📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Tản mạn chuyện Bằng cấp - Phê Bình (I) & (II)

1 trả lời, 2.088 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 04:04:49silverbullet>

Tản mạn chuyện Bằng cấp - Phê Bình (I)
Đỗ Trung Nhân



Chuyện thứ nhất: Bằng cấp!

Chuyện bằng cấp ở Việt Nam (VN) đang được cả xã hội quan tâm. Nhìn thực trạng xã hội, nhìn những người có bằng cấp trong các chức vụ được giao và kết qủa công việc... dân ta ngán ngẩm tặc lưỡi - lặng lẽ ngâm nga bài thơ Vịnh Tiến Sĩ Giấy của cụ Nguyễn Khuyến:

“Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.
Cũng gọi ông Nghè, có kém ai
...
Cái giá khoa danh, ấy mới hời...
Ngỡ rằng đồ thật hóa đồ chơi”.


Nhưng...

Nếu chỉ có vậy - chỉ đề kiếm cơm, để vơ vét cho đầy túi tham, để có điều kiện thụt két hay nghênh ngang - đã đi một nhẽ. Đằng này một số vị lại lấy bằng cấp làm chuẩn mực, thước đo đề nhìn đời rồi quy nạp: anh này chưa học đại học, chị kia mới học đến lớp 11, 12 nên những tác phẩm, bài viết của họ không có giá trị, thậm chí - đồ vứt! v.v... và v.v...

Hãy nói về trường hợp nhà phê bình Trần Mạnh Hảo (TMH) và giáo sư tiến sĩ - Nhà giáo Nhân dân - Nguyễn Đăng Mạnh (NĐM).

Vị giáo sư khả kính Nguyễn Đăng Mạnh sau khi đọc 25 bài phê bình sách giáo khoa (do giáo sư chủ biên) của Trần Mạnh Hảo, đã “bức xúc” văng ra câu nói “rất” không mô phạm: “...Tôi thực sự muốn tranh luận với tên “hủ văn” này trên mọi diễn đàn”.

“Tên hủ văn” Trần Mạnh Hảo đã khiến ông NĐM nổi đóa, đến độ không thể viết được bài nào đáp lại. Có thể có hai khả năng:

Thứ nhất, TMH nói quá đúng, NĐM không thể phủ nhận, cứng cựa... nên cay cú – Khinh!.

Thứ hai - Như ông Mạnh biện báo – “TMH viết bừa bãi, giọng khó nghe... trở thành “Chí Phèo Phê Bình” nên “bị tẩy chay”… “Đói - không được chấp nhận”. Cuối cùng thì bật ra lời nói vô cùng “gay cấn, bức xúc” - kia.

Trong tranh luận văn chương, học thuật có một quy ước: Ngưòi phê ta, ta phê lại. Người chưa hiểu ta, ta giải thích bằng những bài viết nghiêm túc, lịch sự, tương ứng chứ không mạt sát nhau, chưa kể người phản bác, lại là Nhà giáo nhân dân. Ba bài TMH phê bình các tác phẩm của ông NĐM, nội dung vấn đề rất nghiêm túc, tuy có phần châm biếm, giễu cợt. Nhưng không có câu văn nào như nhà giáo nhân dân, giáo sư tiến sĩ viết, nói với TMH. Tại sao ông Mạnh lại nổi khùng, không bình tĩnh đối đáp, trả lời đối thủ nếu ông tin vào khả năng, trí tuệ nhà giáo nhân dân của mình ? Có lẽ ông khinh “tên hủ văn”, tay “Chí Phèo Phê bình” nên không thèm đáp lời. Tai hại thay! Nếu ông chịu khó lắng nghe… nếu ông không khinh thuờng người không có bằng cấp… nếu… và nếu - thì đâu đến nỗi “Chí Phèo phê bình” dành cho ông tới 25 bài viết!

