nỗi buồn lạc lõng đứng bên sông
có một lúc chẳng muốn tin em sẽ lấy chồng
thế mà em trở về tay bế tay bồng
con sông trôi mãi cũng đến khúc rẽ
bỏ lại nỗi buồn lạc lõng đứng bên sông
có một lúc con đường chẳng hết đường
nhưng mà ngã rẽ lại dắt vào mệnh chung
ở đó, chưa hẵn là một ngõ cụt
nhưng cũng không còn là con đường để đi chung
rồi có lúc tôi không tin em sẽ ghé thăm
mang theo đôi mắt vằng vặc trăng rằm
mang theo cả những cung cúc cùng tận tụy
(ở bên người) mà vai gầy em chẳng dám quên
như thế thì làm sao tôi dám
trở lại bên sông để thở than
vì sông ngày cũ đã khô cạn
chỉ còn rêu phong bám đá vàng
bao nhiêu năm, tưởng là trầm mình đuối chết
ngốn nghiến biết bao lần những buông xuôi
trợn trạo lắm cái vô cùng xuôi, ngược
và, thong dong thêm một chút ù lì
bao nhiêu năm, vẫn còn nghe em trọ trẹ
những cuối ngày ngang ngược của chiến chinh
nắng đã không nằm trong hai mắt lệ
mà nằm trong hệ lụy của cuộc tình
em vẫn đó như tượng thần vệ nữ
của những khuya giông bão phủ đầy hồn
của trái tim suốt đời chỉ biết đi rong
cùng tháng ngày trôi, mãi hồn: vô tích sự
em vẫn đó của rừng yêu thú dữ
của một hồn chả thiết đến lợi, danh
xác thân tôi. Mặc kệ: sứt, mẻ. Đã đành.
vẫn không biết: sao một đời, tôi vẫn sống
em thản nhiên. Như tôi: đời bạc thếch
vẫn không già. Nhưng ngạo mạn chẳng còn.
không run rẩy. Mà tay nắm không chặt.
không chậm chạp. Lại thở chẳng kịp hơi.
như thế, nên bao giờ tôi dám
can đảm bước qua cái đớn hèn.
dù sông cũ có đầy nỗi nhớ
tôi: lui cui với lũ nhớ, quên
nnguong
ngày 15/9/08