📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Cười

Hai thằng em tôi nó cũng buồn,

23 trả lời, 961 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>24.8.2004 5:18:15 </b> &gt;>
Bữa nọ Asin, ThanhTung và Mars đanh vội vã chạy trong nhà ga để cho kịp chuyến tàu. Khi đến sân ga, tàu bắt đầu chuyển bánh và cả ba lảo đảo đi lại. Nhân viên nhà ga sốt sắng đã xoay sở và đỡ được Asin và ThanhTung lên trên tàu, nhưng còn Mars chậm chạp nhất nên họ không kịp đẩy Mars lên được.

Mars đang đứng buồn rầu trên sân ga nhìn đoàn tàu đang xa dần.

- Thưa ông, thật đáng tiếc! - Một nhân viên nhà ga đến an ủi - giá như ông cũng có thể lên kịp trên tàu.

- Ừ - Mars đáp lại - và hai thằng em tôi chúng nó sẽ rất buồn. Chúng nó đến tiễn tôi mà.

(Sưu tầm)
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Asin và Thanh Tung bị nhân viên nhà ga kéo lên tàu, nhìn vẻ mặt trông thiểu não đến sợ. Asin lên tiếng:
- Huynh Mars đâu rồi nhỉ?
Thanh Tung giật mình cũng buột miệng :
- Ừ nhỉ Huynh Mars đâu?
Đúng lúc đó thì tàu đã rời khỏi ga, cả hai mới thấy Mars vừa chạy vừa nói với theo :
Hai đệ ơi....Đến nhà thì bảo Tẩu Tẩu quay lại đây đón Huynh nhé.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Asin

Asin và Thanh Tung bị nhân viên nhà ga kéo lên tàu, nhìn vẻ mặt trông thiểu não đến sợ. Asin lên tiếng:
- Huynh Mars đâu rồi nhỉ?
Thanh Tung giật mình cũng buột miệng :
- Ừ nhỉ Huynh Mars đâu?
Đúng lúc đó thì tàu đã rời khỏi ga, cả hai mới thấy Mars vừa chạy vừa nói với theo :
Hai đệ ơi....Đến nhà thì bảo Tẩu Tẩu quay lại đây đón Huynh nhé.

Và thế là mars buồn bã quay về nhà riêng.Đúng 2 tiếng đồng hồ sau Mars nhận được điện của Asin và Thanh tung : "Huynh ơi ,Tẩu Tẩu không đón huynh được đâu vì Tẩu tẩu còn bận đi nghỉ mát với Dungsitovukhi rùi còn đâu " [:D]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>25.8.2004 5:13:51 </b> &gt;>
[:D]

ThanhTung chưa kịp dập máy điện thoại xống thì bỗng dưng,

- Úi, ai đang lúi húi ở trong bếp thế kia?
- à ThanhTung và Asin đến chơi đó à?, Tẩu tẩu đây mà. - Người ở dưới bếp nói vọng lên - hai đứa cứ ở trên nhà, tẩu tẩu đang nấu nước.
- Vậy mà cứ tưởng tẩu tẩu đi nghỉ mát rồi chứ - ThanhTung nói.
- À không, sáng nay đang ở trong nhà lo cho mấy đứa trẻ thì tẩu tẩu nghe thấy tiếng la thầt thanh của bà lão giúp việc. Tẩu tẩu sợ quá, lén nhìn qua khe thì thấy một người đàn ông còn trẻ, cao khoảng 1 mét 61 tay cầm khúc củi to bằng bắp đùi và tự xưng mình là DungSiToVuKhi nói là mới trúng số độc đắc và muốn có người đi nghỉ mát cùng, vì nhiều tiền quá nên tiêu một mình không hết. Thế là chàng thanh niên đó cứ một hai cầm tay kéo bà lão giúp việc đó đi. Tẩu tẩu sợ quá mà không dám làm gì, đợi đến khi hắn bỏ đi mới hoàn hồn lại. Tẩu tẩu nghĩ âu biết đâu lại là phước của bà lão, chứ bà ta cực nhọc bấy lâu rồi.

------------- * ----------------

Mars lang thang một mình ở nhà ga, không dám bỏ đi đâu vì sợ Asin và ThanhTung quay trở lại mà không thấy.
Đợi mãi đợi mãi đúng một ngày hai hôm rưỡi 15 phút thì thấy mỗi mình Asin quay lại. Mars mừng quá, và Asin cũng kể rõ ngọn ngành câu chuyện cho Mars nghe. ThanhTung sợ DSTVK quay trở lại nên tình nguyện ở lại bảo vệ tẩu tẩu và các cháu.
Sau khi mua được vé tàu, Asin và Mars đã lên tàu để trở về quê.

Mars đang lim dim ngủ thì bỗng dưng có một bàn tay lay vào vai của Mars nhè nhẹ, và một dọng nói cà lăm khó quên bên tai
- A.... A.... A.... anh..... anh,
ch... ch... ch... ch..o cho tui hỏi.
B.... B.... B.... bây giờ,
l... l... l... l... là mấy giờ rồi.

Mars choàng tỉnh giấc thì thấy một người đàn ông tóc tai bù xù, đang muốn hỏi giờ.
Người đàn ông đó chịu khó đứng hỏi mấy lần mà Mars cứ nín thinh không trả lời lại. Sau khi hỏi mãi không không được, người đàn ông đó đành bự tức bỏ đi. Thì Asin lúc đó quay sang Mars và trách.

- tại sao huynh có đồng hồ mà người ta cà lăm như vậy mà huynh lại không chịu giúp đỡ?

Lúc đó Mars mới từ từ quay sang Asin và khó khăn nói.

- T...T.... T... tao,
M.. M... M... mà nói,
N.... N... N... n... nó quánh tao thấy mẹ.

