Gởi Cháu
Đọc thơ Cháu mà thấy lòng nghèn nghẹn
Nói gì đây Chú biết nói gì đây
Dù phương xa tình Chú vẫn đong đầy
Niềm thương nhớ về nơi người Cháu nhỏ.
Vẫn năm tháng trong góc đời một xó
Có ai đâu bày tỏ chuyện của lòng
Rồi những đêm vắng lặng quá mênh mông
Tìm bên cốc rượu nồng quên quá khứ.
Có gì vui trong cuộc đời viễn xứ
Thân cô đơn nơi xứ lạ quê người
Đời xế chiều đâu nở được hoa tươi
Chú chấp nhận giam cuộc đời mình lại.
Nghĩ đến Cháu Chú thấy lòng ái ngại
Muốn nói nhiều sợ tê tái lòng thêm
Có nhiều khi trong giấc mộng êm đềm
Mơ thấy nắng trải mềm trên lối mộng.
Bừng chợt tỉnh giữa căn phòng trống rỗng
Chú nghe lòng hụt hẫng đến chơi vơi
Người Cháu yêu giờ đang ở phương trời
Đêm lại mộng từng bờ môi mật ngọt.
Biết nói sao sợ tơ tình đã trót
Trói con tim dù biết chuyện lỗi lầm
Đâu thế nào có được chuyện trăm năm
Giữa hai mái đầu xanh và sương bạc.
Nhớ về Cháu Chú thấy lòng man mác
Gặp nhau chi khi muộn tuổi xuân thì
Từng đêm buồn nghe trỉu nặng đôi mi
Bỡi thương nhớ níu ghì con tim rối .
Con đường tình biết mình không chung lối
Nhưng sao lòng nhức nhối đến khôn nguôi
Gặp nhau chi để rồi thấy ngậm ngùi
Tiếng Chú Cháu tình ơi...sao ngang trái !.
Mai nầy đây trong chuổi ngày còn lại
Dù nơi đâu tình Cháu vẫn tràn đầy
Và bóng hình Cháu vẫn hiện quanh đây
Nơi góc nhớ giữa con tim cằn cổi.
Thương Cháu lắm nhưng lòng sao nghẹn nói
Thế thì thôi cứ giữ lấy cho mình
Bỡi biết rằng không vẹn chữ ba sinh
Thì Chú Cháu nghìn năm tình vẫn nhớ.
PT.937
Đọc thơ Cháu mà thấy lòng nghèn nghẹn
Nói gì đây Chú biết nói gì đây
Dù phương xa tình Chú vẫn đong đầy
Niềm thương nhớ về nơi người Cháu nhỏ.
Vẫn năm tháng trong góc đời một xó
Có ai đâu bày tỏ chuyện của lòng
Rồi những đêm vắng lặng quá mênh mông
Tìm bên cốc rượu nồng quên quá khứ.
Có gì vui trong cuộc đời viễn xứ
Thân cô đơn nơi xứ lạ quê người
Đời xế chiều đâu nở được hoa tươi
Chú chấp nhận giam cuộc đời mình lại.
Nghĩ đến Cháu Chú thấy lòng ái ngại
Muốn nói nhiều sợ tê tái lòng thêm
Có nhiều khi trong giấc mộng êm đềm
Mơ thấy nắng trải mềm trên lối mộng.
Bừng chợt tỉnh giữa căn phòng trống rỗng
Chú nghe lòng hụt hẫng đến chơi vơi
Người Cháu yêu giờ đang ở phương trời
Đêm lại mộng từng bờ môi mật ngọt.
Biết nói sao sợ tơ tình đã trót
Trói con tim dù biết chuyện lỗi lầm
Đâu thế nào có được chuyện trăm năm
Giữa hai mái đầu xanh và sương bạc.
Nhớ về Cháu Chú thấy lòng man mác
Gặp nhau chi khi muộn tuổi xuân thì
Từng đêm buồn nghe trỉu nặng đôi mi
Bỡi thương nhớ níu ghì con tim rối .
Con đường tình biết mình không chung lối
Nhưng sao lòng nhức nhối đến khôn nguôi
Gặp nhau chi để rồi thấy ngậm ngùi
Tiếng Chú Cháu tình ơi...sao ngang trái !.
Mai nầy đây trong chuổi ngày còn lại
Dù nơi đâu tình Cháu vẫn tràn đầy
Và bóng hình Cháu vẫn hiện quanh đây
Nơi góc nhớ giữa con tim cằn cổi.
Thương Cháu lắm nhưng lòng sao nghẹn nói
Thế thì thôi cứ giữ lấy cho mình
Bỡi biết rằng không vẹn chữ ba sinh
Thì Chú Cháu nghìn năm tình vẫn nhớ.
PT.937
