📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

dư hương

21 trả lời, 2.801 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-19 12:05:12Huyền Băng>
 




mưa, cũng nhớ em




những ngày mưa chợt nhớ câu cổ nhạc
ươn trên vai em đòi chút tự tình
chúng ta có không: chút đời mưa mốc?.
hay đã ngút ngàn từ lúc bình minh


đất trời u tịch, nắng cũng chán ngắt
chẳng có bờ ngực: đậu chút niềm vui
chẳng có bờ môi: mớm vài ngọt mật
chỉ có giọt mưa rơi lấn nỗi buồn

trần gian như thế: đàn lặng, khuất tiếng
câu thơ buồn đứng cạnh (giữa) nhân gian
chiếc ô nhỏ đủ bọc gọn phiền muộn
phần phật đầy lũ ký ức vây quanh





nnguong

r


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-19 12:07:03Huyền Băng>



mê khúc



1.
nỗi nhớ tôi nằm trên vai
em. Sao cứ mãi hững hờ: gió bay.
làm tôi cứ ngẩn ngơ hoài
gió bay: mặc gió; tôi nằm: ươn thân.

nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.



2.
nỗi buồn tôi nằm trên vai
tôi. Nghe nặng hạt tình yêu: ơ hờ!
đuôi mắt em chẳng đợi, chờ
nắng xua nỗi hụt hẫng. Chiều chao, nghiêng.

nỗi buồn tôi khụyu trên lưng
tôi. Nghe vết cứa, cào sưng vù đời.
bấy chừ, thương tật ra khơi
gió quen thổi bỏng. Căng bườm phiền ưu.




nnguong


r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-19 11:22:41BĂNG NGUYỆT>
Ui da, NN đi đâu mà mất biệt đến nay mới về thăm vừơn thơ vntq vậy hà...nhớ thơ NN quá chừng chừng, sis Ly ui.... khách wí ghé thăm nà.....[8D][:)]


chúng ta có không: chút đời mưa mốc?.
hay đã ngút ngàn từ lúc bình minh


Tình nhân mộng mộng nhân tình  
 
Một ngày có phải cũng tình?!
Giọt mưa làm ứơt uyên trinh đầu mùa
Bình minh là lúc đời vừa
Biết, nghe, biệt khúc tiển đưa đến rồi.
 
Một vòng tay siết tình rơi...
Dư hương rồi sẽ nhạt thôi người tình.
Ừ! Em cũng biết chứ mình
Thuận chiều thiên lý hải trình này thôi.
 
Nhìn nhau phút cuối để rồi
Trăm năm khép cửa,..nửa vời trông theo...
Duyên hai ta hợp như bèo
Sao ngăn nước đọng?! Gío reo, sóng ngừng?!
 
Một ngày đặng tiếng tình nhân.
Trăm năm dẫu lệch đường trần éo le
Tận hồn sâu ta vẫn nghe
Nhớ nhung ray rứt sắc se...bốn mùa.



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-01 17:06:22Nnguong>
hi Băng Nguyệt,
tại thì mà là ... bí thơ nên bỏ đi câu cá đó BN, hì
BN cũng vui vẻ và sáng tác đều đặn há
 
 
 
 
 
nhìn ra thấy lửng giữa trần


 

nhìn ra thấy lửng giữa trần
gian. Treo một cụm tật nguyền: tháng tư
cụm mây chinh chiến năm xưa
bay ngang, rơi xuống hạt mưa ưu phiền.

mưa ướt mặt. Sầu buốt tim.
áo em, áo Mẹ: rách câm lặng lời.
áo tôi: rách lưu đày-tôi,
màu da, thịt nhạt hết đời vô duyên.

nhìn ra thấy giữa nhân gian
những đời nhang khói, những hồn tang thương!
 