[:D]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
À, sư huynh Mars có tật cà lăm à, hèn gì......[:)][:D][sm=lol.gif][sm=lol.gif]




Đăng nhập để trả lời
0
[sm=so_funny.gif][sm=so_funny.gif][sm=so_funny.gif] Sư huynh cà lâm? Hồi nào đến giờ sư huynh Mars cứ im lặng là "gold" nên muội đâu biết [&amp;:]
Thân,
Hắc Bạch Song Hiệp
(PT & QV)

Life is a flower of which love is the honey.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>25.8.2004 14:29:54 </b> &gt;>
[:D]

Sau khi ngủ một giấc dậy, khi đó Asin còn đang say giấc nồng. Còn Mars thì cảm thấy đói bụng quá trời quá đất. Thế là đành một mình tìm đến khoang tàu Restaurant để kiếm chút gì cho vào bụng. Khi đứng dậy tìm đôi dép thì đâu mầt mầt một chiếc.

- Chắc là ai đó đá văng mất của mình rồi - Mars nghĩ trong bụng. và bắt đầu đi tìm, vì mải tìm kiếm nên không để ý gì đến mọi người chung quanh đang đi qua lại trên khoang tàu.
Bỗng dưng hự.... đau đếng hết cả người.

- Trời ơi ai mà tương ngay cái cùi chỏ vào lứng tôi thế này - Mars đau đớn la lên.

- Ồ xin lỗi - tiếng của một người phụ nữ - Ủa sư huynh, sư huynh đi đâu đây?

Mars cố nhịn đau quay lưng lại.

- Ồ thì ra là sư muội Ly - Mars lên tiếng - à mà sư muội có thấy...?

- Huynh bị mất chiếc dép?

- Đúng rồi!

- Dép da?

- Phải!

- Và không được mới?

- Đúng rồi!

- Màu đen chứ gì?

- Vâng!

- Chiếc dép của chân trái?

- Đúng quá!

- Nhưng mà từ khi mất đến giờ, huynh còn thấy nó nữa không?

- Thôi muội đừng đùa nữa, cho huynh xin...

- Nhưng mà... muội không thấy nó đâu cả!

- Vì sao muội biết rõ chiếc dép của huynh mất như vậy?

- Vì... muội nhìn vào chiếc còn lại mà huynh đang đi.

- !!!

[:D]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Ct.ly thấy Mars quá buồn rầu vì mất chiếc dép kỉ niệm của vợ tặng nhân kỉ niệm 1 năm bỏ nhau[:D].Thế là Ctly quyết tâm đến các hàng chè chai lông vịt để tìm kiếm.Một hôm Ct.ly đang tìm ở 1 hàng chè chai lông vịt to nhứt thành phố thì thấy một ông già ăn mặc rách rưới đến bán đúng chiếc dép của Mars.Nhìn kĩ hoá ra là Thanh tung[:D].
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
DSTVK chắc bị TT cho ăn chưởng nhiều quá nên bây giờ bị tưng tửng hả. DSTVL quên là Tt đang ở nhà sư huynh Mars à.
Mà có thể DSTVK bị tâng tâng thiệt à vì bữa nọ tt được bạn của DSTVK mail qua kể lại rằng ...
Hôm đó trong lớp học
Thầy giáo gõ thước lên bàn nói:

- Hãy im lặng! Cả lớp hãy ngồi yên lặng cho thầy để có thể nghe cả tiếng ruồi bay!

Cả lớp theo lệnh của thầy không ai nhúc nhích.

Một lát sau, DSTVK ngồi cuối lớp chịu không nổi, bèn réo to lên:
Thưa thầy, thầy còn chờ gì nữa mà không thả ruồi ra đi ạ!


po' tay... hi hi hi hi

Cu?c thi thi?t k? m?u l?ch nam 2005 t? ngày 13/06/2004 - 13/11/2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>29.8.2004 2:12:24 </b> &gt;>
Cũng không lâu lắm, hồi tháng 7 vừa qua, Ct.Ly và sư huynh Mars có dịp về Việt Nam,
Ngồi bên huynh Mars, mà thấy huynh có vẻ khó chịu và nhăn mày.
Ct.Ly mới quay lại nói :
- Huynh sao rồi, máy bay gần cất cánh rồi, huynh yên trí đi, không có gì đâu.
Huynh Mars:
- Huynh biết , nhưng mà năm rồi , Huynh đi máy bay, nhưng mỗi lần máy bay bắt đầu cất cánh là huynh khó chịu quá, hai lỗ tai của huynh đau không chịu nổi,
Ct.Ly mở xáxh tay , đưa cho huynh Mars:
- Không có gì phài lo cả huynh ạ, này Huynh cầm thỏi chewing-gum nhai, một lác huynh sẻ thấy màng nhỉ của huynh không còn đau nữa.
Máy bay bắt đầu cất cánh, mot lúc sau, an toàn bay trên cao, sực nhớ tới huynh Mars.
Ct.Ly quay lại hỏi thăm:
- Sao huynh, huynh thấy thế nào.
Huynh Mars, quay lại cười vui vẻ:
- Super, muội hay thiệt nha, huynh không thấy có cảm giác gì cả, nhưng.....
không biết làm sao huynh có thể lấy cái cục chewing- gum ở trong lổ tai của huynh ra đây muội [:)] [:D] [8D]




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>29.8.2004 4:50:04 </b> &gt;>
Sau khi tìm một hồi không thấy chiếc dép của mình đâu. Mars... đành phải chấp nhận sự thật là chỉ còn mỗi một chiếc dép ở chân bên phải. Mars nói với sư muội Ct.Ly.

- Thôi bỏ đi, của đi thay người.

- Cố gắng tìm thêm một chút nữa xem sao.

- Thôi huynh đói bụng lắm rồi, không tìm nữa đâu.

- Ủa thì ra huynh định đi ăn hả? Vậy thì nhanh lên, nếu không thì đến cháo cũng không còn mà húp nữa đâu.

Nghe vậy Mars không chần chờ gì nữa, như một phản xa tự nhiên không kịp chào sư muội Ct.Ly và phi thẳng về phía Restaurant.

Vừa chạy được 2 bước thì bỗng... Bốp và ngã xõng xoài ra sàn tàu.

- Ui... gia... thằng nào phá ông thế này dzị.

Lồm cồm bò dậy và nhìn rao riết xem ai đã phá mình. Khi nhìn kĩ lại thì thấy chiếc dép của mình có buộc một sợi dây cước trắng. Mars như sực nhớ ra điều gì và vỗ chán đánh đét một cái sau đó cười ha hả. Sư muội Ct.Ly không hiểu chuyện gì đã xảy ra với Mars, hết nhìn Mars rồi đến nhìn chiếc dép. Lúc đó Mars đang kéo đầu kia của sợi dây cước và lôi ra từ trong gầm ghế chiếc dép còn lại.

