Ước gì em được chờ đợi,để một lần em được bước qua ... Cái giằng xé trong em nó sao mà lạ thế,sợ mất anh và em sợ cả mất mình !Rồi suy nghĩ mung lung đã trở thành quen giấc..khi anh vào mộng đẹp thì em bước vào bối rối,chỉ vì em quen giấc ý mà...
Thao thức suốt đêm thâu chỉ để ngày mai em lại buồn vì không dám...Sợ hư vô nối tiếp cái hư vô...Chiều sau lại quá thẩn thờ không một tiếng chuông dù réo lên ở con "dế" cô quạnh chốn buồn nản của em...Anh đi đâu đã xa gì trong tâm tưởng anh đang ở bên đầu giây phía trước...Còn em ngồi đối diện cái hư vô!
Đến bao giờ em ...Em bước được qua một chút đợi chờ ....(???)
Thao thức suốt đêm thâu chỉ để ngày mai em lại buồn vì không dám...Sợ hư vô nối tiếp cái hư vô...Chiều sau lại quá thẩn thờ không một tiếng chuông dù réo lên ở con "dế" cô quạnh chốn buồn nản của em...Anh đi đâu đã xa gì trong tâm tưởng anh đang ở bên đầu giây phía trước...Còn em ngồi đối diện cái hư vô!
Đến bao giờ em ...Em bước được qua một chút đợi chờ ....(???)
xuantraArq- La vida sigue igual !