 
 
nnguong

      Đăng nhập để trả lời
      0
      Nhìn lên thấy nửa  thiên đường
      mùa không gió thế sao mờ mịt sương?
      nhìn vào đoản khúc, dặm trường!
      ta soi ta thấy nnguong nhạt nhòa!
      pv.
       
      chúc bạn vui.thơ bạn hay quá.
      Đăng nhập để trả lời
      0
      chào phuongvu,
      cám on phuongvu đã khen,
      chúc vui
      nnguong
      Đăng nhập để trả lời
      0
       
       
      xốc xếch câu thơ



      sớm mai thức dậy, hỏi nhân gian câu thơ
      nhân gian mở cửa, nào: cơm, áo
      (ở khoảng giữa em, và tôi:
      có hột gạo tình chưa chín!)

      sớm mai thức dậy, cả lòng trợn trạo chữ nghĩa
      nhân gian ngó vào: xốc xếch thi nhân
      (ở khoảng giữa tôi, và tâm thất
      em: giọt rượu sóng sánh lâu năm!)

      sớm mai thức dậy, ngùi hồn phong phanh sương, gió
      hành trang mưa, nắng chỉ túi rượu, bầu thơ
      (ở thinh lặng giữa tôi, và đuôi mắt
      một mảnh tình vừa đủ vác vai)

      sớm mai bàng hoàng, thấy quê hương trong trí nhớ
      đời sống ngó vào, thấy: bóng Mẹ, và em
      (ở trên đầu ngọn sóng thì thào ký ức
      có chiến chinh vây bủa cuộc tình câm)


      '

      hột gạo tình em mang tặng tôi
      vừa đủ để cất thành chất men say
      chống lại vết thương (còn nưng mủ)
      trên con thuyền chông chênh lưu đày 




      nnguong
      tháng tư.2007
      Đăng nhập để trả lời
      0
      [sm=11.gif]  mèn, đây là nơi chốn mà mình đã nhiều lần  ... thơ thẩn đấy à, thật là khốn khổ !
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-22 10:27:57Nnguong>
      gió bạt, mưa phiêu



      cho tôi một góc si tình
      để tôi co cụm (góc mình: buồn thiu)
      lỡ rồi: một thoáng thương yêu
      tháng ngày chai cứng, chèo queo nỗi buồn

      cho tôi một lúc yêu thương
      rồi tôi quanh quẩn (vui, buồn: quạnh hiu)
      chúng ta gió bạt, mưa phiêu
      sao em cứ phải liêu xiêu: một mình

      cho tôi một sớm vai quàng
      dìu nhau hoa, cỏ nhìn thời gian trôi
      nghe em thủ thỉ: yêu tôi
      nghe đời hạnh ngộ, nghe vui trong hồn

      được thèm ngồi cạnh bên em
      nghe khao khát ngực, nghe thèm thuồng nôi
      chúng ta gió giạt, mưa trôi
      nợ, duyên không đến! đành mồ côi, riêng.
       



      nnguong
      sáng 05.11.2007
      Đăng nhập để trả lời
      0
      Chào anh NNguong về thăm vườn Thơ VNTQ nha....chúc vui và năm mới 2008 vạn an nha....
       
      Hạn hẹp một tình yêu


      Mỗi trái tim có một lối về  
      Thôi cứ như mây kề nước biển  
      Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
      Còn lại là những chuyến chơi rong  

      Ai cố dành bẻ nửa số 0  
      Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
      Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
      Để đôi ta chấp vá nổi trời..
        
      ( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
      Đăng nhập để trả lời
      0
      mến chào BN,
      năm mới chúc BN cùng các bạn được an khang, hì
      nnguong
      Đăng nhập để trả lời
      0
      Chào Nnguong dìa với Vườn Thơ VNTQ.
      Chúc NN vui vẻ đón Giao Thừa Tết Mậu Tý thật an khang thịnh vượng.
      Thân
      7_vdn
       

      Blog_vdn
      Đăng nhập để trả lời
      0
      [8D]
      cám ơn chị VDN, BN và mọi người,
      xin lỗi đã vào trễ !
      cũng mong mọi người được nhiều may mắn trong năm mới, hì
      [:D]
      nnguong
      Đăng nhập để trả lời
      0
       
      ngoảnh mặt, thơ
       
       
       

      ngoảnh mặt sao được, với thơ
      khi nghe trăng rụng thờ ơ trên thềm
      ngoài kia gió lạc giữa đêm
      câu thơ nghe nặng nỗi niềm quạnh hiu.
       
      ngoảnh mặt được sao, với yêu
      khi nghe hoa úa nỗi sầu bất an
      ở giữa bất trắc nhân gian
      câu thơ nghe nở thơm lừng thanh tân.
       
      ngoảnh mặt đi, ngoảnh lại nhìn
      giữa trăm phù phiếm, giữa nghìn phù vân
      tâm thất còn chút ân cần
      tuôn ra ngơ ngác chỗ trần gian. (Thơ!).
       
      '
       
      được sao! ngoảnh mặt ơ hờ:
      với trăm con chữ. Giữa đời trống không.
       