------------------- * -------------------

Đến Restaurant sư muội Ct.Ly cùng với Mars gọi món ăn nhẹ nhẹ. Vừa ăn sư muội vừa chê đồ ăn nấu dở, không ngon. Còn Mars lúc đó đói quá nên cảm thấy rất ngon miệng nhưng thấy sư muội nói vậy nên đành im luôn.

- À sư muội nè - Mars hỏi - sao sư muội nhiều tuổi hơn Mars mà lại gọi Mars là sư huynh vậy?

- Ồ vì sư huynh nhập môn trước mà cũng chỉ cho sư muội một vài lần về Computer mà. Với lại sư muội thực hiện theo câu của các cụ thời xưa để lại "Nhất tự vi Sư bán tự vi Sư". Sư huynh có hiểu nghĩa là gì không?

- Biết chứ, để huynh giải thích nhé. Nhất là một, đúng không nào?

- Ừ đúng.

Mars được đà muốn tỏ ra với sư muội là mình hay chữ nên nói luôn một mạch.

- Tự là chùa nè, Sư là Thầy nè. "Nhất tự vi sư, bán tự vi Sư" có nghĩa là "Một cái chùa có một ông thầy, bán cái chùa đi thì còn lại ông thầy".

- [sm=11.gif]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>29.8.2004 2:33:59 </b> &gt;>
- Tự là chùa nè, Sư là Thầy nè. "Nhất tự vi sư, bán tự vi Sư" có nghĩa là "Một cái chùa có một ông thầy, bán cái chùa đi thì còn lại mỗi ông thầy".


[:D][sm=lol.gif][sm=n[sm=so_funny.gif]

Nuhiepdethuong mà đọc bài này của huynh Mars, chắc là NHDT phải đốt sách chữ nôm của Sis quá [:D]




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>29.8.2004 23:26:25 </b> &gt;>
Sau khi vừa giải thích xong cho sư muội Ct.Ly nghe xong thì Ct.Ly cười quá trời luôn, Cười ngặt cười nghẽo. Cùng lúc đó Mars nghe thấy ở phía đằng sau ghế của mình cũng có một giọng cười nữa nghe quen quen, mà còn cười to hơn tiếng cười của Ct.Ly. Cười vật cười vã, cười chết lên chết xuống. Lúc đó Mars đã nhận ra được tiếng cười đó của ai rồi và Mars vui mừng hớn hở đi ra phía sau.

- A... tiểu mội, thì ra tiểu muội nãy giờ ngồi ở đây nghe lén huynh và Tỷ Tỷ Ct.Ly nói chuyện hả?.

- Đâu có đâu ca ca, tại ca ca nói lớn quá thôi mà - HelloMy9 trả lời lại.

- Đúng là thấy muội cười giống y chang à

- Giống y chang cái gì?

- Muộ cười giống như muội nói theo tiếng Anh là cười "die up die down" vậy à ha... ha... ha...

- hmmmm......

Ct.Ly và Mars cùng ngồi xuống bàn của HelloMy9.

- Muội đi đâu sao lại cũng ở đây? - Mars hỏi.

- Ồ muội đến Ninh bình để công tác mà.

- Vậy muội đi bằng gì ra đây? sao lai không phải từ trong Nam ra thẳng Ninh bình luôn mà lại đi tàu từ Hà nội vào?

- Muội đi máy bay đến Nội bài - Hà nội, sau đó đón tàu vào Ninh bình.

- Sao mất công vậy? sao khi máy bay bay ngang qua Ninh bình muội không bảo phi công dừng máy bay lại cho muội xuống đỡ mất công ra ra vào vào không? [:D]

- [:@]

Mấy huynh muội ngồi tỉ tê một hồi thì cũng hết chuyện để nói, đâm ra cái không khí im lặng thật khó chịu. Vừa lúc đó đoàn tàu đi ngang qua một trang trại chăn nuôi bò. Những con bò cái được treo cái lục lạc to ở cổ, nghe long kong long kong rất vui tai. Mars như nghĩ ra được chuyện gì đó để phá vỡ bầu không khí yên lặng, lền quay sang tiểu muội HelloMy9 hỏi.

- Đố muội biết giữa muội và con bò có điểm gì giống nhau và khác nhau?

HelloMy9 thấy mình bị so sánh với con bò nên không có được vui, cặp lông mày liền quạu lại và lườm lườm nhìn Mars. Mars biết mình lỡ lời nên phải nói tiếp để cho HelloMy9 đừng có hiểu lầm.

- Để huynh nói nhé, con bò có cái lục lạc cũng giống như muội cũng đang có, còn khác ở chỗ là con bò đeo luc lạc ở cổ còn muội đeo lục lạc ở tay [:D]

HelloMy9 lúc này giận dữ không kìm lại được nữa, còn Mars thì biết mình càng nói càng thêm tệ.

- Huynh có nhìn thấy mặt muội hình viên đạn bao giờ chưa?

HelloMy9 giận dữ và nói tiếp.

- Vậy muội đố huynh là huynh và con bò khác nhau ở đểm nào?

Mars thấy sự việc tệ quá nên không muốn mình bị biến thành cái bia đỡ đạn nữa nên chỉ ú ớ ở trong họng.

- Huynh... cũng không biết nữa.

- Ừ... mội cũng không biết luôn, muội nhìn tới nhìn lui, nhìn ngược nhìn suôi. Nhìn mãi mà cũng không tìm thấy điểm nào khác cả. Huynh nhìn đúng y chang như con bò vậy ấy.

- !!!

Vậy là cả ba huynh muội đươc một bữa cười giống như bạn đang cười vậy đó, cười đến độ "die up die down".