Thà cứ như Đỗ Minh Tuấn tranh luận kịch liệt với TMH, người đọc vẫn kính trọng cả hai. Bởi vì trong tranh luận tìm ra chân lí, thực chất là cuộc chiến đãu giành phần thắng của hai đối thủ trong khi mỗi người nhằm đạt tới mục đích của mình. Đã gọi “cuộc chiến” phải có thắng, có thua, thậm chí hòa nhưng phải đạt được tinh thần trong sáng, thượng võ, ngời ngời khí phách quân tử. Tôi chưa đọc được bài viết nào của ông Mạnh viết trả lời TMH về các bài viết phê bình kia (…), mà chỉ đọc được những lời khiếm nhã, chê bai TMH mới học hết phổ thông trung học, không qua trường lớp, nghĩa là chê đối thủ không có bằng cấp – “vô học”!

Lời chê thái qúa này e rằng không ổn, khiến người đời sẽ liên tưởng lung tung...




Hàng ngũ những người được toàn đảng CSVN suy tôn là lãnh tụ, kể từ Hồ Chí Minh, trở xuống đến tất cả học trò và đàn em của cụ - đều không có bằng cấp đại học, lại càng không có hàm “Nhà giáo nhân dân – Giáo sư tiến sĩ”







Trước tiên, liên tưởng đến ông Đỗ Mười gốc vốn là thợ sơn, thợ hoạn lợn, văn hóa tiểu học, chưa qua đại học, song vẫn làm đuợc thủ tướng rồi tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN). Gần đây nhất - ngày 4/11/2005, báo Nhân Dân đăng của ông bài “Về định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN) trong xây dựng đất nước ta hiện nay” - nhằm chỉ đạo, định hướng cho Bộ chính trị ĐCSVN khóa 10...

Thứ nữa - đến ông Lê Đức Anh. Ông Anh xưa chỉ là anh cai đồn điền cao su, văn hóa chắc chỉ khá hơn ông Đỗ Mười chút ít - nhưng vẫn trở thành chủ tịch nước cộng Hoà XHCN Việt Nam. Mới đây lại được Ban Tư tưởng văn hóa Trung ương của Nguyễn Khoa Điềm - cho làm phim ca ngợi, viết hồi kí... Câu chửi TMH vô học có thể làm hai ông M-A chạnh lòng. Làm phật lòng một trong hai người - đã mệt. Nhà giáo nhân dân, giáo sư tiến sĩ Nguyễn Đăng Mạnh lại chửi bóng gió cả cặp bài trùng M-A, chắc ông sắp gay go đến nơi...

Về chuyện bằng cấp, nếu ông Mạnh không quên thì hẳn còn nhớ: Hàng ngũ những người được toàn Đảng CSVN suy tôn là lãnh tụ, kể từ cụ Hồ Chí Minh, trở xuống đến tất cả học trò và đàn em của cụ - đều không có bằng cấp đại học, lại càng không có hàm “Nhà giáo nhân dân – Giáo sư tiến sĩ” - như ông. Một số rất ít chỉ mới đến giáo viên trung học - như ông Võ Nguyên Giáp chẳng hạn. Số khác từ nước ngoài về phục vụ cách mạng có học hàm, học vị nhưng vì mục tiêu, cương lĩnh của đảng “Trí, Phú, Địa, Hào - đào tận gốc, trốc tân rễ” - nên không được đảng trọng dụng. NĐM chửi TMH vô học có khác gì chửi khéo cả hệ thống tam tứ đời “đảng ta” - vô học. Đây lại là nguy cơ tiềm ẩn thứ hai đối với giáo sư !

Nếu ông Mạnh chưa quên thì hẳn còn nhớ: Các nhà văn, nhà thơ - kể cả nhà phê bình lừng danh Hoài Thanh, thậm chí là tổ sư của phê bình - Hải Triều Nguyễn Khoa Văn - bố đẻ của Trưởng Ban Văn hóa Tư Tưởng Trung Ương Nguyễn Khoa Điềm - cũng chẳng ai có bằng cấp như ông, thậm chí còn “dưới can Văn hóa” của TMH. Tuy vậy họ vẫn cho ra đời những áng văn chương tuyệt tác, những tập sách phê bình giá trị, những lí luận phê bình siêu việt. Tiện đây cần nói luôn: Những điều 70 năm trước, cây lí luận Hải Triều, đại diện cho đảng CS Đông Dương cổ võ giới trí thức văn nghệ sĩ đi theo, sáng tác phục vụ nhân dân cần lao. Bây giờ, 70 năm sau, học thuật đó đang bị ngay con trai ông phủ định - làm ngược lại.

