Vấp Chân
Lang thang khắp chốn một mình
Bỗng em đem sợi tơ tình giăng ngang
Vấp chân ngã quỵ bên đàng
Ơi , em chơi nghiệt bớ nàng kia ơi !
Ô kia ! sao mĩm miệng cười
Phải chăng cô bé cho tôi dại khờ
Mông mênh nẻo mộng đợi chờ
Đường thênh thang lối không ngờ vướng dây.
Ừ ! thôi số phận đã bày
Nào ai biết được ngày mai bao giờ
Tại em giăng sợi dây tơ
Kết bằng những điêu vần thơ đượm buồn
Bằng mùi dìu dịu của hương
Của đôi mắt biết môi hường xinh xinh
Làm tôi bấn loạn tâm tình
Cứ đưa chân bước không nhìn trước sau
Giờ đây vấp sợi té nhào
Cũng may nó lại rơi vào lòng em .
Chứ không cũng dám chết chìm !
PT.937
Lang thang khắp chốn một mình
Bỗng em đem sợi tơ tình giăng ngang
Vấp chân ngã quỵ bên đàng
Ơi , em chơi nghiệt bớ nàng kia ơi !
Ô kia ! sao mĩm miệng cười
Phải chăng cô bé cho tôi dại khờ
Mông mênh nẻo mộng đợi chờ
Đường thênh thang lối không ngờ vướng dây.
Ừ ! thôi số phận đã bày
Nào ai biết được ngày mai bao giờ
Tại em giăng sợi dây tơ
Kết bằng những điêu vần thơ đượm buồn
Bằng mùi dìu dịu của hương
Của đôi mắt biết môi hường xinh xinh
Làm tôi bấn loạn tâm tình
Cứ đưa chân bước không nhìn trước sau
Giờ đây vấp sợi té nhào
Cũng may nó lại rơi vào lòng em .
Chứ không cũng dám chết chìm !
PT.937