📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Sáu lần bị cưa chân

2 trả lời, 1.407 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhà xuất bản Tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh vừa cho ra mắt cuốn sách “Người sáu lần bị CIA cưa chân” đã gây xúc động lòng người. Cuốn sách thể hiện sự khâm phục tinh thần kiên trung bất khuất của một chiến sĩ phải chịu nhục hình tra tấn man rợ mà vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, không bao giờ phản bội. Sau ngày giải phóng, thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương được Đảng và Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Xin giới thiệu phần: Trại giam Hố Nai để bạn đọc hiểu thêm về người Anh hùng này.
CHIẾC xe chở tù dừng lại trước cửa văn phòng trại giam Hố Nai, nơi đây tập trung hàng trăm chiến sĩ cách mạng. Mấy người tù gầy gò, mắt trũng sâu, làm nhiệm vụ phục vụ trong nhà giam, được lệnh xách cáng chạy đến bên xe. Họ đứng sững lại nhìn. Trước mắt họ, một hình ảnh rùng rợn, thiểu não hơn họ tưởng. Một bộ xương người không chân, biết cử động chậm chạp.
Họ đặt cáng xuống, người tù mới nằm trơ tại chỗ, anh chưa đủ sức ngồi dậy. Những người tù giục nhau:
- Trời đất ơi! Đồng chí bị sao vậy?
- Anh trèo lên xe bế đồng chí ấy xuống.
- Anh đưa cáng đây tôi bế vào.
- Không cần cáng, để tôi cõng. Đồng chí ôm vào vai tôi.
Thương ôm cổ người bạn, một người cởi áo ra che nắng cho Thương, hai người khác xách cáng đi theo sau. Khi rời phòng quản trại, Nguyễn Văn Thương được đưa vào Khu B15. Các bạn tù xúm lại và nhìn ra anh lúc còn ở ngoài cửa sắt:
- Trời đất ơi! Sao lại đến nông nỗi này?
- Bị thương lâu chưa đồng chí? Dính bom hay đại bác?
Nghe hai tiếng “đồng chí”, Thương thấy trong người nóng ran lên, như có truyền lực từ đâu tới. Thương nói vắn tắt chuyện đã xảy ra về mình. Anh tranh thủ tố cáo tội ác của giặc: bị cưa sáu lần chứ không phải bị thương. Đứng gần đó có mấy tên lính gác tò mò lắng nghe chuyện, chúng cũng ngạc nhiên vì trò tra tấn kỳ lạ của quan thầy Mỹ. Chúng không đòi gì hơn được với một người tù mới không còn chân vì đã bị Mỹ tra tấn cưa chân tới sáu lần. Mãi đến khi thấy bóng tên chúa trại phía xa, chúng mới lên giọng:
- Nè, thằng tù mới, thằng Hân, mày thứ mấy?
- Út
- Mày phải nhớ “nhập gia tùy tục” nghe, có trại giam này không cho phép thằng nào tuyên truyền gì đâu.
- Lệ của tao là thằng nào gọi tao bằng gì, tao gọi nó như vậy.
Thương gân cổ nói lớn.
Mấy tên lính toan xông tới nhưng bị những người tù cản lại, chúng cũng không vội làm gì với một người tù vừa đến, còn có một nửa thân thể, chỉ thị uy một chút thôi. Anh em ẵm Thương vào trong phòng giam, dành cho anh một chỗ trên sàn xi-măng.
Các chiến sĩ cách mạng đang bị giam ở đây tuy lọt vào tay giặc mà vẫn tiếp tục đấu tranh không ngừng. Thương thấy phấn khởi hẳn lên, khi bây giờ anh không phải một mình đơn côi chống lại kẻ thù. Phần thắng đã thuộc về anh, đưa anh về trại tù binh tức là bọn CIA Mỹ và tay sai đã bỏ cuộc, đã hoàn toàn thất bại. Về đây, anh được gần các đồng chí đồng đội. Chỉ trong mấy giờ đồng hồ, Thương kể cho anh em nghe và trả lời các câu hỏi không ngớt. Thương xúc động vì tình cảm yêu thương xót xa của các đồng chí dành cho anh.
Mấy ngày sau, một người nói chuyện riêng với Thương:
- Đồng chí, tôi là Phạm Xuân Hồng, tức Út Thụng. Đảng ủy nhà lao cử tôi bắt liên lạc với đồng chí.