       
       
       
      nnguong
      3.03.08
      Đăng nhập để trả lời
      0
       
       
      lục bát không vần
       
      cho lê



      bao lâu nữa của đọa đày
      trời ngăn cách ấy: mây buồn quạnh hiu
      bước chân của mỗi lối về
      em không chịu nói, khiến chiều ngẩn ngơ

      bao lâu nữa của nắng, mưa
      đất, trời thôi giận: hạt mầm nở, vun
      (mà, chúng ta đã chuốc, vay!)
      em xa hạnh phúc, gần đày đọa tôi.

      và, bao lâu của thương yêu
      của muôn lý lẽ tìm gần gũi nhau!



      nnguong
      đêm 14.03.08
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-17 19:30:40Lam Hồng Minh>
      Trao câu lục bát

      Còn câu lục bát không vần
      Còn thương còn nhớ còn nần nợ nhau
      Bước đi không nỡ lòng đau
      Âm thầm níu kéo tình vào cơn mê

      Nắng mưa là chuyện của trời
      Mưa hoài cũng nắng nên lời chưa quên
      Đeo nhau mưa nắng dưới thềm
      Hay là đày đọa ngọt mềm khát khao

      Còn câu lục bát còn trao
      Tơ tằm nhả kén lẽ nào lại không!

      Lam Hồng Minh
      Đăng nhập để trả lời
      0
      Trích đoạn: Lam Hồng Minh


      Đeo nhau mưa nắng dưới thềm
      Hay là đày đọa ngọt mềm khát khao


      Lam Hồng Minh

       
       
      hay lắm, cám ơn LHM đã trao câu lục bát
      chúc vui
      [:)]
      Đăng nhập để trả lời
      0
       
       

      lục bát không vần 3
       
       
       
       
      bữa buồn, muốn chấm hết đời
      ngoảnh lại, nhìn thấy chưa rồi nợ duyên
      ra cửa: ngó đất, nhìn trời
      bởi đời chán ngắt, nên nhiều khi quên!

      bữa buồn, ráng uống hết đời
      nôn ra, nhìn lại: bầy nhầy chân dung
      (dường như, em khuất hút rồi
      sao bao dây dính vẫn còn quẩn quanh!)

       
       
       
      nnguong
      17.03.08
      Đăng nhập để trả lời
      0
       
       
                khờ
       

       
        dáo dác đi tìm một tình yêu
        ngang nhà kia, thoáng nghe phong linh
        dừng lại ngóng, nghía hết một lúc
        thế là hỏng mất một buổi chiều

        nghe, bèn đi nhìn thêm cho biết
        tàng tàng đi thẳng tới đám đông
        rẽ người, lòn, lách, trợn trừng ngó
        mèn ơi, chỉ lòng thòng rối răm

        thường hay đưa mắt ngó xa năm
        nhớ, ông bà già xưa hay nói
        ráng đi cho tới bên kia núi
        có con bò mộng nằm trên đồng

        tay xách, nách mang những long đong
        tâm thơ, hồn rượu chút tấm lòng
        có gì đâu! chỉ cần một cuộn
        gói cả cuộc đời với thong dong



        nnguong
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-02 17:57:26Nnguong>
       
      dấu lặng buồn
       
       




      đến khi nào trở về với đất
      hồn thôi bận bịu với trống không

      '

      cơn đau trì trệ rách khóe mắt
      ngạo mạn bao nhiêu cũng cúi đầu
      đớ lưỡi, khom người, răng cắn chặt
      (cuộc cờ năm xưa: lẩn qua sông!)

      nỗi buốt, xót như trò rắn mắt
      quanh đi quẩn lại trổ cơn đau
      ở cuối con đường vừa quẹo gắt
      biết ai còn nhớ gọi, vẫy, chào

      mỗi lúc em đi như mùa thu
      rơi hẫng rồi nên không trở lại
      chiếc lá nằm chết không tiếc nuối
      vóc dáng hút vào nắng mịt mù

      như một trò đùa của đất, trời
      có nghĩa gì đâu với nhân gian
      cánh én mùa xuân trong thoáng chốc
      rơi lại niềm vui một rối bời

      như lời tỏ tình của chúc thư
      em viết vừa xong ngày hôm qua
      những chấm, phẩy còn nguyên mực mới
      chưa đọc xong. Vội vã qua đời.