[:D]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Ba người còn đang cười đến die up die down thì một tiếng vang lên ở đâu đó
- Ai cho phép các người cười đùa ở đây thế, mất trật tự quá đi.
Giật mình đánh thót, gai ốc và gai mít ở đâu nổi lên như nấm, ngoảnh mặt quay lại thì thấy từ xa xa Asin đang bưng vài chiếc bánh bao bước tới. vừa đi vừa nói.
- Hôm nay mọi người được ăn bánh bao nóng tuyệt vời...free luôn.
A sư đệ mới lãnh lương có khác - Mars lên tiếng
- Thế quà của muội đâu huynh, có tiếng của hellomy9.
- Sư đệ không thấy tỷ đã đói lâu rồi à, sao bây giờ mới tới.
Thì ra trong lúc mọi người ngồi tán dóc với nhau thì Asin đi tìm đồ ăn...
Thấy Asin không ăn, tưởng là đã ăn vụng ở đâu rồi nên cả ba người đồng thời lên tiếng
- Sao không ăn, bộ ăn vụng chán rồi à ?
Lúc này Asin mới lên tiếng :
- Dạ không sư huynh sư tỷ, để đệ nói đã :
Từ hôm qua tới giờ, đệ đâu có được miếng nào vô dạ dày đâu, nhưng mà...Asin ấp úng không nói nên lời.
Mars và Ctly ngạc nhiên quát:
- Có chuyện gì sư đệ cứ nói đi, sao lại phải ấp úng như thế ?
Ngay lúc đó 3 người đã giải quyết xong món bánh bao và Hellomy9 lên tiếng.
- Sư huynh nói đi chứ, nam nhi đại trượng phu phải ăn to nói lớn, rõng rạc lên nào
Chuyện là thế này-Asin bắt đầu nói
Chẳng là tại vì khi đi tàu, chạy nhanh qua đệ làm rơi cái bóp tiền nên khi đi mua bánh không còn nữa , mà người ta lại không bán chịu...thế là...
Thế là sao - Mars hỏi dồn dập.
Thế là đệ chờ đến khi người ta bán hàng xong, còn mấy cái bánh bao thừa đổ đi, đệ nhặt lấy mang về cho các huynh muội và tỷ đấy...vì vậy đệ không dám ăn
....
Grừ, grừ..
!!!!!!

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>31.8.2004 5:33:24 </b> &gt;>
Sau khi nghe Asin nói vậy, cả ba tuy hơi bất ngờ một chút. Nhưng trên gương mặt của ba người không khỏi lộ nét buồn buồn. Tuy vậy cả ba vẫn điềm nhiên ngồi ăn nốt chỗ bánh bao còn lại. Sau khi mọi người ăn xong rồi mà Asin vẫn cười nhăn nhăn nhở nhở. Mars mới điềm đạm quay sang Asin nói.

- Cảm ơn sư đệ đã nhường bánh cho các sư huynh sư tỷ và sư muội.

Nói chưa giứt câu, Mars quay sang phí cửa ra vào của khoang tàu trồ lên một tiếng.

- Ôi con gái nhà ai mà đẹp vậy !

Asin liền phản ứng nhanh nhẹn ngoái cổ 181 độ về phía cửa, suýt nữa thì ngã ngửa ra phía sau, còn miệng thì không ngừng

- Đâu... đâu... đâu...

Lúc đó không bỏ lỡ thời cơ Mars liền rút nhanh chiếc ví từ túi quần của Asin và lấy ra cho mọi người xem trong đó là một sấp toàn là những tờ 500 ngàn đồng mới cứng. Asin lúc đó mới biết mình bị xơi một quả nổ.

HelloMy9 lúc này mới lên tiếng, với một dọng từ tốn và thiết tha.

- Huynh có biết là trên trái đất này còn biết bao nhiêu người đang chịu cảnh đói khát không? Dù là những mẩu bánh bao bỏ đi nhưng đối với những người đó người ta cũng rất quý và cũng rất mong được ăn dù chỉ một miếng. Vậy thì tại sao chúng ta lại khinh bỉ nó? tại sao lại lãng phí bỏ đi như vậy?

Asin lúc đó nhận thấy mình sai và thế là những giọt nước mắt hối hận không kìm lại được, lạ thay chúng cứ tự nhiên từ trong khoé mắt... bên phải thi nhau tuôn trào.
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Thấy những giọt nước mắm[:D]hối hận của Asin lăn dài trên gò má,mọi người an ủi.Helomy nói :Thôi huynh đừng buồn ,muội chỉ muốn nói cho huynh biết thôi chứ không có ý gì đâu.Huynh đừng buồn nữa !
_Ừ ! Helomy nói đúng đấy.Bây giờ chúng ta đem số bánh bao còn lại cho mấy người nghèo dưới khoang hạng ba đi! Mars noi'.
Mọi người đồng thanh : Ừ ! Đúng đấy ! Đi nào !
..................................................................................

Mọi người đang hả hê sung sướng vì vừa làm được việc tốt ,thì DSTVK bước vào : Ái chà ,hoan nghênh các sư huynh sư tỉ hôm nay làm được 1 việc tốt.Đệ rất chi là cảm kích trước hành động nghĩa hiệp của các huynh các tỉ.
_ Ồ ! Dstvk đấy a`! Lâu lắm không gặp ,dạo này sao rồi.
_ À ,đệ dạo này làm ăn đói kém quá ,hôm nay đi tìm các huynh các tỉ nhờ giúp đỡ đây !
Asin nhanh nhảu : Gớm có gì mà khách sáo thế ! Có khó khăn gì cứ nói ! Cho anh em thân tình chúng ta sẽ giúp đệ hết mình mà.Phải không nào các huynh đệ !
Mọi người đồng thanh : Ok! chuyện nhỏ mờ !Có gì cứ nói Asin sẽ giúp đệ hết mình mà[:D]
Ê ê sao lại là tui ,mọi người cũng phải góp phần chứ!
Helomy cười tinh quái : Chúng tôi cũng đang gặp nhìu khó khăn lắm.Chỉ có mỗi huynh xem ra không có khó khăn gì !
_ Đúng vậy !DSTVK nói -Bây giờ anh em đang nghèo lém ! Chỉ có mỗi huynh là vừa lĩnh lương! Vậy huynh cho anh em mỗi người vay 1 ít nhé!
Mọi người hưởng ứng :Đúng vậy ! Cho anh em vay đi ! Và mọi người hương ứng bằng cả hành động.Tât cả xông vào xâu xé Asin.Một lúc sau ,Asin lồm cồm bò dậy ,quần áo tả tơi ,ngồi khóc tu tu.Xấp tiền lương 500 nghìn về nộp cho vợ bây giờ chỉ còn xập 500 đồng để gửi xe.Không biết ăn nói thế nào đây.Không khéo đêm nay vợ cho ngủ ngoài đường.Nghĩ đến đấy Asin lại ngồi khóc to hơn[:D]Đúng là khô thân ,ai biểu từ bé đã có tính sợ vợ[:D][:D]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>hellomy9</b> -- <b>31.8.2004 19:44:26 </b> &gt;>
Đúng lúc này hellomy muội muội hỏi nhỏ DSTVK: "sao huynh nghèo thế, có nhớ bữa trước huynh nói gì với muội hong?"

