TÔI-BÀ
---*---
Bốn mươi năm lẻ sống chung nhà
Sóng gió Tôi-Bà đã trải qua
Xuân trước chưa xa còn trẻ lắm
Thu này đã thấy bước sang già
Tôi lo việc nước tròn trung nghĩa
Bà đảm việc nhà vẹn hiếu gia
Nuôi dạy con khôn đều đỗ đạt
Công này tôi mãi biết ơn Bà.
25/10/2011.
Tuyen45.
---*---
Bốn mươi năm lẻ sống chung nhà
Sóng gió Tôi-Bà đã trải qua
Xuân trước chưa xa còn trẻ lắm
Thu này đã thấy bước sang già
Tôi lo việc nước tròn trung nghĩa
Bà đảm việc nhà vẹn hiếu gia
Nuôi dạy con khôn đều đỗ đạt
Công này tôi mãi biết ơn Bà.
25/10/2011.
Tuyen45.
CÀNG GIÀ CÀNG DẺO …
Rán nhịn cho nên khỏi cháy nhà
Mặc dầu gia đạo lắm can qua
Đêm ba đêm bảy khi còn trẻ
Tuần có tuần không lúc đã già
Tình bốn mươi năm luôn phấn khởi
Duyên mười hai tháng mãi tăng gia
Càng già càng dẻo càng dai sức
Nhờ sống bên ông cụ có bà !
Lá chờ rơi 25/10/11
Rán nhịn cho nên khỏi cháy nhà
Mặc dầu gia đạo lắm can qua
Đêm ba đêm bảy khi còn trẻ
Tuần có tuần không lúc đã già
Tình bốn mươi năm luôn phấn khởi
Duyên mười hai tháng mãi tăng gia
Càng già càng dẻo càng dai sức
Nhờ sống bên ông cụ có bà !
Lá chờ rơi 25/10/11
CƠM NGUỘI
Quen rồi quà vợ với cơm nhà.
Quấn quýt bên nhau bậu với Qua.
Mướp đắng, me chua cùng khế ngọt
Ruộng khô, ao cạn sức trâu già
Hoa đồng cỏ nội lung linh mộng.
Phở quán cô đầu tan tác gia.
Một thoáng như mơ đầu đã bạc.
Nghìn thương cơm nguội cũng vì bà.
Trần Mạnh Hùng
10-25-2011
Quen rồi quà vợ với cơm nhà.
Quấn quýt bên nhau bậu với Qua.
Mướp đắng, me chua cùng khế ngọt
Ruộng khô, ao cạn sức trâu già
Hoa đồng cỏ nội lung linh mộng.
Phở quán cô đầu tan tác gia.
Một thoáng như mơ đầu đã bạc.
Nghìn thương cơm nguội cũng vì bà.
Trần Mạnh Hùng
10-25-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng







