Trích đoạn: SuongAnh
Trích đoạn: Tóc nâu
CÒN ĐÂU MƯỜI SÁU!
Lật lại đây từng trang thơ ngày cũ
Dư âm nào khơi dậy những thơ ngây
Biết không anh ...kỷ niệm vẫn tràn đầy
Tình ngốc nghếch của đôi mình mười sáu!
Thuở dại khờ vần thơ chưa áo não
Ướp đầy hương, đầy sắc của cầu vồng
Đỏ , tím, vàng ... lơ lững giữa khoảng không
Cùng mưa, nắng ... chuyện mình vui như Tết .
Nhớ thương nhau có bao giờ biết mệt
Giận hờn nhiều ... chỉ là cớ gặp lâu
Mộng mơ xa cùng tựa hai mái đầu ...
Tay mắc cỡ ... che dùm nụ hôn khẽ
Chỉ ước sao ... đôi mình hoài nhỏ bé
Mãi là Anh - Em ... mười sáu trăng tròn
Mãi tình xuân vừa ướm nụ hồng non
Gửi về nhau những dòng thơ mực tím ...
Có biết đâu ... đời là dòng kỷ niệm
Ngày hôm nay là quá khứ ngày mai ...
Trăng mười sáu vẫn tắt lịm đầu ngày
Nên đành mất! Anh ơi, mười sáu tuổi ...
Tóc nâu
Nàng ui! Mí hum rày ta bị nhiễm cảm của Nàng nên cứ sụt sùi mãi, hôm nay ghé ngang gởi bài thơ cho người tình Thơ của Ta nè...[sm=9.gif]
Thơ Ngây Mười Sáu
Thơ ngây mười sáu mãi còn đây
Vẫn cứ theo ta năm tháng ngày
Tim em luôn hoài câu mộng ước
Tình yêu mười sáu...giấc mơ đầy!
Ngây ngô ngớ ngẩn...vòng tay trao
Nưả muốn buông lơi nưả buộc vào
Ngượng ngập đôi môi mi khép kín
Thẹn thuà...mắc cỡ...khi hôn chào
Mười sáu trăng tròn thật đẹp sao
Mộng mơ...thơ viết trãi vườn đào
Xao xuyến tâm hồn...cơn gió thoảng
Hạt mưa rơi nhẹ cũng xôn xao...
Hãy giữ nha anh, những ngọt ngào
Cuả thời mười sáu tuổi hôm nao
Khe khẽ nhẹ nhàng đừng đánh mất
Kẻo không buồn lắm...hồn lao đao
Khung cảnh ngày xưa nếu chật rồi
Anh không muốn giữ...trả em thôi!
Hành trang kỷ niệm mang theo suốt
Không thể nào quên...trong cuộc đời.
Sương Anh
Hỡi
Người Tình Thơ cuả em ơi
Đừng nên ra gió ngắm
Sương trời
Tóc đen nhạt màu thành
Nâu đó
Rồi sẽ rụng đầy...như lá rơi...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cổ tích cho tuổi…
Em giả từ kỷ niệm tuổi mười lăm
Con dế nào kéo vĩ cầm trong cỏ
Đêm dạ hội đồng quê còn bỏ ngỏ
Những giọt đàn mộng ước dát đầy sao
Em giả từ những cánh chuồn bờ ao
Màu ớt chính thắp thành mùa hạ đỏ
Nhũng cánh diều căng mình no gío
Chở bao ước mơ trong sáng vút lên
Em đánh rơi giọt nắng ở đầu thềm
Đánh rơi hương thầm trên tóc dài con gái
Trang vở hồng đẫm mùi thơm hoa dại
Đan trong ngón tay mực tím đợi chờ
Em gieo nhớ thương trong những điều ngu ngơ
Tiếng guốc đi qua vườn nhà bên cạnh
Có một gã khờ dáng cao cao, mảnh khảnh
Nhướng mắt nhìn em qua qua cửa sổ khép hờ
Cổ tích tuổi em đẹp tựa một giấc mơ
Nghịch ngợm lắm những trò đùa tai quái
Và hồn nhiên bao tiếng cười gửi lại
Mộng ước nguyên sơ trong trẻo thuở ban đầu
