📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Mùa Hè Còn Lưu Bút

2 trả lời, 9 lượt xem — Trang 1 / 1
Mùa Hè Còn Lưu Bút
Chương 1
Ngày đó, chúng tôi yêu nhau… mà chẳng hề biết mình đang yêu.
Lớp 9A nằm ở cuối dãy hành lang cũ. Mỗi buổi sáng, nắng tràn qua khung cửa sổ,
rơi lên mái
tóc tụi tôi còn vương mùi phấn trắng. Những ngày như thế, mọi thứ đều bình
thường đến mức
không ai nghĩ rằng sau này nó sẽ trở thành ký ức.
Tôi ngồi bàn thứ ba, còn cô ấy, (Lan) ngồi phía trên một bàn.
Lan không phải là cô gái đẹp nhất lớp. Nhưng mỗi lần cô ấy cười, tôi lại
quên mất mình đang
định nói gì. Một nụ cười rất nhẹ, như gió đầu hè lướt qua hàng me.
Chúng tôi bắt đầu bằng những điều rất ngớ ngẩn.
Là khi tôi giả vờ mượn cây bút, dù trong hộp có đến ba cây.
Là khi Lan quay xuống hỏi bài, nhưng thật ra chỉ để nói vài câu chuyện chẳng
liên quan.
Là những lúc giờ ra chơi, cả hai đứng ở hành lang, nhìn xuống sân trường đầy
nắng, mà chẳng ai
nói gì, vậy mà vẫn thấy vui.
Có lần, Lan viết vào vở tôi một dòng chữ nhỏ:
"Đừng ngủ gật trong giờ Văn nữa nhé!"
Tôi giữ cuốn vở đó suốt mấy tháng, chỉ vì dòng chữ ấy.
Mùa hè năm đó đến nhanh hơn mọi năm.
Tiếng ve bắt đầu râm ran. Những cơn gió nóng thổi qua sân trường, mang
theo mùi hoa phượng
đỏ rực. Cả lớp bỗng trở nên ồn ào hơn, như thể ai cũng biết, sắp phải rời xa
nhau.
Chúng tôi bắt đầu chuyền tay nhau những cuốn lưu bút.
Trang giấy trắng, nét chữ nghiêng nghiêng, và những lời chúc nghe vừa
ngây ngô vừa chân
thành.
Lan cũng đưa tôi một cuốn.
Tôi cầm bút rất lâu mà chẳng biết viết gì.
Cuối cùng, tôi chỉ viết:
"Chúc bạn luôn vui. Sau này… nhớ đừng quên mình nhé."
Nghe thật ngốc.
Ngày bế giảng, trời nắng gắt.
Sân trường đầy những chiếc áo trắng, tiếng cười xen lẫn cả những giọt
nước mắt. Tôi đứng giữa đám đông, tìm mãi mới thấy Lan.
Cô ấy vẫn cười.
Nhưng không hiểu sao, nụ cười hôm đó lại khiến tôi thấy buồn.
Chúng tôi đứng trước nhau, im lặng.
Tôi muốn nói một điều gì đó rất quan trọng.
Nhưng cuối cùng, chỉ là:
“Ừ… hè vui nhé.”
Lan gật đầu.
“Bạn cũng vậy.”
Rồi chúng tôi quay đi.
Không ai biết rằng, đó là lần cuối cùng chúng tôi đứng gần nhau như thế.
Những năm sau đó, cuộc sống cuốn mỗi người đi một hướng.
Những dòng tin nhắn thưa dần. Những lần hỏi thăm trở nên ngắn ngủi. Và
rồi, chẳng còn gì nữa.
Tình cảm ngày ấy, nếu có cũng lặng lẽ tan vào quên lãng, như cơn mưa mùa
hè vừa đến đã tạnh.
Nhiều năm sau, trong một buổi chiều rất bình thường, tôi vô tình tìm lại
được cuốn lưu bút cũ.
Trang giấy đã ố vàng.
Nét chữ của Lan vẫn còn đó.
"Sau này nếu có buồn, nhớ lại những ngày này nhé. Vì tụi mình đã
từng rất vui."

Tôi ngồi rất lâu.
Ngoài cửa sổ, nắng vẫn vàng như ngày xưa. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang
theo âm thanh rất
quen, như tiếng ve của một mùa hè cũ.
Bất chợt, ký ức ùa về.
Hành lang, sân trường, hàng me, và một cô gái với nụ cười dịu dàng…
Tôi chợt hiểu ra.
