sâu lắng như vọng về bởi thời gian, vẫn là bản nhạc quen thuộc, anh đã từng nghe đi nghe lại hàng trăm, hàng ngàn lần, ấy thế mà giờ đây, với anh nó vẫn như mới lạ, vẫn cuốn hút và thôi thúc anh.
...
Nghe đi nghe lại bản nhạc đến 3 lần, Huy bần thần đứng dậy mở tủ lạnh và tu một hơi gần nửa chai nước, sau khi đã thoả mãn cơn khát anh bước ra hành lang, hít thở không khí cho thư giãn, hương một loài hoa gì đó phảng phất đã kích thích khứu giác Huy, anh lần theo mùi hương và phát hiện ra Tầm xuân ư ? Mùa này làm gì có Tầm xuân ? mà Tầm xuân cũng đâu có hương như thế ? Anh không biết nó là loài gì, chỉ biết rằng theo như phân loại thực vật mà anh đã được học thì nó thuộc loại thân thảo, dáng đứng lá bản, gân lá xanh chia thuỳ, mép lá có răng cưa...Kỳ lạ thật !. Anh vốn khá cứng về chuyên môn, tuy không theo chuyên ngành thực vật học nhưng những hiểu biết của anh về nó cũng tạm gọi là được, thế mà ngay trong khu vực này lại xuất hiện một loại cây mà làm anh mất tự tin vào kiến thức của mình như thế, Huy chạy vội vào nhà, lục tìm đống tài liệu về thực vật, bất chợt anh té xõng xoài bởi vấp phải một cành cây chắn ngang đường, máu chảy rất nhiều làm anh xuống sức rất nhanh, thật không may cho Huy, ở đây rất vắng vẻ, không có căn nhà nào xung quanh, dù anh có kêu gào thì cũng không ích gì, máu vẫn chảy rất nhiều, có lẽ anh bị vỡ động mạch. Dần dần anh lịm đi, ...cuối cùng có lẽ quá mệt mỏi vì mất máu, Huy cảm nhận thấy thần chết như đang rình rập quanh đây, chỉ chờ anh gục xuống là đưa anh đi, trong mê man, anh thấy Huyền, bóng của Huyền xuất hiện từ mờ đến rõ ràng, rồi lại mờ dần. Chiếc bóng cứ như chập chờn trước mắt Huy, anh quên cả đau đớn, đứng dậy chạy đến bên Huyền, nhưng bóng của Huyền cứ như giữ khoảng cách với anh, mỗi khi anh lại gần thì chiếc bóng cũng như xa ra, cứ đuổi theo chiếc bóng của Huyền, Huy chạy qua cánh đồng, băng qua con mương đầy nước mùa cấy hái, không biết chạy được bao lâu, bỗng nhiên xung quanh Huy chỉ còn bóng tối, anh không nhìn thấy gì cả, anh gào thét gọi tên Huyền đến khản cổ. Huyền....Huyền..ơi
Nhưng không ai trả lời anh, chỉ có sự im lặng của đêm, chỉ có gió, sương đêm và tiếng ếch nhái...Anh chạy như điên, bất chợt anh cảm thấy hụt hẫng như đang rơi xuống, có lẽ anh đang rơi xuống một nơi nào đó , rất sâu, rất sâu. Quá tuyệt vọng vì chẳng thể nào sống được khi chạm phải đáy của cái hố sâu này. Huy hét một tiếng thật to rồi bật dậy, tiếng nhạc vẫn dìu dặt, đồng hồ đã điểm sang 23 giờ. Thì ra anh nằm nghe nhạc và thiếp đi lúc nào không hay, và anh đã mơ, một giấc mơ kinh hoàng. Lau những giọt mồ hôi toát ra trên trán, anh với tay cầm chiếc remote , bật Tivi , tắt catsettle, lúc này đang là bản tin cuối ngày của đài truyền hình việt nam. Đang là trương trình trao tặng học bổng cho các cháu học sinh giỏi của thành đoàn thành phố Hànội. Một thoáng lướt qua, đúng là cô bé hôm nào trên đường rồi, khi nghe giới thiệu anh mới giật mình "Trà My". Thảo nào mà anh thấy rất quen thuộc, đôi mắt của Trà My được di truyền từ mẹ mà...Quá vui mừng anh bật đứng thẳng người và tiến lại gần vô tuyến để nghe cho rõ " Cháu Phạm Trà My, lớp 1c trường tiểu học quan hoa, quận cầu giấy". Không còn nghi ngờ gì nữa, đúng là Trà My, đúng là bé Trà My đây rồi....

(Còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
Một điều bất ngờ nhất mà Huy từng gặp, anh không bao giờ có thể nghĩ ra điều đó, anh đã từng tìm Huyền khắp nơi, tất cả những nơi mà Huyền có thể đến, bao lần công tác miền nam Huy đã đi hầu như mòn gót giày trên phố SàiGòn. Anh không hề nghĩ rằng Huyền đã chuyển ra bắc, đã thế lại sống ngay cạnh anh nữa chứ, thật không ngờ suốt 5 năm qua anh mải tìm tận đâu đâu...