DSTVK: Nhớ chứ, dĩ nhiên là nhớ mà, vàng thật không sợ lửa mà hehe

hellomy: Ừ há, vàng đâu có sợ lửa, nó chỉ "chảy" ra một đống nước thôi hahaha...

DSTVK: Muội đừng cười, huynh nói thật đấy! Đừng có "đổ oan cho người có tội chứ!", huynh đây là "quân tử ngụy" đấy nhé! huynh là "vô tư như sư tử", ngây thơ "không như con nai tơ" đó nhá!

hellomy: ặc ặc... choáng! thế có phải huynh nói ruộng đất nhà huynh cò bay thẳng cánh hong? máy bay bay qua giữa đường còn hết xăng, đúng hong?

DSTVK: Đúng gòi. Máy bay bay hoài hong đến đích, rớt lộp độp đó muội, hôm qua mới rớt chiếc B52 nè, mấy bữa trước huynh thấy Boing 747, còn có Jet nữa, Việt Nam airlines cũng có, từ máy bay đến trực thăng... rớt tè le tét lét...

hellomy: Huynh cũng có người làm nữa đúng hong?

DSTVK: Đúng roài đó muội tử, người làm huynh nhặt phế liệu bán thôi đó mà mỏi tay quá chừng, tiền tiêu không hết, đi xe bốn bánh không đó!

hellomy: ặc... choáng nặng... "chết của chết cười" hihihi.... vậy sao huynh nói huynh nghèo?

DSTVK: Ủa, huynh "nghèo" vì huynh "hong giàu", huynh cũng có nói huynh "giàu" đâu?

hellomy: Trời. ác! huynh nói có đất có vườn, có người làm, có đủ thứ kia kìa!!!

DSTVK: Ủa, huynh có nói vậy hả? huynh nói lộn, huynh nói lại vậy hihihi, huynh định nói là "huynh thấy có người rất giàu, ruộng đất nhà họ....." hihihihiihi

hellomy: &lt;-- lạy chúa "Amen". a di đà phật - thiện tai thiện tai. oh my God. Kamisama!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>1.9.2004 18:29:25 </b> &gt;>
Huynh Mars, Casa và Hellomy9 đang bàn tính về vụ Casa nở lòng cho huynh , tỷ, muội xực hết mấy cái bánh bao ( quá date) cho nên không ai để ý là Ct.Ly đã lặng lẻ đi đâu mất, chỉ để lại vỏn vẹn 1 tờ giấy:
- Chào huynh Mars, Casa và H9, Ct.ly đi ra phi trường lấy máy bay, về Sàigòn thăm thân nhân và sẳn dịp thăm muội SF luôn. Hẹn gặp lại tất cả lần khác nhé.
Huynh Mars vừa đọc vừa càu nhàu:
- Sư muội thiệt tình, đi không nói năng gì cả .Vì huynh cũng định ra miền Nam thăm quan đấy mà? Sao?? H9 có định đi về Sài Gòn bây giờ với huynh không?
Hellomy9 trả lời:
- Dạ, muội phải về, kẻo Ba Mẹ lại trông.
Casa lúc đó lay quay, chợt đứng lên :
- Cho đệ đi với, biết SF mà chưa gặp bao giờ và sẳn dịp cho đệ đi thăm quan ở sài gòn luôn,nha huynh.
Huynh Mars mỉm cười:
- Với cái ví đầy ấp của Casa, huynh nghĩ 1 cái vé khứ hồi Hà Nội- Sài Gòn chắc dư sức rồi Casa ạ.
Thế là ba huynh , muội lên máy bay, bay ra Sài Gòn.
Đến phi trường Tân Sơn Nhất, huynh Mars phone cho SF.
SF: - Chào huynh Mars, huynh phẻ hong?
Huynh Mars: Phẻ lém, còn tiểu muội
SF: Vâng, tiểu muội vẩn khỏe.
Mars: Sao có sư muội Ct.Ly ở đó không??
SF: Dạ, sis Ly vừa mới đi ra, nói là lác nữa sẽ trở lại, để SF phone cho sis Ly hay huynh sắp đến nhé.
Mars: uh
SF: Vậy muội sẽ nấu thức ăn đải huynh nhé.
Mars: SF nhớ làm thêm phần cho Casa, Hellomy9 và có thể Huynh sẽ rủ QV đến luôn, huynh đang phone cho QV nè.
Khi đến nhà SF, Mars, Casa và Hellomy9 được SF mời dùng trái cây cho đở dạ, thì Ct.Ly cũng vừa đến,
- Chào cả nhà
Casa, H9 và SF: chào sis Ly.
Mars cau mày trách:
- Sư muội thiệt tình, đi ra phi trường không nói gì cả, làm ai cũng tưởng muội đi lạc chứ.
Ct.Ly mỉm cười,
- Dạ, muội đi ra phi trường, nhưng không biết đường nên cũng bị lạc, may sao có người tên là KDG, tử tế chỉ đường cho muội, nhưng chỉ làm sao mà muội cứ đi lòng vòng hết bên lề đường này, lại đến bên lề đường kia, bực mình Muội gọi xích lô chở đó chớ. Sao??? huynh đệ, muội đi đường xa có mệt lắm không???
Mars cưởi ra vẻ hỉ hả: Khoẻ lắm, nhờ muội, huynh đi lần nào cũng không thấy ù tai, khó chịu nữa, nhờ mấy miếng chiwing- gum của muội cho nè,
- Ủa....huynh ...vẩn còn.... để
- uh, huynh cũng không biết làm sao lấy ra, nên để luôn cho rồi....
Tất cả đều cười rồ lên, thật vui vẻ ....Cũng không biết tại sao ct.ly nói cà lăm ....đột xuất như thế.
Đang vui cười, bổng từ xa có một người chậm chạp dừng xe trước cửa nhà SF, chàng thanh niên này, y phục toàn là màu đen, giày đen và cái kết đội đầu cũng đen luôn, tay thì xách một cái camera, cổ đeo một máy chụp hình và tay bên kia kệ nệ một thùng,
SF: oh, huynh QV đến kìa.
Thì ra Hắc y anh hùng, đến nơi đã nở một nụ cười thân mật:
- Chào huynh Mars, tỷ Ly , Casa, H9 và SF. Xin lổi đến chậm môt tý há, tại từ Thủ Đức lái xe đến đây mà bị kẹt xe quá , tất xả đều khoẻ chứ.
Tất cả, đồng trả lời:
-Khỏe đang chờ QV đấy , để cùng nhập tiệc nè, vì ai cũng đói cả.
QV: Biết huynh Mars thích nhậu, Đệ đem đến một thùng Beer, cho huynh , đệ mình nhậu không say không về.
Casa nhăn mặt:
-Hai huynh cứ nhậu đi, Đệ tửu lượng kém lắm, chỉ cầm chừng cho vui thôi mà.
( Còn tiếp)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>1.9.2004 4:38:05 </b> &gt;>
Thế là SF mang thức ăn ra, mùi thơm bát ngát, Ct.Ly nhìn thấy là đói bụng liền, vì khi Casa mang bánh bao chưa kịp ăn, thì huynh Mars đã ( thưởng thức) hết ráo, nhưng mà vì kính ''huynh '' đắc thọ, nên không dám than đói bụng, Ct.Ly chú ý là tất cả, trừ SF và Ct.Ly ra, ai cũng gắp thức ăn một cách rất '' khiêm tốn '' . Ngại ngùng SF nhìn qua Ct.Ly hòi:
- Sao sis Ly, SF nấu ăn được không sis???
Ct.Ly gật đầu: xuất sắc lắm đó SF.
Hellomy9 liếc qua SF lấm bầm:
- Mới sáng hôm qua, được tô hủ tiếu chay, hôm nay tưởng được tô món gì hấp dẩn lắm, ai dè lại được ăn chay nữa..... Amen, mô Phật...
Casa phụ họa:
- A di fò fò.
Ct.Ly thấy các trự đàn ông ăn uống có vẻ uể oải quá, không mạnh miệng nên chạy xuống
bếp đem lên một gói:
- Biết Huynh, Đệ hay nhậu, nên lúc nảy đi ngang tiệm thịt, thấy thịt quay, nhìn thấy ngon quá, mua đem về đây một miếng nè, cho huynh, đệ nhậu đây, thấy SF đem cơm ra, nên không dám đem ra, sợ SF nói là cạnh tranh nghề nghiệp của S F đó mà.
Mars, QV, Casa , Hellomy9 đồng thanh la lên:
- Chùi ui, sis Ly điệu nghệ quá ta ui.
Mars vảy vẩy tay bảo:
-Vậy sư muội mau mau đem ra đi, chớ uống Beer mà nhắm đồ chay thì phí quá.
Thế là dĩa thịt quay được mang ra, để trên bàn, ai nấy ăn uống say sưa, H9 vừa ăn, vừa khen, lần đầu tiên, H9 mới ăn được một miếng thịt heo ngon như vậy, mùi vị quay thấy cũng khác.
SF:- Em cũng thấy như vậy.
Mars, QV, Casa vẩn cấm cúi ăn nhậu, chỉ uh hử cho qua chuyện.
Bổng Mars nhìn qua Ct.Ly lịch sự nói:
- Ủa ! Ai cũng ăn, sao sư muội không ăn dzậy.
Ct.Ly lắc đầu:
- Hôm nay là rằm 15, tiết Trung Thu, muội ăn chay.
- Vậy à.
Ct.Ly tiếp theo:
- Biết huynh thích ăn vịt quay....
- Vịt quay hả.....Casa la lớn.
- Casa không ăn thịt vịt đâu, hôm qua mới bị mắc xương gà, muốn tắt thở, đã vậy sis Ly bảo nuốt trọng một nắm cơm vắt, tưởng hồn du địa phủ rồi chớ. Cho nên ai nói đến thịt gà, thịt vịt là đệ nổi da gà luôn.
Ct.ly :
- Cho nên sis mới mua thịt heo nè, ngon không???
Mars quay lại trả lời:
- Uh, ngon lắm, ngon hơn thịt quay ở quận 13 nữa đó muội, muội mua ở đâu mà ngon quá.
- Muội mua ở tiệm gần đây lắm, mà cái tiệm này có mang tên có vẻ '' Việt Gian '' quá .
QV ngó lên:
- Tỷ nói gì mà có" Việt Gian" đó.
- Lúc này Pháp về nước hết trơn gòi, mà còn đề tên tiệm là " Cờ tây ''.
H9 và S F đồng thanh la lên:
- Cái gì ?????
- Ừa! Tiệm tên là " Cờ tây "" đó mấy muội.
Không nói năng gì, hai muội H9 và S F bỏ đủa chạy xuống bếp.?????
Còn lại ba nam tử hán, 6 con mắt mở tròn xoe , sáng rực như đèn pha xe hơi vậy. Miệng thì mở nụ cười thoải mái.
- Hèn chi mà huynh thấy ngon quá xá.
QV tiếp:
- Ăn món này, mà có một xị rượu nếp than thì hết xẩy há huynh.
Đến đây Ct.Ly chưng hửng nhìn các huynh, đệ ăn nhậu vui vẻ, cứ tưởng mình mua được
miếng thịt ngon nhất ở vùng này.
Casa nhìn Ct.Ly cười:
- Cám ơn sis cho tụi này một bửa thịt con cờ tây , ngon quá sis ơi, sis không ăn một miếng cho biết.
Ct.Ly lắc đầu.
Huynh Mars sau khi vừa hớp một hớp beer có vẻ hào hứng lắm:
- Muội biết thịt cầy tơ là thịt gì không???
Ct.ly nhìn 3 người , cũng lắc đầu
- Thịt con cờ tây là con cầy tơ đó.
Nghe xong, Ct.Ly té xuống ghế .....xỉu luôn.....




