Dòng nước , nó và mưa
Tác giả: Anhty1011Nguồn: http://360.yahoo.com/anhty1011
Rào rào... ù ù... tóc tách ... Nó đứng ngay giữa dòng nứơc của cái vòi sen, hai tay bịt chặt lỗ tai lại. Nó nghịch với tiếng nứớc chảy như tiếng mưa ấy. Đẩy mình về phía trước, rồi sau, xa hay gần dòng nước mà nó nghe được tiếng "mưa" lớn hay nhỏ. Cái thói quen đó bắt đầu từ bao giờ không biết. Có lẽ, vì nơi nó ở bây giờ không có nhiều mưa, hay nó không có cõ hội nghe tiếng mưa như vậy. Nó nhớ mưa. Nó nhớ kỷ niệm.
----------
... Một ngày đẹp trời, cả đám bạn và nó qua nhà một người bạn, cái nhà to hay làm cứ điểm tụ họp khi không biết đi đâu ấy. Rồi thì xe đạp mỗi đứa một chiếc chạy ra đón một nhỏ bạn đang cắm trại gần đó. Trời đang nắng thế bỗng nhiên giông kéo tới, và mưa ào trút xuống nhanh như bà già tạt nước giữa trời đứng nắng. Cả đám quỷ chịu chơi, chả trú lại làm gì, cứ đạp thật nhanh về. Nó không thích lắm, nhung kệ. Khi chạy qua cây cầu không lớn lắm, nhưng giữa trời mưa to như vậy làm nó sợ. Lúc đó nó ghét thằng bạn chạy trước, bỏ nó xa quá. Lúc xuống cầu, nó nhắm tịt mắt lại, không nhìn gì. Nó biết là nguy hiểm, nhưng nó vẫn cứ nhắm vậy cho đến khi xuống cầu. Cho đến tận sau này khi nó nhớ lại cái khoảng vài giây nhắm mắt ấy thì nó vẫn rùng mình, rủi nó tông vào một cái gì đó trước nó thì không biết nó bây giờ thế nào. Đó là lần đầu nó chạy xe mà làm chuyện mạo hiểm, hay nói cách khác, ngu ngốc vậy. Hôm đó cũng là lần đầu tiên nó bận đồ của một thằng con trai.
------------
Nó ngồi như vậy bao lâu rồi, nó không biết nữa. Chỉ biết là nó vẫn còn nghe tiếng "mưa" như tiếng lòng nó. Có lúc ào ào giông tố, nhưng cũng có lúc dịu dàng. "Let it rain, let it rain. Cuz I know we'll met again..." Có những điều nó vốn tin là, nếu nó tin là làm được thì sẽ được. Nhưng nó đã thay đổi, như "mưa" bây giờ, cũng đổi thay .
------------
...Anh ta đưa nó cái áo mưa giấy. "Em cứ mặc đi, kẻo trễ học". Nó cười cám õn anh. Và rồi anh chạy đi trong mưa. Còn nó, vẫn đứng đó. Nó phải phụ lòng cái anh chàng tốt bụng không quen biết kia vì lúc đó nó thực sự không muốn rời cái mái hiên đó. Nó ngắm mưa, và nắng, và những cái chạy hối hả như dòng đời chẳng bao giờ dừng, mà nó đang dừng đó, cùng với mưa... Hôm đó nó đi học vẽ, một phần vì không muốn làm ướt giấy, nếu không nó cũng đã tắm mưa rồi. Một phần vì nó mệt mỏi. Nó mệt mỏi nhiều chuyện, và nó chỉ muốn có một lúc nào đó, dừng lại để nghỉ ngơi. Có những lúc nó tưởng chừng như nó đang sống trong nguy hiểm, đến nỗi nó không dám ngủ. Và những giấc mơ săn đuổi nó nhiều đêm, mà trong đó, nó bị lạc ngay trong những khu nhà mà nó từng lớn lên. Nó nghĩ nó đã khóc lúc đó, bởi vì nó không phải sợ rằng nó đang khóc một mình, rằng nó biết là rất nhiều ngừơi đang có những giọt nước trên mắt, như nó.
-------------
Hôm nay nó bệnh. Có lẽ vì nhiều ngày rồi nó ngâm mình trong nước hơi lâu. Nó đứng dưới cái vòi sen cho đến khi vai nó tê đi và người nó cảm giác lạnh thì nó mới ra khỏi bồn tắm. Chiếc gương to trước mặt nó bây giờ mờ tịt đi vì hơi nước nóng. Nó thích nhìn nó như vậy trong tấm gương đó, mờ mờ ảo ảo.
------------
Có những buổi trưa trên con đường Điện Biên Phủ đầy bóng mát của những cây dầu, nó cứ đạp chầm chậm để con đường mãi dài ra. Cũng có những buổi chiều trên con đường đó, đông đúc, đầy khói bụi. Dù nó cố đạp nhanh để thoát khỏi đó thì nó vẫn cứ bị dòng xe đông ấy giữ kẹt cứng cùng những cái đèn đỏ lâu lắc như trêu người. Một buổi tối, mưa lất phất không đủ ướt, không rõ là vừa tan học hay vừa đi chơi về, nó và một đứa bạn chạy song song trên đường. Nói chuyện gì nhỉ, nó không nhớ nỗi vì hình như hai đứa không nói nhiều. Đèn vàng, nó không kịp vượt qua trứơc khi đèn đỏ, và nó dừng lại. Còn bạn nó thì vượt qua rồi. Có một chút hụt hẫng vì nó nghĩ nó lại sẽ một mình trên con đường đầy người đó. Rồi đèn xanh. Nó chạy chậm lên, và nó cười trở lại vì bạn nó dừng lại chờ nó ở phía trên, rồi hai đứa chạy tiếp trên con đường. Nó mỉm cười thầm cảm ơn. Những người bạn không bỏ nó đi, cũng như mưa bao giờ cũng đồng tâm trạng với nó.
-----------
Hõi nóng từ chiếc máy sấy tóc làm nóng cả mặt nó. Và khuôn mặt nó cũng từ từ hiện rõ trên chiếc gương. Giống như mọi vật đang trở về lại từ đầu, và nó cũng quay trở về với cuộc sống tất bật nó đang sống. Nở một nụ cười với nó trong gương, nó thấy nó cũng xinh. Rồi ngày mai, nếu có thời gian, nó sẽ lại nghịch với dòng nước đó. Rào rào... ù ù... tóc tách...