Năm 1936 Hải Triều dương cao ngọn cờ nghệ thuật vị nhân sinh, kêu gọi văn nghệ sĩ hãy sáng tác phục vụ nhân dân bị áp bức (Nghệ thuật vị Nhân sinh), từ chối quan điểm, sáng tác phục vụ giới tiểu tư sản - (Nghệ thuật vị Nghệ thuật). Quan điểm tư tưởng đó được khá nhiều văn nghệ sĩ đương thời hưởng ứng. Có thể trong không gian tự do sáng tác do ảnh hưởng của Mặt Trận Bình Dân Pháp tác động đến bộ máy cai trị của Pháp ở Đông Dương, ngày nay chúng ta mới có một giòng văn chương tiền chiến (trước 1945) - xuất sắc. Hôm nay - 70 năm sau (1) - nếu ai hưởng ứng lời Hải Triều Nguyễn Khoa Văn, coi nghệ thuật vị nhân sinh là cứu cánh cho nền văn học nghệ thuật nước nhà, viết phục vụ nhân sinh là mục đích tối thượng - lập tức con trai ông Hải Triều - Nguyễn Khoa Điềm sẻ cho kẻ đó biết tay: “Vừa vừa phai phải” - Kiểm điểm, truất chức, khai trừ (đuổi) rồi bị o ép sống ngắc ngoải. “Căng” hơn - vào tù! “Đảng ta” không cho phép ai viết lên sự thật, phơi bầy sự thật phục vụ nhân sinh. Đảng lớn tiếng quát: Hãy viết theo trường phái nghệ thuật vị nghệ thuật - nghĩa là càng né tránh hiện thực khách quan càng tốt! Không nhân “sinh”, nhân “tử” gì hết! Trang viết hiện thực của các anh sẽ xúi nhân sinh làm loạn !

Nếu ông Mạnh không quên thì hẳn còn nhớ: Rất nhiều danh nhân thế giới không có bằng cấp mà vẫn làm lên những công trình vĩ đại của nhân loại: chỉ kể về 2 người Mỹ, một xưa, một nay: Thomas Edison (1) chưa học hết trung học nhưng có tới gần 80 công trình khoa học. Còn người trẻ ở thời nay là vua phần mềm Bill Gates - học đại học giữa chừng rồi bỏ (2).

Như vậy rút ra: tấm bằng, cái danh hiệu “Nhà giáo Nhân dân”, “Nghệ sĩ Nhân dân”, “Giáo sư tiến sĩ” hay gì gì đi nữa đều không phải thước đo giá trị đích thực của con người. Trần Mạnh Hảo viết hàng trăm bài phê bình đóng góp nhiều cho ngành giáo dục hoàn thiện sách giáo khoa phục vụ tốt việc giảng dậy cho con em chúng ta. Có thể trong những đóng góp đó còn một số điều chưa chính xác... làm mếch lòng kẻ này... làm nhóm kia tức giận... nhưng không gây hại cho nhân dân, cho đất nước. Thế nhưng bọn cơ hội, bọn xu nịnh, bọn ngụy quân tử, bọn lưu manh “mua” được học hàm, học vị, chúng đã gây cho đất nước tai hoạ. Hậu quả nhãn tiền: Đám quan chức của bộ Giao Thông Vận Tải liên tiếp mấy đời Bộ trưởng đều có học hàm, học vị cao nhưng ăn cắp “thành thần”, làm thất thoát - tức là toa rập nhau ăn cắp - không biết bao nhiều tiền vàng của công qũy.