Hóa ra, có những tình yêu không cần bắt đầu, cũng chẳng cần kết thúc.
Chỉ cần tồn tại, trong một mùa hè nào đó của tuổi trẻ.
Và khi ký ức chợt quay về, ta mới biết, mình đã từng thương một người,
theo cách trong trẻo
nhất của đời mình.
Tiếp chương 2
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 2
Nhiều năm sau…
Tôi trở về trường cũ vào một buổi chiều đầu hè.
Không có lý do gì đặc biệt.
Chỉ là, một ngày tự nhiên thấy nhớ.
Ngôi trường vẫn ở đó.
Hàng me vẫn xanh.
Chỉ có chúng tôi, là đã khác.
Tôi bước chậm qua hành lang cũ, nơi ngày xưa từng đứng rất lâu, chỉ để
chờ một người đi ngang
qua.
Mọi thứ nhỏ hơn trong ký ức.
Hay là, lòng mình đã lớn?
Sân trường vắng.
Chỉ có vài tiếng ve bắt đầu ngân lên, âm thanh quen thuộc đến mức làm tim
tôi chùng lại.
Tôi đứng đó một lúc lâu.
Rồi quay đi.
“Bạn, phải không?”
Một giọng nói phía sau.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để kéo cả một mùa hè cũ quay về.
Tôi quay lại.
Là Lan.
Thời gian không làm cô ấy trở nên xa lạ.
Chỉ làm nụ cười ấy, trầm hơn một chút.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây, như thể đang cố ghép
lại hai phiên bản của nhau: một của hiện tại,
và một của những ngày áo trắng.
Lan cười trước.
“Lâu rồi ha…”
Tôi gật đầu.
“Ừ… lâu thật.”
Chúng tôi ngồi xuống băng ghế cũ dưới gốc me.
Nơi ngày xưa, tụi tôi từng ngồi mà chẳng nói gì, mà
vẫn thấy vui.
Giờ đây, có quá nhiều điều để nói.
Nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Lan kể về cuộc sống của cô ấy.
Một công việc ổn định.
Một thành phố khác.
Một vài điều đã qua.
Tôi cũng kể.
Nhưng cả hai đều tránh nhắc đến một điều gì đó…
Rất cũ.
Rất gần.
Và chưa từng được gọi tên.
“Bạn còn giữ… cuốn lưu bút không?”
Lan hỏi, mắt nhìn xa xăm.
Tôi khựng lại.
“Còn.”
Lan cười nhẹ.
“Mình cũng vậy.”
Gió thổi qua.
Lá me rơi xuống giữa hai đứa.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt muốn hỏi:
“Ngày xưa… bạn có từng…?”
Nhưng câu hỏi dừng lại ở cổ họng.
Có những điều, nếu hỏi ra… sẽ không còn đẹp như khi
chưa có câu trả lời.
“Bạn có hạnh phúc không?”
Tôi hỏi.
Lan im lặng một chút.
Rồi gật đầu.
“Có… chắc là vậy.”
Câu trả lời rất nhẹ.
Nhưng không trọn vẹn.
Tôi hiểu.
Có những người, ta không thể ở bên.
Nhưng lại mãi nằm trong một góc rất yên của trái tim.
Trời dần về chiều.
Ánh nắng cuối ngày rơi xuống sân trường, giống hệt
ngày bế giảng năm đó.
Chúng tôi đứng dậy.
Lại một lần nữa.
Đứng đối diện nhau.
“Chắc… mình phải đi rồi.”
Lan nói.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Lại là một cuộc chia tay.
Nhưng lần này, không còn ngây ngô nữa.
Lan bước đi vài bước.
Rồi quay lại.
“Cảm ơn bạn… vì mùa hè năm đó.”
Tôi cười.
“Ừ… mình cũng vậy.”
Lan rời đi.
Bóng dáng ấy dần nhỏ lại… rồi khuất sau dãy hành
lang.
Tôi đứng đó.
Không chạy theo.
Không gọi lại.
Chỉ lặng im.
Vì tôi biết—
Có những người, sinh ra là để đi cùng ta một đoạn
của tuổi trẻ.
Không phải để ở lại suốt đời.
Gió lại thổi.
Tiếng ve lại ngân.
Tôi chợt nhớ đến dòng chữ trong lưu bút năm xưa:
"Sau này nếu có buồn, nhớ lại những ngày này
nhé."

Tôi mỉm cười.
