Nhà xuất bản Tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh vừa cho ra mắt cuốn sách “Người sáu lần bị CIA cưa chân” đã gây xúc động lòng người. Cuốn sách thể hiện sự khâm phục tinh thần kiên trung bất khuất của một chiến sĩ phải chịu nhục hình tra tấn man rợ mà vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, không bao giờ phản bội. Sau ngày giải phóng, thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương được Đảng và Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Xin giới thiệu phần: Trại giam Hố Nai để bạn đọc hiểu thêm về người Anh hùng này.
CHIẾC xe chở tù dừng lại trước cửa văn phòng trại giam Hố Nai, nơi đây tập trung hàng trăm chiến sĩ cách mạng. Mấy người tù gầy gò, mắt trũng sâu, làm nhiệm vụ phục vụ trong nhà giam, được lệnh xách cáng chạy đến bên xe. Họ đứng sững lại nhìn. Trước mắt họ, một hình ảnh rùng rợn, thiểu não hơn họ tưởng. Một bộ xương người không chân, biết cử động chậm chạp.
Họ đặt cáng xuống, người tù mới nằm trơ tại chỗ, anh chưa đủ sức ngồi dậy. Những người tù giục nhau:
- Trời đất ơi! Đồng chí bị sao vậy?
- Anh trèo lên xe bế đồng chí ấy xuống.
- Anh đưa cáng đây tôi bế vào.
- Không cần cáng, để tôi cõng. Đồng chí ôm vào vai tôi.
Thương ôm cổ người bạn, một người cởi áo ra che nắng cho Thương, hai người khác xách cáng đi theo sau. Khi rời phòng quản trại, Nguyễn Văn Thương được đưa vào Khu B15. Các bạn tù xúm lại và nhìn ra anh lúc còn ở ngoài cửa sắt:
- Trời đất ơi! Sao lại đến nông nỗi này?
- Bị thương lâu chưa đồng chí? Dính bom hay đại bác?
Nghe hai tiếng “đồng chí”, Thương thấy trong người nóng ran lên, như có truyền lực từ đâu tới. Thương nói vắn tắt chuyện đã xảy ra về mình. Anh tranh thủ tố cáo tội ác của giặc: bị cưa sáu lần chứ không phải bị thương. Đứng gần đó có mấy tên lính gác tò mò lắng nghe chuyện, chúng cũng ngạc nhiên vì trò tra tấn kỳ lạ của quan thầy Mỹ. Chúng không đòi gì hơn được với một người tù mới không còn chân vì đã bị Mỹ tra tấn cưa chân tới sáu lần. Mãi đến khi thấy bóng tên chúa trại phía xa, chúng mới lên giọng:
- Nè, thằng tù mới, thằng Hân, mày thứ mấy?
- Út
- Mày phải nhớ “nhập gia tùy tục” nghe, có trại giam này không cho phép thằng nào tuyên truyền gì đâu.
- Lệ của tao là thằng nào gọi tao bằng gì, tao gọi nó như vậy.
Thương gân cổ nói lớn.
Mấy tên lính toan xông tới nhưng bị những người tù cản lại, chúng cũng không vội làm gì với một người tù vừa đến, còn có một nửa thân thể, chỉ thị uy một chút thôi. Anh em ẵm Thương vào trong phòng giam, dành cho anh một chỗ trên sàn xi-măng.
Các chiến sĩ cách mạng đang bị giam ở đây tuy lọt vào tay giặc mà vẫn tiếp tục đấu tranh không ngừng. Thương thấy phấn khởi hẳn lên, khi bây giờ anh không phải một mình đơn côi chống lại kẻ thù. Phần thắng đã thuộc về anh, đưa anh về trại tù binh tức là bọn CIA Mỹ và tay sai đã bỏ cuộc, đã hoàn toàn thất bại. Về đây, anh được gần các đồng chí đồng đội. Chỉ trong mấy giờ đồng hồ, Thương kể cho anh em nghe và trả lời các câu hỏi không ngớt. Thương xúc động vì tình cảm yêu thương xót xa của các đồng chí dành cho anh.
Mấy ngày sau, một người nói chuyện riêng với Thương:
- Đồng chí, tôi là Phạm Xuân Hồng, tức Út Thụng. Đảng ủy nhà lao cử tôi bắt liên lạc với đồng chí.
Thương ngạc nhiên, vừa hồi hộp vừa cảnh giác, anh có giấy tờ gì đâu! Ở trại giam này anh có nhìn thấy ai quen đâu. Anh có nói thật tên họ và nhiệm vụ của mình ra với ai đâu. Nguyễn Trường Hân bây giờ trở thành tên thật, với số tù 7218, tội danh trốn lính, chống chế độ, có thế thôi. Tại sao Út Thụng không hề dè dặt xưng là Bí thư chi bộ nhà lao. Nhỡ anh ta là điệp viên thì sao? Áng chừng đoán được nỗi phân vân của bạn, Út Thụng tâm sự:
- Đồng chí Hân, trong trại giam có trường hợp không cần câu nệ nguyên tắc. Tuy chưa ai giới thiệu, nhưng nhìn trên người đồng chí, thái độ của đồng chí trước kẻ thù là bằng chứng bảo đảm nhất. Đồng chí tự khai thôi, chúng tôi tin ở đồng chí.
Đây là lần đầu tiên từ khi bị bắt, Thương cảm thấy mình đã được trở về với Đảng, tình cảm trào dâng sung sướng như đứa con xa lâu ngày về với mẹ. Trò chuyện với đồng chí không phải lo né tránh. Tuy vậy, Thương cũng cần phải cân nhắc lại, anh chưa trao đổi gì với Út Thụng. Anh không tiết lộ gì về mình. Trong nguyên tắc của ngành tình báo, càng hạn chế tối đa càng tốt, không được để lộ cho ai biết công việc của mình, trừ thủ trưởng trực tiếp chỉ huy. Anh chỉ đề nghị:
- Nếu đồng chí có điều kiện liên hệ với tổ chức của ta, đồng chí báo cáo là tôi đã về đây.
Thương lưỡng lự:
- Nguyễn Trường Hân trong hồ sơ tù là tên giả, ở nhà không ai biết đâu. Đồng chí cứ nói tôi bị bắt ngày 10-2-1969, tại cánh đồng ấp chiến lược Mỹ Phước là có người biết.
Một sức mạnh trỗi dậy trong cơ thể chỉ còn lại phân nửa của anh. Bây giờ anh lại về gần Đảng, Đảng lại ở bên anh. Lòng tin đã cho anh có đủ sức mạnh không khác nào em bé mới lọt lòng mẹ đã biến thành Phù Đổng. Không có đức tin nào mạnh mẽ bằng đức tin của lòng Thương với Đảng, lòng tin mới bền chắc và vĩ đại làm sao, nó đã giúp anh vượt qua được tất cả những đau đớn tàn khốc của cơ thể trước đòn tra tấn dã man nhất của kẻ thù, đã cho anh chiến thắng vinh quang.
Út Thụng báo cáo nhận xét của mình với chi bộ Đảng, đề nghị bổ sung Thương vào chi bộ. Ở trại B15 được một tuần, Thương được triệu tập họp chi ủy. Anh ngỡ ngàng trước việc này. Ở đơn vị, anh đã làm Bí thư chi bộ, nhưng để có được sự tín nhiệm đó, phải trải qua một thời gian thử thách, còn ở đây mới có mấy ngày! Thương được phân công phụ trách tuyên huấn, kiêm luôn tổ trưởng Đảng ba người.
Thời kỳ Thương bị giam ở Hố Nai 20 tháng là cả một chuyện dài đặc biệt. Chỉ riêng một chi tiết có liên quan đến cái chức phụ trách tuyên huấn trong chi bộ của Thương. Người tù mang số 7218 cụt cả hai chân, “một thằng ngoan cố có hạng, với tội danh trốn lính, chống chế độ” càng cho chúng ta thấy rõ hơn về con người của anh.
NGUYỄN QUỐC HOAN
CHIẾC xe chở tù dừng lại trước cửa văn phòng trại giam Hố Nai, nơi đây tập trung hàng trăm chiến sĩ cách mạng. Mấy người tù gầy gò, mắt trũng sâu, làm nhiệm vụ phục vụ trong nhà giam, được lệnh xách cáng chạy đến bên xe. Họ đứng sững lại nhìn. Trước mắt họ, một hình ảnh rùng rợn, thiểu não hơn họ tưởng. Một bộ xương người không chân, biết cử động chậm chạp.
Họ đặt cáng xuống, người tù mới nằm trơ tại chỗ, anh chưa đủ sức ngồi dậy. Những người tù giục nhau:
- Trời đất ơi! Đồng chí bị sao vậy?
- Anh trèo lên xe bế đồng chí ấy xuống.
- Anh đưa cáng đây tôi bế vào.
- Không cần cáng, để tôi cõng. Đồng chí ôm vào vai tôi.
Thương ôm cổ người bạn, một người cởi áo ra che nắng cho Thương, hai người khác xách cáng đi theo sau. Khi rời phòng quản trại, Nguyễn Văn Thương được đưa vào Khu B15. Các bạn tù xúm lại và nhìn ra anh lúc còn ở ngoài cửa sắt:
- Trời đất ơi! Sao lại đến nông nỗi này?
- Bị thương lâu chưa đồng chí? Dính bom hay đại bác?
Nghe hai tiếng “đồng chí”, Thương thấy trong người nóng ran lên, như có truyền lực từ đâu tới. Thương nói vắn tắt chuyện đã xảy ra về mình. Anh tranh thủ tố cáo tội ác của giặc: bị cưa sáu lần chứ không phải bị thương. Đứng gần đó có mấy tên lính gác tò mò lắng nghe chuyện, chúng cũng ngạc nhiên vì trò tra tấn kỳ lạ của quan thầy Mỹ. Chúng không đòi gì hơn được với một người tù mới không còn chân vì đã bị Mỹ tra tấn cưa chân tới sáu lần. Mãi đến khi thấy bóng tên chúa trại phía xa, chúng mới lên giọng:
- Nè, thằng tù mới, thằng Hân, mày thứ mấy?
- Út
- Mày phải nhớ “nhập gia tùy tục” nghe, có trại giam này không cho phép thằng nào tuyên truyền gì đâu.
- Lệ của tao là thằng nào gọi tao bằng gì, tao gọi nó như vậy.
Thương gân cổ nói lớn.
Mấy tên lính toan xông tới nhưng bị những người tù cản lại, chúng cũng không vội làm gì với một người tù vừa đến, còn có một nửa thân thể, chỉ thị uy một chút thôi. Anh em ẵm Thương vào trong phòng giam, dành cho anh một chỗ trên sàn xi-măng.
Các chiến sĩ cách mạng đang bị giam ở đây tuy lọt vào tay giặc mà vẫn tiếp tục đấu tranh không ngừng. Thương thấy phấn khởi hẳn lên, khi bây giờ anh không phải một mình đơn côi chống lại kẻ thù. Phần thắng đã thuộc về anh, đưa anh về trại tù binh tức là bọn CIA Mỹ và tay sai đã bỏ cuộc, đã hoàn toàn thất bại. Về đây, anh được gần các đồng chí đồng đội. Chỉ trong mấy giờ đồng hồ, Thương kể cho anh em nghe và trả lời các câu hỏi không ngớt. Thương xúc động vì tình cảm yêu thương xót xa của các đồng chí dành cho anh.
Mấy ngày sau, một người nói chuyện riêng với Thương:
- Đồng chí, tôi là Phạm Xuân Hồng, tức Út Thụng. Đảng ủy nhà lao cử tôi bắt liên lạc với đồng chí.
Thương ngạc nhiên, vừa hồi hộp vừa cảnh giác, anh có giấy tờ gì đâu! Ở trại giam này anh có nhìn thấy ai quen đâu. Anh có nói thật tên họ và nhiệm vụ của mình ra với ai đâu. Nguyễn Trường Hân bây giờ trở thành tên thật, với số tù 7218, tội danh trốn lính, chống chế độ, có thế thôi. Tại sao Út Thụng không hề dè dặt xưng là Bí thư chi bộ nhà lao. Nhỡ anh ta là điệp viên thì sao? Áng chừng đoán được nỗi phân vân của bạn, Út Thụng tâm sự:
- Đồng chí Hân, trong trại giam có trường hợp không cần câu nệ nguyên tắc. Tuy chưa ai giới thiệu, nhưng nhìn trên người đồng chí, thái độ của đồng chí trước kẻ thù là bằng chứng bảo đảm nhất. Đồng chí tự khai thôi, chúng tôi tin ở đồng chí.
Đây là lần đầu tiên từ khi bị bắt, Thương cảm thấy mình đã được trở về với Đảng, tình cảm trào dâng sung sướng như đứa con xa lâu ngày về với mẹ. Trò chuyện với đồng chí không phải lo né tránh. Tuy vậy, Thương cũng cần phải cân nhắc lại, anh chưa trao đổi gì với Út Thụng. Anh không tiết lộ gì về mình. Trong nguyên tắc của ngành tình báo, càng hạn chế tối đa càng tốt, không được để lộ cho ai biết công việc của mình, trừ thủ trưởng trực tiếp chỉ huy. Anh chỉ đề nghị:
- Nếu đồng chí có điều kiện liên hệ với tổ chức của ta, đồng chí báo cáo là tôi đã về đây.
Thương lưỡng lự:
- Nguyễn Trường Hân trong hồ sơ tù là tên giả, ở nhà không ai biết đâu. Đồng chí cứ nói tôi bị bắt ngày 10-2-1969, tại cánh đồng ấp chiến lược Mỹ Phước là có người biết.
Một sức mạnh trỗi dậy trong cơ thể chỉ còn lại phân nửa của anh. Bây giờ anh lại về gần Đảng, Đảng lại ở bên anh. Lòng tin đã cho anh có đủ sức mạnh không khác nào em bé mới lọt lòng mẹ đã biến thành Phù Đổng. Không có đức tin nào mạnh mẽ bằng đức tin của lòng Thương với Đảng, lòng tin mới bền chắc và vĩ đại làm sao, nó đã giúp anh vượt qua được tất cả những đau đớn tàn khốc của cơ thể trước đòn tra tấn dã man nhất của kẻ thù, đã cho anh chiến thắng vinh quang.
Út Thụng báo cáo nhận xét của mình với chi bộ Đảng, đề nghị bổ sung Thương vào chi bộ. Ở trại B15 được một tuần, Thương được triệu tập họp chi ủy. Anh ngỡ ngàng trước việc này. Ở đơn vị, anh đã làm Bí thư chi bộ, nhưng để có được sự tín nhiệm đó, phải trải qua một thời gian thử thách, còn ở đây mới có mấy ngày! Thương được phân công phụ trách tuyên huấn, kiêm luôn tổ trưởng Đảng ba người.
Thời kỳ Thương bị giam ở Hố Nai 20 tháng là cả một chuyện dài đặc biệt. Chỉ riêng một chi tiết có liên quan đến cái chức phụ trách tuyên huấn trong chi bộ của Thương. Người tù mang số 7218 cụt cả hai chân, “một thằng ngoan cố có hạng, với tội danh trốn lính, chống chế độ” càng cho chúng ta thấy rõ hơn về con người của anh.
NGUYỄN QUỐC HOAN