      những muộn phiền lẻ loi, tách biệt
      lén theo sau đo, đếm bước chân
      những hạnh ngộ thật hiếm. Biền biệt.
      những mây trôi không chút phân vân

      những mũi kim châm vào sống lưng
      không đau lắm nhưng đủ khập khễnh
      của cô độc, cùng sầu bất ổn
      để lại sau lưng: chân dung em

      '

      biết bao giờ trở về với đất
      hồn thôi bận bịu với trống không





      nnguong

      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-07 04:25:51Nnguong>
       
       
      buổisángdavàng





      có những buổi sáng bỗng nhớ buổi sáng Việt Nam
      dậy sớm, thật sớm
      mặt trời chưa mọc, đã giòn giã tiếng xe gắn máy
      vội vã
      tiếng dế khuya khiến giật mình nín khe
      ly café cũng thế
      đứng bên cạnh thinh lặng
      nôn nao


      '


      buổi sáng ở đây buồn hơn sông cạn
      trơ trẽn những sỏi đời
      tình tự là giấc mơ hạn hán
      họa hoằn lắm một niềm vui


      '


      tiếng chim hót nhập nhằng tiếng hát em
      vô tình kéo thơ về gian lận
      với chữ nghĩa mùa hè
      nóng bức nỗi hiu quạnh
      mà em là chiếc áo cánh tưới khô giòng ý nghĩ
      xa xôi, một chân mây


      '


      lũ mây con vẫn còn lêu lổng
      mặc tình chấm, phẩy cho một câu thơ
      trái tim em treo giữa trời hiu quạnh
      tôi ước gì biến thành hạt mưa


      '


      có những ngày nghỉ chợt nhớ đến buổi sáng Việt Nam
      dậy sớm, thật sớm
      nhìn qua cửa sổ, tìm hạt mưa
      thèm nghe ướt một nỗi nhớ
      trên khu vườn ướt mật da vàng






      nnguong
      sớmngày 06.7.08
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-17 03:47:16Nnguong>
       
       
       
      nỗi buồn lạc lõng đứng bên sông





      có một lúc chẳng muốn tin em sẽ lấy chồng
      thế mà em trở về tay bế tay bồng
      con sông trôi mãi cũng đến khúc rẽ
      bỏ lại nỗi buồn lạc lõng đứng bên sông

      có một lúc con đường chẳng hết đường
      nhưng mà ngã rẽ lại dắt vào mệnh chung
      ở đó, chưa hẵn là một ngõ cụt
      nhưng cũng không còn là con đường để đi chung

      rồi có lúc tôi không tin em sẽ ghé thăm
      mang theo đôi mắt vằng vặc trăng rằm
      mang theo cả những cung cúc cùng tận tụy
      (ở bên người) mà vai gầy em chẳng dám quên

      như thế thì làm sao tôi dám
      trở lại bên sông để thở than
      vì sông ngày cũ đã khô cạn
      chỉ còn rêu phong bám đá vàng

      bao nhiêu năm, tưởng là trầm mình đuối chết
      ngốn nghiến biết bao lần những buông xuôi
      trợn trạo lắm cái vô cùng xuôi, ngược
      và, thong dong thêm một chút ù lì

      bao nhiêu năm, vẫn còn nghe em trọ trẹ
      những cuối ngày ngang ngược của chiến chinh
      nắng đã không nằm trong hai mắt lệ
      mà nằm trong hệ lụy của cuộc tình

      em vẫn đó như tượng thần vệ nữ
      của những khuya giông bão phủ đầy hồn
      của trái tim suốt đời chỉ biết đi rong
      cùng tháng ngày trôi, mãi hồn: vô tích sự

      em vẫn đó của rừng yêu thú dữ
      của một hồn chả thiết đến lợi, danh
      xác thân tôi. Mặc kệ: sứt, mẻ. Đã đành.
      vẫn không biết: sao một đời, tôi vẫn sống

      em thản nhiên. Như tôi: đời bạc thếch
      vẫn không già. Nhưng ngạo mạn chẳng còn.
      không run rẩy. Mà tay nắm không chặt.
      không chậm chạp. Lại thở chẳng kịp hơi.

      như thế, nên bao giờ tôi dám
      can đảm bước qua cái đớn hèn.
      dù sông cũ có đầy nỗi nhớ
      tôi: lui cui với lũ nhớ, quên






      nnguong
      ngày 15/9/08


      Đăng nhập để trả lời
      0