Lần này, không buồn nữa.
Chỉ thấy…ấm.
Và tôi hiểu.
Có những tình yêu, không cần một cái kết.
Chỉ cần một lần gặp lại, để biết rằng mình đã từng
thật lòng.
Tiếp chương 3
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 3
Nhiều năm sau lần gặp lại…
Tôi không còn quay về trường nữa.
Cuộc sống, như một dòng sông, cứ lặng lẽ trôi.
Mỗi người một bến.
Mỗi người một cuộc đời.
Tôi cũng vậy.
Một công việc ổn định.
Một mái nhà nhỏ.
Và… một gia đình.
Mọi thứ đủ đầy.
Chỉ là, đôi khi trong những chiều rất lặng, tôi vẫn
nhớ về một mùa hè cũ.
Hôm đó trời mưa.
Một cơn mưa bất chợt giữa lòng phố.
Tôi tấp vào một quán cà phê ven đường để trú mưa.
Quán không đông.
Chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn, đều đều, như một bản nhạc cũ.
Tôi gọi một ly cà phê đen.
Ngồi một mình.
“Bạn… vẫn uống đen, không đường à?”
Tôi giật mình.
Giọng nói ấy.
Không thể nhầm được.
Lan đứng đó.
Vẫn nụ cười quen.
Nhưng lần này… có gì đó khác.
Một chiếc nhẫn trên tay.
Tôi đứng dậy.
Chúng tôi nhìn nhau, không còn bất ngờ như lần
trước.
Chỉ là, một chút lặng.
“Bạn cũng ở đây sao?”
Lan hỏi.
“Ừ… trú mưa thôi.”
“Trùng hợp thật.”
Lan ngồi xuống đối diện.
Chúng tôi lại nói chuyện.
Như những người bạn cũ.
Nhẹ nhàng.
Chừng mực.
Không vượt qua một ranh giới vô hình nào đó.
Lan kể, cô ấy đã lập gia đình.
Một người chồng hiền.
Một đứa con nhỏ.
Tôi gật đầu.
“Vậy là tốt rồi.”
Lan cười.
“Còn bạn?”
Tôi cũng kể.
Một mái ấm bình yên.
Một cuộc sống… giống như bao người.
Mưa ẫn rơi.
Ngoài kia, phố xá nhòe đi sau lớp nước.
Bên trong, thời gian như chậm lại.
Có một khoảnh khắc, cả hai cùng im lặng.
Rất lâu.
“Bạn còn nhớ… ngày bế giảng không?”
Lan khẽ hỏi.
Tôi cười.
“Nhớ.”
“Lúc đó… mình định nói một điều.”
Tim tôi chợt chùng xuống.
“Vậy sao?”
Lan gật đầu.
Nhìn ra ngoài mưa.
“Nhưng rồi, không nói.”
Tôi không hỏi đó là điều gì.
Không cần nữa.
“Có lẽ… nếu nói ra…”
Lan dừng lại.
Rồi cười nhẹ.
“Thì mọi thứ cũng không khác.”
Tôi nhìn Lan.
Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy rõ.
Không phải chúng tôi không yêu.
Chỉ là, đã đi lạc thời điểm.
Mưa bắt đầu ngớt.
Lan nhìn đồng hồ.
“Chắc mình phải về rồi.”
Chúng tôi đứng dậy.
Lại một lần nữa.
Không còn là sân trường.
Không còn là áo trắng.
Nhưng cảm giác, vẫn quen như cũ.
“Chăm sóc gia đình tốt nhé.”
Tôi nói.
Lan gật đầu.
“Bạn cũng vậy.”
Lan bước ra ngoài.
Cơn mưa vừa dứt.
Ánh chiều sau mưa dịu xuống, phủ lên con đường một màu rất nhẹ.
Tôi đứng nhìn theo.
Không buồn.
Không tiếc.
Chỉ là, một chút lặng trong tim.
Bởi vì tôi hiểu—
Có những tình yêu,
không phải để giữ.
Mà để nhớ.
Và có những con người, dù đi qua đời nhau rất ngắn. vẫn đủ để làm ấm cả
một quãng đời dài
phía sau.
Tôi ngồi lại.
Ly cà phê đã nguội.
Ngoài kia, bầu trời dần sáng.
Một cơn mưa đi qua.
Như một ký ức vừa ghé lại.
Tôi khẽ mỉm cười.
Lần này…
là một nụ cười rất bình yên.
Kết
Đăng nhập để trả lời
0