Thương ngạc nhiên, vừa hồi hộp vừa cảnh giác, anh có giấy tờ gì đâu! Ở trại giam này anh có nhìn thấy ai quen đâu. Anh có nói thật tên họ và nhiệm vụ của mình ra với ai đâu. Nguyễn Trường Hân bây giờ trở thành tên thật, với số tù 7218, tội danh trốn lính, chống chế độ, có thế thôi. Tại sao Út Thụng không hề dè dặt xưng là Bí thư chi bộ nhà lao. Nhỡ anh ta là điệp viên thì sao? Áng chừng đoán được nỗi phân vân của bạn, Út Thụng tâm sự:
- Đồng chí Hân, trong trại giam có trường hợp không cần câu nệ nguyên tắc. Tuy chưa ai giới thiệu, nhưng nhìn trên người đồng chí, thái độ của đồng chí trước kẻ thù là bằng chứng bảo đảm nhất. Đồng chí tự khai thôi, chúng tôi tin ở đồng chí.
Đây là lần đầu tiên từ khi bị bắt, Thương cảm thấy mình đã được trở về với Đảng, tình cảm trào dâng sung sướng như đứa con xa lâu ngày về với mẹ. Trò chuyện với đồng chí không phải lo né tránh. Tuy vậy, Thương cũng cần phải cân nhắc lại, anh chưa trao đổi gì với Út Thụng. Anh không tiết lộ gì về mình. Trong nguyên tắc của ngành tình báo, càng hạn chế tối đa càng tốt, không được để lộ cho ai biết công việc của mình, trừ thủ trưởng trực tiếp chỉ huy. Anh chỉ đề nghị:
- Nếu đồng chí có điều kiện liên hệ với tổ chức của ta, đồng chí báo cáo là tôi đã về đây.
Thương lưỡng lự:
- Nguyễn Trường Hân trong hồ sơ tù là tên giả, ở nhà không ai biết đâu. Đồng chí cứ nói tôi bị bắt ngày 10-2-1969, tại cánh đồng ấp chiến lược Mỹ Phước là có người biết.
Một sức mạnh trỗi dậy trong cơ thể chỉ còn lại phân nửa của anh. Bây giờ anh lại về gần Đảng, Đảng lại ở bên anh. Lòng tin đã cho anh có đủ sức mạnh không khác nào em bé mới lọt lòng mẹ đã biến thành Phù Đổng. Không có đức tin nào mạnh mẽ bằng đức tin của lòng Thương với Đảng, lòng tin mới bền chắc và vĩ đại làm sao, nó đã giúp anh vượt qua được tất cả những đau đớn tàn khốc của cơ thể trước đòn tra tấn dã man nhất của kẻ thù, đã cho anh chiến thắng vinh quang.
Út Thụng báo cáo nhận xét của mình với chi bộ Đảng, đề nghị bổ sung Thương vào chi bộ. Ở trại B15 được một tuần, Thương được triệu tập họp chi ủy. Anh ngỡ ngàng trước việc này. Ở đơn vị, anh đã làm Bí thư chi bộ, nhưng để có được sự tín nhiệm đó, phải trải qua một thời gian thử thách, còn ở đây mới có mấy ngày! Thương được phân công phụ trách tuyên huấn, kiêm luôn tổ trưởng Đảng ba người.
Thời kỳ Thương bị giam ở Hố Nai 20 tháng là cả một chuyện dài đặc biệt. Chỉ riêng một chi tiết có liên quan đến cái chức phụ trách tuyên huấn trong chi bộ của Thương. Người tù mang số 7218 cụt cả hai chân, “một thằng ngoan cố có hạng, với tội danh trốn lính, chống chế độ” càng cho chúng ta thấy rõ hơn về con người của anh.


