"Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông!..."
Năm nay gió ở xóm Đông
Gởi hương hoa cải sang Đoài bấy lâu!

xuantraArq- La vida sigue igual !

Bên bến Đông Đoài có một chuyến đò ngang
Lả chả bông vàng hoa cải gió đong đưa
Trời sập chiều bóng dáng một cơn mưa
Thổn thức sóng ngầm dội về ngang bến
Thuyền đã đến...em ơi thuyền đến...
Diệu vợi cánh buồm...một chuyến đò ngang!
Đông Đoài bến đã sang mùa mới
Mong manh cười vàng rộ một khúc sông
Đò ngang em đi ngổn ngang tự đáy lòng
Chấp chới...
Anh không dám nhìn thêm ngày hội
Sợ ào ạt tình sóng... ập bến xưa...
Em ơi ! Một ngày lại mưa
Tình chưa bao giờ phai nhạt
Vẫn còn vẹn nguyên câu hát...
"Thuyền tình ai đó chơi vơi
Kinh Châu thắm đỏ lung lơi mạn thuyền!"
Đò ngang sao lại nên duyên !
07/2007 !
Mùa hoa cải này của em tôi
Bao chàng trai đã từng đến đây rồi...
Bao tháng bao ngày
Bao người chờ đợi
Và cũng đã bao lần
Em tiễn bạn ra đi...
Còn em tôi đang đứng...
đang chờ
Lời hẹn ngày xưa
đã khắc em vào tượng
Vẫn thẫn thờ ngóng đợi
bóng ai qua?!
Mùa hoa của em
Đã cũ , vẫn mềm trong gió
Đã cao ngồng vẫn đẹp nắng Xuân ơi !
24/7/07
Bàn tay em ấm áp mượt mà
Mềm mượt mát như ru người e ấp
Nóng hổi nhẹ nhàng với em là chân thật
Sao vội rút nhanh ra khỏi vòng tay?
Đâu đã bao lần như thế…thế này ?
Anh được cầm tay nhẹ run vai áo
Vòng ngực đời nóng hổi tuổi thanh xuân
Vòng tay anh sóng sánh… bồi hồi !
Cầm tay em nói…Nói lời yêu…
Sao bỗng thấy không thể nói nhiều…
Ngập ngừng bâng quơ một thóang phiêu diêu
Đành dành cả cho mắt mình được nói!
Câu nói của em lại là câu hỏi
Một câu trả lời bâng khuâng
Một thóang của nhau…như thế gấp trăm lần
Cầm tay em nói… Ngại ngần chi em ?!?!
2007 !
Bạn gái muôn đời của tôi ơi !
Nàng thơ vẫn vậy nở môi cười
Hoa cải ven sông lời định mệnh
Đợi chờ mong ngóng vẫn là trông
Rồi đến ngày kia em lấy chồng
...Cơn gió triền đê hết chờ mong
Vi vu gió thổi tình sông nước
Rồi cũng cồn cào nơi đáy sông !!!...
Anh và tôi vẫn hai kẻ dại khờ
Để trái tim gởi về nơi xa lắm
Và nơi ấy quanh năm tràn ánh nắng
Và lời ru trảng cát dưới tre xanh
Cơn gió biển thổi nắng mong manh
Không gìm nổi trái tim em thổn thức
Tuổi của biển trời em ôm vào lồng ngực
Những yêu thương nắng gió mặn mòi !
Nồng cay...hơi nắng chơi vơi !
07/07!
Anh ra đi, đã bao mùa lá rụng
Bao mùa hoa...em đếm từng ngày
Từ những đêm hoa cải ngất ngây
Líu ríu quấn chân hai đứa mình dạo ấy
Hoa cải ven sông như một lần thức dậy
Uống hạt sương năm ấy cuối cùng
Để một lần với bãi góp mùa chung
Gom cả nắng vàng nhuộm màu cho bến
Rồi lại một lần em tôi hoa bẽn lẽn
Gieo một mùa hạt nẫy ở ven sông
Cùng bến xưa hoa đi suốt mùa Đông
Trầm tích nguyên sinh cho mùa cải mới
Để lại một lần heo may vẫy gọi...
Em lại gồng mình gánh hạt vượt mùa Đông !
27/7/2007!
Em đang ở chốn nào trong dãi nắng
Gió vi vu làm vắng cả trời chiều
Bãi hoa vàng hương tỏa những lời yêu
Áng mây tím lịm dần chiều buông xuống!
Thăm thẳm xanh sao mà anh bộn rộn
Chao đảo buồm thuyền ngã nghiêng theo
Lướt trên mênh mang soi bóng đùa theo
Sóng vẫn vỗ mạn thuyền nhung nhớ
Anh lặng im sợ mình đánh vỡ
Giọt thủy tinh trong... giọt nắng của tình yêu !