Nhà phát minh Thomas Alva Edison (11/2/1847–18/10/1931) và doanh nhân William H. Gates (1955–)







Bọn bất lương được “Trên” bảo lãnh - sau khi mua được chức, học hàm, học vị sẽ giành vị trí “thủ lĩnh”, quay ra bán bằng cấp, bán ghế ngồi, thụt két để cống nạp những kẻ đỡ đầu ở trên, đồng thời “thu hồi vốn”, tiếp tục phè phỡn, trác táng. Còn guồng máy sẽ tạo ra hệ thống những quan tham khác, tiếp tục ăn cắp công qũy nhiều hơn. Cơ quan điều tra của ông Lê Hồng Anh đang sục tìm xem: cựu Viện trưởng Viện Thiết Kế Giao Thông - Bộ trưởng Bùi Danh Lưu. Bộ trưởng Lê Ngọc Hoàn- Bộ trưởng kế tiếp (…) có ăn của đút, ăn cắp công qũy không? Toa rập với tay chân ăn cắp bao nhiêu? Đào Đình Bình và toàn bộ ê kíp của ông ta đang được xác định: đã dung túng thuộc hạ, ăn cắp công qũy, cùng chia chác với nhau - bao nhiệu triệu USD?

Còn ông Nhà giáo Nhân dân, giáo sư tiến sĩ NĐM đã kí bao nhiêu chữ kí giám định các bản luận án tiến sĩ? Trong hàng đống những tấm bằng đó, có bao tấm không đủ điều kiện để nhận học vị? Bao nhiêu kẻ bất tài nhưng vẫn có bằng có hàm?

Như vậy cái bằng, cái cấp kia có ý nghĩa gì?

Kẻ mang tấm bằng, mang danh hiệu chức tước khoa học có đáng không?

Chắc chắn không đáng!

Thế mà ông NĐM cứ lấy tấm bằng của mình làm chuẩn mực để đo thiên hạ. Tốt nhất ông nên viết bài phản bác những luận đìểm của TMH mà ông cho là sai, hoặc lặng lẽ cùng các cơ quan chuyên môn của Bộ Giáo dục sửa sai trong hàng triệu trang sách gíao khoa - TMH đã vạch ra do ông chủ biên, chứ đừng quá tức giận rồi nói năng văng mạng. Ông có chửi TMH bao nhiêu, anh ta vẫn sẽ không sao, vì anh ta còn trẻ hơn ông, đủ sức “gồng mình” chịu đựng như đã từng gồng mình! “Tên hủ văn” - như ông hằn học “phong” tặng, tay “Chí Phèo phê bình” - như những người bị phê bình tức tối ghán ghép - vốn coi trời bằng vung. Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ sự thật và lẽ phải. Chắc sẽ không có gì làm anh ta chùn bước! Còn ông, nếu con số bài phê bình tăng lên nữa sẽ làm ông bức xúc... ngộ ... nhỡ... - bể mạch máu não, nhồi máu cơ tim – thì con, cháu ông mất nhờ !

Đọc tiếp phần 2 trong ngày 18/04/2006: Chuyện thứ hai: Phê Bình!

Copyright © 2006 by DCVOnline
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=1570


[/align]
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 03:58:44silverbullet>
Tản mạn chuyện Bằng cấp - Phê bình (II)
Ngày: 18-04-2006
Đề tài: Diễn Đàn

Đỗ Trung Nhân

Chuyện thứ hai: Phê Bình!

Tôi nói với Nhà Giáo nhân dân - Giáo sư Tiến Sĩ - Nguyễn Đăng Mạnh cũng là nói với ông thạc sĩ - Phó giám đốc sở Văn Hóa Thông Tin Cà Mâu - Vưu Nghi Lực.

Ông Lực cũng rất giống ông Mạnh ở chỗ lớn tiếng phê phán, chụp mũ nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Tuy văn vẻ không “bức xúc” như ông Mạnh nhưng “nội lực” lại ghê ghớm hơn nhiều. Bởi vì ông Lực đang có tí chức quyền. Ông mượn lời một giáo viên dạy văn trong tỉnh (hay bịa ra lời người khác) kết tội Nguyễn Ngọc Tư (NNT) - "quá phản động”!

Chưa hết, Cao hơn, gay gắt hơn, giọng ông thạc sĩ nghe xủng xoảng tiếng xích sắt, chình chịch, lộp bộp tiếng dùi cui: …"Qua Cánh Đồng Bất Tận (tên tác phẩm của NNT) cộ đã bắt đầu lưu vong, lưu vong với chính văn nghiệp của mình”!

Ông quan quèn ở đất Mũi đầy nước, đước: “Trên bờ muỗi kêu như thổi sáo, dưới sông Đỉa lội như bánh canh” - lên giọng thống thiết răn bảo dư luận cả nước, trực tiếp là một hãng phim: "...Nếu các bạn vẫn bảo lưu đứa con bệnh hoạn này, còn định làm thành phim... thì tôi xin thay mặt 80% nông dân lam lũ... các bạn hãy vì tình mà bỏ hai chữ cánh đồng đi. Nên thay vào đó là “Vũng Lầy Bất Tận”, vì với các bạn thì “Cánh Đồng Đã Tận” rồi.

Ghê gớm chưa? Con tép riu lại dám thay mặt cho 80% nông dân cả nước nữa đấy!

Từ những đoạn văn, câu văn trong bài viết của Vưu Nghị Lực (báo Tuổi Trẻ đăng tải) - tôi thấy bốc lên cái mùi khó ngửi. Khó ngửi vì đó là mùi tích tụ trong ruột, gan- (lá gan kia lại đang bị viêm nặng) - Vưu Nghi Lực bốc ra. Để chứng tỏ với “Trên”, ông Lực đẵ chuẩn bị từ lâu chờ cơ hội sẽ tung ra khi có dịp. Thời cơ đến, ông vồ lấy con mồi Nguyễn Ngọc Tư cấu xé, rồi dẫm đạp lên đầu kẻ khác hòng ngoi lên. “Trên” nghiên cứu giữa Phó với Trưởng... Dĩ nhiên nhận ra ngay ông Phó Lực hơn hẳn ông Trưởng kia về trình độ viết lách bậy bạ, về nhân cách thấp hèn, dám làm và làm được điều mà người lương thiện, người quân tử không thể, không dám làm! Thế là chỉ bằng một bài viết có thể Phó Lực ta sẽ nhẩy tót lên “bàn độc” của xứ sở đầy đỉa với cây đước! Xin các vị “Trên” hãy chú ý: Cha ông ta đã có câu nói mỉa, nhắc nhủ: Chó nhẩy bàn độc! Đừng để Vưu Nghị Lực nhẩy lên chức giám đốc Sở Văn Hóa Thông Tin Cà Mâu - điều mà ông ta đang thèm khát. Cho ông ta lên chính là các vị đã tuyên chiến với lẽ phải, với cả dư luận cả nước. Không tin, xin các vị hãy đọc báo chí trong nước thì rõ!


Nếu không cho Phó Lực lên chức, đảm bảo ông ta sẽ xì hơi chấm hết. Vì với trí tuệ này, với nhân cách này, ông Lực sẽ không còn có thể viết được gì nữa. Nếu có viết cũng chẳng ai thèm đọc!

Đây chính là lơi Vưu Nghị Lực dự báo cho chính mình, ông ta gán cho Nguyễn Ngọc Tư - tôi đã trích ở trên và chép lại một đoạn: “(anh) đã lưu vong với chính (bài) văn nghiệp của mình”!
Một giáo sư - tiến sĩ, một thạc sĩ- cả hai “Sĩ” rất giống nhau trong cách nhìn người viết, nhìn tác phẩm của người ta rồi thở ra giọng sặc mùi sắt, mùi máu, cả “mùi khó ngửi”! Ở tại thời điểm này, của thế kỉ này, vẫn còn những nhà khoa học, nghệ sĩ như thế ư?

- Tất nhiên thôi! Vì họ cùng “xuất xưởng” - một lò mà!

Chuyện thứ ba: Bình và Phê!

Trong mấy năm gần đây, người đọc Việt Nam (VN) biết đến Nguyễn Hòa qua các trang phê bình văn học, các bài tổng quan nền văn học VN đương đại. Người đọc ghi nhận có một cây bút Nguyễn Hòa (NH) sắc sảo không kém gì các cây bút phê bình có danh tiếng trên văn đàn VN mấy chục năm qua. Đến khi thấy anh xuất hiện trên báo Nhân Dân với bài viết khuyên nhủ nhân dân ta đừng coi dân chủ là chiếc đũa thần chấn hưng đất nước - tôi mới ngã ngửa người ra: Nguyễn Hòa đang tập tễnh đi vào lĩnh vực bình luận chính trị. Thôi cũng được đi, đây là vận mệnh của dân tộc : “Quốc gia hưng (suy) vong, Thất phu hữu trách” - Tổ quốc đang lâm nguy, đến người dân thường cũng phải có trách nhiệm nữa là nhà văn, nhà phê bình. Thế nhưng NH lại không học hỏi ở các giáo sư đã trưởng thành từ trong nước, danh tiếng vang xa như các gíao sư: Nguyễn Huệ Chi, Văn Như Cương (chắc cũng là thầy của anh), Phan đình Diệu và rất nhiều người khác tôi không thể kể ra hết, mà lại đi dựa vào ông giáo sư Trần Chung Ngọc (TCN) ở tận đẩu tận đâu. Hay là anh “sính” hàm giáo sư do nước Mỹ phong tặng, coi đó là chuẩn mực của trí tuệ tiến bộ. Hay - tuy đi guốc vào ruột TCN nhưng vì có lợi - nên NH phớt tỉnh cứ liên danh chăng?

Nước Mỹ quả thật có nhiều lĩnh vực xứng đáng để nhân loại xem là chuẩn mực để phấn đấu noi theo. Có nhiều danh nhân, nhiều nhà khoa học đáng để chúng ta noi gương học tập… Nhưng riêng với Trần Chung Ngọc thì NH không nên theo! Không đáng để NH học theo cả về kiến thức lẫn nhân cách! Tôi hoàn toàn thông cảm với sự a dua của Nguyễn Hòa. Nhưng thôi! Đó là hoàn cảnh, là môi trường. Có điều này chân tình khuyên NH: Hãy tập trung vào viết phê bình văn học, như các bạn đồng nghiệp, đồng niên, đồng khoa của anh - đang làm. Đừng tìếp tục theo bó “đóm” lập loè sắp tắt, hòng kiếm được chút “tàn”. Tôi xin nhắc lại lần nữa: Nguyễn Hòa chẳng cần học theo ai, hãy học ngay các giáo sư- thầy dậy của mình - Văn Như Cương và Nguyễn Huệ Chi. Được như vậy tất anh cũng sẽ vẫn nổi tiếng như thường!

Chuyện Thứ tư: Phê và Bình!

Tôi định viết riêng cho giáo sư Trần Chung Ngọc.

Thế nhưng đọc trên mạng thấy mình không thể viết đầy đủ, viết “được”, hơn các tác giả Hoàng Thái Du, Trần Mạnh Hảo… nên nghĩ lại, thấy không cần thiết.
Nghe loáng thoáng: ông Ngọc năm nay tuổi đã ngoài “xưa nay hiếm”, sống ở nước Mỹ - thế giới tự do hơn 30 năm. Với ông già mấp mé cửa lỗ, được nước Mỹ phong hàm gíao sư lại sống ở xứ sở dân chủ - tự do nhiều năm mà vẫn còn viết ra những điều ngớ ngẩn, xằng bậy nên tôi đâm ra khó hiểu, tự hỏi: nước Mỹ phong cho ông hàm giáo sư có đúng không, hay sau khi nhận học vị, ông Ngọc không tiếp tục hành nghề, nghiên cứu nghiêm chỉnh mà lại sống trác táng - như Hoàng Thái Du viết?

Trong khi cả nhân loại đang hướng tới nền tự do - dân chủ phổ quát, hầu hết các quốc gia trên thế giới đã đang thực thi tự do - dân chủ. Nhất là các nước phát triển nhờ tự do - dân chủ mà dân giầu, nước mạnh. Tổng thống Bill Clinton – Tổng thống của nước Mỹ hùng mạnh nhất hoàn cầu - khi sang thăm VN (năm 1997) - đã bầy tỏ với sinh viên, với nhân dân VN, rằng: tự do - dân chủ như nước và không khí đối với nhân loại tiến bộ. Ông Ngọc (được nhà phê bình văn học Nguyễn Hoà phụ họa) - lại bảo “Dân chủ không phải là chiếc đủa thần để chân hưng đất nước”. Nghĩa là ông khuyên nhân dân VN không nên có dân chủ (?!). Tại sao TCN lại đưa ra lời khuyên này, ngược với mục đích hướng tới của nhân loại tiến bộ? Tại sao giáo sư Trần Chung Ngọc (đã sống, ăn mì, ăn thịt, hít thở không khí dân chủ - tự do nhiều năm ở nước Mỹ giầu mạnh) - lại đi cổ võ, đồng tình tiếp tay cho một số người đi ngược lại ý nguyện của cả dân tộc?

Qua bài viết chửi Trần Mạnh Hảo, đến giờ ông Ngọc vẫn còn đề cao, sùng bái Karl Marx.
Ông viện dẫn những thống kê của BBC để khẳng định rằng Marx là vô địch thiên hạ. Trong khi Nghị viện châu Âu đưa ra nghị quyết xếp chủ nghĩa cộng Sản của Karl Marx - Lénin là tội ác chống nhân loại. Hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) Đông Âu - mấy trăm triệu dân - đồng loạt vứt học thuyết này vào sọt rác từ 16 năm trước. Còn nhiều điều bất cập trong các bài viết của ông Ngọc khiến tôi có cảm giác ông trong trạng thái không bình thường. Một điều này cần nói cho ông Ngọc rõ: tất cả những nhà khoa học chân chính, có danh tiếng, có tâm huyết ở trong nước, những văn nghệ sĩ có tài, có lương tri - không có ai làm như ông Ngọc và phê sĩ Nguyễn Hoà - cổ động cho một thứ lí thuyết đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, trừ mấy kẻ cơ hội như Sĩ Ẩn chẳng hạn!

Trong khi những trí thức chân chính, những giáo sư danh tiếng, không bán rẻ lương tâm, không sợ cường quyền đã lên tiếng bằng ngôn từ này hay cách diễn đạt khác… đòi Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) phải thực hiện dân chủ hóa đất nước. Thế mà ông Ngọc cứ cảng cổ lên cãi hộ những người đang cố gắng lợi dụng tấm bình phong XHCN để duy trì nền độc tài, kìm hãm sự phát triển, đi lên của đất nước. Tại sao? Nếu tiếp tục tranh luận với ông Ngọc chắc là phí lời vì với bộ óc, cái nhìn, quan điểm này, ông còn bảo thủ, bảo hoàng, xơ cứng hơn những người bảo hoàng ở trong nước xưa nay. Tôi bỗng nhận ra, thay đổi cách nhìn: có thể đây là món quà ông Ngọc dâng cho phái bảo thủ nhằm mục đích mua danh - giống kẻ “đốt đền” thời Hy Lạp cổ - kiếm chiếc ghế ngồi và… làm giầu? Hoặc giả ông điên? Vì trong bài viết của mình chửi Trần Mạnh Hảo ông đã nhiều lần trực tiếp, gián tiếp dùng từ này nên từ điên ảm, hằn sâu trong tiềm thức rồi ngấm vào máu của ông khiến ông thành điên thật chăng?.

Ông Ngọc nên nhớ: giáo sư như ông, mang tiếng được nước Mỹ phong, được sống ở xứ sở tự do - dân chủ, nhưng không đáng xách dép cho các ông Nguyễn Trung, Dương Trung Quốc, Lê Đăng Doanh, Phan Đình Diệu, Nguyễn Huệ Chi, Văn Như Cương, Tương Lai, Trần Văn Hà và nhiều giáo sư tiến sĩ khác. Tốt nhất, khôn ngoan nhất ông hãy im lặng. Im lặng nhưng sẽ không có ai bảo là ông câm. Nhà văn Dương Thu Hương trả lời phỏng vấn của tờ Việt Tide... ví von về sự bắt chước thụ động, mù quáng. Bà nói hơi bị dân dã - “ngoa ngữ” - nhưng thật đúng bản chất của sự việc... Tôi mươn lời họa lại: Trần Chung Ngọc chỉ là người ngửi rắm của ông Nguyễn Phú Trọng - Sếp của cái gọi là Hội đồng Lý luận trung ương. Rắm nào thì cũng khó ngửi. Tuy Rắm của Sếp có thối, anh đệ tử cũng phải khen thơm để lấy lòng bề trên hòng nhờ ơn mưa móc. (Giống như chuyện tiếu lâm: Cái rắm bà Huyện). Bề trên của ông Ngọc - Nguyễn Phú Trọng, chỉ số thông minh không cao khiến dân Hà thành đặt vè “Ngu như Trọng”. Mặt khác, do là quan chức của Đảng, của chế độ nên ăn tạp, rắm của kẻ ăn tạp, ngửi sẽ nhức óc và chắc vì ông Ngọc ngửi quá liều lượng khiến bị bệnh nên xả ra những ngôn từ làm mất vệ sinh cả bầu trời của giải đất hình chữ S, rồi khuyếch tán, lan ra tới hải ngoại.

Còn điều này nữa mới đáng nói: tôn giáo thời nay là vấn đề hết sức nhậy cảm. Trong các bài viết của Trần Chung Ngọc có một số đoạn nói năng bậy bạ xúc phạm đến đạo Công giáo, đạo Tin Lành. Tôi biết đây chỉ là lời của một anh giáo quèn, thuộc loại ếch ngồi đáy giếng, của một đệ tử ngu dốt, điên rồ chứ không phải đây là lời của các chức sắc Phật giáo, của những Thượng tọa thứ thiệt, của một Phật tử chân chính, ngoan đạo. Tiếc thay, các bài viết, ngôn từ chống tôn gíao của Trần Chung Ngọc thường xuyên xuất hiện trên trang mạng Giao Điểm. Tôi không quan tâm đến xu hướng, tôn chỉ mục đich của Giao Điểm. Các vị theo phe nào cũng không ảnh hưởng đến ai. Nhưng biến diễn dàn này thành diễn đàn bài xích tôn giáo thì không nên. Bởi vậy xin chân tình nói với các vị chủ trương Giao Điểm, rằng: nên chú ý nhân cách của Trần Chung Ngọc. Nếu ông ta là tổng biên tập thì nên để ông ta nghỉ. Nếu ông ta là biên tập viên thì phải uốn nắn quan điểm lệch lạc về tôn gíao, cần dậy lại ông Ngọc về các giáo lý nhà Phật. Nếu ông ta chỉ là công tác viên, gửi bài đăng báo thì cần duyệt bài cẩn thận đừng để những giòng viết về "Đời" xen lẫn các giòng chống "Đạo" - trắng trợn!.

Đạo nào cũng dậy tín đồ của mình sống ngay thẳng, trung thực, có lòng vị tha, mong cho mọi người sống hạnh phúc. Người lợi dụng bài xích đạo khác, kẻ đó không phải tín đồ ngoan đạo. Dung nạp loại tín đồ này trong địa hạt của giáo hội mình - rất nguy hiểm! Ban biên tập trang mạng Giao Điểm hãy cảnh giác. Bài học xẩy ra trong giới báo chí Đan Mạch vừa qua là bài học quá đắt giá!

Trần Chung Ngọc!
Ông già rồi. Sắp xuống lỗ rồi. Hãy sống cho ra dáng người trí thức chân chính! “Miếng đỉnh chung” thực sự cần với ông đến thế ư? “Hãy đứng thẳng người lên”! Hãy cẩn thận kẻo "ngửi rắm" nhiều, sẽ nhiễm bệnh đó!

Tháng 4 năm 2006

Copyright © 2006 by DCVOnline



Chú thích:

(1)- Cuộc bút chiến nổ ra năm 1936 giữa Một bên- Phái Nghệ Thuật Vị Nghệ Thuật đứng đấu là Thiếu Sơn với bên kia là phái Nghệ Thuật Vị Nhân Sinh đứng đầu là Nguyễn Khoa Văn (bút danh Hải Triều)- cây lí luận hàng đầu của đảng CSĐD thời đó.
- Phần I: Tản mạn chuyện Bằng cấp – Phê bình (I)

Đỗ Trung Nhân

http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=print&sid=1574
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0