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>1.9.2004 4:35:33 </b> &gt;>
Sau khi ăn xong, Casa quay lại nhìn QV
- Thấy mấy người này '' 8 '' qua, thôi huynh dẩn đệ đi dạo một vòng Sài gòn cho biết đi huynh.
Thế là hai người từ giả " cuộc vui ''QV dẩn Casa lang thang ngoài phố, khi đến khu chợ trời, Casa mừng quá chạy lại, một gian hàng bán quần ,áo. với những kiểu áo được treo lủng lẳng.
Casa tiến lại hỏi:
- Chào ông! Cho tôi mua mấy đôi bí tất .
Ông bán hàng nhìn Casa trả lời:
- Xin lổi cậu, hàng tôi không có bán cái gì gọi là bí tất .
Casa quay lại lầm bầm:
- Tiên sư nó, bí tất chúng nó treo lủng lẳng, thế mình hỏi mua, chúng lại nói không? Chắc tưởng mình không có tiền trả chứ gì,
QV thấy Casa mặt mày hầm hầm, ngạc nhiên hỏi:
- Chuyện gì đó Casa
- Thì đó, Hà Nội sắp vào đông, đệ định mua vài đôi bi tất mang cho ấm chân , thế cái ông bán lại không bán cho đệ, mà đệ thấy chúng nó treo đầy đó mà.
QV hiểu ý, cười rủ rượi:
- Đệ ơi là đệ, đệ miền Bắc gọi là bí tất, còn đây trong Nam kêu là đôi vớ.
Casa tỏn tẻn cười bào chửa:
- Thế à, Casa đâu biết chứ.
Đi một hồi mõi chân, QV dẩn Casa vào một quán café nghỉ chân.
Khi ngồi vào bàn, QV gọi người hầu bàn tới:
Người hầu bàn, với nụ cười trên môi:
- Chào hai anh, hai anh dùng chi .
QV:
- Anh cho tôi một ly café phin nhé, còn Casa muốn uống gì?
Casa thì dầu là mới lảnh lương, nhưng cái ví tiền đã bị huynh Mars cất kỷ dùm rồi, nên không dám gọi café, lở không đủ tiền đải QV thì quê lắm, nên ngó anh hầu bàn nói nhỏ:
- Anh cho tôi một cốc chè nóng nhé.
Anh hầu bàn nhìn Casa :
- Xin lổi anh, tiệm chúng tôi không có bán chè.
- Thế à,
Casa nhìn sang bàn bên cạnh, thấy người ngồi gần bên đang nhâm nhi tách trà thơm phức.
- Rỏ khổ, chúng bây muốn trêu ông đấy à! Vừa nói, vừa đứng dậy, chỉ cái bình trà bên cạnh:
- Thế cái này, anh gọi là gì nhỉ? không gọi là chè không nhẻ gọi nó là café à?
Lúc đó QV và anh hầu bàn mới chợt .....hiểu ra
- Vâng vâng, tôi sẻ mang ra cho anh một cốc chè nóng ngay.[:D][[8D]




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>24.8.2004 15:15:58 </b> &gt;>
- Ừ - Mars đáp lại - và hai thằng em tôi chúng nó sẽ rất buồn. Chúng nó đến tiễn tôi mà.



Đúng lúc đó thì tàu đã rời khỏi ga, cả hai mới thấy Mars vừa chạy vừa nói với [:Dtheo :
Hai đệ ơi....Đến nhà thì bảo Tẩu Tẩu quay lại đây đón Huynh nhé.



[sm=20.gif] [:D][sm=lol.gif][sm=lol.gif][sm=lol.gif]

Hihihi Huynh Mars .........[:D] Có hai thằng em nhanh chân quá nhỉ [:D]




Đăng nhập để trả lời
0
Mãi viết với các nhân vật khác, mọi người đã quên mất một nhân vật chính trong câu chuyện này. Đó là anh chàng Chập thư quán Tt.
Lại nói chuyện Tt sau khi phụ giúp tẩu tẩu của sư huynh Mars một số công việc lặt vặt. Tt từ giã đại tẩu trở về Hà Nội.
Khi vừa bước chân xuống mảnh đất Hà thành đầy thơ mộng và cổ kính thì Tt nghe được tin sư huynh sau bao nhiêu ngày phiêu lưu đã về VN. Và hiện đang ở SG. Tức tốc bằng đủ các phương tiện công nghệ hiện đại Tt tìm cách liên lạc được với sư huynh Mars. Bao khó nhọc cũng được đền đáp xứng đáng... Sư huynh mars đã có mặt tại Hà Nội ngay mấy ngày hôm sau.
Cả ngày hôm đó Tt lo lắng hổng biết chiêu đãi sư huynh Mars món gì, thì ngay buổi tối hôm đó sau khi gặp gỡ và trò chuyện cùng với Casa. Tt bỗng nảy ra một ý. Sẽ dẫn Sư huynh đi nhậu Rượu Sán Lùng với Thịt chó.. he he he. Cái vụ này nghe được à...
Sau khi đã bài binh bố trận cụ thể, cả 3 huynh đệ đã có mặt tại quán Lá Cọ một quán thịt chó cũng có tai tiếng tại đất Hà Thành.
Có lẽ điều ngạc nhiên đâu tiên mà Sư huynh Mars thấy giực mình là ở đây nhân viên phục vụ rất là nhiệt tình. Chưa kịp gọi đã mang lên 4 món, còn không biết là khách có ăn hay không nữa.
Đầu tiên sư huynh cũng hơi ngại với cái món cầy 7 món này, vì ở bên đó đâu có đâu, với hổng dám ăn nữa mà. Tt động viên sư huynh:
- Sư huynh cứ thử đi mà, ngon lắm "Sống trên đời để ăn miếng thịt cầy mà sư huynh, sau này die rùi xuống dưới hổng có ăn cũng thèm lắm à sư huynh."
Hic. Nhìn sư huynh ăn miếng đầu tiên, có cảm giác như một cực hình... mặt mũi có vẻ nhăn nhó và cũng căng thẳng dữ dội, nhưng vì cũng mãi ăn uống nên Casa và Tt cũng không có để ý tới.
Vừa mới ăn xong miếng thứ nhất Casa gắp tiếp miếng thứ 2, đồng thời Tt cũng bồi luôn phát thứ 3 bằng một miếng dồi chó thơm lừng ...
Sự nhiệt tình của 2 sự đệ nỡ lòng nào sư huynh lại từ chối, thế là sư huynh lại phải múa tay múa chân, mà động đũa.
Thưởng thức xong miếng thịt thứ 2 Tt quay sang hỏi sư huynh:
- Sư huynh, sư huynh thấy thế nào?
Sư huynh chạm rãi đưa chén rượu lên miệng nhấp rùi lắc đầu khen:
- Khè, cũng được quá chứ hả sư đệ.


........
còn nữa...

Cu?c thi thi?t k? m?u l?ch nam 2005 t? ngày 13/06/2004 - 13/11/2004
Đăng nhập để trả lời
0
Biết lần đầu kể từ khi về nước sư huynh mới được thưởng thức món cầy tơ 7 món này nên cả Thanh Tùng và Casa đều thay nhau bồi tiếp sư huynh mà không biết liệu sư huynh có vui vẻ không hay là lại "ớn thấy mồ". Được một lát đang ăn bỗng nhiên casa quay sang hỏi su huynh
- Sư huynh thấy thịt chó ăn với nước chấm nào ngon hơn, mắm cá hay mắm tôm ?
- Huynh thường ăn mắm cá và ít khi ăn mắm tôm lắm, hôm nay được ăn thấy cũng ngon chứ bộ.
- Huynh có biết người ta làm mắm tôm thế nào không ?
- Kỳ thực huynh không hiểu lắm, đệ nói huynh nghe xem nào.
Thế này nhé, ban đầu người ta đi biển, mà huynh biết đấy, đi biển thì phải có thuyền, có tàu phải không ?
- Ừ đúng rồi
- Mà trước đây khi chưa tìm ra sắt thép, người ta chỉ có thể đóng những con thuyền, con tàu bằng gỗ thôi ..
- Ừ nhưng đệ nói vòng vo quá..vào ngay vấn đề đi, nó làm bằng gì và như thế nào chứ ?
- Huynh cứ từ từ, chuyện này rất quan trọng, nó liên quan đến cả số phận của những bát mắm tôm đó, huynh cứ để đệ giải thích từ từ
- Thôi được rồi, đệ nói đi
- Thế là người ta đi biển, và bắt được rất ít cá, chỉ đủ để lo cho cuộc sống thường nhật không thể nào để làm mắm được...và khi người ta đã tìm ra sắt thép..
- Đệ nói nhanh xem nào, cứ vòng vo thế.
- Huynh cứ từ từ, chuyện này rất quan trọng, nó liên quan đến cả số phận của những bát mắm tôm đó, huynh cứ để đệ giải thích từ từ
- Thế đệ nói nhanh lên chứ - Thịt chó sắp nguội hết cả rồi này.
- Vâng, đệ sẽ nói nhanh thôi.
Đến khi người ta đi biển và đánh bắt được nhiều cá rồi, ăn không hết bèn giữ lại..thế nhưng lúc đó lại chưa biết cách làm ra muối...vì thế để lâu cá hỏng hết và rất dễ bốc mùi...
- Mày nói nhăng cuội gì thế, làm ơn nhanh lên cho tao nhờ - Thanh Tùng tỏ ra bực tức.
- Mày cứ từ từ, chuyện này nó quan trọng lắm...
Thế rồi người ta làm được muối, nhưng để lâu cá cũng không ngon..
- Thế là người ta đem cá ướp muối, và bỏ vào một cái hũ có nắp đậy kín rồi bỏ vào xó nhà, lâu lâu không để ý đến khi thức ăn trở nên thiếu thốn họ mới nhớ tới và mở nắp ra ...
Nhanh lên, nguội hết cả rồi đó - Cả sư huynh và Thanh Tùng đều bực mình quá rồi quát lên:
- Và họ thấy cá trong hũ đã trở nên một thứ đặc sền sệt và có màu nâu đỏ.
Ban đầu họ không dám ăn, nhưng vì hoàn cảnh lúc đói kém cấp bách quá họ đành phải cố gắng nhắm mắt ăn, không ngờ thấy rất ngon và lại có mùi đặc trưng và thế là họ cứ làm như thế...
- Àh thì ra như vậy ha? sư huynh ngạc nhiên trầm trồ..
- Chưa hết đâu sư huynh
- Rồi sao nữa , đệ nhì nhằng quá đi mất, có nói nhanh lên không thì bảo ?
- Huynh cứ từ từ, chuyện này rất quan trọng, nó liên quan đến cả số phận của những bát mắm tôm đó, huynh cứ để đệ giải thích từ từ
Và rồi, vào những hôm bão bùng, thuyền không ra khơi được họ chỉ có thể tìm bắt được những con cá nhỏ ven bờ, hoặc những con tép riu mà thôi..Nghĩ ăn cá con và tép thì không cần thiết, họ đem những cá và tép đó làm tương tự như cá lớn...thế là làm thành một thức mà ngày nay gọi là mắm tôm đó huynh .
À ra thế..
....
Khi casa kể xong thì cũng là lúc nhà hàng mang lên món thịt chó thứ 5...
.........
(còn tiếp)

 
Đăng nhập để trả lời
0
Và lạ thay người bưng món thịt chó lên không phải ai khác chính là DSTVK.Áin ngạc nhiên : Ô kìa sao lại là đệ !
_Ngạc nhiên lắm hả ! Đệ là chủ cửa hàng này mà.Từ nãy đến giờ các huynh cứ mải nói chuyện về mắm tôm nên không để ý người bưng đồ ăn lên cho ác huynh chính là đệ.Và mỗi lần bưng lên đệ đều ăn vụng mất nửa đĩa[:D].
_Grừ[:@].
Thế là Thanh tung ,Asin,Mars xách dép đuổi theo DSTVK[:D][:D]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0