28/7/2007 !
Trách con sông hững hờ với sóng
Để dạt trôi những cánh hoa vàng
Sao sông để gió xốn xang
Cánh hoa trôi nổi lang thang giữa dòng !
30/7/2007!
Cuối năm thời gian chuyền cành vội thế
Đang bàng hoàng vần vũ với heo may
Đang cùng em bàn đến cái mai nay...
Thì bất chợt Đông ào về bên Phố Mới
Nhớ thương đám rừng trồng vội
Buồn vui ngày Hội Hoa Đăng
Đang nhớ một ngày diệu vợi
Anh đưa em về với phố quê em!
Thế là Xuân về rất sớm
Hồng hoang chẳng kịp đơm bông
Và thấy bạt ngàn nắng mới...
Bên em, anh than thở với ngàn Thông !
Em ơi,Xuân về rất sớm...
Anh nhận cơn mưa cuối Hè
Anh gói vị thương của muối...
Đem Xuân đi về nơi xa...
Anh đi giữa ngàn hương Bưởi
Anh đi giữa những phồn Hoa
Anh được nhận quà Xuân mới...
Anh mang về tận quê nhà ...
.....................tình yêu !
06/07!
Trích đoạn: BichPhuong
Câu hát thương nhau !
Em ơi câu hát thương nhau
Bỗng dưng lại để qua cầu gió bay
Đắm chìm sóng gợn lòng này
Để ai thỏang nhớ đắng cay câu hò !
Để cho đắng đót câu thơ
Để cho bến đợi bến chờ vẫn không
Mưa rơi ướt cả tơ hồng
Em vẫn đợi chồng hóa đá Vọng phu
Đá kia làm bạc câu thơ
Gió mưa rồi cũng thẩn thờ vì ai ?
Sầu ai đã có then cài
Rót vào nỗi nhớ dẳng dai một đời
Ngoài hiên tý tách mưa rơi
Để lòng ai đó bồi hồi giọt tranh
“Lơ thơ tơ liễu buông mành”
Giọt mưa rơi thẳng vào anh đớn lòng
Thương nhau câu hát nhớ chung
Sao không không thể hát cùng câu thương ?
Cũng vì …vì mỗi vấn vương
Xa xôi những cả đọan đường mai sau !
2007!
Trời trong veo một màu xanh đến lạ
Mây chẵng buồn bay, ngọn gió đứng im lìm
Tán cây cuối vườn không một tiếng chim
Tiếng ve đầu Hè hôm nay không thấy cựa !
Sao đời hôm nay không còn như trước nữa
Chẵng thấy xốn xang cũng chẵng vội vàng
Cái tĩnh lặng đơn côi cũng chẵng thấy bồi hồi
Xao xác một chiều có nỗi buồn không nỗi nhớ !
Con chim khách không còn kêu trước ngõ
Con chim sâu ủ rủ chẵng chuyền cành
Cái lá cuối Xuân không chỉ có màu xanh
Vài cái đốm đen cho lá sần đầu Hạ
Cuộc đời này tự nhiên không tất tả
Chuyển động đều chẳng phải vướng chân ai
Chỉ có con đê vẫn chuyển dốc dài
Bám bờ nước lặng trôi về với biển.
Cuộc đời này ta vô cùng yêu mến !
Tự bao giờ sao im lặng thế mà thôi
Tầm mắt thẳm sâu ngóng về phía chân trời
Biển không sóng cánh buồm cô độc quá !
06/07!
Trích đoạn: BichPhuong
Cuộc đời !
Trời trong veo một màu xanh đến lạ
Mây chẵng buồn bay, ngọn gió đứng im lìm
Tán cây cuối vườn không một tiếng chim
Tiếng ve đầu Hè hôm nay không thấy cựa !
Sao đời hôm nay không còn như trước nữa
Chẵng thấy xốn xang cũng chẵng vội vàng
Cái tĩnh lặng đơn côi cũng chẵng thấy bồi hồi
Xao xác một chiều có nỗi buồn không nỗi nhớ !
Con chim khách không còn kêu trước ngõ
Con chim sâu ủ rủ chẵng chuyền cành
Cái lá cuối Xuân không chỉ có màu xanh
Vài cái đốm đen cho lá sần đầu Hạ
Cuộc đời này tự nhiên không tất tả
Chuyển động đều chẳng phải vướng chân ai
Chỉ có con đê vẫn chuyển dốc dài
Bám bờ nước lặng trôi về với biển.
Cuộc đời này ta vô cùng yêu mến !
Tự bao giờ sao im lặng thế mà thôi
Tầm mắt thẳm sâu ngóng về phía chân trời
Biển không sóng cánh buồm cô độc quá !
06/07!

Ước gì anh đến bên em, anh nhỉ!
Cho thoảng mây bay cũng tím những vần thơ
Cho lòng ai... Trong cơn gió mông mơ
Thổi vào đầy tràn ký ức
Để giọt lệ lạnh lùng rớt vào tấm ngực
Giật mình...se sắt tuổi anh...em!
Nóng hổi trần gian...nóng hổi tình anh
Ước cái nóng sưởi đời cóng lạnh...
Khi mùa hoa vàng nắng bơ vơ!
Bên bờ của dòng sông dại khờ một thuở
Em lọang chọang đi...vào một thời nhung nhớ
Đừng gọi gì em...anh nhé một mùa hoa !
04/7/2007!
Trích đoạn: BichPhuong
Ước gì!
Ước gì anh đến bên em, anh nhỉ!
Cho thoảng mây bay cũng tím những vần thơ
Cho lòng ai... Trong cơn gió mông mơ
Thổi vào đầy tràn ký ức
Để giọt lệ lạnh lùng rớt vào tấm ngực
Giật mình...se sắt tuổi anh...em!
Nóng hổi trần gian...nóng hổi tình anh
Ước cái nóng sưởi đời cóng lạnh...
Khi mùa hoa vàng nắng bơ vơ!
Bên bờ của dòng sông dại khờ một thuở
Em lọang chọang đi...vào một thời nhung nhớ
Đừng gọi gì em...anh nhé một mùa hoa !
04/7/2007!


Anh nhẹ nhàng đi qua đời em
Như tiếng thở của thời gian rất khẽ
Nhẹ như thế nên mỏng manh đến thế
Em một mình câm lặng trước chiều buông !
2006!

Trích đoạn: BichPhuong
Anh nhẹ nhàng đi qua đời em
Như tiếng thở của thời gian rất khẽ
Nhẹ như thế nên mỏng manh đến thế
Em một mình câm lặng trước chiều buông !
2006!
Mùa hoa cải nở mùa hoa sim chín
Mùa hoa nào bịn rịn bước chân anh?
Mùa của đơm bông mùa của gieo trồng
Mùa của cả một trời hoa đua nở!
Hoa của thời gian , hoa của nhớ nhung
Hoa của cả một thời thiếu nữ
Hoa của ngày nào anh ghé đến bên em
Hoa đã biết cựa mình bung cánh nở!
Anh đã hiểu thế nào là nhung nhớ
Anh đã vùi đầu vào những phút bâng khuâng
Anh đã bao lần vẫn câu đó nhẹ lâng
Anh đã hiểu tình đôi ta là thế!
Yêu vạn lần mà vẫn bảo người dưng
Yêu như phút giây khi mũi tên của thiên thần
Yêu cái mất trở thành linh thiêng nhất
Yêu để hồn ai quện chặt với tình ai !?
6/8/2008!

Anh đi theo một ảnh ảo hình
Nắng chiều chưa dám tắt
Dọc trên đường gió hát với rặng cây
Mong manh
Một câu hò bên sông vắng
Mà em đi đâu
Gió lại giật từng hồi…
Chiều nay chơi vơi gió cuốn
Những nghĩ suy về một con người!
Chơi vơi chơi vơi
Diệu vợi
khi hòang hôn tím cả một phương trời
Em lại bồi hồi khi mùa Thu lại tới !
Trích đoạn: BichPhuong
Anh đi theo một ảnh ảo hình
Nắng chiều chưa dám tắt
Dọc trên đường gió hát với rặng cây
Mong manh
Một câu hò bên sông vắng
Mà em đi đâu
Gió lại giật từng hồi…
Chiều nay chơi vơi gió cuốn
Những nghĩ suy về một con người!
Chơi vơi chơi vơi
Diệu vợi
khi hòang hôn tím cả một phương trời
Em lại bồi hồi khi mùa Thu lại tới !