Bản tin đó đã làm anh không ngủ, suốt đêm trằn trọc với những ý định riêng, nếu không phải là ban đêm và nếu không phải đang ở ngoại thành thì anh sẽ đến ngay trường của Trà My, anh chắc chắn sẽ tìm được Huyền, điều mà anh mong đợi bao lâu nay, với suy nghĩ đó trông Huy hớn hở đến kỳ lạ, nhìn anh lúc này như một cậu bé mới lớn háo hức chờ đợi cuộc gặp gỡ với bạn gái lần đầu tiên.
...
Sáng, anh tung mền vụt đứng dậy, lần đầu tiên anh cảm thấy mình vui lạ kỳ ...vài động tác hít thở mà anh còn nhớ được làm Huy thấy thoải mái hẳn lên. Vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong anh lại thu xếp đồ đạc. Anh không thể kiên nhẫn hơn được nữa, anh cũng không thể nào có thể nghỉ ngơi được nữa, mà có lẽ anh không cần phải nghỉ ngơi thêm nữa, anh hoàn toàn khoẻ mạnh và có thể làm bất cứ điều gì trong lúc này.
Cánh đồng lúc sáng sớm mới đẹp làm sao, không khí thật mát mẻ thật khác thường, từ 5 năm nay lần đầu tiên Huy mới lại thấy cuộc đời tươi đẹp như thế, bất chợt Huy lẩm bẩm.." Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, non nước mây trời làm ta mê say..." . Trở lại nội thành, vẫn là sự ồn ào, đông đúc, vẫn bụi bặm và sự vồn vã ngày nào nhưng anh lại thấy điều đó là bình thường, là sự tất nhiên của cuộc sống.
Về đến nhà, không còn cảm giác trống vắng ngày nào, sự thay đổi đột ngột này có thể là dấu hiệu báo trước một điềm lành hay không ? chưa biết được, có thể là đúng mà cũng có thể là sai, có thể phía trước anh là hạnh phúc, cũng có thể lại là một sự chuyển biến khác của thất vọng.
...
Trong bộ vét xám, chiếc cavat nâu, nhìn Huy bảnh bao hơn. Bộ vet đã mấy năm qua không được chủ nhân động đến nay đã hài lòng tiếp thêm vẻ đẹp ngày nào cho Huy. Tự tin bước vào phòng giám hiệu của trường, nơi đây bé Trà My đang theo học. Lại một lần nữa sự ngạc nhiên đến với anh, ai kia nhỉ? có phải là Huyền không? người mà anh tìm kiếm suốt bao nhiêu ngày, thực ra từ khi biết Trà My học ở đây anh đã biết sẽ được gặp cô, nhưng quả thật không thể nào ngờ được lại sớm đến thế này. Huyền cũng đã nhận ra anh, hai người im lặng một lúc khá lâu như đang hồi tưởng lại chuyện quá khứ...
Em vẫn khoẻ phải không ? Huy không biết nói gì vào lúc này, có lẽ anh quá xúc động.
Vâng, em vẫn khoẻ. Sao anh biết em ở đây ?
Anh xem tivi, nhận ra bé Trà My em à.
Qua chừng ấy thời gian, bé Trà My đã lớn mà anh vẫn nhận ra ?
À anh ngồi xuống đi, sao cứ đứng mãi như thế.
Quả thật anh rất dễ nhận ra con bé, nó có đôi mắt của em mà.
Lâu nay...anh sống thế nào ?
Anh vẫn ổn, như em thấy đó, vẫn khoẻ phải không ?
Mà sao em lại ở đây ?
Anh ngạc nhiên ? cũng phải vì em bây giờ là cô giáo dạy tiểu học, đâu còn là nhà khoa học như anh, vừa nói Huyền vừa mỉm cười với Huy.
Từ khi đó, em ra ngoài này luôn sao ?
Vâng, chỉ sau anh có 2 ngày.
Tại sao không cho anh biết? em không muốn gặp anh ?
Em không muốn anh vì em mà phải chấp nhận, vả lại anh còn tương lai phía trước, lúc đó em không còn cách lựa chọn nào hơn. Mà thôi chuyện qua rồi mà anh, nhắc lại làm gì nữa.
Huy lặng thinh trong giây lát rồi hỏi:
Bây giờ thì sao ? một câu hỏi như bật ra từ vô thức, có lẽ bạn đọc không thể hiểu nhưng Huyền thì hiểu, cô hiểu rất rõ.
Em hiểu anh mà, 5 năm qua đủ để hiểu và thấy tình cảm chân thành của anh.
Vậy là suốt 5 năm qua em luôn nắm giữ thông tin về anh?
Vâng, em đã làm thế và cũng hy vọng anh biết.
Nhưng sao không nói với anh, em bắt anh phải chờ đợi, phải hy vọng và đau khổ nhiều đến thế ?.
...
(còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0