NGUYỄN QUỐC HOAN
Đăng nhập để trả lời
0


Đại úy, bác sĩ “anh hùng thủy quân lục chiến”




.. Năm 1973,buộc phải ký Hiệp định Pa-ri, nhưng Mỹ-Thiệu tráo trở chống phá. Thiệu “tổng động viên” bắt lính, liên tục mở các chiến dịch càn quét ra vùng giải phóng, thực hiện chủ trương “tràn ngập lãnh thổ”, nên Nguyễn Hữu Khánh Duy vừa tốt nghiệp khóa đào tạo bác sĩ cũng bị bắt đi quân dịch, trở thành bác sĩ của lữ đoàn 258 lính thủy đánh bộ. Dưới con mắt của các tướng tá ngụy chỉ huy sư đoàn thủy quân lục chiến khét tiếng “trâu điên”, “cọp biển”... thì đại úy bác sĩ Khánh Duy là một thầy thuốc tận tụy, công vụ tận tình... nên cuối năm 1974, khi đang phục vụ tại chiến trường Thừa Thiên-Huế, đã được chuẩn tướng tư lệnh sư đoàn Bùi Thế Lân gắn lên ngực huy chương “Anh dũng bội tinh”. Báo “Sóng thần” của quân ngụy viết bài ca ngợi đại úy bác sĩ Khánh Duy là “Anh hùng quân y thủy quân lục chiến”...
Chàng thanh niên Khánh Duy từng tham gia phong trào học sinh-sinh viên ở miền Trung đấu tranh chống chế độ Mỹ-Diệm. Khi Tổng hội sinh viên Sài Gòn mà một số người là cán bộ cách mạng hoạt động bí mật, cử người ra miền Trung khơi động chương trình “sinh hoạt hè” làm dấy lên mạnh mẽ phong trào phản chiến, chống Mỹ đổ quân vào miền Nam... thì Khánh Duy bắt đầu đi theo con đường hoạt động cách mạng. [/align] Năm 1966, thi đậu vào đại học y khoa Sài Gòn, Khánh Duy đã hòa mình trong phong trào học sinh-sinh viên Sài Gòn phản đối chế độ “quân sự học đường” của Mỹ-ngụy... Mậu Thân 1968, là một sinh viên y khoa năm thứ ba, Khánh Duy đi thực tập tại các bệnh viện. Đây là thời cơ thuận lợi cho hoạt động, các lãnh đạo ở Tổng hội sinh viên Lê Quang Sơn, Cao Lập, Nguyễn Đăng Liêm, Dương Văn Đầy... chủ trương giao nhiệm vụ cho Khánh Duy tận dụng thời gian và điều kiện thực tập ở các bệnh viện tìm mọi cách bí mật giúp đỡ cho các chiến sĩ cách mạng bị thương và bị địch bắt tù đày sau Tổng tiến công và nổi dậy. [/align] Qua những hoạt động “thử thách” trong công tác thực tế, Khánh Duy lọt vào mắt các cán bộ an ninh T4. Và đến năm 1971 thì đồng chí Mười Thắng (Nguyễn Minh Trí) đã bí mật bố trí cho Khánh Duy công tác tại Ban an ninh vũ trang Sài Gòn-Gia Định, mang bí danh Năm Quang từ đó...[/align] Cuộc chiến đấu ngay trong lòng địch cũng ngày càng ác liệt. Ban an ninh T4 thành lập thêm các cụm tình báo mới, trong đó cụm mang bí số A10 do đồng chí Mười Hương (Trần Sĩ Ban) và Lê Thanh Vân trực tiếp chỉ đạo, do Mười Thắng làm cụm trưởng, thì Năm Quang, Hai Phương cùng Ba Hoàng làm cụm phó, đồng thời mỗi người trực tiếp phụ trách một tổ-nhóm F1-F3. Các cụm có nhiệm vụ gây cơ sở, xây dựng lực lượng điệp báo phục vụ công tác tình báo chiến lược, phản gián, thu thập thông tin... phục vụ cách mạng. [/align] Đang hoạt động giữa địa bàn Sài Gòn-Gia Định thì Khánh Duy bị gọi đi lính. Ông Mười Hương, người chỉ huy lưới tình báo chiến lược GH, thoát khỏi nhà giam của Ngô Đình Cẩn ở Huế sau ngày nhà Ngô bị đổ, trở về tiếp tục hoạt động đã chỉ đạo cho Khánh Duy cứ đăng vào lính để giữ thế hợp pháp là điều kiện tốt để hoạt động bí mật.[/align] Trở thành bác sĩ trưởng của lữ đoàn 258 thủy quân lục chiến ngụy, nhưng Khánh Duy vẫn là Năm Quang, vừa tham gia điều hành mạng lưới tình báo cách mạng, vừa khéo léo tìm mọi cách làm giảm sức chiến đấu của quân đội ngụy. Những sĩ quan, binh lính bị thương khi nằm điều trị được bác sĩ Khánh Duy “ưu ái” cho kéo dài ngày nằm viện, ký những tờ giấy xác nhận thương tật tạo điều kiện cho các binh lính ngụy đủ điều kiện để ra hội đồng giải ngũ... [/align] Trong vỏ bọc là một bác sĩ trưởng của lữ đoàn thủy quân lục chiến được tướng tá ngụy ca ngợi, Khánh Duy giữ kín được mọi hoạt động ngay trong lòng địch. Nhưng rồi ngày 29-3-1975, Đà Nẵng đã được giải phóng, còn các tỉnh từ Quảng Nam trở vào vẫn nằm trong vùng địch kiểm soát, Năm Quang tạm thời bị mất liên lạc. Để giữ kín nhiệm vụ, đại úy bác sĩ của thủy quân lục chiến ngụy Khánh Duy ra trình diện với Ủy ban quân quản thành phố, được trưng dụng về làm việc tại bệnh viện Đà Nẵng. [/align] Sau ngày 30-4, miền Nam hoàn toàn được giải phóng, T4 tìm gặp lại Năm Quang, bố trí đón quay vào Sài Gòn. Nhận được giấy mời của Ủy ban quân quản thành phố, Khánh Duy đến tập trung vào lớp cải tạo 6 tháng. Bạn bè, người thân và cả những đồng đội cũ hoạt động bí mật với Khánh Duy không khỏi ngỡ ngàng, nghi ngờ... Ông đại úy bác sĩ quân y ngụy, sau ngày đi cải tạo về lại thấy mang cấp hàm thiếu úy, làm việc ở bộ phận bảo vệ chính trị thuộc Ban an ninh nội chính của thành phố, sau đó mang hàm cấp tá...[/align] Ấy là quy định của ngành nội vụ cách mạng, phải là đảng viên mới được xét phong cấp hàm trung úy, trong khi Năm Quang chưa... được kết nạp. Thời gian Năm Quang hoạt động điệp báo theo đơn tuyến trong lòng địch, theo nguyên tắc việc ai người ấy làm, có nhiều điểm chưa thể xác minh kết luận nhanh được. Vì vậy, phải chờ 6 năm sau-1981, Năm Quang mới được kết nạp vào Đảng, và sau đó được về công tác tại bộ phận bảo vệ văn hóa-tư tưởng của công an thành phố, mang hàm thiếu tá... [/align] Từ ngày nghỉ hưu, bác sĩ Khánh Duy không nghỉ việc, lại trở thành một bác sĩ tâm huyết cùng các đồng đội cũ thành lập nên Trung tâm Thanh Đa đến nay đã phát triển thành nhiều cơ sở, vừa điều trị cai nghiện vừa tổ chức dạy nghề cho khoảng 600 học viên...[/align]
Phan Đắc

Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện ở làng Phù Hưng năm đó
Làng Phù Hưng là nơi được Ban khởi nghĩa đặt căn cứ để chỉ đạo cuộc Tổng khởi nghĩa toàn huyện Yên Định, Thanh Hóa. Trước đó, đây cũng là nơi chỉ đạo phong trào của chi bộ ghép đầu tiên.
Khi có chỉ thị của Tổng bộ Việt Minh: “Nhật, Pháp đánh nhau và hành động của chúng ta”, chúng tôi được tập trung về đây để biên tập các chỉ thị, nghị quyết của Ban khởi nghĩa do đồng chí Lê Chủ phụ trách. Cũng tại làng Phù Hưng, chúng tôi được nghe đồng chí Nguyễn Duy Tung và đồng chí Lê Hồng Quế kể lại một câu chuyện giải thoát tài tình trước mũi súng của quân thù diễn ra ở đây.
Thời cách mạng thoái trào, thực dân Pháp trở mặt khủng bố phong trào đấu tranh dân chủ. Hầu hết các đảng viên chủ chốt của làng đều lần lượt bị bắt tù đày (các đồng chí Quế, Tung, Hoạt, Hoàng, Mạch...). Để giữ phong trào, đồng chí Nguyễn Đức Dương, Xứ ủy Trung Kỳ về Thanh Hóa, đóng tại nhà anh Nguyễn Trọng Phán ở Phù Hưng, xuất bản tờ báo “Hoạt động” để hướng dẫn nội dung và công tác cho các cơ sở cách mạng, củng cố phong trào địa phương có nơi còn sa sút. Bọn mật thám đánh hơi được, đưa lính về, kéo theo dân phu mang theo gậy gộc ở các nơi khác đến, vây kín làng, sục sạo từng nhà dân để lục soát. Để thoát thân, đồng chí Dương và đồng chí Quế nhanh trí thắt lưng, bó que, thừng gậy như những anh em tuần phu khác đến, theo chân cán bộ bảo vệ an toàn cơ sở dẫn ra khỏi vòng vây trước hàng rào dày đặc của lính cơ các huyện khác điều đến đang quát tháo ầm ĩ. Cơ quan in ấn tại nhà anh Phán cũng đã kịp tẩu tán xuống hầm đằng sau vườn. Hai đồng chí Dương và Quế lần ra bãi dâu sau làng, chờ đêm xuống mới ra đò Quảng Biểu để sang Vĩnh Lộc. Đến núi Cồ Đệp, gặp dân ở đây đang đốt đuốc tìm trâu bò lạc, đồng chí Dương chạy thoát được còn đồng chí Quế bị dân phu bắt về huyện Vĩnh Lộc, sau đó được giải sang Yên Định. Đến bãi dâu làng Lê, đồng chí Quế xin phép tên lính áp giải “đi ngoài” rồi nhanh chóng lẻn vào bãi dâu ngút ngàn chạy trốn. Thế là cả hai đều thoát khỏi vòng vây ráp suốt 2 ngày đêm của địch.
Khi chúng tôi về đây dự sinh hoạt với chị em tự vệ, có người còn hát bài vè:
Ùn ùn một lũ chúng bay
Đi săn mà kém hơn bầy chó săn
Chó săn có cái mũi thần
Còn bay chỉ có mồm ăn hại đời
Có mắt mà không con ngươi
Bay đi săn người mà chạm trán
không hay
Thì ra xuất xứ bài vè này là do sự kiện xảy ra ở trên. Và sự kiện ấy lại diễn ra trong đêm khởi nghĩa như là kịch tính.
Toán lính lệ ở huyện đường là những kẻ gây nhiều tội ác cho dân trong các dịp đốc thuế, đốc phu hoặc đi vây ráp tù chính trị khi có lệnh quan thầy. Cán bộ được lệnh điều động đi cướp chính quyền lại thường xuyên đối mặt với chúng ở nhiều trường hợp nên dễ xảy ra việc trả thù cá nhân. Một nghiêm lệnh của Ủy ban khởi nghĩa đề ra cho đêm 18-8-1945 (đêm cướp chính quyền) là nghiêm cấm không được trả thù khi chúng đầu hàng.
Đêm ấy, trung đội Trần Quốc Toản do đồng chí Trịnh Lập ở Bùi Thượng và đồng chí Lê Hồng Quế chỉ huy có Bĩnh Nghĩa làm nội ứng đã chiếm cứ trại lính an toàn. Lúc tập hợp anh em để phổ biến chính sách của Việt Minh thì Binh Hón, người đã áp giải người tù chính trị năm nào ở bãi dâu làng Lê, bất ngờ phát hiện ra đồng chí Lê Hồng Quế với vẻ mặt cương nghị, tay đốc thanh kiếm đang án ngữ cửa trại giam. Y tái mặt, lùi mãi về góc buồng họp, run lẩy bẩy sợ phải chém đầu. Nhanh trí, đồng chí Lập nói với y rằng: “Ở đây không ai trả thù ai, gác bỏ quá khứ nhưng các anh phải một lòng ủng hộ chính quyền cách mạng, nếu làm trái hoặc có hành động chống đối sẽ bị trị tội ngay”. Lúc đó y mới hoàn hồn. Mọi người từ chỗ sợ sệt, dần dần trở lại bình tĩnh. Rồi được tự do đề đạt nguyện vọng: Ai muốn ở lại với quân khởi nghĩa sẽ được xét sau, ai muốn về quê quán làm ăn sẽ được cấp giấy trở về. Nhiều người lúc đó đã tình nguyện đi theo cách mạng. Những người do hoàn cảnh phải về quê cũng rất có cảm tình với chính quyền mới.
[/align] [/align] VÕ THÚC LOAN
Đăng nhập để trả lời
0